Trans: Hà
Beta: Anh Thư
“Đây đã là lần thứ ba rồi đấy. Tôi tự hỏi đến khi nào tôi mới nhận được câu trả lời thực sự đây?”
Sung Hyunjae đã nói tôi có thể chọn, như thể tự cho rằng mình rộng lượng vậy. Thế mà anh ta lại tạo áp lực và bắt tôi trả lời thế này đây.
“Theo như tôi nhớ thì tôi đã giải thích rồi.”
“Tôi quên mất rồi, ngay hôm đó luôn.”
Dù nghi ngờ nhưng anh ta không dò hỏi tôi quá kỹ. Đôi mắt hoàng kim cũa anh ta nhìn xuống tôi, dường như cho rằng tôi sẽ lại chạy đi lần nữa. Có cơn gió mang mùi muối biển và cả cái mát giữa trời hè thổi mạnh qua đầy dễ chịu.
Cơn gió nhẹ lay mái tóc Sung Hyunjae. Ánh trăng mơ hồ chảy trên từng sợi tóc nhạt màu của anh ta, làm màu tóc dường như hóa bạc trong một ánh mắt lướt nhanh. Anh ta, trông vẫn thư thái vô tư như mọi khi, chờ đợi câu trả lời của tôi.
Tôi có nên nói rằng anh ta thật kiêu ngạo? Nhưng cái tên khốn hội trưởng hội Sesung đó có đủ cả khả năng và tư cách để kiêu ngạo. Đây không phải kiêu ngạo, đây là phong thái tự nhiên của anh ta. Bởi vì anh ta đúng là tuyệt vời như vậy đấy.
Mặt khác, tôi thì—
“…Anh nói anh sẽ đối xử tốt với tôi, nhưng có vẻ anh chỉ nói lời sáo rỗng thôi nhỉ?”
“Vậy nên bây giờ tôi mới hỏi cậu bằng lời đây.”
Tốt bụng ghê. Tôi nên lấy lí do gì đây? Lý do gì thì chúng tôi mới có thể tiếp tục đây? Trong khi tôi vô thức nuốt nước bọt, Yoohyunie vươn tay ra từ sau tôi.
“Hyung.”
Em trai tôi lên tiếng, kéo tôi về phía em như để bảo vệ tôi.
“Em đây.”
Không như lúc tôi đứng lên lúc nãy, giọng em ấy trở nên dịu dàng. Tiếng em trai tôi nói làm dịu đi nỗi lo lắng đang căng lên trong lòng tôi. Đúng rồi, Yoohyunie của chúng ta đúng là không ai bằng. Và tôi tin em vì tự tôi sẽ là người nói thế. Vì tôi chấp nhận em. Tôi có thể dựa vào em ấy. Em trai tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi. Không bao giờ.
“…Sung Hyunjae-ssi.”
Hơi tựa vào người Yoohyunie, tôi nhìn Sung Hyunjae. Biểu cảm của anh ta không có gì thay đổi. Anh ta vẫn nhìn xuống tôi.
Bao xa thì ổn nhỉ? Cái suy nghĩ ấy bất giác lướt qua tâm trí tôi.
Đúng là Sung Hyunjae đã rất rộng lượng với tôi. Bởi vì tôi đáng giá, khá thú vị, và hữu dụng. Và quan trọng hơn tất thảy, với anh ta, tôi vô hại.
Dĩ nhiên, tôi sẽ trở thành một mối đe dọa nếu rơi vào tay người khác. Nhưng anh ta không phải một tên nhát gan sẽ hủy hoại một đồ vật hữu dụng vì sợ nó rơi vào tay người khác. Anh ta là kiểu người sẽ tìm ra cách khôi phục nó nguyên vẹn dù cho có bị cướp đi.
Anh thậm chí dường như cho rằng tôi đã nửa đường là của anh ta rồi. Hoặc anh ta có thể có tôi bất cứ lúc nào anh ta muốn, nên anh ta mới thỉnh thoảng bỏ qua. Giống như những người không có thú cưng sẽ thấy con cún ngoài đường cắn mình cũng dễ thương.
“Nếu anh đã muốn đến vậy, tôi sẽ nói thật.”
Nhưng nếu, thực ra thì răng chúng đã mọc ngược rồi. Và nếu họ đã bị cắn đầm đìa máu tươi mà còn chẳng hề nhận ra.
“Đúng là có phần liên quan đến anh.”
Anh ta không phản ứng gì, nhưng thể đã đoán trước được.
“Có liên quan đến cảm giác déjà vu và nỗi nhàm chán của anh.”
Cuối cùng thì ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng thay đổi. Nét cười thường trực trong mắt anh ta biến mất chỉ để lại một màu lạnh lẽo. Tôi với tay bắt lấy cánh tay Yoohyunie.
Dù đã được kìm nén bởi Kháng Sợ Hãi, tôi vẫn nhận thức được rằng mình đang đứng trên đường biên. Tôi có thể bước qua, hoặc lùi lại.
Có lẽ cứ tiếp tục cúi đầu trước Sung Hyunjae sẽ tốt hơn. Nhìn kiểu gì thì anh ta tuyệt vời kinh khủng và sẽ rất đáng tin cậy và cực kì hỗ trợ, miễn là chúng tôi cùng phe với nhau. Tôi đã rất thoải mái. Nếu bây giờ tôi lùi lại, chúng tôi sẽ tiếp tục trong một mối quan hệ thoải mái như vậy.
Không cần phải bận tâm vấn đề này. Mối quan hệ này rất tốt. Dù cho nếu anh ta lấy lại được ký ức và mất hứng thú với tôi đi nữa thì kỹ năng của tôi cũng hữu dụng, nên anh ta vẫn sẽ giữ phép tắc cơ bản với tôi. Thêm vào mối liên hệ với những kẻ Phản Luân, hẳn là sẽ không khác mấy so với bây giờ.
Nên không có lí do để tôi làm vậy. Không cần, nhưng.
“Anh không nhớ. Vì tôi đã lấy chúng. Đống ký ức đã biến mất khi tôi đến thăm nhà Sung Hyunjae-ssi. Không, không chỉ là ký ức mà còn là anh của thời điểm đó. Tôi cần chúng để kết hợp đá ma thuật, nhưng đừng nghĩ đến việc lấy lại vì giờ chúng chỉ còn là những mảnh vụn thôi. Và chúng là của tôi rồi.”
Tôi cắn đứt một miếng thịt từ anh và thậm chí còn nuốt xuống, tên khốn. Anh sẽ làm gì chứ?
Keng!
Ngọn lửa phát nổ trước mắt tôi. Bàn tay Sung Hyunjae đã cử động, và Yoohyunie nâng kiếm lên để chặn nó. Lưỡi thanh kiếm dài chặn phía trước của tôi, hơi lệch chút. Bàn tay với để chạm đến tôi hạ xuống nhẹ nhàng, không thương tổn gì mấy.
Yoohyunie đã ngăn anh ta lại, nhưng cặp mắt vàng vẫn hướng về phía tôi. Màu của chúng sắc lẻm và tối tăm. Cứ như thể chúng sẽ xuyên thủng qua người tôi vậy.
“Anh có tính đánh không? Thời gian hồi chiêu của tôi cũng vừa xong.”
Tôi nói như thể tôi không quan tâm. Nếu tôi không còn vô hại nữa thì anh ta sẽ làm gì đây?
May mắn là, giọng tôi thốt ra chắc nịch, nhưng tâm trí tôi hỗn loạn. Nếu Sung Hyunjae cứ thể mà quay đi, mọi thứ sẽ kết thúc. Nếu anh ta không tính thả tôi đi và muốn lấy ma thạch lại thì khó mà ngăn được anh ta. Mọi thứ tôi gây dựng đó giờ sẽ chấm dứt.
“Sao tự dưng cậu lại tiết lộ?”
“Tôi đã cúi đầu lâu rồi, nên giờ bị đau cổ. Giờ tôi phải ngấng đầu lên mà duỗi cơ một lần chứ.”
Tôi không nên thế. Tôi tưởng rằng anh ta sẽ chấp nhận dù cho tôi chỉ lấp liếm qua loa. Nhưng phải đến khi nào đây? Tôi không muốn phải ngồi im dưới chân Sung Hyunjae mãi mãi. Phe kia đã bảo hãy kết thúc đi rồi. Nên tôi phải kết thúc thôi, và tôi đã án binh bất động đủ lâu rồi.
“Tôi không phải là của anh. Lần này tôi sẽ bắt anh phải trả giá, hoặc tôi chỉ đơn giản là cắt đứt với anh trước thôi.”
Lần này, giọng tôi hơn run lên. Cánh tay của em trai ôm quanh tôi siết chặt một chút.
“Và tôi có thể sẽ giúp được anh với cái cảm giác déjà vu đó. Cái năng lực anh không thể sử dụng, tôi có thể giúp được.”
Miệng Sung Hyunjae khẽ mở. Anh ta dường như muốn nói gì đó, sau đó lại ngậm chặt. Rồi anh ta cười khẽ.
“Thực sự…một món quà sinh nhật không ngờ.”
“…Quà sinh nhật? Chà, tôi sẽ không xin lỗi vì đã làm hỏng sinh nhật của anh đâu.”
Ban đầu, tôi tính đến để đưa hối lộ anh ta và rút lui. Nhưng đường đời có khi nào luôn thẳng đâu. Tôi nhìn thẳng vào Sung Hyunjae như để hỏi anh ta sẽ làm gì.
Tôi biết về thứ anh ta không thể nhớ. Chỉ riêng vậy thôi đã đủ khiến anh ta thấy tệ lắm rồi, nhưng anh ta thậm chí còn bị cướp mất một phần bản thân mà tự mình còn chẳng hề biết là có.
…Liệu có nhiều quá không nhỉ? Hình như tôi khiêu chiến công khai quá rồi.
“Thật lòng mà nói với cậu, Han Yoojin-gun, tôi muốn lấy viên đá ma thuật ngay trong lồng ngực cậu bây giờ và kiểm tra nó đấy.”
Ngay khoảnh khắc thốt ra câu nói ấy, Irin trèo lên thanh kiếm của Yoohyunie. Con thằn lằn trên lưỡi kiếm lập lòe ánh lửa.
“Tôi đang cân nhắc việc sử dụng những phương pháp khá khó chịu để nghe thêm chi tiết.”
Đống thứ khó chịu xẹt ngang tâm trí tôi.
“Nghe anh nói kiểu vậy, tôi không nghĩ anh thực sự muốn.”
“Đó là vì tôi rất quan tâm đến Han Yoojin-gun. Như đã từng nói rất nhiều lần.”
“Anh quan tâm á, đồ của anh thì đương nhiên phải vậy không phải sao? Anh không sở hữu tôi, mà tôi cũng không có ý định đưa mình cho anh luôn.”
“Ý định có thể thay đổi bất cứ lúc nào.”
“Ý định này sẽ không thay đổi. Vậy thì anh tính làm gì?”
“Chà, tôi nên làm gì nhỉ?”
Sung Hyunjae thở dài với thái độ khó khăn..
“Tôi muốn động đến cậu và đồng thời cũng không muốn động đến cậu.”
Tôi nghe thấy tiếng xích của anh ta rung chuyển nhẹ. Anh ta thực sự trông như đang gặp khó khăn. Khi tôi nhìn thấy vậy, trái tim tôi đập mạnh. Một nụ cười lộ ra. Chắc lo lắng vậy đủ rồi, tôi–
“Trong tương lai, tôi có lẽ có hoặc không cần phải tránh Sung Hyunjae-ssi, nên hãy cân nhắc lẹ lên.”
“…Lảng tránh tôi, thế cũng không tốt đâu.”
“Chơi đuổi bắt khá vui, nhưng anh sẽ sớm chán thôi.”
“Trời ạ.”
Anh ta dang nhẹ tay ra. Rồi anh gập một tay và cúi đầu để chào một cách lịch sự. Ăn mặc như anh, nó giống với một cảnh từ bộ phim cũ, phim cổ điển.
“Sao có thể một tên cấp S đơn thuần dám làm hại đến Han Yoojin-gun?”
“…Có phải đã đến lúc anh bắt đầu chán tôi rồi không?”
“Nếu tôi chán ai đó, đấy là vì họ khiến tôi nhớ đến ai đó hoặc kẻ khác.”
Với một nụ cười tươi không ngờ, Sung Hyunjae lùi vài bước lại.
“Thời gian hồi chiêu, có phải còn chưa hết không?”
“Anh nói đúng, có lẽ tôi đã nhìn nhầm rồi.”
Như dự đoán, anh ta biết. Nhưng không còn cách nào khác để thỏa thuận với Sung Hyunjae ngoại trừ chia sẻ kĩ năng gấp đôi hiệu ứng tấn công. Kĩ năng Đứa nhỏ của tôi là nhất. Còn lại là kĩ năng tăng hiệu ứng và khả năng của kĩ năng lên bằng số lượng sinh vật sống có trí khôn, những sinh vật nghe được từ khóa.
Vừa vặn có khoảng 50 người nghe. Dù chưa đạt đến mức đủ một trăm phần trăm, nhưng năm mươi phần trăm là vừa đủ. Kỹ năng này dễ bị bắt lắm, nên tôi phải cẩn thận nhất có thể, nhưng nếu cần thiết thì tôi sẽ phải dùng nó.
Sung Hyunjae nhìn tôi đang trả lời bất cẩn chằm chằm, rồi khóe môi anh ta nhếch lên.
“Tôi chưa từng thực sự cúi đầu trước ai khác.”
“Sẽ mới lạ và tuyệt vời lắm đây. Mà trong trường hợp anh đổi ý, thì anh sẽ bẻ cổ tôi ngay đúng không?”
Tôi vẫn đang đi trên dây, chỉ là tôi tiến xa thêm một bước nữa thôi. Tôi vẫn sẽ có thể ngã bất cứ lúc nào.
“Dù vậy, cậu đã làm tôi sôi máu lên đấy, nên tôi sẽ thả lỏng.”
Trước khi tôi có thể kêu anh khoan đã, một cảm giác không lành—
Bùm!
Dưới con tàu có một vụ nổ khủng khiếp. Tôi biết vì tôi vẫn còn liên kết với Sung Hyunjae qua kỹ năng Chủ nhiệm. Cái tên đó, hắn ta đã nhặt nhạnh từng miếng của kỹ năng điện phân mana trước khi tôi ngất đi.
Con tàu trông như một cái bè trong cơn bão. Như tôi đã báo trước, mọi người di tản vào trong Lò Rèn.
“Anh có mấy món quà sinh nhật rồi!? Năm sau anh sẽ không có cái nào hết!”
“Cái này còn chẳng phải dạng hoàn chỉnh cơ. Tôi sẽ cần phải luyện tập nhiều hơn.”
Như anh ta nói, cường độ của nó không mạnh. Có vẻ như anh ta đã không thả mana đúng cách. Dù vậy thì, nguyên cả một con du thuyền to như thế-
Choang! Bong, bong!
—Đủ để chìm rồi đấy. Các vụ nổ theo chuỗi bắt đầu, nhấn chìm vỏ tàu trong ngọn lửa. Cái bàn cũng nứt toang cả ra.
“Hyung, chúng ta phải đi thôi. Sang chấn nổ vẫn trong tầm kiểm soát, nhưng nếu chúng ta bị quét đi thì cũng không hay đâu.”
“À, được rồi.”
Sau đó một âm thanh quen thuộc vang lên từ phía trên.
“Ahjussi!”
Đó là Yerimie.
“Sao nhóc không trốn đi!”
“Tôi nhận ra là nếu cứ ở trên không thế này thì sẽ không sao cả. Tôi đã ở trên cao sẵn rồi. Này, Han Yoohyun! Tôi sẽ bắt anh.”
“Không cần.”
Sử dụng Lam Liễu Diệp, Yoohyunie nhảy lên không trung trong khi giữ lấy tôi. Sung Hyunjae cũng dùng vật phẩm. Nó không phải loại dể bay, nhưng giúp anh ta lướt trong không trung. Cái vật phẩm đó chỉ là hàng xài một lần thôi mà đắt khủng khiếp, mà thôi dù sao thì cái tên đó cũng lắm tiền mà.
…Một cơn giận có thể phá hủy cả một du thuyền. Tôi thấy hối hận đến độ muốn khóc mất.
“…Anh không dừng lại à?”
“Tôi nào phải người đấy; có vẻ như đáng ra mana phải kích nổ một vụ nổ hydro ngay sau đó chứ.”
“Gì cơ?”
Trước khi tôi kịp hỏi anh ta vừa nói gì, một lượng lớn khí nóng thổi ạt qua. Thứ đó gần như là lốc xoáy, và cả bốn chúng tôi đều bị cuốn lấy tức khắc.
“Ài, cái tên này đúng là khốn nạn mà.”
Khi tỉnh lại, tất cả những gì tôi có thể thấy là dòng nước đen ngòm không chút ánh sáng. Yerimie, người đã sử dụng kĩ năng bay, cả Yoohyunie và anh Sung gì nọ đằng kia nữa, bọn họ gặp khó khăn trong việc chống chọi với những cơn gió giật trên bầu trời. Vì thế, chúng tôi bị đẩy đi xa mà không biết mình đi đâu.
Ngay giữa biển, chúng tôi chẳng thế biết được bên nào trái bên nào phải, mà điện thoại bọn tôi thì đã chết máy do dòng điện khủng khiếp. Anh Sung gì đó, cái người có kháng thuộc tính đó, lại không có điện thoại di động. Mà dù anh ta có thì khả năng cao cũng chẳng liên lạc được.
Cuối cùng, chúng tôi không còn cách nào khác ngoài nhìn về phía các vì sao, sử dụng chúng để xác định phương hướng và về lại đất liền. Sung Hyunjae không hề có kĩ năng bay, và Lam Liễu Diệp của Yoohyunie thì lại tốn quá nhiều mana. Khó sử dụng nó trong thời gian dài vì nó tạo ra lá bằng mana chứ không phải là bay.
Mặt khác, kĩ năng bay đơn giản sử dụng ít mana, nên chúng tôi nhường lọ thuốc mana cho Yerimie. Sau đó ba chúng tôi sẽ bị thả xuống biển và bám vào sợi dây, Yerimie kéo chúng tôi vào bờ.
“Chúng ta đang ở nơi quái nào vậy?”
Đó là cách chúng tôi đến được bãi biển này, nhưng tất nhiên, chẳng thể nào biết được bọn tôi đang ở đâu cả. Mong là cả đám không sang hẳn nước ngoài.
“May mắn thay, đây là Hàn quốc.”
Yerimie, người đang lơ lửng nhẹ nhàng, nói rằng có một nhà hàng với bẳng chữ tiếng Hàn ở đằng xa. Tôi, Yoohyunie và anh Sung ướt sũng như chuột lột. Irin, thứ đang ngồi ở trên đỉnh đầu Yoohyunie cả quãng đường vì nó có vẻ không thích nước, vẫy đuôi.
“Tôi mệt quá. Này, anh Sung gì đó ơi, có nhất thiết phải làm quá vậy không?”
“Đó là môi trường hoàn hảo để thử nghiệm kỹ năng đó mà.”
Anh Sung, người ta tôi còn chẳng muốn gọi tên, nói với cái gương mặt thản nhiên. Chúng tôi nên vứt anh ta lại giữa biển. Tôi trượt chân khi đang cố leo lên đường, nhỏ nước biển khắp nơi. Yoohyunie nhanh chóng đỡ lấy tôi.
“Anh ổn không?”
“…Nói thật thì anh mà bảo mình ổn là đang nói dối đấy. Mấy giờ rồi vậy? Anh còn chẳng có được một bữa tối đàng hoàng, còn cái tiệm nào mở không vậy”
Chúng tôi cũng nên gọi cho Haeyeon hoặc Hiệp hội Thợ săn nữa, nhưng mấy cửa hàng đều đóng hết rồi.
“Cửa hàng tiện lợi đằng kia đang sáng đèn kìa!”
Yerimie đang bay trên không trung nhìn quanh, nói. Nhẹ cả người. Vậy đầu tiên, đến cái tiệm tạp hóa đó, mượn điện thoại và ăn no bụng nào.
