Trans: Rin
Beta: Houmahome
“Im lặng thật đó? Tôi chạm vào một chút là anh ta đã làm loạn lên rồi.”
“Để phòng hờ, anh hãy chờ nhé.”
“Có thể dễ dàng tác động đến cấp SS như vậy, tuyệt thật đó.”
Những cặp mắt quan sát cùng giọng nói đánh giá làm tôi run người. Như bọn chúng nói, Yoohyun-ie ngoan ngoãn ôm lấy tôi. Em ấy không chỉ thả lỏng khi bị kéo vào mà còn chui rúc vào sâu lòng tôi hơn.
Tôi cắn chặt răng khi em tôi cọ đầu vào ngực tôi và cố gắng thu người lại để dính chặt vào tôi bằng mọi cách. Tôi giả vờ bình tĩnh kiềm nén nỗi đau này lại và mở lời.
“Kỹ năng cũng truyền cảm xúc mạnh mẽ vào tôi dẫn đến sự đồng cảm. Nếu tôi có hành động kỳ lạ thì xin đừng quá ngạc nhiên.”
“Đồng cảm là sao? Không phải rất nguy hiểm à?”
“Dù gì thì tôi vẫn chỉ có chỉ số cấp C. Nếu gặp vệ binh cấp cao thì tôi không thể hiện gì được. Thêm vào đó, không thể áp dụng kỹ năng lên nhiều người cùng một lúc.”
Tôi đã nói rằng dù kỹ năng có cấp bậc khá cao, nhưng không dễ dàng gì khi áp dụng lên cấp SS. Cũng nói thêm rằng tôi vô hại nên không cần cảnh giác.
“Có vẻ như nó hiệu quả hơn vì có sử dụng thêm thuốc an thần. Tôi có thể thả lỏng tay cậu ta ra không? Như vậy sẽ giúp kỹ năng được áp dụng chặt chẽ hơn.”
Có những lời bàn tán qua lại, nhưng câu trả lời là không được chạm vào dây buộc quanh tay để em ấy không mở kho đồ được. Một vệ binh cấp S tiến lại gần với chìa khóa còng tay. Đồng thời, cơ thể Yoohyun-ie căng cứng lên vì căng thẳng.
“Khoan đã! Đừng đến đây mà hãy ném chìa khoá đi ạ.”
Leng keng, chìa khoá được ném tới. Tôi lập tức thả lỏng cánh tay bị buộc chặt đến đau đớn của em ấy. Ngay khi hai tay tự do, em ấy ôm lấy tôi. ‘Hyung’, tiếng em ấy nghẹn ngào với những tiếng rên rỉ nhỏ.
“Được rồi, ổn thôi mà. Bình tĩnh lại đi…….”
Tim tôi quặn thắt lại. Tôi muốn mua chìa khoá vạn năng và cởi bỏ hết những thứ đang trói buộc em trai tôi lại. Nhưng một vệ binh cấp S đang nhìn trước nhìn sau quan sát. Tôi không thể nói gì với em ấy hết, dù có là mấy lời vô nghĩa. Rất khó để thì thầm đến nỗi chúng không nghe thấy được, và chỉ cần nhìn vào khẩu hình miệng là nhận ra ngay.
“Nếu mana hồi phục quá nhiều thì sẽ nguy hiểm lắm nên xin cậu hãy nhanh chóng bước ra. Tôi lo ngại vì sự hấp thụ mana của Alpha rất tốt.”
Mindiva nói ‘Dù có thể khống chế mana ngay lập tức nhưng mạng sống Han Yoojin-ssi sẽ gặp nguy hiểm’. Tôi vỗ về lưng của người em trai đang ôm chặt không muốn tôi rời đi. Tôi không muốn buông tay ra.
Thà rằng, cứ cho nổ một trái bom ở đây còn hơn.
Nếu tôi chết thì vẫn có thể hồi sinh được, còn em tôi… tôi không biết chi tiết chuyện gì sẽ xảy ra. Vì không phải là cơ thể thật nên có thể em ấy sẽ rơi vào trạng thái chết giả cho tới khi hoàn thành hầm ngục không? Như vậy may mắn hơn, nếu em ấy mất đi ý thức trong suốt thời gian này, nhưng nếu em ấy được xác định là tử vong với ý thức hiện tại, chắc chắn em ấy sẽ lo lắng suốt thôi.
Hiện tại tình trạng của em ấy đã tệ như thế này rồi.
‘Đây là cách chắc chắn và nhanh nhất, nhưng mà.’
Quả nhiên không thể làm vậy được. Dù không phải là cơ thể thật thì làm sao mà tôi, tự tay tôi làm điều này được. Tôi cắn chặt răng rồi thở dài.
“…Anh sẽ quay lại lần nữa, em hãy ngủ thêm một chút nữa đi.”
Tôi từ từ buông lỏng cánh tay của em trai đang ôm mình. Đôi mắt đỏ rực mở to ra một cách ngỡ ngàng.
“Không mất nhiều thời gian đâu, sẽ nhanh thôi. Ngoan nào.”
Yoohyun-ie của chúng ta. Tôi dỗ dành em trai, như cách mà tôi thường làm khi em ấy còn nhỏ và lẽo đẽo theo sau tôi. Vẻ mặt của em trai tràn đầy sự lo lắng như thể rơi nước mắt lần nữa, nhưng em ấy không ép buộc tôi ở lại. Dù mạnh hơn tôi rất nhiều, nhưng em vẫn ngoan ngoãn ngồi lại một chỗ.
“…Ngoan ngoãn chờ đợi anh nhé.”
Dù Yoohyun-ie mang biểu cảm như muốn tiến lại gần một lần nữa, nhưng em ấy vẫn ngồi yên và cúi gập người xuống. Ngay khi tôi đứng thẳng dậy, ánh mắt tha thiết càng trở nên tuyệt vọng hơn. Cơ thể em ấy co rúm lại và run rẩy. Bản thân tôi cũng phải cắn lưỡi nhiều lần. Vị máu toả ra trong miệng.
…Chết tiệt, làm sao mà bỏ em trai ở lại đây được. Thực sự không còn cách nào để trực tiếp đưa em ấy đi sao? Có hai người cấp S. Yoohyun-ie đang trong tình trạng hồi phục mana và phản ứng bị ảnh hưởng bởi thuốc. Nếu cảm thấy nguy hiểm một chút, họ sẽ lập tức cướp đi mana thông qua khắc ấn.
Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa thì vẫn không có cách. Bây giờ không được. Tôi phải rút lui nhưng.
“Han Yoojin-ssi?”
Tiếng thở của em trai tôi trở nên gấp gáp hơn khi tôi quay lưng đi. Điên mất thôi. Tôi thà rằng.
Lúc đó, cửa sổ thông báo hiện ra như muốn ngăn tôi lại.
[Sự kiên nhẫn đắng chát nhưng quả của nó lại ngọt]
Là nhiệm vụ phụ. Đây chỉ là ‘cay đắng’ thôi sao? Nhưng tôi đã tỉnh táo trở lại. Tôi nhanh chóng quay lại và không làm hành động bất ngờ nào. Khi rời khỏi khu vực hiệu quả của trấn hấp thụ, nó được kích hoạt trở lại cùng với tiếng uỵch, cơ thể ai đó ngã xuống. Tôi quay đầu lại thì thấy người em trai đã bất tỉnh.
“Đáng lẽ phải trói tay lại. Cỡ đó thì không sao nhưng mà.”
“Anh ta không dùng kho đồ ngay lập tức được, nếu anh ta cố gắng tháo dỡ những ràng buộc trên người thì ta sẽ rút mana ra để áp chế anh ta”, Mindiva nói. Tôi thở ra một hơi thật dài. Đầu, tim và lồng ngực tôi đau như thể vừa bị đánh, nhưng thế này vẫn tốt hơn là để Yoohyun-ie thức.
Nếu mất đi ý thức thì sẽ không thấy bất an nữa.
…Dù vậy nhưng có nhất thiết phải để em ấy nằm dưới sàn đất lạnh lẽo như vậy không.
“…Không có cách nào để anh ta ngủ thoải mái hơn sao? Tới tôi nhìn vào cũng thấy mệt mỏi.”
“Anh ta là cấp SS mà.”
Ê cái tên này, bộ cơ thể khoẻ mạnh là có thể ngủ ngon dưới sàn nhà à. Nghĩ lại thì em ấy ăn cơm chưa thế? Cứ cho ngủ suốt như thế này mà cho ăn mới là lạ. Rốt cuộc đã bỏ đói con người ta bao nhiêu ngày rồi hả?
Tôi nghiến răng quan sát xung quanh kỹ hơn. Khắc văn hấp thụ có kích cỡ gần một nửa căn phòng này. Ngay khi một thức tỉnh giả chạm vào thì mana sẽ bị rút đi ngay, và vật phẩm sử dụng ma lực cũng không hiệu nghiệm.
Dù tay em trai đã được thả ra, phần mắt cá chân vẫn bị trói lại và nối xuống sàn bằng một sợi dây khiến cho dụng cụ bình thường không kéo nó ra được.
Nói ngắn gọn hơn là, thức tỉnh giả không thể vào được cho đến khi khắc văn hấp thụ bị tắt đi.
‘Cũng có một phương pháp là nhờ sự giúp đỡ từ người chưa thức tỉnh, nhưng mà.”
Làm cách nào để đưa một người chưa thức tỉnh đến đây? Các vật phẩm ẩn náu công hiệu với cấp S quá đắt đỏ. Vật phẩm dịch chuyển không gian cũng vậy. Vật phẩm dịch chuyển không gian từ khoảng cách xa có thể dùng một lần và tốn hơn ba triệu điểm.
Hiện tại tôi có 1,5 triệu điểm. Nhờ vào nhiệm vụ ẩn mà nó đã tăng thêm một chút, nhưng không đủ để mua đại đa số các vật phẩm cao cấp. Phải nghĩ nên làm gì tiếp sau khi cứu Yoohyun-ie mới được.
“Tôi đã chứng minh được hiệu quả của nó rồi phải không?”
Cố gắng không nhìn Yoohyun-ie nhiều nhất có thể, tôi mỉm cười và nói với Mindiva. Anh ta gật đầu nói tất nhiên rồi.
“Trước tiên hãy ra ngoài đã.”
“Tôi không thể đảm nhận Alpha ngay lập tức sao? Nếu ở bên cạnh chăm sóc anh ta khoảng hai, ba ngày thì anh ta sẽ nhanh chóng nghe lời đó.”
Nếu Yoohyun-ie được xác nhận là an toàn, Bộ Tư lệnh sẽ tự biết phải xử lý như thế nào. Ý của tôi là về việc ngăn chặn quái vật cấp SS. Trong lúc tôi nói, Mindiva bước qua cửa và khẽ lắc đầu.
“Tôi biết Han Yoojin-ssi tràn đầy tham vọng, nhưng cậu vẫn chưa chuyển qua bên đây mà. Đầu tiên, việc cần phải ưu tiên là chuyển đổi sang hố mana của Achates và ký hợp đồng chính thức.”
“Nhưng bỏ mặc Alpha lâu như vậy không phải là một tổn thất lớn sao? Không biết khi nào quái vật cấp SS sẽ xuất hiện nữa.”
“Cậu đừng lo về chuyện đó. May mắn thay, Sigma-nim từ Sollemnis sắp đến đây rồi.”
…Sigma hả? Cơ mà sao cái con người đó lại tới đây? Tôi cau mày theo phản xạ. Nếu có thêm một vệ binh cấp SS, việc cứu Yoohyun-ie sẽ trở nên khó khăn hơn.
“Vốn dĩ anh ấy đã từ chối yêu cầu khống chế Alpha, nhưng đột nhiên tôi nhận được liên lạc chấp nhận giúp đỡ. Khi Sigma-nim tới đây rồi thì chúng ta có thể dễ dàng đối phó với Alpha hơn.”
“…Anh ấy liên lạc hồi nào ạ?”
“Hai ngày trước. Tôi nhận được cuộc gọi vào buổi sáng. Anh ấy cần chuẩn bị để đi sang thành phố khác nên tôi nghĩ sẽ tốn một hay hai ngày nữa.”
Hai ngày trước. Đó là ngày tôi đào tẩu. Ngay khi anh ta tỉnh dậy vì bom phát nổ, anh ta đã liên lạc với Achates sao?
…Chết rồi. Anh ta đã nhận ra tôi muốn đến Achates. Có phải vì tôi hỏi về Alpha và Achates không? Nhạy bén một cách bẩn thỉu. Không phải chứ, đến mức một vệ binh cấp SS muốn đuổi theo mình à? Vì được yêu cầu hợp tác nên tiện thể đến đây luôn sao?
Dù sao thì, gặp anh ta chẳng vui chút nào.
Khi ra ngoài hành lang, tôi giả vờ bật cửa sổ kỹ năng lên và xem cửa sổ nhiệm vụ phụ có dấu xác nhận hoàn thành.
[Sự kiên nhẫn đắng chát nhưng quả của nó lại ngọt
Tôi tặng cho bạn một món quà nhỏ, người đã có hành động kiên nhẫn. Đồ ngọt rất tốt trong việc giải tỏa căng thẳng.
Phần thưởng: Cafe latte, rượu Blue Hole 15 năm từ Médecin]
Phần thưởng gì chứ? Đúng là “một món quà nhỏ”, nhưng mà.
“Cậu có muốn nhìn xung quanh thêm một lát không? Hay là tôi dẫn cậu về nơi nghỉ ngơi ở Bộ Tư lệnh nhé? Cậu chắc hẳn đã tiêu hao nhiều mana khi dùng kỹ năng lắm, tôi có nên cho cậu sử dụng pin năng lượng trước không?
“Không đâu, tôi vẫn còn ổn mà. Hơn nữa, tôi có rượu vang 15 năm từ Médecin đó.”
“Nếu là rượu vang từ Médecin thì, có phải là Blue Hole không?”
Mindiva cười và hỏi. Tới cả những vệ binh canh gác cửa ra vào cũng mở to mắt nhìn tôi. Nó nổi tiếng đến vậy à?
“Vâng, là rượu Blue Hole.”
“Lại còn là 15 năm nữa ư?! Đúng những gì tôi nghe được, cậu quả là người có nhiều… À, chỉ là quy trình điều tra cơ bản thôi. Vệ binh dẫn cậu vào thành phố đã nói với tôi.
“Túi của tôi cũng khá dư dả.”
“Tôi sẽ không hỏi thêm chi tiết nên xin đừng lo.”
Anh ta liếc mắt như thể biết rằng tôi đang giấu giếm điều gì. Anh ta nghĩ tôi chạy trốn tới đây sau khi biển thủ cái gì đó sao? Đúng là tôi có đi cướp nhà kho của người ta một chút.
“Nhờ ngủ ngon vào ban ngày nên tôi vẫn chưa thấy buồn ngủ, chúng ta làm một ly nhẹ với nhau không? Có rất nhiều điều tôi muốn nghe về tương lai.
“Tất nhiên là cậu được hoan nghênh rồi!”
Mindiva nở nụ cười và dẫn đầu. Nơi anh ta đưa tôi tới là một tạm trú giống căn hộ văn phòng kết hợp khách sạn. Nó vừa gọn gàng vừa rộng rãi.
Khi vào khu vực an ninh, chỉ có mỗi chai rượu vang Blue Hole được giữ lại, những thứ còn lại trong balo đều bị tịch thu.
“Nơi này chủ yếu dành cho nhân viên tan ca sớm. Không thể về nhà được dù đã tan ca tối sớm.”
Mindiva, người nói rằng phúc lợi đang được cải thiện, đã đi vào căn bếp để lấy ly và đồ nhắm. Trong lúc đó, tôi nhanh chóng mở cửa hàng điểm. Tôi lập tức mở danh sách phân loại ra và tìm những dòng thuốc dùng một lần.
[Lời thì thầm ngọt ngào – S
Không màu, không mùi. Một bước nhảy vọt khiến bạn thành thật trả lời câu hỏi. Không có tác dụng với những người có chỉ số hoặc kháng độc cao hơn cấp B.
Dùng 1 lần]
Dù là thuốc cấp S nhưng hiệu quả chỉ lên tới C. Như tôi đoán, thuốc tinh thần có hiệu quả thấp hơn so với cấp bậc.
Mindiva chỉ ở cấp C thôi. Không có khả năng anh ta có kỹ năng kháng độc hay vật phẩm trên cấp B. Vì không phải là đấu sĩ, anh ta tự hào giới thiệu mình là nhà nghiên cứu có tiếng của hố mana và thức tỉnh giả.
Anh ta nói rằng những nhà nghiên cứu như anh ta quan trọng và quý giá hơn những thức tỉnh giả chiến đấu cấp cao có thể dễ dàng được tạo ra thông qua rửa tội.
Trước khi Mindiva quay lại, cậu nhanh chóng mở nút chai ra và bỏ thuốc vào. Nếu không được thì phải làm theo cách truyền thống. May mắn là không có camera để bảo vệ riêng tư, và cách âm cũng tốt.
“Vì có hiệu quả với vệ binh cấp SS là Alpha nên chúng tôi sẽ điều chỉnh cấp bậc chức vụ của Han Yoojin-ssi.”
Mindiva đặt ly xuống bàn và nói lời chúc mừng. Đồ nhắm rượu trông như phô mai và bò. Tôi nâng chai rượu lên rót vào hai cái ly. Chất lỏng màu hồng óng ánh ập vào thành ly và dâng lên. Mindiva không mảy may nghi ngờ gì.
Quả thực, ai lại có thể tin rằng một người có xuất thân đã được xác minh, lần đầu đến thành phố Achates sẽ có ý định giải cứu Alpha, người anh ta chưa từng gặp bao giờ. Ngay cả thầy bói trăm phát trăm trúng cũng nghi ngờ quẻ bói của mình.
Tôi thậm chí còn rót rượu từ cùng một chai cho hai người trước mắt anh ta nữa nên sẽ không nghĩ tôi có bỏ gì vào đó. Tôi chỉ là cấp C thôi.
Một cách tự nhiên, tôi nhấp một ngụm rượu vang rồi nuốt xuống.
“Chà, đây cũng là lần đầu tiên tôi uống Blue Hole 15 năm… Tuyệt vời thật.”
Sự thán phục đơn thuần lộ ra. Thật tiếc là mình phải uống cùng với thằng chó trước mặt. Người mới à, cho tôi thêm một chai nữa được không. Tôi muốn uống cùng với em trai sau khi cứu em ấy.
Nó có hương trái cây tươi mát và sảng khoái cùng với sự ngọt ngào nhưng thanh nhẹ tan ra ngay trên đầu lưỡi. Có hơi nhói vì vết thương bị cắn chưa được chữa trị, nhưng là một cơn đau có vị ngọt. Vì là rượu nên có thể dùng để khử trùng được.
Mindiva tỏ ra cảm kích. Anh ta đưa ra những lời khen dài dòng về chai rượu.
“Đúng với danh tiếng của mình. Thật sự rất ngon.”
“Vâng. À, về khắc ấn của Alpha. Tôi có thể biết thêm về những người được kết nối với khắc văn hấp thụ mana không?”
Chắc là thông tin tối mật để bảo vệ những người được kết nối. Nhưng Mindiva vẫn khẽ mở miệng.
“Tổng cộng có 5 người, gồm hai cấp S và 3 người phụ trách Alpha. Họ chỉ phụ trách Alpha, nhưng không có cấp cao vì có nguy hiểm tiềm tàng. Tất nhiên tôi cũng bị loại ra.”
Vậy là có 5 người.
‘Rất khó để chỉnh sửa khắc ấn của Yoohyun-ie ngay lập tức, và sẽ nhanh hơn nếu loại bỏ những kẻ có liên kết.’
Người phụ trách Alpha thuộc cấp D~C nên sẽ dễ xử lý, vấn đề là 2 vệ binh cấp S. Khi được hỏi thông tin chi tiết về khắc ấn của Alpha, anh ta nói rằng ngoài 5 người được liên kết thì em ấy sẽ an toàn nếu đối thủ không phải là cấp S hoặc có kỹ năng hấp thụ mana cao. Và trùng hợp là vệ binh có kỹ năng hấp thụ mana đang trong quá trình hồi phục do chấn thương nặng.
“Một trị liệu sư đang đảm đương điều trị, nhưng nghe bảo là phải tốn 3 hoặc 4 ngày để họ làm việc trở lại. Thiệt tình, vì Alpha mà loạn hết cả lên.”
Khi tên đó tặc lưỡi chậc chậc, tôi trực tiếp rót đầy ly rượu cho anh ta. Nhưng tôi muốn tạt rượu vào mặt anh ta hơn.
“Làm cách nào để khống chế được khắc văn hấp thụ? Có thể bật tắt nó được không?”
“Vì phải duy trì dòng chảy mana nên không dễ dàng gì. Đó là công việc yêu cầu sự tỉ mỉ nên cậu phải có chỉ số mana cấp B.”
Chết tiệt, vậy thì có biết phương pháp thì tôi cũng không tự mình làm được.
Tôi hỏi thăm về thành Achates và Bộ Tư lệnh. Mindiva uống ực ực ly rượu ngay khi nó liên tục được rót xuống. Sau đó, cuối cùng anh ta đã say và gục xuống bàn. Có thể nghe được tiếng ngáy.
Tôi im lặng nhìn gã đang ngủ rồi đứng dậy từ chỗ ngồi.
‘Vẫn phải để hắn sống.’
Nếu muốn hành động dễ dàng thì cần có chứng cứ ngoại phạm. Tôi đã nhận được phần thưởng từ nhiệm vụ phụ. Cafe latte đầy ắp whipping cream nằm trên tay tôi. Cafe latte ở đây cũng giống cafe ở chỗ tôi nhỉ? Ngọt thật đó.
Tôi sử dụng kỹ năng ẩn thân và đi ra ngoài.
