Trans: Hi
Beta: Anh Thư
Trong một khoảnh khắc, tôi muốn nắm cổ áo tên Vệ binh. Tôi cố giữ bình tĩnh bằng cách nắm chặt tay mình lại. Có khả năng cao rằng Alpha không phải là em trai tôi, tôi chỉ đoán dựa trên bản chất của kỹ năng thằng bé. Và mặc dù nếu em ấy là Yoohyun-ie, thì có lẽ điều này cũng không có gì quan trọng cả. Bỗng dưng bị thả ở một nơi xa lạ nên có lẽ thằng bé đã bị sốc và gây ra một vài rắc rối.
Bị đàn áp một cách an toàn và bị giám sát chặt chẽ… Chết tiệt. Dù thế nào đi chăng nữa thì điều đó cũng có nghĩa là em ấy đang bình an vô sự. Và trước hơn hết là Yoohyun-ie đang ở đây, vậy nên không sao hết. Mọi thứ đều ổn mà.
…Tôi cứ lặp đi lặp lại với bản thân rằng tất cả mọi chuyện đều ổn, nhưng cùng lúc đó tôi liên tục nghĩ về những vật phẩm mà mình đang có, những điểm còn dư và các danh sách của Cửa hàng Điểm. Không, tôi không nên hành động hấp tấp. Đầu tiên, tôi nên đi kiểm tra xem Alpha—Yoohyun-ie—có ổn không đã. Hãy bình tĩnh đi nào.
“Cảm ơn vì đã đến đây gặp tôi. Nếu anh không phiền, liệu tôi có thể nhờ anh thêm cái này không? Tôi muốn bán một vật phẩm Cấp A, nhưng do đây là lần đầu tôi đến Achates nên tôi sợ bị lừa lắm. Tôi sẽ đền bù cho anh, vậy nên tôi bán nó ở chỗ anh được không ạ?”
Khi tôi nói ‘vì là Vệ binh nên anh biết cách chuyện này vận hành mà, tôi sẽ chia cho anh 5%’, tên Vệ binh Cấp B vui vẻ ra mặt. Tôi đưa hắn một trong những con dao găm Cấp A mà tôi đang mang theo, và hắn lập tức gọi cho ai đó để xử lý nó. Sau khi tôi nói rằng bản thân không có thẻ, hắn thậm chí còn lấy một cái thẻ rút tiền cho tôi. Khấu trừ hoa hồng xong thì số tiền tổng là 3 triệu L. Vậy là tiền tệ của họ như nhau à? Tên Vệ binh Cấp B, người vừa nhận được 150.000 L—gần 2 triệu won—cho sự chăm chỉ của mình, vừa cười toe toét với tôi vừa chỉ cho tôi những khách sạn và nhà hàng tốt.
“Với cả, tôi cũng có những kỹ năng hỗ trợ đặc biệt. Tôi có thể làm việc ở Bộ Tư lệnh được không?”
“Những Vệ binh Hỗ trợ từ Médecin luôn được chào đón ở bất cứ đâu. Nếu anh nộp đơn ứng tuyển để chuyển vào Bộ Tư lệnh, họ sẽ chọn ngày để anh ghi danh.”
Sau khi nói với tôi rằng nếu tôi cần bán thêm đồ hay cần giúp đỡ thì cứ gọi cho hắn, tên Vệ binh Cấp B rời đi.
Mặc dù hắn có nói rằng đây là khu vực trung tâm ở gần Bộ Tư lệnh, tôi vẫn cảm thấy Achates đơn giản hơn nhiều so với Sollemnis. Mặc dù vậy, ở hai bên đường là những tòa nhà cao ngút trời và con người qua lại đông đúc. Tôi chạy xe máy trên đường. Tuy đang cảm thấy mệt mỏi, buồn ngủ và đói bụng nhưng trước tiên, tôi tiến về phái Bộ Tư lệnh của Achates. Trên đường đến đó, tôi cũng sạc lại chiếc xe máy của mình.
Sau khi đến văn phòng công vụ của Bộ Tư lệnh, tôi lấy một vé chờ. Tôi không phải chờ lâu cho đến lượt mình.
“Xin chào, tôi là Vệ binh hỗ trợ đặc biệt đến từ Médecin.”
Khi tôi giới thiệu bản thân và đưa ID của mình ra, người nhân viên hơi giật mình.
“Tôi đang cân nhắc đến chuyện chuyển công tác tới Bộ Tư lệnh của Thành phố Achates.”
“À, vâng. Tôi sẽ kết nối anh với cấp trên của mình ngay. Xin hãy đợi trong chốc lát.”
Đến tận bây giờ, mọi thứ vẫn êm xuôi. Gần như ngay lập tức, một người đàn ông mặc âu phục xuất hiện. Đó là một Thức tỉnh giả Cấp D với lượng mana vừa đủ. Hắn có những kỹ năng hỗ trợ tốt hay là bị khắc ấn mana không thành nhỉ?
“Xin chào, Han Yoojin-ssi. Tôi là Dasple, quản lý của những Vệ binh hệ hỗ trợ ở Bộ Tư lệnh Thành phố Achates.”
“Xin chào.”
“Chúng ta hãy vào trong nào.”
Dasple, người quản lý Vệ binh hệ hỗ trợ, dẫn tôi vào bên trong văn phòng công vụ. Tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng tiếp khách trong khi những người khác đang trừng mắt nhìn tôi. Còn Dasple thì đang ngồi đối diện và mỉm cười lịch sự với tôi.
“Tất cả bọn tôi đều biết rằng Thành phố Achates không hề đối xử tốt với Vệ binh.”
…Cái gì? Đầu tôi đau trong khoảnh khắc đấy. Tin đồn tệ đến mức nào mà hắn ta lại tự nguyện nói ra điều đấy chứ? Nụ cười của tôi hơi run rẩy và gương mặt của tôi gần như tự động vặn vẹo đi.
“Đồn đại thì hay phòng đại mà.”
“Anh nói đúng. Ngoài ra, Vệ binh hệ hỗ trợ thì khác với Vệ binh hệ chiến đấu mà. Nói thật với anh nhé, làm Vệ binh hệ chiến đấu có nhiều rủi ro lắm. Thậm chí gần đây, Alpha còn mất kiểm soát và đốt cháy cả khu phố thương mại luôn mà.”
“Chắc thiệt hại lớn lắm. Tôi có nghe về vụ đó.”
“May mắn là không có thương vong, những vẫn có thiệt hại lớn về tài sản. Cuối cùng thì chúng tôi phải trói Alpha lại trong một khoảng thời gian dài.”
Hắn nói trói. Lần này, tôi mỉm cười một cách tự nhiên. Chỉ cần một cuộc trò chuyện ngắn như này thôi cũng đủ để tôi biết cách họ giám sát các Vệ binh hệ chiến đấu khắt khe như thế nào rồi.
‘Liệu bọn họ có bắt các Vệ binh bồi thường thiệt hại cho thành phố sau các trận chiến không nhỉ?’
Không chỉ có lúc bọn họ bị mất kiểm soát mà vào lúc bình thường, khi bọn họ chiến đấu chống lại lũ quái vật ấy. Việc vắt kiệt các Vệ binh—Thợ săn—bằng nợ nần cũng khá phổ biến mà. Tôi đã trải nghiệm cái đó rồi. Phí thuê trang bị, phí sửa chữa, phí thuốc hồi phục, phí sử dụng dungeon và còn hằng hà vô số nữa.
Ít hay nhiều thì có lẽ ở đây họ cũng làm thế. Và thậm chí là còn có nhiều ràng buộc hơn thế nữa. Ví dụ như là gia đình, hoặc khắc ấn và đại loại.
“Tôi rất mừng vì hệ hỗ trợ không phải lo ngại nhiều như thế.”
Tôi ngoác mồm cười và Dasple cũng khúc khích cùng tôi.
“Tất nhiên, và các lệnh quản chế của chúng ta cũng nhẹ hơn nhiều. Thậm chí nếu ta có trói tay chân một chiến binh lại thì, ai biết được, họ vẫn có thể gây rắc rối. Bọn họ mạnh mà, nên họ phải chịu trách nhiệm tương đương. Đó là nghĩa vụ của con người.”
Vậy là anh đang lật đổ chính sức mạnh đang bảo vệ anh ư?
Tôi có thể hiểu lý do vì sao bọn họ lại sợ những Thức tỉnh giả cấp cao. Và thật ra thì điều đó hoàn toàn bình thường. Một người bình thường chắc chắn sẽ cảm thấy sợ hãi khi thấy một người to lớn, rắn rỏi với thân hình to lớn; nhưng khi người đó còn có khả năng phá hủy những tòa nhà bằng tay không á? Việc hoảng sợ là điều hết sức tự nhiên. Đó là lý do vì sao ở trong thế giới của tôi, mọi người đều cố gắng tạo dựng hình tượng tốt đẹp cho Thợ săn ngay từ đầu.
Nhưng bên cạnh đó, nếu anh muốn được các Thức tỉnh giả bảo vệ thì phải đối xử công bằng với họ chứ? Không phải đó mới thật sự là nghĩa vụ con người sao? Đâu có ai được chọn cách họ sinh ra đâu cơ chứ, nhưng nói rằng bọn họ phải phục vụ vì họ mạnh hơn á? Tên điên này…
“Đối với Thành phố Achates, sự an toàn của người dân là ưu tiên hàng đầu. Bởi vì vào những lúc như thế này, điều quan trọng nhất là sự an toàn. Kết quả là bọn tôi đã cho ra nhiều lệnh quản chế hơn so với các thành phố khác, nhưng nói thật thì tự do là điều sang trọng duy nhất mà anh có thể tận hưởng khi còn sống.”
Có lẽ là đang nghĩ là ít nhiều gì tôi cũng biết về các hệ quả, hắn ta tiếp tục tâm sự với tôi.
“Không bất ngờ lắm khi các Vệ binh hệ tấn công bất mãn. Nhưng tôi tự tin rằng độ hài lòng của các Vệ binh hệ hỗ trợ và hệ chữa trị ở thành phố này đứng thứ hai thì không nơi nào đứng thứ nhất. Có lẽ cậu đến đây vì biết điều đó, Han Yoojin-ssi.”
“Tôi có nghe đồn về chuyện đó. Đó là lý do vì sao tôi đến Bộ Tư lệnh ngay sau khi đến thành phố này.”
“Haha, đúng thế. Với cả, không phải cậu đến từ Thành phố Médecin sao? Chuyện Mu-nim của Médecin quan tâm đến liên kết của các Vệ binh nổi tiếng mà, vậy nên bọn tôi không nên khinh suất được.”
Càng nghe nhiều về Médecin thì tôi càng tò mò về nơi đó. Có vẻ như ở thành phố đó, các người hỗ trợ và người chữa trị được đối xử rất tốt giữa các Vệ binh… Có lẽ nào tên Người mới đó đã để lũ trẻ ở Médecin không nhỉ? Yerim-ie và Noah không bị thả ở nơi sẽ đối xử tệ với chúng đúng không? Tôi còn không biết Peace đang ở đâu cơ. Về phần người lớn thì Sung Hyunjae và Moon Hyuna sẽ ổn thôi, tôi không cần quá lo lắng cho họ.
Cụ thể là Sung Hyunjae, anh ta là kiểu người nhập gia tùy tục mà.
Mặc cho những suy nghĩ hỗn loạn của tôi, bầu không khí loại đặc biệt thân thiện. Chúng tôi còn nói nhanh qua về những điều khoản trong hợp đồng của tôi.
“Tôi sẽ nói cho anh biết những kỹ năng của mình sau khi quyết định. Tôi có thể cho anh biết rằng những kỹ năng của tôi đủ mạnh để tôi có thể đến tận Thành phố Achates một mình với tư cách là một Cấp C.”
“Tôi rất mong chờ. Hẳn là cậu đã vài lần gặp qua những quái vật Cấp S, thậm chí là Cấp SS.”
“Tôi gặp chúng nhiều lắm.”
Dasple há hốc mồm đầy bất ngờ. Hắn không hề tiếc lời khen ngợi tôi, nói rằng đó là điều mà hắn mong đợi từ những ai đến từ Médecin.
“Chúng tôi sẽ chuẩn bị thủ tục sửa đổi khắc ấn nhanh nhất có thể.”
“À, trước đó.”
Tôi nuốt nước miếng và cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể trước khi tiếp tục.
“Tôi có thể kiểm tra tình trạng của Alpha không? Nói thật với anh nhé, tôi đã rất e ngại khi nghe nói rằng anh ta đã bị mất kiểm soát. Tôi còn định chuyển đến thành phố khác rồi cơ. Trước khi đến đây, tôi có nghe rằng anh ấy đã được quản lý khá tốt rồi, nhưng tai nghe thì không bằng mắt thấy mà.”
Tên khốn đó gật gù.
“Tôi sẽ phải xin lệnh cấp trên, nhưng chắc là sẽ ổn thôi. Nếu biết cấp bậc các kỹ năng của cậu thì sẽ dễ xin phép hơn đấy, Han Yoojin-ssi.”
“Để tôi nói anh nghe một kỹ năng khá thấp nhé. Anh Dasple, anh cấp D và có lượng mana trung bình, đúng không?”
Đôi mắt của Dasple mở to.
“Anh có kỹ năng đặc biệt để nhìn thấy cấp bậc và cấp mana của đối phương à?”
“Đúng thế. Tôi có thể kiểm tra lượng mana và sức khỏe của Cấp S, và cấp bậc đối với cấp SS. Kỹ năng ấy có nhiều tác dụng lắm, ở trong chiến đấu lẫn ngoài đời luôn.”
“Nếu đó là kỹ năng tương đối thấp… Được rồi, nhiêu đó là đủ để bọn họ cho phép anh rồi.”
“Khi nào thì tôi có thể đến?”
“Do anh vẫn là người ngoài nên anh chỉ có thể đến tòa nhà chính sau khi mặt trời lặn thôi.”
Sau khi được yêu cầu rằng hãy đến vào buổi tối, tôi rời khỏi phòng tiếp tân. Tôi cảm thấy hơi buồn nôn. Tuy nhiên, cảm giác mệt mỏi mà tôi cố gắng kiềm chế lại mạnh mẽ tăng lên. Tôi nghĩ rằng người kia không phải em trai tôi, nhưng tôi không cảm thấy có điều gì tốt lành cả.
Phải còn rất lâu nữa thì mặt trời mới lặn. Tôi thử an ủi bản thân mình bằng cách tìm kiếm thêm thông tin về Alpha. Khác với Sigma, anh chàng này có khá nhiều thông tin công khai.
‘26 tuổi, đã được rửa tội và Thức tỉnh từ 4 năm trước. Ngoài ba ra thì tất cả thành viên còn lại trong gia đình đều đã chết.’
Tôi cảm thấy hơi lạ sau khi biết rằng ba của anh ấy vẫn còn sống. Dữ liệu cũng có cả hình đi kèm nữa. Anh ấy có mái tóc đen giống với Yoohyun-ie, nhưng đôi đồng tử lại là màu đỏ. Có vẻ như đây không phải do Irin ảnh hưởng, mà là bẩm sinh.
‘Nói mới nhớ, chuyện gì đã xảy ra với Rin-ie nhỉ?’
Các tinh linh có xuất hiện trong thế giới này không nhỉ? Nhưng mà, tôi còn không biết liệu nó có đến đây không.
Alpha cũng là một chàng trai trẻ và đẹp, nhưng trông anh ấy khá khác Yoohyun-ie. Chắc chắn anh ta là một người khác, không nghi ngờ gì nữa. Tôi khá nhẹ nhõm sau khi nhận ra điều đấy.
‘Vốn dĩ thì anh ấy là một người khác ở một thế giới khác. Vậy nên Sigma chỉ là một trường hợp đặc biệt trông y hệt anh ta thôi.’
Và Sigma không phải là Sung Hyunjae. Đúng thế, đây cũng có thể không phải là Yoohyun-ie.
Tôi rời khỏi Bộ Tư lệnh rồi đi thẳng đến khách sạn gần nhất. Sau khi vào nhà hàng của khách sạn, tuy không có khẩu vị nhưng tôi vẫn gọi đồ ăn. Tôi đói lắm, nhưng do không muốn ăn nên tôi chỉ chọc đĩa vào cái dĩa salad của mình. Bỗng nhiên lấp lánh, một nhiệm vụ phụ xuất hiện.
[Phải Ăn Ngon
Không được bỏ bữa, phải ăn những món ăn bổ dưỡng để giữ mạnh khỏe! Bạn hãy thử tận hưởng ít nhất phân nửa khẩu phần ăn trên bàn.
Phần thưởng: 2x Thuốc hồi phục Mana Vị Sô-cô-la Cấp Cao.]
Cái nhiệm vụ này là sao đây? Tôi vô thức bật cười. Thuốc hồi phục mana đắt lắm, nhưng nghĩ đến việc có tận hai bình cấp cao thì phần thưởng này cũng tốt quá rồi đấy chứ. Và thế là tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ăn.
‘Nhưng tại sao lại là vị sô-cô-la?’
Nó làm tôi nghĩ đến người kia. Vị đó ngon thật. Một khi tôt bắt đầu ăn, thức ăn nhanh chóng trôi xuống dạ dày tôi. Nhờ vậy mà tôi đã dọn sạch phần ăn của mình và nhận được phần thưởng. Căng da bụng thì trùng cơ mắt, với cả tôi cũng rảnh cho đến khi hoàng hôn. Tôi đi lên phòng khách sạn của mình rồi tắm rửa và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
“Thưa ngài, thưa ngài! Xin hãy tỉnh dậy đi ạ!”
Tôi thức giấc khi bị lay tỉnh, có vẻ như điện thoại bàn không hoạt động. Một nhân viên khách sạn đang đứng cạnh bên giường tôi. Bọn họ có thể vào mà không cần có sự đồng ý sao?
“Mặt trời sắp lặn rồi. Xin ngài hãy di chuyển đến nơi trú ẩn của khách sạn đi ạ.”
Nơi trú ẩn của khách sạn? Cái khách sạn này có hầm trú ẩn á? Nhưng mà nếu không thể vận hành khách sạn trong ban đêm thì việc kinh doanh sẽ không khấm khá được đâu. Có lẽ nơi trú ẩn rộng hơn và được trang trí rộng hơn phòng thông thường nhỉ? Tôi cứ nghĩ giá của chỗ ở chỉ tương đối đắt thôi, nhưng chắc chuyện này liên quan đến hầm trú ẩn nhỉ?
Sau khi nói rằng tôi phải đến Bộ Tư lệnh, tôi rời khỏi khách sạn. Hai bên đường tĩnh mịch đến lạ. Về căn bản thì không có ai cả, và những chiếc xe buýt đang nhấp nháy đèn thông báo rằng họ đang chạy chuyến cuối cùng.
Tôi chạy xe máy đến Bộ Tư lệnh. Văn phòng công vụ đã đóng cửa từ bao giờ. Sau khi người bảo vệ đưa tôi vào, một gương mặt quen thuộc xuất hiện cùng với một Thức tỉnh giả khác.
“Chào mừng, Han Yoojin-ssi. Đây là Mindiva, một trong những người chịu trách nhiệm giám sát Alpha.”
Dasple giới thiệu tôi với người đàn ông đứng cạnh hắn ta. Giống như ở Sollemnis, những người ở đây có tên đơn giản với độ dài nhất là 3 âm tiết, và không có tên đệm. Mindiva bắt đầu, nói rằng hắn rất mong chờ để làm việc với tôi.
“Thậm chí đến các Thức tỉnh giả Cấp SS còn mất kiểm soát khi bị cạn mana mà. Hiện tại, Alpha đang hấp thụ mana từ Lỗ Mana. Anh ấy sẽ không thức dậy trừ phi chúng ta tắt thiết bị hấp thụ.”
Vậy là nó hoàn toàn an toàn. Cùng với những lời đó, hắn ta đi vào trong thang máy rồi bấm tầng thấp nhất và sử dụng thẻ chìa khóa của mình. Vậy là nếu không có thẻ chìa khóa, tôi sẽ không thể đi đến tầng có Hố Mana. Nơi đây là dưới lòng đất, và ắt hẳn cũng không có cầu thang bộ.
Tôi có thể mua một cái Chìa khóa vạn năng nhưng hiện giờ thì tôi chỉ cần chú ý đến thẻ chìa khóa kia thôi.
“Hiện tại thì vẫn an toàn, nhưng chúng tôi không thể để một Alpha vô giá ngủ như vậy được. Vậy nên bọn tôi đã tiến hành thủ tục khắc ấn mana.”
“…Thủ tục?”
“Đúng thế, đó là thủ tục để cho một số người có thể kết nối dấu ấn của họ để cưỡng bức chiết xuất mana của Alpha. Nếu Alpha còn phát điên thêm lần nào nữa thì việc kiểm soát anh ấy sẽ nhanh chóng hơn. Tuy nhiên, hệ quả là sức ảnh hưởng của dấu ấn bảo vệ sẽ bị giảm đi rõ rệt, điều đó cũng có nghĩa rằng các quái vật có kỹ năng hấp thụ sẽ nguy hiểm hơn, nhưng biết làm sao bây giờ?”
Anh ta còn nói rằng một khi Alpha đã hoàn toàn bình tĩnh thì nó sẽ được chỉnh lại như bình thường.
“Tất nhiên, trong trường hợp anh ấy mất kiểm soát thêm lần nữa thì thủ tục sẽ được hoàn tất ngay sau khi bọn tôi chuẩn bị xong các vật phẩm hấp thụ mana cấp cao. Bọn tôi không thể chủ quan được.”
…Nói ngắn gọn lại thì vào thời điểm này, việc chế ngự Alpha dễ như trở bàn tay. Nếu… Nếu Alpha là Yoohyun-ie thì chỉ giải cứu em ấy sẽ không giải quyết được chuyện gì cả. Việc đối đầu với các quái vật sẽ còn nguy hiểm hơn.
Thang máy ngừng lại và cửa mở ra. Chúng tôi đi qua một vài trạm kiểm soát giống như ở Sollemnis.
“Vấn đề lớn nhất là Alpha đang có biểu hiện mê sảng. Cậu biết đấy, Alpha không có anh trai.”
“…Anh trai ư?”
“Đúng thế. Tất nhiên, tôi cũng không biết được liệu đó có phải là anh ruột của anh ấy hay không nhưng trong tất cả những mối quan hệ mà bọn tôi đã điều tra, thì anh ta không hề gọi ai là ‘hyung’ cả. Có khả năng cao là anh ấy đã giấu người anh này để bảo vệ điểm yếu của mình, nhưng dựa vào thái độ bất ngờ của anh ta thì tôi nghiêng về vấn đề tâm lý hơn.”
…Thật khó để ngăn chặn sự tức giận đang dâng trào trong lòng tôi. Em ấy đã nói ‘hyung’. Em ấy đang đi tìm anh trai của mình. Tôi không thể tiếp tục và phủ nhận rằng đó không phải là em trai tôi. Trái tim của tôi trở nên lạnh lẽo đến mức đau đớn, còn bụng tôi thì quặn lại. Tôi vô thức nghiến chặt răng đến mức hàm của tôi đau nhói.
Bình tĩnh lại nào. Nếu tôi nổi đóa ở đây thì chỉ khiến mọi thứ khó khăn hơn thôi. Tôi không nghĩ rằng việc mang em ấy ra khỏi đây sẽ dễ dàng, nhưng khắc ấn là chuyện khác nữa. Không nên tự dưng khiến bọn họ cảnh giác; vào lúc này, tôi nên giả vờ hợp tác nhất có thể và xem xét tình hình.
“Ở đây này. Sau khi khắc ấn, bọn tôi đã nhốt anh ấy trong phòng cách ly kiên cố hơn cùng với những thiết bị hấp thụ mana mạnh hơn, và cũng gần Hố Mana hơn nữa. Những bức tường ở đây đã nhận ân sủng từ Hố Mana nên đến các Thức tỉnh giả Cấp SS cũng khó lòng mà phá được chúng. Càng gần Hố Mana thì những bức tường càng mạnh, nên cho dù nếu bây giờ Alpha có tỉnh giấc thì anh ấy cũng khó lòng trốn thoát khỏi gian phòng cách ly này.”
…Thật kinh tởm làm sao. Đến mức này thì có lẽ Bom Hơi thở của Rồng cũng vô dụng. Phòng cách ly có hai khu vực. Sau khi đi vào trong, chúng tôi phải đi qua thêm một cánh cửa nữa; và nếu muốn mở cánh cửa ở trong thì một cái thẻ chìa khóa vẫn không đủ, nó còn yêu cầu nhận diện khuôn mặt nữa.
Cuối cùng, cánh cửa cũng mở ra và chúng tôi tiến vào. Tôi nhìn thấy những vết khắc trải dài ngổn ngang khắp phòng và ngay giữa thiết bị hấp thụ đang phát ra ánh sáng nhẹ, có một chàng trai bất tỉnh đang nằm.
Không chỉ bị trói chặt tay chân ra đằng sau lưng, em ấy còn bị bịt miệng và che mắt nữa. Một cái ống đang liên tục dẫn truyền những thứ thuốc không rõ nguồn gốc vào gáy của Alpha.
Khi tôi đang định tiếp cận em ấy mà không suy nghĩ, Mindiva đã nắm lấy tay tôi.
“Đừng đến gần máy hấp thụ mana. Mana của cậu sẽ ngay lập tức bị hấp thụ và cậu sẽ bị ngất, chưa kể đến các vật phẩm cậu đang đeo sẽ bị hư hại.”
…Vậy là Thức tỉnh giả không thể đến gần nó hay sử dụng vật phẩm ư? Trên hết, việc phá hủy căn phòng này gần như là không thể.
Sau một hồi chiến đấu nội tâm, tôi cẩn thận kiểm tra Alpha. Tuy mắt của em ấy đã bị che, nhưng mà.
‘…Yoohyun-ah.’
Trông em ấy khác hẳn với các tấm hình của Alpha. Em ấy không hoàn toàn giống em trai tôi, nhưng vẫn có nét tương đồng giống thằng bé. Người này chắc chắn trông giống Yoohyun-ie hơn là Alpha. Tôi đã nhìn em trai tôi lớn lên mà, làm sao tôi có thể nhìn nhầm được?
“Ngoại hình của Alpha… hình như hơi khác so với trong ảnh…”
“Vậy sao? Chắc lo do ảnh đấy. Đối với tôi thì anh ấy vẫn vậy.”
Vẫn vậy là sao? Thể hình của người này hoàn toàn khác biệt đấy? Có vẻ là trong mắt những người khác, Yoohyun-ie… trông y hệt Alpha. Tôi khẽ thở dài và cổ họng tôi thì khô khốc. Tôi muốn chạy đến chỗ em ấy ngay lập tức.
Chết tiệt, tại sao mấy tên này lại có thể đối xử với một đứa trẻ như thế? Tôi—thật đấy, tôi nên làm gì đây? Đây là đứa trẻ mà tôi đã nuôi dạy đấy, cho dù cơ thể này không phải là của thằng bé nhưng.
“…Anh nói rằng Alpha có triệu chứng mê sảng đúng không?”
“Đúng vậy, đó là lý do vì sao anh ấy đang được truyền cả dược phẩm lẫn thuốc phiện. Chúng tôi cũng đang cố gắng tìm kiếm những Vệ binh có kỹ năng tinh thần cấp cao từ các thành phố khác.”
“Một trong những kỹ năng của tôi có liên quan đến tinh thần.”
“Cái gì cơ?”
“Đơn giản lắm, trấn an mục tiêu, có tác dụng với cả Cấp SS. Đó là lý do vì sao trên đường đến đây, tôi có thể dễ dàng trốn thoát khỏi bọn quái vật.”
Tôi nhìn sang Mindiva và muốn đấm thẳng vào gương mặt đẹp trai ấy. Bây giờ tôi có thể dễ dàng rạch cổ họng của hắn, điều khó khăn ở đây là kìm nén cái ham muốn đó lại.
“Tôi nghĩ tôi có thể giúp. Nếu được, tôi sẽ thử sử dụng nó với Alpha nhé?”
“Ý anh là bây giờ ư?”
“Đúng thế. Nếu nó thật sự có hiệu quả thì các điều khoản trên hợp đồng của tôi cũng sẽ thay đổi.”
Cả tôi và tên khốn đó đều mỉm cười.
“Do đang bị đánh thuốc nên anh ta không thể phát điên được, nhưng vẫn nguy hiểm lắm.”
“Nếu tôi cũng nghĩ như thế thì tôi đã không đi đến đây rồi.”
Sau khi nói rằng ‘cũng đúng’, tên khốn ấy còn bảo rằng hắn sẽ chuẩn bị ngay lập tức. Không lâu sau đó, có thêm một vài người nữa, bao gồm 2 Vệ binh Cấp S, tiến vào.
“Chúng tôi sẽ tắt thiết bị hấp thụ mana. Xin hãy tránh sang một bên.”
Sau khi bọn họ làm một vài thao tác phức tạp, ánh sáng đến từ những vết khắc dài trên nền nhà nhạt dần. Ngay lúc tôi định tiến lại gần Alpha, cơ thể bất động của em ấy khẽ cục cực. Ai nhìn vào cũng biết được cơ thể của em ấy đang thô bạo vặn vẹo.
“Không sao đâu!”
Tôi nhanh chóng la lên. Ngay lập tức, chuyển động của Alpha—Yoohyun-ie dừng lại. Tôi nghe thấy có người ngưỡng mộ nói rằng ‘được kìa’. Tôi không chần chừ mà đi về phía Yoohyun-ie và quỳ xuống cạnh thằng bé.
“…Sẽ ổn thôi.”
Cơ thể yếu ớt đang run rẩy cùng với hơi thể kích động ấy. Tôi cẩn thận cởi bịt mắt của em ấy ra để không làm khiến. Em ấy mở mắt, đôi con ngươi màu đỏ tươi ấy nhìn chằm chằm tôi. Rồi ngay lập tức, đôi mắt đờ đẫn vì say thuốc của thằng bé đẫm lệ.
Tôi vươn tay ra, và ôm em trai mình vào lòng.
