Note: Yoojin gọi Hyunjae là hyung kèeee
Cảm giác như vừa bị một cơn bão tấn công.
Không một ai không bị ảnh hưởng. Điều này cũng đúng với những người có kỹ năng bay. Thật đáng tiếc khi thiết bị phát sóng đã bị nước vào và việc phát sóng gần như bị gián đoạn.
“Ahjussi, chú thấy tôi chắc chắn sẽ thắng, phải không?”
Yerim-ie vừa nói vừa bay về phía chúng tôi và đáp xuống mặt đất.
“Ừm, nhóc tuyệt thật đấy! Nhóc đã cố tình không sử dụng kỹ năng đó đúng không?”
Những lời tiếp theo được hạ giọng xuống. Yerim-ie hiểu ngay và gật đầu.
“Nếu tôi sử dụng kỹ năng đó, cuộc chiến sẽ kết thúc quá dễ dàng. Cơ hội được đấu với một thợ săn cấp S trên biển không phải lúc nào cũng có đâu.”
Yerim-ie cũng nhẹ nhàng nói. Chà, công nhận đấy. Với lại, cuộc chiến này cũng hợp thức hóa sự hung hãn mà cô bé đã kìm nén bấy lâu. Dungeon cũng có môi trường biển, nhưng hiện tại, dungeon… không có đủ sự ổn định. Có thể sẽ có bug và một con quái vật cấp cao hơn sẽ xuất hiện ngay sau khi nhóc cạn kiệt mana và mệt lả.
“Kẻ trị thuỷ, chúc mừng chiến thắng của nhóc nha!”
Moon Hyuna tinh nghịch nói và Yerim bật cười. Không chỉ nhóc mà người đi cùng cô, Sung Hyunjae, cũng ướt sũng. Myungwoo và Noah cũng không thoát. May là hôm nay trời nóng, nếu là cuối thu thì sẽ lạnh lắm… chỉ có mình tôi thôi, ai cũng đều trông vô cùng khỏe mạnh.
“Shishio-sama!”
Vào lúc đó, tiếng hét của Gakuto vang lên từ đằng kia. Khi tôi quay đầu lại để ngó thử, tôi thấy Gakuto đang quỳ xuống trước mặt Vua sư tử. Anh ta cũng ướt nhẹp. Bộ râu biến mất như đã bị nước cuốn trôi mất.
“Iwahata Gakuto này đã phạm tội phản bội lòng tin của Shishio-sama! Xin hãy để tôi tạ tội bằng cái chết!”
Hả? Nổi điên và giết chết một thợ săn cấp S quý giá chỉ vì điều này thôi á? Dù có là người nước ngoài, thợ săn cấp S vẫn có giá trị mà.
“Iwahata Gakuto.”
Vua sư tử trịnh trọng nói. Tôi có cảm giác như mình đang xem một vở kịch vậy.
“Thắng và thua đều là một phần của cuộc sống. Chẳng phải ta đã nói rằng dù cậu đã đánh mất bạn đồng hành và phải sử dụng Môn thạch, cậu vẫn có thể đột kích dungeon một lần nữa miễn là cậu sống sót trở ra sao? Chỉ cần mạng sống của cậu bị đe doạ, cậu luôn có cơ hội tìm cách trả thù. Vì vậy, thay vì buồn bã vì thất bại, hãy mài giũa bản thân sắc bén hơn.”
“Cảm ơn ngài! Shishio-sama!”
Gakuto dập đầu xuống đất và hét to. Ừm, không sai, nhưng nó khiến tôi nổi da gà. Nói về tầm quan trọng của việc sống sót trở ra, Vua sư tử chắc chắn tốt hơn chính phủ Nhật Bản rất nhiều.
Khi tôi nhìn thấy các thành viên hội Amaterasu xung quanh tôi mang những biểu cảm xúc động, tôi muốn lặng lẽ rời khỏi nơi đó. Hay tôi nên vỗ tay một chút coi như tán thành?
“…Quay về và tắm rửa nhanh thôi.”
Cảm giác rin rít khó chịu của nước biển này không gạt đi được. Không hiểu sao từ khi đến Nhật Bản tôi luôn có cảm giác bị ngâm trong nước nửa ngày trời.
Tôi trở về chỗ ở, tắm táp sạch sẽ và ngắm nhìn không khí phát sóng của cả hai nước. Hàn Quốc vẫn đang vui như trẩy hội. Phản ứng của người dân được được phát sóng cùng với việc chiếu lại các cảnh chiến đấu.
[Vâng! Chính vì khung cảnh đó! Bán đảo Izu bị xoá sổ chỉ bằng một cử chỉ của thợ săn Park Yerim! Có thể nói sức mạnh này thật danh xứng với thực, đúng với danh hiệu Kẻ trị thuỷ!]
[Chà, dù có nhìn đi nhìn lại bao nhiêu lần, tôi vẫn không hết kinh ngạc! Sảng khoái quá đê!]
‘Yerim-ie chắc chắn sẽ bận rộn một thời gian.’
Đủ các thể loại yêu cầu sẽ đến. Điện thoại của tổ Quan hệ công chúng Haeyeon bây giờ chắc đang bốc cháy mất. Đúng là điều đó sẽ gây ra khó chịu, nhưng nếu làm điều gì đó tốt đẹp trong chốc lát vào những lúc như thế này sẽ mang lại lợi ích cho bạn về lâu về dài.
Mặt khác, đài truyền hình Nhật Bản bắt đầu phân tích kết quả thua cuộc. Họ khẳng định nhiều lần rằng đó không phải là một tổn thất lớn vì vị trí biển cả rất bất lợi, và dungeon Hắc Ngưu Lâm chẳng có giá trị gì trừ khi có kỹ năng nuôi dưỡng quái vật.
[Kết quả này mang lại ý nghĩa khi cuộc thi thợ săn cấp S quốc tế đầu tiên được tổ chức trên đất Nhật dưới sự lãnh đạo của Nhật Bản.]
[Đúng đúng. Tôi nghĩ nó thể hiện rõ ràng tầm ảnh hưởng và khả năng của hội Amaterasu.]
À rồi. Cứ vui vẻ trong chốc lát đi. Một khi thuốc thể lực được biết đến rộng rãi, biểu cảm của mấy người sẽ đặc sắc lắm cho xem. Đến lúc đó, tôi sẽ xem chương trình phát sóng của Nhật, tôi tò mò muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra vào thời điểm đó.
“Thợ săn Han Yoohyun, Giám đốc Han Yoojin.”
Tôi đang ngồi cạnh Peace trong phòng khách, ăn đồ ăn vặt và xem TV thì một thành viên của hội Amaterasu đi ngang qua.
“Shishio-nim muốn nói chuyện về dungeon Hắc Ngưu Lâm.”
Nó vẫn là dungeon mà anh ta không hề hối tiếc khi cho đi, nên tôi không nghĩ anh ta sẽ yêu cầu trả lại nó ngay bây giờ, vậy chả lẽ là về vật phẩm này? Lễ trang của Lôi Điểu có giá trị hơn nhiều so với dungeon. Tôi định vào phòng để thay đồ, nhưng một thành viên trong công hội nói cứ mặc thoải mái là được.
Tôi đi theo các thành viên của hội Amaterasu cùng với Yoohyun-ie. Nơi chúng tôi được dẫn đến là một toà nhà riêng biệt ở một bên. Shishio và một người đàn ông tôi chưa từng gặp đang ngồi trên chiếc ghế sofa rộng rãi trong phòng khách.
“Tôi tên là Kiyoshi Sato.”
Anh ta tự giới thiệu mình là cố vấn của Hội trưởng Amaterasu. Độ tuổi này trông còn khá trẻ để làm cố vấn đấy. Chắc là khoảng đầu 40? Các thợ săn của công hội hầu hết đều còn trẻ vì họ cần biết nhiều về dungeon và ưu tiên có kinh nghiệm đột kích chúng.
“Đầu tiên, tôi xin chúc mừng chiến thắng của thợ săn Park Yerim. Chúng tôi đã thua sạch. Khả năng của thợ săn Park Yerim rất xuất sắc.”
Shisho giơ cả hai tay lên và nói.
“Tôi cũng sẽ bàn giao dungeon mà không hối tiếc. Vấn đề ở đây là Lễ trang của Lôi Điểu.”
“Kế hoạch ban đầu là nhận dungeon Slime sau chiến thắng của thợ săn Iwahata Gakuto và thông báo rằng đó là một món quà dành cho hội Haeyeon như một cách bày tỏ niềm tiếc nuối.”
Kiyoshi nói. Họ tỏ ra trịch thượng khi sở hữu dungeon Slime, và chẳng phải họ lấy đó làm cái cớ để gây áp lực cho chúng tôi về dungeon Độc Giác Hoả Sư sao? Dù họ có giành chiến thắng trong dungeon Slime qua một trận đấu công bằng, họ đã tặng chúng tôi một trang bị cấp SS làm quà, vậy nên ý họ là ít nhất chúng tôi cũng nên trả ơn bằng một con Độc Giác Hoả Sư à?
Nhưng chúng tôi đã thắng. Dù sao thì, vì tôi đã nhận được Lễ trang, và hợp đồng ngầm đã kết thúc, nên có lẽ tôi có thể bỏ qua việc chúng tôi là những người hưởng lợi duy nhất. Mặc dù, việc sử dụng Lễ trang công khai sẽ trở nên hơi khó xử. Có nhiều người biết chuyện hội Amaterasu có Lễ trang của Lôi Điểu, nên sẽ rất khó chịu nếu mọi người hỏi ‘Quan hệ giữa chúng tôi với Nhật Bản là gì?’
‘Đúng như mình nghĩ, nếu nói rõ đó là món quà từ hội Amaterasu sẽ tốt hơn.’
Họ đưa cho chúng tôi cả dungeon và trang bị cấp SS. Họ đã thua triệt để.
“Sao ngài không tặng nó cho tôi như một món quà kỷ niệm vì dù sao thì mọi chuyện cũng kết thúc như thế này nhỉ? Các ngài đã nói đây là hội lớn nhất ở Nhật Bản mà. Điều này cũng chứng minh cho thế giới thấy rằng công hội này phát triển đến mức nào. Đây dù là trận đấu Hàn-Nhật, nhưng lại là trận đấu giữa các thợ săn cấp S đầu tiên được phát sóng chính thức, vậy chẳng phải tất cả các quốc gia đều xem sao? Vào ngày trở về Hàn Quốc, Hội trưởng Haeyeon sẽ xuất hiện với Lễ trang của Lôi Điểu và thông báo rằng Hội trưởng Amaterasu đã tặng trang bị cấp SS. Sẽ trông tuyệt vời làm sao. Không phải cấp S, mà là cấp SS, cho đi một thứ như thế, đâu chỉ có mỗi hào phóng thôi đâu!”
Được ăn cả, ngã về không.
“Hô!”
Shisho tỏ ra bối rối. Phải, anh rất thích thể hiện mà nhỉ?
“Thật hào phóng, đúng như mong đợi đối với Vua sư tử! Dù thua trận và còn mất một dungeon, nhưng việc táo bạo tặng thêm nhiều quà cho họ quả thực là minh chứng cho địa vị của người anh hùng thời xa xưa đúng không?’ – kiểu vậy đó. Dù phải cho đi một thứ nhưng thay vì khó chịu, ngài lại đưa cho tôi thêm một thứ khác nữa. Mọi người đều có thể ngưỡng mộ thái độ rộng lượng và hào phóng của ngài đấy ạ.”
Dù không nói gì nhưng Vua sư tử vẫn mỉm cười vui vẻ. Thật may vì anh ấy là kiểu người đơn giản.
“Tất nhiên, ta rất hào phóng và có đủ khả năng chi trả. Ta chuẩn bị nơi này vì đối với một người ở vị trí như ta, trang bị cấp SS thật tầm thường!”
“Đương nhiên nhỉ. Tôi tin là vậy.”
“Nhưng chúng tôi không thể bàn giao trang bị cấp SS mà không nhận lại gì…”
Kiyoshi can thiệp mà không báo trước. Mặc dù anh ta đang làm đúng công việc của mình, nhưng không chỉ tôi mà cả Shisho cũng có vẻ tức giận. Tuy nhiên, Kiyoshi vẫn kiên trì tiếp tục.
“Ít nhất chúng tôi cũng nên nhận được một số tiền nhỏ, dù cho chỉ là mặt ngoài… Đúng không?”
Anh ta đang phải chịu đựng rất nhiều nhỉ. Nếu chúng tôi chèn ép quá mức thì ngay cả Vua sư tử, người thích thể hiện, cũng có thể cảm thấy miễn cưỡng.
“Chà, chúng tôi cũng cảm thấy không thoải mái nếu được cho không quá nhiều mà. Hội trưởng Haeyeon.”
Tôi quay lại nhìn Yoohyun-ie đang ngồi cạnh tôi và nói.
“Để đáp lại sự ưu ái của Hội trưởng Amaterasu, nếu chúng ta có được một con Độc Giác Hoả Sư mới trong tương lai, chúng ta có thể ưu tiên cho ngài ấy không?”
“Ưu tiên… ấy ạ?”
Yoohyun-ie nhìn tôi và lúng túng dùng kính ngữ. Em cứ thoải mái là được mà.
“Đúng. Nói chính xác thì đó là quyền được đàm phán đầu tiên. Sẽ có rất nhiều công hội trên thế giới muốn có trong tay những con quái vật cấp S, và sự cạnh tranh sẽ rất khốc liệt. Mà Hội trưởng Amaterasu vốn không có kỹ năng thuộc tính lửa nên sẽ thiếu điều kiện ưu tiên và có khả năng sẽ bị chèn ép trong một cuộc cạnh tranh đơn giản. Vậy nên nếu ngài ấy được ưu tiên, thế đã đủ để bồi thường chưa?”
Yoohyun-ie gật đầu, và vẫn cảm thấy khó xử khi tôi hỏi em ‘Ngài cảm thấy thế nào?’.
“Những gì Giám đốc Han nói… có lẽ là điều đúng đắn.”
Em có thể thoải mái nói chuyện như Vua sư tử. Dù sao thì, Hội trưởng Haeyeon chắc chắn sẽ đồng ý nên tôi lại quay đầu về phía trước.
“Coi như hàng tặng kèm, chúng tôi sẽ ưu tiên cho ngài tại cơ sở nuôi dưỡng. Ngài có thể đã nghe nói đến việc các công hội ở nước ngoài phải xếp hàng phải không? Vì hội Amaterasu đã rất hào phóng với chúng tôi, nên tôi cũng muốn làm điều gì đó cho ngài. Đó chính là cảm xúc của tôi.”
Chúng tôi rất tốt với ngài đó. Tất nhiên tôi vẫn sẽ chấp nhận mọi khoản bồi thường, nhưng thực tế tôi chỉ đang đưa ra một lời hứa không biết đến bao giờ mới thực hiện được, bởi không rõ khi nào Độc Giác Hoả Sư sẽ được sinh ra, hoặc thậm chí là liệu nó có được sinh ra hay không.
Tuy nhiên, Shishio trong rất hài lòng. Còn Kiyoshi bên cạnh có khuôn mặt u ám, như thể anh ta có dự cảm không lành về điều gì đó.
“Tốt! Cứ làm thế đi! Ta sẽ thông báo ngay bây giờ!”
Tốt hơn cả tốt.
“Ngày mai tôi muốn vào dungeon Hắc Ngưu Lâm để kiểm tra, có được không?”
Shisho nói anh ấy rất vui lòng chuẩn bị. Tuy nhiên, anh có nói là, cuộc đột kích có thể sẽ không thành công vì đã khá lâu kể từ quá trình reset hoàn tất.
Nếu ta vào dungeon ngay sau khi reset, đôi khi boss còn không xuất hiện và không thể đánh bại nó. Nếu tiêu diệt hết quái vật thường, cổng thoát hiểm sẽ xuất hiện nhưng ta không thể tấn công nó. Vì vậy, để không lãng phí bất kỳ nỗ lực nào, tôi đã bắt đầu chiến lược của mình với các dungeon cấp A một tuần sau reset.
Sau khi hoàn tất các chi tiết nhỏ, tôi bước ra ngoài. Khi trở về phòng, tôi nói nhỏ với Yoohyun-ie.
“Sau khi vào dungeon, hãy làm bất cứ điều gì em muốn nhé. Họ thông báo tặng Lễ trang ngay lập tức nên không có gì phải lo lắng cả.”
“Nhưng bắt đầu cuộc chiến ngay sau khi nhận được quà, như thế thì có sao không?”
“Tất cả những gì em phải làm là vờn Vua sư tử đến khi anh ta cắn lại là được. Anh ta đâu phải là kiểu người dễ bỏ cuộc đâu, đúng không? Em có thể lén lút làm thế. Anh nghe nói có rất nhiều hòn đảo ở khu vực này nhỉ? Em có thể thử sử dụng một hòn đảo hoang phù hợp. Thay vì có ưu tiên Độc Giác Hoả Sư , anh dùng lời hứa họ nhất định sẽ được ưu tiên để câu cá. Được rồi, anh rất tiếc vì chúng ta chỉ nhận được áo choàng, nên đổi lại, thử quậy một bữa ra trò xem sao nhé.”
“Ừm.”
Yoohyun-ie trả lời và mỉm cười. Trông em ấy như đang mong chờ điều đó lâu rồi vậy. Lần này tôi có thể xé toạc cái gì đây nhỉ? Họ có vũ khí cấp S nào không? Hoặc mấy thứ tương tự áo khoác phù hợp với Yerim-ie cũng được.
“Bảo trọng và đi chơi vui vẻ nhé.”
Myungwoo nói và đưa Chirpie cùng Bellaré đi cùng. Ngoại trừ Myungwoo, những người còn lại trong nhóm quyết định cùng nhau tiến vào dungeon cấp A, Hắc Ngưu Lâm. Ban đầu, tôi định ở khách sạn với Myungwoo tầm một hoặc hai đêm, nhưng Myungwoo từ chối, vì trong trường hợp khẩn cấp điều này sẽ gây trở ngại.
Dù sao thì cậu cũng không thể tự làm hại mình được, và cậu có thể trốn vào Lò rèn bất cứ lúc nào, vậy nên cậu cảm thấy thoải mái hơn khi ở một mình. Nếu chúng tôi chia thành hai nhóm, nhân số sẽ nhỏ hơn các thợ săn cấp S của Nhật Bản, vậy nên chúng tôi đi cùng nhau sẽ tốt hơn.
“Cẩn thận với chất độc của Bellaré nha. Tớ để bọn nhóc lại cho cậu.”
“Đừng lo, tớ có trang bị Kháng độc.”
Lửa kháng độc nên cậu ấy quấn Bellaré quanh cổ tay và nói cậu có thể nhờ Ismuar giúp đỡ khi cần thiết. Chirpie cũng kêu chíp và vẫy cánh.
Dungeon Hắc Ngưu Lâm cách Tokyo khoảng ba giờ nếu đi bằng trực thăng. Tôi bước vào tòa nhà dungeon dưới sự hướng dẫn của một thành viên công hội Amaterasu.
“Xin hãy cẩn thận khi ở trong rừng. Yoohyun-ah, cả Sung Hyunjae-ssi nữa, hai người đều không được sử dụng kỹ năng. Khu rừng có thể bị đốt cháy đấy.”
“Vâng.”
“Tôi sẽ khắc ghi điều đó trong tâm trí.”
Cuộc đột kích dungeon sẽ sớm kết thúc thôi. Ta có bao nhiêu thợ săn cấp S vậy? Tôi không muốn dù là một con ruồi đến gần nên đã bật Eunhye ở cấp A và tiến vào cổng.
Một khu rừng nồng đậm mùi cỏ hiện ra trước mắt tôi. Chính vào lúc Peace biến lớn dần như ngọn lửa đang cháy và dính vào người tôi,
Không gian trở nên méo mó. Không có thời gian để phản ứng, khung cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi như kem bị tan chảy, và trước mắt tôi tối sầm lại.
‘Gì thế này?!’
Sau một hồi hoảng loạn, mò mẫm xung quanh không biết phải làm gì, tầm nhìn của tôi lại rõ ràng trở lại. Điều khiến tôi chú ý không phải khu rừng rậm rạp mà là một không gian rộng lớn, trống rỗng như một căn phòng vậy.
Tất cả mọi người ngoại trừ tôi, kể cả Peace, đều nằm bất tỉnh ở đó. Trong một khoảnh khắc, trái tim tôi đập hẫng một nhịp. Thông điệp Kháng sợ hãi hiện ra trước mắt tôi.
“Yoohyun-ah!”
Tôi vội chạy tới đến mức suýt vấp ngã và ngồi xuống cạnh em trai mình. May mắn thay, em ấy còn thở. Tim tôi cũng đang đập loạn cả lên.
“Yoohyun-ah, em không sao chứ? Mau tỉnh dậy đi!”
Xem qua thì cơ thể em ấy không có vết thương, có vẻ em ấy chỉ đang ngủ thôi, nhưng lại không hề có dấu hiệu sẽ thức dậy. Sau khi kiểm tra lại tình hình cho chắc, tôi cũng kiểm tra luôn những người khác. Yerim-ie, Noah, Moon Hyuna, và Peace đều có vẻ đang say ngủ. Nước da và hơi thở đều không có vấn đề gì.
Và cả Sung Hyunjae.
“…Điều này thật quá kỳ lạ.”
Nhìn anh ta nằm dài ra thế này thật không quen. Anh ta bất tỉnh thật đấy đúng không?
“Xin lỗi nhé, Hội trưởng Sesung.”
Tôi nhẹ nhàng chạm vào má anh ta, nhưng anh ta vẫn không nhúc nhích. Anh ta đúng là đẹp trai bất chấp hoàn cảnh luôn ha. Dù cho tôi nắm cả má và kéo nó, anh ta vẫn không hề có cử động gì cả.
“Nè, Hyunjae-ssi, Hyunjae hyung, Hyunjae-yah, tên khốn Hyunjae.”
Xem ra anh ta thực sự mất ý thức rồi. Tôi nên làm gì bây giờ? Dùng thuốc, hay cứ đợi bọn họ tỉnh lại? Trong khi tôi đang suy nghĩ thì,
“Cục cưng!”
Một giọng nói trẻ trung xa lạ vang lên.
