Trans: Potato
Beta: Mọt Sách
– Phurrng!
Hai chú kỳ lân trắng và đen đuổi theo nhau. Mặc dù sân khá rộng nhưng chúng chạy nhanh và sống động đến mức khiến cái sân dường như rất nhỏ bé. Whitey băng qua bãi cỏ ngay lập tức và—
Teong!
—nhảy lên, đá văng bức tường rồi phóng đi hướng khác như thể đang bay. Nhóc ấy nhảy đủ cao để có thể dễ dàng nhảy qua hàng rào cao 2 mét nếu muốn. Và cũng không cần sử dụng bất kỳ kỹ năng nào; chỉ là sức mạnh thuần túy.
‘Mình có nên tạo một con đường hay thứ gì đó tương tự không?’
Nếu có đường đi xung quanh cơ sở chăn nuôi, chúng có thể chạy thỏa thích. Hoặc cũng có di chuyển Whitey và Blacky đến một nơi nào đó lớn hơn.
[Thợ săn Park Yerim dự kiến sẽ đến Nhật Bản vào ngày mai.]
Một chiếc TV lắp trên tường phòng tập đang phát một chương trình nói về Yerim-ie. Nó chiếu cảnh những người hào hứng cầm biểu ngữ và cổ vũ ủng hộ.
“A, đó là ngôi trường mà Yerim-ie đang theo học.”
Một biểu ngữ lớn chúc mừng chiến thắng của Park Yerim được treo trên cổng chính. Trẻ em vây quanh camera. Họ đều nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. Những giọng nói trong trẻo, the thé vang lên từ TV.
Tôi đang vô thức mỉm cười thì điện thoại reo. Đó là Do Hamin. Khi tôi trả lời, anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đã điều tra xong hầu hết mọi thứ tôi yêu cầu cũng như việc tôi nên sớm lấy kết quả.
“…Ừm, tôi sắp đến Nhật Bản rồi.”
Nói rằng tôi sẽ đến lấy sau khi quay lại Hàn Quốc, tôi cúp máy. Tôi cảm thấy toàn thân như bị gột lạnh. Ý nghĩ phải đối mặt với những người đó khiến tôi lạnh sống lưng. Ngay cả khi nỗi sợ hãi của tôi đã bị vô hiệu hóa, những cảm xúc sâu xa vẫn cào xé trong lồng ngực tôi.
Có phải tôi đã xem nhẹ nó quá không? Tôi nghĩ mình sẽ ổn ngay cả khi đối mặt với những người mà tôi đã mất. Tuy nhiên, tôi ngày càng cảm thấy không thoải mái khi ở bên Seok Simyung và Kim Sunghan, những người mà tôi vẫn thấy ổn cho đến nay.
Những lời của Sung Hyunjae lại hiện lên trong đầu tôi. Rằng tôi chỉ cố che đậy nó. Trong tình trạng hiện tại của tôi, những lời đó càng khiến tôi đau đớn hơn. Anh ta không sai. Những gì anh ta nói là đúng. Hoàn toàn chính xác, đau đớn.
‘…Lẩn tránh và giấu đi những cảm xúc ấy… chưa bao giờ là một ý tưởng hay.’
Nhưng sau đó thì sao? Tôi phải làm gì? Nếu tôi phát hiện ra mình đang làm sai và ngay lập tức hét lên ‘không phải vậy!’ và bắt đầu sửa chữa mọi thứ để chúng đi đúng hướng thì điều đó thật tuyệt. Không còn nghi ngờ gì nữa, mọi người đều muốn điều đó.
Nhưng không phải ai cũng có thể giải quyết mọi vấn đề của mình một cách suôn sẻ. Thành thật mà nói, những người có thể làm được điều đó chỉ là thiểu số. Nếu tôi kìm nén nó và tiếp tục tiến lên, tôi sẽ đặt mình về phía trước một cách vô ích và mọi thứ chỉ trở nên tồi tệ hơn. Điều gì sẽ xảy ra nếu nó phát triển lớn hơn mức tôi có thể gánh vác? Với tất cả những lo lắng và sợ hãi khác của tôi.
Và tôi đã và luôn luôn là một kẻ yếu đuối, chẳng thể lên tiếng một cách dễ dàng.
‘Không sao đâu, Yoohyun-ah.’
Khi nào ấy nhỉ? Khi mà tôi ôm em trai mình và dễ dàng nói ra những lời đó.
Tôi biết có một bức tường giữa bố mẹ chúng tôi và em trai tôi. Tôi không thể không chú ý nhưng cũng chẳng giúp được gì. Tôi chỉ có thể bảo vệ em trai mình theo cách của riêng tôi.
Yoohyun-ie và tôi khi ấy vẫn còn nhỏ nên chúng tôi cần sự che chở và chăm sóc của bố mẹ.
Thế là chúng tôi có một gia đình bình thường, êm ấm, có bố mẹ thân thiết, anh em gần gũi. Đủ để trở thành một gia đình hòa thuận mà không có vấn đề gì; chỉ vậy là đủ.
‘Mình đã tự mình làm mọi thứ. Mình đang làm tốt. Không có vấn đề gì.’
Mọi việc vẫn ổn mà không cần phải đào bới những vấn đề và rắc rối một cách không cần thiết; Tôi thực sự ổn với việc che giấu nó. …Cho dù tôi không thấy ổn với chuyện đó thì vẫn có khả năng tôi sẽ mất tất cả. Nếu cha mẹ bỏ rơi chúng tôi, bỏ bê và phớt lờ chúng tôi hoàn toàn, tôi sẽ không thể làm gì được. Một đứa trẻ còn nhỏ như vậy có thể làm gì chứ?
Bây giờ cũng vậy.
Nó đã chất thành một đống. Tất cả những điều đó. Tôi phải làm gì? nó sẽ kéo dài bao lâu? Những điều ấy sẽ xảy ra mà không chờ đợi tôi.
Một hoặc hai năm sẽ không đủ để xem xét, quan sát và xử lý các vấn đề. Tôi nghi ngờ liệu mình có thể trở lại bình thường hay không.
Nhưng tôi không thể ngồi đó mãi được nên tôi mặc kệ những điều ấy và bắt tay vào làm. Tôi không có sự lựa chọn nào khác. Nếu có vết nứt, tôi sẽ hàn gắn chúng và lại coi như không có gì. Đó là những gì tôi phải làm. Tôi phải giả vờ như không biết gì về họ và coi như mọi chuyện vẫn ổn, rồi ngoan cố tiếp tục như thể tôi vẫn ổn.
…Nếu có cách nào tốt hơn, tôi muốn biết về nó. Thật sự.
– Bbiaeng.
“…Hm?”
Sorok cắn vào gấu áo tôi kéo rồi thả phịch xuống. Nằm dài trên cỏ, lần này nó vươn cổ ra và cắn vào gấu quần của tôi, giật mạnh.
“Sao vậy, con muốn ngồi cùng nhau à? Được thôi, ngồi đi.”
Bãi cỏ vẫn xanh tươi. Khi tôi ngồi xuống, mùi cỏ càng nồng hơn. Sorok tựa đầu vào chân tôi. Tôi vuốt ve đôi tai mềm mại của nó và những đốm tròn nơi một ngày nào đó sẽ mọc sừng.
Nó thích ăn trái cây sấy khô, nhưng chỉ được ăn khi nó tập thể dục. Có giới hạn về số lượng nó có thể ăn và tôi không thể cho nó ăn quá nhiều.
“Ba đã ngừng huấn luyện con. Hyuna-ssi cũng nói con có thể thong thả, chậm rãi. Hãy biết ơn chị Blue nhé.”
Vì nhóc ấy sẽ vào dungeon thay con. Đương nhiên là Blue sẽ cảm thấy thích thú hơn nhiều.
Đôi tai trắng rung lên. Con nai con nằm đó thoải mái với đôi mắt khép hờ, như thể nó không quan tâm đến những gì đang xảy ra xung quanh. Giống như một đám mây trắng trôi nổi đã dừng lại.
Nó làm cho người xem cũng cảm thấy thoải mái.
“Tuy nhiên, Sorok-ah, lớn lên con sẽ trở nên thực sự tuyệt vời. Ngay từ đầu con đã có sự bình tĩnh, nhàn nhã và thoải mái, và ngoài điều đó, chúng ta sẽ dần dần giúp con trở nên mạnh mẽ hơn. Con sẽ trở thành một chú nai rất ngầu luôn. Không dễ dàng lay chuyển và luôn thoải mái.”
Một con nai to lớn với những chiếc gạc lộng lẫy đẹp như tranh vẽ giống như một chiếc vương miện dường như xuất hiện trước mặt tôi. Đôi mắt đen của nó sẽ sâu thẳm và dịu dàng.
Gió thổi nhẹ nhàng. Tôi có thể nghe thấy tiếng vó ngựa chạy lạch cạch. Chúng sẽ cứ như vậy ngay cả khi tôi chỉ ngồi như thế này trong vài ngày. Nhưng tôi phải tự mình đứng dậy. Ngay lúc đó, điện thoại của tôi lại reo. Lần này là từ Haeyeon.
“Ừ, tôi sẽ đưa nhóc ấy đi ngay.”
Blue đã trưởng thành hoàn toàn và không thể tiếp tục ở trong khu vườn của cơ sở chăn nuôi. Vì vậy, một cơ sở nuôi dưỡng mới đã được xây dựng gần trung tâm huấn luyện Hunter cấp cao. Cho đến nay, chỉ có một ngôi nhà dành cho Blue trong không gian rộng lớn đó, nhưng chúng tôi đã lên kế hoạch cho những con quái vật trưởng thành khác cũng sẽ được chuyển đến đó trong tương lai, trừ khi chúng còn nhỏ hoặc có thể thu nhỏ lại như Peace.
Tôi cũng đã đề xuất với Hiệp hội về việc sử dụng toàn bộ ngọn núi gần đó để đưa thú cưỡi đi dạo.
Ngay khi tôi bước ra ngoài và gọi tên nhóc ấy, Blue đã bay xuống.
– Kkyaa.
Tôi vuốt ve cái mỏ không ngừng ríu ro của Blue như mọi khi.
“Bây giờ con đang di chuyển đấy, Blue-yah. Ba ước gì con có thể hiểu được.”
Nhóc ấy không thể hiểu được lời tôi nói nên tôi không biết liệu nhóc ấy có đồng ý hay không. Tuy nhiên, những người thường cho Blue ăn và dọn dẹp nhà cửa cho nhóc vẫn quyết định chuyển đi cùng. Và những du khách đến trung tâm huấn luyện Hunter cấp cao gần đó cũng sẽ chơi với nhóc ấy.
Môi trường tốt hơn nhiều so với nơi này. Nhóc có thể bay vòng quanh ngọn núi tùy thích mà không cần phải đề phòng bất cứ điều gì.
“Tại sao em lại ở đây?”
Khi tôi đến bãi đậu xe của tòa nhà cùng với Blue, Yoohyun-ie đang đợi sẵn trên một chiếc xe tải chở hàng. Vì Blue không thuộc về Haeyeon nên tôi quyết định chỉ mượn xe và tài xế của họ.
“Thú cưỡi của Haeyeon cũng sẽ chuyển đến nơi đó trong tương lai phải không? Vì vậy em nhân cơ hội này để xem qua nó.”
Whitey và Blacky sẽ đi khi cả hai đứa nhóc trưởng thành, nhưng cơ sở vẫn chưa được chuẩn bị đầy đủ, vậy em ấy đang nói gì vậy? Điều này thốt ra từ miệng một hội trưởng cũng được hả.
Dù sao đi nữa, gần đây em ấy thường xuyên ở bên cạnh tôi, vì vậy Seok Simyung thậm chí còn yêu cầu tôi lén lút bắt hội trưởng đi làm công việc của công hội vào tối hôm qua. Nên tôi đã cử nhóc ấy đi làm, vậy mà nửa ngày sau đã quay lại rồi?
“Không phải em đang chậm trễ trong công việc của mình sao?”
“Em đã giải quyết những việc khẩn cấp. Dù sao thì hiện tại, sự quan tâm đang tập trung vào Thợ săn Park Yerim, nên sự chú ý vào thành tích đột kích dungeon mới của em đã giảm.”
Họ thực sự rời sự chú ý đi hay em bắt họ phải làm vậy hả. Tuy nhiên, em ấy đã hoàn thành một số công việc trước khi quay lại.
Khi tôi vào container cùng Blue, Yoohyun-ie cũng đi theo chúng tôi. Đó sẽ là một hành trình kéo dài hai giờ ngay cả khi không có tắc đường, nên có thể sẽ không thoải mái. Tuy nhiên, một bên sàn được làm mềm và còn có cả đệm.
Cửa container đóng lại và xe tải khởi động. Blue nằm lặng lẽ và ngáp dài.
“Yerim-ie thực sự rất hào hứng với việc đến Nhật Bản. Dù sao cũng là đi du lịch nước ngoài một cách hợp pháp, mặc dù đó là để chiến đấu. Và nó giống như một chuyến du lịch của gia đình vậy.”
Nhóc ấy đã nói ‘Em sẽ đi mua đồ bơi với chị Hyuna, ahjussi, chú cũng nên đi cùng nhé’ và mắng tôi khi tôi từ chối.
“Cũng là lần đầu tiên của hai chúng ta nhỉ”
Tôi nhìn em trai đang ngồi cạnh tôi. Cho đến nay chúng tôi chưa có cơ hội đi đâu cả. Hoàn cảnh cũng không cho phép. Trừ lần tới Hồng Kông, đây sẽ là lần đầu tiên đối với chúng tôi.
“Nếu không có chuyện gì xảy ra thì anh đã định đưa em đi đâu đó sau khi em đậu CSAT.”
Ngày nay, thế giới đã thay đổi rất nhiều và nhu cầu đi du lịch nước ngoài cũng giảm đi đáng kể, nhưng thời đó chẳng có ai là không đi.
Trong chuyến đi Nhật Bản này, họ nói rằng họ sẽ mua cho chúng tôi một chiếc máy bay riêng và đặt cả khách sạn để đảm bảo chỗ ở của chúng tôi được an toàn. Tất nhiên, mọi thứ đều sang trọng trong những phòng nghỉ cao cấp nhất.
Nếu chúng tôi đi bình thường, thì đó sẽ là chuyến bay bình thường và chỗ ở trung bình. Ai biết được liệu họ có tồi tàn hay không. Chúng tôi sẽ phải tiết kiệm tiền và chỉ tập trung vào thực tế rằng đây là lần đầu tiên chúng tôi ra nước ngoài. Dù vậy, tôi nghĩ nó sẽ rất tuyệt.
“Chúng ta có thể đi bất cứ lúc nào, anh à. Nếu nó không quá xa, chúng ta có thể mất vài ngày để đến đó. Thợ săn Kim Sunghan sắp trở thành hội phó và Thợ săn Park Yerim cũng ở đây nên sẽ không sao nếu em vắng mặt vài ngày. Chúng ta có thể cải trang trốn đi rồi lặng lẽ quay lại ”.
“Tuy nhiên, Yerim-ie sẽ tức giận lắm.”
“Em là em trai của anh mà? Cô ta có thể chịu đựng được chừng đó.”
Phản ứng như kiểu ’Điều này là công bằng mà!’ của em ấy khiến tôi bật cười. Đúng rồi, em trai tôi là Yoohyun-ie. Không phải ai khác mà là em ấy. …Em trai bé bỏng của tôi.
“Nhân tiện thì anh à.”
Yoohyun-ie thận trọng nói với tôi.
“Em nghĩ mình đã nói sai điều gì đó.”
“Hả? Cái gì?”
“Khi em bảo anh đừng lo lắng quá nhiều về em và Thợ săn Park Yerim. Ngay cả khi anh có những kỹ năng cấp cao và đang nhận được sự giúp đỡ từ họ, thì chỉ số của anh cũng không thực sự khác biệt so với một người bình thường. Kỹ năng Kháng Sợ hãi đã che giấu điều đó, và bạn biết rất nhiều về dungeon và Thợ săn nên em luôn nghĩ anh sẽ ổn.”
“Anh thực sự ổn mà.”
“Không hề, hyung à.”
Cũng không phải là anh thực sự ổn, chỉ là anh có nhiều kinh nghiệm hơn em thôi.
“Và có khả năng kỹ năng này có tác dụng phụ. Đã từng có trường hợp như của anh.”
“…Những trường hợp như của anh?”
“Vâng. Nó chủ yếu được thấy ở các Thợ săn hạng trung; Thông thường, khi họ Thức tỉnh và trở thành Thợ săn, họ cảm thấy không thật chút nào. Bởi vì cuộc sống thường ngày của họ đột nhiên thay đổi đáng kể. Giống như một giấc mơ hay một trò chơi? Đối với họ thì có cảm giác như vậy, nên bề ngoài, họ bước vào dungeon và hành động như những Thợ săn một cách bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, và rồi một ngày, điều đó đột nhiên trở thành hiện thực đối với họ.”
Đây là một câu chuyện tôi đã từng nghe trước đây. Trên thực tế, tôi đã gặp một trường hợp tương tự.
“Khi thực tế rằng đây là hiện thực tràn ngập trong vài tháng sau, tất cả trải nghiệm của họ đều bị hoen ố bởi nỗi kinh hoàng, và em nghe nói rằng trong một số trường hợp khi họ không thể vượt qua nỗi sợ hãi đó, họ sẽ rút lui. Đó là lý do tại sao gần đây các công hội đã đặc biệt quan tâm đến những Thợ săn hạng trung mới của họ.”
Khi em ấy nói ‘chăm sóc đặc biệt’, không phải điều đó chỉ có nghĩa là phớt lờ họ một cách hợp lý trong cuộc đột kích dungeon đầu tiên của họ để khiến nó có cảm giác thực tế sao? Nhưng đó là cách chắc chắn nhất.
“Kỹ năng Kháng Sợ hãi có thể khiến mọi thứ bớt chân thực hơn, giống như những trường hợp đó. Em cảm thấy gần đây anh có chút bồn chồn và xét đến bản chất của các kỹ năng kháng tinh thần, rất có thể trường hợp đó là như vậy. Nếu anh thấy ổn, tại sao anh không tắt kỹ năng này và nhờ tư vấn?
“Tư vấn?”
“Vâng. Thậm chí còn có cố vấn chuyên về Thợ săn. Họ là một cố vấn có trình độ với khá nhiều kinh nghiệm ngay từ đầu và sau khi Thức tỉnh, họ đã trở thành một chuyên gia với hơn 2 năm kinh nghiệm làm Thợ săn.”
Yoohyun-ie cho biết em ấy đã bí mật xem xét đến vấn đề này. Em ấy nghe nói rằng họ cũng đảm bảo tính bảo mật.
“…Không, anh ổn.”
Nếu tôi đi, tôi sẽ nói gì với họ? Tôi không có gì để nói. Tôi không thể kể chuyện này với bất kỳ ai, chứ đừng nói đến nhân viên tư vấn. Dù tôi có cố điên cuồng thú nhận mọi chuyện thì tôi cũng không thể chịu đựng được.
“Nếu anh muốn thì hãy nói với em. Em có thể đảm bảo rằng không ai ngoài em biết về điều đó.”
“Thành thực mà nói thì anh ổn. Anh xin lỗi vì đã khiến em lo lắng.”
Yoohyun-ie im lặng nhìn tôi rồi mở miệng.
“Đừng nói lời xin lỗi. Em rất vui vì có thể ở bên cạnh lo lắng cho anh. …Thật kỳ lạ khi nói rằng em khá vui vì điều đó, nhưng đúng vậy.”
“…Anh cũng vậy.”
Tôi không biết phải nói gì. Đột nhiên, tôi nhớ lại những gì Myungwoo đã nói với tôi. Cảm ơn. Hai chữ đó là đủ rồi. Yerim-ie và Noah nữa.
“Cảm ơn.”
Em trai tôi nở một nụ cười. Khuôn mặt rạng rỡ đáng yêu của em, đôi mắt nhắm nghiền, khiến trái tim tôi tràn ngập hơi ấm ngọt ngào. Không chịu nổi, tôi ôm chặt Yoohyun-ie và vuốt tóc em ấy.
“Sao em vẫn có thể đáng yêu như vậy dù đã 20 tuổi chứ?”
Em đã đủ to lớn để lấp đầy vòng tay của tôi và có chút ôm không hết. Tôi có thể ôm em ấy như thế này, nên sẽ ổn thôi. Mới đó mà đã 5 năm rồi. Tôi có thể chịu đựng được nó. Tôi đã quen giả vờ không biết, chịu đựng, trốn tránh. Tôi đã cố gắng tự mình chịu đựng mà không có ai giúp đỡ, vì vậy bằng cách nào đó tôi có thể xoay sở thêm 5 năm nữa.
Sẽ ổn thôi. Tôi chỉ cần phải chịu đựng lâu hơn một chút và tôi thậm chí không ở một mình.
“Anh yêu em, em trai của anh.”
Chỉ một chút nữa thôi.
* * *
Chiếc xe tải dừng lại. Khi tôi bước xuống khỏi khu vực chở hàng, một bức tường chưa hoàn thiện hiện ra trước mắt tôi. Cơ sở nuôi dưỡng mới phải được xây dựng càng lớn càng tốt để ngay cả thú cưỡi trưởng thành cũng có thể hoạt động đầy đủ. Chúng tôi cũng quyết định lấy nước từ gần đó và tạo ra một hồ nước nhân tạo lớn, vì ai biết được loại quái vật nào sẽ đến đây.
Ngôi nhà của Blue là ngôi nhà đầu tiên được xây dựng. Sân chơi và các cơ sở vật chất khác còn lâu mới hoàn thành, nhưng dù sao thì Blue cũng có thể bay nên nhóc ấy không quan tâm đến những bức tường và những thứ tương tự.
“Blue-yah, đó là ngôi nhà mới của con đó.”
Cấu trúc cao giống như chuồng chim được xây dựng ở đầu đó. Trên đỉnh những cột trụ cao và vững chắc như một tòa tháp là một ngôi nhà trông giống tổ chim hình chậu. Phía trước tổ còn có một tấm ván rộng có thể hạ xuống được.
“Nhà, hiểu không? Căn nhà.”
– Kkyaaoo.
Đầu mỏ của Blue nhấp nhô lên xuống và nhóc ấy bay đi. Cô đi xuống trước tổ, thò đầu vào trong và nhìn quanh rồi nhanh chóng bước vào. Kích thước vừa phải. Đủ để chứa vài con Điểu Sư Hoàng Kim. Tôi có thể mang theo một con Điểu Sư khác ngoài Blue. Họ nói chúng sống theo bầy đàn nên có lẽ nhóc ấy sẽ rất vui khi có một người bạn.
“Ngài Giám đốc Han! Em trai cậu có đi cùng cậu không?”
Đúng lúc đó, cùng với tiếng ô tô vang lên một giọng nói. Đó là Moon Hyuna. Một chiếc xe jeep mui trần dừng lại bên cạnh chúng tôi. Cô nhẹ nhàng nhảy qua cửa xe mà không mở nó rồi thả người xuống.
“Có chuyện gì mà cô tới đây vậy?”
“Không có gì đặc biệt cả; Tôi nghe nói hôm nay Blue sẽ đến nên tôi đến xem xung quanh. Mặc dù vẫn chưa có nhiều thứ để xem.”
Cô cho biết còn đích thân đến kiểm tra việc xây dựng ngôi nhà của Sorok. Moon Hyuna hài lòng nhìn Blue thò đầu ra khỏi tổ.
“Tôi nghe Yerim nói rằng tốc độ bay của nhóc ấy là không đùa được đâu?”
“Chúng tôi chưa đo lường được, nhưng nếu kỹ năng bay của nhóc ấy có thể làm giảm sức cản của không khí thì sẽ rất tuyệt vời.”
Chỉ số cấp S với đôi cánh mạnh mẽ. Chỉ riêng những điều đó đã cho phép cô nhóc đạt tốc độ hàng trăm km một giờ. Ngay cả những loài chim bình thường cũng có thể đạt được tốc độ bay từ trung bình đến gần hai trăm km. Nếu sử dụng thêm các kỹ năng khác thì sẽ rất tuyệt vời.
Nghe tôi nói, khóe miệng Moon Hyuna càng cong cao hơn.
“Vì tốc độ lặn nhìn chung cao hơn nên anh có nghĩ nhóc ấy có thể phá vỡ tốc độ âm thanh không?”
Nhóc ấy vẫn là một sinh vật sống, nên tôi nghĩ điều đó hơi xa vời, nhưng ai mà biết được. Ai đó còn có thể làm nổ tung một con tàu khổng lồ cơ mà.
“Hyung-nim có muốn đi dạo một vòng không?”
Moon Hyuna vừa nói vừa mở cửa sau xe. Gật đầu, tôi lên xe cùng Yoohyun-ie.
