Trans: Đan
Beta: Houmahome
Con tàu với kiểu dáng bắt mắt, hiện đại cập bến hố mana. Nó đang bay mà không cần tới cái cánh nào hết, như một con tàu đúng chuẩn vậy. Tôi chưa từng nghĩ sẽ được thấy thứ công nghệ cao như vậy sẽ xuất hiện ở thế giới này. Nó hoạt động qua các kỹ năng của Thợ săn sao? Nếu tập hợp các Vệ binh có thể áp dụng khả năng bay lên đồ vật, thì sẽ làm được thế này sao?
“Thế thì họ chắc phải cần hàng chục người.”
Vì nó rất to và nặng. À, có khi nào họ áp dụng thêm kỹ năng gì đó có thể giảm trọng lượng con thuyền? Nếu sử dụng nhiều kỹ năng hỗ trợ, ngay cả với một số lượng tương đối ít Vệ binh cũng có thể khiến những vật khổng lồ như thế này bay lên.
Kieet!!
Một con quái vật tránh được đòn pháo kích và chuẩn bị lao về phía con tàu. Nhưng một màn chắn đã nhanh chóng được hình thành, ngay lúc đó chắn đòn tấn công của con quái vật rồi khiến nó bật ra ngoài.
[Đây là chiến hạm Médecin 1, Flore. Chúng tôi khuyên rằng những người ở gần Achates hố mana nên sơ tán.]
Giọng nói của phát thanh viên vang lên. Họ tự xưng là chiến hạm số 1, tức là còn nhiều cái nữa như này đúng chứ? Tất cả bệ súng của chiếc chiến hạm đều mở ra và di chuyển tới gần hố mana.
“Chuyện này có vẻ… khác so với những gì tôi nghĩ.”
Khi tôi nói, Moon Hyuna nhún vai.
“Tôi cũng không nghĩ họ sẽ xuất hiện như vậy.”
Ngay khi chúng tôi vừa rời khỏi hố mana, một đợt pháo kích khác bắt đầu. Những viên đạn ma thuật được nạp mana dồi dào tới mức tưởng chừng như một hố mana riêng trút xuống không ngừng. Những con quái vật cấp S dính phải liền tan chảy trong phút chốc.
Những con quái cấp SS, hoặc mạnh hơn chỉ bị thương và trốn chạy mất. Một sợi dây từ con tàu bắn về phía những con quái SS cách đó cả trăm mét. Nói là sợi dây thôi nhưng nó dày như cái cột điện thoại vậy.
Sợi dây này, dường như là một trang bị đặc biệt, quấn quanh một con gấu khổng lồ cấp SS, ngay sau đó con quái vật đổ sụp về phía trước. Nhưng nó vẫn chưa chết. Sau đó, một cánh cửa nhỏ ở mạn tàu mở ra và các Vệ binh cấp S xuất hiện. Các Vệ binh nhảy xuống đè lên con quái vật cấp SS đang ngất xỉu. Không bao lâu sau, con quái vật vốn đã mất sức chống trả bị tiêu diệt hoàn toàn.
“Thực lực này không đùa được đâu.”
Chúng tôi thậm chí còn không cần phải hỗ trợ. Trong lúc tôi đang ngơ ngác nhìn thì mặt trời cũng đã ló dạng. Ánh bình minh từ từ toả khắp và dần dần, số lượng quái vật xuất hiện ở hố mana cũng giảm dần. Cuối cùng thì bầu trời đã thực sự sáng tỏ, tiếng súng cũng đã dừng lại.
Mũi tàu yên lặng quay về phía chúng tôi. Đúng như tôi nghĩ, nó lơ lửng trên không là nhờ kỹ năng chứ không phải máy móc. Ngay cả khi nó hạ xuống cách khoảng 10 mét so với chúng tôi, cũng không gây ra bất kỳ tiếng động cơ nào.
“Cảm ơn sự giúp đỡ của các bạn.”
Tôi hét lên. Tôi không thể gọi cậu ấy là Noah lúc này được. Có lẽ cậu ấy vẫn chưa nghe được tôi nói gì, vì vậy con tàu vẫn im lặng. Trong lúc chờ đợi phản hồi, mặt trước của con tàu mở ra với tiếng vang ầm ĩ. Một số Vệ binh mặc đồng phục xuất hiện. Thật không may, tôi không nhận ra ai trong số họ.
Sau đó, sợi dây trói con quái vật cấp SS được bắn ra. Về phía chúng tôi.
“Hyung!!”
Yoohyun-ie che chắn cho tôi. Những sợi xích vàng chặn cái dây lại, nhưng ngay khi sợi xích quấn quanh dây, ánh sáng biến mất khỏi sợi dây xích. Những sợi xích phai màu rơi xuống đất một cách bất lực. Sợi dây đó, đừng nói với tôi rằng nó là vật phẩm hấp thụ mana nhé?
“Yoohyun-ah, nguy hiểm lắm!!”
Tôi chưa kịp hét lên thì sợi dây đã phân rã ra và biến thành từng sợi. Nhưng sợi dây mỏng hơn cổ tay quấn quanh chúng tôi như những con rắn. Người bị tác động đầu tiên không ai khác chính là Yoohyun-ie.
“…Hự”
“Yoohyun-ah!!”
Tôi nhanh chóng đỡ lấy tấm thân gục xuống vì thâm hụt mana đột ngột. Cho dù bất tỉnh nhưng bàn tay yếu ớt của em ấy vẫn cứ nắm chặt lấy tôi. Moon Hyuna và Sigma cũng không thể hành động hấp tấp được nữa. Không giống như Yoohyun-ie, hai người họ có khắc ấn bảo vệ mana, tuy nhiên trực tiếp chạm vào cái dây đó vẫn rất nguy hiểm.
“Tôi tưởng rằng mình có quan hệ tốt với Thợ săn Noah chứ.”
Đôi mắt của Moon Hyuna liếc về phía con tàu rồi nói.
“Nhưng ta có thể hiểu rằng cậu ấy có mối thù gì với cậu chủ đúng chứ? Đợi đã, Sollemnis cũng không có thiện cảm với Médecin đúng không?”
“Không đến mức bị tấn công đột ngột như thế này.”
“Vậy rốt cuộc có phải vì Sung Hyunjae và cậu chủ không?
Không, sao Yoohyun-ie của chúng ta lại… Tôi không thể nghĩ được lý do gì để bào chữa. Tuy nhiên, tôi không nghĩ đó là lý do cho hành động của họ.
“Hyung…”
“Đợi nhé, anh sẽ mua bình mana liền-”
“Không, không sao đâu. Họ sẽ không đụng vào anh đâu.”
Yoohyun-ie cố gắng đứng dậy. Chúng ta cần phải chữa trị cho em ấy sớm.
[Xin hãy đặt tất cả vũ khí vào kho đồ của bạn. Nếu bạn có bất kỳ động thái nào đe dọa tới chúng tôi, chúng tôi sẽ nổ súng.]
Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ con tàu. Vẻ mặt của mọi người trở nên chua chát khi bị yêu cầu cất vũ khí, nhưng hiện tại chúng tôi chỉ biết tuân theo. Suy cho cùng thì, nếu vũ khí vẫn còn trong kho của chúng tôi, chúng tôi vẫn có thể lấy ra bất kỳ lúc nào. Ít lâu sau, đội vệ binh Médecin xuống chỗ chúng tôi.
“Chúng tôi sẽ cảnh báo một lần nữa. Nếu có bất kỳ điều gì đáng ngờ, chúng tôi sẽ phản công ngay lập tức, vì vậy hãy thận trọng trong hành động của bạn.”
“Mấy người cầu kỳ thật đấy. Gì, đi gặp hoàng đế bệ hạ luôn hay sao? Ông ta cũng là người đứng đầu phòng thủ của thành phố, giống như tôi.”
Moon Hyuna càu nhàu. Một lần nữa, trong khi Sigma bị bỏ rơi và Achates cần sự giúp đỡ, cô lấy lại lẩm bẩm điều khác. Phớt lờ những lời phàn nàn của Moon Hyuna, Đội vệ binh của Médecin bước sang một bên trong sự im lặng. Họ xếp thành hai hàng ở hai bên, và ở giữa, một người xuất hiện. Có vẻ như đó là kỹ năng dịch chuyển tức thời.
Dưới ánh bình minh dần trở nên chói chang, mái tóc vàng nhẹ nhàng lay động. Đó là một màu vàng đậm hơn, màu mắt cũng đậm hơn. Xen lẫn một chút xám nhạt, và màu thạch anh tím đậm.
Ngoài mái tóc, màu mắt, ngoại hình của cậu ấy giống như Noah ban đầu nhiều hơn là Yoohyun-ie và Moon Hyuna. Gần như là không thay đổi, chỉ là trưởng thành hơn một chút. Cơ thể cao ráo hơn của cậu được bảo bọc trong bộ đồng phục trắng như tuyết.
“Xin chào tất cả mọi người.”
Mu─Noah─nói với một nụ cười yếu ớt. Đứng cạnh cậu là một Vệ binh cấp SS. Có hai người thức tỉnh cấp SS trong thành phố của họ nhỉ?
“Ờm, Mu-ssi. Trước hết thì, cậu có thể tháo những sợi dây này ra không? Chúng tôi rõ ràng là không hề có ý định tấn công.”
Nghe tôi nói, thay vì Noah, vệ sĩ cấp SS của cậu ấy chen vào với vẻ mặt không thân thiện.
“Sao chúng tôi phải tin lời anh nói? Anh thậm chí còn dẫn theo một thức tỉnh giả cấp SS mà chúng tôi không hề rõ danh tính.”
Nói xong, họ lạnh lùng nhìn Sigma. Tôi nhìn sang Noah cầu cứu nhưng cậu ấy chỉ mỉm cười mà không hề can thiệp vào. Xin thứ lỗi, Noah-ssi….?
“Han Yoojin là ai?”
“…Chắc là tôi.”
Trước câu hỏi của người vệ binh cấp SS, tôi hơi giơ tay lên.
“Chúng tôi sẽ mở một khoảng trống để cậu bước ra, những người còn lại thì không được.”
“Anh đang nói gì vậy? Tôi không thể đi đâu mà không có em trai mình.”
Tôi cau mày. Chỉ mỗi tôi được thả? Có phải vì tôi được cho là đến từ thành phố Médecin? Ban đầu cậu ấy nói rằng cậu ấy sẽ đến giúp tôi, nhưng giờ cậu muốn tôi bỏ em ấy lại? Có bị điên không? Nghe tôi nói vậy, nét mặt của người Vệ binh cấp SS cũng trở nên đanh thép.
“Mu đã cố gắng giúp tới mức này rồi, thế mà ngươi lại tự phụ quá nhỉ?”
“Đúng là chúng tôi đã kêu gọi giúp đỡ, nhưng nếu chúng tôi không thể giải quyết vấn đề với cái hố Mana này thì anh nghĩ Médecin vẫn sẽ an toàn sao? Mấy người không thể một mình bảo vệ cả thế giới đâu, phải hợp tác ch-”
Bỗng nhiên tôi cảm thấy áp lực ập đến từ phía anh chàng Vệ binh cấp SS. Thì ra tên cấp cao ngu ngốc này đã bị chọc tức tới mức mà phải đi áp bức một cấp C mỏng manh như tôi. Mặc dù khả năng Kháng Sợ Hãi của tôi là cấp S nhưng không phải là tôi chưa từng đối đầu với cấp SS đâu, thế nên cứ cố hết sức đi. Tôi không thèm sợ đâu.
“Han Yoojin-ssi.”
Tên vệ binh cấp SS và tôi lườm nhau một hồi thì cuối cùng Noah cũng mở miệng.
“Xin mời anh ra ngoài trước.”
“Nhưng-”
“Chúng tôi không thể đưa những thức tỉnh giả cấp SS lên tàu mà không có biện pháp phòng vệ. Đặc biệt là khi họ còn đông hơn phe của chúng tôi. Một khi các biện pháp an toàn phù hợp được thực hiện, chúng tôi sẽ cho bọn họ nghỉ ngơi trên tàu.”
Từ ‘nghỉ ngơi’ coi bộ hấp dẫn đó. Cả ba người bọn họ đều cần được nghỉ ngơi. Ngay cả vào ban ngày, quái vật vẫn liên tục xuất hiện, chỉ là bớt đi một xíu. Sẽ thật tuyệt nếu bọn họ có thể thư giãn và giao việc phòng thủ lại cho Médecin.
“…Được rồi.”
Thái độ của Noah có một chút thất vọng, nhưng cậu ấy nói đúng. Họ không thể cứ tự nhiên mà cho ba thức tỉnh giả cấp SS vào được. Liệu họ có niêm phong kho đồ của tôi lại không nhỉ?
“Hyuna-ssi, làm ơn hãy chăm sóc em trai tôi dùm tôi.”
Tôi giao lại Yoonhyun-ie cho Moon Hyuna rồi bước về phía trước. Khi tôi đến gần các sợi dây hấp thụ mana, tôi có thể cảm thấy như có một lực nào đó rút cạn mana của mình. Có lẽ là bởi vì tôi không có cái ấn nào trên cơ thể cả, bởi tôi đến từ thế giới khác mà. Với cả hình như thế giới này không ảnh hưởng quá nhiều đến tôi.
Các sợi dây nới lỏng ra, tạo một khoảng trống. Ngay khi tôi vừa bước qua, nó lập tức đóng lại.
“Tôi rất vui khi thấy anh vẫn an toàn.”
Noah nói với giọng thân thiện.
“Cậu cũng vậy, à không, Mu-ssi.”
“Anh gọi là Noah được rồi. Đó là tên tôi.”
Noah vừa bảo đó là tên thật của cậu ấy sao? Tự nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu ấy dường như nhận thức rõ rằng mình là Noah chứ không phải là Mu của Médecin. Tôi cứ tưởng rằng Mu sẽ chiếm được ưu thế hơn Noah.
“Cảm ơn cậu một lần nữa, vì đã đến giúp chúng tôi.”
“Không có gì đâu. Có anh ở đây nên nó là điều đương nhiên. Trấn áp họ đi.”
Tôi không hiểu câu cuối cho lắm. Nó phát ra từ miệng Noah vô cùng lạnh lùng và kiên quyết, ý cậu ấy là sa-
“Chờ một chút, Noah-ssi!”
Tôi quay đầu lại, choáng váng khi thấy Yoohyun-ie đã hoàn toàn bất tỉnh. Moon Hyuna, người được nhờ chăm sóc cho em trai tôi thì đang chống giáo và gắng sức giữ thăng bằng. Sigma cũng tương tự.
“Cậu đang làm gì vậy?!”
“Không sao đâu, Yoojin-ssi.”
Noah tóm lấy tôi khi tôi định lao tới phía bọn họ. Ngay cả khi mang vai trò hỗ trợ, cậu ấy cũng là một cấp SS, tôi không thể thoát khỏi tầm tay của cậu ta.
“Chúng tôi sẽ không làm tổn thương ai trong số đó nên anh không cần phải lo lắng.”
“Cậu không cần phải đi xa tới vậy.”
Trong giây lát, tôi cảm thấy như có thứ gì đó đang chiếm lấy toàn bộ cơ thể mình. Một giây sau, khung cảnh xung quanh chúng tôi thay đổi. Chúng tôi đang ở trong nhà. Ở giữa căn phòng rộng rãi là một lỗ tròn, ánh sáng xanh chiếu xuyên qua nó.
Đó là ánh sáng của hố mana.
“Đó là hố mana của Médecin.”
Noah nói.
“Bằng cách kết nối các không gian, chúng tôi có thể lấy mana trực tiếp từ hố mana bất kể chúng tôi ở đâu.”
Nói cách khác, nếu Mu của Médecin ở cùng họ, thì Vệ binh của Médecin không thể cạn kiệt mana. Những khẩu súng mana nã thẳng vào lũ quái vật như mưa hiện trong tâm trí tôi. Thì ra họ làm được như thế là vì mana của họ được cung cấp liên tục.
“Không chỉ vậy, Vệ binh Médecin có thể nhận được mana từ tôi thông qua khắc ấn của họ, chỉ trong phạm vi nhất định thôi. Không có giới hạn trong việc sử dụng kỹ năng ngay cả khi họ không ở ngay cạnh hố mana.”
Tôi phớt lờ câu nói an ủi của Noah và đi về phía cửa sổ lớn. Chết tiệt, không phải hướng này. Tôi băng qua căn phòng và lại dán mình vào cửa sổ, khung cảnh bên ngoài hiện lên trước mắt.
Moon Hyuna và Sigma cũng đã gục xuống, dường như họ đã bất tỉnh. Mấy sợi dậy cũng thu lại và đội cận vệ Médecin đang tiếp cận họ. Đây chỉ đơn giản là kiềm chế họ thôi, nhưng tôi cảm giác như bị cứa vào tim. Thấy ai đó nắm lấy Yoohyun-ie, khiến tôi cảm thấy thật khủng khiếp. Bất tri bất giác, tôi nghiến răng.
“…Đó là Yoohyun-ie, không phải ai xa lạ gì, cậu không cần phải đối xử em ấy như thế.”
“Anh giận sao?”
“Tôi không thể nói là mình đang cảm thấy vui vẻ được.”
Tôi quay đầu lại. Noah nở một nụ cười ngượng ngùng. Vẻ ngoài của cậu ấy quen thuộc hơn hai người kia, nhưng… tôi lại thấy rất xa lạ. Tôi tự hỏi Yoohyun-ie và Moon Hyuna có tin nổi đây là cậu ấy khi nhìn thấy tận mắt hay không.
“Noah, tôi nghĩ cậu đã …thay đổi một chút rồi.”
“Ai rồi cũng thay đổi. Nhưng tôi vẫn vậy… tôi chỉ nhận ra một số điều mới mẻ, vậy thôi.”
“Nhận ra điều mới mẻ?”
“Đúng. Về những gì thức tỉnh giả thuộc loại hỗ trợ có thể làm được?”
Noah quay lại. Tà áo đồng phục của cậu ta tung bay nhẹ. Vừa bước đi vừa dang hai tay ra như muốn nói rằng hãy nhìn cậu ấy.
“Ở Mécedin, các đội chủ yếu là những thức tỉnh giả hệ hỗ trợ. Tất nhiên chúng tôi cũng cần chiến binh. Nhưng với sự kết hợp hoàn hảo từ các kỹ năng hỗ trợ, một Thức tỉnh giả thuộc loại chiến đấu có thể thể hiện tốt hơn. Thậm chí còn cao hơn hẳn một cấp.”
Noah tiếp tục nói một cách tự tin.
“Anh đã thấy rồi đó. Cái cách mà chúng tôi chế ngự quái vật và Vệ binh cấp SS.”
“…Nhưng đó là vì mọi người ở đây khó có thể nạp lại mana. Điều này không thể áp dụng được ở thế giới chúng ta.”
“Đúng vậy. Nhưng có thể nạp mana dễ dàng thực sự là một lợi thế. Bởi vì ở nơi này, họ không thể sử dụng các kỹ năng của mình nếu không có tôi.”
“Cũng có giới hạn về số lượng người có thể vào hầm ngục. Không thể đưa nhiều Thợ săn hỗ trợ vào mà không có giới hạn được.”
Tất nhiên, đúng là sự kết hợp của các thợ săn hỗ trợ rất hữu ích. Nhưng do những hạn chế về không gian trong hầm ngục, không dễ dàng để biến những người hỗ trợ trở thành chủ lực của đội. Ngoài ra còn có một vấn đề nữa là lợi nhuận phải chia sẽ cao hơn. Càng ít người xung quanh hệ chiến đấu, thì lợi nhuận mỗi người được nhận càng cao.
“Tôi hiểu rõ mà, Yoojin-ssi. Tôi đã nhìn thấy nó thường xuyên và đã tự trải nghiệm thử. Tôi sẽ nhận được ít hơn vì tôi có khả năng trị liệu.”
Noah vừa nói vừa cười. Lời nói của cậu ấy khiến tôi hơi tội lỗi. Mặc dù tôi thường thấy khía cạnh nhút nhát và mềm yếu của cậu ấy, nhưng dù gì thì Noah cũng từng là thủ lĩnh công hội. Không lý nào cậu ấy lại không hiểu gì về thế giới của các Thợ săn.
“À, hiện tại anh có thể nghỉ ngơi rồi. Anh phải chịu đựng lâu như vậy, chắc hẳn là đã mệt mỏi rồi. Không cần lo cho những người khác đâu.”
“…Được rồi.”
Có lẽ sẽ ổn thôi. Noah nói đúng. Noah gọi người của cậu ấy đến và dẫn tôi về phòng.
“Nếu cậu cần bất kì điều gì, hãy nhấn nút này để gọi.”
Người dẫn đường rời đi, chỉ còn lại một mình tôi.
“…Hệ hỗ trợ à.”
Trung tâm Thức tỉnh đặc biệt được tạo ra chính là để dành cho các thợ săn đúng như ý Noah mong muốn. Hầu hết những người được thức tỉnh bởi Trung tâm Thức tỉnh trước khi hồi quy nhìn chung đều thuộc hệ chiến đấu hoặc phòng thủ.
…Quan trọng hơn, Yoohyun-ie vẫn ổn chứ? Tôi có nên nói rằng tôi sẽ cư xử đúng mực mà nên hãy cho tôi ở chung với em ấy không?
– Hyung!
Ngay lúc đó, Irin đột nhiên xuất hiện từ dưới áo của tôi. Ôi, trời đất- Nhóc đi với tôi làm gì cơ chứ?
