Trans: Rin
Beta: Quỳnh
Xoẹt─
Lưỡi dao cắt ngang màn đêm khéo léo xoay nhẹ xung quanh bàn chân của thợ săn cấp A Lucas. Mặc dù hắn né được nhưng con dao vẫn hướng về mắt cá chân và sượt qua đôi giày của hắn.
Dù cho là trang bị cấp A, nhưng khi con dao nhẹ nhàng lướt qua phần gót vẫn bị xước một đường rất sâu. Rồi những tiếng rắc rắc do con dao cắm vào tường tạo thành một hố trũng.
“Chết tiệt!”
Hắn chửi thề, rồi giơ tay ra phía trước. Ngay khi lá chắn được dựng lên chắn trước tay thì một người đàn ông bỗng xuất hiện và vung nắm đấm về phía Lucas.
Ầm ầm!
Âm thanh như tiếng bom nổ vang lên. Sau đó, khiên chắn vỡ vụng và tan biến thành từng mảnh nhỏ. Đó là một kỹ năng cấp S có khả năng ngăn chặn được các đòn công kích từ hầu hết những quái vật cấp S. Vậy mà nó lại không thể chống cự được và bị phá huỷ hoàn toàn bởi cú đấm.
Nhìn thấy nắm đấm bao trùm bởi làn khói đen tiến tới trước mặt mình, Lucas nghiến răng. Hắn nhanh chóng cúi người xuống, để rồi bị đối thủ – Song Taewon – nâng đầu gối lên và tung thẳng vào ngực của Lucas như thể đã chờ đợi từ trước.
“Hự!”
Sau cú thúc đó, một nắm đấm theo sau sượt qua Lucas và bàn tay hạ xuống nắm lấy sau gáy Lucas. Hắn cứ thế kéo bị kéo về phía của Song Taewon. Anh dùng cánh tay còn lại hạ cùi chỏ xuống và đập vào sống lưng của Lucas.
Âm thanh răng rắc từ việc gãy xương vang lên. Nếu là người bình thường thì có khi đã chết ngay lập tức bởi đòn công kích đó . Nhưng đối với thợ săn với khả năng phòng thủ cấp A, kết quả chỉ là cơ thể bị làm cho bất động.
Sau khi khống chế được gã thợ săn còn đang hơi tỉnh táo bằng sợi dây, Song Taewon ném cơ thể hắn xuống đất. Lucas cuối cùng phun ra một ngụm máu, hắn nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt mình một cách dữ tợn.
“Chỉ là, khụ, có đụng chạm một tí với một kẻ chưa thức tỉnh mà thôi! Cũng không có gì nghiêm trọng hết! Ở nước của bọn ta, thứ này còn không phải là một vấn đề─.”
“Nơi này là Hàn Quốc.”
Song Taewon nói bằng một hình thức trang nghiêm. Giọng nói lạnh nhạt tiếp tục nói một cách bình tĩnh.
“Ở Hàn Quốc, hành vi gây hại đến những cá nhân chưa thức tỉnh bị nghiêm cấm. Hơn nữa, một thợ săn cấp cao đã từ chối lệnh bắt giữ, bao gồm cả hành vi trốn chạy. Đây là tội nặng.”
Nếu chỉ là tình huống một ai đó bị thương thì có thể dễ dàng giải quyết bằng thương lượng. Tuy nhiên, một thợ săn thượng cấp từ chối tuân thủ luật pháp là một vấn đề nghiêm trọng.
Chủ yếu là vì đó là tình huống mà, nếu thiếu phương pháp để kiểm tra sức mạnh của họ một cách thực tế, chỉ một bước đi sai lầm có thể làm tình hình nghiêm trọng hơn vượt ngoài tầm kiểm soát.
Trước lời giải thích của Song Taewon thì Lucas tỏ ra oan ức.
“Dù gì thì bọn chúng chỉ có thể sống được tới bây giờ là nhờ có sự nỗ lực của chúng ta! Địt mẹ, nếu không có thợ săn thì bọn chúng đã tiêu đời từ lâu rồi!”
Sau khi nạt nộ, Lucas lập tức im bặt khi thấy ánh mắt lạnh lùng từ phía trên nhìn xuống. Nhưng chỉ được một khoảnh khắc. Khi Song Taewon không động đậy gì, gã này bắt đầu chửi rủa anh một cách táo bạo.
“Ta đã nhiều lần nghe qua rằng gã Song đến từ Hàn Quốc là một thằng điên, nhưng thực tế còn tồi tệ hơn! Nếu không phải là một thằng bệnh thì tại sao một thợ săn cấp S phải cúi đầu trước phi thức tỉnh giả chứ?! Kẻ mạnh tận hưởng địa vị của mình là điều hiển nhiên mà! Trừ khi là một con chó bị thiến, làm sao mà một thợ săn cấp cao lại─!”
Bùm!
Đúng lúc đó, có tiếng nổ vang dội gần đó. Song Taewon, nãy giờ đang hờ hững nghe những lời sỉ nhục phun vào mặt mình, hơi nhăn mày lại và nhìn về phía phát ra nguồn âm thanh kia. May mắn thay, không còn âm thanh nào phát ra nữa. Thay vào đó, bịch, cơ thể một người bất tỉnh rớt xuống gần anh. Đó cũng là một thợ săn ngoại quốc cấp A.
“Hắn vẫn còn sống.”
Giọng nói đến từ phía trên cao. Có thể thấy một người đàn ông đang đạp lên những chiếc lá liễu như bậc thang để hạ xuống dần. Han Yoohyun dừng lại phía trên bức tường mà con dao đã ghim vào. Ánh mắt của cậu lướt qua Lucas đang im lặng. Dù chỉ là một cái liếc nhìn, thân thể của gã thợ săn cấp A vẫn co rúm lại.
“Cảm ơn vì sự hợp tác của cậu.”
Han Yoohyun gật đầu nhẹ rồi lấy điện thoại ra. Điện thoại rung lên sau khi cậu ta bấm vài phím, rồi người bên kia đầu dây bắt máy. Khoảnh khắc đó, bầu không khí xung quanh Han Yoohyun thay đổi rõ rệt.
“Ừm, em vừa mới xong việc rồi.”
Chỉ vừa giây trước, phản chiếu lại bên trong mắt của Song Taewon là một con thú săn mồi hung tàn không cho ai động vào mình, giây sau lại đột nhiên biến thành một con mèo con làm nũng dụi dụi vào tay của chủ nhân.
“Bây giờ em sẽ về nhà. Anh có cần thứ gì không? Không sao đâu, anh cứ đi ngủ trước đi nếu thấy buồn ngủ.”
Có lẽ là vì anh trai cậu bảo sẽ chờ đợi nên Han Yoohyun đã mỉm cười rạng rỡ. Nói rằng sẽ không tốn nhiều thời gian đâu và cúp máy. Sau đó, cậu quay lại nhìn Song Taewon. Biểu cảm dịu dàng trên khuôn mặt đã chuyển sang vẻ mặt không cảm xúc.
“Nếu anh cần phương tiện di chuyển, tôi có thể cho anh quá giang.”
Đây chắc chắn là mệnh lệnh của Han Yoojin nhưng Song Taewon từ chối một cách ngắn gọn. Ngay khi nghe được câu trả lời, Han Yoohyun lập tức xuống khỏi bức tường và cất bước quay đi. Không có vẻ gì là muốn một tiếp tục cuộc trò chuyện.
Trên thực tế, việc cậu đưa ra yêu cầu cho Song Taewon đi nhờ xe từ đầu đã là một điều đáng ngạc nhiên.
Song Taewon quan sát bóng dáng Han Yoohyun rời đi một hồi rồi lấy điện thoại ra. Có một tin nhắn được gửi đến.
[Anh đã vất vả rồi, ngài cục trưởng Song. Anh không phản hồi tin nhắn này cũng không sao đâu. Chỉ là nếu anh có thể cho tôi biết em trai tôi có khó khăn gì không thì tôi sẽ rất biết ơn. Anh chắc hẳn phải mệt rồi, nên xin anh hãy trở về nhà sớm và nghỉ ngơi nhé.]
Ký ức của đêm đó hiện về trong tâm trí Song Taewon. Sung Hyunjae, đưa điện thoại về phía Han Yoojin. Anh ta là một con quái vật xuất chúng thậm chí là giữa những con thú săn mồi khác, nên có vẻ không khả thi để Han Yoojin dễ dàng được cho phép đứng bên cạnh anh ta.
Bởi vì anh ta có thể xem điều đó như một trò đùa, và có thể thay đổi ý định bất cứ lúc nào. Thậm chí là chà đạp cậu dưới chân, nhưng ít nhất việc anh ta đã rút lui trước và đưa tay ra là sự thật.
Sau một hồi do dự, Song Taewon tắt điện thoại mà không trả lời tin nhắn.
“Đây là danh thiếp của tôi.”
Tôi chìa danh thiếp vừa mới in ra trước mặt Myungwoo, người đã tới đây vào buổi sáng. Yoohyunie, Yerimie và Noah-ssi cũng đã nhận được một cái. Tôi cũng đưa một cái cho Peace và Chirpie, vì chúng có vẻ tò mò, nhưng Peace nhanh chóng mất hứng còn Chirpie thì đặt nó bên cạnh chỗ ngủ của mình.
Thông tin liên lạc trên danh thiếp đã được biến đổi một chút để dùng cho văn phòng. Với thứ này, tôi có thể sở hữu ba số điện thoại. Có lẽ tôi nên bỏ cái đầu tiên đi vì dạo này không sử dụng nhiều nữa nhỉ?
“Có vẻ uy tín thật nhỉ? Dù cũng có hơi áp lực vì nó.”
Vì tôi chưa từng có cho mình một thứ gì đó giống như danh thiếp trước đó, kể cả là trước khi hồi quy. Hơn nữa, chức vụ lồ lộ ra thế này làm tôi có hơi ngại ngùng.
“Ngài giám đốc Han Yoojin phải không?”
“Ừ, trước tiên thì… là vậy đó.”
A, khó xử quá. Thiệt tình, đừng có cười nữa coi.
“…Nhân tiện thì sao cậu không bố trí lại xưởng rèn luôn vào thời điểm này? Vì bây giờ nó đang phải nhờ cậy vào những người đang kiếm ăn.”
“Chưa có gì đặc biệt diễn ra hết, nhưng tớ đoán nếu nó dồn ứ lại thì có nguy cơ trở thành một gánh nặng. Có lẽ tớ phải tìm tòi đi làm vài danh thiếp nữa.”
“Muốn thông tin liên lạc của nơi làm ra chúng không?”
“Ừm.”
Tôi gửi thông tin mà tôi đã nhận được từ Seok Simyung tới Myungwoo qua tin nhắn. Đội của Seok Hayan đã tự vận hành tốt rồi, nên không có vấn đề gì ở đó.
“Nhưng mà Myungwoo, về những viên ngọc của Shalos. Tớ nghe rằng cậu vẫn chưa yêu cầu nhận lại nó?”
Vật phẩm vô hiệu hóa sát thương mà cậu ta đã cho Yoohyunie mượn. Em trai tôi nói em ấy vẫn còn giữ nó. Nói rằng Myungwoo đã bảo không cần thiết phải trả lại.
“Ừ. Để sử dụng cho những tình huống nguy hiểm. Cậu ta thường xuyên ra vào dungeon mà.”
“Nhưng không phải chỉ có vài viên ngọc như vậy thôi sao? Và nó không phải là thứ mà cậu có thể tạo ra lần nữa…….”
Là vật phẩm được tạo ra từ đá ma thuật cấp L, và nguyên liệu quý hiếm như trái tim rồng nữa. Trước lời nói của tôi, Myungwoo lấy ra một viên ngọc Shalos khác và ném nó cho tôi.
“Để đề phòng thì cậu nên giữ một viên đi.”
“…Hửm?”
“Đồ dự phòng. Nếu Eunhye bị lấy đi, mana của cậu cạn kiệt, hay ai đó gần cậu gặp nguy hiểm.”
“Nhưng mà, vậy Myungwoo, cậu thì sao?”
“Vẫn còn một viên nữa. Và ở trường hợp của tớ, tớ không có lý do gì để lui tới dungeon nguy hiểm. Và nếu có gì xảy ra, tớ cũng có thể trú ẩn bên trong Lò Rèn.”
Dù là vậy, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra chứ? Một dungeon cấp A đột ngột nổ tung, hoặc có thể là một thợ săn cấp cao tấn công. Liên quan đến một thứ quý giá như thể mạng sống dự phòng. Chỉ giữ lại một cái và cho đi hết những viên còn lại chắc chắn không phải là một quyết định dễ dàng.
“…Nếu tới Yoohyunie mà cậu cũng chăm lo cho thì tớ sẽ thấy cực kỳ áy náy đó.”
“Áy náy gì chứ? Ngoài ra, cậu không thể chịu được nếu không có em trai mình. Với thứ này, cậu sẽ an tâm hơn. Nên không sao đâu. Có lẽ tớ nên đưa nó cho cậu ta sớm hơn.”
Khi cậu ta cười nói những lời đó, gáy tôi dần nóng lên. Tôi không tin vào thần linh, nhưng nếu có một vị thần tồn tại, có thể cuộc gặp gỡ giữa tôi và Myungwoo chính là món quà dành cho tôi.
Chúng tôi có lẽ đã chẳng bao giờ gặp nhau. Nếu tôi cứ đi thẳng đến Trung tâm Thức tỉnh vào cái ngày tôi hồi quy, để rồi không bao giờ biết được mặt mũi hay tên của cậu ta.
Nhưng thật sự sự may mắn diệu kì khi hai chúng tôi có thể gặp nhau như thế này.
“…Myungwoo, cậu cũng vậy, cậu cũng là một người không thể thiếu trong cuộc sống của tớ. Vì cậu cũng là người quan trọng đối với tớ mà. Cậu đừng trao đi viên ngọc còn lại mà nhất định phải giữ riêng cho mình đó.”
Myungwoo và những người khác cũng vậy. Lần này, tôi không muốn mất đi một ai cả. Có thể là lòng tham của tôi, dẫu cho là vậy thì tôi cũng muốn tham lam đến giây phút cuối.
“Đừng lo lắng. Nói thật thì tớ là người an toàn nhất đó. Yoojin, hiện tại thì cậu đã là một giám đốc chân chính rồi nên xin hãy lo cho Cơ sở nuôi dưỡng thú cưỡi thôi.”
“Tớ cũng muốn như vậy lắm, thiệt mà.”
Sẽ là chuyện thoải mái biết bao nếu tôi có thể vừa chăm sóc quái vật con vừa chờ bọn trẻ trở về. Còn tốt hơn nếu Yoohyunie và Yerimie không phải là thợ săn.
Viên ngọc của Shalos, tôi có thể đưa nó cho Yerimie được không nhỉ? Tổ đội của con bé sắp chuẩn bị xong rồi, sớm hay muộn con bé cũng sẽ tiến vào dungeon cấp S.
“Tớ có thể đưa viên ngọc cho Yerimie mượn được không? Chỉ là trong những đợt tấn công dungeon mà thôi.”
“Cứ làm theo ý mình đi. Thay vào đó thì hãy giữ gìn Eunhye thật tốt.”
“Cảm ơn cậu, thật lòng đó.”
Tôi cứ liên tục lo lắng nên đây là một chuyện cực kỳ nhẹ nhõm. Dĩ nhiên tốt nhất là không bao giờ phải dùng đến viên ngọc. Nếu một thợ săn cấp S bị ép hải dùng vật phẩm vô hiệu hóa sát thương, thì những đồng đội khác… Khả năng đảo ngược tình huống cực kỳ thấp.
Tình huống như vậy không được xảy ra. Bằng mọi giá.
“Rất hân hạnh được làm quen với anh, ngài giám đốc Han Yoojin.”
Người đang đưa tay ra là một người phụ nữ mặc trang phục chỉnh tề, trông có vẻ đang ở độ tuổi 40.
“Xin chào, trưởng phòng Pháp lý Kim Hayeon.”
Chúng tôi hơi cúi đầu chào nhau trong khi bắt tay. Tay cô ấy khá to và hơi sần sùi. Thân hình cũng rắn chắc hơn tôi. Tôi biết cô ấy không phải là thức tỉnh giả, nhưng nếu là một thức tỉnh giả thì chỉ số cũng không thấp đâu.
Ngồi vào ghế sofa, trưởng phòng Pháp lý Kim Hayeon đặt một con gấu bông mình đã đem theo lên bàn. Đó là một con gấu bông Độc Giác Hỏa Sư con. Sao tự nhiên lại đem gấu bông ra? Không phải tôi đến đây vì hợp đồng liên quan đến cơ sở nuôi thú cưỡi cần lập ra với Haeyeon sao?
“Đây là hàng nhái được bán trên thị trường gần đây ạ.”
“À, ừ. Ra là vậy.”
“Trường phòng Seok nói rằng cậu không có kế hoạch làm ra sản phẩm nhân vật chính thức phải không?”
“…Vâng? Không phải là tôi không có nhưng mà.”
“Cậu nghĩ sao về việc đặt dấu chân của Peace lên nhãn mác dành cho gấu bông chính hãng?”
Kim Hayeon nghiêm túc hỏi tôi. Dấu chân… Nghe có vẻ dễ thương thật.
“Tạo hình sẽ được làm nổi bật lên với màu vàng. Tôi tin rằng một bản in đặc biệt cho cảm giác mềm mại khi sờ vào sẽ tốt hơn.”
“Nghe hay thật đó……. Cô không phải đến đây để bàn về sản phẩm nhân vật, phải không ạ?”
“Đúng là vậy, nhưng mà.”
Cô ấy tiếp tục một cách bình thản.
“Đội ngũ pháp lý đang xử lý những vấn đề khác rồi nên cậu không cần phải lo lắng. Cá nhân tôi rất thích Peace đó. Vì có cơ hội để kết hợp sở thích cá nhân và công việc lại, nên tôi đã đích thân đến đây giải quyết.”
Cô ấy nói thông thường mình sẽ dính vào những công việc nặng nhọc hơn. Đặc biệt theo lời cô ấy nói, cô ấy thường hợp tác với đội ngũ pháp lý của bang hội khác về những vấn đề luật pháp liên quan tới thợ săn. Trong vòng pháp luật cho phép.
Thực tế thì Kim Hayeon không cần phải can thiệp trực tiếp vào chuyện của cơ sở nuôi thú cưỡi. Trong thời gian này, chúng tôi bàn bạc cách làm một con gấu bông Peace kích thước thật để có thể đặt Chirpie lên đầu nó.
“Mô hình nhỏ dùng để trang trí hoặc quả cầu tuyết cũng rất dễ thương đấy.”
“Chắc chắn sẽ rất dễ thương nhỉ? Không chỉ dạng trẻ con mà dạng trưởng thành cũng sẽ rất dễ thương. Tôi muốn có thêm những mẫu sản phẩm dựa trên dạng trưởng thành.”
Chúng tôi cũng bàn về những quái vật khác. Cô ấy cũng đưa ra những thông tin mà tôi sẽ phải lưu ý. Hơn một nửa cuộc trò chuyện là về sự đáng yêu của Peace và Chirpie, nhưng thật lòng mà nói thì bọn trẻ đúng là cực kỳ dễ thương, tôi không nhịn được mà nói nhiều hơn về bọn trẻ.
“Trưởng phòng Seok, lão cáo già đó khá là phấn khích đó.”
Kim Haeyeon vừa đứng dậy vừa nói.
“Cũng lâu rồi anh ta mới tìm được con mồi béo bở, nên đừng để anh ta lấn quá sâu vào vụ này. Anh ta là người rất thích xây dựng hình ảnh của người khác. Nhưng công nhận anh ta rất giỏi nên nếu cậu nghe theo có chừng mực thì sẽ có lợi đó.”
“À, tôi rõ rồi. Thật ra anh ta có bảo tôi phải chăm lo cho vẻ ngoài một cách kỹ lưỡng, nhưng mà có hơi…….”
“Cái đó là việc cậu nên làm. Ngài giám đốc Han, cậu chủ yếu sẽ phải đứng giữa những thợ săn cấp S. Ít nhất thì cậu không nên trông quá lôi thôi.”
Nói… cũng đúng. Đột nhiên, sự tự tin của tôi tụt dốc. …Tôi phải ăn diện lên một chút ư?
Tôi cũng dành cả ngày hôm sau để xử lý những vấn đề liên quan đến việc vận hành bảo trì Cơ sở nuôi dưỡng mthú. Seok Simyung cũng tiếp tục cằn nhằn tôi.
Sau khi chịu đựng sự cắt ngang của anh ta đến mức mà tôi chán ngấy khi phải nghe thấy giọng của anh ta, dù nó có hay đến mức nào đi chăng nữa thì thời gian cho cuộc hẹn gặp gỡ với hội trưởng Sesung cuối cùng đã tới.
