S-class

Chương 167: Cấp S trên danh nghĩa (1)

Trans: Đan

Beta: Anh Thư

“Thà rằng tôi chuyển kiếp luôn bây giờ còn hơn.”

Kim Minee nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại một lúc lâu rồi lẩm bẩm trong tuyệt vọng. Cậu chưa từng trải qua cảm giác thất tình bao giờ, thậm chí còn chưa từng thử tỏ tình để bị từ chối, mới chỉ tán tỉnh qua loa thôi, nên cái này hơi quá đáng với cậu ta rồi.

“Cậu thực sự thích cô ấy sao?”

“Tôi đã tưởng lần này mình còn cơ hội…”

Đúng như tôi nghĩ, đây chỉ là tình cảm đơn phương. Dù sao đi nữa thì tôi vẫn vỗ vai để an ủi cậu ấy.

“Họ đã nói rằng tôi sẽ trở nên nổi tiếng hơn nếu trở thành một Thợ săn và được ở trong một công hội lớn, vậy thì tại sao dù họ đã bảo tôi là cấp S rồi thì vẫn không có gì thay đổi chứ?”

Ừ thì, nói thật là, đây là một điều kiện con người [1] khó khăn và không thể tránh khỏi; nếu chưa từng gặp qua thì người ta còn thấy hào hứng…Về phía cô gái kia, có thể là cổ còn chẳng biết cái S của cấp S nó đặc biệt ở chỗ nào.

“Đừng buồn nữa. Sau này cậu sẽ tìm được một mối quan hệ tốt hơn mà”

“Không, không dễ vậy đâu. Nói đến thì, ngài Hội trưởng đẹp trai của chúng ta có vẻ như cũng chưa từng có mối tình nào vắt vai, nhưng nếu cậu ta từng chơi vài mối qua đường thì chắc cũng…”

“Yoohyunie nhà tôi chưa từng làm mấy thứ như vậy.”

So sánh vớ vẩn. Do cậu đã chịu khổ vì chúng tôi nên lần này tôi bỏ qua cho đấy. Kim Minee nhanh chóng nhận ra sai lầm và ngậm miệng.

“Vâng, đúng vậy. Tôi hiểu rồi.”

“Không sao cả. Đôi khi trong cuộc sống, cậu vẫn có thể mắc sai lầm, chỉ một lần này thôi.”

Đương nhiên là sẽ không có lần thứ hai rồi. Tôi không muốn nghe người khác nói vậy, dù tự tôi cũng đang lo lắng về chuyện này. Thằng bé có vẻ hơi trễ rồi…Đúng là vậy. Họ nói rằng giới trẻ thời nay thường hẹn hò từ rất sớm. Nếu là một thợ săn cấp cao thường người ta không thể hẹn hò vì sự an toàn của đối phương… Tôi tự hỏi có khi nào thằng bé thích một người chưa thức tỉnh nên đã bỏ cuộc luôn mà không hé răng nửa lời với chúng tôi không nhỉ.

Nhân cơ hội này tôi có nên hỏi thử không nhỉ?

Tôi bảo Kim Minee suy nghĩ cẩn thận cho tới ngày mai. Dù cậu ta có chọn gì đi nữa thì phần thưởng cũng sẽ rất đáng giá. Tất nhiên, nếu cậu ta chịu làm một cấp S để tụi tôi sử dụng danh tính của cậu ta trong tương lai thì sẽ thuận tiện hơn nhiều.

“Một số thợ săn MKC đã liên hệ với chúng tôi.”

Khi chúng tôi rời khỏi căn phòng bí mật và đi xuống hành lang, Seok Simyung nói.

“Cuộc khai phá dungeon cấp S do thợ săn Park Yerim đảm nhiệm đã thành công và họ lo lắng khi biết rằng chúng ta muốn sở hữu những dungeon cấp S cùng thuộc tính với cô bé.”

“Họ sẽ không muốn tham gia vào một đội tấn công dungeon cấp A sau khi đã tham gia vào một đội cấp S đâu.”

Đương nhiên sẽ có sự khác biệt về số tiền kiếm được nhưng là một thợ săn cấp cao ước mong được nâng cao sức mạnh của mình thì người ta phải theo đuổi các dungeon cấp S. Khả năng nhận được các vật phẩm cấp cao và kỹ năng cao hơn các dungeon cấp A nhiều.

“Hãy chọn thật kỹ các ứng cử viên phỏng vấn. Xin đừng để Yerimie gặp phải bất kỳ tên thợ săn kỳ lạ nào trong tổ đội của mình.”

“Đừng lo lắng, chúng tôi sẽ kiểm tra lý lịch thật kỹ lưỡng.”

“Ngoài ra, nghe bảo họ sẽ sớm xây thêm một tòa nhà mới để bổ sung tiện nghi.”

Nghe tôi nói xong, Seok Simyung gật đầu.

“Đúng vậy, có bao gồm cả ký túc xá nữa. Chúng tôi đã thỏa thuận mua xong tòa nhà ở gần đấy.”

“Chúng tôi có được sử dụng những cơ sở vật chất đó không?”

Một số người trong đó khá yếu đuối nhưng vẫn có giá trị, điều đó có nghĩa chúng tôi không thể bạ đâu cũng đi được. Vì vậy tôi không thể bỏ lỡ được cơ hội tiếp cận những thứ quý giá được. Seok Simyung mỉm cười dịu dàng trước câu nói của tôi.

“Tất nhiên là được rồi. Dù sao đi nữa thì chẳng phải chúng ta đều là một gia đình sao?”

“Anh đừng cố lôi kéo tôi vào đó. Chúng tôi sẽ trả đầy đủ chi phí thích hợp.”

“Tiếc thật đấy. Chúng tôi sẽ cố gắng tìm một địa điểm gần cơ sở nuôi dưỡng.”

“Nếu vậy thì thật tốt quá.”

Sau đó điện thoại tôi đột nhiên rung lên. Những ký tự to chình ình hiện lên: ‘Kỹ Năng’ – chẳng phải là Sung Hyunjae đây sao. Khi tôi bắt máy và tự hỏi chuyện gì đã xảy ra thì có vẻ là về các dungeon ở Nhật Bản.

“Sáng nay tôi đang bàn với anh rồi, anh đã lấy được cái nào chưa? Anh cũng chăm chỉ phết đấy chứ.”

[Tôi đã rất siêng năng đấy.]

Nghĩa là ‘Tìm hiểu đi’. Chỉ với vài từ, hàng loạt tờ báo cáo sẽ tự động xuất hiện, quả là sở trường của anh ta. Công hội đã giành được quyền sở hữu Dungeon chứa nguyên liệu thuốc thể lực là một công hội tầm trung. Đây là một đối thủ khá dễ dàng, nhưng anh ta nói rằng nếu liên lạc từ Hàn Quốc, khả năng cao các công hội lớn sẽ can thiệp vào.

[Về nguyên tắc thì việc buôn bán các Dungeon giữa các quốc gia là bị cấm, vì vậy họ sẽ không chấp nhận dù có ra cái giá nào đi nữa.]

“Anh phải thử cám dỗ họ bằng một thứ gì đó hấp dẫn.”

[Tôi đang tự hỏi tại sao cậu lại muốn có chúng tới vậy.]

Ngay khi anh ta nói anh ta rất kỳ vọng với giọng nói đầy ý cười, tôi vạch ra ranh giới trước và bảo đừng quan tâm vô ích.

“Như tôi đã nói, cổ phần của Sesung là 30%. Ngoại trừ chi phí giao dịch, nó còn bao gồm chi phí bảo vệ các Dungeon trong tương lai.”

Vì ở nước ngoài nên rất khó để tìm thuê một đội bảo vệ Dungeon ngoại trừ đội Đột Kích. Tuy nhiên nếu giá trị của Dungeon bị tiết lộ sẽ có những công hội của Nhật Bản cố gắng lẻn vào và tấn công. Vì vậy tôi quyết định tranh thủ sự giúp đỡ của Sesung để bảo vệ Dungeon.


Sau khi trao đổi thêm vài lời, tôi cúp máy và quay lại nhìn Seok Simyung.

“Anh có thể tiếp tục đặt cược giống như khi đã làm với Dungeon slime. Tôi dám khẳng định giá trị của nó.”

Tôi cứ tưởng rằng anh ta sẽ khó chịu trước lời nói của tôi. Nhưng ngay lúc tôi vừa chuẩn bị thuyết phục anh ta thì Seok Simyung lại nhẹ nhàng đáp.

“Tôi sẽ tiến hành luôn.”

“…Anh sẽ làm gì cơ?”

“Quy trình giao dịch Dungeon rất phức tạp. Chúng tôi sẽ cần một số tài liệu cho các giao dịch quốc tế—”

“Không, ý tôi không phải thế. Sao anh chấp nhận dễ dàng vậy?”

Có phải là lợi ích từ Dungeon slime nhiều quá không vậy? Giờ có nhiều thứ cần phải chi tiêu lắm, nên nếu cược thua thì họ sẽ phải chịu ảnh hưởng nặng nề; vậy mà anh ta lại đồng ý sao. Tôi nhìn anh ta chằm chằm, cảm thấy nghi ngờ lời nói đó và Seok Simyung cười nhẹ tênh.

“Han Yoojin-ssi sẽ không làm gì hại tới ngài Hội trưởng.”

“Anh mới quen tôi được bao lâu chứ? Mới chỉ có vài tháng thôi mà. Anh không nghi ngờ gì sao?”

“Tôi đã từ bỏ mọi nghi ngờ của mình sau khi kiểm tra lý lịch. Cậu đúng là một người đáng nghi, nhưng tôi biết phải làm gì đây khi cậu chẳng có tí sơ hở nào? Người yếu kém hơn thì cứ nghe gì tin nấy thôi.”

Hành động đáng ngờ của tôi về các khế ước Thợ săn và thông tin về Dungeon đều do sự hồi quy nên việc không thể lý giải được là điều đương nhiên. Dù vậy tôi cũng khá ngạc nhiên khi anh ta quyết định buông bỏ hoàn toàn.

“Và nếu có gì đó không ổn xảy ra thì bằng lý do đó cậu có thể ký khế ước trọn đời—”

“Sẽ không đâu. Anh từ bỏ đi.”

Anh ta kiên trì thật. Thái độ này của Seok Simyung đã dần trở nên quen thuộc rồi, nhưng tôi vẫn thấy lạ, như thể là nó lạ thật. Mới hôm nào anh ta còn đối xử với tôi như một chướng ngại vật không đáng để bận tâm. Bây giờ anh ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng ấm áp, thi thoảng lại trở nên lạnh lùng như thể có một tảng băng đọng lại ở bên trong vậy.

Tuy nhiên tại thời điểm đó thì tôi nghĩ mình xứng đáng. Kể cả là hiện tại, anh ta sẽ quay lưng lại với tôi nếu tôi mất đi kỹ năng của mình chứ? Anh ta có thể không lạnh lùng với tôi vì tôi và Yoohyunie rất thân nhau.

“Vậy thì xin hãy chuẩn bị dùm tôi. À, và anh có thể tìm một nhà chế tạo sản phẩm từ phụ phẩm Dungeon được không?”

Tôi nghĩ chúng ta nên chuẩn bị sẵn quà sinh nhật cho một quý ông nào đó.

Khi Yoohyunie và Yerimie trở lại từ Hiệp hội Thợ săn, chúng tôi ra ngoài ăn tối. Vì đã rời khỏi Haeyeon nên Peace đã quay ra ở với chúng tôi. Bởi vì bọn tôi là một tổ hợp những người khá có tiếng, nên chúng tôi đã đi đến một nhà hàng có phòng riêng và thường xuyên được các Thợ săn cấp cao lui tới.

Cả hai người ban đầu tính ngồi cạnh tôi, nhưng sau một hồi im lặng đấu đá tinh thần thì họ đã ngồi cạnh nhau và đối diện tôi. Bởi vì chỗ bên cạnh đã được Peace nằm chễm chệ lên, nó còn ve vẩy cái đuôi tỏ vẻ đắc thắng.

Yerimie nói rằng lễ kỷ niệm thì nên có đồ uống và gọi lên một chai sâm panh. Dù không uống nhưng con bé đã làm một cú bật nắp chai bằng tay và làm rượu phun ra như đài phun nước. Đám rượu vung vãi đó phun thẳng về phía Yoohyunie nhưng bốc hơi ngay trước khi kịp đáp xuống người thằng bé.

“Đừng dùng kỹ năng ở bên ngoài Dungeon.”

“Ok.”

“Ừm.”

Hai đứa trả lời ngoan ngoãn phết. Yerimie gọi rất nhiều thứ và ăn uống ngon lành trong khi đó đứa em trai ngốc nghếch của tôi thì lại vô cùng kén chọn. Tôi bảo em ấy rằng đừng lo lắng vì tôi đã có khả năng Kháng Độc rồi lấy ra một ít thức ăn.

“Mấy đứa này, mấy đứa đã từng thích ai chưa? Nghe nói dạo này giới trẻ người ta hẹn hò sớm lắm.”

“Ầy, chú vừa hỏi mấy câu giống mấy ông chú già thật sự – Không, tôi chẳng có gì hết. Những người nhỏ hơn hoặc bằng tuổi tôi thì toàn là mấy đứa trẻ con. Nhưng tôi cũng chả thích mấy người lớn tuổi hơn.”

Nhóc cũng là trẻ con đó.

“Em cũng không có ai hết.”

“Thế còn hồi trước thì sao? Em chưa từng thích ai hả?”

“Không một ai cả.”

Trái tim tôi đau nhói trước câu trả lời thờ ơ của em ấy. Em ấy thực sự không có ai cả. Yerimie cũng có chút bất ngờ.

“Ngạc nhiên thật, mặt anh trông ổn áp vậy mà, hẳn anh phải nổi tiếng lắm chớ. Cả tôi còn được tỏ tình vài lần mà, tất nhiên.”

Dù đã no nhưng tôi vẫn bật cười.

“Chúng ta đến trung tâm giải trí nhé. Quanh đây có một chỗ hay lắm!”

Yerimie nói rằng chúng tôi nên đi đâu đó chơi bởi vì lúc ăn xong còn rất sớm. Đây là nơi cho phép Thức tỉnh giả quậy phá đống cơ sở vật chất của họ khi chơi, miễn là đền tiền. Chắc đó là lý do vì sao tôi thấy có vài Thợ săn khác ngoài bọn tôi. Ngay khi thấy Yoohyunie, họ chuồn ngay lập tức.

Yerimie đi đến khu chơi bắn súng ở bên nọ rồi nhấc cái súng lên một cách vô cùng điệu nghệ, bảo là con bé thường chơi cá cược món tráng miệng ở cái trò này. Yoohyunie, đáng ra là chưa từng thấy mấy thứ như súng đạn bao giờ, thế mà lại vào tư thế khá chuẩn. Vậy mà tôi lại là người duy nhất từng đi nghĩa vụ quân sự đấy.

‘Sao mà mình có thể chiến thắng một cấp S cơ chứ?’

Mấy đứa nhóc này, bọn họ còn bắn trúng hồng tâm cơ đấy. Vì bắn trúng tâm rất dễ nên họ còn chuẩn bị cả thước để đi xem ai bắn chính xác hơn. Không lệch nhau mấy, nhưng mà vì bọn tôi vốn đi để chúc mừng Yerimie nên tôi đứng về phe nhóc ấy.

“Han Yoohyun, dạo này anh chậm quá rồi đấy ~ Chơi với chú cho lắm vào… ôi mịe─ghen tị quá!”

Cuối cùng, Yerimie – đáng lẽ ra phải tự hào, lại đột nhiên cáu giận và tấn công Yoohyunie, còn Yoohyunie cũng háo thắng mà nhìn lại cô nhóc với vẻ mặt thách thức. Tôi đã cố gắng khuyên giải hai đứa bằng cách nói rằng nếu muốn đánh nhau thì đánh trong game đi, nhưng cuối cùng hậu quả vẫn là sự ra đi của ba chiếc máy game xấu số. Đương nhiên, sau đó chúng tôi cũng đã đền bù lại bằng thẻ của Sung Hyunjae.

Nhưng chưa dừng lại ở đấy, khi chuyển qua chơi trò gắp thú họ lại tiếp tục làm hỏng máy.

“Chị Hyuna cũng không giỏi gắp thú xíu nào, chị ấy suốt ngày làm hỏng máy thôi.”

Cầm chiếc cần điều khiển bị gãy trong tay, Yerimie cố gắng bao biện. Sau đó, cô nhóc còn nói rằng Kang Soyoung chơi rất giỏi trò này. Sau đó, Yoohyunie gắp được một chú gấu hay mèo gì đó màu xanh rồi ném nó cho Yerimie.

“Anh có thích con nào không?”

“Không hẳn… Nhóc kia nhìn giống Chripie nhỉ.”

“Lấy con thỏ ở bên cạnh nó nữa.”

Đúng như mong đợi, con thú bông rơi ngay vào ô ngay lượt chơi đầu tiên. Thằng bé bảo đây là lần đầu em ấy chơi trò này, nhưng em ấy chơi giỏi thật. Đúng là em trai tôi cái gì cũng giỏi mà.

Bọn tôi chơi vui vẻ đến tận khuya, sau đó hai đứa cùng dắt tôi về nhà, rồi trở về hội Haeyeon. Khi tôi ôm Peace đi vào nhà thì liền nghe thấy tiếng Chirpie ríu rít chào đón mình. Nhóc ấy tiến lại gần kêu chíp chíp rồi ngước nhìn Peace đang được ôm trong tay tôi.

“Cũng lâu rồi nhỉ? Có vẻ như Chirpie nhớ con lắm đó Peace.”

Khi tôi đặt Peace lên sàn, nó nhìn nhóc chim bồng bềnh đang rung rinh rồi giơ chân vỗ nhẹ vào đầu Chirpie.

-Chíp!

“Còn có bé ma thú mới nữa, tên nhóc ấy là Bellaré.”

Tôi nói rồi đi về phía phòng khách. Bellaré đang ngồi trong lồng bỗng ngẩng đầu lên và rít lên với tôi ‘Xìiii’.

“Dạo này nhóc sao rồi? Bellaré à, đây là Peace nha. Hai đứa đừng đánh nh–”

-Grừ.

Peace gầm ngừ cảnh giác khi nhìn thấy con rắn bảo thạch trước mặt. Bellaré vừa ra khỏi lồng nghe vậy cứng đờ người lại rồi cũng nhe răng nanh.

-Chípp.

-Xì, xì.

Nhóc ấy núp đằng sau Chirpie. Không, Bellaré à, nhóc mạnh hơn Chirpie rất nhiều đó. Nhóc nghĩ rằng thua nó một lần đồng nghĩa với việc nó mạnh hơn nhóc sao? Peace nheo mắt nhìn Bellaré núp sau Chirpie. Còn Chirpie thì vỗ vỗ cánh kêu lên.

-Chíp chíp!

-Keuheung.

Peace lắc đầu thất vọng, rồi nhe răng với Bellaré một lần nữa và quay về phía tôi. Có vẻ như nhóc ấy không có ý định tấn công rắn bảo thạch, mặc dù nhóc ấy không thích Bellaré.

-Chíp!

“Ba rất tự hào về con nha! Cũng tự hào về Peace nữa.”

Các con tôi thật thông minh xinh xắn và đáng yêu. Và tất nhiên, dù thế nào đi nữa thì chúng vẫn thật tuyệt vời. Tôi vuốt ve Peace và Chirpie tràn đầy hạnh phúc.

***

Ngày hôm sau, Kim Minee mang vẻ mặt tái nhợt tới chỗ tôi và nói.

“Tôi đã suy nghĩ suốt đêm và đưa ra quyết định về việc chọn giữa cấp B và cấp S.”

“Cậu vẫn chưa chọn được sao?”

“Tôi nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn không chọn được nên tôi nghĩ mình sẽ tung đồng xu.”

Cậu tính đặt cả cuộc đời của mình vào trò đó sao? Kim Minee lấy ra một đồng 100 won và đặt lên tay.

“Ngửa là cấp S, sấp là cấp B.”

Đồng xu bay lên không trung cùng với tiếng hét quả quyết của cậu ấy. Và sau đó rơi xuống đất đánh một tiếng cạch. Đô đốc Lý Thuấn Thần [2] buồn bã nhìn vào tên nhóc không có một tí kế hoạch cuộc sống nào này.

[1] Điều kiện con người (raw: 인간적): đơn giản là tất cả các đặc điểm và các sự kiện chính tạo nên các yếu tố cần thiết cho sự tồn tại của con người, bao gồm sinh, tăng trưởng, cảm xúc, khát vọng, xung đột và tử vong. 인간적 là một chủ đề rất phức tạp và rộng lớn, chưa có định nghĩa chính xác và cũng chưa có bản dịch chính thức ra tiếng Việt nên mình tạm dịch như thế này. Các bạn có thể hiểu ý câu của Yoojin là tỏ tình bị từ chối là sự kiện rất đau buồn nhưng không thể tránh khỏi trong cuộc đời mỗi con người, vậy thoi :’)

[2] Mặt ngửa của đồng xu mệnh giá 100 won.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments