S-class

Chương 333: Thứ hai, thứ ba (2)

Trans: Rin
Beta: Gulu

Yoohyun-ie có vẻ miễn cưỡng, nhưng cuối cùng cũng đồng ý đi với một viên ma thạch thuộc tính lửa đã chuẩn bị sẵn. Là nhờ tôi đã thuyết phục em ấy rằng chúng ta không thể trì hoãn mãi được, và nếu có vấn đề xảy ra, thì tốt hơn là nó nên xảy ra ở bệnh viện. Nhân cơ hội này, tôi có nên cấy Blackie cũng như trái tim của Hắc Long vào không? Tôi chỉ nên cấy Blackie thôi và dừng lại ở đó. Tôi không muốn bị cắt xẻ khắp người như Diarma. Và với cơ thể của tôi, tôi thậm chí còn không thể chịu đựng được điều đó.

“…Eunhye-yah, thế này hơi nhiều rồi đấy.”

– Chíp!

Con chim xanh kêu lớn như thể phản đối. Rồi nó chăm chú nhìn Eunhye – tức là cơ thể chính của nó. Mặc kệ lời tôi nói, một sợi dây trang trí khác lại được thêm vào chiếc khuyên tai vành cầu kỳ. Tôi sẽ biết ơn nếu chỉ phải hy sinh đôi tai của mình, nhưng chiếc khuyên tai vành có những sợi dây dài nối xuống tận cổ tôi. Thành một chiếc vòng cổ lộng lẫy phù hợp với một buổi dạ tiệc trong Cung điện Versailles.

Eunhye đã dành gần một giờ để tạo ra những món trang sức cầu kỳ. Đầy ắp sở thích của riêng nó. Vì tôi không thích, nên nó thường chỉ giới hạn ở vài viên đá quý nhỏ và một hoặc hai sợi dây xích, nhưng đôi khi tôi vẫn để nó biến thành bất cứ thứ gì nó muốn. Chỉ ở nhà thôi, hiển nhiên rồi. Nhưng hôm nay nó đặc biệt lộng lẫy, và đã dành rất nhiều thời gian công sức.

Có phải vì nó đã cãi nhau với Irin không? Cứ như thể nó đang giải tỏa căng thẳng vậy.

‘Chắc là Irin đã ngăn Eunhye vào thế giới tinh thần.’

Yerim-ie nói hai đứa chúng nó đã đột nhiên cãi nhau. Eunhye vẫn chưa nói chuyện tốt, còn Irin thì im bặt, nên tôi không biết rõ tình hình, nhưng ngoài lý do đó ra thì không còn lý do cụ thể nào để Eunhye tấn công trước cả. Vậy thì ngăn Hắc Long lại đi chứ, Rin à. Không, vậy thì Hỗn Độn Nguyên Sơ sẽ không dạy Yoohyun-ie. Và nếu Eunhye ở đó, Yoohyun-ie sẽ không tự làm mình bị thương, và Hắc Long cũng sẽ không thức dậy. Suýt nữa thì nguy hiểm, nhưng cuối cùng thì mọi chuyện cũng ổn thỏa.

“Ahjussi, trông chú lộng lẫy quá.”

Yerim-ie, ngồi trên ghế cạnh giường, cố nhịn cười nói. Khóe miệng cô bé, vốn đã nhếch cao, đang giật giật. Cứ cười cho sảng khoái đi.

“Dù sao thì Eunhye cũng ngoan lắm, không đòi hỏi quần áo phù hợp với nó nữa. Phải không, Eunhye-yah?”

– Chíp chíp.

Mỏ của Eunhye nhấp nhô và nó khẽ điều chỉnh những món trang trí vòng cổ đang đung đưa. Rồi nó vỗ một cánh như thể bảo tôi hãy nhìn kỹ nó trong gương. Nó thực sự rất lộng lẫy.

– Chíp chíp?

– Chíp!

– Chíp.

Eunhye và Chirpie kêu chíp chíp như thể đang bàn bạc về việc trang trí. Chúng có thể trò chuyện được sao? Bellaré cũng đang nhìn Eunhye với vẻ khá thích thú. Chỉ có Peace là đứng ngoài cuộc huyên náo, ngồi lặng lẽ dưới chân giường như thể đang canh gác cho tôi. Nó thậm chí còn không nhảy lên lòng tôi vì tôi đang không được khỏe. Thật ngoan.

“Móng tay chú mà cứ để nguyên thì đã đẹp rồi.”

“Nếu Yoohyun-ie không lau chúng cho tôi thì nhóc nghĩ tôi sẽ để nguyên như vậy à? Cứ đi lại với bộ dạng đó thì hơi… nhóc biết đấy.”

May mắn là nhân viên bệnh viện dành riêng cho Thợ săn cấp cao luôn giữ bí mật như một quy tắc cơ bản. Ngay cả khi bỏ qua điều đó, tôi vẫn thấy ngượng khi được sơn móng tay.

“Cho tôi xem TV đi.”

“Chú có thể đọc sách hoặc đi dạo mà.”

Họ nói tôi sẽ xem tin tức hoặc các chương trình liên quan đến Thợ săn và trở nên lo lắng không cần thiết, nên đã cấm tôi xem cho đến ngày mai. Ngay cả khi không xem thì tôi vẫn sẽ lo lắng.

“Nhưng tôi phải tham dự sự kiện ra mắt thú nhồi bông Peace chứ.”

“Họ nói đã hoãn lại cho đến khi chú xuất viện. Chú có biết họ đã bắt đầu xây dựng một quán cà phê ở tầng một của tòa nhà không?”

“Ừ, tôi nghe rồi. Họ nói sẽ đặt cửa hàng thú nhồi bông bên cạnh đó rồi mở cả một cửa hàng tiện lợi nữa. Và thêm một ngân hàng.”

“Một ngân hàng ư?”

“Thợ săn giao dịch tiền mặt nhiều mà, nhóc biết đấy. Chúng tôi đã bàn bạc về chuyện này từ lâu rồi. Cũng có những ngân hàng khác gần đây, nhưng có một ngân hàng nằm ngay trong tòa nhà thì tiện lợi hơn.”

Ít nhất đối với tôi, ngân hàng mà tôi có thể đi bộ đến sẽ trở thành ngân hàng chính của tôi. Tôi hiếm khi có việc cần đến giao dịch trực tiếp, nhưng dù sao thì có nó ở gần cũng tốt.

“Khi nào nhóc dự định đi Nhật?”

“Càng sớm càng tốt, nên ban đầu tôi định mai sẽ đi, nhưng rồi chú lại nhập viện.”

“Nhóc có thể đi. Tất nhiên, nếu không đi cũng được. Nhóc sẽ ở gần đây thôi, nhưng tôi vẫn lo khi để nhóc đi một mình.”

“Tôi đâu có đi một mình, tôi sẽ đi cùng các thành viên trong đội của tôi. Chú lo lắng gì về Nhật Bản chứ? Sau cùng thì tôi sẽ cả đi Mỹ, châu Âu và Trung Đông nữa.”

“Cái gì?!”

Không, tự nhiên nhóc nói cái gì mà bất ngờ vậy?

“Ye-Yerim-ah, sao nhóc lại đi đến đó? Hơn nữa, người ta nói Trung Đông vẫn chưa an toàn lắm! Các tranh chấp liên quan đến Thợ săn sẽ nghiêm trọng đến mức nào chứ-?!”

“Không phải bây giờ. Sau này, khi mà tôi trưởng thành ấy.”

Yerim-ie nói, nhẹ nhàng gõ một chân vào chân ghế.

“Ngay cả khi nhóc trưởng thành thì nhóc cũng không cần phải đi.”

“Tôi có thể đi bất cứ khi nào tôi muốn, vậy tôi có lý do gì để không đi chứ? Hơn nữa, có gì ở đó mà nguy hiểm với tôi à?”

“Nhưng, dù vậy. Lẽ nào…”

Tôi ngập ngừng nói tiếp.

“Nhóc muốn… tự lập sao? Khi nhóc trưởng thành?”

“Cái gì? Không, không phải vậy đâu~”

Yerim-ie lắc đầu.

“Thực ra thì ngược lại mới đúng.”

“Ngược lại?”

“Ừm. Chính vì có một mái nhà để trở về bất cứ lúc nào nên tôi mới có thể lang thang thỏa thích. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì mình muốn. Có thể tôi sẽ gặp rắc rối mà bản thân không thể tự mình giải quyết được, nhưng nếu điều đó xảy ra, chú sẽ đứng về phía tôi, có đúng không?”

“Tất nhiên rồi. Không chỉ tôi, mà mọi người khác cũng sẽ đứng về phía nhóc.”

Nghe tôi nói vậy, Yerim-ie cười tươi đến mức má lúm đồng tiền hiện rõ. Đó là một nụ cười thật sự rất đẹp.

“Kể cả khi tôi đi khơi mào chiến tranh sao?”

…Nói gì mà tàn bạo thế, nhưng mà.

“Đ-Được thôi. Tôi sẽ cổ vũ nhóc. Dù sao thì, hãy giải quyết mọi chuyện một cách hòa bình nhất có thể nhé.”

“OK!”

Mà này… Ngài cục trưởng Song cũng đã từng một lần nghiền nát một đội quân xe tăng. Chẳng phải đó xem như một nửa chiến tranh rồi sao?

“Tôi vui vì nhóc được làm điều mình muốn, nhưng dù vậy, tôi đã bắt đầu cảm thấy cô đơn rồi.”

“Thôi nào, nếu nghĩ kỹ thì cũng không khác gì đi đột kích hầm ngục là mấy. Sẽ không phải là đi máy bay một ngày đâu.”

Nghĩ lại thì, cô bé nói đúng. Khi cô bé đi hầm ngục, có khi phải mất hơn một tuần. Dù vậy thì khi nghe nói nhóc sẽ ra nước ngoài, tôi vẫn cảm thấy như nhóc sẽ đi rất xa vậy. Tôi nhìn xuống chiếc gương cầm tay, rồi lại quay sang nhìn Yerim-ie. Khi Yerim-ie trưởng thành, nhỉ.

‘Hẳn sẽ mang lại một cảm giác rất khác.’

Tôi đã từng nhìn thấy cô nhóc một lần rồi. Nhưng Yerim-ie mà tôi đã thấy và Yerim-ie đang ở trước mặt tôi bây giờ thì khác. Cô ấy cũng đã tự mình trưởng thành tốt và mạnh mẽ, là một Thợ Săn đủ mạnh, nhưng cô ấy chắc chắn đã chai sạn hơn bây giờ. Tôi chỉ nhìn thấy cô ấy trên các chương trình vài lần, nhưng cô ấy chưa bao giờ cười rạng rỡ như bây giờ.

Ngay cả khi không có tôi, nếu bố mẹ cô bé vẫn bình an vô sự, cô bé cũng sẽ trông giống như bây giờ thôi. Yerim-ie nghiêng đầu.

“Mặt tôi có gì à?”

“Ờ, dễ thương chăng?”

“…”

…Gì vậy, sao vậy?

“…Nếu là Han Yoohyun thì sẽ vẫy cái đuôi vô hình của anh ta, nhưng tôi không phải Han Yoohyun nên là. Tôi thành thật xin lỗi.”

Yerim-ie thậm chí còn cúi đầu lịch sự khi xin lỗi. Lạ đến vậy sao? Chúng tôi trò chuyện về những chuyện như dạo này Blue nổi tiếng thế nào, khi nào tôi sẽ đặt tên cho cơ sở nuôi dưỡng, và tôi nên cập nhật mạng xã hội của mình ra sao. Khi chúng tôi đang chụp ảnh Chirpie, Bellaré và Eunhye để đăng lên mạng xã hội của tôi, một vị khách đến thăm. Ngay cả trước khi tiếng gõ cửa vang lên, Yerim-ie đã nhăn mặt. Tôi biết đó là ai mà không cần nhìn.

“Chú ấy là chủ bệnh viện, nên chúng ta thậm chí không thể nói chú ấy không được vào. Hội của chúng ta không có kế hoạch xây bệnh viện sao?”

“Hội Sesung chỉ tiếp quản một bệnh viện lớn có sẵn và chỉ thêm một khu dành riêng cho Thợ Săn. Mặc dù họ cũng đã cho các bác sĩ hiện có của mình trải qua khóa đào tạo tương thích với Thợ Săn.”

Làm một thứ ở quy mô này thì khó khăn. Nhưng sẽ không có hại gì khi có thêm một bệnh viện Thợ Săn khác. Ngay cả khi nó không thuộc về Haeyeon một cách chính thống.

Dù chúng tôi không trả lời nhưng cánh cửa vẫn mở ra. Bước vào trong, Sung Hyunjae đặt món quà anh mang đến lên bàn. Có một túi mua sắm chứa thứ gì đó không rõ, và cái còn lại là…

“…Sữa đậu nành?”

Sung Hyunjae đã mang sữa đậu nành đến. Đó là một món quà điển hình khi thăm bệnh nhân, nhưng dù sao, nghĩ đến việc đó là Sung Hyunjae với sữa đậu nành. Nó thậm chí không phải thứ gì đặc biệt, chỉ là sữa đậu nành thông thường trên thị trường. Đừng nói là anh ta tự mua đấy nhé. Tôi vội vàng ngăn mình lại khỏi việc nghĩ đến cảnh Sung Hyunjae mua một hộp sữa đậu nành tại cửa hàng tiện lợi trước bệnh viện. Ý tôi là, tại sao lại là sữa đậu nành nhỉ?

“Cái này… Việc tái thiết tòa nhà Hội Sesung có lẽ… đã thắt chặt ngân sách của anh sao ạ?”

“Có vẻ gu của Han Yoojin-gun đã trở nên độc đáo hơn trong khoảng thời gian ngắn này.”

Nói lạc đề gì thế này… Á! Eunhye-yah!

“Cái này không phải của tôi! Eunhye-yah, Eunhye-yah!”

– Chíp.

Eunhye nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, rồi biến mất. Nhóc định giả vờ không hiểu hả?! Trong lúc đó, Sung Hyunjae lấy thứ gì đó ra khỏi túi mua sắm. Thứ xuất hiện khi tôi mở chiếc hộp được gói ghém đẹp đẽ ra là-

“Là quà tặng.”

“…Yerim-ie nhà chúng tôi không trang điểm đâu.”

Mỹ phẩm. Dựa vào hình dáng, tôi nghĩ đó là một thỏi son. Nhưng cái con người này đang làm trò gì khi đến thăm người bệnh trong bệnh viện vậy? Anh ta nghĩ tôi sẽ không túm cổ áo anh ta mà mắng ‘sao anh dám làm phiền Yerim-ie, may mà chúng ta đang ở bệnh viện’ mà sẽ nói ‘được thôi’ rồi dễ dàng bỏ qua à? Trước khi tôi kịp túm cổ áo anh ta, tôi đã ném cho anh ta một ánh mắt đầy sát khí. Sung Hyunjae vừa nói vừa mở thỏi son ra.

“Nhưng dĩ nhiên quà này là dành cho Han Yoojin-gun.”

“…Yerim-ah, nhóc đừng lại gần những người biến thái như thế này nhé.”

Anh ta thật sự mất trí rồi sao? Nghe tôi nói vậy, Sung Hyunjae lộ ra vẻ mặt oan ức.

“Han Yoojin-gun là người đầu tiên-”

“Ahjussi!”

Yerim-ie đột nhiên hét lên.

“Bây giờ đàn ông cũng trang điểm mà.”

“Ơ- Ơ?”

“Chú nhập viện, sắc mặt không tốt, nên. Chắc chú ấy mua để môi chú trông tươi tắn hơn một chút, đúng không?”

Có là vậy đi nữa. Tôi cũng từng được trang điểm nhẹ khi lên sóng, nhưng… Yerim-ie đứng dậy khỏi chỗ ngồi và kiểm tra túi mua sắm.

“Không phải chỉ có vài cây đâu. Tôi sẽ xem màu nào hợp với chú nhé.”

“Không sao đâu…

“Đàn ông trẻ tuổi bây giờ ít nhất cũng phải tô son mới được!”

…Nhưng ngay cả sau 5 năm, cũng không thực sự thấy ai son môi trừ khi họ là người nổi tiếng cả. Ở những nơi đông người thì hầu như không ai làm vậy cả. Yerim-ie lần lượt lấy son ra và nắm lấy tay tôi. Sau đó cô bé bắt đầu thoa từng cây một lên mu bàn tay tôi. Sao không thoa lên mặt tôi mà lại thoa lên mu bàn tay?

“Chú thấy sao?”

“Dù nhóc có hỏi tôi thấy sao đi nữa… thì tôi biết gì đâu?”

“Tôi cũng không rõ nữa.”

Đúng như tôi nghĩ, mấy thứ này phải thử lên mặt mới biết được. Tôi bảo Sung Hyunjae lại gần hơn.

“Anh hãy cúi đầu xuống một chút nhé. Và ngậm miệng lại. Hay là hơi hé môi ra nhỉ?”

Tôi chấm cây son hồng lên môi Sung Hyunjae. Sau đó Yerim-ie và tôi nhìn khuôn mặt với đôi môi đã được tô son.

“Mặt anh ta đã như thế sẵn nên cũng chịu thôi.”

“Ừ. Đó là một khuôn mặt mà dù có bôi than lên cũng thấy đẹp.”

“Hơi khó chịu rồi đó.”

“Trông… cũng sẽ hợp với chú thôi mà, ahjussi.”

“Nó sẽ hợp với Yoohyun-ie hơn là với tôi nhiều. Nhóc không nghĩ nó cũng sẽ hợp với Ngài cục trưởng Song sao?”

“Còn anh Noah thì sao? Cái màu đỏ ấy. Tôi nghĩ anh Myungwoo sẽ hơi kỳ một chút nhưng trông cũng được.”

Tôi nghĩ Noah-ssi trông sẽ thật xinh xắn.

“Dù sao thì cũng cảm ơn anh vì đã đến. Tôi sẽ thưởng thức sữa đậu nành thật ngon miệng.”

“Không có chi. Đó là điều tôi đương nhiên phải làm với tư cách là đối tác của cậu. Vì cậu đã nhập viện, cuộc hẹn cậu nhắc đến trước đây có bị hoãn không?”

“Không. Tôi sẽ liên lạc với anh sớm thôi. Tôi sẽ không ở bệnh viện lâu đến thế đâu.”

Mặc dù phải nhập viện nhưng tôi chỉ cần hồi phục sức lực thôi. Có người chăm sóc tôi vẫn tốt hơn là ở nhà. Sung Hyunjae gật đầu rồi nhìn Yerim-ie. Anh ta dường như có điều muốn nói, Yerim-ie đối mắt với anh ta như thể đang hỏi anh ta nhìn gì vậy. Cô bé dường như không có ý định rời khỏi chỗ của mình.

“Vậy thì tôi sẽ đợi cậu.”

“Vâng. Không, đợi một chút!”

Trời ơi, anh ta định bỏ đi kìa! Trông nó hợp với anh ta đấy, nhưng mà!

“Ahjussi, kim truyền! Kim truyền tuột ra rồi!”

Tôi túm lấy Sung Hyunjae khi anh ta đang quay đi và lau miệng cho anh ta. Cả Yoohyun-ie và cái con người này đều như vậy. Những cấp S bẩm sinh có phải đã bị phẫu thuật cắt bỏ liêm sỉ rồi không? Tôi không hiểu sao họ lại có thể làm những chuyện kỳ quặc mà không hề chớp mắt.

Khoảng chiều tối, tôi được người phụ trách Thị Trường Thợ Săn liên lạc. Anh ta thông báo rằng những chiếc đồng hồ tôi đặt sẽ hoàn thành trong vòng một hoặc hai tháng.

[Đây là công việc tinh xảo mà ban đầu mất rất nhiều thời gian, nhưng họ có một Thức tỉnh giả với kỹ năng liên quan trong số các thợ thủ công, nên thời gian đã được rút ngắn đáng kể.]

Kỹ năng chế tạo đồng hồ ư, có phải họ đã thức tỉnh trong lúc làm việc không? Dù vậy, có khá nhiều đơn đặt trước, bình thường tôi sẽ phải đợi khoảng nửa năm, nhưng họ nói rằng họ đang đặc biệt để tâm đẩy nhanh tiến độ.

“Có vẻ như tôi đang chen ngang rồi, tôi thấy hơi có lỗi.”

Nhưng đó là một món đồ xa xỉ mà chỉ một số ít người có thể mua, nên lương tâm tôi cũng không cắn rứt nhiều cho lắm.

[Nếu cậu có ý định tặng cho người khác, xin hãy liên hệ với tôi bất cứ lúc nào. Ý tôi là những người như Thợ săn Park Yerim-nim, Thợ săn Yoo Myungwoo-nim, hay Thợ săn Noah-nim.]

“Nhưng Thợ săn Myungwoo đâu phải cấp S? Tất nhiên tôi cũng không phải, nhưng như vậy chẳng phải là không đủ tiêu chuẩn sao?”

[Họ nói đó là phép lịch sự giữa những thợ thủ công với nhau.]

Anh ta nói rằng cũng có một chút cảm giác cạnh tranh với các thương hiệu khác. Đối với Yoohyun-ie cũng như Yerim-ie, Noah và Myungwoo, chiếc đồng hồ đầu tiên của họ sẽ mang ý nghĩa lớn. Kiểu như ‘chiếc đồng hồ mà các Thợ săn cấp S lựa chọn nhiều nhất!’, tôi đoán vậy?

Sau khi ăn bữa tối ngon không kém gì các nhà hàng cao cấp dù là bữa ăn bệnh viện, trong lúc tôi đi dạo ở vườn nhà, Yoohyun-ie xuất hiện. Em trai tôi với vẻ mặt cực kỳ khó chịu đã đuổi Thợ săn cấp cao đang canh gác tôi đi.

“Em đã mang ma thạch đến chưa?”

“…Ừm.”

“Đừng làm vẻ mặt đó. Chúng ta về phòng bệnh thôi.”

Khi tôi đi trước với một cử chỉ nhẹ nhàng, em trai tôi rụt rè đi theo sau. Đó là vẻ mặt tôi thỉnh thoảng thấy khi làm việc ở phòng khám thú y. Chủ yếu là những con chó lớn hiền lành, chúng sẽ đi lại nặng nề với cái đuôi cụp xuống, lén nhìn chủ của mình. Cái cách chúng xoay tròn và vùi đầu vào chân tôi như thể muốn được giấu đi thật sự rất dễ thương. Không biết Mongi, Cookie, Choco, Momo, Bori, Darong, Baekseolgi1 và những con khác thế nào rồi nhỉ?

Chúng tôi về phòng bệnh và khóa cửa cẩn thận. Vì nếu có ai nhìn thấy, họ có thể hiểu lầm. Ngồi xuống giường, Yoohyun-ie nuốt một tiếng thở dài và lấy Quân Lâm Chi Kiếm cùng một ma thạch ra khỏi kho đồ.

  1. 백설기 (baek-seol-gi): Bánh gạo hấp ↩︎
4 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments