Trans: Rin
Beta: Myfamilytwo
Hỗn Độn Nguyên Sơ. Mặc dù cái danh hiệu ấy có thể không còn phù hợp với ngoại hình hiện tại của ông ta nữa. Ông ta cầm gọn trong tay một thanh kiếm trắng tinh khiết. Tôi lờ mờ nhìn thấy thân hình con rồng đen đang cúi mình xuống. Dù có vóc dáng cao lớn, vai rộng lưng vững chãi thì Hỗn Độn vẫn trông nhỏ bé khi đứng cạnh con rồng khổng lồ kia. Nhỏ bé đến mức gần như có thể gọi là mỏng manh. Nhưng dù vậy, tôi không hề có cảm giác ông ta đang bị áp đảo.
Trái lại, dường như con rồng đen mới là bên đang rơi vào thế yếu. Không chỉ áp lực từ Hắc Long bị chặn lại bởi một bức tường vô hình, mà ngay cả bản thân con rồng dường như cũng đang lùi bước. Trong khi đó, Hỗn Độn đứng yên bình thản, tư thế thư thái như thể chỉ vừa bước ra ngoài đi dạo, không có chút gì là căng thẳng hay cảnh giác.
“…Yoohyun-ah.”
Tôi xoay người sang một bên để Yoohyun-ie có thể chứng kiến cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
“Nhớ nhìn cho kỹ đấy.”
“…Hyung.”
“Nếu mắt em không theo kịp thì hãy tập trung bằng tâm trí, rồi ghi khắc tất cả vào trong thân thể mình. Đây là sức mạnh của một sự tồn tại vượt khỏi thế giới này, không bị bất kỳ ràng buộc nào trói buộc.”
Một cảnh giới mà Yoohyun-ie, khác với tôi, một ngày nào đó có thể vượt qua. Chỉ cần được tận mắt chứng kiến sức mạnh này thì cũng đủ trở thành kinh nghiệm quý giá. Dù hiện giờ có thể còn xa, nhưng nó có thể trở thành nguyên mẫu, hoặc là ngọn lửa khơi dậy khát vọng trong em ấy. Tất nhiên cũng có thể khiến em ấy sợ hãi mà lùi bước. Nhưng em trai tôi không yếu đuối như vậy. Mà kể cả khi thằng bé có run sợ, tôi vẫn có thể đỡ em ấy đứng dậy. Bất cứ lúc nào, bất kể bao nhiêu lần.
Được cơ thể tôi làm điểm tựa, Yoohyun-ie gắng gượng ngồi dậy. Sắc mặt em ấy cũng gần như trở lại bình thường. Không có kỹ năng Kháng sợ hãi giống tôi mà vẫn chịu đựng được đến mức này. Đúng là đáng khen.
“Hyung, anh không sao chứ?”
“Em nghĩ sao?”
Dù tình trạng của tôi có khá hơn đôi chút, nhưng vẫn cảm giác như có sợi dây thòng lọng đang siết chặt cổ họng. Nỗi sợ rằng chỉ cần một chút sơ suất, tôi có thể mất đi em trai mình một lần nữa. Nếu tôi sợ hãi và bỏ cuộc thì mọi thứ sẽ kết thúc ngay bây giờ, vì vậy tôi chỉ có thể gồng mình chịu đựng.
Grừừừừừ.
Một tiếng gầm đe dọa vang lên khi con rồng há miệng. Theo phản xạ, tôi lại siết chặt Yoohyun-ie hơn. Phía sau hàm răng đen kịt và chiếc lưỡi là một cái họng sâu hun hút như vực thẳm lộ ra.
Những cơn gió gào thét hội tụ lại, cô đọng thành một khối cầu dày đặc trong cổ họng nó. Và rồi được phóng thích chỉ trong một hơi thở.
Gràoooo—!!
Mặt hồ từng đầy ắp nước bốc hơi chỉ trong tích tắc. Nó bốc hơi ngay lập tức mà chưa kịp tạo ra hơi nước. Dù không bị dính chưởng trực tiếp nhưng toàn thân tôi vẫn run lên. Đó là đòn tấn công mà cả tôi và em trai đều không thể hứng chịu được dù chỉ là một giây.
Nhưng nó lại hoàn toàn không có tác dụng gì với người đàn ông đang đứng đối diện.
Soạt, trước hơi thở của rồng đang phá tan tất cả, bàn tay cầm kiếm trắng khẽ di chuyển. Trọng lực khiến tay áo trễ xuống. Như thể đang dùng một cây gậy chơi đùa với mèo con, nhẹ nhàng, uyển chuyển, đường kiếm vẽ lên đón lấy luồng sức nóng khủng khiếp đang ập tới.
Đùng đùng—!!
Âm thanh rền vang như hàng ngàn tiếng trống. Ngực tôi như bị bóp nghẹt đến khó thở. Gồng mình chịu đựng thôi thúc bịt tai che mắt, tôi buộc bản thân phải nhìn thẳng về phía trước.
Chuyện vừa xảy ra không thể đơn thuần gọi là vung pháp lực. Thanh kiếm trắng ban đầu trông như một chiếc khiên ngăn cản sóng năng lượng đen kịt, bỗng hóa thành ngọn núi khổng lồ giáng xuống. Chỉ với một đường chém, cảnh vật bị tàn phá xung quanh hóa đá hoàn toàn, dòng dung nham tan chảy giờ bị đông cứng tại chỗ.
Khi cánh tay thu về, tay áo rũ xuống, che khuất cổ tay khi thanh kiếm trắng hoàn thành vòng chuyển động. Một tia sáng mờ nhạt lướt dọc qua lưỡi kiếm.
“Nhớ là ngày đó ngươi cũng làm ta khổ sở một phen.”
Hỗn Độn lên tiếng, tiến bước nhẹ nhàng như đang nhảy múa.
“Lúc ấy ta còn trẻ, non nớt. Mà nơi đó thì nóng bức kinh khủng, trời đất như đang sôi sục.”
Nhưng hiện tại thì khác. Tôi không thể thấy rõ gương mặt ông ta, nhưng giọng nói ấy rõ ràng đang mỉm cười.
“Giờ thì nhìn ngươi chẳng khác gì một con thằn lằn bình thường.”
Bóng dáng Hỗn Độn biến mất. Nhưng không giống như do kỹ năng tạo ra. Mắt tôi không thể theo kịp tốc độ di chuyển của ông ấy. Rồi đột nhiên, một cái bóng màu đen xuất hiện trong tầm nhìn chao đảo của tôi. Chiếc đầu to lớn vốn từng ngẩng cao như thể sắp chạm mặt trời, ‘Rầm!’, đã rơi xuống đất. Một chiếc sừng gãy bị hất văng ra xa rồi cắm sâu xuống đất.
Con rồng đã bị chém đứt đầu trong một đòn.
Thế nhưng thân thể rồng vẫn còn cử động. Như một nỗ lực cuối cùng, đôi cánh khổng lồ vươn ra, tạo nên cơn gió dữ dội quật tới tận chỗ chúng tôi.
“Ugh!”
Tôi vội vàng ôm chặt Yoohyun-ie và dựng khiên chắn, nhưng nó chẳng khác gì chiếc lá mỏng. Khi khiên vỡ tan, Yoohyun-ie nhanh chóng dùng Lễ Trang phủ lên cả hai để bảo vệ tôi. Nhưng Lễ Trang được gia cố bởi vô số lớp phòng ngự cũng không chịu nổi dù là cơn gió nhẹ nhất. Hai chúng tôi bị thổi bay, văng ra đất, tay chân quấn lấy nhau. Tôi vội thi triển kỹ năng trị liệu cho em trai.
“Ugh… Yoohyun-ah, em có sao—”
Ầm ầm—!!
Trước khi chúng tôi kịp gượng dậy, mặt đất lại rung chuyển. Trời rực sáng với tiếng gầm như vạn tia sét cùng lúc giáng xuống, rồi tối sầm lại. Mới vài giây trước còn là buổi trưa, giờ bầu trời đã hóa đêm đen. Mùi khói khét và máu tanh xộc lên. Cứ như thể chúng tôi là những người dân tay không tấc sắt bị ném vào giữa chiến trường nơi bom đạn nổ tung tứ phía.
Giữa cơn bão lửa gần như nhấn chìm chúng tôi, em trai tôi kéo tôi dậy. Gấu áo choàng tung bay dữ dội, máu và bùn đất bám đầy người, tóc rối bù đến thảm hại. Trông chẳng khác gì những người tị nạn vừa chạy khỏi địa ngục. Nhưng dù vậy, Yoohyun-ie vẫn giữ được nét bình tĩnh vốn có.
Đôi mắt vững vàng nhìn thẳng vào khung cảnh bị thiêu rụi tàn khốc. Sau khi cắn môi, em ấy nói.
“Quả nhiên là đáng sợ thật.”
“Yoohyun-ah.”
“Gặp kẻ địch như thế, em không thể nào bảo vệ anh được.”
Nhưng dù đưa ra nhận xét đó, giọng nói em ấy không hề mang theo chút tuyệt vọng nào. Em ấy biết rõ mình đang yếu đến mức nào, nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng nếu tôi gặp nguy hiểm, em ấy sẽ không ngần ngại bước ra chắn trước mặt tôi cho đến cùng.
“…Anh nói trước, đừng bao giờ nghĩ là do em kém cỏi. Chỉ là khác biệt về thời gian và kinh nghiệm thôi. Em đã đủ mạnh, và tương lai rồi sẽ sánh vai với những kẻ như vậy. Một ngày nào đó.”
Yoohyun-ie khẽ gật đầu. Dù tôi nói như vậy nhưng thật lòng mà nói thì tôi vẫn thấy bế tắc. Không phải về Yoohyun-ie, mà là về bản thân tôi. Hoạt Ngôn Giả tuy không thể can thiệp với sức mạnh vốn có, nhưng chết tiệt. Bày ra cái trận so tài ‘hạng nhẹ vs hạng nặng’ thế này chỉ để trả thù như thể hắn thanh cao lắm. Đúng là kẻ vô lương tâm.
Mặt đất lại rung chuyển dữ dội. Bầu trời đảo lộn như sắp sụp đổ. Đây không còn là một trận động đất thông thường nữa. Nó làm rung chuyển cả không gian nơi chúng tôi đang đứng, khiến tôi và em trai ngã nhào xuống. Một luồng sát khí đặc quánh tràn ngập, đau đến mức làn da tôi nhức nhối.
Trong thoáng chốc, mọi thứ lắng xuống.
Ánh sáng rạng ngời lại xuất hiện trên trời như thể bầu trời vừa được gột rửa. Từ đâu đó vang lên âm thanh trong trẻo của nước chảy. Áp lực ác liệt đè nặng khắp cơ thể biến mất và luồng ma lực làm đảo lộn cả trời đất cũng đã tiêu tan.
Cuộc chiến… đã kết thúc rồi sao? Tôi thở ra một hơi dài đầy khó nhọc, cảm nhận được có ai đó đang tiến lại gần. Một bóng người nhẹ nhàng nhảy qua phần đất nhô lên, bước đến chỗ chúng tôi. Tôi cứ nghĩ sẽ được chào đón bởi Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Ơ?”
Là một đứa trẻ. Thân ảnh giống như lần trước tôi thấy, đang kéo lê vạt áo choàng rộng thùng thình trên đất. Khuôn mặt của ông ấy vẫn giống Yoohyun-ie khi còn nhỏ.
“…Người này.”
Yoohyun-ie nhìn thấy Hỗn Độn Nguyên Sơ liền quay sang nhìn tôi.
“Thì ra anh thực sự rất thích hình dạng trẻ con của em.” (1)
Tất nhiên, ông ta trông như vậy là do ảnh hưởng từ em, theo lời Yoohyun-ie.
“Không phải, cái đó.”
Tôi thích nó thật nhưng mà… thành thật mà nói, đúng là rất dễ thương. Không thích còn kỳ lạ hơn. Trong lúc đó, Hỗn Độn Nguyên Sơ tiếp cận ngay trước mặt với tốc độ nhanh chóng. Tôi đang định mở miệng để nói lời cảm ơn trước thì…
“Á!”
Một bàn tay nhỏ lập tức kéo tai tôi. Và sau đó véo thật mạnh.
“Hyung!”
“Đau! Đau quá! Buông ra, a a a!”
Chỉ là véo tai thôi nhưng nó cũng đủ đau đến chảy nước mắt. Theo phản xạ, tôi cố nắm lấy cánh tay của Hỗn Độn và kéo nó ra, nhưng không xi nhê. Cứ như khối sắt vậy. Yoohyun-ie bối rối vươn tay ra cứu tôi. Nhưng trước khi em ấy kịp chạm tới, thanh kiếm màu trắng đã rời khỏi vỏ và dạt tay Yoohyun-ie ra.
Hỗn Độn Nguyên Sơ nhìn tôi với ánh mắt cau có và nói.
“Ngươi không biết quý trọng mạng sống của mình.”
“Cái đó thì, ặc!”
“Hyung! Hự!”
Khi Yoohyun-ie tiếp tục can ngăn, lần này vỏ bao kiếm trắng đâm thẳng vào hông em ấy. Dù đòn tấn công nhẹ nhàng đến mức dường như không gây ra vết bầm tím nào ở bên ngoài nhưng Yoohyun-ie vẫn cúi người gục xuống.
“Sao lại đánh, ặc ặc, em trai của người khác? A, đau!”
“Người chăm sóc cho em trai lại đi sử dụng kỹ năng mà không biết rõ về nó.”
“Không, ặc, chờ…!”
Thực sự rất đau, thực sự! Tôi đau chảy muốn hết cả nước mắt. Tôi đã cố gắng sử dụng kỹ năng khác, nhưng luồng mana không di chuyển theo ý mình. Vì đối phương thấp nên tôi không thể làm gì khác ngoài việc vùng vẫy trong tư thế cúi người.
“…Hyu, hyung!”
Yoohyun-ie, người chỉ ngẩng đầu lên như thể bị tê liệt, trông bất lực và gần như sắp khóc. Em trai tôi hét lên đòi thả tôi ra nhưng Hỗn Độn Nguyên Sơ vờ như không nghe thấy.
“Nếu không phải kiếm của ta thì ta đã không thể vào được.”
“Ugh, tôi đã sai rồi, hức, tôi, ặc! A, a!”
“Nhìn vẻ ngoài thì ngươi không phải hạng người sẽ không dùng nó, nên dù thế nào đi nữa, hãy tránh xa những món đồ có lai lịch đáng ngờ ra.”
“Đã rõ, đã rõ rồi!”
Sau vài lần van xin rằng mình đã sai, cuối cùng tai tôi cũng được thả ra. Khi tôi ngã xuống lấy tay bịt một bên tai tê dại của mình, Yoohyun-ie vòng tay ôm lấy tôi và trừng mắt nhìn Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Có ổn không? Nó có đau lắm không?”
“Ổn mà, ặc. Ugh… làm thế quái nào mà bị véo tai còn đau hơn cả bị dao đâm vậy?”
Tôi có thể chịu đau tốt, nhưng cái véo đó thực sự không phải dạng vừa. Nó khác với nỗi đau khiến tôi cảm thấy tính mạng mình gặp nguy hiểm. Cảm giác như thể cái ‘việc tôi bị đau’ bị ép vào đầu tôi vậy. Như kiểu tôi bị thôi miên là ‘Chỉ là véo tai thôi nhưng chắc chắn nó đau rất nhiều’ vậy.
“…Dù sao thì cũng cảm ơn ông vì đã giúp đỡ.”
Tôi nói, lau nước mắt qua loa. Đồng thời tôi cũng cố trấn an Yoohyun-ie, người vẫn còn rất bức xúc.
“Đây là người đã đưa anh thanh kiếm của em đấy. Không thể đánh nhau với ông ấy được. Hơn nữa ông ấy còn vừa cứu chúng ta mà.”
Dù em có muốn đánh thì chắc cũng không động nổi một ngón tay vào ông ấy lúc này đâu. Cái tai tưởng chừng như sắp rụng của tôi lúc này cũng đã đỡ đau. Đứng dậy, tôi nhìn thiếu niên trông rất giống Yoohyun-ie.
“Chỉ mới lúc nãy ông vẫn còn là người lớn, sao giờ lại quay về hình dạng này ạ?”
“Đây là một loại nguyền rủa.”
“Dù vậy đi nữa, ông không cần phải mang hình dạng của em trai tôi mà. Đây còn không phải là thế giới thực.”
Nghe tôi nói vậy, Hỗn Độn Nguyên Sơ nhướng mày.
“Đây là hình dạng thật của ta.”
“…Vâng?”
“Là thành kiến của chính ngươi làm méo mó nhận thức, do ảnh hưởng từ kỹ năng tinh thần. Nhìn lại kỹ lần nữa đi.”
Tôi nhắm mắt, vừa lặp đi lặp lại trong đầu câu ‘Hỗn Độn Nguyên Sơ không giống Yoohyun-ie’ như một câu thần chú, rồi mở mắt ra. Hừm… vẫn giống quá đi chứ. Đôi mắt đỏ như máu thì vẫn thế, nhưng tóc có vẻ ít xoăn hơn một chút. Cấu trúc gương mặt cũng có vài khác biệt nhỏ, và hình như ông ấy còn thấp hơn một chút? Dù lúc ở dạng người lớn, ông lại có vẻ cao hơn cả Yoohyun-ie.
“Tôi cũng không thấy khác biệt lớn lắm ạ. Có phải ông giống em trai tôi không vậy?”
“Là em trai ngươi giống ta mới đúng.”
Nói rồi, ông nhìn về phía Yoohyun-ie.
“Tuy ta đẹp trai hơn.”
Ông ta nói gì thế? Hỗn Độn, người đã nhìn Yoohyun-ie một lúc nghiêng đầu. Vì nhìn vẫn giống Yoohyun-ie nên trông rất dễ thương.
“Cái này tuyệt thật đấy.”
“Gì-”
Bóng dáng Hỗn Độn biến mất. Gần như đồng thời, tiếng rên rỉ trầm thấp của Yoohyun-ie vang lên. Khi nhanh chóng quay đầu lại, tôi thấy bàn tay của ông ấy tóm lấy cổ Yoohyun-ie và đè em ấy xuống đất.
“Ông đang làm gì vậy hả?”
Lão già có vẻ ngoài trẻ con đó! Do cấp bách, tôi chỉ nắm chặt tay và xông vào. Nhưng trước khi tôi có thể di chuyển bình thường, dây thắt lưng bị tháo ra khỏi áo choàng và đập vào tay tôi. Lần này, nó đau khủng khiếp. Theo bản năng, tôi buộc cơ thể đang run rẩy của mình di chuyển và nắm lấy dây thắt lưng. Hỗn Độn nhìn Yoohyun-ie đang bị ấn xuống đất rồi nhìn lại tôi.
“Cái tên nhóc này.”
Vì lý do nào đó, ông ấy cười nhạo và quấn dây thắt lưng quanh cổ tay tôi. Không có thời gian để phản kháng, tôi nhanh chóng kéo dây thắt lưng hai ba lần. Và trước khi kịp nhận ra, cả hai cổ tay của tôi đã bị trói chặt. Tôi thậm chí còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ta không có ý định làm hại anh trai của ngươi đâu.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ đứng dậy khỏi Yoohyun-ie rồi đẩy tôi. Khi tôi ngã lăn ra vì mất thăng bằng, ông ta bảo tôi cứ ở yên đó rồi quay lại nhìn Yoohyun-ie. Yoohyun-ie cũng đứng dậy và đối mặt với Hỗn Độn. Vết dấu tay hiện rõ trên cổ em trai tôi.
“Như dự đoán.”
Người thiếu niên ít nói cảm thán rồi di chuyển. Ông ta vung thanh kiếm trong vỏ với một chuyển động khó theo kịp. Cánh tay của Yoohyun-ie gần như không thể chặn được thanh kiếm nhắm vào ngực mình.
Bốp!
“Yoohyun-ah!”
Do phòng thủ không thành nên cơ thể của Yoohyun-ie bị đánh bay về phía sau khoảng mười mét rồi rơi xuống đất.
“Này! Dừng tay!”
Lão già chết tiệt toàn đi bắt nạt con nhà người ta! Tôi không buồn đứng dậy mà sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời. Ngay khi di chuyển đến bên cạnh Yoohyun-ie, cú đá của Hỗn Độn đã ập tới. Uy lực của nó ở mức độ đẩy lùi hơn là tấn công, nhưng làm sao ông ấy có thể di chuyển nhanh hơn cả dịch chuyển tức thời?
Khi tôi lăn lộn trên sàn, một âm thanh sắc bén rợn người vang lên bên tai tôi. Rút kiếm ra rồi. Điên rồi, ông ta đang… đang cố làm gì vậy!
“Tên điên kia! Nếu có chuyện gì xảy ra với em trai tôi, tôi cũng sẽ chết theo!”
“Coi cái cách ăn nói kìa.”
Chậc, với một tiếng tặc lưỡi, chiếc thắt lưng buộc cổ tay tôi đã bị cắt sạch sẽ. Ngay khi đứng dậy thì tôi nhìn thấy Yoohyun-ie đang ngồi trên đất. Không có vết thương nào lớn nhưng có một lằn đỏ sau gáy. Đó là dấu vết của một lưỡi kiếm sượt qua. Tôi nhanh chóng đến chỗ em trai và chặn trước mặt em ấy.
“Nói chuyện đi, làm ơn hãy dùng lời nói đi! Có vấn đề gì vậy?!”
“Cũng không hẳn là vấn đề, mà là…”
Hỗn Độn Nguyên Sơ đeo kiếm vào hông rồi nhìn tôi.
“Làm sao ngươi có thể làm cho một thứ phi nhân loại hành xử như một con người vậy?”
“…Hả?”
“Ta đang nói em trai ngươi.”
…Tôi lập tức cau mày. Bây giờ ông thậm chí còn không đối xử với em trai quý giá của người ta như một con người.
