S-class

Chương 202: Cái hộp (2)

Trans: Rin

Beta : Sách

Mắt tôi gần như không bắt kịp được chuyển động của Moon Hyuna. Khoảnh khắc tôi nhận ra cô ta bước vào nhà vệ sinh thì Song Taewon đã giơ cánh tay lên đỡ lấy nắm đấm của cô ta.

Lục cục.

Tiếng động không lớn lắm. Nhưng không biết do lực lao vào hay kỹ năng mà Song Taewon không đứng vững được và bị đẩy lùi. Vết lõm xuất hiện trên bồn rửa tay. Trong lúc này, Song Taewon vẫn bao bọc lấy bảo vệ tôi.

Rắc rắc, nền gạch bị vỡ xuống sâu bằng 1 ngón tay khi Song Taewon giẫm mạnh chân trái xuống để trụ vững. Sau đó anh ta co chân phải về và tung cước vào hông Moon Hyuna.

Khoảng cách giữa hai người họ cực kỳ gần. Tôi không nghĩ Moon Hyuna sẽ né được, và tôi thật sự đã nghe thấy tiếng đá trúng. Tuy nhiên, trước khi tôi kịp nắm được tình hình thì Moon Hyuna đã nhảy lùi ra phía sau với bước chân nhẹ.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ như không có thương tích gì. Quả như dự đoán, không có kỹ năng Giáo viên thì thật khó để dõi theo chuyển động của một thợ săn cấp S. Rốt cuộc đã giao chiến như thế nào vậy?

“Anh muốn làm gì?”

Cô ta băn khoăn khi nhìn thấy cách mà tôi được che chắn bởi Song Taewon. Lộp bộp, mảnh vỡ của bồn rửa tay rơi ra và rớt xuống đất.

“Tại sao bây giờ anh lại bảo vệ cậu ta, ngài cục trưởng Song.”

“Tôi không có ý định làm hại Han Yoojin-ssi.”

“Ngay sau khi anh tiếp cận cậu ta với luồng sát khí dày đặc đến mức có thể cảm nhận được từ bên ngoài?”

Thay vì trả lời, Song Taewon cau mày lại. Moon Hyuna nhún vai khi thấy bộ dạng của anh ta.

“Có lẽ anh không nhận ra tình trạng của mình bây giờ. Gần đây anh có vẻ đã làm việc quá sức rồi. Hay là anh đi nghỉ phép đi?

“…Tôi không sao.”

“Tôi nói thật đó, ngài cục trưởng Song. Sắc mặt anh cũng kém lắm. Ít nhất là một tuần đi, tôi có thể trông chừng mọi thứ cho. Vì đúng lúc này trưởng hội Haeyeon và, tất nhiên, Sesung đang liên tục vào dungeon nên anh tranh thủ thời gian ấy nghỉ ngơi đi.”

Moon Hyuna chống một tay lên hông và nói với gương mặt lo lắng. Tuy nhiên, Song Taewon vẫn không lung lay.

“Tôi biết ơn vì cô đã quan tâm. Nhưng tôi xin từ chối. Theo nhiều khía cạnh thì sẽ xảy ra vấn đề về mặt pháp lý.”

“Nhưng không có vấn đề gì khi anh đuổi theo giám đốc Han và đe doạ cậu ta à ?”

“Một lần nữa, tôi không có ý định làm hại cậu ta. Tôi chỉ muốn xác minh một thứ.”

Song Taewon nói bằng giọng bình thản, như thể đang nói chuyện với người dân khi họ đang phàn nàn. ‘Không có ý định làm hại’. Chuỗi câu từ đó làm tôi và Moon Hyuna cùng làm vẻ mặt khó hiểu.

“Đã nhe nanh và gầm gừ ngay trước mặt cậu ta rồi mà anh còn nói như thế. Nhìn khuôn mặt không thốt nên lời của giám đốc Han kìa.”

“…Trước mắt thì ít nhất cơ thể tôi cũng không bị tổn thương gì.”

Đúng rồi, gì chứ. Anh ta vẫn chưa đụng vào người tôi. Thay vào đó, anh ta còn đỡ tôi trước khi tôi gục xuống nữa. Nhưng nhịp tim tôi vẫn còn nhanh và sống lưng thì lạnh buốt. Cảm giác quá nặng nề và ngộp thở đến mức không thể nói là tôi tưởng tượng ra được. Và Moon Hyuna đã xông vào vì cô ta cũng cảm thấy được nó.

“Có gương ngay sau lưng anh đấy. Sao anh không quay người lại và xem thử đi? Biểu cảm của bản thân anh bây giờ ấy.”

“Tôi đã quan sát đủ rồi.”

Ngay khi nghe câu trả lời của Song Taewon, người tôi nổi hết cả da gà.

Tôi đã không để ý nhưng mà, đúng rồi. Anh ta đã nhìn thấy được mọi thứ. Suốt từ nãy đến giờ tôi đã luôn đứng trước gương, và nó cũng có kích thước vừa đủ lớn như ở những nhà vệ sinh khác. Nó là một chiếc gương rất sạch sẽ vì được chăm sóc cẩn thận. Từ đầu đến cuối, nó có thể phản chiếu lại toàn bộ mọi thứ một cách rõ ràng.

Lẽ nào thứ anh ta muốn xác nhận chính là thái độ của anh ta đối với tôi. Anh ta trầm tính là vì anh ta đang quan sát bản thân mình trong gương ư?

“…Tôi muốn hỏi về trải nghiệm của anh nhưng cũng không muốn hỏi lắm. Vậy thì, anh thấy thế nào, ngài cục trưởng Song?”

Không có phản hồi. Thay vào đó, hai cánh tay che chắn lấy tôi được thả xuống. Song Taewon lùi lại một bước.

“Tôi đã quá thất lễ với cậu rồi, Han Yoojin-ssi.”

Một lời xin lỗi đầy trang trọng, làm đầu óc tôi tối sầm lại. Anh ta nói đã thấy hết rồi. Qua tấm gương. Tôi không thể tưởng tượng được tâm trạng của anh ta như thế nào.

Và sau khi tắt kỹ năng Kháng sợ hãi, tôi đã bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi, như một người có chỉ số cấp F bình thường. Là ví dụ điển hình cho một yếu đuối, bị đe doạ bởi một thợ săn cấp S.

Đó có lẽ là hình ảnh mà Song Taewon không muốn nhìn thấy nhất, đến từ bản thân anh ta.

…Anh ta thật sự bị điên sao? Không, tại sao anh ta lại làm tới mức như vậy? Anh ta đã tận mắt xác nhận từng phản ứng của bản thân trước lời nói của tôi. Với tính cách đó, anh ta sẽ không nhìn đi chỗ khác. Ngược lại, anh ta sẽ khắc ghi mọi thứ vào trí nhớ của mình.

Đúng là điên thật rồi. Thiệt tình, tự huỷ hoại bản thân cũng phải có mức độ thôi chứ.

‘…Cho đến cùng thì anh ta vẫn không làm gì gây nguy hiểm tới mình.’

Sung Hyunjae từng nói tôi sẽ an toàn miễn là chúng tôi cùng ở nơi nào đó có nhiều người chưa thức tỉnh. Ở một nơi như vậy, Song Taewon có thể dễ dàng kiềm chế hơn.

Tuy nhiên, tấm gương còn mang lại hiệu quả cao hơn thế nữa.  Anh ta không phải là người có thể làm hại đến tôi, miễn là anh ta còn nhìn thấy được bộ dạng đầy hăm doạ của bản thân. Song Taewon. Anh ta thà sẽ… đi giết con quát vật phản chiếu trong gương còn hơn.

Lòng tôi quặn thắt lại vì bức bối. Sao lại tồn tại người như thế này cơ chứ?

“…Cục trưởng Song Taewon.”

Có phải là vì không có Kháng sợ hãi, chuyện đó đủ để làm tôi thấy sợ. Thay vì vứt bỏ cái hộp có kích cỡ không vừa với bản thân, anh ta thà tự chặt đứt tay chân của mình để cố gắng chui vào sao? Tôi thậm chí còn có suy nghĩ như vậy.

…Nếu thử xem xét thì, một con sói chỉ ăn cỏ sẽ không thể sống lâu được. Đó là hành vi tự sát.

“Tôi nghĩ rằng ngài cục trưởng Song là một người tốt. Anh chắc chắn là người mà thế giới cần đến.”

“Từ nay về sau, tôi sẽ không làm tổn thương Han Yoojin-ssi nữa.”

Song Taewon nói khẽ. Đó là một giọng nói dịu dàng.

“Tôi thú nhận rằng mình cảm thấy bị đe doạ bởi Han Yoojin-ssi. Thậm chí còn có cảm giác sợ sệt. Ngay bây giờ tôi vẫn có sự thôi thúc muốn siết chặt cổ cậu. Nhưng tôi tin rằng chuyện sẽ ổn thôi, kể từ bây giờ.”

…Tên điên này, thiệt tình mà.

“Trước khi làm Han Yoojin-ssi bị thương thì tôi sẽ chết trước.”

Bằng cách nhớ như in hình ảnh con quái vật trong gương. Anh ta đang ám chỉ rằng anh ta sẽ tự cắt cổ bản thân trước khi có thể bóp cổ tôi ư?

“Ngài cục trưởng Song, tôi mong muốn anh sẽ sống lâu hơn một chút.”

“Tôi sẽ không chết dễ dàng như vậy.”

“…Anh có thể thả lỏng hơn một chút được không? Chúng ta có quan hệ rất tốt với nhau mà, hai người chúng ta ấy.”

“Hiện tại chúng ta cũng không có mâu thuẫn. Vì bây giờ sự an toàn của Han Yoojin-ssi đã được đảm bảo. Tôi xin lỗi vì đã phớt lờ liên lạc từ cậu. Sau này chuyện như vậy sẽ không diễn ra nữa.”

“Song Taewon-ssi, tôi rất lo lắng cho anh đó.”

Lần này tôi không có cảm giác anh ta sẽ sống sót được. Thay vì mất mạng vì một thứ gì đó có liên quan đến Sung Hyunjae, lỡ như là vì mình thì sao. Đó là một linh cảm chẳng lành.

Song Taewon cúi xuống nhìn tôi rồi nghiêng đầu.

“Kỹ năng của cậu vẫn còn yếu ư?”

“Vâng.”

“Han Yoojin-ssi là một người tốt. Tôi cũng biết rõ điều đó.”

Lời nói đó như thể đang dỗ dành tôi.

“Vì có thể sẽ nguy hiểm nên xin cậu hãy trả nó về trạng thái bình thường.”

“Ngài cục trưởng Song. Song Taewon-ssi.”

“Tôi ổn mà.”

Ổn gì chứ, chết tiệt. Trong lúc tôi giận đùng đùng trong lòng vì không biết phải nói gì, Song Taewon chuyển ánh mắt sang Moon Hyuna.

“Về sự hư hại của bồn rửa mặt thì Cục Quản Lý Thức tỉnh giả sẽ─”

“À, không cần đâu. Không cần. Tôi là người ra đòn đầu tiên mà. Hãy gửi hoá đơn đến Breaker. Chúng tôi sẽ nói là có chút sự cố xảy ra vì tôi đi vào nhầm nhà vệ sinh. Như vậy sẽ làm tôi nhẹ lòng hơn.

“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô.”

Sau khi cúi nhẹ đầu chào, Song Taewon quay lưng bước ra khỏi nhà vệ sinh. Moon Hyuna nhìn lưng anh ta rời đi rồi lại gần tôi và thì thầm.

“Tôi không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng mà giám đốc Han vừa bị đá à?”

“…Nghĩ lại thì cô cũng có thể nói vậy.”

“Cậu chọn đối tượng có độ khó quá cao rồi.  Anh ta là người đang dần mục rữa được 3 năm rồi. Nếu muốn có sự thay đổi thì phải khiến anh ta nổ tung đã, nhưng nếu sơ suất thì càng khiến anh ta đến dần cái chết hơn, nói gì đến việc điều trị.

“Nhưng cứ để yên như vậy thì có vẻ như rất khó để anh ta có thể sống lâu được.”

“Đúng là vậy. Tôi không hiểu tại sao anh ta lại sống như thế nữa. Thần kỳ thật. Sống thỏa hiệp vừa phải thôi cũng không sao mà.”

Trước lời của Moon Hyuna, tôi cười một cách cay đắng. Tôi cũng đã không thể thỏa hiệp suốt 8 năm đó cơ mà. Tôi đã không thể bỏ cuộc. Và bây giờ tôi vẫn không thể từ bỏ.

Tôi không có quyền đánh giá anh ta.

Nhưng vì như vậy nên tôi thật lòng muốn thay đổi kết cục của Song Taewon. Tuy nhiên, hành động của tôi dường như đang càng siết chặt cổ anh ta hơn, nên tôi cảm thấy bất an.

“Đừng lo lắng quá.”

Moon Hyuna vỗ nhẹ vào vai tôi và nói.

“Dù trông như vậy nhưng anh ta vẫn là một cấp S. Trừ khi có chuyện xảy ra, anh ta sẽ sống khoẻ mạnh và lâu hơn nhiều so với giám đốc Han đó. Giám đốc Han nên quan tâm cơ thể bản của thân mình trước đi rồi hẵng lo cho người khác. Cậu phải giữ gìn sức khoẻ lúc còn trẻ đó, bắt đầu từ năm 20 tuổi trở lên.”

Cô ta đi trước, nói rằng vì công việc đã kết thúc nên quay về thôi. Tôi liếc nhìn bồn rửa tay bị vỡ và đi theo sau.

* * *

Lạch cạch. Dây xích lay động. Dòng điện vàng nhỏ xuất hiện chạy dọc theo các mắt xích được nối với nhau.

– Keureureu.

Con quái thú gầm gừ. Là quái vật có hình dạng giống con hổ với cái bờm đầy gai. Nó to khoảng chừng gấp ba hay bốn lần một con hổ bình thường.

Móng vuốt cào trên đất, và bờm gai dựng lên. Cơn gió lạnh thổi quanh thân hình trắng xoá. Vù vù, gió lốc tụ tập bởi con quái vật biến những tảng đá xung quanh thành bụi ngay lập tức. Nếu xông lên một cách vội vàng thì không khác gì nhảy thẳng vào máy xay sinh tốt cả.

“Kỳ lạ thật.”

Đứng trước con quái vật và kỹ năng đầy uy hiếp, người đàn ông nhẹ nhàng nói. Ánh mắt anh chạm rãi quét ngang khu vực xung quanh. Nhưng không có gì lọt vào mắt anh cả.

– Kyaaa!

Con quái vật phóng lên trời, để lộ răng nanh sắc bén như dao. Gió càng thổi mạnh hơn, và một cơn bão cát bụi thổi lên từ nền đất. Tầm nhìn bị che khuất nhưng người đàn ông đó, Sung Hyunjae, dường như không để tâm mà ra hiệu bằng đầu ngón tay.

Dây xích đang lơ lửng xung quanh chủ nhân như rắn liền phóng ra. Xẹt xẹt, gió và kim loại va vào nhau tạo ra những tia sét nhỏ. Gió khiến cho tảng đá dày vỡ vụn nhưng lại không thể để lại một vết xước trên dây xích. Đâm xuyên qua lá chắn bằng gió, chúng lao như tên tới con quái vật.

Rắc rắc

Những sợi xích xuyên thẳng vào hộp sọ của con quái vật và đi ra từ dưới cằm nó. Quái vật bị mắc kẹt trong dây xích cứ như tảng thịt bị treo lên trong lò mổ và bắt đầu vùng vẫy. Nhưng chỉ được một thời gian. Ánh sáng vàng chạy dọc dây xích và tản ra. 

Không một âm thanh nào phát ra. Hộp sọ to lớn bị đập nát trong chốc lát. Khi cơ thể bất động đó gục xuống với một tiếng ầm, Sung Hyunjae vẫn đang nghĩ ngợi sâu xa. Liếc nhìn xung quanh một lần nữa, anh tập trung điều khiển mana của mình.

Dòng điện cực nhỏ lan rộng ra khắp xung quanh. Trên mặt đất, dưới lòng đất, trên không trung. Sau khi dò xét xung quanh như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, Sung Hyunjae đột nhiên nhìn vào một chỗ. Và rồi.

Ầm ầm ầm!

Sét giáng xuống. Mana hùng mạnh tuôn trào ra không chút do dự, và thứ xuất hiện dưới mũi của Sung Hyunjae đã biến mất. Thứ chướng mắt đã được xử lý. Tuy nhiên.

“Lần này lại là gì đây?”

Anh vẫn chưa xác định được nó là gì. Tuy nhiên, anh suy đoán rằng nó có liên quan đến Han Yoojin. Như mọi khi.

“Đã tới lúc tìm vài con thú cưỡi rồi.”

Sung Hyunjae lầm bầm, nhìn vào thành viên trong tổ đội công lược đang chiến đấu với những con quái vật thông thường ở đằng xa. Thú cưỡi sẽ rất hữu dụng, nhưng không phải là chuyện gấp. Họ không thiếu nhân lực để đi tấn công dungeon, và cũng không có lý do gì để thúc đẩy tiến độ.

Nên không phải anh muốn tìm một con một cách gấp gáp cho riêng mình. Tất nhiên, anh có dự định từ từ mà tìm kiếm con quái vật phù hợp với bản thân ở mọi khía cạnh, bao gồm thuộc tính nguyên tố của anh, nhưng.

Anh tò mò chuyện gì đang xảy ra ở ngoài dungeon. Đối tác của anh có lẽ đã quậy phá nữa rồi. Ánh nhìn chướng mắt khi nãy là gì nhỉ? Nó khơi dậy sự tò mò của anh, và anh không phải là người sẽ kiềm nén những cảm xúc đó. Vậy nên anh chỉ có thể lập kế hoạch để tìm cách hoàn thành dungeon sớm hơn.

Sung Hyunjae nhìn vị trí mà thứ đó xuất hiện một lần cuối rồi di chuyển về phía bầy quái vật.

* * *

“Hai người thật sự sẽ ổn chứ?”

Tôi lo lắng nhìn Yoohyunie và Peace. Tôi đã tốn rất nhiều công sức để thuyết phục em ấy, nhưng thằng em này vẫn quyết định đi vào dungeon cấp S với mỗi một mình Peace, chỉ có mỗi hai người. Em ấy trấn an rằng không có gì nguy hiểm và họ có thể hoàn thành sớm hơn, nhưng tôi không thể không thấy lo.

“Quãng đường ở đó ngắn hơn lần trước. Nên bầy quái vật sẽ có mật độ dày đặc hơn một nơi rộng rãi hơn, nhưng vẫn phù hợp nếu không có đồng đội.

“Em có hai viên bi mà Myungwoo đưa cho phải không? Peace cũng có thể bảo vệ được em sau khi biến hình. Và em có cầm theo hai viên gate stone đúng không?”

“Em đã chuẩn bị hết rồi.”

Em ấy cười bảo rằng tôi không cần phải lo. Vì dạo gần đây em ấy cười rất nhiều nên trông trẻ hơn, như thế càng làm lòng tôi thêm rối bời. Nhưng không thể nào không cho em ấy vào dungeon được. Phải đương đầu với khó khăn thì mới mạnh hơn được.

“Peace, con nên cẩn thận đó.”

– Kkiaang.

Peace, vẫn còn hoá nhỏ, gào lên đáp lại và cọ người vào chân tôi. Sau khi nó cọ quanh một vòng và ưỡn lưng lên. Tôi dùng kỹ năng Đứa trẻ của tôi lên Peace để chọn phát triển kỹ năng Kháng hoả. Tôi càng giúp nâng kháng hoả lên cấp S nhanh hơn thì Yoohyunie càng dễ sử dụng kỹ năng hoả của mình hơn.

Sau khi nó trở thành kích thước trưởng thành một lần nữa, tôi đưa tay vuốt ve cái bờm rậm rạp của Peace.

– Geureureung.

“Hai người nhớ ăn uống đầy đủ đó. Trái cây sấy khô nè. Anh làm nó sau khi học được từ Myungwoo nên hãy mang nó theo. Vì nó có nguồn gốc từ dungeon nên có thể bỏ vào kho đồ.

Tôi đưa lọ trái cây sấy khô cho Yoohyunie.

“Vậy thì em sẽ trở về. Anh cũng đừng làm việc quá sức đó, và hãy ở trại nuôi thú khi có thể.”

“Em, em không có đi gắn Rinie lên người anh nữa phải không? Em ấy ở đâu, cho anh xem.”

Chú kỳ nhông màu đỏ nhô lên từ vai phải của Yoohyunie. Đuôi nó vẫy vẫy như thể đang chào tôi.

“Chú thư giãn đi, ahjussi. Anh ta sẽ về mà.”

Yerimie, người theo hộ tống tôi, phàn nàn. Đúng là như thế nhưng mà.

“Hội trưởng đi mạnh giỏi nhé. Peace cũng vậy.”

Sau khi Yerimie chào tạm biệt, Yoohyunie bước vào cổng trước, theo sau là Peace. Họ sẽ ổn thôi nhỉ?

“Họ không sao đâu. thật đó. Han Yoohyun rất là mạnh luôn.”

Yerimie kéo tay tôi nói rằng chúng tôi nên nhanh chân ra ngoài. Ngày mai đội của Yerimie dự định sẽ đi công lược dungeon đầu tiên. Vì có mục đích là luyện tập phối hợp ăn ý nên sẽ đi vào dungeon cấp A cao cấp hơn, thay vì cấp S.

“Lần này chỉ có hai chúng ta ra ngoài ăn với nhau thôi!”

Vậy là con bé vẫn chưa quên sự việc lần trước. Tôi trả lời biết rồi và quay lại nhìn cổng. Bây giờ phải tiễn mọi người đi nên tôi cảm thấy hơi trống vắng. Căn nhà tạm thời sẽ trống trải rồi.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments