Trans: Hi
Beta: Gulu
“Đừng có gây rắc rối nữa đấy, cả hai đứa nên ngoan ngoãn đi. Đặc biệt là con đấy Bellaré, đừng có dùng độc.”
– Chiếp.
– Sss.
Tôi không biết đám nhỏ có hiểu tôi không, nhưng ít ra thì bọn chúng cũng trả lời. Vì lí do an toàn, sẽ tốt hơn nếu nhốt Bellaré vào lồng nhưng vì bọn chúng đã khá thân thiết nên tôi thấy có lỗi nếu tách chúng ra. Chim và rắn là thiên địch của nhau, nhưng hai đứa nhóc này lại là bạn tốt của nhau. Nói đúng hơn thì Bellaré là đứa rất nghe lời Chirpie.
…Liette sẽ không giận đâu nhỉ? Con của cô ta tấn công trước mà.
“Và Peace, nếu con cảm nhận được chuyện gì sắp xảy ra thì hãy ngăn chúng nhé. Xin con đấy.”
– Kkiang.
“Con có nhớ ba để thuốc giải độc ở đâu không?”
Peace đi về phía tủ đồ rồi kéo một ngăn ra bằng chi trước của mình. Đúng như mong đợi từ Peace, thằng bé thông minh thật. Mặc dù khả năng điều khiển độc của Bellaré rất ấn tượng nhưng tôi vẫn chuẩn bị thuốc giải để phòng hờ. Nó chưa mạnh đến mức có thể vô hiệu được độc Cấp A, nhưng với chỉ số của Peace thì sẽ ổn thôi.
Vấn đề là Chirpie kìa.
‘…Lạ thật, đứa nhóc chưa bao giờ bị trúng độc.’
Hôm nay, đứa nhóc rõ ràng khó mà không trúng độc được sau khi đi qua cái lỗ ở cửa bếp, nhưng nó vẫn bình an vô sự. Cái bình đựng đá ma thuật cũng thế. Có khi nào đứa nhóc có kỹ năng 【Kháng Độc】 cao hơn Cấp A không?
‘Đứa nhóc có kỹ năng dịch chuyển tức thời nên không lạ lắm nếu nó có cả những kỹ năng khác.’
Có kỹ năng 【Kháng Độc】 cũng tốt. Dẫu vậy, tôi vẫn nên giấu không để cho những kẻ Phản Luân biết thì hơn. Giống như Sứa đã từng nói rồi đấy, bọn họ có thể sẽ thử sửa kỹ năng này vì đó là lỗi.
“Ba sẽ sớm quay trở lại thôi nên cả ba đứa hãy ngoan ngoãn đi nhé.”
“Sao cậu không gắn camera theo dõi thú cưng hay gì đại loại ấy?”
Moon Hyuna nhìn tôi và nói trong khi tôi quay lại.
“Vô ích thôi. Bellaré là rắn còn Chirpie có thể bay.”
Nếu camera không được lắp trên trần nhà và không quay được các ngóc ngách thì nó chỉ có thể thu được mấy khung hình trống thôi. Thứ duy nhất mà tôi sẽ thấy được là cảnh Peace nằm ngủ một mình.
“Đám trẻ cũng sẽ tấn công nếu nó di chuyển nên tôi chỉ lắp một cái cố định ở phòng khách cho bọn quái thú ma thuật thôi.”
Nếu tôi dạy lũ trẻ thì bọn chúng sẽ không phá hỏng nó đâu, nhưng mỗi khi có chiếc robot hút bụi mới xuất hiện thì nó lại nhanh chóng bị đập nát. Tôi đã mua bao nhiêu con robot rồi ấy nhỉ? Tôi phải mua liên tục vì Peace cứ rụng lông mãi.
“Đây là cây lăn lông. Cụ thể thì anh nên sử dụng nó với tất chân của mình.”
Sau khi ra ngoài, tôi gửi tin nhắn cho Yoohyunie để thông báo rằng mình sẽ đi tới Hội Breaker với Thợ săn Moon Hyuna. Gần như ngay lập tức, thằng bé gọi cho tôi và hỏi xem tôi có muốn em ấy đi cùng không.
“Không phải em đang chuẩn bị để đi vào dungeon à? Anh nghe nói lần này là dungeon cấp S.”
[Lần này em cũng đi cùng Peace nên không cần phải-]
“Lần này cũng thế?!”
Tên em trai chết tiệt-! Khi tôi la lên theo phản xạ, Yoohyunie nói chuyện nhỏ nhẹ hơn như thể đang dỗ dành tôi.
[Bọn em đang kiểm tra để chuẩn bị cho việc thay đổi đội ngũ. Anh đừng lo nhé, việc này dễ như ăn kẹo ấy mà.]
“Dù vậy thì nếu có thể, em hãy đợi đến lúc mình đi Nhật về đi đã.”
Nếu bọn họ có một vài bình thuốc thể lực thì cho dù đội tấn công có nhỏ đi chăng nữa, mọi thứ sẽ an toàn thôi. Tất nhiên, có các thành viên cơ bản trong một đội vẫn sẽ tối ưu hơn. Sau khi yêu cầu thằng bé suy nghĩ về tính khả thi, tôi cúp máy.
“Mỗi lần gặp lại anh, tôi lại thấy anh thú vị hơn. Khi nãy nhắc đến Nhật Bản, ý anh là cái dungeon mà Sesung đã nhắm đến à?”
“Ừ, chắc cô cũng nghe về nó rồi.”
“Tôi nghe bảo đó là một nơi tốt để tìm được mấy con quái non Cấp A. Vậy thì anh tới đó để làm gì?”
Tôi mở miệng sau một khoảng ngập ngừng. Dù gì thì tôi cũng sẽ sớm thông báo cho Hiệp Hội về việc này.
“Bọn tôi đã quyết định đây sẽ là cuộc thi được ăn cả ngã về không của các Thợ săn Cấp S. Yerimie sẽ tham gia.”
“Yerimie á? Chừng nào thì bọn anh khởi hành? Tôi cũng muốn đến xem.”
Moon Hyuna từng nói rằng mình đã rất buồn khi không thể xem được cuộc thi giữa các Cấp A. Chúng tôi sóng vai tiến về bãi gửi xe trong khi nói với cô ta rằng hiện vẫn chưa có lịch trình cụ thể. Cùng lúc đó, Noah sà xuống vừa chào hỏi tôi vừa nhìn chằm chằm Moon Hyuna.
“Anh hãy cẩn thận nhé.”
Khi tôi hỏi rằng ‘Hình như em đang tránh cô ấy, có chuyện gì vậy?’, Moon Hyuna đáp lại tôi với một nụ cười.
“Nếu tôi bắt được nó, tôi sẽ được cưỡi nó.”
“Đừng bắt nạt trẻ nhỏ chứ.”
“Cá cược, chúng tôi chỉ cá cược thôi.”
Cô đã làm gì vậy? Noah vẫn còn rất nổi tiếng nhỉ, mặc dù chủ yếu là do dạng rồng của cậu ấy. Mọi người ơi, Noah-ssi cũng là con người mà.
Đúng như tôi dự đoán, Moon Hyuna cũng vờ như dây an toàn không tồn tại. Về phần tôi, tôi thật thà thắt dây lại. Cô ấy là một người sử dụng thương và tôi đã rất lo lắng khi nghĩ về kỵ sĩ cưỡi rồng Kang Soyoung, nhưng chuyến đi lại êm ả một cách bất ngờ. Cô ta tuân thủ đèn đường khá tốt đấy chứ.
“Tôi nghe bảo rằng danh tiếng của Hyuna-ssi tốt lắm. Nhất là đối với những Thợ Săn nữ.”
Dẫu cho Moon Hyuna, cùng với Sung Hyunjae và Yoohyunie, thường rất ngông cuồng. Yoohyunie như thế là vì thằng bé vẫn còn trẻ, vẫn còn đang trong độ tuổi nổi loạn.
“Soyoungie và Yerimie đã nói tốt về tôi à?”
“Ý là, trông bọn họ khá thân thiết với cô. Ắt hẳn Hyuna-ssi quan tâm tới họ lắm.”
“Đó là vì tôi cũng đã từng trải qua một khoảng thời gian khó khăn như họ.”
Moon Hyuna tiếp tục nói trong khi mượt mà rẽ ở khúc cua.
“Khi những dungeon hình thành và các Thức tỉnh giả xuất hiện, mọi thứ khác vẫn như cũ thôi. Tuổi tác, giới tính, chủng tộc hoặc đại loại vậy. Cậu chủ cũng bị dính vào các cuộc cãi vã vì tuổi của cậu ta. May mà cậu ta là nam, nếu là trẻ vị thành niên không có người bảo hộ với giới tính nữ thì sao? Bọn họ sẽ bị ăn tươi nuốt sống ngay.”
Nghĩ về việc đó khiến tôi nổi da gà.
“Tên Sung Hyunjae đó cũng từng bị gọi là tên nhóc con vắt mũi chưa sạch nhiều lắm đấy? Anh ta giả vờ chấp nhận và tỏ vẻ lịch sự thế thôi, nhưng cũng có khá nhiều người đã biến mất sau mấy vụ nổ dungeon nên ai biết được.”
Cái này nghe còn đáng sợ hơn, nhưng quả thật đấy là lúc thích hợp để chôn vùi người khác. Kể cả ngày nay, việc thủ tiêu một người nào đó là Thợ săn rồi bảo ‘chắc họ đã chết trong khi tấn công dungeon’ dễ như ăn bánh.
“Tôi và bạn của mình là những Thức tỉnh giả đời đầu. Anh đã bao giờ nghe đến nó chưa? Bọn tôi là một nhóm Thức tỉnh cùng nhau.”
“Có, tôi nghe bảo lúc đó cô đang trong một cuộc họp.”
Báo đài từng đưa tin rằng rất nhiều vận động viên nữ đã Thức tỉnh cùng nhau. Moon Hyuna là cấp S duy nhất, phần lớn là trải dài từ Cấp A đến Cấp B, thấp nhất thì là Cấp C. Chuyện đó cũng là lẽ thường tình thôi, dù sao thì họ cũng là những người xuất sắc nhất, không chỉ ở trong nước mà còn toàn cầu nữa.
“Lúc đó may mắn thật. Nếu bọn tôi Thức tỉnh riêng lẻ thì chắc đã bị ăn tươi nuốt sống hết rồi. Chúng tôi đã ở cùng một chỗ với nhau nên cũng dễ dàng lập thành một Hội, nhưng họ lại không nghe lời tôi khi tôi nói chúng ta phải củng cố bản thân.”
Moon Hyuna nhăn nhó khi nói ‘nhưng tôi không thể cứ thế mà chà đạp lên mọi người được’.
“Sau tất cả, bọn tôi đã thỏa hiệp và được tài trợ. Không phải là kiểu tôi sẽ cố gắng chiến đấu tới cùng nếu chỉ còn một mình. Tôi không hề hối hận, nhưng cũng vì nỗi tiếc nuối của bản thân nên tôi luôn cố gắng chăm sóc mọi người, cho dù họ không phải là Hội viên đi nữa. Nó cũng không khó làm.”
Cô ấy mỉm cười và nói rằng bản thân mình rất vui vì mọi thứ đều thuận lợi với Yerimie.
“Tôi đã hơi lo lắng khi nghe có một Thợ săn vị thành niên Cấp S gia nhập Haeyeon. Tệ hơn nữa là đứa trẻ ấy không có phụ huynh, nên sẽ rất dễ để lợi dụng con bé.”
Nhắc mới nhớ, cô ta đã từng đặc biệt hứng thú với Yerimie khi cả hai mới gặp lần đầu. Dù sao thì tôi vẫn cảm thấy khó chịu về việc đó.
“Cậu chủ không phải là tuýp người sẽ làm mấy việc đó, nhưng ai biết được. Tôi mừng là ba của con bé đã chăm sóc nó kỹ lưỡng.”
“Tôi cũng rất mừng khi có sự hiện diện của Hyuna-ssi. Nói thật với cô, từ đó đến giờ tôi chỉ săn sóc cho mỗi em trai của mình nên tôi không biết bản thân có làm đúng không nữa.”
“Nếu cậu có thắc mắc gì thì cứ hỏi thoải mái nhé.”
“Cảm ơn cô.”
Chúng tôi tiến về phía Cầu Banpo, tôi ngắm nhìn dòng Sông Hàn qua cửa kính xe. Hiện tại ở dưới Sông Hàn chỉ có những dungeon cấp thấp thôi, nhưng về sau sẽ xuất hiện một dungeon Cấp S. Do môi trường xung quanh nên việc tấn công dungeon đó khá khó, với cả nó cũng chỉ nổ đúng một lần thôi. Mà giờ thì có Yerimie rồi nên nó cũng không phải là vấn đề gì to tát.
“Tôi nghe đồn phần lớn Thợ săn của Breaker là nữ.”
“À, cái đó ấy hả? Tôi không cố tình đâu. Vì những thành viên đời đầu toàn là nữ nên hiện giờ, những Hội viên cấp cao dĩ nhiên cũng toàn là nữ thôi. Có lẽ vì thế nên những Thợ săn nam mới không tham gia vào hội của chúng tôi mà ngược lại, các Thợ săn nữ lại rất hứng thú. Nhưng nói gì thì nói, một khi bước chân vào dungeon rồi thì giới tính hay chủng tộc cũng đều vô dụng cả thôi. Ít nhất là Hàn Quốc không có quá nhiều vấn đề về chủng tộc và tầng lớp, cơ mà trị liệu sư của Sesung là người Ấn Độ đấy. Nghe bảo anh ta thuộc tầng lớp hạ lưu, gia đình anh ta bị bắt làm con tin còn bản thân thì bị bóc lột nên họ đã cứu anh ta.”
“Tôi cũng có nghe về nhiều vụ bắt cóc các Thức tỉnh giả. Bản thân tôi cũng từng trải nghiệm qua chuyện đó.”
“Chúng ta rất may mắn vì ngài Giám đốc Han có thế lực chống lưng đáng tin cậy đấy. Nếu là người khác biết về một Cấp F với những kỹ năng tuyệt vời như anh, anh sẽ biến mất chỉ trong một cái chớp mắt thôi.”
Nếu tôi đạt được kỹ năng nuôi dưỡng quái vật mà không biết gì cả, tôi sẽ không nghĩ đến việc giấu nhẹm nó đi. Nếu may mắn thì chắc sẽ bị một hội lớn trong nước bắt, còn xui thì bị mang ra nước ngoài.
Mặc dù bản thân tôi lúc tiền hồi quy không có gì đặc biệt cả, nhưng vẫn có một vài tên khốn kỳ lạ đến tìm tôi chỉ vì tôi là anh trai của Thợ săn Cấp S. Cho dù tôi không có gì để họ đoạt đi, bọn họ vẫn tiếp cận tôi chỉ vì sự tò mò. Và, ừm… hãy ngừng nhớ lại những ký ức vô dụng nào.
Sau khi thảo luận về Nhật Bản, bọn tôi cũng nói về Trung Quốc. Vì chuyện của Yoon Yoon nên tôi hỏi cô ta có mạng lưới liên lạc ở nước đấy không, nhưng cô ta lại bảo rằng việc kiểm soát các Thức tỉnh giả đang càng ngày càng tệ hơn.
“Tôi nghe đồn rằng có một nhóm các Thức tỉnh giả đang chống lại chính quyền, nhưng bản thân tôi cũng không rõ chi tiết. Chắc Sung Hyunjae sẽ biết nhiều hơn đấy.”
Lại là cái con người đó.
“…Hỏi thật, Hội trưởng Hội Sesung đang làm cái gì vậy?”
“Chắc chắn bản thân anh ta là một tên hướng ngoại từ trước khi Thức tỉnh rồi cơ. Ngay sau khi Thức tỉnh, anh ta đã luôn bận rộn đi đây đó. Cậu đã biết là có rất nhiều Thợ săn ngoại quốc ở Sesung nhỉ?”
“Ừ, người chữa trị từ Ấn Độ mà cô mới nhắc tới ban nãy. Còn có Soyoung-ssi, Evelyn-ssi và từ những gì tôi nghe được, phụ tá của Hội trưởng cũng là người ngoại quốc nốt.”
“Ý anh là Vantes nhỉ? Cùng với những người đó, còn có thêm một số Thợ săn ngoại quốc khác nữa. Tất cả bọn họ đều được chính Sung Hyunjae tuyển dụng. Dù sao thì bọn họ đều bình thường cả, ngoại trừ Evelyn. Để phòng hờ thôi, nhưng hãy tránh xa con rắn đó ra nhé. Ả sẽ cắn anh đấy.”
Moon Hyunae nói, lông mày cô cau vào nhau đầy ủ dột. Vậy là mối quan hệ của bọn họ không tốt lắm nhỉ, y hệt như lời đồn.
“Hình như cô không thích cô ấy lắm.”
“Tính cách của cô ta tệ lắm, tôi không thích cách cô ta nói chuyện nữa. Tôi thích các Thợ săn tầm xa, nhưng lại không thích việc cô ta là người chiến đấu sau lưng mình.”
Có vẻ như cô ta cảm thấy mọi việc người nọ làm đều gây khó chịu. Tôi tự hỏi họ đã gặp nhau như thế nào.
Xe của chúng tôi tiến vào tầng hầm của Hội Breaker. Ngay trước khi chiếc xe kịp dừng lại, một người phụ nữ trông có vẻ là Hội viên Hội Haeyeon đến gần. Moon Hyuna hỏi trong khi xuống xe.
“Có chuyện gì vậy?”
“Lee Hyoyeon thuộc Hội Woods vừa mới đến đây ạ.”
“Vậy à?”
Moon Hyuna nhìn về phía tôi và hỏi.
“Anh nghĩ sao, ngài Giám đốc Han? Anh có muốn đi gặp cô ấy không?”
“Tôi đi theo cũng được à?”
“Tất nhiên rồi. Ấn tượng của cô ấy đối với Giám đốc Han không tệ, đúng không?”
“Cô ấy đã gây ấn tượng đủ mạnh rồi.”
Với tư cách là người chiến thắng cuộc thi xếp hạng Cấp A, cô ấy là một Thợ săn cực kỳ tài năng. Moon Hyuna tiến về phía trước. Lần này cô ấy là người dắt tôi đi.
Trong lúc chúng tôi đi qua cơ sở an ninh và tiến về phòng tiếp khách, mọi người đều chào hỏi tôi với sự tò mò và thiện chí. Một số còn hỏi xem tôi có mang Chirpie và Peace đến không, số khác còn bảo muốn tôi cập nhật hình và video của Sorok lên mạng xã hội.
Khi chúng tôi bước vào trong phòng tiếp khách, vị Thợ săn nữ đó đã đứng chờ sẵn. Cô ấy là Thợ săn Lee Hyoyeon, mái tóc dài không phù hợp với đấu sĩ của cô được buộc gọn lên cao. Hồi ở cuộc thi xếp hạng, tôi vẫn chưa có cơ hội xác nhận nhưng khả năng cao là cô ấy có kỹ năng liên quan đến tóc. Theo lẽ thường thì những Thợ săn đặc biệt sẽ không để bản thân bị vướng víu tay chân như thế.
“Xin chào, Hội trưởng Hội Breaker. Rất vui được gặp anh, Thợ săn Han Yoojin.”
“Xin thứ lỗi cho tôi vì đã khiến cô phải chờ, Hội trưởng Hội Woods. Có Giám đốc Han ở đây cùng tôi không sao chứ?”
“Tất nhiên là không sao rồi.”
Lee Hyoyeon mỉm cười tinh nghịch rồi nhìn sang phía tôi.
“Cảm ơn anh vì đã chủ trì cuộc thi xếp hạng. Nhờ có anh mà việc đàm phán với Hiệp Hội cũng dễ dàng hơn.”
“Không, tôi có làm gì đâu.”
Tuy tôi đã đưa ra lý do, nhưng Sung Hyunjae mới là người đã phát triển mọi thứ. Dẫu vậy, tôi vẫn mừng vì đó là cơ hội giúp cho những Hội Cấp A tăng sức mạnh.
“Sao cô lại đến đây thế? Là do việc di dời đến Yeouido à?”
“Đúng thế. Woods của chúng tôi sẽ không đi Yeouido nữa.”
Lee Hyoyeon nói một cách chắc nịt. Trước những lời đó, Moon Hyuna nhướn mày.
“Có rất nhiều nguồn lực có ích ở Yeouido. Để được bảo vệ, mấy tên khốn đó chắc chắn sẽ ủng hộ các cô. Không phải là Woods thiếu hụt nhưng vì hồi trước từng có một Hội Cấp S ở đó rồi nên họ sẽ gây quỹ cho cô để bù lại sự cách biệt. Giá trị tên tuổi của các cô sẽ tăng lên.”
Bọn họ từng nói rằng chi phí di dời Haeyeon và cơ sở nuôi dưỡng là quá đắt, nhưng khi một Hội Cấp A tham gia, liệu họ có quay xe vì lo sợ không? Thật nực cười.
“Tôi biết, nhưng bọn tôi đã quyết định đi Daejeon rồi.”
“Daejeon á?”
“Ừ, đó cũng là quê của hội phó chúng tôi, Park Bora. Bọn tôi cũng đã yêu cầu nhượng quyền đối với các dungeon Cấp S ở Daejeon từng thuộc về Hội MKC.”
Thường thì số lượng dungeon tỉ lệ thuận với mật độ dân cư. Vậy nên số dungeon ở các tỉnh thường rất ít và cấp của chúng cũng không cao. Hồng Kông đã sụp đổ nhanh chóng là do dân cư đông đúc, chính vì thế nên có rất nhiều dungeon cấp cao xuất hiện ở đó nhưng họ lại để mất các Thợ săn vào tay Trung Quốc.
Vì lẽ đó nên chính phủ muốn giảm số lượng dân cư lại, nhưng do Seoul có nhiều dungeon nguy hiểm nên các Thợ săn Cấp S toàn tụ hợp ở nơi này… Dù vậy, trước khi những dungeon xuất hiện thì nó vẫn ít hơn.
“Sau tất cả, bọn tôi muốn những dungeon Cấp S và lân cận ở Daejeon thuộc về Woods.”
Lee Hyoyeon nói, gương mặt bừng bừng quyết tâm.
“So với Busan và Daegu, hầu hết những dungeon cấp cao ở Daejeon toàn nằm dưới quyền kiểm soát của những hội lớn, nên những hội vừa cũng khó mà tính kế sinh nhai được. Chúng tôi định khai thác sự ảnh hưởng của mình như một khởi đầu mới.”
“Các cô sẽ ổn chứ? Không dễ đâu. Những cơ sở vật chất dành cho thợ săn cũng sẽ bị thiếu.”
“Chúng tôi có một vị tiền bối cũng bắt đầu từ hai bàn tay trắng mà.”
Lee Hyoyeon nhìn Moon Hyuna và mỉm cười. Moon Hyuna bật cười và nhìn lại cô ấy.
“Được rồi, cứ gọi tôi nếu các cô cần giúp đỡ.”
“Tôi sẽ cố gắng làm những gì bản thân có thể để không phiền cô.”
“Vậy thì ai sẽ đi Yeouido?”
Tôi cắt ngang trong lúc Moon Hyuna lẩm bẩm.
“Sao chúng ta không bỏ trống nơi đó một lúc nhỉ?”
“Bỏ trống ư?”
“Đúng thế, vì mọi thứ không nhất thiết phải diễn ra vào lúc này. Có bao nhiêu hội lớn ở Seoul ấy nhỉ? Bọn họ không cách xa chỗ ấy đâu, và việc đi lại bằng trực thăng cũng dễ mà. Vậy nên cô nghĩ có cần thiết phải di dời một hội mạnh đến nơi khác không? Khu dân cư của họ cũng đông người lắm.”
Sẽ ổn thôi nếu họ chỉ vừa mới bắt đầu, nơi đó là chỗ tốt để một hội mới được hỗ trợ và phát triển. Tuy nhiên, việc ép buộc ai đó phải di dời chỉ vì mấy câu than thở từ Quốc Hội là không đúng. Chọn một hội nhất định sẽ khiến vài người không vui.
Hiện tại thì không có nguy hiểm nào cả, và cho dù có sức ảnh hưởng của một hội lớn thì đường vẫn còn dài lắm.
“Chúng ta có thể kéo dài mọi thứ cho đến khi bọn họ không kén chọn được nữa.”
“Bằng cách nào vậy?”
Lee Hyoyeon hỏi với đôi mắt lấp lánh. Có vẻ như cô ấy đang tức giận vì bị từ chối bởi những gã ở Yeouido.
“Đơn giản lắm. Tất cả những gì chúng ta phải làm là vờ như cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi và Hội Haeyeon đang phân vân không biết nên di dời hay không. Nếu có thể thì cứ lôi cả Sesung vào, vậy thì còn hiệu quả hơn nữa.”
Moon Hyuna bật cười trước những lời của tôi, trông cô ấy có vẻ hài lòng.
“Thật tiếc vì Breaker không thể tham gia. Cứ liên tục tăng cao tinh thần của bọn họ đến khi một hội mới có thể đứng vững, tôi thích ý đó.”
“Như Hyuna-ssi nói, nơi đó là một chỗ tốt.”
“Đúng thế! Tôi sẽ phải tìm một vài hội mới thôi.”
Tôi trao đổi danh thiếp với Lee Hyoyeon, người đang chuẩn bị quay về hội của mình. Cô ấy bảo rằng bản thân đang ước ao đến việc sở hữu một thú cưỡi, và rất mong chờ để làm việc với tôi.
“Cá nhân tôi nghĩ Yeouido sẽ phù hợp với Woods.”
Tôi buồn bã lẩm bẩm trong khi nhìn cánh cửa đã đóng chặt. Việc kéo dài mọi thứ theo lời tôi nói là có thể chấp nhận được, tuy nhiên.
“Việc tự đứng vững trên chân mình mà không phải bị trói buộc bởi các tác động bên ngoài vẫn tốt hơn. Ân trả, nghĩa đền mà.”
Moon Hyuna nói một cách đắng ngắt. Ắt hẳn cô đã bị trói buộc ở Breaker. Trong 3 năm qua, cô ta chắc đã bị sa lầy trong một mớ hổ lốn. Nếu cắt đứt với bọn họ, liệu cô ta có đứng vững được không? Lần này ấy.
“Hyuna-ssi.”
Tuy tôi không thể tự đứng bằng thực lực của mình, nhưng tôi vẫn mở miệng với mong muốn giúp đỡ.
