S-class

Chương 225: Thành phố vào ban ngày (1) 

Trans: Rin

Beta  : Sách

Một người thanh niên tóc đen đang nằm ngủ giữa không gian rộng lớn. Khắc văn (1) hấp thụ mana trên sàn đất, lấy người thanh niên làm điểm trung tâm, tiếp tục hút lấy mana của cậu ta.

Những người đứng bên ngoài khu vực hiệu quả của khắc văn nhìn cậu ta với vẻ mặt lo lắng.

“Sigma (2) của Sollemnis (3) đã từ chối yêu cầu hỗ trợ.”

“Tuy nhiên, Lambda (4) của Lancea (5) ít nhất đã đồng ý cung cấp hỗ trợ nếu quái vật cấp SS xuất hiện, nhưng nếu sự cố xảy ra cùng lúc thì Lancea sẽ được ưu tiên hơn.” 

Quái vật cấp SS xuất hiện theo chu kỳ khoảng một, hai lần mỗi tháng. Dù không có tỷ lệ xuất hiện thường xuyên, nhưng họ không thể yên tâm ngay cả khi nhận được lời hứa hỗ trợ vì không thể dự đoán khi nào chúng sẽ xuất hiện.

Ngoài ra, vệ binh cấp SS trực thuộc thành phố là cần thiết để giảm thiểu thiệt hại do quái vật cấp S và thấp hơn gây ra. 

“Việc đánh thức Alpha mà không có biện pháp nào cũng rất nguy hiểm. Vì ở đây gần hố mana.”

Ngay cả những thức tỉnh giả cấp SS có năng lực mạnh mẽ vẫn sẽ mất ý thức khi cạn kiệt mana. Sự khống chế của Alpha khi phát điên cũng được thực hiện bằng cách chặn việc bổ sung mana và chờ đợi mana bị rút cạn khi cậu ta sử dụng các kỹ năng, sau đó sử dụng thêm kỹ năng và vật phẩm để rút đi mana của đối phương.

Đây là phương pháp khả thi do vệ binh SS chỉ được cung cấp một số lượng nhỏ bình mana, và vì tốc độ phục hồi mana tự nhiên của thức tỉnh giả rất chậm.

“Cậu ta đang có biểu hiện rối loạn tinh thần nên cần chờ cho tới khi chúng ta nhận được sự giúp đỡ từ một vệ binh cấp SS khác. Trước hết thì hãy yêu cầu Sollemnis lần nữa.”

“Hãy cẩn thận cái miệng, đừng để lộ tình trạng của Alpha ra ngoài.”

Tiếng thở dài thấp thoáng phát ra. May mắn thay, lần cuối cùng quái vật cấp SS xuất hiện là chưa đầy một tuần trước. Vẫn còn an toàn trong ít nhất một tuần nữa nên trước đó phải tìm cách ổn định Alpha.

* * *

Bíppppp─ Bíppp─

Tiếng còi báo động ầm ĩ làm tôi giật mình tỉnh giấc. Gì vậy? Có nổ dungeon gần đây… Sao? Mình đang ở đâu vậy?!

‘…À, trời đất.’

Tôi bất ngờ khi bức tường bên ngoài tòa nhà đập vào mắt mình, rồi cuối cùng cũng nhớ lại sự việc tối qua. Ở đây là bên trong dungeon.

Đúng hơn là, thế giới đã bị huỷ diệt. Một thế giới giả lập với những thông tin còn sót lại. Ở đây, tôi đã gặp người na ná Sung Hyunjae… Nghĩ lại vẫn thấy tức.

Trước tiên là đứng dậy từ chỗ ngồi. Vẫn còn nghe thấy tiếng còi báo động. Không biết trời sáng hay chưa, nhưng ánh sáng đã len lỏi qua khe hở giữa những tòa nhà. 

Nên kiểm tra xem có chuyện gì không nhỉ? Tôi dùng ẩn thân và cẩn thận luồn lách ra khỏi khe hở giữa các tòa nhà.

Soàn soạt.

Một chiếc máy lớn đang di chuyển dọc theo con đường. Nó đi tới đâu thì lòng đường nứt vụn và vỡ nát được sửa tới đó. Tôi quan sát xung quanh vì e ngại quái vật mà ló đầu ra là cái máy sẽ bị đập nát, nhưng không giống như ban đêm, xung quanh rất yên tĩnh. 

‘Sao ồn ào đến như vậy mà không có con quái vật nào xuất hiện nhỉ?’

Trong lúc ngờ vực, cái máy sửa chữa đường xá đã khuất mắt ở đằng xa. Và rồi một lát sau, tiếng còi đã dừng lại.

Cạch cạch, lạch cạch.

Những tấm chắn dày chặn lối ra vào và cửa sổ được mở ra. Cửa hàng đối diện bật đèn lên rồi mở tung cửa ra. Có hơi ái ngại khi nhìn người đó dọn dẹp phía trước cửa hàng như thể suốt đêm qua không có chuyện gì xảy ra.

Không chỉ các cửa hàng, người một lần lượt xuất hiện trên đường. Xe cộ cũng chạy ra, còn có thể nhìn thấy một thứ gì đó giống xe buýt nữa.

“Nghe nói khu vực gần đây có quái vật cấp SS xuất hiện, nhưng ở đây vẫn bình thường nhỉ.”

“Tôi được bảo là khu vực 5-B bị thiệt hại rất nặng đó.”

“Vậy mà không có ai bị thương cả. À, Pike-ssi. Trước khi mặt trời lặn thì phải dọn dẹp cho xong nên khẩn trương lên.”

Dù câu chuyện về con quái vật vẫn hiện lên đây đó nhưng mọi người đều rất thản nhiên. Nó cứ như là một phong cảnh đường phố bình thường.

Hầu hết dân cư đều là người chưa thức tỉnh, lâu lâu có vài người cấp F~E lẫn vào. Những cấp F, E đó đều có nguồn chứa mana rất ít. Sau khi ngơ ngác nhìn con phố, tôi lại chui vào ngõ ngách rồi giải trừ ẩn thân. Để đề phòng, tôi lấy nước ra rửa mặt nhẹ nhàng rồi bước ra ngoài.

Một vài người nhìn tôi nhưng chỉ thoáng qua rồi lại đi tiếp. Đó chỉ là những ánh mắt của người qua đường bình thường.

‘…Quái vật không xuất hiện vào ban ngày à?’

Bầu không khí cho tôi cảm giác như vậy. Tôi cẩn thận không liếc nhìn xung quanh và cất bước chậm rãi. Những sạp bán hàng dựng sạp và biển hiệu lên. Xe buýt dừng chân ở trạm và dòng người chen chúc lên xe. Nhân viên văn phòng xếp hàng đi vào tòa nhà lớn. Cửa hàng đồ uống mang về ở bên cạnh toà nhà bận rộn nhận đơn hàng của nhân viên văn phòng. Thức uống trong ly trong suốt có màu đỏ hoặc xanh lá cây. Tôi ngửi thấy mùi hương ngọt ngào và sảng khoái thay vì cà phê. 

Thật sự rất bình thường và yên bình.

‘Với bầu không khí này thì dễ dàng thu thập thông tin rồi.’

Và hơn hết, phải mua chút đồ ăn. Đói bụng quá. Nhưng không có tiền.

Số tiền trong tay hiện tại là 1.000L. Vì có thêm nhiệm vụ phụ hiện lên nên tôi vào trong một con hẻm để xem có cách rút tiền hay không. Cái này phiền phức thật. Nhưng nếu người khác thấy mình nhìn vào không trung vẫy tay thì sẽ cho mình ánh nhìn kỳ quặc.

[Nhiệm vụ phụ

Mua hàng lần đầu tiên

Bước đầu tiên để trở thành Vệ binh

Mua hàng lần đầu tiên 2

Lần ra ngoài đầu tiên

Nhân viên bán thời gian của hôm nay]

“Mua hàng lần đầu tiên” đã hiện thêm một cái nữa. Nhiệm vụ mua sắm đầu tiên là ở cửa hàng điểm, nhiệm vụ thứ hai là ở cửa hàng thông thường. Theo thứ tự thì 1.000P và 500L, 500P và 1.000L là phần thưởng.

Vậy thì trước tiên, đi mua gì đó ở cửa hàng điểm thôi. Tôi mở cửa sổ cửa hàng điểm và xem qua những vật phẩm rẻ.

‘Bom choáng 350P. Mua cái này nhỉ? Có cả dây nữa này, có để dự phòng cũng tốt, nhưng mà đắt…….’

Tốt hơn hết là tiết kiệm tối đa điểm số và mua những vật phẩm cần thiết vào lúc này. Nhưng hiện tại tôi bị thiếu trang bị. Vì Sung Hyunjae giả mạo nên tôi đã làm mất một con dao găm. Con dao rẻ nhất là 1.000P. Và vì kỹ năng kháng độc của tôi cấp S nên vật phẩm có độc cũng cực kỳ hữu dụng. Nhưng những vật phẩm trao đổi có thuộc tính độc cấp cao lại chỉ dùng được một lần, và đắt đỏ một cách bẩn thỉu.

Có cả bom nữa. Muốn mua quá. Quào, súng bắn tỉa. Bộ đặt bẫy! À, trang phục ngụy trang này có thể áp dụng trùng với kỹ năng ẩn thân này. Và chăn nệm, tôi cũng muốn có túi ngủ. Dù không phải là lều trại, nhưng túi ngủ cũng được. Tôi bị đau lưng khi ngủ ở một nơi lạnh và cứng mà không có gì đỡ lưng.

‘Tất cả những vật phẩm dungeon này đều là thứ có thể vào inventory, nhưng lại có đủ thứ luôn.’

Ôi, muốn mua nhiều thứ quá, nhưng không có tiền, cũng không có điểm. Tôi có rất nhiều tiền bên ngoài dungeon. Không thể nào đổi chúng sang điểm sao? Xin hãy cho tôi whale đi. Nếu là trò chơi thì điều cơ bản không phải là giao dịch bằng tiền sao? Tôi sẽ hiến dâng sổ tiết kiệm, hãy để tôi hiến dâng đi. Có tiền mà không xài được là sao hả?

Trong lúc tiếc nuối, tôi đập tay vào ngực và mua một quả bom choáng. Dường như quái vật ở đây đều xuất hiện về đêm nên có khả năng chúng bị suy yếu khi gặp ánh sáng mạnh. Tôi có thể kết hợp kỹ năng ẩn thân và dùng bom choáng.

Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ “Mua hàng lần đầu tiên” và xem xét những nhiệm vụ khác. Tạm hoãn “Bước đầu tiên để trở thành Vệ binh” đã.

[Lần ra ngoài đầu tiên

Hãy ra khỏi thành phố! Bên ngoài lá chắn bảo vệ rất nguy hiểm nên xin hãy bảo đảm chuẩn bị kỹ lưỡng. Giấy thông hành là bắt buộc. Hãy thử tìm đường đến thành phố khác xem.

Phần thưởng: 10,000P; 80,000L; bản đồ]

Nhìn vào phần thưởng thì có vẻ thật sự nguy hiểm. Có lẽ nào đầy rẫy quái vật không? Dù tôi có thể dùng ẩn thân để né được tới cấp S.

‘Lúc nãy nghe mọi người bàn tán thì dường như còn có quái vật cấp SS nữa.’

Sung Hyunjae giả cũng có cấp SS nên có thế nào thì cấp bậc trung bình đại khái ở đây cao hơn chỗ của chúng tôi một chút. Một trong số bọn mình phải ở trong thành phố này chứ. Có khả năng mọi người sẽ lên cấp SS ở đây, nên tôi chỉ cần tập hợp với họ và… tên xấu xa Sung Hyunjae.

[Nhân viên bán thời gian của hôm nay

Hãy thử tìm việc ban ngày xem sao! Ở thành phố, bạn có thể tìm được những công việc bán thời gian khác nhau. Hãy cảm nhận niềm vui của sự lao động!

Phần thưởng: 500P, tờ rơi tuyển dụng]

…Thật sự phải làm sao đây. Tôi cần tiền, nhưng không biết có phải nhận việc bán thời gian một cách nhàn nhã không? Nhưng tôi quan ngại về tờ rơi tuyển dụng. Nó là vật phẩm phần thưởng nên có lẽ tôi phải hoàn thành nhiệm vụ. Không thể nào là tờ rơi tuyển dụng bình thường được.

Dù sao thì nó không phải là nhiệm vụ tôi phải làm liền bây giờ, để xử lý ‘Mua hàng lần đầu tiên 2’ và lấp đầy cái bụng rỗng của mình, tôi quay trở lại con phố. Tổng tiền tệ trong tay tôi hiện tại là 1.500L. Vì không biết giá trị tiền bạc ở đây nên đầu tiên, tôi vào một cửa hàng trông như cửa hàng tiện lợi.

“Chào quý khách!”

Người phụ nữ trạc 30 tuổi ở quầy thu ngân chào tôi niềm nở. Ở đây cũng có bán thứ gì đó như mì ly phải không nhỉ? Có bàn ghế và cả TV ở một góc nữa. Tốt lắm. Tôi có thể vừa thu thập thông tin vừa giải quyết cơn đói.

Một bộ drama đang được chiếu trên TV.

[Trốn khỏi thành phố? Nhưng bằng cách nào?]

[Tôi đã dành hết cả gia tài để thuê một vệ binh cấp S. Một chiếc xe tải chuyên dụng với kỹ năng ngụy trang cũng đã được chuẩn bị.]

Quả thật ngoài thành phố có vẻ nguy hiểm rồi. Nếu là xe tải với khả năng ngụy trang thì phải mắc lắm. Mình ăn trộm được không nhỉ?

Cửa hàng tiện lợi có nhiều món ăn đa dạng. Tuy nhiên, không có gì giống như mì ly, và máy móc đặt một bên trông cũng lạ lẫm. Hình như nó hoạt động như lò vi sóng, nhưng tôi còn không biết nút mở nằm ở đâu.

Hết cách rồi, tôi lấy một chiếc sandwich mà không cần phải hâm nóng. Sandwich Phowa nướng, 250L. Nếu tính thành tiền thì khoảng 3.000 won, vậy 1.000L sẽ có giá trị xấp xỉ 12.000 won. Nếu mua món này và nhận được phần thưởng bồi thường thì sẽ có được 27.000 won.

Cứ đà này thì tối nay mình sẽ ngủ ngoài đường mấy. Chết tiệt.

“Chào cô.”

Tôi tới quầy thu ngân và cười thân thiện nhất có thể. Tôi không phải là người đáng ngờ đâu nên hãy trả lời câu hỏi của tôi nhé.

“Vâng, chào anh.”

Chủ cửa hàng đáp lại với nụ cười dịu dàng. Cô ấy thân thiện hơn tôi nghĩ. 

“Tối qua hỗn loạn thật đó.”

“Đúng rồi. Quái vật cấp SS lần này đã xuất hiện sau gần một tháng. Chúng tôi đã có một khoảng thời gian yên bình. May mắn thay, nó đã được xử lý nhanh gọn. Lần trước ở hầm trú ẩn còn bị thiệt hại nữa, chuyện nghiêm trọng lắm.”

Hầm trú ẩn. Dường như người dân thường trốn xuống hầm trú ẩn vào ban đêm. Mỗi ngày, quái vật chỉ xuất hiện vào ban đêm, và khi vệ binh xử lý xong quái vật thì mọi người có thể lên mặt đất sinh hoạt vào ban ngày.

Khi tôi đưa thẻ cùng sandwich ra, đơn hàng của tôi đã được thanh toán một cách quen thuộc. Giao dịch của bạn là 250L. Tôi nghe tiếng máy móc báo.

“Không biết là cô có biết ai đó có kỹ năng sử dụng hỏa diễm, trong số những vệ binh cấp cao không?”

Khi bước vào thế giới này, có thể kỹ năng của em ấy sẽ thay đổi, nhưng thuộc tính cơ bản vẫn giữ nguyên. Vì trừ tôi ra thì nghe bảo là họ sẽ đóng vai trò là một ai đó trên thế giới này. Tôi nghĩ khả năng cao Yoohyun-ie sẽ là một vệ binh có kỹ năng hệ hoả với cấp bậc cao hơn S. 

“Nếu là vệ binh có khả năng dùng hoả diễm thì đúng là có Alpha từ Achates.”

“Alpha ư?”

“Cậu không biết sao?”

Chủ cửa hàng thắc mắc hỏi lại. Chuyện này có lẽ giống như việc hỏi rằng tôi không biết Yoohyun-ie và Sung Hyunjae ở Hàn Quốc vậy. Tôi cười một cách tự nhiên nhất và mở miệng.

“Nếu tôi nói rằng hiện tại tôi không biết. Liệu cô có thể kể chi tiết hơn cho tôi được không?”

‘Tôi biết nhưng muốn nghe lời kể của cô’, phải dùng cách nói này làm tôi muốn chết trong lòng vì xấu hổ. Nhưng chủ cửa hàng đã dễ dàng chấp nhận. Cô ấy vừa cười vừa giải thích.

“Alpha là vệ binh cấp SS của thành phố Achates. Cậu biết đó, giống như Sigma-nim của thành phố Sollemnis chúng ta. Cậu ấy là một người đàn ông trẻ ở độ tuổi 26, đã thức tỉnh được 4 năm, với kỹ năng đặc trưng liên quan tới lửa. Cậu ấy tuy trẻ tuổi và ít kinh nghiệm, nhưng tôi nghe nói cậu ấy có năng lực rất xuất chúng.”

Chắc là Yoohyun-ie rồi. Không phải đó là avatar thích hợp với Yoohyun-ie sao? Nếu đó là vấn đề thì.

‘Không thể tin được, em ấy đang ở thành phố khác.’

Cuối cùng vẫn phải rời khỏi thành phố này. Thêm vào đó, theo cách nói này, mỗi thành phố đều có một vệ binh cấp SS. Nếu muốn tập hợp cả nhóm lại thì phải đi du lịch quanh các thành phố sao? Có vẻ như mỗi thành phố chỉ có một khu vực lắp đặt đĩa.

…Người mới à! Ít nhất hãy cung cấp phương tiện đi lại cho tân binh này đi! Peace-yah, con đâu rồi. Ta cần con. Đừng nói là con bị hiểu nhầm thành quái vật rồi bị tấn công đấy nhé. Dù con đúng là quái vật thật.

“Sigma của Sollemnis, là đang nói đến Sung Hyunjae hàng nhái. Có vẻ không phải là tên thật của anh ta, nhưng hình như vệ binh cấp SS của từng thành phố có tên gọi dựa trên thành phố đó thì phải?”

Thành phố Médecin thì là M… Ừm, sao nhỉ? tôi biết Alpha Beta Delta Seta. Vậy là Meta (6) chăng?

“Cậu còn thắc mắc gì nữa không?”

Chủ cửa hàng tiếp tục hỏi. Thân thiện quá à. Hay là… cô ấy có thiện cảm với mình? Nghĩ lại thì giờ tôi lên chỉ số cấp C rồi, khuôn mặt được nâng cấp sao? Có cảm giác như tôi cao hơn ấy… hoặc là không.

Dù sao thì cũng tốt rồi. Nhân cơ hội này hỏi thêm chi tiết mới được.

“Về Bộ Tư lệnh thành phố. Cư dân bình thường có thể vào tham quan được không? Ví dụ như ấn phẩm về vệ binh hay khắc ấn. Nghe cũng không thú vị lắm nhỉ.”

“Ban ngày chỉ có vài cơ sở được mở cửa để tiếp dân, nhưng công viên gần đây cũng rất tốt cho việc đi dạo. Không xa chỗ này lắm.”

Nếu chỉ mở cơ sở dân sự thì khả năng có vệ binh cấp cao rất thấp. Vậy thì đi lại vào ban ngày ổn thôi.

[Thông báo khẩn cấp sẽ được phát sóng bởi Bộ Tư lệnh thành phố trong giây lát.]

Khi đó, TV ngừng chiếu phim và một giọng nói cứng nhắc vang lên. Khi tôi quay đầu nhìn, màn hình thay đổi và gương mặt thân quen hiện lên.

“Ồ? Là Sigma-nim này. Chuyện gì thế nhỉ?”

Dưới ánh sáng sáng sủa thì tóc anh ta rõ ràng là đậm hơn so với Sung Hyunjae mà tôi biết. Anh ta khẽ mỉm cười trên màn ảnh.

[Hỡi người dân của Sollemnis.]

Ngay khi nghe thấy giọng nói đó, sự bực tức lại nổi lên. Tên đó có thể là người khác nhưng quả thực họ rất giống nhau.

‘Chủ nhiệm mầm non đáng sợ không thể sử dụng cho người ở đây nên không kiểm tra bằng nó được nhưng mà.”

Nếu là người khác thì tốt hơn, vì nếu là Sung Hyunjae bị mất trí nhớ một cách ngu ngốc thì chuyện này chẳng khác gì nói rằng ‘trước tiên thì tôi từ chối, nên hãy đến và dùng vũ lực để bắt tôi đi’. Và nếu một cấp SS từ chối thì mình sẽ bị đánh ngất ngay lập tức.

Quả nhiên phải tìm mọi cách để đến Achates và đoàn tụ với Yoohyun-ie.

[Đêm qua, một thức tỉnh giả chưa được đăng ký, người sẽ sớm trở thành thành viên dưới trướng tôi, đã chạy thoát.]

…Gì? Không lẽ? Tim tôi lạnh đi vì dự cảm không lành.

[Là nam giới, tóc đen, mắt đen, đeo khuyên tai màu đỏ, đã thức tỉnh cấp C. Chiều cao trung bình dựa theo cấp bậc, với làn da trắng và những đặc điểm trong độ tuổi 20. Vì sự an nguy của thành phố, xin hãy nhanh chóng báo cáo nếu phát hiện người này.]

…Khốn kiếp, chờ đã. Tiếp theo, Sung Hyunjae biến mất khỏi màn hình, để lại dòng phụ đề là ‘5.000.000L cho manh mối, 10.000.000L nếu bắt sống’.

Này, tên giả mạo Sung Hyunjae kia!!!

Tôi nhìn lại quầy thu ngân trong sự bối rối. Chủ cửa hàng chạm mắt với tôi. Cô ấy cũng nhìn tôi ngơ ngác. Sau đó, cô ấy nhấc một thứ gì đó trông giống điện thoại lên.

Tiêu rồi, thiệt tình!

“Cho dù tôi nói không phải thì cô cũng không tin phải không?”

“Alo, có phải là Bộ Tư lệnh không ạ?!”

Ừm, quả thật. Tôi giật lấy sandwich và thẻ trên quầy thu ngân rồi quay lưng đi. Và rồi sử dụng ẩn thân và chạy ra đường.

Cái tên chó Sung Hyunjae giả mạo!

(1) 각문(刻文): khắc văn.

(2) Sigma là Σ, σ trong tiếng Hy Lạp.

(3) Sollemnis là từ latinh mang nghĩa “trang trọng” hoặc “nghi lễ”.

(4) Lambda là Λ, λ trong tiếng Hy Lạp.

(5) Lancea là từ latinh mang nghĩa “mũi giáo” hoặc “dao nhọn”.

(6) Thật ra là Mu, chữ cái Μ, μ trong tiếng Hy Lạp.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments