Trans: Y.Chi
Beta: Myfamilytwo
Cơn mưa nặng hạt xối xả dội ướt toàn thân tôi từ đầu đến chân, và tôi đứng nhìn chằm chằm vào khung cảnh khó tin trước mắt. Chỉ còn những vũng nước nhỏ hình thành ở chỗ này hoặc chỗ kia sau cơn mưa. Chỉ vậy thôi. Hồ nước đã biến mất hoàn toàn. Tôi sững sờ đến mức suýt chút nữa đã cười thành tiếng, nhưng vẫn chẳng thể nào thư giãn nổi.
Khi dòng nước chặn đứng nó biến mất, ngọn lửa bắt đầu lan rộng. Tôi loạng choạng đứng dậy. Dưới chân tôi là lớp đất ướt nhão.
“Tuyệt thật đấy.”
Khi nghe thấy lời cảm thán mà tôi buột miệng thốt ra, Yoohyun-ie mỉm cười rạng rỡ. Những món vũ khí bị nung chảy bằng Gươm Săn Mồi dường như đã biến mất. Em ấy thật sự đã dùng sức mạnh của kỹ năng đó để thổi bay cả hồ nước chỉ trong một đòn sao? Vậy thì quá tuyệt vời rồi.
Cùng lúc ấy, trái tim tôi đong đầy một niềm tự hào.
“Anh là người đầu tiên mà em phải chiến đấu hết sức như này, phải không?”
Ý tôi là, trong một trận đấu tay đôi giữa các thợ săn với nhau. Yoohyun-ie gật đầu.
“Đúng vậy. Vì trên tất cả, em có anh.”
Đối với cả Yoohyun-ie hiện tại và Yoohyun-ie tiền hồi quy, việc dốc toàn bộ sức mạnh có lẽ là phương án mà thằng bé luôn để đến cuối cùng mới sử dụng. Đặc biệt, Gươm Săn Mồi là một kỹ năng để lại nhiều rủi ro nghiêm trọng. Sử dụng kỹ năng như vậy tương đương với việc thằng bé sẽ bỏ lại tôi một mình sau đó.
Chắc hẳn trong các cuộc so tài thăng cấp cũng giống vậy. Kể cả việc chiến đấu có thú vị đến mức nào, nếu thằng bé chịu lượng tổn thương quá mức cho phép, nó có thể sẽ ảnh hưởng đến việc bảo vệ tôi, vậy nên em ấy luôn phải kiềm chế bản thân. Hơn nữa, Yoohuyn-ie cũng chưa từng tham gia bất kì giải đấu nào tổ chức ở nước ngoài.
Có lẽ đó cũng là một trong những lý do thằng bé chọn đối đầu chủ yếu với Song Taewon. Vì anh ấy là một đối thủ an toàn, người sẽ không thiếu suy nghĩ mà làm hại đến nguồn nhân lực quý giá là một thợ săn cấp S.
“Anh đã trói buộc em lại.”
Cùng lúc đó, những gì chúng tôi đang làm là nơi nương náu duy nhất cho thằng bé.
Tôi là người duy nhất trói buộc thằng bé, và cũng là người duy nhất có thể giải thoát cho em ấy. Tôi cào một đường dài trên cánh tay mình bằng móng vuốt thú hóa và cầm lấy thanh kiếm lửa đầy máu. Dễ dàng hạ thanh kiếm xuống, tôi mỉm cười nhìn cậu em trai nhỏ của mình.
“Anh đừng nói vậy. Hiện tại em đang rất vui mà.”
“Ừ, anh thấy rồi.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí đậm mùi đất ẩm.
“Anh cũng đang rất vui.”
Cho dù điều này không phải thật, tôi vẫn vui sướng vô cùng vì có thể đem đến cho em trai bé bỏng của mình trải nghiệm này.
Tôi đã luôn đố kỵ với thằng bé suốt thời gian qua. Tôi cũng ghen tỵ nữa. Thằng bé là em trai của tôi. Tôi là người giám hộ của thằng bé. Nhưng tôi lại không thể làm gì ngoài việc dõi theo. Tôi cũng khó chịu với những kẻ trong hội Haeyeon đã cướp em ấy khỏi tôi và sánh vai với thằng bé. Tôi đã từng thật đáng thương hại, vì không thể đứng cạnh sánh vai với em trai mình.
Đấy là lý do…
Mà tôi không muốn mọi chuyện kết thúc ở đây. Dù đang ở trong tình thế bất lợi, tôi vẫn có thể chống chọi thêm một chút nữa. Nhưng tôi chẳng thấy chút cơ hội chiến thắng nào. Dù vậy thì tôi vẫn không muốn dừng lại. Không chỉ cho Yoohyun-ie mà còn cho cả bản thân tôi nữa. Kể cả khi đang trong trạng thái tệ hại, thì chỉ số của tôi vẫn là cấp S và thậm chí kỹ năng của tôi còn từ cấp S đổ lên.
Tôi đã phải vật lộn hàng năm trời để đến gần Yoohyun-ie như một cấp F, và tôi đã trở thành một cấp S, vậy thì làm gì còn có lý nào để tôi đầu hàng trước nữa chứ?
Thở hắt ra một hơi ngắn, tôi bật khỏi mặt đất. Tôi xông thẳng đến trước mặt Yoohyun-ie như thể đang mời gọi thằng bé tấn công. Đôi mắt sẫm màu với năng lượng đỏ rực của em ấy nheo lại ngay lập tức. Dù cho em ấy có nghi hoặc việc tôi đâm đầu mà không có phương án dự phòng, thì thằng bé vẫn không chút do dự vung Quân Lâm Chi Kiếm”l lên.
Cục Diện Thấu Thị cảnh báo tôi – Né tránh! – về quỹ đạo lưỡi kiếm. Nhưng thay vì né hoàn toàn đòn tấn công, tôi chỉ tránh những điểm chí mạng.
Toạc!
Lưỡi kiếm đen xuyên qua vai tôi, cùng lúc đó tôi truyền lại nỗi đau gấp đôi, rồi vung thanh Hắc Huyết kiếm. Có lẽ cũng đã đoán trước được việc tôi sử dụng kỹ năng của Noah, Yoohyun-ie không quá bất ngờ. Nhưng kể cả khi đã chuẩn bị trước, đau đớn vẫn là đau đớn. Tôi đâm kiếm đến cơ thể đang co lại theo phản xạ của thằng bé.
Đùng!
Thanh kiếm lửa va chạm với cánh tay con người. Kể cả với tăng cường phòng thủ chồng chéo của Lễ Trang thì nó cũng không thể chịu được hết và bị xé rách, để lại một vết thương dài. Dồn hết sức vào thanh kiếm của mình, tôi đóng băng phần đất nền ẩm ướt dưới chân Yoohyun-ie. Trên nền băng trơn trượt được tạo ra trong giây lát, Yoohyun-ie mất thăng bằng, và không bỏ lỡ cơ hội này, tôi quay người nhanh chóng rút lưỡi kiếm trên vai mình và tung cước.
Kítttt!
Yoohyun-ie bị hất ngược trên nền băng tôi vừa tạo ra. Nhưng chẳng bao lâu, thằng bé đã dùng mũi chân đập vỡ lớp băng và dừng lại đúng lúc. Dự đoán được chính xác điểm dừng đó, tôi lập tức di chuyển tới trước một bước.
Keng! Hai thanh kiếm tạo ra tiếng va chạm lớn. Dù thời điểm phản ứng cực khó, Yoohyun-ie vẫn nhanh như chớp đưa kiếm lên đỡ. Nhưng cùng thời điểm đó…
Xẹtttt!
Luồng điện sáng rực trước đôi mắt đỏ tươi. Trong lúc tầm nhìn của em bị nhiễu loạn, tôi thúc mạnh cùi trỏ được bao bọc bởi vảy rồng vàng vào xương quai xanh của em trai. Xương quai xanh nằm trong số xương đặc biệt yếu trên cơ thể con người. Đây là đòn tấn công bình thường có thể làm gãy xương của cả cấp S, nhưng sức mạnh đã bị giảm đi một nửa nhờ lớp phòng thủ của Lễ Trang.
Trước đòn tấn công yếu hơn dự tính, Yoohyun-ie ngay lập tức phản công. Dao găm bỗng từ đâu xuất hiện trong tay em trai tôi đâm thẳng vào phần bả vai chưa hồi phục của tôi. Tôi nhanh chóng xoay người và bật ra đôi cánh.
Bịch!
Đôi cánh rồng đột ngột bung ra, vỗ mạnh, đập trúng cổ tay và ngực Yoohyun-ie một cách chính xác. Dù thoạt nhìn chúng có vẻ yếu ớt vì lớp màng mỏng, nhưng đôi cánh đủ sức bay với tốc độ cực cao đó lại vô cùng cứng rắn. Yoohyun-ie trúng đòn mạnh lên khắp cơ thể, nhưng khi bị đánh bật ra, thằng bé vẫn kịp ném ra một sợi dây kim loại.
Rẹttt, dây quấn chặt quanh cánh của tôi trước khi tôi có thời gian thu cánh lại, và cơ thể tôi bị lôi xềnh xệch theo.
Bõm.
Nước bùn văng lên và hai chúng tôi rơi xuống đất gần như cùng lúc. Tôi thu lại cánh và thoát khỏi sợi dây, rồi lôi bom từ trong kho đồ ra ném về phía vũng bùn.
Bùmmmm! Bùm!
Khi chúng tôi đang ở trên trong lòng hồ mềm mại, đất ướt bay lên, che toàn bộ tầm nhìn của tôi. Tôi lại lao mình qua giữa lớp bùn như mưa một lần nữa. Trong lúc đó, Yoohyun-ie cũng đã đứng dậy, toàn thân em rực lửa. Những cục bùn trào dâng đã bị nung chín chỉ trong tích tắc?!
Những cục đất cứng lại vì nhiệt bị thanh kiếm vung như roi quất trúng và bay về phía tôi. Có lẽ vì không phải lửa bình thường, chúng trông giống như những cục kim loại tuôn trào. Ngay khi tôi sử dụng Khiên để ngăn đống bùn, Yoohyun-ie xuất hiện ngay trước mặt tôi.
Keng!
Quân Lâm Chi Kiếm chém mạnh vào lớp khiên. Khiên cấp S bị phá hủy trong chớp mắt và lưỡi kiếm chém xuống vai của tôi. Tôi cúi xuống và lùi lại, bắn khẩu súng trong tay. Đoàng! Viên đạn va vào lưỡi kiếm, khiến hướng chém lệch đi chỉ một chút, đủ để nó sượt qua vai tôi. Ngay khi tôi đang lăn sang chỗ khác, một cây thương làm từ lửa với màu xanh lam còn dữ tợn hơn trước đâm thẳng xuống nơi tôi vừa đứng.
Tai tôi hơi ong ong một chút vì vụ nổ ngay sát. Giữa lớp bún còn đang văng tung tóe, tôi quất chiếc đuôi vừa được lôi ra về phía chân của Yoohyun-ie. Cùng lúc đó, tôi mở rộng đôi cánh của mình. Nhờ lực cánh đập xuống dất, tôi lấy đà bật dậy rồi dùng gia tốc đó để tấn công em trai của mình, người bị mất thăng bằng vì chân bị kẹt.
“Sẽ đau đấy.”
Đây là món đồ tôi mua từ Cửa Hàng khi di chuyển đến hồ nước, “Gai Ốc Biển Sealm.” Tắt kỹ năng Kháng Độc, tôi đâm chính xác chiếc gai dài nhọn như kim khâu vào vết rách của Lễ Trang. Tất nhiên, em trai tôi không đứng im chịu đòn, và Quân Lâm Chi Kiếm chém đứt đôi cánh của tôi. Vì thằng bé không có cánh nên tôi không thể chuyển vết thương sang. Yoohyun-ie nhanh chóng tạo khoảng cách giữa hai người và rút gai biển ra, nhưng chất độc tê liệt cấp SS lan ra rất nhanh.
“Ựa….!”
Em trai tôi vấp rồi ngã xuống đất, tôi cũng bất lực mà ngã xuống. Tôi cảm nhận được máu nóng hôi hổi chảy xuống từ đôi cánh của mình. Tôi nhanh chóng sử dụng kỹ năng hồi phục, nhưng vết thương nặng hơn tôi nghĩ vì sức lực không hồi lại. Khi tôi quay đầu lại để lấy thuốc trị thương, tôi thấy từ phía xa em trai tôi cũng đang lấy ra thuốc trị độc. Trên tai em lấp lánh một chiếc khuyên tai nhỏ, ánh sáng mờ đến mức gần như vô hình. Nó là thứ tôi chưa từng thấy trước đây, có vẻ không phải là vật phẩm Kháng Độc, nhưng lại có tác dụng trung hòa chất độc tạm thời.
Với vật trung hòa tạm thời và thuốc giải độc, cộng thêm vật phẩm Kháng Độc ban đầu của thằng bé, ngay cả độc tê liệt cấp SS cũng không có tác dụng lâu. Hơn nữa, với cương vị là một thức tỉnh giả cấp S, thằng bé sẵn có sức đề kháng cao.
Dù vậy thì tôi nghĩ tôi sẽ đứng dậy trước, cơ mà…
Keng!
“Cái- Ê này!”
Lọ thuốc hồi phục trong tay tôi bị hun nóng rồi vỡ vụn. Thuốc chảy ra cũng bị bốc hơi ngay lập tức. Là lửa của Yoohyun-ie.
“Này, sao em có thể đánh đồ vật mà anh đang cầm… khi anh cũng có khả năng Kháng Lửa chứ!”
Ngay cả ngón tay của tôi cũng bị bỏng. Phải chăng lửa của Yoohyun-ie hiện tại còn mạnh hơn khả năng Kháng Lửa của tôi? Nhưng,.. nó là một kỹ năng tiền hồi quy. Cấp bậc của nó vốn dĩ đã cao rồi. Chúng tôi bây giờ còn không trong tầm của Dung Hoá Chung Môn.
“Em không- nghĩ nó sẽ có tác dụng.”
Ngay cả khi em trai của tôi ngập ngừng vì cứng lưỡi, thằng bé cười lớn. Yoohyun-ie sau khi uống thuốc giải độc liền ép buộc bản thân ngồi dậy. Ngọn lửa bao quanh người thằng bé dần chuyển sang sắc lam nhạt thay vì là xanh đen. Phải chăng nó đã có thêm năng lực đặc biệt nào đó khi thay đổi màu sắc? Hắc Huyết Diễm cũng có khả năng làm chậm khả năng hồi phục của đối phương. Vậy nên tôi mới có thể dễ dàng đâm chiếc Gai vào vết thương của Yoohyun-ie và hạ độc em.
Tôi bỏ cuộc trong việc sử dụng thuốc hồi phục, và dùng đuôi đỡ bản thân đứng dậy. Điều tệ hơn cả việc không thể dùng thuốc hồi máu chính là tôi cũng không thể sử dụng thuốc hồi mana.
‘…Vì Eunhye đã không còn.’
Ít ra thì cơ thể thật của tôi vẫn còn Eunhye, vậy nên tôi sẽ không rơi vào cảnh thiếu mana như khi tôi đánh với Sung Hyunjae. Quả thật, nếu so với khi đó thì bây giờ tôi cảm thấy cơ thể gốc nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Yoohyun-ie một lần nữa nắm chặt Quân Lâm Chi Kiếm mà em buông ra do mất hết sức lực và tê liệt vì nọc độc. Thanh kiếm là thứ khó đối đầu nhất! Sẽ là quá muộn nếu tôi nhảy bổ vào em ấy ngay lúc này, nhưng tôi không cần thiết phải di chuyển chân. Tôi sử dụng Dịch chuyển tức thời, và-
“Ức, anh trai!”
Tôi vòng tay vào cổ em trai mình và chúng tôi lộn nhào trên mặt đất. Nó trùng hợp là đoạn hơi nghiêng, vậy nên khi tôi trải con đường băng, hai người chúng tôi cứ trượt dần theo nó, cơ thể xoắn vào nhau.
“Khức!”
Yoohyun-ie bám chặt vào lưng tôi và thúc cùi trỏ mạnh vào xương sườn tôi. Trong thoáng chốc tôi không thể thở nổi. Ngay sau đó, em trai lật chúng tôi lại, khiến tôi nằm ở dưới. Cùng lúc, tôi quật mạnh đuôi của mình. Một tiếng bốp, và cơ thể Yoohyun-ie bay ra chỗ khác. Hiệu ứng tê liệt vẫn còn, vậy nên chuyển động của thằng bé vẫn còn chậm chạp. Chúng phải chậm chạp, nhưng.
Vúttt!
Tốc độ đòn tấn công của thằng bé chẳng chậm hơn bình thường khi em ấy tạo ra hỏa thương và ngay lập tức ném về phía tôi. Kỹ năng tăng tốc lập tức của Lễ Trang. Keng! Tôi không có thời gian để rút Hắc Huyết Diễm, vậy nên tôi chặn mũi thương bằng súng của mình. Thân súng trắng bị rạch một vết dài.
“Anh biết anh là người tặng em món đó, cơ mà nó rắc rối thật sự!”
Nhưng tôi cảm thấy tự hào khi thằng bé dùng nó tốt vậy. Tôi vặn khẩu súng của mình và bóp cò. Viên đạn ma thuật sượt qua tóc Yoohyun-ie. Vài sợi tóc đen bay ra tán loạn, và chậm hơn bình thường, nhưng sức mạnh ngang ngửa bất cứ thợ săn cấp S nào với kỹ năng tăng tốc, cú đấm của thằng bé lao tới.
Ngay khi tôi né đầu sang bên để tránh cú đấm, Yoohyun-ie mở rộng lòng bàn tay. Thứ bột xanh lá đậm bay tứ tung từ tay thằng bé.
“Là độc.”
Tôi ngớ người khi nghe thấy thằng bé bảo ‘Anh sẽ triệt tiêu nó chứ?’. Thứ bột độc rải gần đầu tôi sớm tác động lên cơ thể. Ngay khi tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài bật kỹ năng Kháng Độc của mình lên, Yoohyun-ie đang kèm sát tôi hồi phục hoàn toàn khỏi độc gây tê liệt và tấn công với tốc độ không thể bắt kịp.
Khiên tôi dựng lên sát nút vỡ tan, và tôi bị đá thẳng vào ngực và văng ra. Máu trộn theo từng cơn ho của tôi. Khi tôi sử dụng kỹ năng hồi phục, Yoohyun-ie nâng Quân Lâm Chi Kiếm lên. Bùng bùng, ngọn lửa xanh pha lẫn màu đen ở chính giữa cháy bừng theo lưỡi kiếm.
Đến một lúc, nơi đã từng là hồ nước tràn ngập lửa bập bùng. Ngọn lửa lan khắp xâm chiếm lãnh thổ và nhiệt tăng cao như muốn nuốt chửng mọi thứ, kể cả tôi, bất cứ lúc nào.
“…Yoohyun-ah.”
Không khí nóng tràn vào phổi mỗi khi tôi hít vào. Em trai bé nhỏ của tôi, người dính bùn đất lẫn những vết thương, cười. Một nụ cười toe toét mang theo sự thỏa mãn tột cùng. Đây là biểu cảm của một kẻ săn mồi no nê.
Nếu- ngay tại đây, giống như vậy. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng nếu tôi thả cho thằng bé hành động như con tim mách bảo đến cùng, thì liệu ngọn lửa màu đen còn sót lại như một vết bẩn kia sẽ biến hoàn toàn thành màu xanh lam chứ?
Mặt trăng nghiêng lan tỏa ánh sáng nhẹ nhàng sau lưng em trai đang từ tốn tiến gần về phía tôi.
Sâu thẳm trong trái tim, tôi nghe thấy lời thầm thì ‘mày không muốn vậy, đúng chứ?’. Tôi đã muốn giúp em ấy cho đến khi em ấy đã khôn lớn. Tôi đã muốn chăm sóc và nuôi dạy thằng bé mà không phải sớm buông bỏ thằng bé một cách bất lực.
Tôi tưởng rằng thằng bé đã bị cướp hết đi khỏi tôi. Sự thật rằng nếu không phải tôi thì thằng bé cũng sẽ không cam lòng. Vậy nên nếu để thằng bé đánh hết sức bây giờ, thì trách nhiệm của tôi sẽ chấm dứt, nhưng.
‘…Nhưng còn một người em nữa.”
Vì lẽ ấy, vì tôi không thể buông bỏ một trong hai, tôi đứng dậy.
“Hãy dừng ở đây và tỉnh lại thôi.”
“Tại sao chứ?”
Yoohyun-ie nghiêng đầu và hỏi. Kể cả nếu em có hỏi thì.
“Anh và em đã làm hết mức-”
“Anh nói rằng anh cũng đang hưởng thụ điều này mà đúng chứ?”
Tõm! Nước bắn tung tóe từ vũng nước đã cạn. Yoohyun-ie đạp mạnh lên nền đất và bay thẳng đến chỗ tôi trong nháy mắt. Quân Lâm Chi Kiếm cắt xuyên không khí. Một vết chém dài lên ngực tôi. Tôi biến ra một thanh kiếm từ chỗ máu chảy và đánh bật chuỗi đòn tấn công.
“Yoohyun-an!”
Không có lời hồi đáp khi tôi thét lên vô cùng cấp bách. Điểm yếu lớn nhất kỹ năng thế giới tinh thần của Diarma chính là cả hai bên phải đồng thuận rời đi thì mới được thả. Tôi liên tục bị đẩy lùi vì đòn tấn công vũ bão. Trước tôi nhận ra, đằng sau lưng đã bị chặn bởi một bức tường dốc đứng.
Bốp!
Đòn đánh sượt qua tôi kẹt lại trên bức tường và bùn đất rơi xuống. Xung quanh chúng tôi bị bao phủ bởi lửa và biện pháp che tầm nhìn của thằng bé cũng không còn tác dụng. Lửa bập bùng khắp nơi giờ đây trở thành thứ bảo vệ Yoohyun-ie.
Không khí khô khốc và khó lòng điều khiển nước hoặc biến ra băng. Không phải không thể nhưng sẽ tiêu tốn lượng mana khổng lồ. Dù cho tôi có thoát ra khỏi tình cảnh trớ trêu này với Dịch chuyển tức thời, thì chỉ có tác dụng thoáng chốc, và thằng bé sẽ nhanh chóng bắt kịp và dừng tôi lại. Tôi sẽ có cơ hội nếu có thể tiếp cận biển, nhưng tôi không thể thoát ra được. Thằng bé sẽ nhanh chóng làm tổn thương bản thân với kỹ năng Hát Ru, hoặc tự bùng cháy để dừng các vụ nổ.
“Khực-!”
Tôi vừa kịp đánh bật Quân Lâm Chi Kiếm, nhưng ngay lập tức bị đập mạnh vào tường bằng cú đá đâm tới ngay sau đó. Lửa của Yoohyun-ie quấn lấy cổ chân tôi. Nó chỉ hơi nóng nhờ kỹ năng Kháng Lửa, nhưng kỳ lạ thay sức lực của tôi cứ cạn dần.
Một cây thương hỏa bị ném đi mạnh bạo. Lưỡi thương nóng cháy sượt qua gáy, thứ mà tôi cố gắng xoay đi. Máu chảy ra ướt đẫm cổ áo. Có lẽ do thời gian trôi qua quá lâu, miệng tôi khô khốc.
Điều này thực sự rất nguy hiểm. Nếu tôi có Eunhye, tôi đã có thể áp đảo Yoohyun-ie với chỉ một chút khác biệt trong chỉ số và kỹ năng.
Dù vậy, tôi không biết Yoohyun-ie có thể mất kiểm soát đến mức này. Cả cơ thể tôi run rẩy trước sức mạnh đang nhanh chóng tiến đến. Tôi nghĩ đến đống điểm mình còn lại và cách sử dụng chỗ vật phẩm cho hợp lý và tôi nên đến chỗ bờ biển, thì ngay lúc đó-
Phập!
“…Han Yoohyun!”
Quân Lâm Chi Kiếm đâm xuyên cơ thể của chủ nhân nó chứ không phải tôi. Yoohyun-ie chầm chậm nhắm đôi mắt đang mất dần sắc đỏ máu.
