S-class

Chương 254: Mu từ Médecin (4)

Trans: P.Duyên
Beta: Houmahome

 

“Rin-ie, em làm gì ở đây? Còn Yoohyun-ie thì sao?!”

Tại sao lại để Yoohyun-ie đang bất tỉnh một mình và đến với tôi, làm vậy coi sao được? Irin trèo lên mu bàn tay của tôi và ngẩng đầu lên.

– Vì Rin-ie phải bảo vệ hyung.

“Như em thấy đấy, anh không có vấn đề gì cả. Đi gặp Yoohyun-ie đi.”

– Không đâu. Rin-ie cũng thích hyung nhưng Yoohyun-ie là người Rin-ie thích nhất.

“…Vậy chừng đó lý do vẫn chưa đủ để em đến tìm Yoohyun-ie sao?”

– Hyung à. Để Yoohyun-ie có thể hạnh phúc, anh ấy rất cần anh trai mình! Rin-ie thích khi Yoohyun-ie cười. Vậy nên Rin-ie trước tiên phải bảo vệ hyung.

Irin gõ nhẹ vào mu bàn tay tôi bằng chân trước như muốn hỏi sao tôi lại không biết điều hiển nhiên như thế.

– Đối với Rin-ie, hạnh phúc của Yoohyun-ie là điều quan trọng nhất. Hyung cũng vậy mà.

“Tất nhiên rồi. Nhưng sự an toàn của Yoohyun-ie cũng rất quan trọng. Phải sống sót mới có thể hạnh phúc chứ.”

– Hyung không hiểu.

“Này, sao anh có thể không hiểu chứ? Tên nhóc miệng còn hôi sữa này. Đến chỗ Yoohyun-ie nhanh lên. Anh thực sự không sao hết.”

Irin phồng má và vẫy đuôi một cách thô lỗ như đang bất mãn. Một con thằn lằn có thể sinh động như này thật khó cho nó quá.

– Yoohyun-ie cũng không sao hết. Anh ấy đang ngủ ngon lắm.

“Thật sao?”

– Ừm. Anh ấy đang nghỉ ngơi thoải mái. Rồi anh ấy sẽ hồi phục nhanh chóng và đến tìm anh á.

Không ngờ đấy. Tôi còn chắc kèo là em ấy đang lo sốt vó cơ. 

“Noah-ssi, anh nên nói thế nào đây nhỉ, khi bước ra trông cậu ấy hơi u ám, cậu ấy thực sự ổn chứ?”

– Đó là lý do anh ấy yên tâm đó hyung. Noah đó đã trở nên ngày càng mạnh mẽ hơn rồi.

“Thật thế á? Anh cứ tưởng em ấy sẽ không vui vì đã đưa anh đi một mình.”

– Tất nhiên là anh ấy không muốn đánh mất hyung của mình rồi! Nhưng anh ấy không thể tin tưởng một kẻ hèn nhát không dám đứng lên chiến đấu! Nếu ai đó mạnh hơn tấn công, hyung sẽ bị bắt đi ngay lập tức, vậy làm sao anh ấy có thể tin tưởng và giao anh cho cậu ta?

Hmm, vậy là giờ cậu em ngốc nghếch của tôi thích Noah hiện tại hơn? …Có lẽ điểm yếu của Noah-ssi đã làm em ấy bận tâm. Dù sao thì tôi cũng mừng vì em ấy đang ngủ ngon. Noah dường như đã không làm hại họ, như cậu ấy đã đảm bảo.

‘…Noah-ssi có ổn không nhỉ?’

Mặc dù cậu ấy có nói là không sao cả, nhưng tác động của nơi này lên cậu ấy có vẻ khá lớn. Cậu ấy đã thay đổi rất nhiều so với Noah-ssi mà tôi từng biết…

‘Mình không thể nói mình biết mọi thứ về Noah-ssi được.’

Nhìn lại, hơi khó để tự nhận rằng… tôi hiểu Noah. Bởi vì tôi không biết nhiều về những gì đã xảy ra trước khi cậu ấy đến Hàn. Cậu ấy lãnh đạo công hội nào, thuộc kiểu thợ săn nào. Phần lớn là do tôi không thể đặt câu hỏi một cách dễ dàng vì sợ động đến vết thương lòng do Liette gây ra, thế nên, tôi có cảm giác mình thực sự không biết gì cả.

Một chàng trai trẻ khao khát được yêu thương. Đó là tất cả những gì tôi biết.

“Thật khó.”

– Cái gì khó cơ?

“Mọi người. Bọn anh cần có một cuộc trò chuyện đàng hoàng.”

Tất nhiên, trước đó, tôi phải kiểm tra Yoohyun-ie, Hyuna, và Sigma. Tôi phải nhìn tận mắt xem họ có ổn không.

Khi tôi nhấn nút trên tường, một giọng nói thân thiện vang lên. Khi tôi nói với những người ở cùng tôi muốn đi, họ trả lời rằng tôi cần sự cho phép của Mu-nim.

“Vậy thì hãy nối máy của tôi với ngài ấy.”

[Bây giờ thì không thể được.]

Âm thanh ‘Vui lòng đợi một chút~’ rất quen thuộc. Chính là âm thanh tự động phát của trung tâm phục vụ khách hàng. Những lúc như thế này, một chút là N tiếng đồng hồ trôi qua.

“Tôi có thể đi ra ngoài được không?”

[Nếu anh muốn, chúng tôi sẽ cử người hộ tống.]

Vậy là để giám sát nhỉ. Tôi nói được thôi, sau đó hỏi trong phòng có lắp đặt camera giám sát không. Câu trả lời là không, nhưng ở hành lang thì có. Ok, tôi hiểu rồi.

‘Mình phải bí mật điều tra môi trường xung quanh như thế này thường xuyên hơn.’

Đầu tiên tôi nhìn vào căn phòng. Đây là một không gian khá rộng rãi được tận dụng tối đa dành cho một chiến hạm. Có phòng tắm riêng và giường mềm mại.

“Rin-ie, em có thể duy trì di chuyển tách rời như thế này không?”

– Có Hố Mana cả ở trên và dưới. Thế là đủ rồi!

“Vậy em có thể ra ngoài và kiểm tra camera giám sát được không? Khi cửa mở thì họ có thể nhìn thấy không?”

Irin đáp lại và ẩn mình vào bức tường ở hành lang. Một lúc sau, nhóc ấy quay lại và nói họ không thể nhìn thấy vì bị khung cửa che mất.

“Cảm ơn em. Xin hãy để ý xem ai đang đến nhé.”

– Vâng!

Tinh linh hữu ích thật sự. Tôi sử dụng kỹ năng tàng hình và mở cửa bằng Chìa Khóa Vạn Năng. Khi tôi đi ra hành lang, một nhiệm vụ mới xuất hiện.

[Hãy đi dạo quanh Chiến hạm Médecin số 1! 

Médecin đang diễn ra các hoạt động nghiên cứu về kỹ năng hỗ trợ, nên các thiết bị an ninh cũng được kết hợp với chúng. Hãy cẩn thận để không bị mắc bẫy bởi các kỹ năng an ninh có mặt ở khắp mọi nơi!

Phần thưởng: 10.000P]

Sử dụng kỹ năng hỗ trợ khiến tình hình đang dần trở nên nguy hiểm. Cảm ơn vì đã để tôi biết nhé, quý khán giả.

– Rin cũng có thể cảm nhận được điều đó á.

Khi tôi đề cập đến chuyện sử dụng kỹ năng hỗ trợ để thắt chặt an ninh, Irin thì thầm.

– Vì Rin-ie là một tinh linh, nên Rin-ie rất nhạy cảm với mana!

“Rin-ie của chúng ta thật tuyệt vời.”

Rin-ie nhún vai như muốn nói ‘Tất nhiên’, bám vào đầu ngón tay tôi.

– Hyung định đến gặp Yoohyun-ie trước, phải không?

“Ừ.”

– Lối này!

Đường ta đi có quý nhân phù trợ. Tôi bước xuống hành lang theo sự hướng dẫn của Irin. Tôi có gặp một vài người, nhưng đều dưới cấp A nên họ không để ý đến tôi.

Tiếng pháo nổ mơ hồ vang lên, như thể một con quái vật lại xuất hiện ở Hố Mana. Mặc dù những con quái cấp cao đều lần lượt xuất hiện, nhưng nét mặt của những người trên tàu vẫn rất thoải mái. Họ dường như không hề lo lắng chút nào về quái vật cả.

‘Chắc Médecin trụ được lâu nhất trên thế giới này nhỉ?’

Tôi nghĩ Achates ngã xuống nhanh nhất. Ngay cả khi lũ quái vật trút xuống từ Hố Mana ở trung tâm thành phố như Achates bây giờ, tôi nghĩ Médecin sẽ trụ vững. Nhưng nếu cấp bậc quái vật cao hơn trình độ của họ, việc sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Cấp bậc quái vật tăng cao đến mức nào đây? Sức mạnh chiến đấu của thế giới này cao hơn thế giới của chúng tôi rất nhiều, thế nhưng, nó vẫn bị phá hủy. Khi nghĩ đến điều đó, trái tim tôi không kìm được mà hẫng một nhịp.

‘Ít nhất những người xung quanh mình đều là cấp S, nên họ sẽ thoát được thôi.’

Tôi nhìn Irin đang chỉ đường trên mu bàn tay mình. Yoohyun-ie sẽ không bỏ rơi tôi. Không cần phải lo lắng chuyện không đâu.

“Quý ngài cộng sự, tôi nghĩ chúng ta cần phải cứu thế giới. Xin hãy nhớ cho kỹ và đến đây đi.”

Nếu có thể, sẽ thật tuyệt nếu tôi có thể biết được ít nhất một manh mối về việc những Kẻ Phản luân muốn gì ở tôi.

Khi tôi đi xuống cầu thang và rẽ vào hành lang, tôi nhìn thấy một cánh cửa được canh gác bởi một cấp S. Tôi cá là đúng nơi rồi. Không thể lẻn vào được nếu canh gác nghiêm ngặt như thế. Xui ghê, cơ mà tôi có nên nhờ Irin kiểm tra tình trạng không?

“Biết ngay là anh sẽ làm thế này mà.”

“Cái–!”

Một giọng nói trầm thấp phát ra từ ngay phía sau tôi. Tên chó đ–!

“Ai đó?!”

Khi tôi hét lên, vệ binh cấp S chạy về phía tôi. Sau đó anh ta đột ngột dừng lại và nhanh chóng cúi đầu xuống.

“M- Mu-nim. Xin thứ lỗi.”

“Không, là lỗi của tôi khi đột ngột xuất hiện như vậy. Yoojin-ssi, anh có thể tắt kỹ năng ẩn thân.”

Tôi quay sang Noah và tắt kỹ năng. Vệ binh cấp S ngay lập tức trừng mắt nhìn tôi.

“Tôi chỉ đang muốn đi dạo và kiểm tra xem những người khác có ổn không thôi.”

“Tôi sẽ liên lạc với anh ngay khi họ thức dậy. Được rồi. Đến đây.”

Noah dẫn đầu. Tôi nghĩ bây giờ trông cậu ấy giống như hồi trước rồi. Vệ binh cấp S nhanh chóng mở cánh cửa đóng kín.

“Mu-nim, mời vào.”

“Lambda-nim của Lancea vừa dậy và đã đi ăn.”

“Alpha của Achates vẫn ngủ, tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu nghỉ ngơi thêm một chút. Có những loại thuốc còn sót lại trong cơ thể khiến kỹ năng Kháng độc không hoạt động–”

“Em ấy có ổn không? Yoohyun– Ý tôi là Alpha ấy?”

Vẫn còn sót lại vài loại thuốc! Một người đàn ông có vẻ là một trị liệu sư gật đầu trước lời nói của tôi.

“Phải. Bây giờ nó đang được vô hiệu hóa. Sửa lại ấn cũng là một ý kiến hay, nhưng vì phải sử dụng thuốc gây mê nên trước tiên cần phải loại bỏ hoàn toàn thuốc đã. Chúng tôi sẽ xong trong khoảng một hoặc hai giờ nữa.”

“Cảm ơn anh.”

Lũ đại diện Alpha của Achates chó rách đó! Tôi cần phải bắt tất cả những kẻ đã bỏ trốn, nhưng do tình hình hiện tại, ngay cả việc tìm kiếm tôi còn không thể làm được.

“Và… người còn lại là…”

Nhân viên y tế của Médecin nhìn nhau. Họ có vẻ miễn cưỡng khi nhắc đến Sigma.

“Có vẻ như cơ thể anh ta không có vấn đề gì, nhưng anh ta vẫn không tỉnh dậy.”

“‘Có vẻ như’ à? Vậy là anh không kiểm tra cho anh ta đúng cách?”

Các nhân viên y tế nhanh chóng lắc đầu trước lời nói của Noah.

“Kiểm tra cơ bản đã hoàn tất! Nhưng, cái đó… mọi người đều cảm thấy anh ta có gì đó kỳ lạ, nên chúng tôi đã kiểm tra thử xem anh ta có bị dính lời nguyền hay kỹ năng nào khác không, nhưng không phát hiện được gì. Có thể đó là tác dụng của lời nguyền cấp cao không thể bị phát hiện, nên để yên sẽ an toàn hơn.”

Dường như họ xem cảm giác từ chối tiếp cận Sigma của bản thân là một lời nguyền. Tôi bảo không sao và đi vào trong cùng Noah.

“Có chuyện gì xảy ra với Hội trưởng hội Sesung vậy ạ?”

Tôi cũng thấp giọng trả lời câu hỏi.

“Anh ta không phải là Hội trưởng hội Sesung.”

“Sao ạ?”

“Khuôn mặt giống nhau, nhưng đây là một người khác. Sung Hyunjae hiện đang ở một nơi khác.”

Noah mở to mắt như đang rất ngạc nhiên. Cậu ấy vẫn y hệt như trước đây.

“Nhưng– Tôi nghĩ hai người kia vẫn là Hội trưởng hội Breaker và Haeyeon… Thợ săn Han Yoohyun.”

“Cả hai đều đúng.”

Noah nhanh chóng chú ý đến những người xung quanh. Tôi giải thích ngắn gọn cho cậu ấy chuyện gì đã xảy ra ở đây. Tôi để ý vẻ mặt của Noah khi tôi nói chúng ta phải đột kích hầm ngục và rời đi, nhưng cậu ấy chỉ chăm chú lắng nghe và không có bất kỳ phản ứng nào. Tuy nhiên, tôi vẫn giấu thông tin về đĩa để đề phòng.

“Nếu Noah-ssi có thể giúp, chúng ta có thể đột kích nhanh hơn nhiều.”

“Tất nhiên là tôi phải giúp rồi.”

Đáp ứng không chút do dự. Tôi có thể tin được không? Không, trước đó, không hiểu sao tôi lại nghi ngờ Noah-ssi. Không cần phải nói cũng biết không nên để vệ binh cấp SS từ các thành phố khác vào mà bản thân thành phố này không có khả năng tự vệ. Với tư cách người đứng đầu của Médecin, rõ ràng hành động này không đúng đắn chút nào.

…Là bởi tôi cảm thấy áy náy và khó xử vô cớ chăng? Phần lớn là do tôi thấy Noah còn quá nhỏ và yếu ớt. Tôi lại nhìn Noah đang đứng cạnh mình. Dù yếu hơn những thợ săn cấp S khác nhưng cậu ấy vẫn là một cấp S. Khi mắt chúng tôi chạm nhau, đôi mắt màu tím xám của cậu ấy hơi mở to.

“Sao vậy, Yoojin-ssi?”

“Không, ừm… Tôi nghĩ mình vừa thấy cậu hồi còn trẻ.”

“Hả? Tôi còn trẻ mà.”

Không sai, nhưng… người muốn được vuốt ve, muốn nhận được kỹ năng thu nhỏ chỉ để có thể vào nhà tôi… chẳng phải có sự khác biệt lớn giữa hồi đó và bây giờ sao? Cậu vẫn còn muốn vào nhà tôi chứ? Cậu ấy trông không còn chấp niệm gì với kỹ năng thu nhỏ nữa cả.

Đó chỉ là những suy nghĩ đã đâm quá sâu trong tâm trí tôi mà thôi, và Mu có lẽ là một phần của Noah-ssi.

“Yoohyun-ah!”

Khi bước vào phòng bệnh, tôi thấy Yoohyun-ie đang nằm trên giường. Có một cây kim IV trong cổ tay của em ấy. Đúng như Irin đã nói, nước da của em ấy trông khá đẹp. Tôi biết đây không phải cơ thể thật của em ấy, nhưng em đã phải chịu khổ nhiều rồi, em trai của anh. Noah đến gần tôi khi tôi đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường.

“Họ nói sẽ cần thời gian để trung hòa thuốc, nên anh hãy ăn đi đã. Anh biết anh đã không nghỉ ngơi đàng hoàng mà.”

“Khi em trai tôi tỉnh.”

Một khoảng lặng ngắn. Noah, đang đứng yên nhìn tôi và Yoohyun-ie, mở miệng.

“Yoojin-ssi luôn thích thợ săn Han Yoohuyn bất kể cậu ấy là ai.”

“Điều đó…”

Tôi đang định nói điều đó là hiển nhiên, nhưng ký ức trước khi hồi quy khiến lưỡi tôi cứng lại. Tôi vô thức siết chặt nắm tay.

“Đúng, là hiện tại. Thế nhưng, dù là em trai tôi hay có là ai đi chăng nữa, nếu tôi không đủ hiểu đối phương thì cuối cùng thứ tôi nhận lấy chỉ có thất vọng thôi. Hiện tại tôi hiểu em trai mình, nếu không muốn nói là đi guốc trong bụng nó, thì, đúng vậy, tôi vẫn sẽ thích nó bất kể nó là ai.”

Noah có vẻ ngạc nhiên trước lời nói của tôi.

“Chà, khoảng thời gian trước khi tôi thức tỉnh, mọi chuyện thật sự tồi tệ. Có thể cậu không biết, sau khi em ấy thức tỉnh, mọi thứ giữa chúng tôi đổ vỡ không còn cách nào cứu vãn. Nói cho đúng thì… là tôi đơn phương hiểu lầm em ấy.”

Đứa em của tôi vẫn thế. Nó không hề thay đổi. Là vậy đấy.

“Không ngờ Yoojin-ssi có thể nói như vậy.”

“Tôi cũng là người bình thường mà.”

Thật ra… em trai tôi rất dễ thương. Và tôi cũng sống hết mình vì điều đó, nhưng tôi không hiểu sao mọi chuyện lại thành thế này.

“Tôi đã nhiều lần nghĩ sẽ thế nào nếu Yoojin-ssi là gia đình của tôi.”

“Tôi đoán là mình sẽ có thêm một đứa em dễ thương nữa.”

“Tôi từng rất ngưỡng mộ thợ săn Han Yoohyun. Và cả ghen tị nữa. Tôi tự hỏi tại sao phải là cậu ta. Cậu ta mang lại cho tôi cảm giác như chị gái của tôi vậy. Tôi còn tưởng mọi thứ đã đảo ngược rồi chứ.”

Noah mỉm cười.

“Tôi không dễ thương đến thế, phải không? Thợ săn Han Yoohyun là người được Yoojin-ssi yêu quý nhất nên cậu ta mới thản nhiên chấp nhận tôi.”

“Noah-ssi.”

“Nhưng bây giờ mọi người ở Médecin đều đang nhìn tôi. Mặc dù nó không có thật. Tôi chỉ là giả mạo thôi. Cuối cùng, tôi cũng không thực sự được yêu mến ở đây. Đây là vị trí của người khác. Tôi luôn ghen tị và thèm muốn vị trí của người khác mà ha.”

Tôi không biết phải nói gì. Tôi không biết Noah lại nghĩ như vậy. Ít nhất tôi cũng nên thử an ủi cậu ấy nhỉ? Trong lúc tôi đang do dự.

“Nếu Mu muốn vị trí này, thì thử xem, cấp C.”

Sigma xuất hiện phía sau cánh cửa đang mở. Hắn lạnh lùng nhìn Noah.

“Nếu cậu thừa nhận cậu ta là giả, cậu ta có thể ở lại đây với tư cách là Mu.”

…Nói cái cứt gì vậy?

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments