S-class

Chương 185: Sinh nhật anh Sung nào đó (3)

Trans: Rin

Beta: Sách

Sẽ mất bao lâu để ký ức của Sung Hyunjae trước hồi quy có thể quay trở lại. Chúng sẽ bắt đầu quay lại nhanh như thế nào, một khi mọi thứ bắt đầu trở nên rõ ràng.

Chắc chắn rằng anh ta đã trải qua hiện tượng déjà vu rồi. Anh ta bắt đầu thấy bữa tiệc nhàm chán, và đặc biệt quan tâm đến Song Taewon và bản thân tôi. Thậm chí khi anh ta giúp Yerim ở Hồng Kông, có thể anh ta chỉ đơn giản là nghĩ đến việc tôi có liên quan đến chuyện này. Bởi ngay cả Yerim cũng rất khác so với trước hồi quy. Đó có thể là một sự thể hiện thiện chí trong tiềm thức.

Nếu như Sung Hyunjae lấy lại được tất cả ký ức trước hồi quy.

‘Giá trị của mình chắc chắn sẽ giảm mạnh.’

Tất cả những điều bí mật, không thể giải thích được sẽ được phơi bày và lý do khiến anh ta cảm thấy bất thường sẽ được tiết lộ. Khi sự hứng thú với tôi giảm đi, giá trị của thông tin tôi có thể cung cấp cho anh ta cũng sẽ giảm theo. Tùy thuộc vào mối quan hệ của anh ta với Crescent Moon, không biết chừng Sung Hyunjae có nhiều thông tin và có lợi thế hơn.

Tất nhiên, tôi vẫn có kỹ năng của tôi và khả năng kết nối trực tiếp với phe Phản Luân Nhi hiện tại nên anh ta sẽ không vứt tôi đi ngay lập tức, nhưng không có gì xấu khi phải thận trọng. Vì anh ta đã là một người khó đối phó ngay từ đầu rồi nhưng nếu lấy lại được ký ức thì sẽ trở nên khó xử lý hơn.

Trước đó, kế hoạch của tôi là: cho anh ta một số lượng thông tin đã được chỉnh sửa từ Phản Luân Nhi và đổ lỗi cho Phản Luân Nhi vì đã ngăn tôi nói bất cứ điều gì sớm hơn, và mời gọi anh ta bằng cách chơi lá bài ‘chúng ta cùng một phe’. Khi đạt được thỏa thuận đó, tôi sẽ chuyển giao kỹ năng tấn công mà tôi đã trải qua khi đối đầu với Sung Hyunjae trong thế giới tinh thần như một món quà sinh nhật.

Mặc dù tôi rất muốn chờ đến khi kết thúc cuộc thi xếp hạng cấp S để trao nó cho anh ta. …Thật lòng mà nói, một phần trong tôi muốn giữ nó lại mãi mãi. Anh ta đã OP quá rồi nên khi nhìn anh ta trở nên mạnh mẽ hơn rất ngứa mắt.

“Ahjussi!”

Yerimie bay về phía tôi. Áo đuôi tôm của con bé ướt sũng, nhưng khăn choàng dường như có khả năng chống thấm nào đó, vì nó đang gợn nhẹ trên vai con bé.

“…Họ sẽ không bắt tôi bồi thường vì điều này, phải không?”

Con bé nói một cách muộn màng trong khi lo lắng nhìn vào cái lỗ hổng lớn. Yerimie của chúng tôi vừa xoay sở để trả hết nợ, và một du thuyền cỡ này có lẽ sẽ đắt đỏ. Bao nhiêu đây nhỉ? Sung Hyunjae, người đã đến gần bọn tôi, cười và trả lời thay.

“Đừng lo lắng, họ sẽ không keo kiệt vậy đâu.”

“Thật sao? À, tôi đã cố gắng không đi quá giới hạn, nhưng rồi thằng điên đó bắt đầu chửi mắng ahjussi! Nói rằng một kẻ cấp F không biết địa vị của bản thân, chỉ bị giữ lại vì kỹ năng của mình! Nói rằng chú đi khắp nơi giả vờ như mình cũng là cấp S, dù sao thì hắn ta cũng cứ nói những điều làm tôi bực bội nên tôi đã ném hắn ta xuống biển!”

“Làm tốt lắm.”

Nhưng có phải tôi đã hành động như thể tôi là cấp S không? Tôi đã không làm gì nhiều ở phòng tiệc. Có lẽ bởi vì cấp F này không hề co rúm người lại chút nào chăng?

“Khi tôi phản bác rằng chuyện không như thế thì hắn nói cháu vẫn còn là một đứa con nít không biết gì, dù có kỹ năng hữu dụng vẫn không thu hẹp được chênh lệch về chỉ số. Thậm chí hắn còn đem cả anh Myungwoo ra so sánh!”

Yerimie tức tối muốn chết. Nhưng đó là cái nhìn bình thường. Có tiền tài và danh vọng là đủ để xem thường người bình thường rồi, thợ săn cấp S lại còn có thêm sức mạnh cường đại. Nên không có gì lạ nếu họ xem người bình thường như những con kiến.

Dù Hàn Quốc thiên về an toàn hơn nhưng có nhiều đất nước có thợ săn cấp S hành xử như những bậc vua chúa. Hầu như có rất ít đất nước thiết lập được hệ thống tổ chức nhanh như nước chúng ta.

“Chú không thấy bực sao?”

Tôi cười và phớt lờ câu hỏi khi con bé đưa mặt lại gần tôi. Chỉ có nhiêu đó thì… So với tiền hồi quy, chuyện này còn không đủ gãi ngứa. Thậm chí còn không có cảm giác bị xúc phạm.

“Quan trọng hơn, tại sao trưởng hội Sesung lại đứng đằng đó như thế kia?”

Tôi nhìn nhân vật chính của bữa tiệc đang đứng giữa những vết nứt dưới đất, ở phía bên kia hồ bơi đầy nước. Có hai người bất tỉnh nằm gần anh ta.

“Khi tôi ném gã kia xuống biển thì bọn họ xông lên. Không biết là họ quen biết nhau hay muốn đi gây sự nữa. Lúc đó hội trưởng hội Sesung xuất hiện và xử lý họ. Nói rằng dù không cần dây xích cổ thì cũng cần phải giữ trật tự tối thiểu.”

Yerimie nói và cố gắng bắt chước giọng điệu của Sung Hyunjae. Thật sự không hợp tí nào.

Vậy bây giờ ra sao nhỉ? Vì thuyền khá to nên có thể sẽ có thông báo yêu cầu di chuyển sang khu vực sảnh tiệc khác. Nhìn xung quanh thì tôi thấy Song Taewon đang ghi chú gì đó. Ôi không, lẽ nào, không phải chứ?.

“Ngài cục trưởng Song, có phải Yerimie nhà chúng tôi…….”

“Vâng.”

Song Taewon trả lời một cách ngắn gọn. Ôi, sẽ không phải là lệnh quản chế như với Sesung năm ngoái chứ? Có phạt tiền không nhỉ? Tiền phạt đối với thợ săn cấp S không hề nhỏ tí nào. Đứa trẻ này vừa mới trả nợ xong đấy.

“Tên lúc nãy gây sự trước. Và còn xúc phạm tôi nữa. Người lớn đi tranh cãi với trẻ con mới là người sai mà. Đặc biệt là khi xem xét về việc chênh lệch tuổi tác. Hắn ta ít nhất cũng phải hơn con bé 20 tuổi rồi.”

“Họ cách nhau 15 tuổi.”

“Quao, tên đó sống lâu gấp đôi Yerimie mà lại làm vậy! Cái này anh phải cân nhắc thật kỹ mới được. Yerimie nhà chúng thôi thật sự rất ngoan. Nói thật thì lỗi hắn ta là 9 phần rồi. Tôi nghĩ Yerimie chỉ cần bị cấm túc một ngày để học cách kiềm chế cơn giận của mình là được.”

Tôi cảm nhận được những ánh mắt chứa đầy sự vô lý xung quanh nhưng phớt lờ chúng.

[Thiết bị phát thanh vẫn còn hoạt động này.]

Lúc đó tôi nghe thấy giọng Sung Hyunjae.

[Trước tiên, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến tất cả những vị khách đã đến tham dự.]

Anh ta nói bằng giọng điệu tao nhã như một người chủ trì buổi tiệc bình thường. Thái độ của Sung Hyunjae làm tôi nhớ liên tưởng đến một bữa tiệc giao lưu xa hoa, dù sảnh tiệc bị phá tan hoang và một số khách mời đã bị ném xuống biển hoặc bất tỉnh.

…Nếu xem xét kỹ thì tất cả khách mời đều có địa vị cao. Vấn đề là sự hiếu chiến lại đi cùng với của cải, quyền lực và sức mạnh.

[Mọi người có vẻ như đang có một khoảng thời gian vui vẻ nên với tư cách là người chủ trì… Tôi cũng đã từng nói điều này rồi.]

Sung Hyunjae đột nhiên thở dài.

[Nhưng bể bơi thì lại khác.]

Không một ai hiểu anh ta đang nói cái gì cả. Ngoại trừ tôi. Có lẽ trước hồi quy đã có vài cuộc ẩu đả bên trong sảnh tiệc trên tàu. Lúc đó Yerimie không có mặt nên anh ta đã nói lời chào ở bên trong sảnh thay vì ở hồ bơi trên boong tàu.

Lời chào đã được sắp xếp từ trước và thứ tự lịch trình vẫn như cũ. Nhờ Yerimie mà tâm trạng vui vẻ của Sung Hyunjae lại một lần nữa chùng xuống. Dù vậy thì tại sao anh ta lại than phiền đến mức đó nhỉ? Ta có thể tổ chức một bữa tiệc y chang một lần nữa mà? Đâu phải là tổ chức hàng trăm lần đâu.

[Han Yoojin-gun, tôi không biết cậu có nhớ không.]

Đột nhiên tôi bị kéo vào.

[Ở đây có rất nhiều nước. Đúng không nào?]

Anh ta nói một cách tự nhiên những câu từ lạ lẫm đầy ẩn ý. Chúng ta đang ở biển nên tất nhiên có rất nhiều…….

‘…Khoan đã.’

Nước biển cũng có thể… tạo ra hydro bằng điện phân. Trong phút chốc, toàn thân tôi lạnh đi và thông báo kháng sợ hãi hiện lên.

Không lẽ. Không thể nào. Tôi không nghĩ anh ta đã nhớ lại được nhưng nếu anh ta làm chuyện điên rồ đó ở đây thì ngay cả anh ta cũng không lành lặn được. Đây là một con thuyền. Tất cả mọi thứ sẽ nổ tung nên chắc khác gì đánh bom liều chết cả.

Những người khác vẫn có biểu cảm như không hiểu con người kia đang nói linh tinh gì. Nhưng sống lưng tôi bắt đầu lạnh dần.

‘Dường như anh ta không nhớ hết mọi thứ từ tiền hồi quy. Chỉ có một phần trận chiến diễn ra trong thế giới tinh thần của anh ta là còn đọng lại trong đầu.’

Việc xảy ra lúc đó được Sung Hyunjae của hiện tại trải nghiệm nên không biết chừng anh ta đã nhớ lại đặc biệt nhanh hơn. Dù vậy cũng không có ý định gây ra vụ nổ thật sự đâu nhỉ? Lần đó đã mạnh lắm rồi. Con sông bị nổ tung rất nguy hiểm. Dù chỉ số anh ta cao hơn bất cứ ai ở nơi này.

‘Chỉ vài thợ săn cấp S hiện tại có khả năng chống cự được vì đó là vụ nổ được tiếp thêm ma lực. Dù ma lực của Sung Hyunjae thấp hơn so với trong thế giới tinh thần, khối lượng nước ở đây vẫn lớn hơn nhiều, và nếu con thuyền phát nổ thì uy lực chắc chắn sẽ mạnh hơn…….’

Nếu tôi tập trung hoàn toàn vào phòng thủ thì có bình an vô sự không? Không, quan trọng hơn là anh ta sẽ thực sự không định làm điều điên rồ đó. Dù có chán đời cỡ nào thì cũng không thể nghĩ đến chuyện kết thúc mạng sống của bản thân được.

“Rốt cuộc anh đang nói gì vậy?!”

Trước tiên, tôi hỏi anh ta. Sung Hyunjae cười như không cười.

[Tôi không nghe rõ được giọng của cậu.]

Làm gì có chuyện đó!

[Tôi rất mong chờ món quà của Han Yoojin-gun đấy. Tôi cũng rất hài lòng với thứ đã nhận được vào ban ngày.]

Lúc đó anh ta lấy một bó len màu hồng nóng ra khỏi inventory. Là khăn choàng cổ dài.

“Làm sao đây, cháu nghĩ hội trưởng hội Sesung biết đan len đó.”

Yerimie thì thầm một cách lo lắng. Xin lỗi nhưng quà cháu chuẩn bị đã nằm dưới nước rồi. Vì nó được đặt lên bàn nên có thể đã bị cuốn ra ngoài biển rồi.

[Sao chúng ta không trực tiếp trao đổi, vì anh cũng cần đến nhận quà mà.]

Tôi hít vào một hơi ngắn. Không thể đoán được anh ta có cho nổ tung con thuyền chỉ vì đã đề cập đến nước và ký ức hay không, và tôi không nghĩ anh ta là người có thể đi xa đến vậy. Tuy nhiên.

‘Vẫn cần phải đề phòng.’

May là không phải tôi không có phương án. Tôi nhìn chằm chằm Sung Hyunjae một cái rồi lại gần Myungwoo.

“Myungwoo-ya, nếu ở trong lò rèn thì đòn tấn công từ bên ngoài sẽ không có tác dụng phải không?”

“Vì bản thân là một không gian khác nên thông thường là vậy. Trừ khi đòn đánh có khả năng bẻ cong không gian. Nhưng theo Ismuar thì thế giới này vẫn chưa có năng lực giả nào có kỹ năng đó.”

“Một lần có thể chứa được bao nhiêu người vậy?”

“Đầu tiên, họ phải tiếp xúc với tôi đã, nhưng ta có thể sử dụng dây thừng như khi di chuyển hành lý trước đây… Chờ tôi một tí.”

Myungwoo biến mất một hồi rồi xuất hiện trở lại.

“Vì khi di chuyển sẽ tốn năng lượng nên nếu xét theo kích cỡ một con người thì một lần khoảng 50 người? Đó là giới hạn.”

Nếu là 50 người thì có thể vào được gần hết. Tôi lo lắng bên trong sẽ xảy ra náo loạn nhưng những thợ săn cấp cao sẽ không ngu ngốc đến mức đó. Một khi Sung Hyunjae dùng kỹ năng thì họ sẽ lập tức nhận ra sức mạnh tiềm tàng của nó. Dịch chuyển không gian chỉ tốn một khoảnh khắc còn kích thước lớn của con thuyền sẽ cho chúng ta thời gian phản ứng trước khi vụ nổ lan đến.

Tôi nhờ Myungwoo lấy sợi dây ra. Tôi lần lượt truyền dây cho Yoohyunie và Yerimie rồi nói.

“Hãy dịch chuyển ngay khi Sung Hyunjae sử dụng kỹ năng nguy hiểm.”

Trong lúc đó, tôi dùng kỹ năng Chủ nhiệm và chia sẻ cảm giác của Yoohyunie với Myungwoo. Yoohyunie sẽ nhận thức được mối đe doạ nhanh hơn.

“Nhờ cậu đó.”

“Yoojinie thì sao?”

Có lẽ đã thấy tôi định loại trừ bản thân ra, mặt Myungwoo đanh lại. Yoohyunie cũng cau mày.

“Tôi có Eunhye mà. Có lẽ tôi phải nói chuyện một chút với con người đó. Đừng lo.”

“Lẽ nào anh định đi một mình? Em cũng theo anh.”

Yoohyunie nắm chặt tay tôi và nói. Không, em không được đi.

“Vì có thể sử dụng dịch chuyển tức thời nên cháu sẽ tốt hơn!”

Nhóc cũng không được, Yerimie. Yerimie có khả năng tránh né cao hơn nhưng sẽ tốt hơn nếu con bé trú trong lò rèn một cách an toàn. Trong khi tôi đang trấn an luôn cả Noah, gã Sung Hyunjae bắt đầu hối thúc.

[Vật phẩm của tôi thong thả quá. Phải trực tiếp đi đón cậu ấy thôi.]

“Anh có thể tự đến đây─! Không, thôi được rồi, anh cứ im lặng chờ đó đi!”

Tốt hơn là để anh ta tránh xa bọn trẻ ra. Nếu anh ta tiến lại gần đến mức có thể tấn công Myungwoo thì toi luôn.

“Anh sẽ chỉ tặng quà rồi nói chuyện thôi nên đừng lo, Yoohyun-ah. Ta đang ở giữa biển nên không có nơi nào để đi cả. Và em biết là Sung Hyunjae không có kỹ năng bay mà. Dù có thì Noah-ssi vẫn nhanh hơn.”

“Vậy anh có ý gì khi chuẩn bị lẩn trốn vào lò rèn.”

“Dạo này cái con người đó có vẻ hơi chán nản. Vì anh ta có thể làm chuyện gì đó kỳ lạ nên anh chỉ chuẩn bị trước thôi mà. Thật sự là trường hợp giả sử thôi. Khả năng thấp lắm.”

Em trai tôi tỏ vẻ không hài lòng nhưng miễn cưỡng gật đầu vì xung quanh đang đổ dồn mắt về đây. Có khi nào thằng nhóc này sẽ thả dây ra và lao đến chỗ tôi nếu thấy nguy hiểm không? Vì tôi đã chia sẻ cảm giác cho họ nên mong là Myungwoo sẽ làm tốt.

Tôi giải thích tình hình đại khái cho Moon Hyuna và Song Taewon. Cả hai không hề hỏi han gì thêm vì có thể đã biết rõ Sung Hyunjae rồi, nhưng bất cứ ai cũng sẽ thấy bàng hoàng mà. Đa số những thợ săn đều ngoan ngoãn chấp nhận sợi dây tôi ném cho, nhưng vẫn có một vài thành phần bất mãn.

“Không giải thích đàng hoàng gì mà lại tuỳ tiện như vậy!”

“Nếu không muốn chết thì ngoan ngoãn nhận lấy đi? Được giúp đỡ mà cũng nháo nhào cả lên.”

“Một cấp F mà dám!”

Ánh mắt sắc bén lườm người đàn ông vừa nói câu đó. Vì không phải chỉ có một hay hai thợ săn cấp S nhìn chằm chằm nên người đàn ông im lặng.

Bọn trẻ được giữ an toàn rồi. Tôi xoay người lại và đi tới… cầu thang tôi muốn xuống nhưng không còn bậc thang nào ở đó cả. Khi cẩn thận bước xuống đống đổ nát thì dây xích lạch cạch vươn tới. Chuyện tương tự từng xảy ra trước đây thì phải.

“…Này, chờ chút!”

Nếu bị kéo lê ngay tại đây thì không còn là quét nhà nữa mà quần áo tôi sẽ rách tơi tả đó! Dây xích phớt lờ tiếng hét của tôi và quấn quanh cơ thể tôi để nâng lên. …Nó có thể nâng tôi lên à? Mạnh thật đó. Vậy tại sao hồi đó tôi lại bị lôi trên sàn?

Sung Hyunjae ngước nhìn tôi, người được vận chuyển đến. Dù cảm giác khá tốt khi tầm mắt tôi cao hơn anh ta như thế này.

“Xin hãy thả tôi xuống.”

“Tuân lệnh.”

Hai chân tôi nhẹ nhàng chạm sàn nhà. Chà, vậy thì.

“Sao tự nhiên anh lại nói ở đây có nhiều nước?”

“Vì cậu bảo rằng cậu bị dị ứng với nước biển. Tôi đã lo lắng.”

…Anh ta vẫn ghim chuyện đó à?

“Anh không có ý nào khác sao?”

“Có vẻ như nó mang ý nghĩa khác đối với Han Yoojin-gun.”

“Tôi không biết bơi ạ.”

“Tôi sẽ làm tốt nên đừng lo lắng.”

Thật sự không có ẩn ý gì sao? Tôi cố gắng dò xét biểu cảm của Sung Hyunjae nhưng anh ta chỉ mỉm cười như thể chờ được tặng quà.

‘…Nên đưa cho anh ta hay không?’

Nếu Sung Hyunjae không nhớ ra cách dùng điện phân bằng ma lực thì tốt hơn là cứ tiếp tục chôn vui mọi chuyện. Ở Seoul cũng có sông Hàn… Nhưng nếu anh ta quyết tâm thì anh ta là người có thể làm điều gì đó đáng sợ mà không cần đến nó.

“Xin hãy đưa tay ra. Đừng chống cự lại kỹ năng.”

Sung Hyunjae nhẹ nhàng chìa tay ra như lúc sáng. Tôi nắm tay anh ta và dùng kỹ năng Chủ nhiệm.

“Tôi thiếu ma lực nên không dùng nó đúng cách được. Vậy nên anh hãy hỗ trợ tôi một chút.”

Như vậy tôi mới có thể chỉ dẫn cho anh ta bằng kỹ năng Chủ nhiệm. Tôi không thành thạo như Sung Hyunjae của 5 năm tiền hồi quy, nhưng chỉ cần đưa ra gợi ý thôi cũng sẽ giúp ích rất nhiều.

Sung Hyunjae triệu hồi ma lực ra và ngay sau đó.

“……!!”

Mặt tôi tối sầm lại. Giọng nói của Yoohyunie có thể được nghe thấy. Khi tỉnh dậy thì trong miệng vẫn còn vị ngọt.

“Có sao không, hyung?”

“…Đã bảo em đừng đến mà.”

Yoohyunie ôm lấy và đỡ tôi dậy.

“Thợ săn Yoo Myungwoo đã cho em mượn vật phẩm vô hiệu hoá sát thương. Vì anh ta nghĩ em sẽ không chịu ngồi yên.”

…Thật lòng cảm ơn nhé, Myungwoo-ya. Cậu thật là chu đáo.

“Vừa nãy là gì vậy ?”

Tối đứng dậy và hỏi Sung Hyunjae. Anh ta đang cầm một lọ thuốc mana rỗng.

“Nghe bảo là bình mana có vị sô cô la Thuỵ Sĩ.”

“Đó không phải là điều tôi thắc mắc…”

Mana bị hút cạn nên tôi mới bất tỉnh chăng? Việc tương tự từng xảy ra trước đây. Khi ma thạch hấp thụ ma lực của Sung Hyunjae, mana của tôi cũng bị rút theo. Khi nhận ra được tình hình thì ngực tôi bỗng thấy hơi khó chịu.

“Quả nhiên là có liên quan đến tôi sao?”

“…Anh ta đang nói gì vậy, hyung?”

…Tôi cũng muốn hỏi cái gã ‘mảnh vỡ’ kia. Lần này không có luồng ma lực nào lại gần cả nhưng vẫn bị hút sạch, đến mức tôi gặp khó khăn trong việc chịu đựng nó. Tên khốn kia thật sự có ảnh hưởng đến ma thạch sao?

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments