Trans: Duyên
Beta: Quỳnh
‘A, anh ta rep lại rồi này.‘
Một tin nhắn được gửi đến từ Song Taewon.
[Không có chuyện gì xảy ra cả. Cảm ơn cậu đã quan tâm.]
Tôi đã nhắn tin chúc mừng anh ta trong việc thành công đột kích dungeon, và hỏi xem liệu có điều gì kỳ lạ xảy ra ở trong đó không cũng như việc anh ta ổn chứ. Và đây là phản hồi mà tôi nhận được. Anh ta không cảm nhận được ánh nhìn chằm chằm đó sao?
‘Vậy nó thực sự là do mình à?’
Yoohyun-ie, Yerim-ie và Sung Hyunjae đã cùng tôi vào dungeon vài lần nhưng Song Taewon thì không. Tôi không chắc lắm, nhưng mà cẩn thận thì vẫn hơn.
[Nào rảnh anh hãy ghé qua Cơ sở nuôi dưỡng ma thú xem thử nhé. Một con cừu lông xù cực đáng yêu vừa được đưa đến, nó làm tôi liên tưởng ngay đến ngài cục trưởng Song. Còn không thì tôi mang đến cũng được. Nó dễ thương lắm đấy.]
Chạm nhẹ vào bộ lông mềm nhẹ, cơn say theo cả đời. Đúng chất là một thứ gây nghiện. Nếu không có Peace, có khi tôi đã mang nó về nhà rồi. Nhưng khi ở nhà, Peace luôn độc chiếm việc nằm trên đùi tôi. …Khi Peace vào dungeon, tôi có nên bí mật mang bé cừu đó về không nhỉ?
“Thật sự không thể sao?”
Khi tôi đang nhắn tin, Yerim-ie lại cầu xin lần nữa. Yoohyun-ie đã thay mặt tôi nói rõ ràng.- “Không.”
“Hội trưởng, tôi hỏi anh chắc? Đây là nhà của chú!”
“Lượng tóc rụng đầy ra cả nhà là một mình cô và Peace thôi đấy.”
“Gì cơ? Tóc á? Ê! Anh tưởng tóc anh dính trên đầu được miết chắc?! Anh là người rụng nhiều nhất đấy nhá?”
Yerim-ie hét lên, ôm lũ sói con vào lòng. Những con sói con được Yerim-ie ôm nhẹ nhàng rên rỉ.
Khi Yerim-ie về nhà, tôi đã kể cho cô bé nghe về Blue và nói rằng tôi đã mang về Cơ sở nuôi dưỡng thêm vài ma thú con. Cô bé nói chưa từng thấy chúng ở Haeyeon lần nào nên muốn đi ngó thử, nhưng sau khi về lại vác thêm mỗi bên một con chó sói. Cô nói lý do là mình đã muốn nuôi chó từ khi còn nhỏ rồi, đại loại thế.
“Yerim-ah, chúng ở ngay tầng dưới, nên nhóc có thể đến xem lúc nào cũng được mà.”
“Nhưng chúng đã quấn tôi đến mức này rồi nè. Tôi không thể đưa chúng về phòng của mình được sao?”
Đúng như Yerim-ie đã nói, hai quả cầu lông trắng đang bám chặt lấy Yerim-ie. Nhưng không phải vì thích Yerim-ie đâu…
‘Mình nghĩ chúng đang sợ thì đúng hơn.’
Cách đó một đoạn, Peace đang trừng mắt nhìn lũ sói con, đuôi từ từ đập bồm bộp xuống đất. Có vẻ nhóc ấy không vui khi lũ sói con vào nhà. Dù cùng là ma thú, nhưng chó và mèo thì chưa bao giờ hợp nhau, tôi nghĩ vậy.
Mỗi lần Peace thỉnh thoảng nhe răng ra là có thể thấy đàn sói con cứng đờ. Dù thương lũ nhỏ nhưng trường hợp này thì tôi bó tay.
“Tôi xin lỗi, Yerim-ah, nhưng chúng không thể ở trong nhà được. Và một ngày nào đó nhóc sẽ có thú cưỡi cho riêng mình đúng không? Khi đó, chúng có thể ở với nhóc khi chúng còn nhỏ.”
Yerim-ie có vẻ thất vọng nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Cô bé đúng là một đứa trẻ ngoan.
“Chị sẽ đến gặp mấy đứa thường xuyên, Milky, Blanc.”
Con bé đặt tên cho chúng khi nào vậy? Tôi nhớ trong số mấy con búp bê của Yerim-ie có cái tên đó thì phải. Cảnh tượng Yerim-ie quay đi làm tôi thấy rất có lỗi. Cô bé muốn nuôi một chú chó. Mặc dù chúng ở ngay tầng dưới.
– Gyannng.
Khi Yerim-ie và đàn sói rời đi, Peace tiến tới và dụi người vào chân tôi. Trông nhóc có tâm trạng tốt đấy, Peace.
“Em nghe nói anh cũng mang Peace đến Nhật Bản phải không?”
Yoohyun-ie quay lại và nói. Tôi gật đầu.
“Họ yêu cầu anh đưa nhóc ấy đến trước. Nhật Bản cũng khá thú vị. Anh cứ tưởng họ sẽ phản đối khi nghe nói có nhiều cấp S sẽ tham gia, nhưng họ thực sự không phàn nàn gì cả.”
Vì họ chỉ cho phép Yerim-ie nhập cảnh, nên tôi còn định lấy lý do an toàn để sắp xếp ít nhất hai thợ săn cấp S được phép đi cùng tôi. Phía Nhật Bản cho biết họ muốn thợ săn Han Yoohyun là một phần trong đó. Những thợ săn khác cũng được chào đón.
“Noah và Liette đều là thợ săn của quốc gia khác, nên có lẽ họ muốn lôi kéo hai người đến Nhật đây mà.”
Đặc biệt, hiện giờ cả hai đều là thợ săn tự do nên càng được nhiều người thèm muốn. Mà Liette đã nói cô ta không muốn đi. Tôi ngồi xuống ghế sofa, ôm Peace. Khi tôi bật TV lên, có một chương trình phát sóng khác liên quan đến Chiến tranh giữa Triều Tiên – Nhật Bản. Họ cũng đang phân tích về Yerim-ie và thợ săn Nhật Bản sẽ thi đấu với cô bé.
[Thiếu kinh nghiệm được cho là khuyết điểm lớn nhất của thợ săn Park Yerim, nhưng điều kiện địa hình lại thuận lợi…]
Đồng thời, cũng có những lời chỉ trích về việc đặt cược vào dungeon Slime. Mặc dù chúng đã được kiềm chế để chúng tôi không bị dính tiếng xấu, cho nên đó chỉ là lời đề cập ngắn ngủi. Nghĩ lại thì đây chính là lý do tại sao việc không kiểm soát được giới truyền thông lại đáng sợ. Nếu ta che giấu hoặc chỉ nói ba phần sự thật của một vấn đề và biết cách truyền đạt, hầu hết mọi người sẽ dễ dàng tin tưởng hơn. Và ngược lại.
“Anh không biết Yerim-ie hoặc Sunghan-ssi thì thế nào, nhưng em là một Hội trưởng, em không thể cứ để thế được. Em có định đưa ra một vài điều kiện có lợi cho mình một chút không? Sử dụng Lễ trang của Lôi điểu chẳng hạn.”
“Họ đề nghị cái gì không liên quan đến em.”
Yoohyun-ie, ngồi cạnh tôi, nói.
“Bởi vì chỉ cần như thế là đủ rồi. Miễn sao có thể duy trì cuộc sống hàng ngày như hiện tại thì đối với em, sao cũng được.”
“…Em không cần gì nữa à?”
“Em có thể trở về nhà của chúng ta. Là về nhà đó anh. Em không biết liệu Nhật Bản có đưa em một vật phẩm đủ để bảo vệ anh trai em an toàn không, nhưng điều đó là không thể.”
Sẽ thật buồn cười nếu một vật phẩm có thể cứu thế giới đột nhiên xuất hiện ở Nhật Bản.
“Ừ, anh cũng vậy … Anh cũng hy vọng chúng ta có thể cứ mãi thế này.”
Một cuộc sống mà chúng ta có thể gây nhau một chút vì cái ‘Em không thể mang chó vào nhà!’. Và những lo lắng của tôi chỉ là suy nghĩ xem nên ăn gì cho bữa tối, nghĩ thôi đã thấy thật hạnh phúc.
Nhưng nếu bọn trẻ đi vào dungeon, tôi sẽ lại cảm thấy lo lắng. Có rất nhiều công việc chồng chất và tôi không biết những vấn đề gì sẽ phát sinh trong tương lai. Tại sao cuộc sống của tôi lại khó khăn đến vậy?
“…Anh biết không, hyung.”
Yoohyun-ie cẩn thận mở miệng. Khi tôi quay đầu lại để xem chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt chán nản của em ấy đập vào mắt tôi. Hả? Em lại gây ra tai nạn gì mà anh không biết à?
“Khi em thức tỉnh… Ý em là sau khi em thức tỉnh không lâu. Anh đã rất vất vả, đúng không.”
Trước những câu nói do dự của em ấy, đầu óc tôi trở nên trống rỗng. Lúc đó… Vậy…
“Không hẳn.”
“Hyung.”
“Anh không còn nhớ rõ nữa.”
Vì đã 8 năm rồi. Vậy nên, tôi không thể nghĩ về nó nữa là. Ký ức đã xưa bị chôn vùi đến mức gần như bị lãng quên.
“Vậy nên đừng lo lắng về điều đó nữa. Anh ổn. Đã là quá khứ cả rồi.”
Tôi mỉm cười và nói không sao đâu. Bởi vì, mọi thứ không tệ đến thế. Bởi vì, Yoohyun-ie hiện tại không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tuy nhiên, không liên quan gì hết. Nó chỉ… đôi lúc hơi làm phiền tôi một chút.
“Chúng ta chỉ bất hòa một chút mà thôi. Gia đình nào cũng thế cả. Trong cuộc sống, chúng ta tranh cãi gay gắt, sau đó lại hòa giải. Bây giờ mọi thứ đều ổn rồi nên em không nên lo lắng những việc ấy.”
Kỷ niệm đó không cần phải khơi lại sau khi chúng tôi đã cho nó vào dĩ vãng. Tôi chuyển sự chú ý của mình sang TV. Cuộc phỏng vấn của Yerim-ie đang được phát lại. Cô bé mỉm cười, tự tin và rạng rỡ.
“Nè, trong trường hợp Nhật Bản định bắt cóc em, hãy giả vờ thuận theo rồi trấn lột hết đồ của họ đi nhé. Hoàn toàn không cần thiết phải từ chối khi em được cho không gì đó đâu. Chỉ cần đóng gói mọi thứ em cần, xóa sạch dấu vết rồi trở về nhà, là được.”
Với lại, chẳng phải họ sẽ gửi rất nhiều quà cho Myungwoo và Noah sao? Tôi thực sự mong chờ vì mấy thứ được cọc trước bao giờ cũng tuyệt. Cùng lúc đó, tôi nghe thấy tiếng mở cửa.
“Yerim-ie, phủi sạch lông trước khi vào nhé.”
“Vâng!”
Có lẽ vì là con non nên dù nhiều lông thì lượng lông rụng ra cũng không quá nhiều, vậy nhưng cũng không thể nói là ít. Yerim-ie chạy tới ngồi xuống cạnh tôi.
“Đóng gói hành lý trước đêm nay nhé.”
“Em đã làm xong hết vào sáng nay rồi~”
Nhanh đấy. Dù sao chúng tôi cũng không có quá nhiều thứ cần xử lý. Tôi đã mua thêm ba chiếc điện thoại để đề phòng. Tôi cũng không nên quên mang đồ ăn kèm riêng cho bữa sáng phòng trường hợp đồ ăn không vừa khẩu vị.
Mong là sẽ có một chuyến đi suôn sẻ.
.
.
.
Sân bay đông nghịt người. Đầy rẫy phóng viên cũng như dân chúng. Yerim-ie đang bận rộn bày tỏ lòng biết ơn của mình đến những người đã đến ủng hộ cô bé, trả lời phỏng vấn và tạo dáng chụp ảnh.
“Tôi sẽ mang chiến thắng trở về!”
Khi Yerim-ie vẫy tay, một tiếng hét “wahhh” vang lên. Cô bé như một người nổi tiếng vậy. Thực ra, nói cô là người nổi tiếng cũng không có gì sai. Cô luôn nhận được rất nhiều lời mời quảng cáo, nhưng vì sự kiện này, có rất nhiều thương hiệu không chỉ mời quảng cáo mà còn có cả tài trợ. Chiếc mũ tôi đang đội cũng là sản phẩm tài trợ do đích thân Yerim-ie lựa chọn.
Sau khi hoàn tất các thủ tục trong tiếng reo hò vang dội, chúng tôi tiến về phòng chờ. Moon Hyuna đã đến trước. Ngoài ra còn có những người từ Hiệp hội Thợ săn.
“Giám đốc Han, trang phục đẹp đấy.”
Ý của cổ là gì? Đưa cái gì thì tôi mặc cái đó thôi mà.
“Tôi không biết cô lại thân với thợ săn Liette đấy, Hội trưởng hội Breaker.”
Khi các thợ săn cấp S đổ xô đi nước ngoài, mối lo ngại về an toàn trong nước nảy sinh một cách tự nhiên. Mặc dù mỗi dungeon đã được xử lý, nhưng chúng ta vẫn cần thợ săn nếu lỡ xảy ra bùng nổ dungeon.
Vậy nên, Haeyeon đã để lại Kim Sunghan, một thợ săn cấp S, thậm chí còn giao cho anh ấy Blue, cũng là một thú cưỡi cấp S. Evelyn, một thợ săn cấp S cũng đang ở Sesung, nên sẽ không có vấn đề gì cả.
Vấn đề ở đây là Breaker đã giải quyết chuyện này bằng cách thuê Liette như một thợ săn tạm thời.
“Cổ rất vô tư, còn dễ tính nữa. Chúng tôi hợp cạ phết. Có rất ít nữ thợ săn có ấn tượng xấu với tôi trong lần gặp đầu tiên mà. Nhìn vậy chứ tôi cũng nổi tiếng lắm đó.”
“Ngoại trừ thợ săn Evelyn?”
“À, tôi không hòa thuận nổi với cô ta. Anh có thân thiết nổi với một người có năng lực, nhưng lại cứ thích giở trò đâm sau lưng anh không? Và điều đó có khiến anh thoải mái không?”
Cô ấy cũng khuyên tôi nên cẩn thận. Cô ấy nói đừng quá gần gũi với cô ta, có vẻ đúng là cổ rất không thích Evelyn nhỉ.
“Xin đừng để quái vật lang thang trên máy bay.”
Một nhân viên của Hiệp hội vừa nói vừa nhìn Chirpie bay quanh phòng chờ. Tất nhiên tôi biết, nhưng nhóc Chirpie đó tốt hơn hết là đừng đột ngột dịch chuyển không gian làm gì. Bellare cũng muốn bò xung quanh, nhưng vì lý do an toàn, tôi vẫn không buông cô nhóc ra khỏi cổ tay mình.
Peace đang ngồi lặng lẽ trên ghế, còn Yerim-ie thì đang cùng Noah chọn đồ ăn vặt. Myungwoo nói cậu ấy đã làm việc chăm chỉ vì biết sắp đi du lịch, nên trông rất uể oải. Không phải chế tạo vật phẩm, đúng hơn là cậu ấy giúp đỡ bồi dưỡng các thợ rèn.
Mới hai ngày trước, tôi nghe nói Seo Dongbaek và Lee Minseok từ Lò rèn của Myungwoo đã thành công chế tạo vật phẩm cấp thấp. Mặc dù giá trị của vật phẩm thấp, nhưng điều đó đã chứng minh vẫn có thể tạo ra các vật phẩm mà không cần bất kỳ kỹ năng sản xuất nào. Khi các vật phẩm cấp trung có thể ra lò, một thông báo quy mô lớn đã được lên kế hoạch.
“Hyung, anh cũng có muốn ăn gì đó không ạ? Anh còn chưa ăn sáng đâu.”
“Chắc vậy? Anh không biết có tiệc buffet ở phòng chờ sân bay luôn đấy.”
Tôi đã không đến phòng chờ khi đi Hồng Kông. Thực ra tôi thậm chí còn không biết nơi này có tồn tại nữa cơ. Đồ ăn thì có trên máy bay. Có khá nhiều loại thực phẩm. Ngoài ra còn có rượu vang. Tôi đang nghĩ đến việc ăn nhanh một chiếc sandwich thì cánh cửa mở ra và Song Taewon bước vào. Chuyện gì xảy ra vậy?
“Chắc anh bận lắm. Anh đến đây để tiễn chúng tôi sao?”
Ở đây có rất nhiều cấp S, anh ta có sao không đấy? Mặc dù cũng không ít dân thường. Song Taewon nhẹ nhàng trả lời những gì tôi nói.
“Chúng tôi đang chuẩn bị cho bất kỳ tai nạn nào sẽ xảy ra. Đúng là chúng tôi không thể can thiệp ở ngoài nước, nhưng…”
Anh ta nhìn quanh khung cảnh phòng chờ và nói với vẻ mặt như đang kìm lại một tiếng thở dài.
“Tôi hy vọng cậu đến nơi an toàn.”
Tôi nghĩ biểu cảm trên khuôn mặt anh ta đang nói lên rằng, ‘Đừng dính vào rắc rối nữa’.
“Tôi sẽ là một người ngoài cuộc hành xử kín tiếng trong chuyến đi Nhật Bản này, nên anh đừng lo. Ngài cục trưởng Song, tôi cũng hy vọng anh bình an và hãy ghé qua Cơ sở nuôi dưỡng khi có thời gian. Tôi đã nói với anh trước rồi đấy.”
Chạm vào con cừu một lần thôi không được sao? Khi tôi nói ‘Nó thực sự rất đáng yêu’, Song Taewon đứng sang một bên mà không đáp lại. Vả lại anh ta đã ăn gì chưa? Tôi có nên hỏi xem ảnh có muốn một cái sandwich không nhỉ?
Khi tôi đang đặt chiếc bánh lên đĩa, Yoohyun-ie rót cho tôi cốc nước. Yerim-ie nói ‘Bánh quy này ngon lắm á’ và đặt một cái lên đĩa của tôi, sau đó chạy vèo đi lấy kem. Noah thì nói ‘Cái bánh đó cũng ngon đó ạ’, và hỏi Myungwoo có muốn uống cà phê không. Moon Hyuna đã gọi một phần ăn riêng. Sao lại có đầu bếp trong phòng chờ vậy? Thật không hiểu đây rốt cuộc là nhà hàng hay sân bay thế?
Bầu không khí tốt đẹp này diễn ra như thể họ đã sẵn sàng để vui chơi hết mình rồi. Mùi bít tết nướng bay ra. Yerim-ie thì hét lên ‘Tôi nữa’.
“Yoohyun-ah, em cũng ăn thử đi?”
“Em không đói lắm.”
Thằng bé rất kén ăn. Thế mà ở nhà chả mấy khi em ấy phàn nàn về đồ ăn. Tôi đã đưa em ấy một chiếc bánh quy để ăn nhẹ. Và em vẫn nhận đồ tôi đưa.
– Chíp!
Chirpie kêu lên khi cánh cửa lại mở ra lần nữa. Tôi quay lại để xem nó có va vào ai đó không, thì thấy nó đang ngồi chễm chệ trên một mái tóc nhạt màu. Sung Hyunjae tình cờ bước vào. Khi tôi đang cố gắng đưa ra một lời chào thích hợp như thường lệ, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
…Trong một khoảnh khắc, tôi không biết phải nói gì, và tôi tránh né ánh mắt anh ta.
“Mọi người ở đây cả rồi chứ? Mấy giờ khởi hành vậy?”
Đáp lại câu hỏi của Moon Hyuna, là chuyến bay đã hoàn tất khâu chuẩn bị. Tôi nghe thấy tiếng dao nĩa chạm vào đĩa, cùng tiếng mọi người nói ‘Ăn mau rồi đi thôi’. Yerim-ie cũng hỏi liệu cô bé có thể mang theo kem không. Tôi hít một hơi thật sâu và nhìn Sung Hyunjae lần nữa. Anh ta đang giữ Chirpie trên tay và mỉm cười với tôi. Biểu cảm anh ta không khác gì thường ngày.
“Chirpie quậy lắm. Để tôi giữ nó đi.”
Sung Hyunjae đến gần tôi mà không nói một lời và đưa Chirpie cho tôi. Tôi ôm chú chim con đang kêu chíp chíp trong tay. …Nói gì đó trước đi. Khi tôi đang do dự, Yoohyun-ie nắm lấy cánh tay tôi.
“Đi thôi anh.”
“À, được rồi.”
Chúng tôi rời phòng chờ, một lần nữa camera lại chụp một bức ảnh nhóm chúng tôi lên máy bay. Sau khi cất cánh, máy bay sẽ đến Nhật Bản trong vòng vài giờ.
