S-class

Chương 155: Trốn thoát (1)

Trans: Trương Cảnh Lạc 

“Mặc dù những ma thú với kỹ năng độc dược cao hơn cấp C phải được quản lý đặc biệt, nhưng vì Han Yoojin-ssi đây có kỹ năng nuôi dưỡng ma thú và kỹ năng kháng độc thuộc loại có thể áp dụng giải độc cho người khác nên cậu được coi là một ngoại lệ.” 

Song Taewon vừa nói vừa đưa cho tôi một mẫu đơn đăng ký ma thú. 

“Tuy nhiên, cậu phải thông báo cho Hiệp hội Thợ săn mỗi khi di chuyển nó. Đừng mang theo con rắn bên mình trừ khi đang ở các cơ sở nuôi dưỡng và các tòa nhà liên quan đến thợ săn.” 

Kỹ năng độc dược của Bellaré là cấp A, tuy những kỹ năng tấn công khác cũng rất nguy hiểm, nhưng độc dược cần được quản lý đặc biệt hơn vì nó có tính dai dẳng và dễ lây lan. Chỉ một hoặc hai giọt chất độc cấp A cũng đủ làm những người chưa thức tỉnh mất mạng. Lý do Song Taewon trực tiếp đến đây có lẽ là vì kỹ năng độc dược, vì anh ta có thể ngăn con rắn sử dụng chất độc bằng khả năng Ám đoạt của mình. 

“Hss.” 

Bellaré trốn sau tách trà và chỉ lộ đầu ra sau khi bị Chirpie đè lên. Vô số ánh sáng lóe lên mỗi khi cái đuôi của nó gõ nhẹ vào bàn tỏ vẻ không hài lòng. Ánh sáng chói chang như mặt trời ngày hè khiến tôi chẳng thể nhìn thẳng. 

“Sao nhóc lại cắn anh nhóc… hay chị nhỉ…” 

Tôi chẳng biết giới tính của Chirpie và Bellaré, dù tôi vẫn luôn cho rằng Chirpie là con trống.

“Liette có cho anh biết về giới tính của Bellaré hay thứ gì khác không?” 

Tôi vừa hỏi vừa giao lại mẫu đơn đăng ký ma thú. 

“Cô ta không nói gì khác cả.” 

“Được rồi. Với lại, anh có thể giúp tôi không?” 

“Vâng?” 

Tôi tuyệt vọng nhìn gương mặt ngạc nhiên của Song Taewon. 

“Tôi đang bị giam cầm, và anh ta không cho tôi về nhà. Vì đây là việc bất hợp pháp, xin hãy đưa tôi ra ngoài đi, ngài Cục Trưởng Song.”

Hai thợ săn cấp S đã giam giữ một thợ săn cấp F yếu đuối, thậm chí cả điện thoại di động của tôi cũng bị tịch thu. Trước lời của tôi, Song Taewon nhìn đồ ăn nhẹ trên bàn. 

“…Có vẻ như cậu đang sống rất tốt, và tôi cũng tin rằng cậu cần được cưỡng chế bảo vệ một chút.” 

“Không được ra ngoài, coi TV hay gọi cho người khác thì chẳng phải chỉ là một chút thôi đâu. Tôi phải chịu đựng Sung Hyunjae cả ngày trời đấy. Là anh thì anh có chịu được không?” 

Việc ở bên Sung Hyunjae hơn một ngày khiến Song Taewon phải suy ngẫm lại. Ánh mắt của anh ta chuyển sang Sung Hyunjae, người đang quan sát chúng tôi. Sung Hyunjae dang hai tay và nói. 

“Tôi sẽ chuẩn bị một tòa tháp cao và một con rồng nếu anh muốn giải cứu công chúa. Hay anh thích nhà lao dưới lòng đất và xiềng xích hơn?” 

“Tôi không thích có những sở thích đó.” 

…Ở đây có nhà lao dưới lòng đất à? Còn tòa tháp và con rồng là sao? Anh ta định thuê tháp Namsan rồi triệu hồi Liette đấy à? 

Song Taewon quay sang nhìn tôi sau khi suy nghĩ cẩn thận. 

“Hội Trưởng của Sesung có cưỡng ép cậu làm hành vi bất chính nào không?”

“…Anh ta đối xử với tôi khá tốt.” 

“Vậy xin hãy chịu đựng anh ta thêm một thời gian nữa.” 

Song Taewon đã ra về mà không giải cứu tôi. 

Vào buổi chiều, tôi nói chuyện điện thoại với Yoohyun và yêu cầu em ấy cho tôi đi vào dungeon một chút, nhưng em ấy lại thẳng thừng từ chối. Thằng nhóc này cũng quyết tâm quá đấy. Lại một ngày trôi qua khi tôi đợi để Sung Hyunjae rời đi. 

Cuối cùng thì nó cũng xảy ra vào buổi tối ngày hôm sau. 

“Tôi nghe nói cuộc chinh phục dungeon đã hoàn thành.” 

Sung Hyunjae nói rằng anh ta phải đi ra ngoài một khoảng thời gian. Cuộc tấn công dungeon mà các Thợ Săn cấp S khác của Sesung tiến hành đã được hoàn thành. Theo chính thức thì anh ta phải có mặt.

“Tôi có thể mong đợi việc cậu sẽ im lặng chờ ở đây không?” 

“Sao anh lại hỏi tôi như vậy? Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để trốn thoát.”

Tôi nói ra sự thật, vì dù sao thì Sung Hyunjae cũng chẳng trông mong gì việc tôi sẽ ngồi im. 

“Tuy nhiên, chỉ số của tôi chỉ là cấp F, anh sẽ không cần lo lắng nếu để lại một hoặc hai thợ săn từ cấp A đến B.” 

Nên là cứ yên tâm mà đi đi. Sung Hyunjae vừa nhìn mặt tôi vừa mở miệng.

“Kể cả có mất đi gì đó thì tôi cũng nên…” 

“Cứ đi đi. Khế ước không nói rằng anh phải trực tiếp bảo vệ tôi. Yoohyunie cũng biết rõ một hội trưởng có bao nhiêu bận rộn mà, nên anh đừng lo lắng về điều đó. Anh mắc kẹt với tôi đến mức này là quá đủ rồi.” 

Dù anh ta đã phải ở lại trong cơ sở của công hội để giả vờ rằng bản thân đã vào dungeon, nhưng việc Hội trưởng của Sesung chỉ dính lấy một cá nhân trong suốt thời gian qua cũng quá lắm rồi đấy. Sung Hyunjae đã rời đi khi tôi nói với anh ta rằng không thể dõi theo tôi mãi được vì cuộc chinh phục đã kết thúc rồi. Tất nhiên, anh ta đã để lại một thợ săn cấp A. 

“Tôi hy vọng mình sẽ không gây ra nhiều rắc rối cho anh.” 

Trong khi người thợ săn đáp lại là không sao, tôi cảm nhận được một ánh mắt không mấy tích cực. Dù đã có nhiều người tỏ ra thân thiện với tôi trong vài ngày qua khi tôi ở trong Hội Sesung, thì tất nhiên, cũng đã có những người nhìn tôi với ánh mắt không thân thiện. 

Ngay cả khi tôi có một kỹ năng hữu ích thì kỹ năng duy nhất được công chúng biết đến là kỹ năng nuôi dưỡng ma thú. Tôi hoàn toàn ở dưới cấp bậc của Hội trưởng của Sesung, và vì cả ngày anh ta cứ chú ý đến tôi nên sẽ có những người không thích điều đó. 

Dù cho họ có là Thợ săn cấp S, họ cũng có thể cảm thấy ghen tị vì tôi là đối tượng được ngưỡng mộ của anh ta. Kiểu như ‘Tôi cống hiến hết mình cho Sesung và đang là thành viên hội, nhưng anh ta lại đối xử với tên khốn kia tốt hơn vì hắn nuôi dưỡng được thú cưỡi~’ 

‘Anh ta sẽ để lại một người không hài lòng với mình.’ 

Một người không thích tôi sẽ bảo vệ tôi một cách chắc chắn và trọn vẹn hơn đồng thời sẽ từ chối mọi lời đề nghị mà tôi đưa ra để tạo khoảng cách. Tôi mỉm cười với Hwang Yikyung, một người thuộc hệ tấn công, thà để anh ta ghét tôi vẫn hơn, vậy thì tôi có thể bỏ chạy mà bớt được cảm giác tội lỗi. 

“Tôi cần mở cửa để không khí lưu thông.”

Tôi mở rộng cửa phòng ngủ mới của mình và nói với anh ta. 

“Nên là xin hãy tránh khỏi cửa. Hay anh ngồi ở cái ghế đằng kia đi?” 

Tôi chỉ vào một nơi cách cửa khoảng bốn bước chân. 

“Đừng đột ngột đến nhìn tôi, vì đó là vấn đề quyền riêng tư.” 

“Tôi sẽ không như thế nếu cậu giữ im lặng.” 

Hwang Yikyung gật đầu rồi di chuyển. Vì phòng ngủ rộng và có một phòng khách nhỏ liền kề nên Hwang Yikyung sẽ không thể nhìn thấy chiếc giường nếu anh ta không bước vào. Tôi đặt Chirpie lên giường và vuốt ve đầu nó. 

“Chirpie, con hãy ở yên đây nhé.”

– Chíp. 

Tôi thì thầm vì anh ta có thể sẽ nghe thấy và đặt món đồ chơi dành cho trẻ dưới năm tuổi lên bàn. Hwang Yikyung sẽ nghĩ tôi vẫn đang ở đây nếu anh ta nghe thấy tiếng Chirpie chơi đùa. 

Tôi không thể bỏ lại Bellaré vì tôi không thể để lại Chứng nhận Chủ nhân cho thợ săn khác được, nó cũng có thể trốn thoát và gây ra tai nạn. Lỡ đâu có người đến dọn dẹp rồi bị trúng độc do nhóc rắn này nhả ra thì sao? 

Tôi quấn con rắn vào cổ tay rồi đi vào phòng tắm bên cạnh phòng ngủ, và vì có thể hẹn giờ cho bồn tắm nước nóng, tôi đặt trước trong một giờ rồi đóng cửa lại và bật đèn lên. Hwang Yikyung sẽ nghĩ tôi đang ở trong phòng tắm ngay cả khi anh ta có nhìn vào phòng ngủ, và tiếng nước sẽ khiến anh ta bối rối hơn. 

‘Mình phải lặng lẽ đi rồi về.’ 

Mục tiêu của tôi là quay trở lại mà không bị phát hiện, vì cửa phòng ngủ có thể trở thành một cái lồng giam nếu tôi bị tóm.

Tôi lấy ví rồi sử dụng kỹ năng tàng hình 【Mảnh Ghép Bí Ẩn】. Tôi bước ra khỏi cánh cửa đang rộng mở một cách cẩn thận nhất có thể để không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Người thợ săn không hề phát hiện ra tôi khi anh ta đang ngồi nhìn xung quanh, tôi đi ngang qua ngay trước mặt anh ta. 

Tôi đi xuống cầu thang đến lối ra nơi có cánh cổng thu nhỏ, và dù cánh cổng phía trước có phát ra âm thanh thì anh ta cũng sẽ không nghe thấy vì ở quá xa. Cũng may mà trang viên rất rộng.

Thường thì sẽ không cần chìa khóa để đi ra khỏi cổng từ bên trong vì việc có người gác cổng ở cả trong lẫn ngoài khá phiền phức khi các thành viên công hội và nhân viên đều thường xuyên sử dụng cổng. 

Một thợ săn cấp A có chìa khóa cổng đang đứng canh gác bên ngoài. Vì tôi đã yêu cầu một bữa ăn nhẹ vào lúc 10 giờ nên tôi có thể quay lại cùng lúc với đầu bếp. 

‘’Còn khoảng hai tiếng nữa.’ 

Nếu di chuyển nhanh thì tôi có thể về kịp sau khi gặp mặt với phe Phản Luân. Tôi lặng lẽ bước ra khỏi hành lang dài. Vì có một thợ săn cấp A đứng gác cổng nên các hệ thống an ninh đều ở mức tối thiểu. Tất nhiên, không ai có thể thắng được chủ nhân nơi này ngay cả khi đã vào được bên trong. Tôi đã thoát được ra khỏi tòa nhà mà không bị tóm và đi đến một máy ATM gần đó. Tôi rút ra 20 tờ 50000 won (khoảng 900k VND), gấp lại và viết một bản ghi chú. 

[Xin lỗi, nhưng xin hãy cho tôi mượn điện thoại di động của bạn. Đây là tiền thuê. Điện thoại di động sẽ được cất giữ tại tủ đựng đồ số OOO ở ga Sadang, vui lòng quay lại lấy sau 11 giờ hôm nay. Tôi sẽ dán một tờ giấy ghi chú lên tủ để làm dấu hiệu.] 

Tôi đã viết rằng tôi sẽ đặt điện thoại di động ở trung tâm thất lạc nếu tủ khóa không có mật khẩu. 

Tôi nhìn quanh những người đi bộ đi ngang qua sau khi đặt tờ giấy ghi chú vào giữa những tờ tiền gấp. Mọi người đều mặc khá thoáng vì đang là mùa hè, tôi đi theo sau một người vừa lấy điện thoại ra từ ngăn trong của chiếc túi xách sinh thái. Anh ta mở khóa màn hình, kiểm tra tin nhắn, trả lời rồi cất lại điện thoại vào túi. 

Tôi tráo đổi điện thoại với những tờ tiền trong khi anh ta đứng trước trạm xe buýt nhìn bảng hướng dẫn. Mặc dù chiếc túi bị xê dịch đôi chút nhưng có vẻ anh ta không để ý. 

‘Dungeon cấp thấp gần nhất là ở đâu nhỉ?’ 

Tôi dùng di động tìm kiếm những dungeon cấp thấp được đấu giá công khai. Tên của công hội hoặc đội ngũ đã thắng đấu giá đều được công khai nên ai cũng có thể thấy được. Gần đây có một dungeon cấp E sẽ được tiến hành chinh phục vào ngày mai sau khi đấu giá. Mặc dù không thể trì hoãn cuộc chinh phục do nó có thể bùng nổ, nhưng người ta có thể vào trước bất cứ lúc nào. Một đội bao gồm các cấp E và một đội trưởng thợ săn cấp D đã đấu giá nó và đội trưởng cũng đã ghi số điện thoại của anh ta lên. 

Tôi bước vào một con hẻm nhỏ và gọi cho đội trưởng nọ, một người đàn ông khoảng 30 tuổi đã bắt máy. 

“Tôi muốn mua lại quyền chinh phục dungeon cấp E mà anh đã đấu giá.”

Tôi không định chinh phục nó mà chỉ gặp mặt phe Phản Luân rồi bước ra trước khi cánh cổng đóng lại. Sau đó tôi sẽ trao lại quyền cho đội này và nói rằng tôi đã từ bỏ cuộc chinh phục. Tôi đưa ra một triệu won khi anh ta yêu cầu năm trăm năm mươi nghìn. Tôi nghĩ đến giới hạn của máy ATM và quyết định đưa cho họ một lọ thuốc cao cấp nếu tôi không rút được tiền mặt. Mấy lọ thuốc rất dễ bán để lấy tiền. 

“Được rồi, tôi sẽ gặp anh ở trước tòa nhà dungeon.” 

Sau khi đặt tờ 10,000 won lên quầy tính tiền ở một cửa hàng gần đó khi cuộc gọi kết thúc, tôi cầm lấy một chiếc khẩu trang. Tôi nên xem thử coi em trai tôi đang làm gì nếu còn dư thời gian sau khi ra khỏi dungeon. 

*** 

Điện thoại của Kim Minee nhận được một cuộc gọi khác, và tên của một công hội trung cấp xuất hiện trên ứng dụng điện thoại với nhạc chuông tươi sáng. Han Yoohyun xác nhận tên và chặn số. 

Có vẻ như mọi người đều đang cố liên lạc với cậu sau khi tin đồn về Kim Minee nổi lên, và trong khi hầu hết trong số đó đều vô giá trị thì Yoohyun lại nhận được cuộc gọi từ MKC. 

‘Mình cần giải quyết cái tên Choi Seokwon.’ 

Hắn ta là một thợ săn cấp S có khế ước với những kẻ hiếu đạo như cái tên Yoon Kyungsoo đã chết kia. Hắn ta đang lẩn trốn và được bảo vệ sau sự cố ở dungeon hồ nước, điều này khiến việc tiếp cận hắn trở nên khó khăn hơn. Han Yoohyun, Hội trưởng của Hayeon, thậm chí còn không được thấy mặt hắn ta. Tuy nhiên, Kim Minee, người được coi là gần lên cấp S và là một ứng cử viên được tuyển chọn, sẽ có thể gặp trực tiếp hắn ta. 

Việc liên lạc được thực hiện một cách lặng lẽ và một cuộc họp bí mật sắp diễn ra. Tuy không biết liệu Choi Seokwon có trực tiếp ra mặt không nhưng rất có khả năng hắn ta sẽ xuất hiện nếu một ứng viên nói mình muốn gặp lãnh đạo của hội trước khi di chuyển giữa các hội. 

Han Yoohyun gọi vào điện thoại của Han Yoojin trước khi đi đến địa điểm đã chỉ định, và sau khi Sung Hyunjae trả lời, Han Yoohyun có thể nghe thấy giọng nói của anh trai mình. 

[Em thậm chí không đến thăm được một lần à? Điều gì khiến em bận rộn vậy?]

Han Yoohyun vô thức mỉm cười trước giọng nói ủ rũ của anh trai mình.

“Đợi thêm chút nữa đi. Em sẽ dọn dẹp mọi thứ nhanh nhất có thể.” 

[Em đang dọn dẹp cái gì đấy? Anh còn chẳng thể di chuyển khỏi đây, nên hãy cho anh biết đi.]

“Anh ăn tối chưa?” 

[Anh sắp ăn. Em đang ở đâu đấy? Ở nhà hả?] 

Cuộc gọi vẫn tiếp tục khi Han Yoojin yêu cầu cho anh ấy về nhà, rồi Han Yoohyun đứng dậy sau khi cuộc gọi kết thúc.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments