Trans: Đan
Beta: Gulu
“Chúng tôi sẽ sớm quay lại!”
– Quác!
Yerimie giơ tay chào tạm biệt, Blue cũng giơ cánh lên bắt chước. Sau lời chào đầy hào hứng lúc khởi hành, Yerimie và Blue biến mất ngoài ranh giới cánh cổng.
Sau một lúc, các Thợ săn hệ phòng thủ tiến vào trước, rồi những người còn lại trong đội cũng theo sau tiến vào dungeon.
Ngoài vườn sẽ rất yên tĩnh khi Yoohyunie, Yerimie và Peace đi vắng trong vài ngày tới đây. Những đứa trẻ khác cũng vậy, tự nhiên tôi cảm thấy hơi cô đơn rồi.
“Các thiết kế cuối cùng cho búp bê Chirpie và Peace dự kiến sẽ có trong tối nay. Cho đến giờ bộ phận PR vẫn đang quản lý công việc này, nhưng đội ngũ pháp lý của chúng tôi cũng nhấn mạnh rằng tốt hơn hết là nên phát triển riêng thành một bộ phận khác hoàn toàn.”
Seok Simyung nói trong lúc cùng tôi đi ra ngoài tòa nhà chứa Dungeon.
Ông ấy giải thích rằng, vì Peace là một dòng quái vật có sẵn nên sẽ không thể ngăn chặn hoàn toàn hành vi vi phạm bản quyền. Người khác sẽ không thể sử dụng cái tên “Peace”, nhưng cũng không thể ngăn cản họ bán hàng dưới vỏ bọc “Độc Giác Hoả Sư”. Còn Chirpie là một loại quái vật độc nhất, nên họ sẽ thực hiện các biện pháp nghiêm ngặt hơn so với Peace.
“Đó là lý do tại sao trọng tâm chính bây giờ chính là thúc đẩy việc bán hàng hoá trong bộ sưu tập Peace và Chirpie. Bao gồm cả các sản phẩm nhân vật khác ngoài búp bê.”
“Sản phẩm nhân vật khác?”
“Đúng vậy. Trưởng nhóm Kim Hayeon dường như có ý định sản xuất mọi thứ cô ấy muốn cho riêng mình… cô ấy nói bức ảnh của Sorokie xuất hiện ngày hôm qua rất dễ thương, cô ấy đã gửi yêu cầu tới Breaker về một ‘gấu bông Sorokie đang nằm’. Ý tưởng về một cửa hàng bán sản phẩm nhân vật kiêm quán cà phê ở tầng một của tòa nhà cơ sở nuôi dưỡng đã được đưa ra.”
Seok Simyung nói rằng sẽ ổn thôi, miễn là chúng tôi xây dựng một khu mua sắm phức hợp ở tầng một để người ngoài có thể tự do đi lại.
Mặc dù có vẻ như nó cần thứ gì đó nhiều hơn thế để không bị quá trống trải. Ông ấy nói với tôi rằng tôi nên nghe trực tiếp từ Trưởng nhóm PR để hiểu rõ tình hình.
Thợ săn hạng A của Haeyeon đang đợi chúng tôi ở bên ngoài.
Tôi cùng Seok Simyung lên xe.
“Nhưng mà, Trưởng nhóm Seok, Yoohyunie có mấy thứ như fansite phải không?”
Trong lúc đang trao đổi chuyện này chuyện nọ, tôi chợt nhớ ra nên hỏi. Tôi nghĩ là do mình không giỏi tìm chứ không phải là em ấy không có. Yoohyunie chắc chắn cực kỳ nổi tiếng.
“Chắc chắn là chúng có tồn tại.”
Vậy là nó có tồn tại. Ờ, không thể nào chuyện đó không xảy ra được.
“Xin hãy gửi tôi đường link. Tôi không tự tìm ra được.”
Nghe tôi nói, vẻ mặt của Seok Simyung trở nên mơ hồ.
“Theo hiểu biết của tôi thì fansite lớn nhất hiện giờ đang áp dụng chế độ thành viên.”
“Chế độ cho thành viên? Phí đăng ký là bao nhiêu? Đăng ký xong họ sẽ phát cho mình mấy thứ như kiểu thẻ thành viên đúng chứ.”
Trước đây tôi đã từng làm việc với một ông chú, ông chú đó đã kể cho tôi nghe về con gái ông ấy – fan của một người nổi tiếng – đang đau khổ vì thẻ thành viên mà cô ấy bỏ tiền mua đã bị rơi mất. Vẻ mặt của Seok Simyung càng trở nên khó hiểu hơn trước câu hỏi của tôi.
“Giám đốc Han có thể sẽ không đăng ký được.”
“Hở? Tại sao? Nhưng chúng tôi là người thân mà?”
“Chuyện này khá phức tạp. Tất nhiên là đội PR đã để mắt tới mọi thứ.”
Ý anh là cái gì “phức tạp” cơ?
Trước sự hoang mang của tôi, Seok Simyung khuyên tôi nên quên chuyện đó đi và đừng bận tâm đến nó nữa.
“Và… tôi sẽ tiết lộ trước điều này vì cậu sắp đến Nhật Bản. Ngài hội trưởng và Thợ săn Park Yerim cũng khá nổi tiếng ở bên đó đấy.”
“Ở Nhật ư? Có phải vì họ là Thợ săn cấp S không? Nhưng mà Thợ săn Nhật Bản không được công nhận rộng rãi ở Hàn Quốc nên tôi nghĩ bên đó cũng vậy chứ.”
Trong lúc các cuộc thi xếp hạng diễn ra, sự ủng hộ cũng thường chỉ giới hạn ở khán giả trong nước. Nhưng sau khi kết thúc, các Thợ săn cấp cao sẽ trở nên nổi tiếng trên thế giới, bất kể quốc tịch.
“…Chúng tôi đang cố kiểm soát tình hình. Vì thế xin đừng bận tâm về điều đó.”
Lại một lần nữa, ông ấy bảo tôi đừng bận tâm đến điều đó vì họ đang cố kiểm soát mọi thứ. Nhưng tại sao chứ?
“Những người quan tâm đến mấy đứa nhóc hẳn là người tốt. Ít nhất thì tôi muốn kết nối với họ qua internet, không được sao?”
“Tất nhiên họ là những người tốt. Tuy nhiên thì có thể sẽ hơi nặng nề khi có người thân muốn tham gia cái này, đại loại thế.”
Nặng nề sao? Tôi không chắc, nhưng vì anh ấy đã nói vậy nên… Thực sự khá buồn đấy. Sẽ chẳng sao nếu tôi chỉ đưa ra một lời chào hỏi hoặc mong họ tiếp tục chăm sóc mấy đứa nhóc của mình trong tương lai mà nhỉ. Vì hình ảnh trước công chúng rất quan trọng đối với Thợ săn cấp S nên từng cử chỉ của họ được đánh giá cao sẽ tốt chứ, vậy tại sao lại cố can ngăn tôi?
Giữa lúc nghi ngờ, tôi gửi cho Song Taewon một tin nhắn.
[Ngài cục trưởng Song Taewon, Thợ săn Park Yerim vừa tiến vào dungeon. Tôi dự định sẽ không ra ngoài và ngồi im lặng cho đến khi họ quay lại, vì vậy xin đừng lo lắng. Chắc mọi thứ sẽ yên tĩnh một thời gian, mong Cục trưởng Song có thể về sớm và nghỉ ngơi thật tốt. Hy vọng anh sẽ có một buổi chiều tốt lành.]
Yerimie sẽ ra ngay và Yoohyunie cũng không mất nhiều thời gian đâu nên tôi sẽ dành thời gian đó để giải quyết công việc nội bộ ở cơ sở nuôi dưỡng. Tôi định cất điện thoại đi nhưng rồi lại gửi một tin nhắn khác.
[Anh có thích con vật nào không?]
Nếu có thì xin vui lòng cho tôi biết. Hai hoặc ba con gì đó, đều được. Tôi đã đính kèm chúng vào tin nhắn gửi cho Song Taewon. Vì anh ấy là kiểu người thân thiết và không có bất kỳ sở thích đặc biệt nào, nên sẽ dễ dàng giúp anh ấy thích nghi với loài vật yêu thích của mình. Nếu nó chỉ ở hạng A hoặc hơn thì cũng không khó để có được.
Nếu có thể, tôi muốn có được một con quái vật ít nhất là hạng S đối với anh ấy, nhưng vì điều đó không dễ dàng như vậy. Nếu anh ta có ít nhất hạng A bên mình, nó sẽ có thể giúp ích trong các cuộc đột kích và khiến mọi thứ thoải mái hơn một chút.
“Liên quan đến dungeon Nhật Bản, thông tin rò rỉ sẽ được công bố bắt đầu từ tối nay. Vì nó liên quan đến trận đấu giữa Hàn Quốc và Nhật Bản nên chủ đề này sẽ sớm được chú ý.”
Seok Simyung nói, không kìm được nhếch mép.
Trận chiến giữa các Thợ săn Hàn Quốc-Nhật Bản, trên một sân khấu thể thao chuyên nghiệp vốn đã bị sa sút. Ngọn lửa lợi ích công cộng sẽ bùng cháy ngay lập tức. Đúng như tôi tưởng tượng, một niềm vui sướng cũng bùng lên trong tôi.
“Có vẻ như Yerimie của chúng ta sắp hot rồi.”
Thời gian không thể trôi nhanh hơn chút sao. Tôi không đợi được nữa rồi.
*****
Con đường rực cháy lại được mở rộng hơn nữa. Không chỉ những bụi cây tươi tốt và mọi cây cối xung quanh bị thiêu rụi, mà ngay cả những viên đá cũng bị cháy đen đến mức tan chảy. Những bụi cây, ngọn đồi bị quét sạch ngay lập tức và những con quái vật đang phục kích trong đó cũng bị cuốn theo làn sóng màu đỏ sẫm.
– Kéccc!
Một con kỳ nhông khổng lồ phủ đầy rêu ẩm ướt nhảy lên để tránh ngọn lửa. Khi nó đang cố gắng trốn thoát đến chỗ khác, một con sư tử với bộ lông đỏ xuất hiện từ phía sau. Băng qua khu rừng đang cháy một cách dễ dàng, chú sư tử lửa có sừng dùng chiếc móng vuốt của mình nghiền nát cơ thể con kỳ nhông dưới chân.
Sau đó, trước khi nó có thể chống cự, xoẹt- một mũi tên lửa xuyên qua hộp sọ kỳ nhông. Cơ thể của con quái vật lập tức biến thành tro và ngọn lửa lại lan ra.
Bị cuốn đi bởi hỏa lực, những con quái vật ở tầng một của dungeon nháo nhào lên chạy trốn. Chúng thậm chí còn không thể nhe nanh ra chứ đừng nói đến việc tiêu diệt kẻ xâm nhập.
Mùi cháy khét tràn ngập không khí, tro bụi rơi xuống như tuyết. Bầu trời dường như bị biến dạng bởi sức nóng.
Sau khi quét qua tầng một với tốc độ chớp nhoáng, một cặp đá nguyên khối xuất hiện. Vết nứt mờ xuất hiện trên những viên đá quay mặt vào nhau.
Rắc, bề mặt đá tách ra và một cái đầu phủ đầy vảy nổi lên. Một con rắn sinh đôi, có màu mắt khác nhau, hoàn toàn nổi lên từ viên đá. Đó là con trùm của tầng một.
Con sư tử lửa phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp rồi nhe nanh.
Rắn song sinh là một con trùm tinh vi, chỉ có thể ngăn hồi sinh bằng cách giết cả hai con cùng một lúc. Vì nó thường tránh di chuyển gần nhau, nên ngay cả một người có kỹ năng tốt, hay Thợ săn cấp S cũng phải vật lộn để kết liễu nó trong một lần.
“Lam Liễu Diệp.”
Từng đợt lá hình thành, hướng về phía con rắn bên phải. Han Yoohyun bật lên từ phía sau rồi đáp đất mà không nói lời nào. Peace cũng tự mình tiến tới, không có mệnh lệnh hay tín hiệu nào được đưa ra. Bao bọc toàn bộ cơ thể mình bằng ngọn lửa, lao về phía con rắn bên trái.
– Khèe!
Con rắn khổng lồ ngẩng cao đầu rồi phun ra chất độc. Đôi mắt màu vàng sống động của nó nhìn thẳng vào nhân loại đang dẫm lên những chiếc lá lơ lửng. Khoảnh khắc nó căng cổ để nuốt chửng người trước mặt, Han Yoohyun biến mất.
Kỹ năng tăng tốc, nó chỉ đơn giản là tăng tốc độ của cậu, nhưng trong mắt con rắn, cứ như thể đã biến mất. Khi con rắn hoảng sợ vì không thể theo kịp chuyển động của đối thủ, một bàn tay chạm vào mõm nó. Chỉ khi đó Yoohyun mới hiện rõ trong tầm nhìn của con rắn.
Cậu mỉm cười, đôi mắt chỉ có một bên là màu đỏ cong thành hình lưỡi liềm nhẹ. Ngọn lửa ăn mòn chất độc khiến nó biến mất trước khi kịp chạm vào cơ thể Han Yoohyun.
Cuối cùng, trong khi nắm chặt đủ sức để khiến chiếc cân vỡ ra, ngọn lửa tụ lại trong tay còn lại của Han Yoohyun. Ngay lập tức mang hình dạng của một cây thương, ngọn lửa xuyên thẳng qua đầu con rắn. Giống như một cây kim đâm xuyên qua pho mát, nhẹ nhàng mà không gặp bất kỳ lực cản nào cho đến khi gần như bị thủng hoàn toàn.
Máu bốc hơi và thịt tan chảy, ngọn lửa quay thành một vòng cung luẩn quẩn. Cơ thể của con rắn khổng lồ vỡ vụn. Từ đầu và tiếp tục xuống cơ thể, hơn một nửa đã bị nấu chảy, và phần còn lại vẫn đang vặn vẹo. Nó cố gắng tái sinh nhưng cứ liên tục bị ngọn lửa nuốt chửng.
Nhẹ nhàng đáp xuống đất, Han Yoohyun liếc nhìn sang bên trái.
“Chậm quá.”
Như thể nghe thấy những lời thì thầm, Peace, người đang xử lý con rắn bên trái, phát ra một tiếng gầm gừ lớn và lớn dần lên. Sau đó, nó ngậm đầu con rắn, giẫm chặt cái xác dưới chân rồi xé xác trong một nhát. Cùng tiếng xé toạc, đầu con rắn đứt lìa ra.
Đồng thời, con rắn bên phải dừng việc cố gắng tái sinh. Phần còn lại của chiếc đuôi bị lửa thiêu rụi và biến mất hoàn toàn. Khi một viên đá ma thuật lớn rớt xuống, Irin đột nhiên bật ra và tợp lấy nó. Quay ra liếc nhìn chủ nhân của mình, không thấy có dấu hiệu phản đối, liền nuốt chửng ngay tại chỗ.
Con trùm chết, cánh cổng dẫn lên tầng hai xuất hiện. Thay vì ngay lập tức di chuyển lên tầng tiếp theo, Han Yoohyun ngồi xuống tảng đá.
Sau khi thu nhỏ lại, Peace tiếp cận cậu và nằm xuống ở một vị trí gần đó. Lấy một bát nước ra khỏi kho đồ, Han Yoohyun đặt xuống và đổ một lọ mana. Cho Peace bổ sung lượng mana đã sử dụng hết.
Sau khi Peace uống hết lọ mana, cậu ấy cũng lấy một chai nước ra rồi uống vài ngụm cho mình.
Khi đang cân nhắc về việc có nên ăn một xíu đồ khô hay không, thứ cậu lấy ra là một chiếc lọ đựng trái cây sấy khô. Nụ cười dịu dàng hiếm có nở trên khuôn mặt Han Yoohyun khi nhìn vào chiếc lọ thủy tinh nhỏ. Một nụ cười với bầu không khí trái ngược hoàn toàn với cuộc thảm sát lúc nãy.
“Em muốn gặp anh rồi.”
– Gừ rừ.
Peace gừ gừ kêu như thể đồng ý. Lọ trái cây sấy khô quá quý giá để ăn nên cậu chỉ nhìn chằm chằm vào nó. Có lẽ lần này anh ấy cũng sẽ ra ngoài đón cậu. Và sau đó, họ sẽ cùng nhau trở về nhà.
“Có lẽ mình lại phải để lại một vết thương nhẹ rồi.”
Tai Peace vểnh lên, nhìn xuống bàn chân trước của mình. Vì nó thậm chí còn không có cơ hội bị thương nên bây giờ nó trông thật sạch sẽ. Đối với một con sư tử lửa có sừng, việc sử dụng ngọn lửa của chính mình để rửa sạch bụi bẩn là điều đơn giản. Nhưng có một sự thật là lúc nào vào thời điểm chuẩn bị rời khỏi dungeon, nó cũng trông vô cùng bết bát và dính đầy bụi bẩn.
Nếu nó thực sự bài xích việc phải đi tắm thì ngay cả chủ nhân của nó, Han Yoohyun, cũng sẽ không thể động tay vào dễ dàng. Kể cả con người có Chỉ số hạng F thậm chí cũng không thể làm gì được. Vì vậy, thực tế việc đó chỉ là một chút kháng cự vui đùa.
Ngọn lửa bao trùm xung quanh dần dần giảm bớt. Lượng nhiệt dư trong không khí cũng giảm đi rất nhiều.
Sau khi do dự, Han Yoohyun lấy chính xác một miếng trái cây sấy khô và cho vào miệng. Nó hơi chua và ngọt. Thay vì nhai và nuốt nó, cậu ấy chỉ ngậm nó trong miệng như một viên kẹo.
Gần đây, mỗi ngày đều cảm thấy ấm cúng và ngọt ngào. Không phải là không có bất kỳ sự khó chịu nào—à, thực ra là có khá nhiều. Nhưng quá nhiều điều hạnh phúc, đến mức cậu ấy có thể dễ dàng bỏ qua điều đó.
Tất nhiên, cũng có sự lo lắng ẩn sâu bên trong. Đôi khi lồng ngực cậu cảm thấy lạnh lẽo vô cớ, và đôi khi cũng trở nên bồn chồn. Nhưng dù vậy, cậu vẫn ước rằng những ngày như bây giờ dài thêm thêm một chút.
Cứ như thế này mãi. Với một ngôi nhà thực sự, một người đang chờ đợi cậu ở nhà, nơi có người thực sự yêu cậu không chút giả tạo—
“…Em nhớ anh quá.”
– Gừưư.
Như thể có cùng suy nghĩ, Peace rên rỉ hơi buồn bã. Ánh mắt của anh đã nhìn cậu như thể đang nhìn một thứ đáng yêu, quyến rũ, xinh đẹp và tuyệt vời nhất trên đời. Han Yoohyun thậm chí còn ngạc nhiên, sao cậu có thể chịu đựng việc thiếu nó suốt ba năm. Mặc dù hình như anh còn nhiệt tình hơn sau cuộc chia cách dài đằng đẵng đó.
Cảm thấy như ngay cả thời gian nghỉ ngơi bây giờ cũng là lãng phí, cậu nhai những gì trong miệng, nuốt chửng rồi đứng lên. Cậu thậm chí còn chưa hề mệt. Sau đó cậu bắt đầu bước vào Cổng dẫn lên tầng hai.
“…!”
Cậu cảm nhận được một ánh nhìn. Rút vũ khí theo phản xạ, Han Yoohyun quan sát xung quanh. Như thể cảm nhận được điều gì đó, Peace cũng vểnh tai lên.
Nhưng chẳng nhìn thấy được gì. Chỉ có mặt đất hoang vắng trải rộng trước mặt họ, thậm chí không có một ngọn cỏ nào trong tầm mắt, càng không có một con quái vật nào.
Có thể cậu đã nhầm. Nhưng có gì đó vẫn đang quanh quẩn cảnh cáo bản năng của cậu. Han Yoohyun nghiến răng. Nó đang giận dữ với cậu.
“…Irin.”
Phừng, nguyên tố lửa phóng ra từ khắp cơ thể Irin. Sau đó, khi những chiếc lá bắt đầu xòe ra rồi bốc cháy. Ngọn lửa của tinh linh bùng lên môi trường xung quanh nó liên tục.
Khoảnh khắc nó chuẩn bị chạm vào thứ gì đó, thứ không xác định đó đã biến mất. Lông mày của Han Yoohyun hơi căng thẳng.
“…Cái này có liên quan đến Hệ thống không vậy?”
Sẽ không có chuyện gì xảy ra với anh ấy đâu, phải không… Không có cách nào để cậu biết được khi ở trong Dungeon. Nhanh chóng huỷ bỏ Kỹ năng của mình, Han Yoohyun di chuyển lên tầng hai.
