S-class

Chương 223: Là lần viếng thăm đầu tiên của tôi đó (2)

Trans: Hi

Beta: Anh Thư

Một Cấp B, bốn Cấp C và hai Cấp F, cùng với những cái tên, cấp bậc và mana xuất hiện trên đầu như thể bọn họ là lũ quái vật. Và bất ngờ hơn thảy là-

[Cấp F Mawiren

Máu 141/141

Mana 1523/1523]

Lượng mana của các Cấp S đặc biệt cao. Một Thợ săn khác- không, những Vệ binh chứ. Một Cấp F khác đứng đằng sau người Vệ binh này có lượng mana xấp xỉ 2 000. Mặt khác, 

[Cấp B Jesumin

Máu 3055/3055

Mana 591/591]

Người Cấp B duy nhất thì có lượng máu cao nhưng mana thì thấp do cấp bậc của anh ta. Trang bị của anh ta hẳn phải phụ trợ vào khoản ấy, vậy nên so với quái vật, tôi nhận ra cấp B là vai toàn diện. Cấp C thì chỉ có một người có mana cao cỡ Cấp F, ba người còn lại thì tuy có lượng máu cao nhưng mana lại thấp.

Tôi tự hỏi liệu họ có chia đội thành cận chiến, tầm xa và hỗ trợ không, nhưng kể cả thế thì khoảng cách vẫn lớn quá. Cỡ mana đó không đùa được đâu, có thể là bằng chỉ số của cấp A luôn đấy chứ. 

Lạ thật.

“Hôm nay thời tiết đẹp thật nhỉ? Không nóng cũng không lạnh, vừa đủ cho một buổi dạo đêm hoàn hảo.”

Tôi nói trong khi thong thả giơ tay của mình lên, tôi chả cầm nắm cái gì hết.

“Cậu đến từ đâu?”

Jesumin nói, tuy tên của ông chú này khá giống người Hàn nhưng trông ông ấy lại y chang người ngoại quốc.

“Tôi là một cư dân bình thường ở Thành phố Médecin. Liệu tôi có thể hỏi đường chú không?”

Tiện lúc này, tôi cũng muốn có một vài thông tin. Theo lẽ thường thì vào thời điểm này, không phải các NPCs sẽ xuất hiện và giải thích dài dòng về các thiết lập mà không ai hỏi sao? Hỡi vị tân mạo hiểm giả, hiện Thành phố A của chúng tôi đang chiến tranh với Thành phố B. Trận chiến này đã kéo dài suốt vài thập kỷ, bla bla bla.

“Cậu chỉ là dân thường sao?”

“Đội Trưởng, cậu ta là Thức tỉnh giả Cấp C.”

Một gã Cấp C tố cáo với người Cấp B. Có vẻ như tên khốn đó có thể nhìn thấy được cấp bậc của người khác. Jesumin bước xuống từ chiếc xe đạp của ông ấy.

“Năng lượng hay hỗ trợ?”

…Ý ông chú ấy là sao? NPC này khó gần thật.

“Xin thứ lỗi, nhưng đây là lần đầu tôi đến đây. Xin hãy giải thích mọi thứ nhẹ nhàng thân thiện thôi. Tôi sẽ rất biết ơn nếu mọi người cho phép tôi chọn từ khóa.”

Mấy thứ như [Vệ binh là gì?] [Công viên Goldberg] [Thành phố Médecin] [Bộ Tư lệnh Thành phố]. Tôi đã hy vọng nhưng rồi nhanh chóng thất vọng khi nhận ra rằng những lựa chọn trên không hề xuất hiện. Thay vào đó, một trong những nhiệm vụ phụ ở hiện ra và nhấp nháy.

[Có người ở đây

Cố gắng thu thập thông tin bằng cách trò chuyện với người khác!

Thông tin đã thu thập được (0/5)

Phần thưởng: 500L, Thẻ Thông hành thành phố Cấp 3]

Ừ, ừ. Ta hiểu mà, ta sẽ làm theo ý ngươi. Tôi lịch sự hỏi Jesumin-ssi, người mà đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, thêm một câu nữa.

“Thưa chú, chúng ta đang ở đâu vậy ạ? Nếu chú có thể vui lòng nói cho tôi biết, lòng tốt của chú sẽ được ghi nhớ suốt ba đời.”

Jesumin-ssi nhìn chằm chằm tôi như thể ông ta đang nói chuyện với một tên điên.

“…Chỗ này là quận Trung tâm Sorgoné.”

Ngay khi ông ta vừa dứt lời, mục thông tin đã thu thập được lập tức nhảy lên một. Chắc chắn nó đã từng bảo rằng công viên ở đoạn Đường Số 7 khu Trung tâm Sorgoné.

“Vậy thì còn số đường-“

“Cậu vẫn chưa được đăng ký à?”

“À, đúng thế ạ. Tôi chỉ vừa Thức tỉnh thôi. Tôi sẽ rất biết ơn nếu chú có thể cho tôi biết Bộ Tư lệnh Thành phố đang ở đâu đấy ạ.”

Jesumin-ssi bật cười trước câu trả lời của tôi, cả ba Cấp C khác cũng nở nụ cười chế giễu. Mặt khác, những Cấp F và một người Cấp C có lượng mana lớn lại nhìn tôi thương hại một cách khó hiểu.

“Nếu như thằng nhóc này là cục pin năng lượng Cấp C thì chúng ta gặp may rồi. Này mấy đứa, ta nghĩ tối nay chúng ta sẽ được tan ca sớm đấy.”

Jesumin nói trong khi xoa nắm đấm của mình, hai cấp C cũng bước xuống từ xe của họ. Tôi nên nói như nào đây? Trông đây không giống như bầu không khí nói chuyện trong hòa bình, nhỉ?

Chà, dù sao thì tôi cũng đã nói đủ rồi.

“Sao mày không im lặng-“  

Pằng, đầu của tên Cấp B bị thổi bay. Tôi rút khẩu súng từ trong túi đồ của mình rồi bắn ngay lập tức. Không cần phải lên đạn làm gì vì chúng là loại tốn 50 mana, và vì ông ta đang đứng ngay trước mặt tôi nên chúng mạnh đến mức có thể xuyên thủng một cái đầu không giáp của Cấp B.

Cơ thể của tôi bị giật về phía sau do lực giật lùi. Vì tôi đã chuẩn bị sẵn thế rồi nên cho dù có lùi lại vài bước, tôi cũng không ngả.

Tôi nhanh chóng lấy lại thăng bằng rồi ném lưỡi dao về phía một Cấp C, đang đơ ra vì tình huống bất ngờ. Cấp C ấy la lên khi lưỡi dao găm vào chân anh ta và ngã xuống. Sau đó, tôi lia súng về phía Cấp C còn lại.

Uỵch.

Cơ thể không đầu của tên Cấp B gục xuống.

“T- Tên điên khốn nạn này tự dưng-!”

“Thường thì tôi không làm những trò như thế này đâu, nên đừng ghét tôi nhé. Tôi là con người yêu hòa bình từ tận đáy lòng đấy.”

Quái vật là chuyện khác, nhưng tôi không thích giết người. Dẫu sao thì những người này cũng chết rồi, đây là thực tế ảo và họ chỉ là một phần trong số dữ liệu của nó.

…Nói gì thì nói, cái chương trình này thật đến mức khiến tôi khó chịu. Có chế độ cho trẻ 15 tuổi không nhỉ? Loại mà sẽ có lực giật lùi của súng nhưng cũng có một tấm khiên tự động để chặn cho máu và thịt không bắn lên người tôi như thể tôi vừa giết một con báo ấy.

“Mọi người ơi, đây là súng Cấp A đấy. Cho dù có là Cấp B đi chăng nữa thì cũng một viên là nằm thôi.”

Thật ra thì nó là Cấp S cơ, nhưng việc một Cấp C mang theo một khẩu súng Cấp S không ổn tí nào. Cấp A thì phù hợp hơn vì nó sẽ không đáng để điều tra.

“Nếu như mọi người phối hợp và trả lời những câu hỏi của tôi thì tôi sẽ không tấn công nữa.”

“Bọn tôi chỉ là những cục pin năng lượng thôi!”

Tên Cấp C có lượng mana cao òa khóc trong khi những Cấp F vội vàng gật đầu.

“Pin năng lượng là sao?”

Từ nãy đến giờ bọn họ cứ nhắc đến năng lượng, ý của họ là sao? Một trong hai Cấp F lên tiếng trong khi nhìn chằm chằm vào tên Cấp C chưa bị thương.

“Có nghĩa là những Thức tỉnh giả bị sử dụng cho việc cung cấp mana. Viên pin năng lượng cung cấp mana cho các Vệ binh đang cạn kiệt dần.”

“…Vậy tức là các anh đang được xem là các bình thuốc mana? Tại sao không sử dụng những bình thuốc cơ chứ?”

“Bởi vì những bình thuốc ấy cực kì đắt đỏ. Chúng được canh giữ bởi những Vệ binh cấp cao và chỉ được sử dụng trong trường hợp khẩn cấp.”

 Tên Cấp F nói với tôi như thể đấy là điều hiển nhiên. Các bình thuốc mana giá trị đến mức đây sao? Bộ ở nơi này, bọn họ không thể chế tạo ra các bình thuốc à? Vậy ra đó là lí do vì sao những bình thuốc mana ở trong Cửa hàng Điểm lại đắt như thế, lẽ ra tôi nên để dành chúng.

“Vậy thì những Thức tỉnh giả có lượng mana cao… không.”

Từ từ đã. Ban nãy, tên Cấp B chắc chắn đã nói rằng nếu tôi là viên pin năng lượng Cấp C thì chúng đã gặp may ngay sau khi biết được tôi vẫn chưa đăng ký.

“…Đừng nói với tôi rằng việc chúng ta có bị xem là pin năng lượng hay không hoàn toàn phụ thuộc vào việc đăng ký Thức tỉnh.”

“Đúng thế đấy. Nếu không có những kỹ năng đặc biệt hay hữu ích thì những người Cấp C trở xuống sẽ phải trải qua quy trình khắc ấn mana vô điều kiện. Nó khiến cho kỹ năng của những Thức tỉnh giả bị dồn vào trữ lượng mana của họ. Cho dù có tăng cấp thì chỉ số của và kỹ năng của chúng tôi cũng không phát triển, chỉ có trữ lượng mana là tăng thôi.”

Wow, thế thì họ có khác gì những bình thuốc mana sống đâu chứ. Nơi này đúng là một mớ hỗn độn thật. Cứ nhìn bầu không khí xung quanh đi, tôi cá chắc rằng họ đối xử rất tệ với những Thức tỉnh giả bị xem là pin năng lượng.  

“Thật ra thì những người Cấp C vẫn có đất dụng võ mà.”

“Những Vệ binh thật sự là từ Cấp B trở lên cơ.”

Tên Cấp C có lượng mana cao nói với vẻ mặt u ám.

“Cấp C cao nhất thì cũng chỉ đi hỗ trợ được thôi. Cả ba người kia là hệ hỗ trợ đấy. Khả năng tấn công của bọn họ yếu lắm nên không cần phải cảnh giác với họ đâu.”

Vậy ra đó là lí do vì sao ông ta hỏi rằng tôi là hệ năng lượng hay hỗ trợ đấy à? Nơi này cứng nhắc thật đấy, chỉ những ai từ Cấp B trở lên mới được đối xử như Vệ binh, ý tôi là Thợ săn. Tôi rất biết ơn dù chỉ là Cấp C thôi. Nhưng nếu cứ thế này thì không phải là họ đang lãng phí tài nguyên nhân lực à?

Trong khi trò chuyện, mục thông tin đã thu thập được ở trên ô nhiệm vụ tăng lên vùn vụt. Tôi đau đớn nhận ra rằng cho dù bản thân mình có đăng ký là Thức tỉnh giả hay không thì vẫn có khả năng tôi sẽ bị khai báo là pin năng lượng mà không có sự đồng thuận và bị ép nhận dấu ấn mana. Tôi nên đi kiểm tra xung quanh nơi này trước khi đi đến Bộ tư lệnh.

Tôi cũng hỏi về Công viên Goldberg và vị trí của Bộ Tư lệnh, cả hai nơi đó đều không xa chỗ tôi đang đứng nhưng cũng không đủ gần để đi bộ.

“Có phương tiện công cộng để di chuyển không?”

“Tất nhiên là có rồi.”

Bọn họ nhìn tôi như thể không hiểu được tôi đang hỏi gì. Nói gì thì nói, dù sao thì cũng rất kì lạ. Tôi tự nhận rằng bản thân mình là dân địa phương nhưng lại hành xử như thể mình vừa trừ trên trời rơi xuống.

Cùng lúc đó, nhiệm vụ đã được hoàn thành. Nếu cái thẻ thông hành mà rơi ra từ thinh không thì còn kỳ hơn nữa, nên tôi không nhận thưởng mà hỏi tiếp, lúc đó-

Bùm!

Có tiếng sét nổ ở phía xa và tôi lập tức nhìn lên bầu trời theo phản xạ. Có một vầng trăng tròn xuất hiện ngay giữa bầu trời đêm, ngoại trừ kích cỡ to lớn ra thì trông nó không khác mấy so với thế giới của tôi. Tuy có vài gợn mây nhưng tôi không nhìn thấy dấu hiệu trời sắp mưa.

Sấm sét giữa trời quang: chắc hẳn đó là ngài đối tác gửi tín hiệu để tôi tìm được ngài ta.

Một vài vệt sáng tuyệt đẹp khác liên tục cắt ngang bầu trời. Vâng, vâng, tôi đang đến đây. Tôi nhanh chóng trèo lên chiếc xe không người lái… rồi dừng lại.

“…Cái này xài sao?”

Trông nó rất khác, tất nhiên là nó phải khác rồi. Từ vẻ ngoài đến tay cầm và thắng tay của chiếc xe máy này thì giống đây, nhưng cái chắn bùn và những nút bấm thì khác hoàn toàn. Tên Cấp C có lượng mana lớn tiến đến gần và giải thích.

“Đây là nút đề máy, đèn trước và đèn sau, xi nhan trái và phải, và chế độ chiến đấu. Cậu có thể gia giảm tốc độ bằng cách vặn tay ga bên phải.”

“Chế độ chiến đấu?”

“Nó tiêu thụ mana đã tích lũy để tạm thời tăng thêm sức mạnh. Cậu có thể đâm vào bọn quái vật từ Cấp C đổ xuống.”

Ồ, tuyệt đấy. Có vẻ như việc kết hợp mana và máy móc là chuyện thường ngày ở nơi này, và vũ khí của họ là súng. Nhìn vào thái độ của họ đối với khẩu súng của tôi thì có lẽ là việc súng sử dụng mana là chuyện thường ở huyện.

“Tôi xin lỗi vì làm phiền nhé, chúc mọi người có buổi tối vui vẻ~”

Tôi nhanh chóng nổ máy vì lo sợ Sung Hyunjae có thể di chuyển đến địa điểm khác. Bởi vì đây là chiếc xe máy của tên Cấp B nên nó chạy nhanh như một cơn gió. Tôi phóng trên đường và hướng thẳng về nơi bị sét đánh xuống. Trong lúc đang ở ngã rẽ, tôi mở cửa sổ thông báo đã nhấp nháy được một lúc lên. Tin nhắn gì vậy nhỉ?

[!CẢNH BÁO!

Bạn đã tấn công và giết một người không thù địch!

Hãy cẩn thận để không giết quá nhiều người dân vô tội, hoặc bạn sẽ bị trừng phạt và bị truy nã như tội phạm!

Số người đã giết: 1]

…Không, ý gì đây chứ? Tên kia mà ‘không’ thù địch á? Bất công quá vậy. Ý nó là tôi phải chịu đồn trước rồi mới được tấn công à? Hay là tôi phải cảnh báo bọn chúng trước khi nổ súng? Giống như kiểu ‘một, hai, ba, pằng!’ như miền viễn Tây ấy hả? Hệ thống à, làm việc đàng hoàng đi chứ! Tên khốn đó định bắt và sử dụng tôi như pin năng lượng đấy!

‘Có trung tâm chăm sóc khách hàng không nhỉ? Mình muốn phàn nàn.’

Nhưng hình như sử dụng dao thì không sao hết, vậy thì từ đây trở đi tôi nên tấn công tay chân nhỉ? Tất nhiên là nếu quá nguy hiểm thì tôi vẫn sẽ nhằm đầu mà nã súng dù có bị chế tài thôi.

Sự im lặng vẫn bao trùm lên những con phố. Thỉnh thoảng tôi còn nghe được tiếng gầm rú của lũ quái vật nhưng có lẽ là vì cấp thấp quá nên bọn chúng không đuổi kịp chiếc xe này.

Tôi chạy vun vút qua những tòa nhà vẫn còn đang nguyên vẹn và đối với chỗ mà quái vật đang tung hoành khắp nơi như thế này thì phố xá trông vẫn còn ổn đấy chứ. Tuy có vài chỗ bị nứt ra nhưng phần lớn thì còn nguyên.

Nhưng  khu vực của Sung Hyunjae sẽ không dễ thế này đâu.

‘Khiến anh ta sử kỹ năng dữ dội như thế này, không biết đó là quái vật cấp thấp hay cấp trung nữa.’

Tôi lấy bình thuốc mana ra và uống nó rồi sử dụng kỹ năng lẩn trốn của mình. Nếu lũ có quái vật có xuất hiện thì chúng sẽ tấn công chiếc xe không người lái này, nên tôi chạy chậm lại một chút để không bị ngã.

[Đường số 9

Đại Thư viện Bomadil 5JU

Khu Dân cư 5-B 11JU]

Biển báo ở ven đường thu hút sự chú ý của tôi. Có vẻ như JU là đơn vị đo khoảng cách ở nơi này, nhưng tôi không biết chính xác nó nghĩa là gì.

Sau khi tăng tốc hơn một chút thì cuối cùng tôi cũng đã nhìn thấy được những dấu vết của trận chiến. Đằng sau con đường tan nát và những ngọn đèn đường ngả nghiêng là một tòa nhà đã nát bấy một bên, trông nó giống bị xé toạc hơn. Phố xá dần dần trở nên hoang tàn, gạch vụn xuất hiện khắp nơi. Dần dần, tôi phải dừng xe lại ngay trước một tòa nhà đã bị phá hủy hoàn toàn.

 Tôi nghe thấy tiếng ầm ầm của những tảng đá ở đâu đó. Giữ nguyên kỹ năng tàng hình của mình, tôi nhảy lên một tòa nhà đổ nát. Bịch, bịch– Tôi bước lên những mảnh tàn tích và tiến về phía đỉnh tòa nhà.

‘Whoaaa.’

Thi thể của một con quái vật khổng lồ thu hút sự chú ý của tôi. Gần hết nửa người nó đã bị thổi bay và phần còn lại thì đã bị cháy đen, trông tròn méo ra sao tôi còn không biết chứ còn nói gì đến chủng loài của nó. Nhưng phần còn lại của cơ thể nó cũng to cỡ một tòa nhà bốn, năm tầng rồi.

Ít nhất thì nó cũng phải Cấp S đấy? Cái thứ này không xuất hiện ở trong hầm ngục mà lại ở giữa lòng thành phố thế này…cư dân nơi đây vẫn còn ổn chứ?

Thứ khiến tôi giật mình là gương mặt chào đón của Sung Hyunjae, người đang đứng gần cái xác của con quái vật. Vì chúng tôi đang làm mấy trò giống như là chiếm xác người khác nên tôi nghĩ ngoại hình của anh ta sẽ thay đổi, nhưng trông vẫn như cũ.

Nhiều lắm thì tóc anh ta chỉ sẫm màu hơn một chút? Có lẽ trông nó như thế là do trời đã ngả tối thôi. Trang phục của anh ta cũng khác hẳn so với mọi khi; anh ta đang mặc thứ gì đó giống như một bộ quân phục đặc biệt màu đen, nó lại còn rất vừa vặn với thể hình của anh ta. Anh ta không có áo chống đạn hay các trang bị bảo vệ mà chỉ mặc một bộ đồ đơn giản thôi, nhưng có vẻ như đó là trang bị cấp cao.

Với cả…

‘…Anh ta trông mờ ảo một cách kì lạ.’

Chắc là do đang ở xa quá nên sự hiện diện hút mắt của anh ta mờ nhạt đi. Dù sao thì, tôi cũng đã tìm được một người. Tôi mong rằng mình sẽ tìm được Yoohyun-ie trước tiên nhưng tôi gia nhập với Sung Hyunjae cũng không tồi, anh ta sẽ rất có ích. Trong số những người bị thả xuống nơi này, có lẽ anh ta là là người thích ứng nhanh nhất.

Tôi vừa đang định hủy kỹ năng ẩn nấp của mình và giả vờ như bản thân vừa mới tìm được anh ta thì bỗng dưng, Sung Hyunjae nhìn thẳng về phía tôi. Mắt chúng tôi chạm nhau… nhưng với kỹ năng ẩn nấp này, kể cả có là Cấp S thì cũng khó mà cảm nhận được tôi. Tôi bị bất ngờ nên mất giây sau mới định thần lại và chú ý đến cửa sổ trạng thái của anh ta.

[Cấp SS]

Ra là vậy. Khoan đã, tại sao anh ta lại là Cấp SS? Có lẽ là do cấp của anh ta cao quá nên lượng máu và mana, cũng như tên của anh ta không hề xuất hiện. Đừng có bảo với tôi rằng đó là người khác nhé? Vô lý thế. Bọn họ trông y chang mà còn có kỹ năng giống nhau nữa. 

Nếu muốn hỏi thì đầu tiên, tôi hủy kỹ năng ẩn nấp của mình. Rồi ngay lập tức,

Bốp!

Cùng với một tác động vật lý mạnh mẽ vào bụng, tôi bị quăng xuống đất. 

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Nofilter
Nofilter
2 months ago

Hay quá