S-class

Chương 322: Anh em giao chiến (2)

Trans: Bảo Trân
Beta: Ttuabg

Qua tầm nhìn mờ nhòe vì không có kính, tôi nhanh chóng lôi ra những năng lực mà cơ thể đã quen thuộc. Việc đầu tiên là cứ ưu tiên chọn năng lực của Yoohyun-ie đã.

Ngay sau đó, cảnh vật xung quanh dần trở nên rõ ràng. Em tôi đang mỉm cười nhạt. Nhưng…

“…Eunhye?”

Eunhye biến đâu mất rồi. Cổ tay, cổ chân, cổ họng, hay ở bất cứ đâu đều chẳng có. Tôi còn đưa tay vuốt dọc chân và hông phòng khi nó dính đâu đó, nhưng cũng không thấy.

“Hyung? Có chuyện gì thế?”

“Chỉ là… anh không thấy Eunhye. Sao lại thế được?”

Lẽ nào tôi đã làm sai khi dùng kỹ năng? Khi cố mô phỏng kỹ năng của Diarma, chẳng lẽ tôi đã vô tình chặn luôn Eunhye giống như hắn đã từng làm? Yoohyun-ie hơi nhíu mày trước câu hỏi của tôi.

“Vậy thì nguy hiểm đấy. Nếu không có Eunhye, anh sẽ ăn trọn đòn tấn công của em. Dù là trong tâm trí đi nữa thì đau vẫn là đau.”

“Anh sẽ không bị thương thật nên không sao đâu. Với lại dùng Eunhye thì không công bằng chút nào. Hiệu ứng vô hiệu hóa sát thương đó đúng là gian lận rồi. Anh chỉ ngạc nhiên vì nó không xuất hiện thôi.”

Nói là thế, nhưng tôi định dùng Eunhye làm vũ khí, thế nên hơi phiền. Nó bất hoại và còn có thể biến hình, nên tôi đã tự tin đến mức chẳng đem theo bao nhiêu vũ khí khác. Giờ thì hơi rắc rối rồi đây. Tạm thời, tôi lấy áo khoác và giày Mèo Báo ra mặc vào.

Chuyện này sẽ căng lắm đây.

Hai anh em tôi có năng lực tương tự nhau. Nhưng vấn đề nằm ở kỹ năng và trang bị. Tôi có bộ kỹ năng đa dạng hơn, còn Yoohyun-ie thì vượt trội hơn tôi về mức độ thuần thục. Còn trang bị… nói thẳng ra là không thể so được.

‘Chắc chắn em ấy đã chuẩn bị Kháng Lửa, Kháng Điện, Kháng Lạnh và Kháng Độc.’

Khoan đã, không phải kỹ năng của Sung Hyunjae và Yoohyun-ie vô dụng hoàn toàn đâu. Hắc Huyết Diễm có thể biến thành vũ khí, lại pha độc được, nên vẫn ăn thua chút đỉnh. Tôi cũng có Kháng Lửa, nhưng tôi không nghĩ nó chịu nổi ngọn lửa hiện tại của Yoohyun-ie. Nhất là khi nó đang được buff Chung Môn.

“Vậy chỉ số thì sao? Anh để như lúc buff cho em? Hay để bình thường?”

“Bình thường là được.”

“Ok. Mà khung cảnh này là sao? Lạnh ghê.”

Đừng bảo rằng thế giới vô thức của em ấy trông như vậy nhé.

“Anh có thể đổi sang chỗ khác không? Không phải nghĩ đến cái khác là nó thay đổi theo sao?”

“Ừ. Em chưa quen nên để anh đổi cho.”

Đi đâu được nhỉ? Sau một thoáng suy nghĩ, cảnh vật xung quanh liền biến đổi. Là Drosia – thành phố với hồ nước lớn. Tôi gõ nhẹ gót xuống mặt đường lát đá vững chắc. Nhà cửa nơi này rất bền, khá tiện. Ngẩng đầu, tôi nhìn mặt trăng tròn treo trên bầu trời đêm.

‘Mình đã điều chỉnh để khó truy cập ý thức của đối phương, nên ký ức của mình sẽ không bị lộ.’

Dù đã dùng kỹ năng cảnh giới tâm trí này vài lần nhưng tôi vẫn chưa quen hẳn. Vì vậy tôi có hơi hồi hộp. Nhưng Yoohyun-ie cũng không giỏi khoản này. Ngược lại, tôi còn chuyên sâu hơn. Nên em ấy sẽ khó moi được ký ức của tôi.

Tạm thời, không có gì đáng lo.

“Hồ thì có lợi cho anh rồi, còn công trình thì có lợi cho em, như vậy cân rồi ha? Anh từng trải qua Chung Môn, nhưng chưa tự tin dùng nó lắm.”

Chỉ một lần, nó rất ngắn, mà lúc đó tình hình cũng loạn lắm nên tôi còn không cảm nhận rõ được. Thêm nữa là tôi không thể bắt chước khả năng điều khiển lửa của Yoohyun-ie. Đó không chỉ là kỹ năng, mà còn là sức mạnh của nguyên tố Irin hòa vào.
Tôi lấy một con dao găm ra và cầm chắc trong tay. Yoohyun-ie cũng rút Quân Lâm Chi Kiếm. Xem ra em ấy định chơi nghiêm túc thật.

“Anh từng nói anh có thể dùng lại những sức mạnh đã trải nghiệm qua kỹ năng Chủ Nhiệm rồi đúng không?”

“Vâng, hyung.”

“Chính xác hơn thì, miễn là anh gần như đã tự mình trải qua chúng, anh có thể dùng gần như tất cả mọi thứ ở đây. Cho dù là kỹ năng của anh hay của bất kỳ ai, dù cho độ thuần thục có thể khác.”

Tôi giữ giọng bình thản giải thích thêm.

“Anh biết rõ em… của 5 năm sau.”

Ngọn lửa đó, giờ chỉ còn tồn tại trong tôi. Tôi nhấc con dao và rạch vào cánh tay mình. Yoohyun-ie nhăn mặt khi thấy máu chảy ra, nhưng không phản ứng gì thêm. Thật tốt. Ở đây sẽ không có ai thực sự chết hay bị thương, nên chẳng cần lo lắng và nương tay.

Máu chảy xuống cánh tay của tôi chuyển sang màu đen, rồi biến thành lửa. Sau đó hóa thành một cây thương rực cháy trong tay tôi.

“Ngọn lửa của anh hơi khác một chút.”

“Nhìn thì có vẻ là Hắc Diễm, nhưng anh dùng máu làm trung gian à?”

“Ừ, là Hắc Huyết Diễm.”

Giọt máu trượt dọc ngón tay và rơi xuống chân tôi. Ngọn lửa đen thiêu nuốt máu lập tức nung chảy mặt đường đá, tạo thành các vệt lõm sâu.

Phừng phực!

Ngọn lửa bùng lên quanh Yoohyun-ie. Khác với Hắc Huyết Diễm tối om không thấy được lõi, lửa của Yoohyun-ie là Hắc Diễm trong trẻo nhuốm ánh xanh lam.

Không cần bất kỳ tín hiệu nào.

Tôi dùng kỹ năng di chuyển tức thời. Cùng lúc đó, Quân Lâm Chi Kiếm vươn ra như rắn, cuộn quanh Yoohyun-ie, có lẽ để cản tôi áp sát. Nhưng thay vì lao thẳng vào em ấy, tôi bật kỹ năng ẩn thân và đạp lên tường tòa nhà cao tầng. Tôi đã ở trên đầu Yoohyun-ie chỉ trong chớp mắt.

“Hyung?”

Yoohyun-ie gọi, như thể ngạc nhiên. Nhưng đó là bẫy. Tôi hiểu Yoohyun-ie, nhưng Yoohyun-ie cũng hiểu tôi. Tôi rút một quả bom và gài vào tường. Vừa nghe tiếng rắc…

Ầm ầm!

Thanh gươm vung lên như roi thép. Lưỡi đen rực lửa chém vào tòa nhà như muốn bổ đôi. Đồng thời, bom phát nổ. Đá vụn bay ra, bụi mù cuộn lên. Tầm nhìn bị chắn trong tích tắc, nhưng tôi vẫn bình thản chĩa súng vào luồng nhiệt cơ thể kia.

Khả năng cảm biến nhiệt của Bellaré. Kỹ năng của thú cưỡi lúc đầu hơi khó dùng, nhưng tôi từng sống dựa vào nó vài ngày khi không nhìn thấy gì, nên giờ dùng khá ổn.

Đoàng! Tôi bắn đạn phép vào điểm nhiệt, rồi lập tức di chuyển. Tiếng pằng, pằng vang lên liên tục, lửa lóe lên, bụi càng dày. Có vẻ Yoohyun-ie đang bị vùi dưới đám sương bụi đặc quánh.

‘Không biết dùng Cửa Hàng điểm ở đây có được không nhỉ?’

Vật phẩm mang theo dùng được thì chắc điểm cũng vậy chứ? Khi tôi thử mở Cửa Hàng lên thì nó hiện ra. Chậc, tội em trai thật đấy.

Không tiếc bom, tôi gài thêm một quả vào tòa nhà đối diện. Tòa nhà đổ ầm xuống. Tôi ném thêm một quả bom khói. Bụi che tầm nhìn, tiếng nổ làm loạn thính giác, cộng thêm đối thủ dùng tàng hình. Dù là giác quan của Thợ Săn cấp S thì Yoohyun-ie cũng sẽ rối loạn.

Còn tôi? Tôi xác định vị trí của em ấy quá dễ dàng.
Rầm, tầng trên cùng của tòa nhà rơi ầm xuống đất. Tôi nhảy qua đống đổ nát, tiến lại gần…

Hả?

Vài nguồn nhiệt giống hệt nhau xuất hiện. Tôi bật cười. Vậy là Yoohyun-ie đã phát hiện tôi dùng cảm nhiệt của Bellaré! Không thể tạo lửa có nhiệt độ giống con người, nhưng em ấy quấn lửa quanh người để đánh lừa. Quả thật rất thông minh.
Nhưng mà…

Rẹt rẹt!

Tia điện lóe lên. Dòng điện yếu tỏa ra, quấn lấy các luồng nhiệt. Và chỉ có một điểm duy nhất không bị nhiễu, nó chặn được điện. Kháng Điện! Xác nhận xong, tôi lập tức di chuyển.

Kích hoạt ẩn thân, tôi áp sát Yoohyun-ie ngay tức khắc. Vút! Lưỡi đen quét ngang đầu tôi khi tôi cúi xuống né và ném cây thương đi.

Ầm ầm!

Mũi giáo lao xuống chân em ấy bị đầu kiếm Quân Lâm chặn lại, thanh kiếm uốn cong mềm như rắn, đổi hướng trong nháy mắt. Ngọn giáo lửa và thanh kiếm rồng va vào nhau, tạo ra tiếng nổ chát chúa. Thanh giáo vỡ tung, và cả tôi lẫn Yoohyun-ie đều bị hất lùi.

Nó đã thuần thục sử dụng thanh kiếm đến mức khiến tôi phải khâm phục. Nếu có thể điều khiển thứ vũ khí dài, linh hoạt như thế tùy ý, thì ngay cả những người có năng lực khá cũng khó mà áp sát nó nổi. Mặt đường dưới chân tôi nứt toác khi tôi ghìm lực, và Yoohyun-ie lập tức lao vào, lần theo dấu vết đó để định vị tôi.

Mặt đường nứt dưới chân tôi khi tôi giữ vững thế. Yoohyun-ie nắm được vị trí qua rung chấn đó, lập tức lao vào.

“Đừng chỉ dựa vào đôi mắt mà tìm em, anh à.”

Keng!

Huyết Diễm Kiếm mới hình thành của tôi va vào Quân Lâm Chi Kiếm. Dù nó là kiếm hạng SS, kỹ năng cao, tôi vẫn cố giữ, nhưng đúng như dự đoán, không hề dễ.

“Hãy thử dùng cách khác đi! Kỹ năng ẩn thân của anh có buff áo khoác, chẳng khác gì cấp S. Nếu em vượt qua được, không phải mấy kỹ năng ẩn thân khác cũng vô dụng với em luôn sao?”

Theo lời tôi, Lam Liễu Diệp bắt đầu bay quanh Yoohyun-ie. Rồi chúng bùng cháy. Giống như Sung Hyunjae dùng dòng điện để dò mục tiêu vô hình, Yoohyun-ie dùng lá lửa để phát hiện vị trí của tôi. Trừ khi kỹ năng ẩn thân mức ma quỷ đến mức chạm vào cũng không được, nếu không thì không thể tránh hết vô số lá lửa đang tạt qua.

Và đúng như dự đoán, cứ chiếc lá nào khẽ chạm vào tôi…

Choang–

Quân Lâm Chi Kiếm lao đến từ những góc không thể đoán trước. Ngọn lửa phủ trên thân kiếm nung nóng cả không khí.

Keng! Keng! Thanh âm kiếm chạm kiếm liên tục. Khi lưỡi kiếm Hắc Huyết bị nổ do không chịu nổi, tôi gạt kiếm em ấy bằng súng rồi tạo ra lưỡi kiếm khác.

Những nhát kiếm ban đầu chỉ sượt qua, giờ dần trở nên chính xác hơn. Khi tôi thấy không ổn…

Đùnggg!

Tôi giải phóng dòng điện và bật lên cao. Bất chợt–

“Lam Liễu Diệp.”

Những chiếc lá trong suốt mà chỉ mình tôi thấy được dần xuất hiện, hòa lẫn vào lá lửa của Yoohyun-ie. Lông mày em ấy hơi nhướng lên. Có lẽ em ấy đang thắc mắc vì không thấy được chúng. Tôi tắt kỹ năng ẩn thân. Như thể chờ từ trước, Yoohyun-ie biến lưỡi kiếm linh hoạt thành kiếm thẳng, lao đến trong ngọn lửa xanh thẫm. Nhìn em trai đạp lên lá liễu của mình và nhảy bật lên, tôi làm lá liễu của tôi cũng hiện hình.

“……!”

Khi Liễu Diệp bất ngờ che kín tầm nhìn, Yoohyun-ie giật mình khựng lại. Chắc em ấy là người bất ngờ nhất, vì đó chính là kỹ năng của em. Tôi không bỏ lỡ cơ hội, di chuyển tức thời. Choang! Tôi cản lưỡi kiếm của Yoohyun-ie bằng dao găm, rồi thúc cùi chỏ vào ngực em ấy. Bị đẩy mạnh, lưng Yoohyun-ie va vào tường tòa nhà.

Coongg!

Tôi tưởng sẽ để lại cái hố tròn, nhưng tường sập và cả hai lăn vào trong. Vì tôi không hình dung chi tiết nội thất, nên bên trong hoàn toàn trống. Tôi hạ người xuống, quỳ một chân, ghì chặt Yoohyun-ie dưới thân và dùng dây thép quấn Quân Lâm Chi Kiếm. Sợi dây cấp S mua bằng điểm lập tức bị thân kiếm nghiến răng rắc và bắt đầu đứt.

“Ghhh, hyung. Khi nãy, cái…!”

“Khi kỹ năng tăng cấp, nó có thể trở nên vô hình. Em tự hiểu nó hữu dụng cỡ nào rồi mà đúng không?”

Yoohyun-ie mở to mắt, rồi ngay sau đó mỉm cười rực rỡ. Cùng lúc ấy, dây đứt hẳn, lưỡi kiếm đen xoắn lại, đâm về phía lưng tôi. Tôi bật ngược ra, lộn ngược người để né đòn. Yoohyun-ie cũng bật dậy lao theo.

Không còn thời gian để tạo thêm Hắc Huyết Kiếm nữa. Những vũ khí khác cũng khó mà kiềm chế được Quân Lâm Chi Kiếm. Để giảm tốc độ xông tới của Yoohyun-ie, tôi rải băng sương và những mảnh băng trắng, rồi kích nổ quả bom ngay dưới chân mình.

Đùng đùng!

Tòa nhà sập xuống, tôi rơi theo. Đồng thời, tôi dùng ẩn thân và dịch chuyển tức thời ra phía sau Yoohyun-ie. Trong mắt em ấy, chắc tôi vừa rơi xuống thật. Lợi dụng khoảnh khắc sơ hở đó, tôi lấy dây mới quấn vào cổ em. Yoohyun-ie xoay người né sợi dây đang kéo căng và nhát dao cùng lúc.

Một vệt máu dài trên má trắng của em khiến tim tôi nhói, nhưng tôi vẫn không ngần ngại tung cú đá. Bịch! Yoohyun-ie đỡ bằng hông, nhưng không bị hất đi vì em ấy nắm dây giữ lại. Điều đó cũng nghĩa là lực va chạm giảm được rất ít. Tôi thấy em nghiến răng, rồi Yoohyun-ie chém đứt sợi dây và bật lùi về sau.

“Kết hợp ẩn thân với dịch chuyển tức thời, phiền quá đó hyung.”

“Tất nhiên rồi. Với cả anh còn có kháng lửa. Em dùng lửa cũng chẳng chặn được anh đâu.”

“Cả Liễu Diệp cũng phiền. Em không biết lúc nào nó che mắt em nữa.”

“Rồi em cũng sẽ dùng được thôi.”

Và những kỹ năng khác nữa. …Tôi muốn cho em ấy trải nghiệm nhiều hơn. Nhưng lúc đó… tôi đã không dùng nhiều kỹ năng của Yoohyun-ie. Lẽ ra tôi nên dùng hết. Một số kỹ năng như Khiên là phần thưởng đặc biệt hoặc vật phẩm tiêu hao, nên Yoohyun-ie hiện tại không thể có. Lẽ ra tôi nên quen với tất cả chúng.

Tôi tạo lại Hắc Huyết Kiếm và thủ thế.

“Em và anh vẫn còn cả đống kỹ năng chưa dùng mà.”

Nhất là Dung Hoá Chung Môn, thật sự là gian lận đỉnh cấp. Khóe môi Yoohyun-ie cong lên. Đôi mắt em sáng rực, sống động hơn cả bình thường. Ai nhìn vào cũng thấy em ấy đang rất thích thú. Và tôi cũng vậy.

Không ở gần hồ, nhưng tôi vẫn kích hoạt Vô Ảnh Nhật. Cùng lúc đó, Yoohyun-ie vận dụng ma lực. Hai nguồn ma lực va vào nhau–

“Ách!”

Vô Ảnh Nhật gần như vỡ vụn rồi biến mất! Khoan đã, em ấy học được trong thời gian ngắn như vậy sao? Không đúng-

“Yoohyun-ie! Em, Chung Môn–!”

Ngọn ma lực nóng rực bùng lên. Không phải hai kỹ năng triệt tiêu nhau, mà là kỹ năng của Yoohyun-ie nuốt trọn kỹ năng của tôi để tồn tại!

“Tiêu diệt hết những kỹ năng diện rộng của đối phương, chỉ để lại kỹ năng hỗ trợ-”

Phừng! Lửa lan ra, làm tan chảy cả tòa nhà xung quanh.

“-là điều có thể, dù không dễ.”

“Em luyện với Yerim-ie nhiều lắm nhỉ?”

Vấn đề là… mới có mấy ngày! Mà còn bận trăm thứ. Sao em ấy luyện được tới mức này chỉ bằng mấy phút thôi thế?! Né đòn của Yoohyun-ie, tôi định thoát khỏi vùng kỹ năng, nhưng chưa kịp thì dây thép đã bay tới. Dù tôi đang ẩn thân, nó vẫn quấn chính xác vào chân tôi.

Cả khu vực chìm trong lửa. Đó là hiệu ứng của kỹ năng Dung Hoá Chung Môn, tăng sức mạnh kỹ năng hệ lửa, giảm hiệu quả kỹ năng thuộc tính khác, tăng chỉ số tích lũy, và giảm phòng thủ của kim loại.

Rắc!

Dao găm cấp S bị yếu về mảng phòng thủ nên vỡ ngay. Lưỡi kiếm đen sượt qua vai tôi. Tôi dùng máu chảy ra tạo Hắc Huyết Kiếm và kịp đỡ đợt tấn công tiếp theo. Lực va chạm rõ ràng mạnh hơn rất nhiều. Các tòa nhà tiếp tục tan chảy và chỉ số của Yoohyun-ie cũng không ngừng tăng.

Đúng là gian lận thật sự!

Không để tôi có thời gian cắt dây ở chân, Yoohyun-ie liên tục vung kiếm. May là buff tăng sức mạnh kỹ năng lửa cũng áp dụng cho tôi, còn các hệ khác thì vô dụng.

Phải tìm cách thoát ra thôi.

Nhưng em ấy không cho tôi cơ hội. Độc sẽ bị đốt ngay khi tóe ra, thuộc tính khác thì vô nghĩa. Dự đoán chiến đấu cũng vô dụng: bị dí sát mặt thế này có biết trước cũng không tạo được cơ hội.

Không còn cách nào khác, tôi nghiến răng.

“Hự!”

Tôi đỡ Quân Lâm Chi Kiếm bằng tay trần thay vì kiếm. Máu văng ra, đầu tôi choáng váng vì đau. Yoohyun-ie, xin lỗi… Tôi trả lại em ấy cảm giác đau gấp đôi.

“…Urgh!”

Yoohyun-ie loạng choạng vì đau bất ngờ. Tôi đá em ấy thật mạnh. Đồng thời, tôi dùng kỹ năng hồi phục cho tay mình, rồi cắt đứt dây trói chân. Yoohyun-ie bị hất bay vào bức tường đang tan chảy, nhưng lập tức bật dậy, nhìn tôi chằm chằm.

“Kỹ năng đó có thể tiêu giảm nhờ thuốc giảm đau, nhưng anh không khuyên dùng. Giảm đau thì phản xạ cũng giảm theo.”

Sung Hyunjae có Chiến Cục Thấu Thị, nên anh ta vẫn dùng được dù có giảm giác quan. Tôi bung cánh bật lên, thoát khỏi phạm vi kỹ năng Dung Hoá Chung Môn. Liễu Diệp tung bay và Yoohyun-ie lại đuổi theo.

Giờ thì tiến về phía hồ, nơi có lợi cho tôi thôi.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments