S-class

Chương 179: Giải đấu xếp hạng cấp A (1)

Trans: Hi & Anh Thư

Beta:Myfamilytwo

Liette đi thẳng về hướng trị liệu sư như thể việc được chữa trị bởi họ sẽ tốt hơn cho cô ta so với dùng thuốc. Những chiếc máy bay không người lái rời đi và chúng tôi cũng bỏ lại những tàn tích của chiến trường khi điện thoại tôi reo lên. Tôi trả lời một vài người.

[Ồ, bắt máy rồi, bắt máy rồi!]

[Yoojin-ah, có vấn đề gì không?!]

[Chủ nhà ơi, Noah-ssi có ở gần đó không?]

[Tôi đãthấy cậu ấy thắng, mới vừa rồi luôn! Noah-ssi quá đỉnh!]

Tôi nghe thấy Do Hamin, Myungwoo, Seok Hayan và Kim Minee cùng với những người khác. Có vẻ họ thấy trận chiến mới kết thúc do chương trình phát sóng bị trì hoãn. Trước tiên thì tôi thông báo với Myungwoo rằng mọi thứ rất hoàn hảo.

“Hôm nay cô dậy sớm thế, Seok Hayan-ssi.”

[Nhờ nước tăng lực được đặc chế có thể khiến anh hồi sức vào hôm nay và kiệt quệ vào ngày mai!]

…Cái đó nghe nguy hiểm vậy?

[Noah-ssi đã được chữa trị chưa?]

Một trong những đồng đội của Seok Hayan tỏ vẻ lo lắng. Tôi nói với bọn họ rằng mọi thứ đều ổn và đưa Noah điện thoại của mình. Có những lời chúc mừng rất lớn phát ra từ điện thoại và má Noah hơi ửng hồng khi nói cảm ơn họ.

‘Cậu ấy vẫn hòa đồng với mọi người trong tòa nhà.’

Từ khi chúng tôi đến nhờ làm bộ yên cươnv cho Noah thì cậu ấy đã thân thiết hơn với Myungwoo. Nói đúng ra thì, Myungwoo, sau khi nghe được chuyện cũ trong nhà của cậu ấy với Liette, đã thấy tội cho Noah và đã chăm sóc cậu ấy hơn, và Noah cũng không ghét bỏ gì cậu ta. Noah còn có vẻ ngưỡng mộ Myungwoo cơ đấy. Mà việc Myungwoo làm cái yên với vỏ bọc móng vuốt cho Noah còn làm cho lòng hâm mộ của cậu ta sâu sắc hơn nữa cơ.

Chiếu theo cuộc điện thoại của họ thì có vẻ công chúng đã phát rồ hết chỗ này qua chỗ nọ. Trận chiến này có vẻ đã thu hút được nhiều sự chú ý như một lễ hội, cũng dễ hiểu thôi, vì dù sao đây là lần đầu tiên một trận chiến giữa các cấp S được phát sóng mà. Tôi đã nghĩ rằng tiếng vang sẽ ít hơn cuộc đấu tranh hạng, vì quy mô trận chiến này chỉ nằm trong nước thôi chứ chưa ra ngoài đến quốc tế. Khi cuộc đấu tranh hạng trước hồi quy diễn ra, đấy không phải là lần đầu tiên trận chiến của các thợ săn được phát sóng nữa, đã có nhiều trường hợp trước đó rồi.

‘Yoon Yoon hẳn sẽ thích lắm đấy.’

Đột nhiên tôi nghĩ đến Vua Dokkaebi. Lâu rồi tôi chưa nghe tin gì từ cậu ta, và cũng lâu rồi cậu ta chưa ý ới gì trên mạng xã hội. Tôi lo không biết cậu ta có sao không, nhưng tôi cũng chẳng có cách nào để tìm cậu ta. Chỉ để đề phòng thôi, tôi có nhờ Do Hamin dùng số điện thoại của Vua Dokkaebi để tìm thử nhưng anh ta bảo cái số này mới dùng có chưa đến một năm. Vì cái kỹ năng mới của Vua Dokkaebi nên bây giờ có ở Hàn cũng khó mà tìm ra cậu ta được. Nhưng giờ cậu ta lại đang ở bên Trung Quốc cơ, còn biệt lập hơn.

‘Vì Yoon Yoon có kỹ năng tàng hình và dịch chuyển không gian cấp S nên không ai có thể làm tổn thương cậu ta được.’

Nhưng mà tôi cũng không chắc lắm. Có khả năng là con Sứa đó đã nhúng tay vào. Yoon Yoon là một chủng tộc khác, nhưng ả ta có thể đã thử liên hệ cậu ta vì Yoon Yoon là một cấp S bẩm sinh. Coi đi, cậu ta đúng là có ích thật mà.

‘Cậu ta không phải loại dễ dụ vậy, nhưng tôi vẫn lo.’

Đầu tiên là khế ước vẫn còn đó, nên cậu ta vẫn còn sống. Không còn cách nào khác ngoài yên lặng chờ đợi à? Mấy bài đăng đều trên mạng xã hội của cậu ta cũng đã ngừng một thời gian từ trước khi Choi Seokwon chết rồi. Từ cái ngày tôi gặp ả Sứa đó ở nhà Sung Hyunjae, nên tôi càng lo hơn.

“Hyung, anh có bị thương không? Có chóng mặt không?”

“Ahjussi! Chú ổn chứ?”

Rồi Yoohyunie và Yerimie bước đến hỏi tôi. Tôi không hoàn toàn ổn, nhưng có vẻ thuốc chống say đã phát huy tác dụng. Hơn nửa số mana của tôi đã bị tiêu hao khi ép buộc sử dụng kỹ năng Chủ Nhiệm lên Liette, nên tôi bị đau đầu.

Tôi lấy một lọ thuốc hồi phục mana ra và cân nhắc đến việc dùng thuốc giảm đau sau khi tắt kỹ năng kháng độc, nhưng lại bỏ ý định đó. Tôi không thể làm bọn nhỏ lo lắng được.

“Anh chỉ hơi mệt thôi. Cảm ơn nhé, Yoohyun-ah. Yerimie cũng tuyệt lắm.”

“Tôi muốn được lên sóng với vai trò là một phần của cuộc thi chứ không phải là bình luận viên! Sẽ có một cuộc đấu hạng cấp S, đúng không?”

“Có thì nhóc cũng không được tham gia.”

Yerimie mở to mắt khi nghe tôi nói vậy. Cái biểu cảm như thể sét đánh ngang tai vậy.

“Tại sao cơ?”

“Nhóc là trẻ vị thành niên. Sao mà người lớn lại phát sóng trẻ vị thành niên đánh nhau được?”

“Anh Noah mới 19 thôi!”

“Cậu Noah là người trưởng thành theo quy định của quê nhà cậu ấy.”

“T-Thì, thợ săn có luật của thợ săn chứ, đúng không?”

“Không phải cái gì cũng vậy, và cũng không áp dụng cho thi đấu hạng. Cho dù có là thợ săn thì trẻ nhỏ vẫn cần được bảo vệ. Hơn hết, bộ luật đặc biệt về thợ săn vị thành niên có những điều luật để bảo vệ trẻ nhỏ đó, có biết không?”

Tương tự như điều khoản đại điện chuyển nhượng trực tiếp hay hạn chế cấp bậc dungeon. Nếu có người hỏi là tham chiến trong đột kích dungeon với đấu hạng đều nguy hiểm như nhau hả, thì dù lời biện minh có hơi kém, nhưng đột kích dungeon vẫn là vì sống còn. Mặt khác, đấu hạng chắc chắn trăm phần trăm là để giải trí và là một kiểu thể thao. Tất nhiên là không ai lại đẩy bọn trẻ vị thành niên vào mấy trận chiến có thể gây thương tích nghiêm trọng như vậy rồi. Cho dù mấy cảnh đó có được phát sóng đi chăng nữa, số đông vẫn sẽ phản đối nó mà thôi.

Vì thế, cả trước khi hồi quy, chỉ có những ai là người trưởng thành theo đúng luật của nước họ mới được phép tham gia đấu hạng, và đấu hạng A cũng tương tự.

“Không công bằng! Chỉ cần tôi sinh sớm năm năm thôi!”

“Không phải bốn năm à?”

“Tôi muốn sinh ra sớm hơn hội trưởng. Sinh ra trước thì là chị.”

Tôi không thể tưởng tượng ra cảnh Yerimie lớn tuổi hơn Yoohyunie. Yoohyunie cũng y chang…Mà cũng không phải y chang, giống móc mỉa nhiều hơn.

Sau khi ngắt cuộc gọi, cậu Noah trả điện thoại lại cho tôi. Cậu ấy nói với gương mặt nghiêm trọng.

“Yoojin-ssi, tôi đã từng xin được ở bên cạnh anh đến khi chị không còn là nỗi sợ hãi của tôi nữa.”

“À, phải. Cậu đã nói vậy.”

“Nhưng giờ, tôi muốn được ở lại bên anh vì lý do khác.”

“Cứ tự nhiên. Noah-ssi đã giúp tôi rất nhiều.”

Noah mỉm cười như thể đã biết trước rằng tôi sẽ đồng ý. Nhưng ngay sau đó, cậu ta lại trưng ra vẻ nghiêm túc.

“Giờ đã ổn rồi, nên tôi chắc cũng không quan tâm chị có còn ở Hàn không nữa. Tuy vậy, nếu được thì tôi có thể ở nhà Yoojin-ssi không?”

“Xin lỗi? Cái đó…”

“…Cái con thằn lằn chết tiệt đó giúp mình nhiều nhất.”

Ngay khi tôi tính trả lời ‘được’ thì tôi nghe thấy tiếng lầm bầm nhẹ hều của Yoohyunie. Giọng em nhẹ đến mức tôi chẳng tự nghe được. Nhưng tôi vẫn đang sử dụng kỹ năng Chủ Nhiệm lên Noah, nên nhờ vậy mà tôi có thể nghe rõ ràng được cái giọng đó gần như là gầm gừ.

Khi tôi còn đang bất ngờ, Noah quay qua Yoohyunie.

“Thợ săn Han Yoohyun, làm ơn đi mà!”

…không, tại sao cậu lại hỏi Yoohyunie cơ chứ? Cậu ta thậm chí còn tới gần Yoohyunie và làm ra cái biểu cảm mắt cún long lanh.

“Tôi sẽ chuyển qua dạng rồng nên sẽ không phiền anh đâu!”

“…Gì cơ?”

“Tôi sẽ kiếm kỹ năng thu nhỏ hay dạng bán thành niên bằng cách nào đó! Kể cả bây giờ thì tôi cũng sẽ thu mình lại hết sức có thể, tôi sẽ không khác dạng người mấy đấu. Tôi sẽ chỉ ngồi im lặng trong góc thôi.”

Đó là lý do tại sao cậu ta muốn kỹ năng thu nhỏ hả? Tôi sẽ bước lên rồi nói rằng cậu ta không cần phải làm vậy đâu, nhưng Yerimie đã nắm lấy tay tôi và lắc đầu. Rồi còn bé nói bằng một giọng trầm.

“Để anh Noah lo liệu đi.”

“Nhưng.”

“Anh Noah đang làm rất tốt. Nếu anh ấy không thuyết phục Han Yoohyun, cho dù chú có để anh ấy ở lại thì ảnh cũng sẽ bị đá ra ngoài như một con chim hay con chuột thôi. Anh ta có thể sẽ bị bắt cóc lúc đêm muộn rồi bị vứt ra chỗ nào đó nước ngoài.”

Noah-ssi có kỹ năng bay và ấn nấp, nên cho dù có bị vứt đi thì vẫn sẽ tìm được đường thôi, nhưng cái vụ đó không nên diễn ra ngay từ đầu.

“…Yoohyunie sẽ làm đến mức đó cơ à?”

“Hơn cả thế. Nếu tôi không chế ngự được anh ta ở Hồng Kông thì còn lâu tôi mới vô được nhà của chú.”

“Park Yerim, đừng có nói nhảm.”

Yoohyunie nhăn mày nói. Rồi thằng bé quay lại nhìn Noah và lạnh lùng mở miệng.

“Nếu cậu ở dạng thu nhỏ, thì cậu còn cần sự cho phép của một người khác nữa đấy.”

“Còn nữa á? Ai cơ?”

“Peace. Nếu Peace đồng ý, tôi sẽ không can thiệp nữa. Tất nhiên, cậu phải kiếm được cái kỹ năng thu nhỏ trước đã.”

…Peace à. Noah-ssi, cậu thực sự có thể vào nhà tôi kiểu đó ư? Cậu ta chỉ mới vừa tự hào tuyên bố giành lại quyền độc lập của mình từ Liette, nên tôi tự hỏi thế này có ổn không nhưng.

‘Noah-ssi tự muốn mà, vì vậy-‘

Với lại, cậu ta hẵng còn trẻ mà. Dù phương pháp có hơi đáng xấu hổ xíu, nhưng tốt là cậu ta muốn cố gắng và tìm ra nơi ở mới cho mình. Nếu không tự mình nắm bắt cơ hội lột bỏ lớp da cũ, cậu ta sẽ chẳng bao giờ trở thành một người trưởng thành tự đứng trên đôi chân của mình được.

Nếu một người phá vỡ mọi định nghĩa của thế giới thì ngay từ đầu, người đó đã vượt qua giới hạn của mình rồi. Chẳng phải chỉ cần phát triển từng bước một, theo một hướng đi tốt hơn trong cả cuộc đời mình ở một môi trường tốt đẹp hơn là đủ rồi sao?

Noah vẫn còn trẻ, và còn tôi và mọi người xung quanh nữa. Cậu ấy cứ trưởng thành từ từ cũng được. Với lại cũng như cậu ta đã từng nói rồi, cứ tỏ vẻ dễ thương rồi được nghỉ ngơi và bảo vệ cũng tốt mà.

Dù sao thì cậu ta cũng sẽ không mãi dậm chân tại chỗ như vậy. Một ngày nào đó, cậu ta có thể sẽ được công nhận là một con người, chứ không phải một kẻ có khả năng hoá rồng, hoặc cậu ta có thể đã tự tin rời đi tìm cho mình một cái tổ mới trước đó rồi.

‘…Còn về cái kỹ năng thu nhỏ, chắc là mình nên hỏi mấy người Phản Luân vậy.’

Peace tốt bụng mà, nên thằng bé sẽ chịu thôi, vì thằng bé để cậu ấy đến hoài mà. Nếu Noah-ssi thu nhỏ, cậu ấy sẽ dễ thương lắm.

“Tôi nghĩ anh Noah mà thu nhỏ hẳn sẽ đáng yêu lắm.”

Yerime có vẻ cũng đồng tình kìa. Chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến trái tim tôi loạn nhịp rồi.

“Chúng ta sẽ phải cẩn thận không để chị Soyoung cướp anh ấy. Cái khóa cửa thông tin vẫn giữ như cũ. Tôi chắc là chị ta có thể cướp của Hội trưởng hội Sesung và lẻn vào lúc đêm khuya.”

Tôi muốn nghĩ là cô ấy sẽ không làm vậy, nhưng cô ấy lại có thể. Với lại, cái khóa cửa vẫn chưa được đổi do Hiệp hội phản đối, Sesung cũng không ủng hộ còn Breaker thì chưa đưa ra câu trả lời do hội trưởng vắng mặt.

Trước đây nếu có chuyện xảy ra với tôi trong nhà, họ thì cần vào mà không có chìa khóa, họ sẽ phải phá tường, nhưng giờ tôi có hai bạn cùng nhà cấp S. Nếu cả Yoohyunie và Yerimie tấn công những kẻ xâm nhập bất ngờ thì lúc đó Sesung với Hiệp hội có thể… Hơn nữa, họ cũng có thể cứ giao chìa khóa cho Song Taewon được mà, nhưng sao họ cứ nói là đây là vấn đề an toàn hoài vậy?

“Những thợ săn khác đã được đưa về rồi, nên cậu có thể bỏ kỹ năng ngụy trang đi rồi.”

Sung Hyunjae, xuất hiện bất thình lình, nói vậy. Như lời anh ta, thì những trị liệu sư và thợ săn cấp A đã biến mất cùng với mấy thiết bị. Có vẻ như họ đã quay lại chỗ cơ sở luyện tập vì họ phải bảo dưỡng chúng. Tôi không biết được rằng Liette có đi theo họ luôn không.

“Này, ngài hội trưởng Sesung à.”

Tôi nhìn lại anh ta, tắt kỹ năng ẩn nấp của mình đi.

“Chúng tôi đã làm tốt nhỉ, phải không? Anh có cân nhắc gửi thêm một tấm thiệp mời dự tiệc sinh nhật mình nữa không?”

Đừng có coi thường Noah của chúng tôi. Nếu kỹ năng của cậu ấy hoạt động, anh sẽ nhanh chóng yếu hơn cả cậu ấy thôi. Không cần biết anh giỏi giang thế nào, nếu các chỉ số của anh bị xén đi một nửa thì anh cũng chỉ là một cấp A thôi, nhỉ?

Nghe tôi nói vậy, Sung Hyunjae nhìn Noah, đang cảm ơn Yoohyunie vì đã chấp nhận cậu ấy. Ừm…đấy là chuyện vừa mới nãy nhỉ? Yoohyunie đang trả lời cậu Noah, từ chối giao tiếp với cậu ta và bảo là cậu ta sẽ chẳng bao giờ làm được đâu. Nhưng mà cậu ta bảo mình có thể được Peace cho phép, nên chắc mới nửa đường thôi.

“Cậu ta không tệ.”

“Anh bủn xỉn quá đấy.”

“Cậu nghĩ Noah hiện tại cần sự công nhận của tôi à?”

“Cái đó – Không.”

Cậu ấy đã thoát khỏi xiềng xích Liette, và giờ cậu ấy hẳn cũng chẳng còn quan tâm Sung Hyunjae nữa. Miễn là cậu hạ cánh bằng kỹ năng vỗ cánh điệu nghệ của mình, cậu ta sẽ đáp xuống được một chiếc tổ mình mong muốn, chứ không phải trong lồng. Cho dù là hội trưởng Sesung có từng giam giữ cậu ấy một thời gian ngắn cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Anh ta không phải loại người cho Noah thứ cậu ấy muốn.

“Chắc chắn là món lỗ của anh rồi nhỉ, ngài hội trưởng Sesung. Tiềm năng của cậu Noah nhà chúng tôi hơi bị đa dạng đấy.”

“Tôi phải cố gắng làm việc đàng hoàng để không lỗ nữa thôi.”

“Noah-ssi, bữa tối nay tôi khao để chúc mừng nhé! Mọi người, mua hẳn một cái nhà hàng luôn nào!”

Với tất cả mọi người trong tòa nhà. Dù sao thì một bữa tiệc chúc mừng phải thật hào hứng chứ.

Khi tôi quay lại cơ sở tập luyện bao gồm thợ săn cấp cao, một thành viên Hiệp hội đã đang chờ sẵn bào rằng cuộc đấu hạng cấp A toàn cầu sẽ tiếp tục vào ngày mai, không phải hôm nay. Điều kiện của sân vận động quá tệ và chênh lệch quy mô lớn quá nên không tổ chức trận đấu cấp A ngay được.

Một trận đấu giữa các cấp A cũng không phải nhỏ nhặt gì, nhưng không đủ để phá cả núi và lật cả đất lên. Ngay từ đầu, Hiệp hội cũng đã muốn trận này là trận kết màn, không phải mở màn, nhưng Liette đã muốn đánh trận đầu tiên, nên không tránh được.

Nhưng mà, cả lượt đánh giá và phản hồi đều rất lớn, nên chắc mọi người đều cảm thấy thỏa mãn hơn trận cấp A đã bị lấn át.

Kang Soyoung, mới phục hồi khỏi lần kiệt sức, đã tham dự bữa tiệc cùng với Liette. Có nhiêu đó thôi thì cũng không sao, nhưng hội trưởng Sesung nhảy vô mà không hề báo trước. Tôi có bảo là ‘mọi người cùng ăn đi, có đang ở đâu cũng được’ nhưng mà anh ta đến thật đấy à?

Nhờ vậy mà dù tôi đã tính xài thẻ của mình lần đầu tiên sau một thời gian, nhưng cuối cùng thì tôi lại quẹt thẻ của Sung Hyunjae. Tôi đã chọn một nơi rất tuyệt, nên cũng tốn kha khá, nhưng cũng chẳng đáng là bao theo anh ta nói.

Ngày hôm sau, với cơn hào hứng còn kéo dài, những trận đấu chính thức của cuộc đấu xếp hạng bắt đầu.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments