S-class

Chương 226: Thành phố vào ban ngày (2)

Trans: Đan
Beta: Gulu

“Không phải tôi-! Màu mắt của tôi khác mà? Đây này, cả thẻ công dân của tôi nữa.”

“Sao da mình lại trắng thế này! Trời ạ không phải tôi thật đó!”

Bánh sandwich ở đó khá ngon. Không biết đó là thịt gì, nó có vị tương tự như đùi gà nhưng dai hơn một chút và rất hợp với sốt cay ngọt. Bánh mì dù là loại được làm sẵn thì vẫn mềm và ẩm. Chỉ có điều, nếu có cả rau diếp từ thế giới của chúng ta chắc sẽ ngon hơn một chút.

“Vậy ra tóc đen và mắt đen rất hiếm ở đây nhỉ.”

Có lẽ vì tóc đen nhuộm được nên thỉnh thoảng vẫn có một số người để. Nhưng mắt chủ yếu có màu xanh lam hoặc xanh lục. Màu da cũng tối hơn so với người Hàn Quốc. Tôi hơi nổi da gà khi hắn ta nói tôi có làn da trắng trẻo và thanh tú gì đó, nhưng nếu so với mọi người ở đây thì có vẻ đúng thật.

Ngồi xổm bên cạnh luống hoa dọc đường, tôi ăn nốt phần còn lại của chiếc bánh sandwich. Tất nhiên Kỹ năng ẩn thân vẫn đang hoạt động. 

“Tinh thần yêu nước của công dân ở đây tuyệt thật đó.”

Mặc dù cũng có thể là do tiền thưởng, nhưng ai cũng đều có ý thức chú ý kỹ càng đến những người đi ngang qua. Tên khốn Hyunjae giả mạo đó, tại sao hắn chỉ ban hành một lệnh bắt giữ đơn giản trong khi hắn biết rằng tôi có Kỹ năng ẩn thân ở cấp S nhỉ. Nếu họ không phải cấp SS thì sẽ rất khó để tìm ra tôi. 

“Cậu không thể sống yên bình trong thành phố đâu, vì vậy hãy tự giác bò về đi, ý là vậy đó hả?”

Hoặc, có thể anh ta đang cố trêu đùa tôi trong khi nghĩ rằng mana của tôi đã cạn kiệt. Vì nơi này không có bình mana. Tuy nhiên, trong kho của tôi có rất nhiều bình mana. Khi tôi đi vào dungeon với hạng S, thứ duy nhất tôi cần là bình mana. Đáng lẽ thay vì đánh giá thấp Dungeon, lẽ ra tôi nên thận trọng chuẩn bị và mang theo vũ khí nhiều hơn là một cái lều và giường ngủ.

“Suy tính lại một chút xem nào.”

Nếu muốn rời khỏi nơi này, chúng tôi phải thành công khai phá dungeon. Để tìm hiểu các phương pháp khai phá dungeon này, tôi phải đặt đĩa vào năm địa điểm riêng lẻ để thiết lập lại liên lạc với Người Mới. 

Vấn đề là, có khả năng cao mỗi địa điểm đó đều nằm rải rác ở các thành phố khác nhau. Các thành phố dường như được bảo vệ bởi một kết giới, và có những con quái vật lang thang bên ngoài các kết giới đó. Để đi đến một thành phố khác thì cần có sự bảo vệ của Vệ binh cấp S. 

Và cuối cùng, tên Sung Hyunjae giả mạo đã ra lệnh truy nã tôi. 

‘Sử dụng Kỹ năng ẩn thân thì mình sẽ có thể đến được thành phố khác, nhưng vấn đề là mình không biết khoảng cách tới đó là bao xa.’

Dựa trên việc họ đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe tải cho bộ phim đó, có vẻ như sẽ khá xa nếu tôi đi bộ tới. Vậy nên đúng như tôi nghĩ, tôi cần một chiếc xe.

Phải lấy được một chiếc xe đã cài sẵn Kỹ năng ẩn thân, rồi trốn thoát khỏi bức tường chắn. 

…Sao mà được cơ chứ. Ngay bây giờ, dưới cái tình huống quái dở này.

“Phải chi được đưa vào Thành phố Achates ngay từ đầu thì tốt.”

Vậy thì tôi có thể gặp Yoohyun-ie ngay lập tức và cài chiếc đĩa đầu tiên. Và nếu em ấy là một Vệ binh cấp SS, thì hẳn em ấy cũng phải có một khối tài sản khá lớn, nên chúng ta có thể chuẩn bị một chiếc xe rồi cùng nhau đi đến các thành phố khác để dễ dàng lắp đặt các đĩa còn lại. Vì việc liên lạc giữa các thành phố không phải là không thể, nên việc theo dõi các thành viên khác trong nhóm cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều. 

Không còn nghi ngờ gì nữa, tên Sung Hyunjae giả mạo đó chính là nguồn gốc của mọi vấn đề. Sung Hyunjae chết tiệt. Bản thật đâu rồi, bản thật ơii.

Chậc, tôi vò nát lớp giấy gói sandwich trong tay rồi siết chặt. Tên khốn nạn. Hắn nghĩ rằng tôi sẽ ngoan ngoãn để bị bắt như thế này sao. Tất nhiên, tôi thực sự không thể nhấc nổi một ngón tay lên để chống lại tên khốn đó, nhưng dù sao thì. 

“Có vẻ như ở đây cấp C cũng được coi là thợ săn cấp thấp. Nhưng đừng tưởng vì tôi hạng thấp thì anh có thể coi thường tôi.”

Tôi có thể thiếu sức mạnh, nhưng tôi có trí thông minh và kinh nghiệm. Trên thực tế mà nói, để một cấp C đấu với cấp SS sẽ phải khá khốn khổ đấy, mà cũng không tới mức không làm được gì. Tôi đã làm rách tay áo của hắn rồi, bạn biết chứ. 

Giờ thì. Nên làm gì đây?

Những bánh răng trong đầu tôi quay cuồng, nhìn những người đi đường băng ngang qua, tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Rải rác dọc đường phố là các bốt điện thoại công cộng. Tuy nhiên đó không phải là những bốt điện thoại thông thường. Chúng đều có những bức tường dày mà bạn không thể nhìn xuyên qua từ bên ngoài và có một cánh cửa chắc chắn. Còn nữa, thứ được gắn ở phía trước cánh cửa với khổ chữ lớn chính là–

[Đường dây nóng của Bộ Tư lệnh Thành phố #11G,

Nếu bạn phát hiện ra Quái vật hoặc Thức tỉnh giả nào đáng ngờ, xin hãy báo cho chúng tôi!]

–một tấm áp phích như vậy đấy. Nếu có một con quái vật trốn thoát khỏi việc bị tiêu diệt trong đêm, báo cáo về nó là chuyện đương nhiên, nhưng “Thức tỉnh giả đáng ngờ” là sao. Nơi này có hệ thống quản lý Thức tỉnh hà khắc hơn tôi nghĩ.

Canh lúc không còn ai ở gần, tôi lẻn vào bốt điện thoại rồi đóng cửa lại. Một tia sáng tự động nhấp nháy. Bên trong bốt điện thoại công cộng bao gồm một máy thu, màn hình cảm ứng và camera an ninh. Camera được kết nối không dây. Có vẻ như nó được gắn để ghi lại cảnh quay về con quái vật hay Thức tỉnh giả đáng ngờ bị nhắc tới. 

Sau khi xoay camera an ninh lại để tôi không hiện trên màn ảnh.

’11G.’

Tôi nhấn số đường dây nóng của Bộ Tư lệnh Thành phố.

[Đây là “Người bảo vệ nhân từ của công dân”, Bộ Tư lệnh Thành phố. Bạn đã được thêm vào hàng đợi của chúng tôi, xin vui lòng đợi một lát.]

Có phải đã có hàng đống người gọi tới đây để tố giác tôi không? Rất nhanh, một giọng nam vang lên, “Bộ Tư lệnh Thành phố xin nghe.” Khuôn mặt của nhân viên xuất hiện trên màn hình. 

“Xin chào, cảm ơn vì đã làm việc chăm chỉ~ Tôi đã tìm thấy Thức tỉnh giả cấp C mà Sigma-nim đang tìm kiếm và đã thành công trong việc bắt sống anh ta.”

[Xin thứ lỗi? Anh đã bắt sống được anh ta ư?]

“Đúng. Không một vết xước, anh ta đã bị bắt trong tình trạng nguyên vẹn.”

Hắn ta đang rất ổn, bạn thấy đấy. Ngoài việc cổ họng hơi khô vì phải ăn bánh sandwich mà không uống nước. Hắn ta muốn uống thứ gì đó thật sảng khoái và có ga cơ.

“Chỉ là, có lẽ anh ta muốn đánh lạc hướng mọi người nên đã không đeo khuyên tai. Vậy nên để tránh đưa ra nhận định sai, tôi muốn xác nhận lại khuôn mặt của anh ta.”

[À, xác minh. Xin vui lòng chờ một lát.]

Như lời nói của nhân viên Bộ Tư lệnh Thành phố, màn hình đột ngột chuyển sang màu đen. 

Người duy nhất biết tôi trông như thế nào có lẽ là Sigma. Có cả mấy người lạ mà tôi đã gặp trên đường đi, nhưng khả năng họ thừa nhận rằng biết tôi là rất thấp. Vì họ đã cố gắng chạm tay vào một Thức tỉnh giả được cho là sẽ trở thành một phần của phe Sigma. Họ có thể sẽ phải ẩn náu vì sợ bị trả thù.

Tôi nên làm thế nào nếu họ nói không cần xác minh mà chỉ cần đưa người đến ngay nhỉ. Trong khi tôi đang nghĩ ra một số lời bào chữa thì.

[Anh bỏ cuộc nhanh hơn tôi nghĩ.]

Một giọng nói trầm và nặng nề vang lên bên tai tôi. Cùng với nó, màn hình đen lại sáng lên một lần nữa. Một khuôn mặt quen thuộc. Đó là tên giả mạo chết tiệt. Bởi vì tôi không ngờ sẽ kết nối lại đột ngột như thế nên lời nói như nghẹn lại trong cổ họng tôi trong giây lát. 

[Cấp C.]

“…Đúng, chắc chắn là cấp C. Có vẻ như anh khá rảnh nhỉ. Có thể nhấc máy nhanh như vậy.”

Nghe tôi nói, khóe miệng của kẻ giả mạo nhếch lên thành một nụ cười méo mó.

[Làm sao một Thức tỉnh giả đầy kinh nghiệm với Kỹ năng ẩn thân cấp S có thể bị bắt nhanh vậy được?]

“Đây cũng có thể chỉ là một cuộc gọi giả mạo nhằm mục đích nhận thưởng thôi.”

[Chẳng có Vệ binh nào sẵn sàng đi xa đến vậy cả, nhưng tôi vẫn sẽ xác minh điều đó. Cho tôi xem mặt của anh.]

“Vâng vâng.”

Làm theo lệnh, tôi quay camera về phía mình. Tôi thậm chí còn giơ tay chữ ‘V’ rồi cười.

“Anh đã xác minh rõ rồi chứ? Hạng C mà anh muốn, tôi đã bắt được anh ta trong trạng thái khỏe mạnh hoàn hảo. Tình trạng của anh ta rất tốt. Thậm chí còn khá hoạt bát nữa.”

Sau khi xác nhận danh tính của tôi, khuôn mặt của tên khốn đó lại trở nên mơ hồ. Vâng đúng rồi. Có vẻ như việc bắt được tôi quá dễ dàng khiến mọi thứ mất vui. Nếu tôi ngoan ngoãn tự bò về thế này thì sẽ chỉ đơn giản là bị bắt làm việc bằng Kỹ năng ẩn thân của mình thôi, và thế là xong. 

Mặc dù tận dụng cơ hội này làm hắn mất hứng thú rồi bỏ trốn tiếp cũng không phải ý kiến tồi nhưng…

“Anh nói rằng tôi sẽ gia nhập tổ chức của anh đúng chứ?”

[Hiện tại thôi.]

“Tôi sẽ nghỉ phép cho đến tối nay.”

Xin nghỉ phép ngay khi được tuyển dụng, tôi đã luôn muốn thử điều đó ít nhất một lần.

“Thế nên trước tiên hãy cho thông báo một đoạn phát thanh đính chính rằng tôi đã được tìm thấy. Có thế tôi mới đi tham quan một cách thoải mái được.”

[Không phải anh định tận dụng cơ hội đó để trốn thoát à?]

Giọng nói phát ra từ bên ngoài ống nghe một lần nữa mang theo chút hứng thú. 

“Tôi sẽ lang thang khắp nơi mà không sử dụng Kỹ năng ẩn thân, vì vậy xin đừng lo lắng. Khi mặt trời lặn, hãy nhớ mang trăm triệu L đến địa điểm đã hứa, chuẩn bị sẵn sàng để có thể chuyển ngay vào thẻ của tôi. Vì tôi đã ‘bắt được tôi’ nên đó là tiền của tôi, đúng chứ?”

[Tôi thấy anh vẫn chẳng hề sợ hãi gì cả.]

“Cũng không có lý do gì để tôi phải sợ cả. Người đáng lẽ phải cảm thấy lo lắng ở đây không phải là tôi, mà là anh đó – Cấp SS dường như đã sống hết mình với tất cả những gì thế giới ban tặng ạ.”

Sống thế chán chết phải không. Nếu tên bản sao ở đây chìm đắm trong tình trạng chán nản sâu sắc hơn Sung Hyunjae thật, thì không khó có thể tưởng tượng sự khoan dung của anh ta khi giao dịch với tôi. 

“Nếu anh ngoan ngoãn làm theo chỉ thị của tôi, thì tôi chắc chắn sẽ đền bù cho anh một cách hậu hĩnh. Chắc chắn anh sẽ thấy sẽ rất thú vị.”

Bên ngoài khung hình, đôi mắt vàng nheo lại. Mặc dù hắn ta không thực sự ở trước mặt tôi mà ở rất xa, nhưng một cơn ớn lạnh nhẹ vẫn chạy dọc sống lưng. 

Nếu tôi không đáp ứng được tiêu chuẩn của hắn, thì tên khốn đó sẽ rất vui lòng bẻ cổ tôi mà không do dự. Không giống như người nào đó vẫn chưa rõ tung tích. Ở đây, tôi không có bất kỳ mối quan hệ nào cả, chỉ là một tên cấp C với Kỹ năng tốt thôi. Nếu không hài lòng, rất có thể anh ta sẽ dễ dàng nghiền nát tôi dưới chân rồi bỏ đi sau khi quên sạch mọi thứ.

[Tôi chỉ mong là anh sẽ không làm tôi thất vọng. Với sự kỳ vọng này của tôi, nếu mọi thứ chỉ kết thúc một cách đơn thuần, tôi sẽ hơi cáu kỉnh một thời gian đó.]

“Thay vì thế thì hãy cố đừng ngạc nhiên quá đi.”

Sau khi truyền đạt chính xác địa điểm và thời gian, tôi cúp máy. Vì có năm mạng nên tôi mới có thể thử làm những điều như thế này. 

Dù sao đi nữa thì miếng mồi đã sẵn sàng. Giờ thì, đã đến lúc khởi đầu cho một dịp ngắn ngủi nhưng thú vị rồi.

—————

“Xin hãy mang ra những món đắt và ngon nhất trong thực đơn.”

Tôi bước vào một nhà hàng sang trọng và ngồi xuống gọi món. Trước thái độ tự tin của tôi, nhân viên phục vụ đã nhận đơn không chút nghi ngờ, sau một thời gian trôi qua, đồ ăn được mang lên. Tôi cũng yêu cầu một thức uống lạnh nữa. 

Nhấm nháp thứ đồ uống tương tự như nước chanh, tôi bắt đầu ăn. Miếng thịt kì lạ nhẹ nhàng tan chảy trong khoang miệng tôi. Sợi mì phẳng, dày thấm đẫm nước sốt một cách hoàn hảo trong khi vẫn có kết cấu dai và mềm. Món súp được mang ra bên cạnh có vị vừa đủ cay và sảng khoái. 

Vì đây là một thế giới hoàn toàn khác, tôi đã tự hỏi liệu nó có phù hợp với khẩu vị của tôi không, nhưng gia vị vừa phải, và món ăn thì vô cùng đơn giản sạch sẽ. Có lẽ vì đây là nơi đắt tiền nên nó rất ngon. Cái giá tôi liếc qua đã lên tới vài chục nghìn. 

Tôi cũng quý trọng bằng cách ăn sạch rau xanh và uống gọn miếng nước chanh cuối cùng. Khi tôi đến gần quầy, chủ nhà hàng cũng như nhân viên đều nhìn tôi chằm chằm. Một gương mặt rất quen thuộc phải không?

“Có thể mọi người đã nghe rồi, nhưng tôi là Vệ binh hạng C mới được giới thiệu vào hàng ngũ của Sigma-nim.”

“À, đúng như chúng ta đã nghĩ!”

“Tôi đã được phép đi dạo quanh thành phố vào buổi sáng và trong hôm nay, nhưng có vẻ như thông tin đã được xử lý không chính xác, dẫn đến việc tôi bị nhầm là kẻ trốn thoát, và sau đó chương trình phát thanh đó cũng vô tình bị tắt.”

Ha ha ha, chủ nhà hàng và nhân viên đều mỉm cười đáp lại tôi. Tất cả họ dường như đã xem qua bản tin đính chính. 

“Xin hãy gửi hóa đơn đồ ăn cho Sigma-nim. Anh ấy đã bảo tôi làm vậy. Có được không?”

“Tất nhiên rồi! Nhìn cái cách anh ấy sẵn sàng đặt cược một tỷ L làm phần thưởng, Sigma-nim có vẻ rất quan tâm đến anh Vệ Binh đây.”

“Bạn thấy đấy, tôi có một số Kỹ năng đặc biệt khá nổi bật. Thậm chí cả Sigma-nim cũng nghĩ vậy nên mới mời tôi vào.”

Đây cũng không phải là nói dối. Về cơ bản thì nó đúng. Mặc dù tôi chỉ tới ăn rồi phủi đít đi mất nhưng chủ nhà hàng và nhân viên vẫn rất nhiệt tình rồi cúi đầu nhờ tôi bảo vệ thành phố.

Bây giờ bụng tôi đã no nê rồi, tiếp theo sẽ là…

“Xin hãy gửi hóa đơn cho Sigma-nim!”

Chỉ với một câu nói, tôi đã có thể bước chân vào căn phòng sang trọng nhất của khách sạn. Thực sự chỉ muốn nằm dài ra và lười biếng, nhưng tôi phải chuẩn bị cho những khó khăn phía trước. Tôi tắm rửa và đánh răng, sau đó đóng gói vài món đồ cá nhân. Vì cơ thể ở đây là thật nên tôi phải chăm sóc nó thật tốt. 

Nghĩ về sau này làm tôi thở dài chán nản, quay trở lại đường phố và gọi một chiếc taxi. Lần này cũng vậy, tôi lại đưa Sigma lên dĩa. Sigma à, tôi cũng bắt đầu quý anh rồi đấy.

Nơi tôi đến bằng taxi là trung tâm mua sắm Vệ binh. Tương tự như chợ thợ săn, đó là nơi bán các Vật phẩm có thể mang theo trong kho. Khoảnh khắc tôi bước vào trong, ánh mắt của các nhân viên và khách hàng của Đội bảo vệ đồng loạt hướng về phía tôi. Đáp lại những ánh nhìn chằm chằm đó, tôi nở một nụ cười rạng rỡ như nắng. 

“Xin chào~ Tôi là Vệ binh hạng C mới được tuyển dụng vào tổ chức của Sigma-nim! Là người đã xuất hiện trên truyền hình á!”

Xin chào tất cả mọi người. Vâng vâng, xin chào. Nghe vậy, một nhân viên vội vàng tiến lại gần tôi và cúi đầu. 

“Chào mừng quý khách hàng thân mến. Ngài đã quyết định được món hàng nào chưa ạ?”

“Tôi sắp bắt đầu làm công việc Vệ binh. Nên tôi muốn xem càng nhiều thiết bị càng tốt. Bạn có thể giới thiệu thêm cho tôi về những trang bị cao cấp ở đây không? À, và vui lòng gửi hóa đơn chi phí thiết bị cho Sigma. Anh ấy nói rằng tôi có thể tự do mua sắm theo ý muốn.”

“Tôi hiểu rồi ạ. Xin vui lòng đi lối này.”

Nhân viên dẫn đường cho tôi vào trong trung tâm mua sắm. Ngồi trong phòng VIP, tôi mở danh mục hàng tồn kho mà tim đập thình thịch. Có vài Vật phẩm tương tự như trong thế giới của chúng tôi, nhưng cũng có nhiều vật phẩm là lần đầu tôi thấy. Tiếc là họ không bán mấy vật phẩm cấp S hay cao hơn cho người dân. Tuy nhiên, ít nhất vẫn có các Vật phẩm hạng S khác mà không phải là loại trang bị. 

Không việc gì phải quan tâm tới giá cả, tôi từ từ nghiên cứu từng vật phẩm. 

“Món ‘Túi Trong’ này là gì vậy?”

Tại sao một chiếc túi lại được xếp hạng S?

“Đây là chiếc túi có khả năng giảm khối lượng và trọng lượng của các vật dụng được đặt bên trong. Nó có khả năng chứa tới năm lần thể tích thật và trọng lượng cũng giảm xuống còn 1/5. Vì là một sản phẩm sử dụng hàng ngày có thể chứa những vật dụng thông thường, chứ không phải là vật phẩm được truyền năng lượng ma thuật nên đây là một sản phẩm rất phổ biến. Có điều không thể để nó vào kho được khi đang chứa đồ ạ.”

Họ nói rằng chỉ còn lại một chiếc duy nhất nên đã chủ động giới thiệu cho tôi. Wow, thì ra là vậy. Có thể mang những món đồ tôi mua ở đây ra ngoài được không? Tôi muốn mang nó theo.

Tôi nhanh chóng mua chiếc túi được cho là rất phổ biến trong giới Vệ binh cấp cao với giá 50 triệu L. Tính theo tiền Hàn Quốc, có lẽ sẽ vào khoảng sáu trăm triệu. Tất nhiên, Sigma sẽ lại là người trả tiền cho việc đó.

“Xin hãy cho tôi xem các loại dao găm nữa. Loại cao cấp ấy.”

Những con dao hạng A được bày thành hàng trước mặt tôi. Tôi chọn năm con dao khác nhau, mỗi con dao có hình dạng và tác dụng riêng rồi bảo họ đóng gói tất cả chúng. Hàng chục triệu tiền L đã cạn kiệt ngay lập tức. 

Tôi cũng mua được một sợi dây cao cấp hơn, nghĩ đến vấn đề đồ đạc nên tôi đã bỏ lều mà mua một chiếc túi ngủ, đồng thời mua một cái bẫy. Có vẻ như tiền thưởng cho việc bắt được mục tiêu của tôi đã hết, nhưng đó không phải là điều tôi cần phải quan tâm. 

“Thợ săn– à không, có quần áo dành cho Vệ binh không?”

Có lẽ vì Vệ binh ở đây hoạt động chủ yếu vào ban đêm nên hầu hết quần áo đều có màu tối. Để đề phòng, tôi đã mua một bộ quần áo, cũng như một đôi giày và găng tay. Ngoài những thứ đó, tôi còn nhặt thêm cái này cái kia, đủ để lấp đầy gần hết kho đồ.

Không biết con số chính xác nhưng có vẻ như tôi đã tiêu tới vài tỷ tiền Hàn Quốc. 

Ngay lúc đó, cửa sổ tin nhắn hiện lên.

[ ☆★ Nhiệm vụ ẩn đã được mở khóa!! ☆★ ]

Cái gì, một nhiệm vụ ẩn á? Lẻn vào phòng vệ sinh, tôi mở cửa sổ nhiệm vụ. Tôi không chỉ vừa hoàn thành một mà tới hai nhiệm vụ.

[Bạn chính là Ông Hoàng Mua Sắm!

Chi 100.000.000L trong vòng một giờ khi đi mua sắm, bạn đã được công nhận là một công dân nghiện mua sắm! 

Phần thưởng: 100.000P, phiếu đổi điểm Cửa hàng điểm]

[Đã Lừa Thì Phải Lừa Cả Trăm Triệu!!^▼^ 

Nếu đã định làm thì một là chơi lớn, hai là nghỉ! Dùng tên của người khác, moi được một số tiền đáng kể! Có vẻ như bạn sẽ phải ngủ với một mắt mở trong thời gian dài đây.

Phần thưởng: 100.000P, chứng minh thư giả, Giày Mèo Báo Vàng]

Vãi, mấy chuyện này là sao! Sigma à, thực sự cảm ơn anh rất nhiều nha, ôi người bạn chí cốt yêu dấu! Thật cảm ơn vì các nhiệm vụ! Tôi nhanh chóng nhận thưởng nhiệm vụ ‘Ông Hoàng Mua Sắm’ trước. Một trăm ngàn điểm cũng không tệ, nhưng nhìn xem, một phiếu đổi điểm của Cửa hàng điểm hạng S. Vật phẩm hạng S tối thiểu cũng tới cả hàng chục nghìn điểm, nhưng giờ tôi có thể sử dụng phiếu thưởng để đổi lấy bất kỳ vật phẩm nào trong số chúng. Trời đất, trái tim tôi cảm thấy rung động. Biết đâu còn có cả một phiếu trao đổi cấp SS thì sao? Nghĩ đến điều đó thôi cũng vô cùng hưng phấn rồi. 

Sau đó, tôi cũng thu thập phần thưởng cho nhiệm vụ ‘Đã Lừa Thì Phải Lừa Cả Trăm Triệu’. Đúng như dự đoán, một trăm nghìn điểm, một giấy tờ tùy thân giả và Giày Mèo Báo Vàng đã được giao vào tay tôi.

[Chứng minh thư giả: 

Có khả năng hiển thị các bản nhận dạng mà người dùng mong muốn. Có thể bị phát hiện nếu phải đối mặt với các vật phẩm cấp S trở lên, hoặc một cá nhân cấp S có thể sử dụng Kỹ năng đặc biệt cấp S có liên quan.]

Cái này cũng hữu ích. Ngay cả khi xếp hạng trung bình ở đây cao hơn ở thế giới của chúng ta thì cấp S cũng không phổ biến cho lắm, và các tổ chức thông thường cũng như các con đường nối liền các thành phố sẽ chỉ được bảo vệ bởi các cấp A trở xuống. 

Cảm ơn rất nhiều, tôi chắc chắn sẽ vui vẻ lừa đảo thêm trong tương lai. Liệu mấy thứ này có còn hiệu lực khi quay trở lại thế giới của mình không nhỉ? Xin hãy cho tôi mang cái này theo với.

Giày của Mèo Báo Vàng, một trang bị cấp S, là một đôi bốt chiến đấu màu đen, được may tạo vô cùng sắc sảo. Tôi đã tự hỏi tại sao nó được gọi là ‘Vàng’, thì ra là…

‘…đế giày có màu vàng.’ 

Nó có thể làm gì thêm không? Dấu chân mèo à. Tự nhiên tôi nhớ Peace quá.

Giống như áo khoác của Mèo Báo Đen, giày của Mèo Báo Vàng cũng tăng một vài chỉ số nhanh nhẹn. Kỹ năng tương ứng là ‘Độ bám dính Adroit’. Đó là một Kỹ năng giúp tôi có thể đi trên bức tường thẳng đứng, thậm chí là đi xuyên qua trần nhà. 

“Có thể chúng là một bộ.”

Nếu chỉ có hai món thì có thể là trùng hợp, nhưng bây giờ có cả ba món, thật đáng ngờ. Găng tay, vòng tay và vòng cổ, v.v.. sẽ có nhiều dòng vật phẩm Mèo Báo hơn. Và nếu tôi thu thập được tất cả, thì có được thêm buff không?

Vì đôi bốt hạng S vượt trội hơn đôi giày tôi mới mua nên tôi ngay lập tức đổi chúng. Mặc dù có hơi lưỡng lự vì thấy đế vàng khá nổi bật, nhưng may mắn thay khi tôi đeo vào, chúng liền chuyển sang màu đen sẫm. Nếu là trang bị chuyên dụng để tàng hình thì đáng ra chúng không nên có màu vàng.

‘Mình đã mua được rất nhiều vật phẩm~ Và cũng nhận được một vật phẩm cấp S nữa~’

Thực tế nếu tính thêm phiếu giảm giá Cửa hàng điểm thì sẽ là hai. Tôi sẽ giữ phiếu đổi hàng lại rồi tới khi đến nơi an toàn, tôi sẽ mua cho Yoohyun-ie hoặc Yerim-ie vật phẩm mấy đứa cần.

—————

Tôi vui vẻ rời khỏi trung tâm mua sắm cùng lời hẹn gặp lại của nhân viên cửa hàng. Lên một chiếc taxi khác, lần này điểm đến là một quận nằm ở ngoại ô thành phố. 

Càng đến gần rìa thị trấn, đường đi càng trở nên gồ ghề. Sau một quãng đường dài, chào đón chúng tôi là một rào chắn lớn. Nơi đây được trang bị những tháp canh cùng hàng loạt trang vũ khí hùng hậu đến mức mà có khi cả một Thợ săn cấp S cũng khó lòng vượt qua được chỉ trong một cú nhảy. 

“Khu vực này rất nguy hiểm, cậu đừng đi lang thang một mình.”

Người tài xế taxi nhắc nhở tôi với vẻ mặt lo lắng. Ngay từ đầu họ đã cực kỳ miễn cưỡng khi nghe tôi bảo sẽ đi về hướng này. Vì mấy con quái vật dạng bay thi thoảng sẽ lang thang ở đây, không ai lại muốn sống ở khu vực này hết, trừ khi họ quá nghèo khổ thôi. 

Tiễn chiếc taxi xong, tôi đến gần lối vào tháp canh. Vệ binh cấp B đang đứng thực hiện nhiệm vụ ở lối vào nhìn tôi. 

“Xin chào, tôi đến đây theo lời đề nghị của Sigma-nim là tham quan bức tường chắn. Có ổn không nếu tôi xem qua một chút?”

“Tất nhiên là được rồi ạ. Vui lòng đi lối này.”

Có lẽ bởi vì tôi là thành viên của tổ chức Sigma cực kỳ vĩ đại đó nên họ tỏ ra vô cùng thân thiện ngay cả với một người hạng C như tôi. Đi theo Vệ binh hạng B, tôi lên thang máy và đi thẳng lên đỉnh tháp canh. Tôi đến gần bên trong mặt kính của đài quan sát.

Một vùng đất hoang rộng lớn trải dài, với những khu rừng thưa thớt ở phía xa. Tôi không thể phát hiện bất kỳ dấu vết nào của thành phố khác. Như thể thành phố này đã bị bỏ rơi giữa sa mạc, chỉ có một khung cảnh hoang tàn hiện ra trước mắt tôi.

‘Yoohyun-ah, có vẻ như em sẽ phải khá vất vả trên đường đến tìm anh đấy.’

Nhưng dù sao đi nữa, hãy đợi thêm một chút nhé. Anh trai sẽ đến đó sớm thôi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments