S-class

Chương 190: Nhà chế tạo (3)

Trans: Hi

Beta: Gulu

‘Nếu như anh ta là người’ nghĩa là sao?

“Tức là nếu anh ta không phải người thì sẽ ảnh hưởng à?”

[Không nhất thiết. Ý tôi là nếu chỉ bằng những mảnh vỡ thì sự hiện diện của một người không thể ảnh hưởng đến những viên đá ma thuật đang được Cục cưng nuôi dưỡng được. À, nếu họ có những kỹ năng đặc biệt liên quan thì có thể đấy? Nhưng ít nhất cũng phải Cấp SSS cơ. Mà theo như tôi biết thì Xích không sở hữu…]

Người Mới bỗng dưng im bặt. Chờ đã.

“Cậu biết hết về những kỹ năng của Sung Hyunjae luôn à? Chà, cậu còn biết về những kỹ năng của tôi và của cả Myungwoo nữa.”

[Không, ý tôi là-]

“Nói cho tôi biết đi.”

Tôi cầm lấy trái bóng chuyền và lắc. Mau nói đi xem nào. Cho dù có sử dụng 【Mầm Non Triển Vọng】 thì tôi cũng chỉ biết được một vài kỹ năng ban đầu, nhưng tên chết tiệt này lại biết hết tất cả.

[Cưng ơi, cưng ơi! Bọn tôi không biết hết mọi thứ được! Bọn tôi chỉ chú ý đến một vài người và kỹ năng nhất định thôi! Còn phải trả giá nữa. Thông tin của hệ thống chỉ lướt ngang qua trong đầu bọn tôi thôi, và tôi thì không thể nhớ hết mọi thứ một cách chính xác được. Có rất nhiều người có tên giống nhau mà. Nếu tôi mà nhận ra họ thì tôi đã cho cưng biết hết thông tin về những Cấp S khác rồi!”

“Chả lẽ cậu thật sự không biết anh ta là ai sao? Các người hành xử đáng nghi lắm. Tôi cá là cậu vẫn đang giấu tôi rất nhiều chuyện.”

[Việc đó…]

“Cứ nói hết mọi thứ về Sung Hyunjae cho tôi. ‘Nếu Xích thật sự là người’ nghe có lý một cách không cần thiết. Cậu nghĩ anh ta không phải là con người à?”

[Anh ta là con người! Tới nước này rồi thì làm sao bọn tôi không biết được. Mặc dù cậu đã hồi quy nhưng dấu vết của Trăng Lưỡi Liềm vẫn còn đó nên hơi lạ, nhưng anh ta chắc chắn là người.]

Tôi có nên tin việc anh ta là người không? Trong số những kẻ Phản Luân mà tôi đã từng gặp, Người Mới trông có vẻ đáng tin cậy, nhưng tôi không thể tin hết những lời cậu ta nói được.

“Vậy thì tại sao ma thạch cứ hút mana của Sung Hyunjae thế?”

[Tôi cũng không biết, đó không phải là chuyên môn của tôi. Trước hết thì nó còn không phải là đá ma thuật bình thường mà, vậy nên chắc cũng sẽ có sự khác nhau chứ nhỉ?]

“Cậu biết gì rồi?”

Trước thái độ quở trách của tôi, quả bóng chuyền trở nên ỉu xìu.

[Tôi cũng muốn nói cho cậu biết lắm, nhưng Xích chỉ mới gặp Trăng Lưỡi Liềm thôi. Mà họ nói rằng Xích không thích Trăng Lưỡi Liềm.]

“Nói thêm đi.”

[Hết rồi.]

“Cậu thật sự biết những gì?”

Tôi lắc quả bóng chuyền thêm lần nữa. Đó chẳng phải là thông tin mới mẻ gì cả, vì đối với tính cách của Sung Hyunjae, anh ta không thể nào thích những kẻ Phản Luân được.

“Trăng Lưỡi Liềm và Nữ Vương Nhân Ngư thật sự đã ngủ rồi à? Cậu thật sự không thể tiết lộ kỹ năng của Xích cho tôi sao?”

[Đúng thế, bọn họ vẫn đang ngủ. Với cả quyền riêng tư thật sự rất quan trọng đấy! Cậu cũng đâu muốn những người khác biết về thông tin của mình đâu, đúng không? Nếu cậu muốn biết của người khác, thì cậu cũng phải chuẩn bị tinh thần để người khác biết về của mình.]

Điều đó rất công bằng, nhưng cũng thật đáng tiếc. Khi nào thì Trăng Lưỡi Liềm sẽ thức giấc? Liệu việc đó có bị đẩy nhanh nếu Sung Hyunjae có lại ký ức không?

[Cưng ơi, tôi đang rất cố gắng với những dungeon đấy~ Cậu sẽ phải chọn một vật phẩm cho mỗi người vô điều kiện! Bét nhất cũng là vật phẩm Cấp S, và cao nhất là Cấp L! Tôi sẽ sắp đặt để cậu nhận nó.]

“Thật sao? Đến Cấp L luôn à?”

[Sẽ không dễ đâu, nhưng cấp SS thì cậu sẽ nhận được dễ thôi. Cứ chọn bất cứ thứ gì cậu thích!]

“Số người tối đa có thể tiến vào là bao nhiêu?”

[Vẫn là khoảng bốn người thôi, nhưng tôi sẽ thử tăng số lượng lên!]

Tôi rất tự hào. Đúng như mong đợi, dẫu thế nào đi nữa thì Người Mới vẫn là tuyệt nhất. Tôi vươn tay ra xoa đầu trái bóng chuyền.

“Việc cậu có thể tạo ra được một dungeon như thế thật sự rất tuyệt đấy.”

[Đó là sở trường của tôi~]

“Cảm ơn vì sự chăm sóc của cậu nhé.”

Trái bóng chuyền đỏ mặt, trông nó không khác gì bị bút chì màu vẽ lên.

[Không có gì đâu, Cục cưng à. Nhưng tôi nghĩ tôi sẽ cần thêm thời gian để có thể tăng số lượng người tham gia, nên cậu cho tôi thêm 2 tuần nữa được không?]

“Được thôi. Vì đã làm rồi, nên càng nhiều người thì càng tốt.”

Quả bóng chuyền lăn xung quanh với nụ cười tươi trên môi. Một cảnh tượng khá đáng yêu. Dù tôi không biết người thật thì sẽ trông như thế nào.

“Nhưng nếu cậu có thể tạo ra các dungeon, vậy thì có lẽ các dungeon khác…”

[Không thể.]

Giọng điệu của Người Mới bỗng trở nên lạnh lùng.

[Bọn tôi chỉ là quản trị viên của hệ thống thôi, Cưng à.]

Sau đó, bức tường xung quanh tôi biến mất và quả bóng chuyển nảy đi chỗ khác, tong-tong-tong. Blue đang ngồi ở trên nền tuyết cũng vồ theo cậu ta. Một lần nữa, con bé bắt hụt nhưng không hề từ bỏ mà cứ tiếp tục đuổi theo.

[Sau 3 phút nữa, chỗ này sẽ biến thành dungeon bình thường.]

Như thể đang trêu chọc con điểu sư bé nhỏ, quả bóng chuyền bỗng dưng biến mất. Blue há mỏ và kêu lên đầy hối hận.

“Tớ rất muốn hỏi xem cậu đã nói chuyện gì, nhưng tớ không nên biết, đúng không?”

Myungwoo tiến lại gần cùng với Peace và hỏi.

“Hiện tại thì… hôm nay bọn tớ chả nói chuyện gì quan trọng cả.”

Ngoài ra, cậu ta còn lảng tránh những vấn đề về dungeon.

“Làm sao mà cậu có thể đoán được là có người dựng lên nơi này thế? Tớ còn tưởng chỗ này là khu rừng cơ.”

“Hừm, nên nói như nào nhỉ? Vì tớ cứ chế tạo các vật phẩm nên tớ càng ngày càng hiểu được các cấu trúc. Các vật phẩm trông thì không khác mấy so với thế giới gốc của chúng ta, nhưng tớ có thể cảm nhận được những cấu trúc thô sơ.”

Myungwoo bước lên và chạm vào một cành cây đã phủ đầy tuyết. Những ngón tay của cậu ấy có màu đen, tương phản với nền tuyết trắng xóa, chúng chậm rãi và nhẹ nhàng phủi tuyết đi.

“Cụ thể hơn, sức mạnh cơ bản có thể làm được đến mức này? Họ có bảo đây là từ mana không? Tớ có thể nhìn thấy cách chúng được sắp xếp. Nó nằm ở đẳng cấp mà tớ không thể bắt chước được, tuy nhiên tớ vẫn có thể nhét thêm gì đó. Để thay đổi một chút về mặt cấu trúc.”

Xoạt, cành cây rung lắc và rồi những bông hoa màu hồng nở rộ giữa tán lá mỏng đang phủ đầy tuyết. Tôi câm nín trước hiện tượng trái mùa đến mức chỉ biết nhìn chằm chằm vào cảnh trước mắt. Cây nở hoa vào mùa đông.

“Thế mà cũng được sao?!”

“Không, đó là do người sáng tạo ban đầu rất tuyệt vời đấy. Tớ còn không nghĩ đến việc bắt chước-“

[Cậu không được làm thế! Thật là xấu xa! Đạo đức nghề nghiệp của cậu ở đâu?!]

Quả bóng chuyền bỗng xuất hiện từ không khí và trở nên rất tức giận. Cậu ta lăn nhanh đến chỗ chúng tôi với gương mặt giận dữ. Myungwoo lúng túng cúi đầu.

“Xin hãy tha lỗi cho tôi, tôi không biết.”

[Cậu không nên cố ý biến đổi thành phẩm của người khác như thế! Nếu không ở trong cuộc chiến thì cậu phải xin phép trước khi động vào bất cứ thứ gì chứ!]

“Tôi thành thật xin lỗi vì đã không suy nghĩ thấu đáo.”

[Vì cậu giống như hậu bối chuyên nghiệp của tôi nên lần này tôi sẽ bỏ qua! Nhưng trong tương lai, xin hãy cẩn thận hơn.]

Người Mới thở hắt ra đầy giận dữ rồi biến mất lần nữa, và khung cảnh xung quanh bắt đầu thay đổi. Một hoang mạc xuất hiện, tôi nhanh chóng cởi áo khoác. Blue đang hăng hái lắc những cành cây để tuyết rơi xuống cũng thét lên vì bất ngờ.

“Công việc của tớ là phân tách và tái hợp lại những sản phẩm từ dungeon nên tớ đã động tay động chân mà không suy nghĩ.”

Myungwoo xấu hổ gãi đầu.

“Tớ vẫn có cảm giác rằng đây là khu rừng hơn là một dungeon. Dù sao thì ta cũng không thể bẻ cành cây ở trong rừng của người khác được.”

– Krr.

Rồi Peace phóng về phía trước. Thằng bé đặt vuốt của mình ngay trên khoảng nứt của một hòn đá giữa đầm lầy và kéo một bó lông tròn ra. Sau đó, kwadeudeuk, nhóc ấy cắn nát cổ họng thứ kia. Peace đã bắt được một con quái vật to bằng một con chó tầm trung, nhưng ngay sau khi con non gào lên, con trưởng thành xuất hiện.

– Kyaaak!

Đó là một con quái thú với kích cỡ của một con bê. Con vật với bộ lông ngụy trang trong hoang mạc nhe răng, một tổ hợp của loài sói và lợn rừng.

Tunnel Oplo. Đó là loại quái vật có thể đào đường hầm dưới đất và biết khéo léo che lấp lối vào. Mỗi khi có con mồi đến gần, chúng sẽ bất ngờ vồ lấy đối phương. Thật ra thì đây là một loại quái vật khá phổ biến, bản thân tôi cũng từng giải quyết nó rồi.

– Keuheung.

Peace nhìn chằm chằm con quái vật đang tiến lại gần như thể đây là một trò hề. Con quái khịt mũi với Độc giác Hỏa Sư đang tỏ ra bình tĩnh, rồi lao thẳng về phía thằng bé. Nhưng ngay trước khi nó có cơ hội chạm vào Peace…

– Kuek!

Những móng vuốt rơi xuống từ bầu trời xé toạc cơ thể đất cát ngụy trang của nó. Đám bụi mịt mù bị thổi bay đi theo tiếng vỗ cánh, và cùng lúc đó, cơ thể to lớn của nó bị nhấc lên không trung.

– Kkyaa kkyak!

Blue vồ lấy con quái vật đang vùng vẫy rồi lộn nhào, trông con bé như đang chơi đùa hơn là đi săn. Nhóc ấy thậm chí còn biểu diễn trò quăng con quái lên không trung rồi chụp lấy nó trước khi nó kịp chạm đất.

Cùng lúc đó, những con quái vật khác cũng dần dần xuất hiện xung quanh chúng tôi. Sao lũ khốn này lại trốn và chờ đợi…

‘À.’

Ma thạch của tôi. Bọn chúng không thể cứ thế bổ nhào vào tôi là vì e ngại Peace, thằng bé đang đứng ngay trước mặt tôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn thèm khát của chúng. Số lượng của lũ quái cứ tăng lên, như thể chúng đã và đang gửi tín hiệu cho nhau. Tất cả các quái vật trong dungeon này đang tập trung lại đây.

“Chúng ta có thể giao cho Peace và Blue, nhưng cậu cũng nên nâng cấp cho mình thêm chút. Cậu có thể bắt chúng không?”

Myungwoo không thích đi săn quái vật lắm. Cậu ấy đã giết chúng một cách khó khăn khi còn ở trại huấn luyện Thợ săn, và cậu ấy cũng e dè vào lần đầu chúng tôi tiến vào dungeon. Sẽ rất khó để yêu cầu Peace và Blue chỉ giết phân nửa lũ này và đem phần còn lại về cho chúng tôi. Tôi có nên tham gia không nhỉ? Đây chỉ là dungeon Cấp E thôi nên với chừng này trang bị, tôi có thể nhanh chóng tóm được một vài con.

“Tớ mượn Eunhye một chút được không?”

Myungwoo nói trong khi đứng cạnh bên tôi. Sau khi tôi đưa Eunhye cho cậu ấy, cậu ta không hề nhận nó mà thay vào đó lại nắm lấy tay tôi.

“Hãy cài mức độ vô hiệu hóa thiệt hại đến Cấp A và biến thành cây cung đi.”

“Cây cung á?”

Ngay sau khi Myungwoo vừa dứt lời, Eunhye biến đổi. Một cây cung pha lê tuyệt đẹp được trang trí với họa tiết như những viên pha lê màu xanh xuất hiện trong tay tôi. Những phụ kiện treo ở hai đầu cây cung rung rinh cùng với âm thanh êm ái. Khẩu vị của Eunhye vẫn như cũ nhỉ.

“Ismuar.”

Myungwoo cầm lấy cây cung và khẽ nói. Một vết nứt xuất hiện giữa không khí, vệt lửa trôi ra từ nơi ấy và đáp lên cây cung. Ngọn lửa ấy nhanh chóng biến thành mũi tên.

“Peace sẽ ổn thôi, nhưng hãy gọi Blue quay về.”

Tôi ra hiệu cho Blue và yêu cầu Peace lùi lại vài bước. Ngay sau khi Blue lùi ra phía sau chúng tôi, Myungwoo bắt đầu kéo dây cung. Mũi tên rực lửa bay thẳng về phía trước và xuyên thẳng vào người con quái vật trước mặt chúng tôi.

Hwarrrk, nó biến thành tro mà không kịp kêu lên một tiếng nào, và ngọn lửa bắt đầu lan rộng. Một cơn sóng lửa xoáy qua đàn quái vật, nó có mùi khét như tro.

Chỉ còn chừa lại vài con lẻ tẻ, phần lớn bọn quái vật đã bị cháy đen và vụn rời.

“…Cậu cứ thế gọi Ismuar ra được ư?”

Myungwoo lắc đầu trước câu hỏi đầy kinh ngạc của tôi.

“Chỉ là một phần từ sức mạnh của nó thôi. Vì tớ đã từng xử lý lửa của Ismuar vô số lần nên tớ có thể kéo một chút ra. Nó không mạnh đến thế đâu, kỹ năng này chỉ tầm giữa Cấp B và A thôi ấy. Vì tớ dùng nó với lũ quái vật Cấp E nên trông mới như thế.”

“Trông nó vẫn tuyệt lắm. Như này chẳng khác gì việc cậu có kỹ năng tấn công nhỉ?”

“Cũng không hẳn là thế.”

Myungwoo ngượng ngùng nói.

“Tớ chỉ có thể triệu hồi sức mạnh của nó thông qua vũ khí thôi, nhưng những vũ khí bình thường sẽ không thể sử dụng được. Ismuar có đặc tính nóng chảy và phá hủy các vật phẩm nên món vũ khí để làm cầu nối cho sức mạnh của nó mà không bị hư hại phải là Cấp SSS.”

“À… thế thì thông thường khó mà sử dụng được. Tệ thật đấy. Tinh linh Irin của em trai tớ cũng đun chảy và nuốt chửng mấy thứ đó. Các tinh linh lửa đều như thế à?”

“Bọn chúng hơi khác nhau đấy. Irin là tinh linh được sinh ra từ tự nhiên nhưng Ismuar lại được tạo ra có mục đích. Ơ? Tớ có kỹ năng mới này.”

Myungwoo nhìn lên không khí như thể đang kiểm tra Cửa sổ Kỹ năng. Bét nhất thì cậu ấy cũng sẽ tăng lên 5 cấp, cuối cùng thì cậu ấy đã làm được.

“Là gì thế?”

“Bậc thầy Rèn. Nếu tớ áp dụng, tớ có thể sử dụng nó như một kỹ năng tấn công. Nó còn có tác dụng với sinh vật sống nữa cơ.”

“Cậu nghĩ nó có tốt không?”

Tôi không biết liệu tôi có chọn đúng không nữa. Myungwoo hài lòng gật đầu.

“Ừ. Với nó, tớ sẽ dễ làm việc hơn.”

Tôi mừng khi cậu ấy có vẻ thích kỹ năng mới này. Tôi ra hiệu Blue đuổi theo những con quái vật đang bỏ chạy như một con chó săn. Dẫu cho khoảng cách của bọn chúng đã bị kéo dài, con bé vẫn có thể bắt lấy được lũ quái chỉ sau vài cú vỗ cánh. Nhóc ấy nhanh đến mức mắt tôi khó mà theo kịp.

Noah đã đủ choáng ngợp rồi, nhưng tôi chưa bao giờ muốn cưỡi thử Blue. Con bé sẽ còn nhanh hơn sau khi hoàn toàn trưởng thành. Trong những kỹ năng của con bé, Mũi Tên Vàng có vẻ liên quan đến khả năng bay lượn. Bây giờ con bé đã nhanh như một viên đạn rồi nên nếu sử dụng thêm kỹ năng, sẽ không ai nhìn thấy được nhóc ấy.

Myungwoo cũng nhận được kỹ năng và dường như chỉ còn vài con quái sót lại thôi, nên bọn tôi để cho đám nhỏ lo liệu rồi chậm rãi bước đi.

“Cậu có cảm thấy dungeon cũng là được xây nên không?”

“Ưm, nơi này còn phức tạp hơn chỗ ban nãy nên tớ không dám đụng vào đâu.”

Tôi nhớ Cửa sổ Tin nhắn đã xuất hiện ở dungeon trước. Trông vẻ ngoài của chúng, có lẽ là do Người Mới gửi. Người Mới cũng là người đầu tiên nói rằng cậu tìm thấy chúng tôi.

‘Cậu ta còn xem Myungwoo như hậu bối của mình nữa chứ.’

Thuộc tính của Người Mới có phải là chế tạo không nhỉ? Liệu những chiến binh đồ chơi và dũng sĩ cũng là thành phẩm của cậu ta? Vậy thì không phải hầu hết các sự can dự ở trong dungeon cũng là do Người Mới sao?

Nếu dungeon này còn phức tạp hơn nữa thì điều đó có nghĩa người tạo ra những dungeon trên toàn thế giới còn mạnh hơn cả Người Mới.

Hắn là ai? Nguồn ư? Hay là các tiền bối xa xưa của những kẻ Phản Luân?

“Một ngày nào đó, liệu cậu có thể tạo ra một dungeon như này không?”

Myungwoo nở một nụ cười ngượng ngùng trước những lời lẩm bẩm của tôi.

“Cậu đề cao tớ quá rồi đây. Quên dungeon này đi, tính cái trước thôi thì tớ sẽ phải rèn luyện hàng trăm năm mới dám thử đến trình độ đó.”

“Nhưng cũng không đến mức không thể mà. Đến mức đó là tuyệt lắm rồi.”

“Không, tớ không chắc bản thân có thể làm được việc đó sau hàng trăm năm không nữa.”

“Cậu đâu biết chắc được đâu. Tớ đã rất bất ngờ khi thấy hoa nở đấy.”

Tôi càng nói thì càng nhận ra khả năng cao rằng những kẻ Phản Luân sẽ cướp Myungwoo đi. Mặc dù tôi không yêu cầu điều đó nhưng liệu sự an toàn của Myungwoo có được đảm bảo không? Tôi nhất định sẽ hỏi.

Sau khi đi bộ được một chút, cuối cùng chúng tôi cũng chạm mặt con trùm. Blue thậm chí còn hào hứng hơn sau khi nhìn thấy một con quái vật trông to hơn bọn khốn kia, con bé bay theo đường ziczac. Nhóc ấy còn liên tục kêu lên như thể yêu cầu Peace không được tham gia.

Sau đó, như trò mèo vờn chuột, con bé bắt đầu chơi đùa với con quái trùm. Đúng như tôi nghĩ, tôi sẽ phải tìm một Thợ săn để đồng hành cùng Blue vì nhóc ấy rất thích đi săn.

“Nếu có thể… nói cái này thì hơi…”

Tôi nói và quay sang nhìn Myungwoo.

“Sao thế?”

“Ừm, cậu cũng biết chúng ta sẽ gửi quà khi nhận lương tháng đầu về cho gia đình mà nhỉ? Chuyện tớ muốn nói cũng đại loại như thế.”

Hỏi Myungwoo về việc này thì hơi kỳ lạ, nhưng cậu ấy vẫn thản nhiên gật đầu.

“Tớ cũng nên mua cho cậu thứ gì đó.”

“Cậu đã tặng Eunhye cho tớ rồi, cậu còn định tặng gì nữa? Chừng này là quá nhiều rồi.”

“Tại sao chứ? Cậu là, ừm…”

Câu nói của Myungwoo nhỏ dần. Dù sao thì vì bố mẹ tôi cũng mất sớm nên tôi không quan tâm đến chuyện này lắm, nhưng mà.

“Nếu cậu đã tặng trễ rồi thì cậu định quà như thế nào? Nói gì thì nói, nếu vì lí do nào đó mà cậu và người thân trở nên xa cách thì trước tiên, hãy thân thiết lại với nhau đi đã.”

Đã lâu lắm rồi. Đối với dòng thời gian này thì chỉ mới có 3 năm thôi, nhưng đối với tôi thì đã là 8 năm rồi. Nhưng nếu không có gì thay đổi thì đây quả là thời gian thích hợp cho một món quà của tháng lương đầu. Yoohyunie có việc từ rất sớm nhưng thời điểm đó sẽ đến thôi, không phải ở dòng thời gian này mà là lúc nào đó ở trước khi hồi quy.

“…Thường thì tớ sẽ tặng ở nhà, ở phòng khách hoặc đại loại ấy. Nhưng nếu tớ muốn thể hiện sự quan tâm của bản thân mình, tớ sẽ dẫn họ đến một nhà hàng sang trọng và tặng ở đấy.”

“Tớ cũng nghĩ thế.”

Vậy thì tại sao thằng bé vẫn chưa tặng quà cho tôi?

“…Cậu đang nói tới em trai cậu à?”

“Hả? Không, à, thật ra là có. Tớ cứ nghĩ là thằng bé đã chuẩn bị gì đó cho tớ cơ.”

Trong suốt thời thơ ấu, bọn tôi thường dùng tiền tiêu vặt để mua đồ cho nhau nhưng đó là lần đầu tiên Yoohyunie đã chuẩn bị một cái đồng hồ như một món quà. Cho dù nó có được làm từ các sản phẩm của dungeon thì nó vẫn là một món đồ có thể sử dụng được trong đời thường.

“Nhưng mà… tớ nghĩ thằng bé cứ gạt chuyện đó qua một bên.”

“Sao cậu không hỏi trực tiếp?”

“Việc đó có hơi… cậu biết mà. Đó là một món quà, việc hỏi trực tiếp thằng bé tại sao không tặng cho tớ có hơi…”

Đó có lẽ là lần đầu cũng như lần cuối thằng bé thử trò đó. Liệu có phải là do tôi đã đãi bữa ăn đó không nhỉ? Lẽ ra tôi nên kiên nhẫn hơn và đợi.

“…Tớ có nên nói giùm cậu không?”

“Ừm… tớ sẽ đợi thêm một chút nữa xem sao.”

Vì lần trước bọn tôi đã bỏ lại Yerimie rồi nên lần này con bé chắc chắn sẽ phụng phịu và đòi đi theo, đồng nghĩa với việc sẽ khó hơn cho chúng tôi có thời gian đi ăn riêng với nhau. Tôi có nên đợi đến khi Yerimie phải đi tấn công dungeon không nhỉ? Đến lúc đó, nếu tôi sẽ nói với thằng bé rằng mình rảnh vào buổi tối…

“Nếu cần thì cứ bảo tớ, tớ sẽ nói với thằng bé cho.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

Chắc cũng không lâu lắm đâu. Cùng lúc đó, Blue chơi đùa chán chê với con quái trùm và xử lý nó. Cánh cổng nhanh chóng xuất hiện và bọn tôi bước ra ngoài.

Ngày kế tiếp, Do Hanmin gọi điện cho tôi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments