Trans: Rin
Beta: Gulu
Tim cậu đập thình thịch. Cậu cảm thấy phấn chấn đến mức có thể quên đi cơn đau ở cánh tay. Han Yoohyun nhìn chằm chằm vào anh trai mình. Đó là sự tồn tại duy nhất thu hút sự chú ý của cậu giữa khung cảnh đổ nát.
Phần trên của tòa nhà nghiêng đi và đổ ầm xuống đất. Ánh trăng chiếu sáng trên bầu trời quang đãng. Trăng tròn thậm chí còn lớn hơn và sáng hơn trăng tròn của lễ Chuseok. Ánh sáng trắng của nó hòa lẫn với ngọn lửa đang cháy.
Hơi nóng tràn ngập mọi hướng và ngọn lửa bập bùng dưới chân Han Yoojin. Dù lửa đã bén lên giày, nhưng anh trai vẫn bước đi trên sàn nhà đổ nát mà không hề nao núng. Hình ảnh này khiến tim Han Yoohyun càng đập mạnh hơn.
Người anh trai với ngọn lửa đen trong tay, không phải nhờ vào vật phẩm hay trang bị, mà nhờ vào khả năng kháng lửa giống như cậu. Trong khoảnh khắc này, dù là anh em ruột thịt với nhiều điểm khác nhau nhưng anh mang lại cảm giác như thể anh là đồng loại duy nhất của cậu vậy.
Ngọn lửa đen và xanh chỉ thuộc về hai người họ mà không ai khác có thể xen vào.
“Kỹ năng này có thể được giảm bớt kháng cự bằng thuốc giảm đau.”
Han Yoojin mở miệng. Han Yoohyun lắng nghe giọng nói của anh như bị mê hoặc.
“Nhưng anh không khuyến khích điều đó. Các giác quan của anh cũng sẽ trở nên tê liệt hơn.”
Soạt, cùng với những lời đó, đôi cánh vàng dang rộng ra. Hình ảnh bay lên cao của Han Yoojin lấp đầy tầm nhìn của Han Yoohyun, khiến máu trong người cậu nóng lên. Đầu ngón tay theo phản xạ co giật. Dù chạy trên những chiếc lá liễu màu xanh với tinh thần chiến đấu mãnh liệt nhưng tâm trí cậu vẫn bình tĩnh nắm bắt tình hình.
Hướng về phía hồ. Không thể để anh di chuyển đến vị trí thuận lợi. Tốc độ bay của Han Yoojin không nhanh lắm, như thể đang cố dụ dỗ cậu. Anh cũng tắt kỹ năng ẩn nấp. Nhưng khoảng cách giữa hai người bị kéo giãn.
Han Yoohyun cất Quân Lâm Chi Kiếm vào kho đồ rồi duỗi một cánh tay về phía trước. Ngọn lửa bùng lên từ đầu ngón tay và biến thành hình dạng cây cung. Mũi tên lửa nhắm vào đôi cánh vàng của anh. Cho dù cậu có làm thế thì anh của cậu cũng sẽ không bị tổn hại gì. Vì thế.
“Irin.”
Cùng với tiếng gọi trầm thấp, cậu bắn cung. Mũi tên xé toạc không khí và đốt nóng nó liên tiếp hai, ba, bốn phát! Những mũi tên nhanh chóng bắn ra. Han Yoojin không thể bay lượn để né tránh hoàn toàn những đòn tấn công vũ bão đó, anh gập đôi cánh lại và nhanh chóng sử dụng dịch chuyển tức thời. Vào lúc đó-!
Phừng phực!
Cùng với ngọn lửa dữ dội, một con rồng khổng lồ xuất hiện và quấn quanh cơ thể Han Yoojin. Nó nhắm vào khoảng trống khi anh không thể sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời liên tục. Móng vuốt của con rồng đỏ cào và kẹp chặt đôi cánh vàng của anh. Những chiếc răng cắm phập vào lưỡi kiếm của ngọn lửa đen khiến nó rung lắc.
Lợi dụng sự vật lộn giữa người và rồng, Han Yoohyun giẫm lên Lam Liễu Diệp và chạy trên không trung để nhanh chóng áp sát. Tay cậu lại nắm lấy Quân Lâm Chi Kiếm một lần nữa. Điều đầu tiên cậu phải giải quyết là—
‘Kỹ năng ẩn thân.’
Ẩn thân và dịch chuyển tức thời. Nếu chỉ có một trong hai thì xử lý không khó, nhưng khi cả hai được sử dụng đồng thời thì rất khó khăn. Han Yoojin thậm chí còn sử dụng kỹ năng một cách khéo léo để tạo chiêu trò. Dịch chuyển tức thời là kỹ năng có sẵn nên không có cách nào để chặn nó. Nhưng kỹ năng ẩn thân sẽ giảm xuống cấp A nếu xóa buff.
Ánh mắt Han Yoojin chạm mắt Han Yoohyun khi cậu đến gần anh. Đồng tử hơi thu hẹp lại từ trạng thái thú hóa để ngăn chặn Irin. Anh nhìn em trai và mỉm cười.
“Này, trạng thái này của Irin không phải là gian lận sao? Giống như hồi làm Alpha vậy.”
“Thế à? Xin lỗi.”
Với lời xin lỗi ngắn gọn, tay Han Yoohyun nắm lấy chiếc cánh bị gãy một nửa của Han Yoojin. Sau đó cậu dùng lực đẩy cơ thể Han Yoojin xuống. Irin biến mất, Han Yoojin không thể chống được lực tác động nên đã rơi xuống.
Đùng!
Với tiếng động lớn, những mảnh vụn bay lên từ đường và những đám mây bụi bay lên. Han Yoohyun vừa vung kiếm vừa ấn anh trai mình xuống. Nhưng trước khi cậu có thể thì những đám mây độc đã đột ngột nổi lên và một cái đuôi rồng đâm về phía cậu như một ngọn giáo. Han Yoohyun dùng kiếm chặn cái đuôi và đốt cháy đám mây độc, tay còn lại nắm lấy áo khoác của Han Yoojin và xé toạc nó ra.
Xoẹt, chiếc áo khoác bị rách một phần để lộ đôi cánh đã bị xé hoàn toàn. Han Yoojin, người đã lăn lộn trên mặt đất và trốn thoát khỏi Han Yoohyun ngay lúc đó, hơi cau mày khi nhìn thấy chiếc áo khoác rách nát. Nó quá rách rưới để tiếp tục sử dụng.
“Tiếc thật đó! Anh mừng vì những thứ này không có thật!”
Han Yoohyun không trả lời, thay vào đó, Quân Lâm Chi Kiếm phóng về phía anh. Han Yoojin nhanh chóng nhảy lùi lại trước đòn tấn công chém vào cơ thể. Ngay khi anh bay lên không trung, một sợi dây căng ra và Quân Lâm Chi Kiếm cũng cong lưỡi đuổi theo Han Yoojin.
Với đòn tấn công đến từ cả hai hướng cùng một lúc, thêm cả việc anh đang ở giữa không trung thì dù có Cục diện thấu thị cũng không né tránh được. Khi kỹ năng dịch chuyển tức thời của mình bị thất bại, Han Yoojin vội vàng tóm lấy Quân Lâm Chi Kiếm bằng móng vuốt biến hình của mình và để sợi dây tóm lấy chân mình. Dây bị giật mạnh…
“Ugh!”
Rồi cơ thể anh mất thăng bằng và đập xuống đất, bị kéo lê một cách thô bạo.
Rắc! Han Yoojin cắm móng vuốt xuống đất và giữ chặt rồi bắn trả. Những viên đạn ma thuật bị chặn bởi thanh kiếm—choang, choang!—và bật ra nhẹ nhàng. Thanh kiếm tấn công hết lần này đến lần khác, Han Yoojin né được các đòn tấn công trong gang tấc bằng cách lăn trên mặt đất. Mỗi lần lưỡi kiếm sượt qua cơ thể anh thì mặt đất lại bị xẻ ra và đất đá bay lên.
Han Yoojin, người đầy bụi bặm, cố gắng đứng dậy nhưng lần nào Han Yoohyun cũng giật dây để ngăn anh lại. Với những đòn tấn công không ngừng nghỉ, anh không có cơ hội cắt dây. Ngã sấp mặt hết lần này đến lần khác, Han Yoojin nhổ đất ra khỏi miệng.
“Anh không định sử dụng cái này, nhưng…”
Anh không thể thoát khỏi tình huống này nếu không chơi dơ. Han Yoojin quay lại và tránh đòn tấn công sau lưng.
“Ngủ ngon nhé, Yoohyun-ie của chúng ta~”
Anh bất ngờ cất tiếng hát. Đó là một bài hát ru. Kỹ năng Ru ngủ cấp A. Nếu anh làm điều gì đó khiến mục tiêu buồn ngủ thì anh có thể khiến họ ngủ hẳn. Hát ru cũng được coi là một cách để đưa ai đó vào giấc ngủ.
“…H-Hyung!”
Trước việc sử dụng kỹ năng bất ngờ, Han Yoohyun khựng lại trong giây lát. Không bỏ lỡ cơ hội đó, Han Yoojin đã cắt đứt sợi dây trói chân mình.
“Ngủ đi nào, Yoohyun-ie của chúng ta, ngủ ngon nào, Yoohyun-ie của chúng ta!”
“Hyung! Thật không công bằng!”
“Trong trận chiến thì cái gì cũng công bằng mà, phải không?”
Han Yoohyun cảm thấy tầm nhìn của mình bị mờ đi do hiệu ứng kỹ năng mạnh mẽ liền dùng lưỡi kiếm cứa một đường dài xuống lòng bàn tay. Máu chảy ra khiến cậu tỉnh táo lại.
Trong khi đó, Han Yoojin giữ khoảng cách giữa họ và nhảy về phía một tòa nhà. Thay vì đáp xuống đất, anh giẫm lên tường của tòa nhà và cứ thế chạy. Tất nhiên, anh không quên tạo lửa để cản trở.
Đoàng, đoàng, đoàng!
Han Yoohyun vừa đuổi theo Han Yoojin vừa tránh những viên đạn ma thuật bay chính xác. Mỗi một bước chân của cậu đều tạo nên vết nứt trên mặt đất. Mặc dù chúng nằm ngoài phạm vi của Dung Hoá Chung Môn, nhưng các chỉ số tích lũy của cậu vẫn giữ nguyên miễn là kỹ năng được duy trì. Với kỹ năng tăng tốc tức thời của lễ trang được thêm vào, cậu đã đuổi kịp Han Yoojin trong nháy mắt.
Ngay khi người anh chạy trên tường và người em chạy dưới đất đối đầu nhau, đòn tấn công bom và kiếm đã nổ ra cùng một lúc. Ầm ầm! Những tòa nhà sụp đổ và bụi dày đặc che khuất tầm nhìn của cậu. Han Yoohyun không hề hoảng sợ mà ngay lập tức phát tán Lam Liễu Diệp tìm kiếm xung quanh. Nhưng cậu không cảm nhận được gì đặc biệt.
“…Hyung?”
Lần này cậu thực sự bối rối. Dù anh trai có di chuyển nhanh đến đâu cũng không thể tránh được tất cả những chiếc lá rải rác. Dịch chuyển tức thời mà Han Yoojin có thể sử dụng không đủ để thoát khỏi phạm vi của Lam Liễu Diệp chỉ trong một lần dịch chuyển. Tuy nhiên, anh đã biến mất.
Han Yoohyun vội vàng giẫm lên Lam Liễu Diệp và nhảy lên để thoát khỏi đám mây bụi. Khi cậu phóng lên không trung, đôi mắt cậu bắt gặp một luồng sáng vàng hướng về phía hồ nước từ xa. Han Yoojin trong hình dạng bán long trông đặc biệt nhỏ bé. Đó không phải là vì khoảng cách.
“À.”
Bánh quy Mini-Mini. Anh đã thoát khỏi Lá Liễu bằng cách giảm kích thước cơ thể của mình. Kích thước nhỏ hơn 20cm là đủ để không chạm vào lá. Cậu không thể tin được là anh đã nghĩ đến việc sử dụng bánh quy trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó.
“Em mất dấu anh rồi, hyung.”
Ngay cả khi cậu nói một cách tiếc nuối, cậu vẫn mỉm cười. Sự kích thích mãnh liệt hơn bao giờ hết bao trùm toàn bộ cơ thể cậu. Cậu tận hưởng khoảnh khắc này đến mức mà mọi trận chiến từ trước đến giờ đều giống như những trò đùa tẻ nhạt. Tim cậu đập không ngừng nghỉ. Chính xác là nó đang đập dồn dập hơn.
Đùng đùng!
Những tòa nhà sụp đổ phía sau Han Yoohyun. Nơi mà kỹ năng Dung Hoá Chung Môn được kích hoạt đang biến thành một biển dung nham. Các công trình kiến trúc bị nuốt chửng, mặt đất sôi sục và lửa lan ra cả bên ngoài lãnh địa.
Đường sá, nhà cửa, cây ven đường, xe cộ và mọi thứ khác đều bị đốt cháy. Nhiệt độ sôi sục bốc lên cao vút như chạm tới mặt trăng.
Han Yoohyun đợi cho đến khi chỉ số của mình tích lũy và đạt đến giới hạn rồi mới di chuyển. Ngọn lửa lan nhanh như đuổi theo cậu, cho đến khi đến được bờ hồ.
“Yoohyun-ah.”
Han Yoojin lướt nhẹ trên mặt hồ gợn sóng. Sương trắng đóng băng và tạo thành hàng trăm quả cầu nước lớn lắc lư. Chúng không phải là nước đơn thuần. Một số được tích điện, số khác mang chất độc. Ngọn lửa đen trong tay Han Yoojin cũng chứa đầy chất độc.
Không khí lạnh từ lượng nước khổng lồ xông thẳng vào mặt Han Yoohyun. Sức nóng nhanh chóng quay trở lại nhưng không dễ dàng bị đẩy lùi.
Han Yoohyun ngước nhìn Han Yoojin đằng sau làn sương trắng trong sự ngây ngất. Sống lưng cậu ớn lạnh. Chỉ cần cậu rút thanh kiếm ra rồi nhảy vào, thì sẽ…
“Hyung, em thực sự thích anh.”
“…Sao tự nhiên lại nói câu này ở đây?”
Han Yoojin nhún vai nói, ‘Anh đoán em không cố ý nói điều đó’. Bên ngoài hồ, mọi thứ đều có màu đỏ và đen. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi toàn bộ thành phố chìm trong biển lửa. Han Yoohyun đứng trước ngọn lửa bùng cháy nhất. Có lẽ là do tâm trạng mà màu lửa xung quanh Han Yoohyun dường như còn xanh hơn.
Phập! Thanh kiếm dài cấp S được mang từ Nhật Bản đâm xuống đất trước mặt Han Yoohyun. Sau đó là một thanh kiếm khác, rồi một con dao găm. Hành động này. Han Yoojin nhìn thấy điều đó và hơi nhướng mắt.
“Yoohyun-ah, này, em vừa nói em thích anh mà.”
“Vâng. Em thích anh, em yêu anh. Thật tiếc là em không thể làm tan chảy Quân Lâm Chi Kiếm. Nó quá tốt.”
Han Yoojin nuốt nước bọt khi nhìn em trai mình mỉm cười rạng rỡ. Thích tới mức độ thậm chí còn muốn sử dụng Gươm săn mồi à? Anh nghĩ mình phải dừng kỹ năng đó lại, nhưng không có cách nào. Nếu là Park Yerim thì sẽ di chuyển toàn bộ nước trong hồ để đổ xuống hoặc làm sập nền đất, nhưng Han Yoojin không có khả năng kiểm soát đến mức đó.
Xìììì─
Những vũ khí, với thanh trường kiếm ở giữa, nóng lên và tan chảy ngay lập tức. Kim loại lỏng màu đỏ tươi lơ lửng thành một đường mịn quanh Han Yoohyun. Hai mắt cậu đều đỏ hoe. Khi cậu đối mặt với Han Yoojin bằng toàn bộ sức lực của mình thì những điều cậu đã kìm nén suốt thời gian qua đã được giải phóng từng chút một.
Bao xa thì được, khi nào thì cậu nên kiềm chế lại? Những suy nghĩ đó bị cuốn đi bởi sự phấn khích của cậu. Cứ bộc phát hết ra có được không? Sẽ ổn thôi. Làn nước trong xanh lấp đầy tầm nhìn của cậu, và không khí lạnh lẽo khiến ngọn lửa trở nên nóng hơn.
“Hyung.”
Trước lời gọi chứa chan tình cảm, Han Yoojin thoáng thở một hơi. Ngay cả khi đã chuyển đến một vị trí thuận lợi thì anh vẫn không có dự cảm tốt. Cả chỉ số và trang bị đều gặp bất lợi về nhiều mặt. Ngay cả bây giờ thì họ có thể dừng lại. Nếu anh nói ‘đủ rồi, chúng ta đi thôi’ thì em trai anh sẽ buồn, nhưng em ấy chắc chắn sẽ nghe lời anh.
Nhưng anh không nỡ lên tiếng.
Khi anh do dự, Han Yoohyun bắt đầu di chuyển. Cậu nhảy xuống hồ không chút do dự, bước lên lá liễu và lướt trên mặt nước như trên đất bằng phẳng. Nhìn em trai lao nhanh về phía mình, Han Yoojin nhấn nút.
Bùm! Bùm!
Những quả bom anh ném xuống nước phát nổ và những cột nước bắn lên. Han Yoojin gặp khó khăn khi trực tiếp xử lý lượng lớn nước như Park Yerim. Thay vào đó, anh mượn sức mạnh của bom nổ. Những cột nước cao vút lao xuống về phía Han Yoohyun. Đồng thời, lẫn vào giữa chúng là những lưỡi giáo băng.
Trước sự tấn công của hàng chục ngọn giáo sắc nhọn cùng với lượng nước khổng lồ, Han Yoohyun chạy không chút do dự và ném vũ khí nóng chảy qua đầu. Cái nóng khủng khiếp và nước hồ lạnh giá va chạm nhau. Hơi nước bốc lên kèm theo âm thanh lớn—rắc, rắc—những mũi giáo băng vỡ tan. Xuyên qua làn hơi nước, Han Yoohyun lao về phía Han Yoojin.
Han Yoohyun vung Quân Lâm Chi Kiếm, đồng thời giẫm lên Lam Liễu Diệp bằng chân trái và xoay mạnh toàn bộ cơ thể, tung ra một cú đá. Bốp! Han Yoojin đỡ cú đá của Han Yoohyun bằng hai bàn tay đã biến hình. Cùng lúc đó, những giọt nước xung quanh đầu anh đông cứng trong giây lát, sau đó bị lưỡi kiếm chém trúng và vỡ tan thành từng mảnh. Chúng không chặn hoàn toàn thanh kiếm uốn cong nhưng đủ để thay đổi đường đi của nó. Quân Lâm Chi Kiếm xoắn trong gang tấc sượt qua đỉnh đầu Han Yoojin.
Han Yoojin thả người xuống, giữ lấy chân Han Yoohyun và vặn người. Thay vì chống lại sự kìm kẹp của kỹ năng hoá thú được cường hoá sức mạnh bằng kỹ năng hỗ trợ của Noah, Han Yoohyun thả người theo quán tính và xoay người. Răng rắc, một cơn ớn lạnh trườn lên chân Han Yoohyun và đóng băng nó. Nhưng cùng lúc đó, ngọn lửa xanh bùng lên và kim loại nóng chảy quay về với Han Yoohyun đã biến thành vô số mũi tên bắn về phía Han Yoojin.
Chúng có uy lực đáng sợ khó có thể ngăn chặn trực diện.
Một tấm khiên băng xuất hiện trước mặt Han Yoojin khi anh buông chân Han Yoohyun và nhanh chóng rút lui. Những mũi tên xuyên qua lớp băng.
Rắc rắc.
Và ngay lập tức, tảng băng nứt ra rồi vỡ tan. Chỉ một mình nó sẽ không đủ để ngăn chặn những mũi tên là vũ khí cấp SS. Nhưng ở đây có rất nhiều nước. Hết lớp này đến lớp khiên băng khác xuất hiện, và chỉ sau khi xuyên qua năm tảng băn thì những mũi tên mới giảm dần.
“Lừa đảo thật sự, hộc!”
Khoảnh khắc anh nghĩ mình đã chặn được những mũi tên, Quân Lâm Chi Kiếm lại đâm vào ngực Han Yoojin. Anh không có cách nào phản kháng ở cự ly gần như vậy. Han Yoojin dịch chuyển ngay lập tức để tạo khoảng cách giữa họ và đi xuống sát mặt nước. Đồng thời, những giọt độc mà anh tạo ra từ trước căng ra như những ngọn giáo chỉ được đóng băng một lớp bên ngoài và lao về phía Han Yoohyun.
Một số ngọn giáo băng tẩm độc nhanh chóng bay tới. Han Yoohyun không có ý định né tránh mà cứ thế cầm Quân Lâm Chi Kiếm mà chống lại chúng.
Choang! Choang!
Những ngọn giáo băng vỡ vụn và chất độc trong chúng lan rộng. Băng lạnh nhanh chóng làm nguội ngọn lửa xung quanh Han Yoohyun, và không bỏ sót khoảng trống đó, khí độc tràn vào. Mặc dù cậu đang mang vật phẩm Kháng độc nhưng sự khác biệt về cấp bậc là rất lớn. Dù chắc chắn đã bị trúng độc nhưng Han Yoohyun không hề bận tâm mà vẫn lao thẳng về phía Han Yoojin.
Những giọt nước mang theo dòng điện bây giờ đã chắn trước mặt anh. Dòng điện bên trong giọt nước rung chuyển dữ dội.
Đùng! Đùng!
Chúng nổ tung ầm ĩ. Đó không phải là điện phân thật sự mà chỉ đơn giản là bắt chước nhưng cũng đủ để câu giờ.
Những giọt nước rải rác và những cột nước lại dâng lên. Khi hàng loạt quả bom phát nổ dưới mặt nước, một bức tường nước đã chặn Han Yoohyun và những ngọn giáo băng nhắm vào toàn bộ cơ thể cậu. Đạn ma thuật cũng bay giữa dòng nước.
Mặt khác, các đòn tấn công tầm xa của Han Yoohyun đã bị chặn lại bởi vô số lớp nước và tường băng được tạo ra.
“Sẽ khó để em có thể đến gần anh cho đến khi hết nước trong hồ đấy, Yoohyun-ah.”
‘Em sẽ làm gì đây, Yoohyun-ah?’. Trước câu hỏi nhẹ nhàng đó, khóe miệng Han Yoohyun nhếch lên.
“Giống như anh đã nói.”
“Hả?”
“Em chỉ cần loại bỏ hết tất cả là được.”
Những thanh kiếm nóng chảy bị tách thành nhiều sợi, chặn các đòn tấn công của nước và băng, tập hợp lại và bị nắm chặt trong tay Han Yoohyun. Ngọn lửa xanh dữ dội quấn quanh thanh kiếm nóng chảy, Han Yoohyun dùng hết sức ném nó xuống hồ.
Xììììì!
Nước bốc hơi ngay lập tức khi thanh kiếm đâm xuyên qua đáy hồ, bắt đầu tỏa ra sức nóng khủng khiếp. Và sau đó.
Ầmmm!!
“Urgh, cái gì─!”
Một cột lửa bốc lên từ đáy hồ và nổ tung. Trước cơn bão nhiệt độ dâng cao, cơ thể Han Yoojin bị trúng đòn và văng ra xuống đất. Nơi đó là đáy hồ đã khô một nửa. Đôi mắt anh nhìn xuống một cái hố trống rỗng khổng lồ, chớp chớp mà không biết nói gì. Ngay sau đó, tí tách, mưa trút xuống từ bầu trời.
Ào ào─
Cơn mưa rơi kéo dài hàng chục giây đã kết thúc. Hồ nước đã biến mất. Đứng giữa hồ nước trống rỗng, Han Yoohyun nhìn chằm chằm vào anh mình.
