Trans: Y.Chi
Beta: Myfamilytwo
“Em đang làm gì vậy?!”
Tôi cố gắng chạy đến và tóm lấy em ngay lập tức, nhưng em ấy đã né ra khỏi cái chạm của tôi ngay cả khi cơ thể đang lảo đảo. Tôi cắn răng tiêu tốn mana của mình để vắt kiệt chút độ ẩm ít ỏi còn lại xung quanh và sử dụng Hơi Thở Lạnh Lẽo. Khi tôi áp sát được Yoohyun-ie đang chuyển động chậm lại, một luồng lửa hung bạo bỗng bùng lên như để ngăn cản tôi. Không chịu nổi luồng nhiệt khí đó, tôi bị hất lùi ra sau. Kĩ năng vừa tung ra cũng tan biến trong chớp mắt.
‘Chết tiệt, Hát Ru cũng sẽ không có tác dụng với thằng bé trong trạng thái hiện tại.’
Ánh mắt Yoohyun-ie bắt đầu mất dần tiêu cự. Với một thợ săn cấp S, vết thương này chưa đến mức chí mạng, nhưng nếu là người bình thường thì đã sớm bước một chân vào cửa tử rồi. Cứ càng kéo dài thế này thì lại càng nguy hiểm.
“Tỉnh lại đi! Han Yoohyun!”
Thằng bé trông có vẻ đã mất tỉnh táo, chỉ đang phản xạ theo bản năng để tự bảo vệ mình. Tôi vội vàng nốc một bình thuốc hồi mana và sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời. Ngay khi tôi đứng đằng sau lưng Yoohyun-ie, thằng bé không khoan nhượng dùng dao găm đâm vào người tôi. Tôi dùng cánh tay đỡ lấy nhát dao, tay còn lại vỗ về tấm lưng của em trai.
“Bình tĩnh lại nào, là anh đây mà.”
“….”
Môi em mấp máy, thều thào nói gì đó, rồi cả cơ thể Yoohyun-ie mất hết sức lực và đổ sụp xuống. Tôi nhanh chóng đỡ lấy em. Cảm ơn trời, kỹ năng ấy đã có tác dụng.
“Em, thật là…! Anh đã bảo rồi, dù có ở trong này đi nữa, nếu em bị ảnh hưởng đủ nặng thì nó vẫn có thể giết chết em đấy!”
Thường thì trong trận chiến giữa hai Thức tỉnh giả hạng S, nếu không có sự chênh lệch quá lớn về chỉ số thì rất khó để bị thương đến mức ảnh hưởng tới tính mạng. Không phải tự nhiên mà tỉ lệ tử vong của các thợ săn cấp S lại thấp đến thế. Nếu không phải một phát chết luôn thì hoàn toàn có thể được cứu bằng cách tắm trong thuốc hồi phục và kỹ năng trị liệu. Đó cũng là lý do tại sao người ta có thể tổ chức các trận xếp hạng cho những thợ săn cấp S hiếm có khó tìm.
Nếu một thợ săn cấp S không có ý định tiêu diệt đối thủ của mình, thì những người đứng xung quanh họ còn gặp nhiều nguy hiểm hơn cả bản thân cấp S đó. Chưa kể tôi còn có kỹ năng trị liệu của Noah-ssi và mang rất nhiều thuốc hồi phục, vậy nên tôi có thể đảm bảo tính mạng cho thằng bé.
“Trước tiên, chúng ta phải rút thanh kiếm ra để anh có thể chữa…”
“…Hyung.”
Có lẽ nội tạng thằng bé cũng đã bị thương, dòng máu đỏ tươi trào ra cùng với giọng nói gọi tôi. May mắn làm sao thằng bé vẫn giữ được tỉnh táo, thêm nữa đây chỉ là thế giới tinh thần, chứ nếu là đời thực chắc tôi phát điên lên mất. Nhưng kể cả khi nó không phải thế giới thực thì cảnh tượng trước mắt cũng khiến lòng tôi đau đến thắt lại.
“Đừng nói nữa và nghiến chặt răng vào.”
Vì máu chảy quá nhiều, nên thà em ấy nghiến gãy răng còn hơn là cắn vào lưỡi. Tôi nắm lấy chuôi Quân Lâm Chi Kiếm. Nhiệt độ nóng cháy lan khắp lòng bàn tay tôi. Hít một hơi thật sâu rồi tôi dứt khoát rút mạnh thanh kiếm ra.
Ken két, tiếng nghiến răng đầy đau đớn vang lên. Tôi ném thanh kiếm dính đầy máu ra đằng sau và nhanh chóng sử dụng kỹ năng hồi phục rồi lôi ra một bình thuốc.
“Nhổ hết máu ra nào. Phổi của em ổn chứ? Không khó thở hay gì đúng không?”
Hồi phục tất cả các vết thương trong một lần bằng kĩ năng hồi phục cấp A thật sự rất khó. Chưa kể mấy bình thuốc hồi phục này còn chẳng đến từ hầm ngục nữa. Biết thế thì tôi đã trữ sẵn một vài lọ thuốc tiên trong tay.
Dù sao thì dòng máu tuôn xối xả cũng đã cầm lại được. Yoohyun-ie vừa ho sặc sụa vừa nôn ra máu, sau đó mới uống thuốc hồi phục tôi đưa cho em. Tâm trí em ấy cũng quay trở lại bình thường. Tranh thủ khôi phục lại lượng mana đã sử dụng, tôi ngồi thụp xuống đất, ôm chặt lấy thằng bé trong vòng tay của mình. Cơ thể em dựa vào tôi, tôi vỗ về lưng của thằng bé để thằng bé ổn định lại.
Có lẽ do đã mất sự kiểm soát của chủ nhân nên ngọn lửa bao quanh dần dần tắt. Không còn gì để ngọn lửa đốt cháy, nhiệt độ cũng nhanh chóng giảm. Em trai dựa đầu vào vai tôi, thở ra một hơi dài.
“…Em xin lỗi anh.”
“Em nên xin lỗi bản thân thay vì anh chứ?”
Nghe thấy vậy, Yoohyun-ie trầm giọng trả lời, tâm trạng thằng bé tồi tệ hơn.
“Anh biết em đã nói rằng mình không thích rồi mà…”
“Hửm?”
“Phần ‘em’ muốn nuốt chửng lấy anh.”
À… Tôi nhớ lại những gì chúng tôi đã trao đổi trong hầm ngục Hắc Ngưu Lâm. Em ấy nói rằng nếu không tự kiềm chế bản thân lại thì thằng bé sẽ đốt tất cả thành tro. Đó là bản chất của thằng bé.
“Nhưng em đã rất tận hưởng mà đúng không? Và bằng một cách nào đó, em đã dừng lại. Em đã tự dừng lại.”
Trong mắt tôi, thằng bé trông thỏa mãn đến mức tôi chỉ muốn bảo với thằng bé rằng em thích làm gì thì làm. Dù sao thì thằng bé vẫn dừng lại. Sau một thoáng im lặng, Yoohyun-ie mở miệng.
“Em thích ‘em’ được anh tạo ra và nuôi nấng.”
“…Bảo anh tạo ra em thì hơi quá… Cơ mà anh có nuôi em thật.”
“Em nói đúng mà? Em của hiện tại là do anh tạo ra. Nếu không có anh, em sẽ là một kẻ hoàn toàn khác.”
Kể cả nếu thằng bé nói vậy, tôi cũng không tưởng tượng nổi một Han Yoohyun lớn lên mà không có tôi. Em ấy sẽ hoàn toàn khác Sung Hyunjae và Liette. Tuy cùng là thợ săn cấp S, họ vẫn là những cá thể riêng. Điểm chung là họ đứng trên cương vị của kẻ săn mồi – tóm gọn lại là như vậy. Họ đem lại cảm giác như một con sư tử, một con đại bàng, và một con cá mập đang bị xích lại bởi cùng giới hạn.
“Hừm, em hẳn sẽ không thành lập ra một hội. Liệu em sẽ trở nên xa cách hơn so với con người của em bây giờ chứ?… Người ta nói rằng em sẽ không thể sống lâu được.”
“Có lẽ em sẽ trở thành tội phạm trước khi thức tỉnh?”
Em trai ngốc nghếch của tôi nói nhẹ tênh.
“Không, sẽ không đi xa đến thế đâu…”
“Không có anh, em sẽ không thể hiểu được tại sao em phải chịu đựng những kẻ khó chịu. Cơ mà, khi em chưa thức tỉnh, có lẽ em sẽ kín tiếng chịu đựng mọi thứ dựa vào bản năng sinh tồn. Nhưng khi em đã thức tỉnh, em sẽ thành thảm họa biết đi.”
“…Em hẳn sẽ gặp nhiều khó khăn trong xã hội hiện đại.”
Nếu là thời gian rất lâu về trước, thằng bé có lẽ đã tự xây nên một đất nước. Trong thời đại mà kẻ mạnh được tôn thờ thì em ấy có đủ sức hút để có vô số người ủng hộ. Không, liệu sẽ tốt hơn nếu làm một thợ săn trong thế giới tràn ngập quái vật? Và nổi tiếng vì là một thợ săn nguy hiểm không nên lại gần.
“Anh không nghĩ ra được gì tốt đẹp bằng em của hiện tại.”
“Không phải anh cũng nghĩ em thật kì quặc khi em còn trẻ sao?”
“Lúc ấy anh cũng còn trẻ mà, anh có thể biết được điều gì chứ. Anh nghĩ em cũng chỉ là một đứa nhóc. Mà dù vậy, em vẫn rất dễ thương.”
Ai cũng có thể thấy em ấy là một đứa trẻ dễ thương, nên mọi người mà chúng tôi gặp qua đều thường nói thằng bé rất cuốn hút. Vậy nên tôi lại càng không thể hiểu được bố mẹ chúng tôi. Nhưng tôi cũng tự thắc mắc rằng tôi có đặc biệt không. Nhờ việc nuôi nấng Yoohyun-ie, tôi nhận được danh hiệu Người Nuôi Dưỡng, nhưng có lẽ tôi cũng có năng khiếu từ đầu. Không cảm thấy khó chịu với những đối tượng nhỏ tuổi, ngay cả khi đó là cấp S bẩm sinh. Giống những người được sinh ra đã vô cùng can đảm hoặc rất tình cảm.
“Nhưng Yoohyun-ah.”
“Em không muốn.”
Em trai tôi trả lời ngay khi tôi cất tiếng.
“Em biết anh muốn nói gì. Em cũng không thích một cuộc sống bị kìm kẹp. Tuy vậy thì nó cũng không phải điều gì xấu. Anh cũng thế mà, anh hiểu đúng không? Em biết anh cũng đã hi sinh rất nhiều.”
“Anh, thì…”
Thằng bé nói như thế thì tôi cũng không biết đáp trả lại như thế nào. Nhưng kể cả khi nhìn lại mọi thứ một cách cẩn thận, tôi cũng không hối hận về những điều mình đã làm. Tất cả mọi thứ trước khi hầm ngục xuất hiện và Yoohyun-ie thức tỉnh đều là lựa chọn của tôi và tôi không hối hận về nó.
Tôi đã từ bỏ nhiều thứ, nhưng nếu để gọi đó là hy sinh thì… Mọi thứ đã từng rất khó khăn, nhưng tôi vẫn hạnh phúc.
“Những điều anh nhận lại sau khi từ bỏ tất cả và chịu đựng đã xứng đáng lắm rồi.”
“Em cũng cảm thấy vậy.”
Tầm mắt của Yoohyun-ie rơi xuống ngọn lửa nhỏ vẫn còn chưa tắt. Ngọn lửa xanh vương chút ánh đen.
“Em có cần… phải hoàn hảo không?”
“…Không.”
Không, tôi nói lại thêm lần nữa.
“Như em đã nói với anh, anh yêu em dù em có là gì đi nữa. Vậy nên anh không muốn em phải tự ép buộc bản thân phải kìm nén vì anh. Và, hoàn hảo có ý nghĩa gì với con người không?”
Em chỉ đang cố gắng để trở nên tốt hơn. Nếu em đã hoàn hảo ngay từ đầu, thì nó cũng chỉ có vậy thôi. Và ai biết được nếu một con người dừng việc cố gắng lại hoặc không có lý do để thay đổi sẽ là hoàn hảo cơ chứ?
“Anh phạm lỗi và em cũng vậy. Này, kể cả Sung Hyunjae cũng là một tên kén ăn, em biết không? Một người tuyệt vời như vậy còn phải nhờ sự trợ giúp của anh đấy.”
“Em thích mọi thứ anh trao cho em.”
Để đi sâu vào vấn đề thì em cũng vô cùng kén chọn đấy. Tôi hơi xoa mạnh đầu em trai mình.
“Anh biết, Yoohyun-ah. Dù sao thì, ừm, em đã làm rất tốt việc kiềm chế bản thân.”
Khi tôi khen ngợi thằng bé thay vì hỏi lý do tại sao thằng bé phải kiềm chế, Yoohyun-ie cười rất vui vẻ.
“Em rất thích đánh nhau với anh. Nó là tuyệt nhất, hyung.”
“Em không nói thì anh cũng biết mà.”
“Chúng ta có thể làm lại lần nữa được không?”
“Nếu làm thường xuyên thì hơi khó, nhưng tất nhiên chúng ta có thể lại so tài với nhau. Điều đó cũng sẽ tốt cho em nữa. Mọi thứ đều ổn nếu chúng ta biết dừng lại đúng lúc. Lần tiếp theo sẽ an toàn thôi.”
Kiềm chế bản thân thằng bé mãi là không đúng. Mặt khác thì việc buông thả tất cả mọi thứ cũng chẳng đúng. Dù cho hình ảnh em trai tôi được tự do làm những gì em muốn vẫn còn đọng lại trước mắt, dù cho nỗi hối hận vẫn còn đọng lại, thì ý chí của Yoohyun-ie vẫn là thứ quan trọng nhất.
“Còn về màu ngọn lửa của em. Nó vẫn sẽ giữ nguyên màu như vậy kể cả khi chúng ta rời khỏi đây chứ?”
Yoohyun-ie nghiêng đầu trước câu hỏi của tôi.
“Em không biết nữa. Nơi này cũng đặc biệt mà, đúng không? Ngoài ra thì em nghĩ em bị ảnh hưởng bởi ngọn lửa do anh sử dụng.”
“Hắc Huyết Hỏa?”
“Đúng vậy. Anh bảo đấy là ngọn lửa mà em sẽ sở hữu vào 5 năm tới đúng không? Có lẽ đó là lý do, nhưng nó chắc chắn mạnh hơn ngọn lửa của em hiện tại. Kỹ năng ấy đã thay đổi rất nhiều, nhưng phần cốt lõi của nó thì giống hệt, vậy nên khi chúng ta va chạm, ngọn lửa đã được tôi luyện. Em nghĩ kỹ năng của em cũng đã bắt kịp nó và trở nên mạnh mẽ hơn.”
Tất nhiên, Yoohyun-ie nói thêm, việc thằng bé được chiến đấu hết mình với tôi cũng đem lại hiệu quả vô cùng tuyệt vời.
“Anh không thể giúp đỡ em ở thế giới bên ngoài, nên anh đoán chúng ta sẽ phải quay lại nơi này thêm lần nữa.”
“Hiện tại thì hầm ngục cũng đã trở nên an toàn hơn, khi mà em giải quyết được mọi chuyện ở hội, em sẽ có rất nhiều thời gian rảnh, hyung.”
“Này, em là Hội trưởng đấy.”
“Kể cả không có em thì mọi người cũng không gặp khó khăn trong việc quản lý hầm ngục đâu.”
‘Sẽ ổn đúng không anh?’, em trai tôi hỏi, vòi vĩnh như một đứa trẻ. Yoohyun-ie nói rằng nếu có quyền quyết định thì em ấy sẽ không rời khỏi nơi này.
“Em nghĩ chúng ta nên nghỉ ngơi một chút và đánh thêm một lần nữa.”
“Nhưng mà chúng ta đã đấu cả một đêm rồi đấy. Nhìn đi, mặt trời mọc rồi.”
“Chúng ta có nên đổi chỗ không anh? Chiến đấu theo từng lượt ở nơi có lợi cho anh và nơi có lợi cho em, anh nhé?”
Đôi mắt của Yoohyun-ie long lanh, sự mong đợi và phấn khích tràn đầy. Em đã bảo thêm một lần nữa thôi mà, sao đã tăng lên thành hai lần rồi?
Rắc rắc rắc-
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng động kỳ lạ phát ra từ phía sau chúng tôi.
“Âm thanh vừa mới nãy…”
Tôi không nghĩ ở đây còn ai khác ngoài chúng tôi. Tôi quay lại nhìn, vẻ mặt bối rối. Yoohyun-ie đang dựa vào tôi cũng ngồi thẳng dậy. Một lần nữa, choang choang, tiếng những chiếc vảy va vào nhau lại vang lên. Đó là tiếng phát ra từ Quân Lâm Chi Kiếm. Thanh kiếm đen dính máu run rẩy nhẹ nhàng.
Thanh kiếm.
Trong thoáng chốc, những lời của Hỗn Độn Nguyên Sơ lướt qua tâm trí tôi. Hắn đang say ngủ, nhưng thi thoảng hắn cũng nói mớ. Ngay cả khi nói rằng hắn đang ngủ thì ý thức của thanh kiếm – của Hắc Long – vẫn còn.
“…Đờ mờ!”
“Hyung?”
Tôi nổi hết cả da gà. Đây là thế giới tâm trí. Nơi mà bạn có thể sử dụng sức mạnh bạn sở hữu trong quá khứ, chỉ cần bạn có thể nhớ lại nó. Một con quái vật đã từng là cấp L đã thâm nhập vào nơi này. Nếu hắn tỉnh dậy- không, kể cả nếu hắn nói mớ.
Tôi ngay lập tức nhấc Yoohyun-ie lên và sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời. Tôi chạy xa hết mức khỏi Quân Lâm Chi Kiếm và chạy không ngừng nghỉ.
“Hyung! Tại sao-”
“Chết tiệt, Yoohyun-ah. Em thử rời khỏi đây đi. Em có thể thoát khỏi đây không?”
Yoohyun-ie dừng lại một chút rồi lắc đầu. Như tôi đoán, điều đó không được. Ngay sau đó, áp lực kinh hoàng phát nổ đằng sau chúng tôi.
“…Khức!”
Trong tức khắc, chân tôi gần như đã khuỵu xuống. Khung thoại kỹ năng Kháng Sợ Hãi hiện lên trước mắt tôi. Cơ thể Yoohyun-ie cũng căng cứng. Tôi nghiến răng và dịch chuyển tức thời thêm lần nữa. Ngay giây phút chúng tôi thoát khỏi cái hố đã từng là hồ nước-
Đùng đùng!
Mặt đất rung chuyển ở tất cả mọi hướng. Cuối cùng thì tôi cũng không thể chịu đựng được nữa và ngã quỵ ngay tại chỗ, ôm chặt em trai bé nhỏ của mình. Tôi có thể thấy khuôn mặt của Yoohyun-ie dần trở nên tái nhợt và choáng váng, không chỉ vì bị mất máu. Thằng bé cứng đầu cố cử động cơ thể, nhưng không có tác dụng vì sự khác biệt cấp độ, nên tất cả những gì thằng bé có thể làm là nắm lấy cánh tay tôi.
“…Hyung, cái này…”
Giọng nói thốt ra trong tiếng thở hổn hển ngắn ngủi yếu ớt. Tại sao tôi lại không lường trước việc này cơ chứ? Tôi cảm thấy lòng tràn đầy tội lỗi, nhưng vẫn phải cố gắng tiếp. Đây không phải là lúc ngồi chìm đắm trong hối hận. Tôi phải tìm ra cách nào đấy. Liệu thuyết phục có tác dụng không? Ở cấp L, hắn ta không chỉ là một con thú đơn giản.
Tôi nắm chặt nắm đấm. Áp lực mà ngay cả Kháng Sợ Hãi cũng không thể loại trừ hoàn toàn dần dịu đi theo cơn đau do móng vuốt hóa hình cắm sâu vào lòng bàn tay của tôi. Ngay khi tôi hít một hơi thật sâu và quay lại để nhìn.
[Bạn có muốn triệu hồi Hỗn Độn Nguyên Sơ?]
Một cửa sổ tin nhắn hiện lên. Có cần thiết phải hỏi không, tất nhiên là có rồi! Tôi trả lời cửa sổ tin nhắn và quay đầu lại. Ngay cả bây giờ, cái hố lớn đã càng ngày càng trở nên rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối. Hướng về phía biển. Không, có lẽ nó còn nối với biển vì nước đang dâng lên.
Tại vị trí đó là một hình dáng đen sì khổng lồ. Tôi theo phản xạ ôm em trai tôi càng thêm chặt. Xèo! Nước biển liên tục bốc hơi, dâng lên rồi lại bốc hơi xung quanh thứ hình thù đen kịt đó. Thật khó khăn để nhìn rõ thứ đó, bởi nó bị che khuất bởi sự trộn lẫn giữa nhiệt và hơi nóng tựa như một làn sương mù.
Tim tôi đập dữ dội và cả cơ thể nổi da gà. Khoảnh khắc ngắn ngủi tôi quay đầu nhìn nó dường như kéo dài vô tận. Ánh sáng bình minh chiếu rọi như hoàng hôn buông xuống. Tôi thậm chí không dám mơ đến việc đối mặt với nó. Nếu không có hơi ấm trong vòng tay, tôi đã từ bỏ tất cả và chờ đợi kết thúc.
Nhưng tôi cưỡng ép bản thân qua hơi thở hổn hển trong cổ họng.
“Cố gắng chịu đựng một lúc thôi, Yoohyun-ah.”
Ổn thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Ngay khi tôi đang cố gắng gượng dậy.
Gàoooooo-!
Một âm thanh sắc bén vang lên, xé toạc thính giác. Tôi không thể vượt qua bản năng và nhắm nghiền mắt. Mặt đất và bầu trời rung chuyển một lần nữa và theo sau là tiếng gầm kinh hoàng. Khi tiếng thét khủng khiếp chấm dứt, và đột nhiên, xung quanh cũng yên ả trở lại. Áp lực đè nén trên cả cơ thể tôi cũng nhẹ bớt một chút.
Trong khi tôi cố che giấu em trai mình bằng cả cơ thể, tôi mãi mới hé được mắt. Giữa tầm nhìn mờ nhòe của tôi là bóng lưng của một ai đó. Chiếc áo choàng quen thuộc. Nhưng không rộng thùng thình mà vừa vặn cơ thể một cách hoàn hảo. Mái tóc đen dài được buộc lên bay phấp phới theo gió.
“Lâu rồi không gặp, thằn lằn.”
Ông ta nhẹ nhàng chào hỏi. Và con rồng tức giận rống lên một lần nữa.
