Trans: Đan
Beta: Gulu
“Bên kia bức tường chắc phải có rất nhiều quái vật lắm nhỉ?”
‘Thật là ngưỡng mộ khi anh vẫn làm việc nghiêm túc ở một nơi xa xôi như vậy, nghĩ đến việc có các Vệ binh ở đây canh chừng bức tường, tôi cảm thấy vô cùng yên tâm.’ Vừa mở lời khen ngợi và cảm thán, tôi cũng tiện hỏi anh ấy vài câu.
“Tất nhiên là nhiều rồi. Trừ khi chúng xuất hiện trong thành phố hoặc trèo qua bức tường chắn, còn lại thì chúng tôi không được tự ý tiêu diệt quái vật. Tuy nhiên, trong một số trường hợp hiếm có, khi thiếu thốn lương thực, đặc biệt là khi thiếu thịt— chúng tôi vẫn sẽ mạo hiểm đi săn.”
Thịt à… Đợi đã.. Thịt trong bánh sandwich và ở nhà hàng, chẳng lẽ đều là thịt quái vật? Ở chỗ tôi thịt quái vật cũng được coi là một loại đặc sản.
“Có vẻ như nguồn thức ăn chính ở đây là thịt quái vật.”
Bên ngoài toàn là đất hoang, thành phố thì rộng lớn, nhưng tôi chưa thấy bất cứ thứ gì giống trang trại trên đường đến đây. Muốn chăn nuôi gia súc để lấy thịt cần phải có một mảnh đất to, và cũng cần có một lượng lớn thức ăn để nuôi chúng. Vì vậy nếu ta sử dụng những con quái vật thay thế cho thịt, họ sẽ có thể giảm bớt nhiều hoạt động cơ sở cần thiết để duy trì thành phố.
“Bánh sandwich cũng vậy, rau xanh so với thịt thì lại vô cùng nhạt nhẽo.”
Vì thiếu đất nông nghiệp nên rau xanh thường đắt hơn thịt. Vì năng lượng được đổi sang chiết xuất đá ma thuật hoặc tương tự, nên có vẻ như các nhà máy năng lượng cũng đã giảm đi rất nhiều.
Nói tóm lại, thành phố chỉ là một quốc gia nhỏ, tự cung tự cấp mọi thứ.
“Điều đó có nghĩa là du lịch đến một thành phố khác cũng giống như du lịch đến một quốc gia khác.”
Nhìn vào tình hình ở bên ngoài, có vẻ như việc giao thương cũng rất ít và xa vời. Một thế giới bao gồm nhiều thành phố như một quốc gia. Ở Solemnis có vẻ tương đối yên bình, nhưng tôi không biết được Thành phố Achates, nơi mà Yoohyun ở, sẽ ở bang nào, sẽ như thế nào.
“Thật là một vũ khí tuyệt vời! Nó cũng được vận hành bằng năng lượng ma thuật à?”
Tôi hỏi trong lúc đang nhìn qua một thứ vũ khí trông giống như một khẩu pháo từ xe tăng. Người bảo vệ gật đầu và nói rằng nó cần một lượng mana khổng lồ.
“Một đòn trực tiếp có thể gây tổn thương cho cả một con quái vật cấp S.”
“Ồ. Quái vật cấp S có thường xuyên xuất hiện không?”
“Cũng không hẳn. Bình thường chỉ có quái cấp B đến A thôi.”
“Còn hạng C trở xuống thì sao?”
“Vì chúng hay bị nuốt chửng bởi quái vật hạng B trở lên vào ban đêm và bốc cháy khi mặt trời mọc nên hiếm khi ta bắt gặp chúng.”
Tôi suýt nữa thì không kiềm được vẻ bất ngờ mà hỏi lại. Những con quái vật hạng C trở xuống ở đây không thể sống sót khi tiếp xúc với tia nắng mặt trời sao. Giờ tôi hiểu tại sao chỉ có hạng B trở lên mới được coi là Vệ binh rồi. Tôi tưởng rằng đây là lãng phí tài nguyên, nhưng nếu quái vật dưới hạng C về cơ bản không tồn tại, thì việc sử dụng chúng làm nguồn lương thực thực sự hiệu quả… Mmh, ừm, kể cả vậy… nó vẫn không hề ổn chút nào cả.
Ít nhất hãy đối xử với họ như những người bạn đi chứ. Gọi chúng là “đống pin năng lượng” sao?
Ngoài ra, tôi còn hỏi thêm thông tin chi tiết về cơ chế bảo vệ của bức tường chắn. Nó chỉ là một bức tường đơn giản thôi ư, có lẽ phải có thiết bị nào được thiết lập để tiêu diệt những con quái vật cố trèo tường, một thứ gì đó giống như cái bẫy ẩn dưới chân bức tường, v.v. Cậu Vệ binh cũng rất vui vẻ giải thích chi tiết mọi thứ cho người mới như tôi. Thật là hài lòng về anh ta.
“Thật ấn tượng. À, anh có biết gì về Thành phố Achates không? Tôi nghe nói rằng nó tương đối gần đây.”
“Đó là nơi gần nhất thứ 2, sau Lancea. Nhưng kể cả như vậy, ta vẫn phải mất hai ngày trời đi bằng ô tô để đến đó. Chúng tôi hiếm khi biết được tình hình hoạt động của các thành phố khác nên tôi không thể nói cụ thể được, nhưng có vẻ như Thành phố Achates không vui vẻ tiếp đón các Vệ binh mấy.”
“Thật hả? Vậy nó khác với nơi này sao?”
“Tất nhiên mỗi thành phố đều khác nhau. Theo tin đồn, Mu của thành phố Médecin gần như được tôn sùng thành một vị thần.”
Vậy thành phố Médecin có ‘Mu’ à. Nhưng quan trọng hơn, nếu Thành phố Achates thực sự không chào đón các Vệ binh, và nếu Yoohyun-ie là Alpha, thì không biết có ổn không nữa. Chắc họ sẽ đối xử với cấp SS khá tốt nhỉ.
…Chờ đó đi, nếu đám người đó dám động một ngón tay vào em trai của tôi. Tôi thề sẽ san bằng mọi thứ.
‘Mình thực sự lo lắng cho Yerim-ie và Noah. Phải nhanh chóng tìm được họ mới được.’
Ngay cả khi đó không phải là cơ thể thật nhưng họ vẫn chịu đựng mọi thứ giống hệt như trong thực tế, nên tránh những tình huống xấu sẽ là điều tốt nhất.
Sau khi chuyến tham quan bức tường chắn kết thúc, Đội vệ binh hạng B đã đích thân đưa tôi trở lại nội thành bằng ô tô. Mọi người đều rất niềm nở, làm tôi cảm thấy có chút tiếc nuối.
Nơi tiếp theo tôi hướng đến không đâu khác chính là Phòng ghi chép lịch sử Sollemnis. Khi bước vào sảnh lưu trữ, tôi thấy một đám trẻ đang tụ tập ở đó để tham quan. Trông khoảng sáu hoặc bảy tuổi nên chắc những đứa trẻ đó có lẽ đang học mẫu giáo, theo cách gọi ở Hàn Quốc.
“Ah! Ông chú vệ binh cấp C được đề cập trên TV!”
Một cô bé kêu lên, và một cậu bé vỗ tay theo.
“Đúng rồi! Tóc đen, mắt đen và cái thứ màu đỏ trên tai anh ấy!”
Điệp khúc ‘là anh thật, là anh thật kìa’ liên tục vang lên trước mặt tôi. Mặc dù tôi chưa thực sự xuất hiện trên TV mà chỉ được nhắc thoáng qua, nhưng có vẻ như họ vẫn cảm thấy tôi vô cùng thú vị. Đây có phải là ‘hiệu ứng Sigma’ không?
“Các con, các con không thể cư xử như vậy được.”
“Nghe lời giáo viên nào.”
Những người trông giữ đã đứng ra can ngăn bọn trẻ. Điều kỳ lạ là trong số ba người đó, có hai người đã Thức tỉnh và một trong số đó là cấp B. Người còn lại nhìn vào ngưỡng mana cấp D, hẳn họ là… pin năng lượng. Để đảm bảo sự an toàn cho bọn trẻ, họ đã bổ nhiệm khá kỹ càng nhỉ?
“Có thể vẫn còn quái vật chưa được xử lý đi lại quanh đây.”
Ngay cả khi họ ở dưới hạng C, miễn là tránh được ánh sáng mặt trời một cách hiệu quả, chắc họ có thể sống sót nhỉ? Đó là lý do tại sao tất cả các lối vào và cửa sổ của tòa nhà đều bị đóng chặt vào ban đêm.
Đôi mắt lấp lánh cùng sự hiếu kỳ bất tận vây quanh tôi từ mọi phía. Những đứa trẻ, đang trong một chuyến tham quan bình thường. Không hề sợ hãi, lo lắng cùng cặp má tròn trịa tràn đầy sức sống.
Trong một thế giới tận thế.
Mặc dù đây chỉ đơn giản là ‘một mảnh dữ liệu từ quá khứ’ nhưng nó khiến tôi cảm thấy kỳ lạ. Mọi thứ trông quá thật. Tôi không biết thế giới này có thể tồn tại được bao lâu nữa. Nhìn vào thành phố ban ngày yên bình với cơ sở hạ tầng được thiết kế tỉ mỉ, có thể họ đã thực sự tránh được sự tận thế trong một thời gian dài.
“…Dù gì đi nữa, đây cũng không phải thật.”
Tôi không cần phải lo lắng về họ. Nhưng kể cả tôi coi đây là một thế giới giả tạo mà tôi sắp rời đi, những khuôn mặt tươi cười đó vẫn cứ đâm thẳng vào tim tôi.
…Những kiểu trò chơi này tốt nhất chỉ nên chơi trên màn hình. Chơi thực tế ảo thế này, nếu không cẩn thận, nó sẽ gây ra biến chứng cho tinh thần mất.
“Chú ơi, chú đã gặp Sigma-nim ngoài đời chưa?”
Một đứa trẻ kéo quần áo tôi và hỏi. Những đứa khác dường như cũng khá tò mò về điều đó.
“Tất nhiên là chú đã nhìn thấy anh ấy rồi! Ký ức về lần đầu tiên chú gặp anh vẫn còn rõ như ban ngày. Chú vừa đi ngang qua thì Sigma-nim đã tiếp cận trước, sau đó anh ấy vô cùng lo lắng cho chú khi phải đi lang thang một mình vào giờ này. Chú rất cảm động và nói lại với anh ấy rằng anh thật lịch thiệp làm sao, chú cũng phủi một ít bụi trên người cho anh ấy nữa.”
Đó là cách chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, chúng tôi đã làm chung một điều gì đó vô cùng sâu sắc và từ đó nảy nở mối quan hệ tới phần thưởng nhiệm vụ, mua sắm và việc chuyển hóa đơn.
“Cháu chưa từng gặp ngài ấy dù chỉ một lần!”
“Cháu cũng thế!”
“Đó là vì anh ấy thường ra ngoài vào ban đêm. Những đứa trẻ ngoan tầm đó chắc hẳn đã ngủ say rồi.”
“Cháu không phải em bé, cháu đã bảy tuổi rồi.”
“Ừm, bây giờ bọn cháu đã bảy tuổi rồi, bọn cháu không cần phải ngủ sớm đâu. Nhưng em trai của cháu còn nhỏ nên cũng ngủ rất nhiều.”
“Em bé đáng yêu lắm á, bàn tay của em ấy chỉ nhỏ cỡ này thôi nè!”
Đứa nhóc nói rồi xòe ụp đứa tay nhỏ nhắn của mình. Đáng yêu quá đii! Tự nhiên tôi lại nhớ về ngày xưa. Khi tôi cũng ở độ tuổi đó, tôi cũng nghĩ em ấy thật nhỏ nhắn, dễ thương, và vì em ấy không thể tự mình làm bất cứ điều gì nên tôi phải chăm sóc em ấy.
Ngay cả trong đống ký ức mờ mịt không rõ ràng, bàn tay đó vẫn nổi bật một cách sống động. Bàn tay và bàn chân trẻ sơ sinh thật nhỏ bé, xinh xắn và hấp dẫn. Đặc biệt là với đôi bàn tay nhỏ bé đó nhưng em ấy vẫn có thể cử động và bám chặt. Rồi làm thế nào mà cuối cùng em lấy lại lớn bổng lên như bây giờ. Tôi muốn gặp Yoohyun-ie quá đi.
Qua những lời bàn tán rôm rả, có vẻ như Sigma không xuất hiện trước công chúng nhiều lắm. Người ta nói rằng ngay cả sự xuất hiện của anh ta trên TV hồi đó cũng là lần đầu tiên sau một thời gian dài. Theo như họ nói, các nơi tạm trú chỉ định cho mỗi gia đình một phòng riêng, nhưng vì nó vô cùng chật chội chỉ nhét nổi một chiếc giường tầng nên nó thật nhàm chán và ngột ngạt.
Không cần đến sự hỏi thăm của tôi, bọn trẻ vẫn vô cùng niềm nở mô tả cách sống của chúng cho tôi nghe một cách kỹ lưỡng và chăm chỉ. Ngoài việc phải trải qua những đêm dài gian khổ trong một nơi trú ẩn, họ vẫn có một cuộc sống đầy đủ.
“Tạm biệt chú nha!”
“Tạm biệt!”
Chia tay bọn trẻ, tôi tiến sâu hơn vào bên trong, nơi tổ chức triển lãm lưu trữ lịch sử. Vào cửa miễn phí. Ở phía trước, một bức tranh toàn cảnh của thành phố rộng lớn được treo lên. Mặc dù một góc tranh hơi bị bẹp nhưng nhìn chung vẫn ra hình một hình tứ giác. Ở phía đông của thành phố, đất nông nghiệp chiếm một vùng không gian khá rộng.
‘Thành phố Sollemnis. Vậy năm nay chắc là năm thứ 27 nhỉ.”
Tôi từ từ dạo quanh khu triển lãm. Tại vùng trung tâm rộng lớn, một mô hình khổng lồ được trưng bày. Nó đã được sắp xếp sao cho một quả cầu khổng lồ màu xanh lam có thể nằm gọn trong lòng đất và phát sáng liên tục.
[Hố mana]
Khi tôi tương tác với màn hình cảm ứng được thiết lập phía trước mô hình, lời giải thích bắt đầu phát lên.
[Hố Mana được phát hiện lần đầu tiên cách đây 31 năm. Hai năm sau khi những con vật man rợ được gọi là ‘quái vật’ bắt đầu xuất hiện, Hố mana đầu tiên đã xuất hiện gần ranh giới, nơi từng là biên giới quốc gia Insidema.]
Dữ liệu và hình ảnh cũng xuất hiện trên màn hình. Những con quái vật ban đầu đều dưới cấp D, và do đó đội quân vũ trang đã dễ dàng xử lý chúng. Nhưng khi chúng ngày càng đông thì tình hình càng trở nên nguy hiểm hơn.
[Các cá nhân Thức tỉnh cấp B bắt đầu xuất hiện theo từng nhóm một và hai. Thức tỉnh giả có thể tiêu diệt quái vật một cách nhanh chóng và dễ dàng, nhưng sớm rơi vào trạng thái thiếu hụt năng lượng.]
Có vẻ những Thức tỉnh giả ở đây sở hữu tốc độ hồi mana cực kỳ thấp. Ngay cả khi là Thức tỉnh giả cấp cao với chỉ số sức mạnh phép thuật cao thì khả năng hồi phục cũng không có sự khác biệt đáng kể so với Thức tỉnh giả cấp thấp.
“Nếu đến mức này thì chẳng phải là gần như không thể tự phục hồi sao?”
Trong thế giới của chúng tôi, nếu chỉ số năng lượng phép thuật của bạn ở mức cấp S hoặc hơn, bạn có thể dọn dẹp một dungeon hạng A mà hầu như không cần sử dụng bất kỳ bình mana nào. Miễn là bạn không lãng phí Kỹ năng của mình. Nhưng ở đây, có vẻ như chỉ số năng lượng ma thuật của bạn không tương xứng với lượng mana mà bạn có.
‘…Mình tự hỏi những người khác có biết chuyện này không.’
Điều gì sẽ xảy ra nếu bọn trẻ không biết điều này mà cứ sử dụng năng lực khắp nơi như thường lệ? Chẳng phải điều đó sẽ khiến mọi việc tồi tệ hơn sao. Đặc biệt là Yoohyun-ie và Yerim-ie, vì chỉ số năng lượng ma thuật của họ rất cao nên họ sẽ không phải chần chừ suy nghĩ gì mà ném lửa hoặc nước tùy thích.
May mắn thay, người ta nói rằng có thể bổ sung mana thông qua Hố mana, đồng thời với việc phát hiện ra rằng nó có thể chuyển đổi thành năng lượng khác, chẳng hạn như điện. Các thành phố đã được xây dựng xung quanh Hố mana của mỗi khu vực với nó làm trung tâm cũng vì lý do đó. Kèm theo một bức tường lớn, để xua đuổi lũ quái vật.
[Thông qua kết quả nghiên cứu được thực hiện trên Hố mana, mức cơ bản của cấp bậc Thức tỉnh đã tăng lên một lần nữa. Khi những người đã Thức tỉnh bằng Hố mana tăng lên, một giới hạn xuất hiện về số lượng Thức tỉnh giả được quy định hàng năm. Một nửa số ứng viên Thức tỉnh có chọn lọc, ưu tiên dành những người có năng khiếu đặc biệt và nửa còn lại được quyết định bằng xổ số.
Thông qua một trong những “Lễ rửa tội đặc biệt” cho ứng cử viên Thức tỉnh có trình độ đặc biệt xuất sắc, mà Thức tỉnh giả có cấp độ SS đầu tiên cũng được sinh ra.]
Nó cho biết “Lễ rửa tội đặc biệt” này có thể được thực hiện một hoặc hai lần một năm và thường tạo ra Thức tỉnh giả cấp S. Sau đó, trong số những Thức tỉnh giả cấp S hiện tại sẽ mượn sức mạnh của Hố mana để trở thành cấp SS.
Alpha có phải là trường hợp như vậy không? Vì sẽ rất khó để thăng cấp lên SS chỉ trong bốn năm.
Khi lời giải thích cơ bản về Hố mana sắp kết thúc, một mục lục chi tiết xuất hiện trên màn hình. Trong số đó, tôi nhấn vào phần “Danh mục khác”.
[Khắc Ấn Mana]
[Khắc Ấn Bảo Vệ]
Đầu tiên tôi chọn “Khắc Ấn Mana”.
[Mana thuần túy chưa chuyển hóa thành năng lượng nên không thể tích trữ trong các vật thể vô tri. Ngoài các lọ năng lượng thỉnh thoảng xuất hiện dưới dạng phần thưởng Hệ thống, hiện không có cách nào để vận chuyển năng lượng để tự sử dụng.
Với sự xuất hiện của quái vật cấp cao, vấn đề bổ sung mana nảy sinh càng trở nên cấp thiết. Nhu cầu bổ sung mana tăng lên trong giai đoạn giữa trận chiến, và chính trong giai đoạn này, nghiên cứu về phương pháp sử dụng sinh vật sống làm pin năng lượng đã tăng mạnh.]
Lúc đầu vật nuôi được dùng làm vật thí nghiệm, nhưng dù được huấn luyện tốt đến đâu, khi bị đặt trước một con quái vật cấp cao, chúng cũng thường nhanh chóng cụp đuôi bỏ chạy vì sợ hãi. Việc mang theo những con vật bất tỉnh cũng rất khó khăn. Ngoài ra, vì động vật bình thường có khả năng lưu trữ thấp hơn Thức tỉnh giả nên hiệu quả của ‘giải pháp’ này cũng cực kỳ thấp.
[Do đó, những cá nhân thức tỉnh có cấp độ C trở xuống – những người cảm thấy khó khăn khi hoạt động như một Vệ binh trên thực tế – bắt đầu nhận được các Ấn mana được khắc lên người bằng phẫu thuật. Mặc dù các đường dẫn mana trong cơ thể rất đa dạng, nhưng con đường lớn nhất và tập trung nhất lại nằm ở cột sống.]
Một sơ đồ của tủy sống xuất hiện. Trên đó, vùng gáy được chiếu sáng bằng đèn pha.
[Sau khi con dấu được khắc vào một khu vực cho phép dễ dàng rút mana, ‘pin năng lượng’ sẽ có khả năng chuyển mana của chính họ sang Thức tỉnh giả ở khoảng cách gần. Con dấu mana này có thể được đặt thành cài đặt ‘công khai’, ‘nhóm’ và ‘sử dụng cá nhân’.]
Người ta nói rằng có những trường hợp ngay cả khi nhận được ấn mana, lượng mana dự trữ vẫn không tăng lên. Trong những tình huống đó, họ sẽ có thể trở lại làm công dân bình thường.
Mặc dù quá trình chuyển giao năng lượng được thực hiện thông qua sự đồng ý của cả hai bên, nhưng Vệ binh có khả năng đơn phương buộc rút lui, dù làm như vậy sẽ khiến ‘pin năng lượng’ gặp sự cố đáng kể và cũng là bất hợp pháp, trừ các tình huống khẩn cấp. Thành thật mà nói, ngay cả khi nó được cho là bất hợp pháp thì nếu đối phương là một Vệ binh cấp cao, có vẻ cũng chỉ bị phạt tiền thôi.
Tôi cũng xem qua ‘Khắc Ấn Bảo Vệ’.
[Vì Khắc Ấn Bảo Vệ nhằm mục đích bảo vệ khỏi sự mất mát mana, nên nó được khắc ở cùng vị trí với Khắc Ấn Mana.]
Ngay cả khi bạn không có Ấn Mana thì gáy của một người vẫn là điểm yếu, rõ ràng một con quái vật hoặc Thức tỉnh giả với Kỹ năng chuyên biệt vẫn có thể đánh cắp mana của bạn. Ngay cả một Vệ binh cấp cao cũng sẽ trở nên bất lực khi mana của họ chạm đáy, vì vậy để giảm thiểu tổn thất mana nhiều nhất có thể, nếu bạn là Vệ binh thì cũng phải khắc nó như một biện pháp phòng ngừa..
Nó cũng sẽ gây ra một số biến thể và dường như bạn cũng có thể cảm nhận được tác dụng phụ từ việc kết hợp Ấn Bảo vệ và Ấn Mana.
[Các vệ binh cấp cao cũng có thể bổ sung mana cho nhau bằng cách cùng đặt một biệt hiệu đối ứng lên ấn bảo vệ của họ.]
Nếu vị đồng đội đó là một người đáng tin cậy thì việc này sẽ vô cùng hiệu quả trong những tình huống khẩn cấp. Bởi vì rất khó để có thể mang theo ‘pin nhiên liệu’ cấp C hoặc thấp hơn khi đối phó với quái vật cấp cao.
Dù sao đi nữa thì có vẻ như rất hiếm Vệ binh không có Ấn bảo vệ. Tôi đang khá băn khoăn, mình có nên khắc ấn hay không? Nhưng tôi đã đến đây bằng chính cơ thể thật của mình, nếu tôi rời dungeon thì dấu ấn này có xóa được không nhỉ?
Tôi còn lướt qua một số thông tin về các thành phố. Thành phố được điều hành bởi một thị trưởng và các ủy viên hội đồng được bầu thông qua cuộc bỏ phiếu 5 năm một lần. Những người này chỉ có thể phục vụ đất nước một nhiệm kỳ liên tiếp. Các Vệ binh đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì sự an toàn của thành phố nên họ nhận được nhiều điều khoản đặc biệt và một vị trí khá cao.
Và đối với Sigma.
‘Hầu hết các thông tin cá nhân của hắn ta đều khá bí mật.’
Có phải là để bảo vệ hắn ta không? Sigma ban đầu đã chết và được thay thế bằng Sigma hiện tại từ 5 năm trước. Tên thật của hắn là gì nhỉ? Có lẽ không phải là Sung Hyunjae.
‘Dù sao thì sau hôm nay mình cũng sẽ không gặp lại hắn ta nữa.’
Tôi không cần phải suy nghĩ quá nhiều về việc đó. Tôi đã biết được mọi thứ tôi cần về quái vật và Vệ binh quanh đây rồi.
‘Mình sẽ rời đi trước khi mặt trời lặn.’
Ăn no, chuẩn bị đầy đủ rồi lên đường thôi.
***
Bóng tối đã bao trùm toàn thành phố. Không còn những cảnh đêm tuyệt đẹp từ các tòa nhà. Chỉ còn những ngọn đèn đường lẻ loi và sự im lặng bao trùm bốn phía. Những tiếng hú dài của quái vật vang vọng khắp con phố.
Xoẹt, tôi đâm thanh kiếm vào đầu một con quái vật cấp D, sau đó dùng chân nhấn chặt đầu con quái rồi rút kiếm ra. Sau khi thu thập điểm từ nó, tôi nhẹ nhàng nhảy qua một chiếc ghế dài đã bị phá hủy trong công viên. Công viên này chắc hẳn đã được trang trí rất kỹ càng. Sự im lặng mờ dần mà thay vào đó là tiếng côn trùng vo ve.
“Còn có mấy con vật khác nữa à?”
Dù tôi nghĩ môi trường này khá là khắc nghiệt để động vật hoang dã sinh tồn. Kiểu như chuột hay mèo hoang thì làm sao có thể sống được trong thành phố này? Mấy con quái vật có thể bắt và ăn thịt tất cả. Đây thực sự không phải là một thế giới mà bạn có thể chăn nuôi gia súc. Việc nuôi thú cưng có lẽ chỉ dành riêng cho tầng lớp thượng lưu thôi. Vì việc đưa chó hoặc mèo vào nơi trú ẩn chính là một đặc ân cực lớn.
Đài phun nước đã ngừng hoạt động từ lâu. Trên mặt nước trong có vầng trăng sáng đang nằm ngủ.
Đài phun nước công viên Goldberg. Cửa sổ nhiệm vụ lấp lánh như muốn nói rằng “Chính là nó!”. Nhưng mà đợi đã.
‘Chúng ta sẽ bắt đầu khi vị khách đến.’
Việc chuẩn bị đã hoàn tất. Tôi thậm chí còn thay cả quần áo. Các vật phẩm cấp S quý giá của tôi đã được cất giữ gọn gàng trong kho. Để đề phòng thì tôi chỉ đeo đôi bông tai của mình.
Tôi trèo lên rồi đi dọc theo mép của đài phun nước, xé bao bì của cây xúc xích vừa mua rồi ăn nó. Để đến thành phố Achates cần mất vài ngày lái xe. Nghe thôi đã cảm thấy buồn nôn rồi. Nhưng hôm nay tôi đã ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ. Chà, hình như trong này có bỏ thêm một chút phô mai, hừm, ngon tuyệt.
“Muốn thử một cái không?”
Tôi còn một cái nữa chưa ăn. Tôi ném cây xúc xích về phía người đàn ông xuất hiện trong bóng tối. Mặc dù tôi mua cái này bằng tiền túi của hắn ta.
“Xin chào, Sigma-ssi.”
“Chào, cấp C.”
“Đừng đến gần hơn nữa.”
Hắn ta không đến đơn độc. Ồ, một cấp S. Tôi ném về phía hắn thẻ của mình cùng với thanh xúc xích. Sigma nhẹ nhàng bắt lấy chúng.
“Xin vui lòng gửi trước cho tôi 100 triệu L.”
“Hóa đơn tôi nhận được hôm nay lên tới 320 triệu L.”
Tính theo tiền Hàn Quốc thì chắc rơi vào khoảng 4 tỷ Won.
“Anh keo kiệt đến mức tính từng đồng đó sao? Thật thất vọng, ra là anh không hề giàu như tưởng tượng nhỉ.”
Khi tôi nói thêm rằng ‘Có vẻ như tôi đã chọn sai công việc’. Hắn mỉm cười và đưa lại chiếc thẻ của tôi cho người cấp S đứng bên cạnh. Sau khi bấm gì đó trên chiếc điện thoại, cấp S đó quay lại nhìn tôi.
“Việc thanh toán đã được hoàn thành.”
“Cảm ơn. Tôi là một cấp C yếu đuối mỏng manh nên xin anh hãy đưa lại nó thật nhẹ nhàng nhé.”
Chiếc thẻ lại rơi vào tay tôi. Tôi nhét lại thẻ vào túi và lấy đĩa ra. Hắn tò mò nhìn thẳng vào chiếc đĩa. Có vẻ như đang chờ tôi làm điều gì đó. Một lần nữa, Hắn lại coi tôi là một cấp C yếu đuối và không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào.
“Đây là quà của tôi.”
Tôi mỉm cười thân thiện và nhấn nút ở giữa đĩa. Một lúc sau, không gian bị bóp méo. Đôi mắt vàng đó cũng hơi nheo lại.
“Chân thành cảm ơn anh vì đã giúp tôi mua sắm thỏa thích.”
Nhưng bây giờ đã đến lúc chúng ta phải chia tay rồi.
– Krr.
Một tiếng gầm gừ mạnh mẽ và đáng sợ vang lên từ phía sau tôi.
