Trans: Rin
Beta: Gulu
“Gì… ông đang nói gì vậy?”
Tôi hỏi, cố gắng giữ lễ độ. Ông ta là một Siêu Việt Giả, một trong số ít người có thể coi là đứng về phía chúng tôi. Dù tôi vẫn chưa đủ tin tưởng ông ta, nhưng ông ta đã trao thanh kiếm cho tôi và kiểm tra tình trạng cơ thể tôi. Và dường như ông ta cho rằng để những Siêu Việt Giả khác điều khiển hệ thống là điều không nên.
Vì vậy tôi phải cố gắng cư xử cho đúng mực. Mặc dù vừa rồi tôi đã chửi ông ta.
“Giải thích thì dài dòng lắm.”
“Dài cũng được. Ông có thể nói theo từng ý cũng được.”
So với những tên bên ngoài thì chúng tôi có quá ít thông tin. Nếu có thể tìm hiểu được, dù phải gom góp từng mẩu vụn thì tôi cũng sẽ làm.
Lông mày của Hỗn Độn Nguyên Sơ hơi nhíu lại, sau đó ‘bộp’, ông nhẹ nhàng giậm chân xuống đất. Một phần mặt đất liền nhô lên. Hỗn Độn ngồi lên khối đất nhô lên như một tảng đá lớn rồi từ từ mở miệng.
“Ta đã kể cho ngươi về Nguyên Mạch Giả chưa?”
“Họ có tuổi thọ cao và mạnh mẽ, nhưng lại khó có khả năng vượt qua giới hạn hơn so với người bình thường.”
“Ngươi biết về sự tồn tại của Nguồn, phải không?”
“Đúng vậy.”
“Có nhiều ý kiến khác nhau nhưng có một điều chắc chắn: nó tạo ra thế giới mà chúng ta đang sống. Nói cách khác, mọi sinh vật trên thế giới đều chứa đựng một chút sức mạnh của Nguồn. Nhưng thường thì rất ít.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ gõ nhẹ lên khối đất mà ông đang ngồi bằng đầu ngón tay.
“Chắc là có một hạt đất trộn ở đây nhỉ.”
“Hầu như là không có.”
“Lý thuyết phổ biến là Nguồn chia năng lượng của nó thành các hạt nhỏ như đất và phân tán chúng, sau đó thu hoạch chúng khi hạt đất trở nên to như cục đá. Cũng có một số ý kiến khác nữa.”
Giống như chăn thả vậy. Đột nhiên nghĩ tới Sung Hyunjae. Anh ta có vẻ quan tâm đến việc chăn nuôi hơn là thu hoạch. Mặt khác, Nguồn có thiên hướng lơ là hơn. Ở một khía cạnh nào đó, có thể nói là hoàn toàn ngược lại.
“Tuy nhiên, có những trường hợp cực kỳ hiếm hoi được sinh ra với nhiều sức mạnh từ Nguồn hơn những sinh vật khác. Người gần với cội nguồn, những Nguyên Mạch Giả.”
Theo phản xạ tôi nhìn lại Yoohyun-ie. Người em trai nãy giờ đứng cạnh như vệ sĩ, lúc này mặt đối mặt với tôi.
“Nếu nhiều thì có phải bằng khoảng một nửa khối đất đó không?”
“Ba, bốn hạt đất.”
“…Dạ? Cái đó là nhiều sao?”
“Gấp ba, bốn lần người bình thường rồi. Tất nhiên là nhiều.”
“Nó sẽ biến thành lượng đất mà hai người có dang rộng cánh tay cũng không ôm hết được, nên là nhiều lắm đúng chứ?”
Biểu cảm ‘Liệu nó sẽ to như vậy sao?’ của tôi làm Hỗn Độn Nguyên Sơ bức xúc muốn chết.
“Đó không phải là trách nhiệm của ta. Đó là sức mạnh cơ bản cho phép trí tuệ tồn tại… Nếu theo định nghĩa địa phương của ngươi thì… nó là tế bào đầu tiên. Hoặc trứng đã thụ tinh. Nó là điểm khởi đầu cơ bản hơn ví dụ trên, nhưng đại khái thì có thể hiểu như vậy.”
Vậy có nghĩa là nó giống như một hạt giống? Cấp S là hạt giống cây và cấp F là hạt giống cỏ. Tuy nhiên, không giống như hạt giống thật, vì nó có thể vượt ra khỏi giới hạn đã định nên cỏ có thể phát triển thành cái cây to lớn.
“Và một hạt đất là ẩn dụ để chỉ người bình thường. Nguyên Mạch Giả thì khác.”
Hỗn Độn đưa một chân lên chạm nhẹ vào khối đất. Phần giữa của khối đất nứt ra và tách làm hai nửa.
“Số lượng thực tế là ba, bốn hạt, nhưng tỉ lệ đúng như ngươi nói.”
“…Một nửa ấy à?”
“Ít nhất là hơn một nửa. Bởi vì sự tồn tại đã gấp mấy lần người khác nên không nhất thiết phải dính tạp chất. Vì vậy, Nguyên Mạch Giả thường bị ảnh hưởng nhiều bởi bản chất sức mạnh của mình. Họ cũng có một thuộc tính chính và sử dụng sức mạnh của nó một cách tự do.”
Yoohyun-ie là lửa và Sung Hyunjae là điện. Tôi không biết rõ Liette là gì. Có phải như là lực cắt không? Nếu Nữ Vương Nhân Ngư cũng là Nguyên Mạch Giả thì sẽ là nước. Người Mới là gì nhỉ?
“Về kỹ năng, nếu một người bình thường có giáo lửa, kiếm lửa, mũi tên hoặc khiên thì em trai ngươi sẽ chỉ là lửa.”
Chính xác thì nó là ngọn lửa đen, nhưng như Hỗn Độn đã nói, nó là lửa. Mặt khác, trước khi có được sức mạnh của Nữ Vương Nhân Ngư, Yerim-ie chỉ có những kỹ năng thuộc tính cụ thể như Thương Bạch Đích Vũ trút xuống mũi tên băng và Hơi Thở Lạnh Lẽo tạo ra sương mù băng.
“Dù vậy, Nguyên Mạch Giả vẫn là một con người. Cho dù bị ảnh hưởng rất nhiều bởi bản chất sức mạnh của mình và thể hiện nhiều khía cạnh vô nhân đạo so với đồng loại thì họ vẫn là con người, và nếu phải phân biệt thì có thể nói họ là một chủng tộc tên là Nguyên Mạch Giả.”
“Vậy còn em tôi thì sao?”
“Hơn 90%.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ bước xuống khỏi đống đất và vẫy nhẹ tay phải. Cơn gió tạo ra từ ống tay áo thổi bay phần đất bị chẻ đôi, chỉ để lại một khối lớn hơn nắm tay một chút.
“Đây là kích cỡ phần con người của em trai ngươi. Có thể ít hơn thế này.”
“Vâng? Cái đó là…”
“Thỉnh thoảng có xảy ra. Sức mạnh từ Nguồn ảnh hưởng quá mức nên trở thành Nguyên Mạch Giả chứ không phải là người chỉ có sức mạnh nguyên mạch. Về phần em trai của ngươi thì là lửa. Dù mang vỏ bọc con người nhưng không thể hành xử giống con người. Ta tin là nó thông minh nên nó thậm chí có thể giả làm con người để tồn tại, nhưng lại không thể có bất kỳ cảm xúc nào.”
“…Vốn dĩ cũng có người không có cảm xúc. Ngoài ra còn có những kẻ bị rối loạn nhân cách chống đối xã hội. À, cũng có tinh linh mà. Tôi nhớ rằng bản thân tinh linh cũng là thuộc tính.”
“Ăn nói linh tinh. Tinh linh chỉ là một trong những chủng tộc khác, không phải là lửa. Ngược lại bọn chúng có xu hướng có nhiều cảm xúc.”
Nếu nhìn vào Irin thì đúng là như vậy. Các tinh linh nước cũng rất ồn ào.
“Nhưng em trai của ngươi sẽ không quan tâm cái gì ngoại trừ hành động theo bản chất. Nếu là lửa thì chỉ đốt cháy mọi thứ thôi. Cho nên là sẽ thích chiến đấu.”
Tôi muốn bác bỏ điều đó nhưng tôi cũng cảm thấy Yoohyun-ie không quan tâm đến những người xung quanh mình thật. Nhưng mà trước mặt tôi, em ấy chỉ là một cậu em trai bình thường. Khi ở bên tôi, em ấy cũng tận hưởng nhiều thứ, cũng có hỉ, nộ, ái, ố.
Vì vậy cho đến khi Yoohyun-ie thức tỉnh, tôi chỉ nghĩ rằng em ấy rất ngại người lạ. Tôi đã lo lắng việc em không thể kết bạn, nhưng làm sao tôi có thể không cảm nhận được khi em cười nói ‘Em thích ở bên hyung hơn’. Không biết có phải là ngược lại không?
“…Em ấy rất tốt bụng và hiền lành nên tôi đã lo lắng rất nhiều khi nuôi dưỡng. Ngay sau khi em ấy thức tỉnh, tôi gần như đã phát điên. Đối với tôi thì thực sự-”
“Đó là lý do tại sao nó rất thần kỳ.”
Hỗn Độn đến gần. Yoohyun-ie theo phản xạ chặn phía trước lại. Đừng nói là động tay động chân nữa nhé!
“Nói bằng lời, bằng lời!”
“Ngay cả khi ta chặt đứt cánh tay của tên này ngay bây giờ, nó cũng sẽ không cảm thấy gì với ta chứ đừng nói đến việc oán trách ta. Nó sẽ chỉ tìm cách thoát ra bằng lý trí, không phải bằng cảm xúc. Mặt khác thì nếu thế này.”
Một bàn tay nhỏ bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự lo lắng của em trai tôi.
“Nhìn chằm chằm kìa. Nó chỉ phản ứng thông qua ngươi thôi.”
Yoohyun-ie ôm lấy tôi từ sau lưng. Tôi nghe thấy âm thanh nghiến răng. Mặc dù biết rõ sự thật rằng em ấy không phải là đối thủ của ông ta, nhưng em vẫn sẵn sàng tấn công ngay lập tức. Đôi mắt đỏ nheo lại thích thú.
“Hắn đã bao giờ có phản ứng một cách cảm tính với cái gì đó hoặc ai đó không liên quan đến ngươi chưa? Không nói tới đánh nhau.”
“Nó…”
Ừm… Tôi liếc nhìn Yoohyun-ie. Em trai tôi, người có khuôn mặt cứng đờ, cảm nhận được ánh mắt của tôi và quay lại nhìn tôi. Đôi mắt em đầy lo lắng. Cảm xúc rõ ràng vậy mà.
“…Không có?”
“Không có.”
Em trai tôi trả lời như thể đó là điều hiển nhiên.
“Ngươi có thể nghĩ là mình đang đứng trước mọi cảm xúc của cậu trai đó. Ta không biết làm sao điều đó có thể xảy ra được.”
Tôi lắc đầu trước ánh mắt đó. Không, tôi chỉ chăm chỉ nuôi em thôi mà. Khi Yoohyun-ie mới sinh ra, em không nhớ được nhiều nhưng khi được khoảng năm, sáu tuổi, em bắt đầu có phản ứng tốt. Mặc dù rất bình tĩnh so với một đứa trẻ nhưng em ấy càng ngày càng thể hiện nhiều cảm xúc khác nhau.
“…Tuy nhiên, vì tôi đã chăm sóc em ấy nên em ấy đã thay đổi, tôi nghĩ nếu em ấy hòa hợp với nhiều người trong tương lai, em ấy sẽ có thể bày tỏ cảm xúc của mình trực tiếp với những người khác ngoài tôi.”
“Để xem nào, có khả năng đấy, nhưng cậu trai đó đã sống được khoảng 20 năm rồi. Vậy thì sẽ mất ít nhất 10 năm.”
“Tôi chỉ cần mỗi hyung là được.”
“Ít nhất 100 năm.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ đổi lời.
“Tại sao lại tăng gấp 10 lần thay vì gấp đôi?”
“Đương sự không có ý chí ấy, ý chí.”
10 năm là đủ nhưng 100 năm là quá nhiều. Mà nó là mức tối thiểu. Hỗn Độn Nguyên Sơ ngước nhìn tôi rồi quay người lại.
“Trước hết, đây là lần đầu tiên trong đời ta chứng kiến một tình huống như vậy. Ta chưa bao giờ nghe nói về nó. Không chỉ đơn thuần là thay đổi mà còn là tạo ra thứ gì đó chưa tồn tại.”
Tôi chạy theo cậu thiếu niên đang đi trước. Yoohyun-ie cũng theo sát phía sau tôi.
“Liệu có vấn đề gì vì chuyện đó không? Việc hình dạng của em ấy khác với bản chất thật.”
“Làm sao ta biết được, đây là lần đầu ta thấy chuyện này.”
“Nhưng ông hẳn đã có nhiều kinh nghiệm với thế giới rồi chứ? Nếu điều đó ảnh hưởng xấu đến em tôi, hoặc là─ ui da!”
Tôi bị đá vào ống chân. Yoohyun-ie đỡ lấy tôi khi tôi loạng choạng và trừng mắt nhìn Hỗn Độn.
“Đừng đụng vào hyung… làm ơn.”
“Ngươi cứ lo lắng một cách vô lý. Không phải ngươi nên vui vì em mình đã trở thành con người sao?”
“Không, chuyện đó, không phải vậy nhưng mà.”
“Vậy thì vấn đề là gì?”
Hỗn Độn Nguyên Sơ lại tiếp tục bước đi. Bị lão già đó đánh thật sự rất đau.
“Nhưng dù vậy, tôi vẫn lo lắng! Dù Yoohyun-ie nói là không sao đi nữa. Vì chúng tôi không thật sự hiểu được chuyện này.”
“Ta cũng không biết. Nếu ngươi muốn dựa vào kinh nghiệm của ta dù ta không biết thì câu trả lời của ta là, không có cách sống nào là sai cả.”
Vạt áo choàng của ông ta bay phấp phới khi cơ thể nhỏ bé ấy nhẹ nhàng trèo lên vách đá dựng đứng như không bị trọng lực kìm hãm.
“Hả? Không, có rất nhiều người sống sai cách mà.”
Tôi theo sau lưng Hỗn Độn đang trèo lên vách đá. Cảnh tượng hiện ra bên dưới khiến tôi nghẹn lời trong chốc lát. Đó là biển. Hồ nước đã biến mất, và biển cả xa xăm đã thay thế vị trí của nó.
Một khối đen hiện lên trên những con sóng cuộn trào. Đó là Hắc Long, con rồng mà đầu, cánh và đuôi đều đã bị chặt đứt, chỉ còn lại thân thể.
“Sống là sống thôi. Dựa vào tiêu chuẩn nào mà ngươi nói là sai? Dù có bằng phẳng, gồ ghề, uốn cong hay thẳng tắp, dù khác biệt đến đâu thì đường vẫn là đường. Của ngươi, và của em trai ngươi.”
“Ý ông là chỉ cần còn sống là được sao?”
“Ngươi sẽ tiếp tục sống chứ?”
…Không, nếu ông nói như thế… Tôi không có ý định chết nhưng đừng nói là ông sẽ kể cho Yoohyun-ie về tình trạng cơ thể của tôi nhé.
“Từ góc độ đạo đức, miễn là ai đó không cố ý phá hỏng con đường của người khác thì đây vẫn có thể cho là ‘sống tốt’. Một nhóm như vậy chỉ chiếm chưa đầy một phần mười tổng thể. Hơn nữa, không ít chủng tộc vốn dĩ đã có bản chất kỳ lạ.”
“Ông rộng lượng thật đó.”
“Quan trọng hơn thì chúng ta nên làm gì với hắn đây?”
Hỗn Độn Nguyên Sơ chỉ vào cái đầu của con rồng đang bị sóng đánh vào. Cho dù có hỏi tôi phải làm sao thì… Ngay lúc đó, đôi mắt nhắm chặt của con rồng đột nhiên mở ra. Đôi mắt đen ánh lên tia sáng đỏ thẫm lướt qua phía chúng tôi. Dù đã có Kháng Sợ Hãi nhưng tôi vẫn rùng mình nắm chặt lấy cánh tay Yoohyun-ie.
“H-Hắn còn sống à?”
“Nếu ta giết hắn, thì Quân Lâm Chi Kiếm cũng sẽ chết theo. Nó sẽ không thể mạnh lên vượt quá đẳng cấp hiện tại.”
Nó đã là vũ khí cấp SS nên vẫn sẽ rất mạnh, nhưng dù sao cũng thấy tiếc. Tôi đã chuẩn bị cách để nâng cấp nó rồi nên càng không thể bỏ qua được.
“Nhưng làm sao khiến hắn chịu ngoan ngoãn ra ngoài? Kỹ năng này không thể hủy nếu không có sự đồng thuận của tất cả những người có mặt.”
“Đó chính là lý do ta hỏi. Giết hắn, hay thuyết phục hắn?”
“…Có thể thuyết phục hắn sao?”
“Với ta thì không.”
Hỗn Độn giơ một bàn tay lên. Ông ta chính là người đã bắt và đánh bại con Hắc Long đó để biến hắn thành thanh kiếm, nên chắc chắn hắn sẽ không chịu nghe lời ông. Vậy phải làm gì nhỉ? Giết rồi rời đi là dễ nhất. Ánh mắt tôi dừng lại ở thanh kiếm đeo bên hông Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Xin lỗi, tôi có thể trao đổi không?”
“Hửm?”
“Quân Lâm Chi Kiếm lấy thứ đó.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ nhìn tôi như thể không nói lên lời. Lương tâm tôi có hơi nhói lên, nhưng đó là thanh kiếm của em trai tôi nên tôi không thể cứ thế bỏ qua được.
“Mới chưa đến một tháng kể từ khi tôi mua nó mà, vẫn còn trong thời gian có thể đổi hàng đúng không? Bề ngoài còn như mới. Nếu không sửa được thì ít nhất có thể đổi cho tôi được không? Không có thời hạn bảo hành sao? Thật lòng thì nó đắt khủng khiếp luôn ấy nên ít ra cũng nên có dịch vụ hậu mãi miễn phí trong hai năm chứ?”
“…Đã lâu lắm rồi ta mới bị cạn lời thế này.”
“Người ta bảo nhập gia tùy tục mà, còn ở thế giới tôi thì thời hạn bảo hành rất dài. Càng đắt thì càng phải có dịch vụ tốt. Tôi có thể trả thêm phí, nên làm ơn, chỉ lần này thôi. Được không? Nhờ ông đấy, thưa tiên sinh.”
“Này thằng nhóc kia. Ngươi nghĩ có thể mua thanh kiếm ta rèn chỉ với mấy điểm thưởng cỏn con đó sao? Hơn nữa, thanh kiếm này không đủ để trấn áp thứ kia.”
…Chậc. Biết ngay là không được mà. Tôi đành phải quay lại nhìn cái đầu rồng đang mở tròn mắt.
“Vậy thì ít nhất phải thử nói chuyện với hắn. Ông sẽ giúp tôi đúng không?”
“Ngươi vừa nói là nên có dịch vụ hậu mãi mà.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ gật đầu, hơi miễn cưỡng. Rồi ông ta hỏi tôi.
“Trái tim của Hắc Long đâu?”
“Sao? À, tôi vẫn giữ kỹ.”
“Có vẻ như ngươi vẫn chưa cấy nó vào, ta có thể dùng nó để thuyết phục hắn. Nhưng sao ngươi chưa dùng đến nó vậy?”
Đôi mắt đỏ thẫm nhìn qua lại giữa tôi và Yoohyun-ie. Yoohyun-ie nghiêng đầu như thể hỏi ông ta đang nói gì vậy. Không, tôi định sẽ nói mà…
