Trans : Đan
Beta : Myfamilytwo
“Anh ta vẫn gọi mình là ‘đối tác’.
Tôi tưởng anh ta sẽ nói “Chúng ta phải xác định lại mối quan hệ thôi vì cậu thật thiếu chuyên nghiệp”.
Không, anh ta gọi tôi ra như thế này, có thể vẫn là vì điều đó. Sau đó hắn không hề liên hệ lại, và cũng không nói thêm gì với tôi cả ngày nay.
Mặc kệ tâm trí đang vô cùng rối rắm, tôi phải kiềm chế lại và gửi thư hỏi địa điểm gặp mặt.
Điều duy nhất tôi có thể làm là thật cứng rắn đối mặt với vấn đề. Tôi chỉ có thể làm vậy thôi, anh ta còn mong đợi tôi làm gì nữa chứ.
“Anh phải đi gặp Hội trưởng Sesung một lát.”
Trước lời nói của tôi, Yoohyun-ie nhăn nhó. Tiến đến gần, em ấy cẩn thận quan sát khuôn mặt của tôi.
“Anh không cần phải thúc ép bản thân. Ngay cả khi chúng ta có bất hòa với Hội Sesung, cũng không đến mức ta không thể chống trả. Nếu là bây giờ, chúng ta chắc chắn có thể hạ gục họ.”
“Thoải mái lên đi, em lo lắng gì chứ. Trưởng Hội Sesung không có lý do gì phải lên kế hoạch làm điều gì đó tồi tệ với người huấn luyện thú cưỡi và chủ lò rèn đâu. Không có gì to tát đâu mà.”
Ừ, có lẽ sẽ chẳng có gì cả. Chỉ là tôi không tự tin lắm… Thành thật mà nói, chẳng phải không thể tránh khỏi việc hầu hết mọi người sẽ cảm thấy thiếu sót trước Sung Hyunjae sao. Không phải là tôi thiếu sót mà là tôi chỉ như bình thường thôi.
Tôi bước từ phòng khách cùng với Yoohyun-ie. Nơi Sung Hyunjae gọi tôi đến là quán bar trên tầng cao nhất của khách sạn. Có lẽ cả tầng này cũng lại được bao trọn, chúng tôi không gặp ai sau khi ra khỏi thang máy. Bức tường rộng ở cuối hành lang được làm bằng kính. Đằng sau tấm kính là một mặt hồ lấp lánh xanh lam dưới ánh đèn.
“Em sẽ đợi ở bên ngoài”
“Không cần đâu. Nếu Hội trưởng Sesung có chút lương tâm, anh ta sẽ đưa anh về”
Thay vì trả lời, em ấy ngồi xuống một trong những chiếc ghế dọc hành lang. Mặc dù tôi cũng đã đoán trước là em ấy sẽ làm vậy.
“Gọi cho em nếu có chuyện gì xảy ra nhé, hyung.”
“Anh sẽ làm vậy.”
Nhờ vậy tôi cũng yên tâm hơn. Tôi mở cánh cửa khảm đầy hoa văn cổ xưa rồi bước vào. Đập vào mắt là quầy bar và một bức tường kính chiếu thẳng ra bể bơi. Căn phòng được thiết kế theo kiểu phương Tây, nhưng bồn hoa bên ngoài lại trồng tre, trên tường có hình một người phụ nữ mặc trang phục Nhật Bản và đồ trang trí kiểu Nhật. Hãy cho căn phòng này một kiểu, chỉ một kiểu thôi được không, trông quá là lộn xộn rồi.
“Hướng này.”
Sung Hyunjae đứng sau quầy bar dài với ánh đèn tỏa sáng từ phía sau và cặp kính lấp lánh. Miễn là hắn không đầu độc người khác thì anh ta có thể kiếm được khối tiền chỉ bằng khuôn mặt này đấy… Cứ xem phản ứng của mấy người bên Nhật đi, có vẻ như họ sẽ nguyện xếp một hàng dài để chờ ngắm miễn là hắn không giết chết họ.
Nhớ lại cảnh mấy chương trình nịnh hót liên tục hồi trước, lòng tôi dịu đi phần nào. Nào là Cocktail của vị thần sét, với hương vị hấp dẫn lôi cuốn lòng người… Ah, chờ đã, cứ thế này thì tôi không nhịn được cười mất… Nếu là Yoohyun-ie, có lẽ sẽ là món gì đó có màu xanh lạnh như băng, rồi bùng nổ một phát? Được không nhỉ. Còn Yerim-ie thì… À khoan, không được tôi phải ngừng nghĩ linh tinh. Không thể để những chương trình truyền hình Nhật Bản tiếp tục tẩy não mình được.
“Có vẻ như Hội Sesung đang thiếu thốn tới mức Hội trưởng cũng phải xắn tay áo lên mà làm thêm nhỉ”
Tôi đã nhận ra có gì sai sai khi nói được nửa câu nhưng vẫn lỡ mồm nói hết ra. May là chưa lỡ mồm gọi anh ta là “thần sấm”. Hay để tôi thuê anh nhé, làm trò gì đó với cái tia điện xẹt xẹt kia thử đi anh thần sấm. Nhớ chuẩn bị luôn nhạc nền nhé.
“Tâm trạng của cậu có vẻ đã được cải thiện nhiều.”
Sung Hyunjae nói và ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế đẩu được đặt trước quầy bar. Có vẻ như tôi thực sự phải gọi món gì đó, nhưng trước đó thì, tôi nên gọi gì đây. Họ chỉ phục vụ cocktail ở đây sao? Có đậu phộng ăn kèm không?
“Các chương trình phát sóng rất thú vị. Và hội Amaterasu cũng vậy.”
Lion King và các samurai Nhật Bản đều rất thú vị. Nghĩ đến việc Yerim sẽ nghiền nát họ dưới chân thì tôi càng thấy thú vị hơn. Lẽ ra tôi cũng nên làm một tấm bảng.
Sung Hyunjae đặt một chiếc ly rỗng xuống trước mặt tôi. Với sự thoải mái như một dân chuyên, anh ta thêm cái này cái kia vào bình lắc. Tốc độ chuyển động của chiếc bình bạc vô tình thu hút sự chú ý của tôi. Một thứ đồ uống màu xanh của chanh rực rỡ được rót nhẹ nhàng vào ly mà không gây ra chút tiếng động nào, sau đó một chiếc ống hút trang trí được thả vào.
Vẻ ngoài của nó khiến bạn nghĩ rằng nó có thể chỉ là nước trái cây, nhưng thực ra nó rất ngọt. Hương vị khá tuyệt.
“Ngài sẽ không gọi tôi đến đây chỉ để uống thứ này đâu nhỉ? Thưa ngài, vậy ngài muốn thảo luận công việc gì?”
Trong miệng tôi vẫn còn vị ngọt nhưng tôi lại cảm thấy đắng hơn. Đây chẳng phải là phương pháp củ cà rốt và cây gậy sao?
“Tôi nghĩ mình nên đưa ra một lời đề nghị với cậu”
Một tấm thiệp được đặt cạnh ly cocktail. Đó là một thẻ tín dụng màu đen.
“Cậu không thể tiếp tục sử dụng cái cũ.”
“Ý là anh đang đề nghị từ bỏ mối quan hệ hợp tác và quay trở lại mọi thứ như trước đây?”
Bởi vì tôi đã đoán trước được điều này ở một mức độ nào đó nên không có gì đáng ngạc nhiên hết.
“Tôi đồng ý hủy bỏ quan hệ đối tác, nhưng sẽ không chấp nhận thẻ.”
Chúng ta chỉ là một hội trưởng và giám đốc cơ sở nuôi dưỡng thôi. Như vậy là ổn. Thành thật mà nói chúng tôi… không cần thiết phải cố gắng gượng nhau trở thành đối tác. Có vẻ như bây giờ anh ta cũng sẽ không tấn công chúng tôi nữa. Ít nhất thì anh ta vẫn đồng ý hợp tác.
“Hãy soạn thảo một hợp đồng với điều kiện rằng cả hai bên hợp tác qua lại. Sung Hyunjae-ssi cũng không muốn thấy Sesung sụp đổ nhỉ.”
Tôi chợt nhớ đến lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Từ đó tới giờ, anh ta lúc nào đối xử với tôi như một món đồ. Tôi đã coi nó như một trò đùa và những người khác cũng coi đó là một trò đùa. Đã ba tháng kể từ đó. Cũng không phải là một khoảng thời gian dài nhỉ.
Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ được hưởng lợi nếu có thể xích lại gần nhau hơn. Hơn bất cứ điều gì khác, nếu anh ta trở thành một phần của phe chúng tôi, tôi sẽ vô cùng yên tâm. Sung Hyunjae từng là Thợ săn số một trong bảng xếp hạng, và tôi vẫn nghĩ rằng sẽ thật tiếc nếu không thể một lần nữa sử dụng Kỹ năng Chủ nhiệm của mình để chia sẻ tầm nhìn xa cho hắn. Chưa kể đến tầm ảnh hưởng rộng rãi mà anh ta gây ra ở nước ngoài.
Và ngoài ra. À, còn những thứ khác, vân vân, ngoài cái đó nữa.
Nhớ mọi thứ một lần nữa khiến tôi bắt đầu cảm thấy hơi chán nản. Mặc dù tất cả là do tôi còn thiếu sót, tôi còn có thể làm gì khác nữa chứ.
“…Sự kiên trì của anh yếu hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng đó.”
Cuối cùng, những câu nói cộc lốc cũng lại thốt ra, Sung Hyunjae mở miệng.
“Ngược lại thì đúng hơn. Tôi đã liên tục kiềm chế bản thân mình.”
“Liên tục? Tôi thực sự xin lỗi khi đã gây phiền toái cho anh vì tôi chỉ là một cấp F kém cỏi đến mức khiến anh phải kiềm chế sự không hài lòng của bản thân.”
Tôi không biết là anh ta đã kìm nén nhiều đến thế. Có vẻ như tôi đã chọc tức anh ta nên tôi phải xuống nước để được tha thứ.
“Tôi luôn có thể tra hỏi cậu bằng vũ lực. Về thái độ thì không thể hiểu được và về mọi thứ mà Han Yoojin-gun đang che giấu.”
“Tôi thường không thể kiềm chế được sự tò mò của bản thân.” – Anh ta nói với một nụ cười nhẹ nhàng.
“Tuy nhiên, tôi rất yêu quý Han Yoojin-gun.”
“Vậy anh định đề nghị điều gì vậy?”
“Một thứ như kiểu quyền giám hộ là đề nghị của tôi.”
Sung Hyunjae quay người, bắt đầu đi dọc theo chiều dài của quầy bar.
“Khi những ý nghĩ của cậu lộ ra ngoài, cậu sẽ không trụ được và gục ngã. Trong trường hợp đó, thứ nên được phát triển phải là nền tảng chứ không phải vẻ bề ngoài. Đầu tư thời gian cho việc thi công tỉ mỉ thì tòa nhà cũng sẽ trụ được vững vàng. Để cậu có thể chịu đựng, ngay cả khi không có gì ở bên trong.”
Rẽ vào góc, anh ta bước ra từ phía sau quầy bar và tiến lại gần tôi. Tôi thoáng nghĩ đến việc đứng dậy, trước khi chỉ quay ghế về phía anh ấy. Tiếng bước chân im lặng dừng lại trước mặt tôi.
“Vậy anh đang đề xuất—rằng anh trở thành chỗ dựa cho tôi.”
Nhưng tại sao phải là anh ta? trong số tất cả mọi người. Tôi còn có em trai của mình và những người khác, những người bạn, những người giống như gia đình vậy.
“Dựa vào những người khác không hẳn là có hại. Vì ta không sống một mình trên thế giới, có thể đó cũng một hành động đúng đắn. Tuy nhiên, người đó phải có một nền tảng vững chắc để cậu dựa vào. Bởi vì ‘cái tôi’ là trung tâm của mọi thứ. Nếu một người không thể tự điều chỉnh ‘cái tôi’ của mình thì những thứ khác cũng sẽ tan vỡ theo.”
“…Anh đang gợi ý rằng tôi nên làm gì đó cho bản thân sao?”
“Han Yoojin-gun, cậu luôn tự đổ lỗi và trách móc bản thân rất nhiều trong mọi chuyện, phải không? Thay vì tự suy sụp sâu hơn, cậu nên nghỉ ngơi.”
“Tôi e rằng lịch trình của tôi không được nhàn nhã cho lắm.”
“Tôi có thể tạo ra một môi trường thuận lợi cho cậu nghỉ ngơi. Hoàn hảo và tỉ mỉ.”
Sung Hyunjae nói một cách tử tế, như đang dỗ dành tôi.
“Giá như cậu chấp nhận lời đề nghị của tôi.”
Anh ta cúi xuống. Chống một đầu gối xuống sàn rồi hạ người xuống dưới tầm mắt tôi. Giống như một người lớn sẽ hạ thấp cơ thể của họ để nhìn thẳng vào mắt trẻ nhỏ, ân cần và dịu dàng.
Mặc dù tôi có dựa vào anh ta một chút, nhưng có thực sự phải làm đến mức này không.
“Để nhắc nhở anh trong trường hợp anh quên nhưng tôi đã hai mươi lăm tuổi rồi. Có thể không phải là lớn nhất, nhưng tôi đã trưởng thành và tôi cũng bắt đầu làm việc từ khi còn trẻ. Nhờ đó, tôi có nhiều kinh nghiệm sống hơn những gì có thể được chỉ ra”.
Thực tế là vì tôi đã ba mươi tuổi. Tôi chắc chắn không còn trẻ.
“Anh không cần thiết phải coi tôi như thể tôi là một đứa trẻ không có người giám hộ đâu.”
“Người lớn hay trẻ nhỏ, đều chỉ là con người. Nỗi buồn, niềm vui và tất cả những cảm xúc khác – họ đều cảm thấy như nhau. Chỉ là quá trình trưởng thành ngày càng thêm nhiều nhiệm vụ và trách nhiệm. Không thể khóc khi buồn, và không thể cười khi cảm thấy vui.”
“Bởi vì họ là người lớn.”
Nếu sống chỉ làm những gì mình muốn thì làm sao có thể coi đó là một người trưởng thành. Khi không có sự bảo vệ vô điều kiện như lúc còn là một đứa trẻ, bạn phải sẵn sàng chịu đựng mọi điều này điều kia để sống. Buộc phải mở mắt dù không muốn dậy sớm, buộc đi làm ngay cả khi bạn muốn nghỉ ngơi, học cách cười trừ mọi thứ, ngay cả khi bạn cảm thấy căm ghét khi phải thấy bản của sếp, bạn phải biết cách chống lại ham muốn của mình, bởi vì mọi thứ phải phù hợp với túi tiền của mình.
Mặc dù tôi đã có khởi đầu sớm hơn một chút so với người bình thường. Mặc dù tôi đã phải chịu trách nhiệm rồi rút lui, từ bỏ mọi thứ từ sớm như vậy.
“Cậu không cần phải chịu trách nhiệm hay phải kìm nén bản thân đâu.”
Những lời lẽ ngọt ngào đến mức khiến tôi phải bị sâu răng.
“Cậu không cần phải quan tâm đến bất cứ điều gì. Bất cứ nơi nào cậu thích, cậu có thể làm bất cứ điều gì theo mong muốn của trái tim. Sẽ không có ai can thiệp đâu. Không cần phải lo lắng về ánh mắt của người khác, không cần phải chịu trách nhiệm. Sẽ ổn thôi nếu chỉ nhìn những gì cậu muốn nhìn và nghe những gì cậu muốn nghe.”
“…Đây chẳng phải bảo tôi thành người của anh luôn sao?”
“Chúng ta sẽ là ‘Người giám hộ’ và ‘người được bảo hộ.’ Một mối quan hệ mà cậu có thể tách ra để giành độc lập bất cứ lúc nào, một khi đã đủ mạnh mẽ để tự đứng vững.”
Thật khó hiểu. Trên hết thì… tại sao anh ta lại đối xử như vậy với tôi?
“Thật sự mà nói thì lời đề nghị của anh… thật nhã nhặn, đến mức đáng bối rối, thưa ngài. Anh sẽ đề xuất cho tôi một cái giá chứ? Và cũng đừng nói rằng nó miễn phí.”
“Một khi Han Yoojin-gun có thể làm được điều đó. Tôi muốn được kể nghe hết mọi chuyện.”
“…Chỉ vậy thôi sao? Anh bảo mình kiềm chế sử dụng vũ lực để để khiến tôi nói ra mọi thứ. Rồi lại muốn làm người giám hộ của tôi rồi nói rằng anh sẽ đợi? Thưa anh, rốt cuộc thì tại sao vậy?”
“Bởi vì tôi muốn làm như vậy.”
Chỉ bằng câu trả lời đơn giản đó, tôi đã mất hết lời phản bác. Thậm chí nó còn không phải vì lợi ích của tôi mà chỉ vì anh ta thích vậy. Đúng kiểu của anh ta rồi. Cuối cùng tôi cũng không còn thấy áp lực nữa.
“…Thành thật mà nói, tôi cũng dần hứng thú rồi.”
Nếu Sung Hyunjae cam kết sử dụng mọi thứ trong khả năng của hắn để làm người giám hộ cho tôi thì không còn gì tuyệt vời hơn. Đến mức mà chính bản thân tôi cũng không thể tin nổi.
Đó sẽ là một cuộc sống cực kỳ thỏa mãn, tràn đầy hạnh phúc.
Giá như tôi không hồi quy.
“Nhưng Sung Hyunjae-ssi. Đã quá muộn rồi.”
Tôi bây giờ, không thể chấp nhận được những điều như vậy nữa. Đồng thời, đây cũng là lý do tại sao Sung Hyunjae thậm chí còn cố gắng kiềm chế và đề nghị giúp đỡ tôi thế này. Nếu tôi từ bỏ và chấp nhận lời đề nghị nghỉ ngơi, thì có lẽ tôi cũng đã không nhận được sự chú ý của anh ấy ngay từ đầu. Sự trớ trêu này cũng thật buồn cười.
“Mười năm—không, hai mươi năm trước, lẽ ra anh nên liên lạc với tôi lúc đó. Khi tôi khoảng sáu hoặc bảy tuổi. Có lẽ hồi đó tôi đã đồng ý đi theo anh. Còn có cả em trai của tôi nữa.”
“Xin lỗi. Lúc đó tôi vẫn còn rất non nớt.”
“Dù vậy cũng cảm ơn anh.”
Đứng dậy khỏi chỗ ngồi, tôi đưa tay về phía anh ta. Sung Hyunjae nắm lấy tay tôi, không hề dựa theo đó mà vẫn giữ chặt rồi đứng dậy.
“Vì sự kiềm chế không có giới hạn, xin hãy tiếp tục chăm sóc tôi trong tương lai, ngài đối tác”
Lòng tôi nhẹ nhõm hơn một bước. Sung Hyunjae nhìn xuống tôi. Cách nhìn xuống của anh ta cũng không tệ, nhưng dù sao thì tầm mắt này cũng quen thuộc hơn. Anh ta thể hiện một vẻ mặt vô cùng thất vọng.
“Ngay cả khi tôi đã quyết tâm giành lấy đặc quyền để đề nghị, điều đó dường như chỉ đẩy họ ra xa hơn.”
“Họ là ai? Ngoài tôi ra, anh cũng đưa ra đề nghị kiểu này cho những người khác nữa hả?”
“Không đến mức như vậy, nhưng trước đây tôi đã đề xuất với Cục trưởng Song Taewon rằng tôi sẽ chăm sóc anh ấy một cách kín đáo.”
“Tôi đoán là anh đã bị đá ngay lập tức.”
“Kể từ đó, tôi chỉ đơn giản là công khai bảo vệ anh ấy.”
Chẳng phải kiểu hành xử đó chỉ gây phẫn nộ về mối quan hệ giữa chính trị và kinh doanh sao? Mặc dù ngài cục trưởng Song có thể sẽ thích như vậy hơn. Thật khó để nhận ra, nhưng trên thực tế, có vẻ như anh ta đã làm rất tốt với ngài cục trưởng Song. Đây chỉ là một kiểu ‘đối xử tốt’ rất mơ hồ và đáng ngờ.
“Tôi sẽ coi như đây là biểu hiện sự chân thành của Hội trưởng Sesung. Tôi sẽ giữ nó bên mình, phòng trường hợp khẩn cấp.”
Tôi nhặt tấm thẻ được đặt cạnh tấm kính lên. Tôi không hề có ý định sử dụng nó dù muốn hay không như trước đây. Tôi có nên nói rằng bây giờ nó chỉ là một loại quà lưu niệm không.
Nói rằng không cần phải tiễn tôi vì em trai tôi đang đợi, tôi bắt đầu đi ra ngoài—nhưng, trước khi hoàn toàn rời khỏi quán bar. Tôi quay lại nhìn Sung Hyunjae.
“Vì anh đã thể hiện sự hào phóng của mình nên tôi cũng muốn nói với anh một điều.”
“Mời cậu.”
“Xin hãy cứ giữ như hiện tại. Không thay đổi hoặc biến mất. Cứ như vậy thôi.”
Cho đến khi tôi có thể leo lên được vị trí đó, những lời này đã đọng lại trước khi chúng kịp rời khỏi miệng tôi. Tôi vẫn chưa đủ tự tin để tuyên bố một cách trắng trợn như vậy. Ngay cả khi ở trên du thuyền, tôi cũng khó có thể cư xử bạo dạn như vậy nếu chỉ có một mình.
“Và nếu có thể thì xin anh đừng chết.”
“Chắc chắn rồi.”
Như thể chỉ đang hứa hẹn ăn tối, anh ta trả lời cực kỳ dễ dàng.
Khi tôi bước ra ngoài, Yoohyun-ie đã đứng đó đợi tôi.
“Em thậm chí còn không ngồi xuống.”
“Em đã đứng dậy sau khi nghe thấy tiếng bước chân.”
Em ấy không nghe được những gì chúng tôi nói bên trong, phải không. Mặc dù cũng ít có khả năng Sung Hyunjae sẽ không làm vậy.
“Thực sự không có gì to tát cả. Chúng ta có nên đến phòng khách và yêu cầu dịch vụ phòng không? Anh thấy hơi đói rồi.”
Tôi đã ăn rất ngon vào bữa tối, nhưng vì đã tắm quá lâu nên bụng tôi lại trống rỗng.
“Tâm trạng của anh, có vẻ tốt.”
Yoohyun-ie yếu ớt lẩm bẩm. Hô hô, nhìn tên nhóc này đi.
“Em lại ghen tị với Trưởng Hội Sesung nữa à? Anh đã bảo rồi, không cần phải thế đâu. Với anh, em luôn là duy nhất mà.”
Mọi thứ được bây giờ cũng là nhờ em trai của tôi.
“Dù ai có nói gì, dù chuyện gì có thể xảy ra, Yoohyun-ah, em là người quan trọng nhất của anh.”
Vì vậy đừng buồn, thay vào đó hãy cùng nhau ăn nhẹ vào nửa đêm nhé. Gật đầu, em trai nhìn tôi và mỉm cười. Thực đơn dịch vụ phòng… có lẽ sẽ không có tiếng Hàn, phải không? Tôi có nên gọi người phiên dịch không.
Buổi sáng vừa thức dậy, tôi ngáp một tiếng dài với khuôn mặt ngái ngủ. Vì đây là một khách sạn tốt nên giường ngủ rất thoải mái nhưng tôi vẫn không thể ngủ được nhiều. Có vẻ như tôi đã ngủ khá muộn, sau khi tôi hỏi người hướng dẫn về toàn bộ bảng danh sách đã được dịch.
Mục đích của tôi là nghiên cứu về giới Thợ săn Nhật Bản, nhưng…
“Nghĩ tới việc họ thấy giữa Yoohyun-ie và Yerim-ie có một bầu không khí vô cùng hường phấn.”
Tôi còn tưởng nó sẽ là màu xanh đậm suốt đời. Không, nói như vậy thì hơi quá. Dù sao đi nữa thì, ‘vô cùng hường phấn’ chắc chắn là một điều nhảm nhí. Họ còn lâu mới đạt được tới ngọn đèn xanh tiếp thêm sinh lực của tình bạn, chứ nói gì màu hồng…… Và hơn hết, Yerim-ie vẫn còn là trẻ vị thành niên. Thêm vào đó, 5 tuổi, vẫn là một khoảng cách tuổi tác đáng kể. Nếu mấy người thực sự phải ghép họ lại với nhau thì Noah còn tốt hơn nhiều.
“Nhưng ít nhất hai lựa chọn vẫn còn hợp lý chán so với…”
…Cặp đôi kinh hoàng nhất: Sung Hyunjae và Kang Soyoung. Mấy tên điên này, làm sao họ có thể ghép cặp một đứa trẻ và một ông chú với nhau được cơ chứ? Những điều kinh tởm như kiểu “cô gái trẻ tóc vàng đến từ nước Anh và hội trưởng” rồi còn phân tích việc hai người có thể có mối quan hệ sâu sắc, đủ khiến tôi muốn nhấc máy lên và báo cáo ngay với đài truyền hình. Và sao họ cứ gọi cô ấy là người Anh này người Anh nọ cớ chứ, Soyoung là một công dân có hai quốc tịch và nơi cư trú của cô ấy là Hàn Quốc, được chứ?
“Ngay cả khi tình yêu được cho là vượt qua tuổi tác, quốc tịch, chủng tộc và giới tính, nếu bạn không phải là súc vật, thì người trẻ nhất vẫn phải ở độ tuổi cuối hai mươi!”
Và ngay cả vậy cũng là đã kéo bớt lại một chút rồi, và thực sự thì ít nhất phải là ba mươi. Chỉ khi bạn đã có một lượng kinh nghiệm sống nhất định và quyết tâm làm chủ cuộc sống của chính mình thì những thứ như tuổi tác mới chỉ là con số! Mới có thể được đem tranh luận. Mấy người không có lương tâm sao khi làm như vậy với một đứa trẻ?
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phản đối cặp đôi này! Mọi chuyện không ổn rồi, anh ta được ghép đôi với Moon Hyuna. Rồi tới cả Evelyn. Chà, mặc dù Sung Hyunjae có vẻ coi Kang Soyoung như một đứa trẻ, Kang Soyoung chắc chắn không phải là đối tượng của anh ta, nhưng có lẽ anh ta cũng đã từng hẹn hò vào thời điểm nào đó. Tôi tự nhiên cảm thấy hơi tò mò.
Tôi định đặt dịch vụ ăn uống tại phòng, nhưng sau đó lại nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu ăn cùng mọi người và đi xuống tầng dưới để ăn sáng. Yerim-ie, Noah và Moon Hyuna, những người đã đi mua sắm suốt đêm, đã vác sẵn rất nhiều túi đồ. Trong số đó có cả những thú nhồi bông hàng nhái của Peace và Chirpie. Tôi quyết định sẽ đóng gói búp bê Chirpie để chuyển nó cho nhóm pháp lý của Haeyeon vào một ngày sau đó.
“Có một trung tâm mua sắm dành cho Thợ săn nữa!”
“Chợ thợ săn? Chúng ta đã nói về nó ngày hôm qua rồi thì phải.”
“Không, là các phụ kiện của Thợ săn được bán cho người bình thường. Họ bán những thứ như kiểu tranh ảnh và poster. Một đống thú nhồi bông sư tử cũng được xếp chồng lên nhau.”
…Như kiểu người nổi tiếng hay gì? Tôi chợt nhớ đến những con búp bê tự làm của Yoohyun-ie và Yerim-ie mà tôi đã thấy ngày hôm qua. Nó thật sự rất dễ thương. Nếu có thời gian có lẽ tôi sẽ đi xem thử.
