Trans: Phuong Chi
Beta: Gulu
Trong một khoảnh khắc, tôi nghi ngờ tai mình. Rồi tim tôi ngừng đập một nhịp. Gì cơ- ý là, là tiên sinh đây sẽ dạy cho Yoohyun-ie sao. Chắc không phải một thứ gì đó ngẫu nhiên như nấu ăn, vẽ vời hay toán, hóa hay khoa học tự nhiên gì đó— tất nhiên rồi, ý ông ấy là giao chiến.
“Trời ạ, tiên sinh! Người thầy đáng kính! Ông có một con mắt tinh tường đấy!”
Trời quơi, vậy chẳng phải là cái người giỏi nhất ấy, không phải chỉ trong nước, không phải trên toàn thế giới, mà là nhất vũ trụ này sẽ dạy kèm riêng cho thằng bé? ‘Mạnh nhất trong số những siêu việt giả’ là một cái danh tự đặt, nên tôi cũng chẳng tin mấy, nhưng giờ thì sao, ông ta đúng là cực kỳ tài giỏi.
Tôi có thể làm gì để giúp nhỉ? Sẽ rất tuyệt nếu ông ta dạy cho thằng bé thật nhiều, càng nhiều càng tốt. Nếu như mình có thể níu kéo ông ta thêm thì…
“Tôi từ chối.”
“Yoohyun-ahhh!”
Nhóc em trai ngốc nghếch của tôi vừa thốt lên những lời mà thằng bé không bao giờ nên nói. Nè! Em có biết hiếm lắm mới có cơ hội này không!
“Đừng để ý thằng bé nhé, tiên sinh! Thằng bé chỉ đang─”
“Hyung.”
…Vì một lý do nào đó, giọng em trai tôi trầm hẳn xuống. Lần này, tôi cũng thật sự không biết tại sao. Rõ ràng là thằng bé vẫn luôn cư xử phải phép, nhưng có vẻ như nó thật sự ghét Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Chẳng lẽ anh đã quên rồi sao? Ông ta bảo rằng anh sẽ phải chịu đựng một gánh nặng lớn nếu cứ để dòng chảy năng lượng mạnh mẽ như ông ta xâm nhập vào trong tâm trí. Em không muốn việc mình trở nên mạnh hơn lại làm anh khó khăn hơn. Chỉ riêng Quân Lâm Chi Kiếm là… đủ phiền phức rồi. Thật sự mệt mỏi đấy anh.”
Ừm… được rồi, anh hiểu rồi.
“Không, anh chưa nghĩ xa tới vậy. Nhưng giờ anh đã nghĩ kỹ hơn, em nói đúng rồi, chúng ta phải sử dụng thế giới tinh thần để gặp tiên sinh đây.”
Khi nói câu đó tôi không hề nhận ra, biểu cảm của Yoohyun-ie có vẻ thoải mái hơn nhiều. Nhưng vậy thì phí lắm nhỉ. Thật sự rất phí ấy. Không còn cách nào khác sao? Khi tôi đang khổ sở suy nghĩ với nó, Yoohyun-ie liếc mắt sang Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Vậy việc này không cần thiết.”
“Yoohyun-ah! Bình tĩnh nào!”
“Ngươi sẽ làm gì nếu ta ép ngươi phải học?”
Hỗn Độn Nguyên Sơ cười nhẹ. Trong một khắc, khí tức của ông ta thay đổi. Tôi có cảm tưởng như có hàng chục cây kim đâm chích khắp cơ thể mình. Kỹ năng kháng sợ hãi cũng chưa ăn thua gì, rồi tôi nghiến răng, vòng tay qua người Yoohyun-ie. Ông ta bực vì lòng tốt của mình bị từ chối à? Không, tôi cũng không nghĩ thế. Vậy.
“Em sẽ không bao giờ- để anh…”
Mặc dù đang vật lộn trước áp lực từ Hỗn Độn, Yoohyun-ie gầm gừ.
“Nhóc con.”
Đôi mắt đỏ ngầu của ông ta yên tĩnh đến đáng sợ.
“Mong muốn của ngươi là bảo vệ anh mình, nhưng ngươi thì làm được gì?”
“…”
“Trong cái thế giới bé nhỏ này, chắc chắn có một vài người có thể hòa hợp với ngươi. Chắc ngươi luôn cư xử như một con hổ mà không biết bản thân chỉ là một con cáo nhỏ ở trong một cái hang thỏ nhỉ.”
Một bàn tay kéo tôi rồi ôm lấy tôi. Không phải là bàn tay của một đứa bé, mà là của một người đã trưởng thành trước khi tôi kịp nhận ra. Tôi được nâng nhẹ lên khi mà không kịp trở tay. Tôi bị đoạt lấy rồi bị nâng lên, mắt Yoohyun-ie mở to hơn. Không thể đứng được nữa, thằng bé gồng tay chống xuống đất rồi tuyệt vọng nhìn về tôi.
“Một trong những siêu việt giả đang tiếp cận anh của ngươi.”
Hỗn Độn bất ngờ lên tiếng. Mặc dù tôi muốn xen vào, nhưng tôi lại chẳng thể di chuyển môi của mình dù chỉ một chút.
“Một tên như ngươi thì làm gì được để ngăn hắn ta?”
“Hyung…”
“Điều gì sẽ xảy ra khi mà cậu ta bị cướp đi mà ngươi thì lại chẳng thể nâng một ngón tay lên như bây giờ?”
Từng ngón tay của Yoohyun-ie cong lên, cào xuống mặt đất. Ông ta không sai, chỉ là sự thật quá nghiệt ngã, làm gì được chứ.
“Nhưng ta thì khác.”
Hỗn Độn lùi lại một bước trong khi đang ôm lấy tôi. Yoohyun-ie trở nên nao núng. Rồi chúng tôi lại bước đi xa hơn.
“Nếu ngươi muốn bảo vệ anh mình tới vậy, vậy cách này thì sao: ta có nên mang hắn ta theo mình không?”
Giọng của ông ta rõ ràng đã nhẹ hơn nhiều so với trước đó. Nhưng em tôi sốc tới mức như thể bị phản bội.
“Trong thế giới của nguồn thứ nhất, ta không bị hạn chế bởi quy tắc chỉ được phản kháng khi có người tấn công ta trước. Chỉ bảo vệ một tên này cũng đơn giản với ta. Ta có thể đặt hắn ta ở một thế giới yên bình, để hắn ta sống hết cuộc đời một cách thoải mái.”
Tông giọng nhẹ nhàng, êm dịu đó tiếp tục. Hơi thở Yoohyun-ie khựng lại.
“Vậy thì, tôi…”
“Nhưng ngươi không thể tới. Không chỉ đơn giản là di chuyển sang một thế giới khác, mà là rời khỏi Nguồn của chính ngươi. Kể cả với khả năng của ta, cũng chỉ mang được tối đa một người theo mà không gặp nguy hiểm. Nếu ngươi trở thành một siêu việt giả thì sẽ khả thi hơn, di chuyển giữa các Nguồn theo ý ngươi muốn, nhưng vào thời khắc đó, ai biết rằng tên nhóc này sẽ còn sống hay không, và.”
Thật sự thì.
“Chẳng có một siêu việt giả nào khác ngoài ta có thể tới được thế giới của Nguồn thứ nhất cả.”
Hỗn Độn khẳng định như thể đó sẽ là một cuộc chia ly vĩnh viễn. Rằng chúng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể gặp lại nhau. Yoohyun-ie khẽ chớp mắt. Thằng bé đang yếu ớt run lên.
Đây là em trai tôi, người đã lựa chọn cách xa để có thể bảo vệ tôi. Nếu em ấy là một đứa nhóc có thể cười trước khi ra đi mãi mãi, có lẽ thằng bé đã trả lời mà không đắn đo lâu tới vậy. Nói rằng em ấy sẽ để tôi đi.
Nhưng cậu em trai bé nhỏ ấy ngay trước mắt tôi, lại chẳng thể mở miệng. Mặt thằng bé tái nhợt đi vì sợ hãi, lấm tấm mồ hôi.
“…Tôi không muốn điều đó xảy ra.”
Giọng điệu nặng nề cùng nước mắt lã chã.
“Anh ơi, em thật sự không muốn đâu… Đừng đi mà, đừng rời bỏ em, em xin lỗi mà…”
Cơ thể của tôi, đang đông cứng lại như bị chói chặt, từ từ chuyển động. Tôi nhanh chóng tiến tới Yoohyun-ie rồi ôm lấy thằng bé.
“Tại sao em lại khóc chứ…”
“Em- mong anh được an toàn… Nhưng mà…”
Làm lạnh đầu óc và suy nghĩ kỹ càng hơn thì, nghe theo lời của Hỗn Độn Nguyên Sơ sẽ ổn thôi. Trở nên an toàn tuyệt đối, chẳng cần liều lĩnh đặt cược vào một tương lai vô vọng một cách ngu ngốc. Trên hết, nơi này luôn luôn tồn tại vô số siêu việt giả đầy thù oán. Nhưng dẫu sao.
“Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Anh không bao giờ để em lại một mình đâu.”
Tôi xoa dịu thằng bé, người vừa liên tục xin lỗi chỉ vì không thể bỏ qua sự ích kỷ của mình cho sự an toàn của tôi. Rõ ràng đó là một hành động ngu ngốc khi từ bỏ một con đường dễ dàng hơn để tiến tới một nơi đầy chông gai. Nhưng tôi thì có thể làm gì cơ chứ?
“Anh sẽ hạnh phúc ư, khi bỏ đi một mình và sống cô độc suốt quãng đời còn lại? Anh chiến đấu vì anh muốn ở bên mọi người.”
Em trai tôi đã khóc, nhưng tôi mỉm cười nhẹ. Vậy chắc hẳn em ấy sẽ không kiềm chế bản thân hay liều lĩnh làm tất cả mọi thứ chỉ để bảo vệ tôi kể từ bây giờ nhỉ. Yoohyun-ie vội lau nước mắt rồi nhìn sang Hỗn Độn Nguyên Sơ. Ông ta đã chuyển về hình dáng trẻ con rồi. Tôi khá tò mò vì sao lại vậy.
“Hyung- anh sẽ phải chịu bao nhiêu áp lực vậy?”
“Không chút nào.”
…Hả? Trong một khoảnh khắc, ông ta thay đổi những lời vừa nói.
“Chẳng phải có một không gian khác được tạo bởi cái tên thỏ đó sao? Nếu ta giúp, chúng ta có thể duy trì thêm thời gian hoạt động, nên ta đã suy nghĩ về việc tha cho ngươi, khoảng vài giờ mỗi tuần.”
Thật sự là dạy kèm 1:1. Yoohyun-ie nhìn Hỗn Độn một cách trống rỗng, rồi nhẹ nhõm hẳn. Này, tại sao thằng bé lại an tâm hẳn vậy? Em ấy không tức giận à? Tôi thấy bực mình thay luôn đấy.
“Vậy ông cố tình giả vờ xấu tính sao?”
“Nếu hắn ta để cho ngươi – một tên nhóc con chẳng có năng lực gì, bảo vệ hết mình mà không do dự, thì cả hai không đứa nào sống nổi. Ngươi phải lựa chọn từ bỏ phụ thuộc vào những gì mình đang có. Chỉ khi nào ngươi trở nên mạnh mẽ giống như ta thì mới có kết quả tốt đẹp, không cần phải hy sinh bất cứ thứ gì kể cả những thứ nhỏ bé nhất.”
“Đúng đó. Tôi cũng bảo với Yoohyun-ie nhiều lần r- á!”
Ông ta lại véo tai tôi!
“Đúng là một tên nhóc bướng bỉnh, ai là người suốt ngày chịu đựng mà luôn bảo rằng mình ổn? Tên con thứ đó trở nên như vậy là vì ngươi chẳng quan tâm bản thân mình đấy, không phải vậy sao? Biết giới hạn của mình đi, nghe chưa?”
“Thì- mà tôi không… Không, tôi sai rồi. Xin lỗi.”
Tôi nhanh chóng nói, lấy tay che tai lại. Thay vì trách mắng tôi, tiên sinh kéo tay lại, trông khá khó chịu.
“Nhưng dù sao cũng tại vì mấy tên khốn ngoài kia đã không tôn trọng giới hạn trước. Con thứ, tới đây.”
Hỗn Độn Sơ Nguyên đi thẳng tới. Yoohyun-ie đứng dậy và ngoan ngoãn đi theo. Hỗn Độn dừng lại rồi quay người, dành thời gian kiểm tra Yoohyun-ie. Ông ta xoay lưỡi kiếm còn đang được đựng trong vỏ. Yoohyun-ie nhanh chóng né đòn tấn công ở bụng bằng cách xoay người về một hướng khác. Tất cả xảy ra chỉ trong một thời điểm.
Tak!
Vỏ kiếm bật lên, hướng thẳng tới cằm Yoohyun-ie. Yoohyun-ie hít nhẹ một hơi trước đòn tấn công bất ngờ, nâng người trên về sau. Vỏ kiếm suýt làm xước nhẹ một chút cằm thằng bé. Yoohyun-ie hạ đầu gối xuống như thể đang nằm nửa người, tay thằng bé chống xuống mặt đất, chân đá thấp sang người ông ta. Đúng là một chiêu phản đòn tốt, nhưng Hỗn Độn còn chẳng nhúc nhích tẹo nào, ông ta đá lại.
Trước cú đá ấy, người Yoohyun-ie văng mạnh ra khoảng một mét về sau. Hỗn Độn, mặt khác thì, không lay động mấy khi ông ta hạ thấp chân xuống để tấn công.
“Còn tên nào xung quanh ngươi giỏi cận chiến không?”
“Có, một cấp S thức tỉnh tên là Song Taewon, họ đã chiến đấu khá nhiều lần.”
Nghe những lời của tôi, Hỗn Độn khẽ gật đầu. Xong, ông ta đá vỏ kiếm bằng ngón chân, tung nó tới chỗ Yoohyun-ie. Yoohyun-ie nhặt vỏ kiếm lên rồi đứng phắt dậy.
“Đừng có ý nghĩ cầm lấy bất cứ thứ gì bằng cơ thể ngươi. Chưa chắc ngươi sẽ chịu đựng được nó đâu.”
Bạch kiếm cắt ngang không khí. Yoohyun-ie nhận lấy đòn tấn công với vỏ kiếm. Có lẽ thằng bé đang thích nghi với sức mạnh của bản thân, bởi họ liên tục va chạm vào nhau— đùng, đùng— rồi biến mất.
“Không có ai sử dụng kiếm à?”
“Đã từng có một người trong số những thức tỉnh giả cấp S.”
Nhưng anh ta chết lâu rồi.
“Họ không ảnh hưởng đến hắn ta mấy, có lẽ là không một ai.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ đi tới trước mặt Yoohyun-ie trong nháy mắt. Thanh kiếm của ông ta – tạch – chui tọt vào vỏ. Kể cả khi thanh kiếm được tra vào vỏ bị lấy, Yoohyun-ie cũng không có phản ứng gì quá rõ. Lấy kẹo từ một đứa nhóc con chắc còn khó hơn ấy.
Hỗn Độn sau đó tấn công liên tiếp một vài lần. Ông ta vung dây một cách điêu luyện không chỉ tầm ngắn mà cả tầm trung rồi tấn công tầm xa.
“Trên hết thì, hắn ta là người có năng lực. Đối với Nguyên Mạch Giả hệ lửa, hình như hắn ta chỉ đi săn bắt quái vật.”
“Như tôi nói, em ấy không vướng vào nhiều cuộc chiến ngoại trừ với ngài cục trưởng Song Taewon, người mà tôi vừa nhắc tới.”
”Chắc là không có ảnh hưởng từ những tên khác đâu. Hắn chỉ mới tạo được một số thói quen từ cận chiến. Tên kia khoảng 193 cm? Là một kẻ có ngoại hình to và cân nặng khoảng… Hắn ta có thể thích nghi với cân nặng của bản thân sao? Tuy giỏi cận chiến, nhưng cũng khá giỏi phòng thủ— chắc hẳn hắn ta đã sống một cuộc đời ngột ngạt.“
…Ôi quao, ông ta là nhà ngoại cảm à? Làm sao ông ta có thể đoán về anh ấy rõ ràng tới vậy?
“Tổng quan lại, khoảng 70% ảnh hưởng là từ ngươi, con cả.”
“Vâng? Tôi sao? Nhưng trận chiến đầu tiên của tôi với Yoohyun-ie là trong hôm nay mà.”
“Ngươi tưởng rằng cuộc sống thường ngày không có ảnh hưởng à? Hắn ta đã dõi theo và sống thuận theo ngươi, tự nhiên tới mức điều đó đã ăn sâu vào cơ thể. Khoảng 20% của hắn ta là thói quen bẩm sinh, còn lại là hỗn hợp của đống quái vật bị săn và tên Song Taewon này.”
Không chỉ không nghĩ tới mà tôi còn khá sốc nữa. Tôi nghĩ tôi không mấy ảnh hưởng tới Yoohyun-ie về mặt thợ săn, nhưng nhìn xem, cao tới 70% lận.
“Có một ít lỗi trong thói quen cận chiến của hắn. Có vẻ như tên nhóc này không thể sống thiếu ngươi, vì lý gì hai đứa lại xa cách trong một khoảng thời gian như vậy?”
“Hả? Ông còn có thể nhìn ra cả những chi tiết như vậy sao?”
“Hắn ta có một số thói quen bảo vệ sinh vật yếu hơn mình. Hình như các ngươi đã tách xa nhau ngay sau khi hắn ta thức tỉnh.”
“Nếu tôi sống cùng em ấy và không đi tới hầm ngục, có lẽ em ấy cũng sẽ không có những thói quen như vậy, kể cả như vậy, thì.”
“Ta có nói tới cuộc sống thường ngày. Thói quen thường xuyên kiểu gì cũng bị lộ ra thôi, nhưng tên nhóc con đó chẳng công nhận ai ngoài ngươi. Cho dù hắn ta có để ý tới người khác tới đâu, thì cũng chẳng đặt mắt vào họ đâu. Tất nhiên, hắn ta còn chẳng thèm để ý tới tên ngột ngạt kia trừ khi đang trong trận chiến. Nhưng cũng nhờ vậy mà sẽ dễ dạy bảo hơn.”
Nếu cái này và cái kia kết hợp với nhau, chắc chắn sẽ tốn nhiều công sức và cả họ cũng sẽ học khá chậm, Hỗn Độn nói. Vậy nên thời gian mà Yoohyun-ie không hứng thú với bất kỳ ai khá may mắn, hừm. Lần này mọi thứ sẽ hoạt động tốt.
“Thứ lỗi cho tôi, tiên sinh. Ông có thể xem thêm cả người kia nữa được không? Sẽ không còn nhiều thời gian, nên ông sẽ khó mà dạy con bé sớm nhất có thể, nhưng tôi hy vọng ông có thể kiểm tra tình trạng của con bé.”
Con bé học giỏi tới mức chỉ riêng lời khuyên thôi cũng đủ hữu ích rồi.
“Còn một đứa khác sử dụng kiếm sao?”
“Không. Là thành viên thứ ba của gia đình chúng tôi, tên là Yerim, và con bé có thể sử dụng sức mạnh của Nữ Vương Nhân Ngư. Sức mạnh của nước. Con bé cũng không phải là một cấp S bẩm sinh— hay một Nguyên Mạch Giả— mà con bé là một thức tỉnh giả cấp S.”
“Nữ Vương Nhân Ngư… Là đứa trẻ mà con thỏ đó bảo ta sao? Ngươi nên hỏi Nhân Ngư đó thay vì ta. Ta không giải quyết mấy vấn đề cỏn con này.”
Ý ông là sao chứ, cỏn con ư? Dù sao, ông ta bảo rằng nếu đó là những gì tôi muốn, ông ta sẽ xem thử, nên hãy mang con bé theo. Tôi có thể mang bất kỳ ai tới không gian của Người Mới, nên chắc tôi sẽ nhờ ông ta xem cả những người khác nữa. Về Sung Hyunjae… Anh ta có nhận thức được tình trạng của bản thân không? Sẽ nguy hiểm đấy nếu để cho những siêu việt giả biết tới Sung Hyunjae, nhưng mà.
‘Tiên sinh… ổn không nhỉ?’
Tôi muốn đặt niềm tin vào ông ta. Tất nhiên, tôi nên hỏi Sung Hyunjae trước. Tôi nên bảo với anh ta là tôi vô tình gặp được một siêu việt giả kỳ cựu, người mà cực kỳ hào phóng, và hỏi anh ta rằng có muốn tới gặp mặt không. Nhưng hệ thống phải được liên kết trước khi anh ta vượt qua.
Nói rằng tình trạng của tôi sẽ càng tệ hơn nếu thằng bé ở lại quá lâu, Hỗn Độn Nguyên Sơ chỉ dạy cho Yoohyun-ie yểm ma thuật lên kiếm. Sử dụng ma thuật lên vũ khí là một kỹ năng chiến đấu cơ bản mà hầu hết thợ săn đều sử dụng, nhưng ông ta bảo rằng kỹ thuật đó chỉ hiệu quả với kiếm dựa trên bản chất của vũ khí.
“Tôi rất mong đợi… được làm việc cùng ông.”
Yoohyun-ie ngại ngùng cảm ơn Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Yoohyun-ah, em cần giải thích về tình trạng của anh để Yerim-ie không bị sốc.”
“Dạ.”
“Tiên sinh, trong khoảng bao lâu thì tôi không được dùng thuốc hồi phục ạ?”
“Không bao giờ.”
“Vâng?”
Rắc rối thật. Làm sao mà tôi có thể không sử dụng thuốc hồi phục cơ chứ?
“Nếu ngươi bảo rằng ngươi sẽ không bao giờ dùng nó cho kỹ năng của mình trong tương lai, có lẽ ngươi sẽ cần nghỉ ngơi khoảng hai-ba ngày, nhưng tình huống đó không khả thi, nên như ta đã bảo, chăm sóc cơ thể mình cho tốt vào. Thuốc hồi phục và cả kỹ năng trị thương đều ảnh hưởng trực tiếp tới cơ thể, nên sẽ dễ dàng hơn nếu ngươi thường xuyên quá tải cơ thể bằng ma thuật, theo cách đó sẽ làm nó yếu hơn. Nghĩ về thứ làm yếu hệ miễn dịch của ngươi. Nếu thể trạng của ngươi bình thường thì hệ miễn dịch sẽ không thể bị yếu đi chỉ vì dùng một ít thuốc được, nhưng tình trạng của ngươi thì không được như thế.”
…Lời nói của ông đã giết chết ước mơ được sử dụng thuốc hồi phục thể lực của tôi. Dù sao thì, cũng sẽ tốt hơn là đối xử với cơ thể mình một cách liều lĩnh mà không biết gì. Ông ta nói thêm để tôi có thể hạn chế cả những kỹ năng ảnh hưởng trực tiếp tới cơ thể nhiều nhất trong khả năng.
Cuối cùng, tôi nói cảm ơn và chào tạm biệt Hỗn Độn, xong thu hồi lại kỹ năng. Tầm nhìn của tôi tối dần và ý thức của tôi biến mất trong một khắc, trước khi tôi có thể cảm nhận thêm lần nữa. Nóng thế nhỉ?
“…Ừm.”
“Ahjussi?”
Tôi nghe thấy giọng Yerim-ie. Khi tôi khó khăn mở mắt, mọi thứ xung quanh tôi dường như đang quay mòng mòng. Cơ thể tôi nóng dần lên. Điều cuối cùng mà tôi nghĩ tới là ‘mình sốt cao vậy ta…’ trước khi ý thức mờ dần đi.
