Trans: Hi
Beta: Anh Thư
【Vết thương Thầm lặng (S)】 – một kỹ năng mà Noah vừa nhận được có thể hạ thấp chỉ số tổng quan của đối thủ.
Khi gây ra thương tổn cho đối phương, cứ mỗi phút thì kỹ năng ấy sẽ giảm 1% chỉ số của người đó cho đến khi đạt 50%. Không hề có trở ngại về cấp bậc và việc sử dụng Kháng độc nguyền cũng vô dụng nốt.
Nếu nhìn qua thì trông nó có vẻ là một kỹ năng tuyệt vời – nhưng thực tế thì, nó khá khó để sử dụng.
Vấn đề ở đây nằm ở Noah, cậu ấy là Thợ săn hệ Hỗ trợ. Chỉ số chung của cậu ấy thấp hơn so với những Thợ săn khác ở cùng cấp và kỹ năng tấn công của cậu ấy cũng ít nữa. Điều đó khiến cho việc tấn công các Thợ săn khác trở nên khó hơn, cho dù cậu ấy là Cấp S. Có kỹ năng không bị giới hạn cấp bậc thì sao chứ? Cậu ấy có xài được đâu.
Hơn nữa, 【Vết thương Thầm lặng】 chỉ có hiệu lực khi vết thương vẫn còn đó. Hay nói cách khác, ngay khi đối phương được chữa trị, hiệu ứng hạ chỉ số sẽ biến mất ngay lập tức. Vì thế cậu ấy phải liên tục gây ra vết thương hoặc làm cho đối thủ không thể được chữa trị để giúp cho kỹ năng ấy hoạt động. Tất nhiên là việc đó rất khó khăn cho Thợ săn hệ Hỗ trợ rồi.
Noah, một người sở hữu bộ kỹ năng chuyên hỗ trợ người khác, gờ lại cần người khác hỗ trợ để xài kỹ năng đó.
Nó là kiểu kỹ năng hoàn toàn đối lập với sức mạnh của Noah cũng như là môi trường sử dụng của nó – tuy nhiên, nếu cậu ấy có thể sử dụng nó đàng hoàng thì việc đánh bại một người mạnh hơn cậu ấy hoàn toàn khả thi.
“Thế nào rồi, Noah-ssi?”
Noah trả lời tôi,
– Thời gian đã được giảm xuống rồi ạ!
Kỹ năng nhân đôi tấn công của tôi giúp cho thời gian ứng dụng của 【Vết thương Thầm lặng】 giảm xuống còn phân nửa. Nói cách khác, cứ mỗi 30 giây thì chỉ số của Liette sẽ giảm đi 1%.
Vì Noah ở vị trí phải chống chọi nên nếu thời gian càng ngắn thì mọi thứ càng thuận lợi hơn cho cậu ấy. Việc tránh né các đòn đánh của Liette cũng sẽ dễ dàng hơn, cho dù chỉ trong 5 phút thôi.
“Việc giảm chỉ số tối đa vẫn vậy chứ?”
– Tôi không biết nữa, phần mô tả trên cửa sổ kỹ năng vẫn chưa thay đổi. Tôi chỉ biết là giáng chỉ số của đối thủ sẽ thay đổi mỗi 30 giây thôi.
“Vậy thì bây giờ chúng ta cứ cố chạy lâu nhất có thể thôi.”
– Vâng ạ!
Ngay khi Noah bắt đầu bay cao hơn một tí thì tôi nghe thấy tiếng của Yerimie, con bé có vẻ khá bối rối.
[À… Vừa có vài điều luật mới được thêm vào cho trò chơi đấy ạ. Có vẻ như là có rất nhiều ý kiến cho rằng nên có giới hạn về độ cao và chiều rộng của sàn đấu. Trò chơi sẽ không thể diễn ra suôn sẻ đúng hướng được nếu thí sinh cứ bay lên cao mãi thôi.]
Chậc… Tôi đã cố tình nhắc đến giới hạn độ cao. Cả Yoohyunie, Yerimie và Noah cũng đều im lặng vì họ sẽ có lợi thế hơn. Dù sao thì cũng khá khó chịu khi mà cứ phải đứng nhìn Noah bay đi mà. Ở tiền hồi quy, hình như cũng có luật cấm bay ở vòng hai của trò xếp hạng cấp bậc này.
Yerimie cầm cái loa phóng thanh ở quanh eo con bé,
“Từ lúc này, việc bay quá cao sẽ bị cấm! Chúng tôi không thể đặt ra độ cao nhất định bởi vì đang ở giữa trận đấu, nhưng chúng tôi sẽ cảnh báo nếu như mọi người đạt độ cao khiến chúng tôi nhận định rằng mọi người có ý định rời sàn đấu! Nếu nhận ba cảnh báo thì sẽ bị xem là gian lận!”
Nghe Yerimie nói vậy, Noah quay lại nhìn tôi.
“Chà, chúng ta không thể để bị dán nhãn là ăn gian khi đã đi xa đến mức này. Nhưng, nếu cậu nghĩ mọi thứ đang trở nên nguy hiểm thì cứ bỏ chạy đi nhé. Cho dù là trò chơi hay là thực tế thì kẻ sống sót là người chiến thắng mà.”
Dù sẽ bị coi là gian lận, nhưng Liette không có vẻ sẽ kết trò ở đây. Tất nhiên, cô ta không có ý muốn gập đầu đồng ý. Cậu ấy nên thắng đẹp, nhưng cũng đừng nên rụt rè trước đe dọa cảnh báo rồi lao vào một trận thua trông thấy.
Rầm rầm!
Cùng lúc đó, Liette đã theo sát bọn tôi cùng với những tiếng giậm chân của cô ả. Khi Noah bay cao hơn để né đòn tấn công của cô ta, một âm thanh lớn đã vang lên nhằm thông báo rằng một cảnh báo đã được đưa ra.
“Nếu chỉ bị cảnh báo hai lần thì không sao cả! Một khi những chỉ số của Liette bị giảm đến một mức độ nhất định thì việc hạ độ cao sẽ an toàn hơn!”
Tôi an ủi Noah khi cậu ấy do dự sau khi nghe âm thanh cảnh báo. Vì họ nói rằng họ chỉ đánh giá là gian lận sau khi cảnh báo ba lần nên chúng tôi có thể hi sinh hai lần cảnh báo. Ngoài ra, họ thường sẽ không liên tục đưa ra cảnh báo – và tôi càng chắc chắn về điều đó hơn vì dù Noah đang duy trì độ cao mà cậu ấy đã bị cảnh báo, âm thanh ấy không hề lập tức vang lên lần nữa.
Dù vậy, chúng tôi cũng phải tỏ ra là có biết qua luật nên cậu ấy hạ độ cao một tí.
– Nhóc yếu đuối, em đã làm gì?
Giọng của Liette nghe giống như tiếng gầm từ trong cổ họng vậy. Mới có 5 phút mà cô ta đã nhận ra rồi sao? Tất nhiên là nếu Liette hiểu được chuyện gì đang diễn ra thì cô ta sẽ còn tấn công tàn bạo hơn nữa.
[Á, Liette! Cô ta đang định làm gì vậy?!]
Nghe Yerimie nói vậy, tôi nhanh chóng quay đầu lại để nhìn. Một con hắc long khổng lồ đang đứng trên hai chi sau của nó. Bọn tôi đang ở gần ranh giới quá nên không chạy được nữa mà phải rẽ hướng khác. Liette hẳn đã nhắm trước điều này.
Năng lượng hỗn loạn cuộn xoáy xung quanh cô ta, hung hãn và độc ác; ngay sau khoảnh khắc ấy, con hắc long đâm xuống đất.
Đùng!
Mặt đất bắt đầu bị tách ra. Nếu chỉ có nhiêu đó thôi thì chả có gì đáng lo cả.
Tuy nhiên, cơ thể màu đen đó cứ giẫm đạp mặt đất không ngừng, mãi cho đến khi bề mặt vốn đã bị nứt ấy tiếp tục vỡ ra với một tiếng ầm, mọi thứ bắt đầu bị lộn ngược hết cả lên.
Và mặc dù tôi không biết cô ta đã làm gì nhưng có vẻ như trời đất đã đảo điên. Đất, đá và cây cỏ bắt đầu bay lên từ mọi hướng và ngoài ra, nơi con hắc long vừa đứng–
– Liette đâu rồi?
Con hắc long vừa tạo ra một cái hố bỗng dưng biến mất và chướng ngại vật bao quanh Noah.
“Noah-ssi!”
Nguy hiểm quá! Tôi nhớ rằng bản thân đã từng thấy kiểu trận chiến này.
Tôi lập tức sử dụng 【Chủ Nhiệm】 lên Liette ngay khi vừa hét tên của Noah. Mặc dù tôi không thể nhìn thấy cô ta nhưng tôi vẫn có thể sử dụng kỹ năng – có lẽ bởi vì cô ả đang ở gần hoặc là do tôi xài nó ngay sau khi xác nhận được vị trí của cô ta.
Ngay sau khi đơn phương truyền tải sự hiện diện của Liette cho Noah–
“Ự…”
Sự phản đối kịch liệt khiến tôi choáng váng. Nhưng mà, ngay trước lúc đó thì tôi đã cảm nhận được cô ta rồi. Cô ả đang ở gần, ẩn mình giữa những mảnh vụn trong dạng người của mình. Đúng như tôi dự đoán.
Xoẹt-
Lúc đó, một lưỡi kiếm bất ngờ bay tới, yên ắng đến độ không khí còn chẳng hề dao động. Noah, vẫn đang được chia sẻ cảm quan với cô ta, đã nhanh hơn một bước nhưng lưỡi kiếm đen vẫn xoẹt ngang qua lớp vảy vàng với một vết thương chỉ mỏng như tờ giấy. Nhưng chỉ thế đã khiến máu tuôn ra.
Và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Cây kiếm bay nhảy theo đất đá mới bị hất bay lên rồi rơi xuống như mưa. Mỗi khi Noah suýt soát tránh được một đòn tấn công thì những hòn đá và cây cỏ xung quanh cậu ấy sẽ nứt toác rồi nổ tung. Khung cảnh xung quanh hóa thành một mớ hổ lốn khiến việc bắt kịp chuyển động của Liette thành bất khả thi. Cách duy nhất là dựa vào kỹ năng 【Chủ Nhiệm】và tìm cách tránh nó.
Những tia sáng từ thanh kiếm của Liette liên tục sượt qua những chiếc vảy vàng. Thực tế thì mới được có một lúc thôi nhưng tiếng thở của Noah đã trở nên nặng nề hơn và cuối cùng, hầu hết tất cả những mảnh vụn đã rơi xuống đất.
Liette, người không còn chỗ đặt chân, cũng nhảy xuống đất với bộ mặt lạnh lùng.
Một khi cô ta vừa chạm đất và quay trở về hình dạng của con hắc long, tôi nhanh chóng thu hồi kỹ năng 【Chủ Nhiệm】. Giống như Noah, tôi cũng thở hổn hển dù đã có hiệu ứng Thiên địch của Rauchitas, việc xử lý trở nên khó hơn khi Liette cố tình từ chối. Nếu không có danh hiệu thì có lẽ tôi đã ngất ngay lập tức rồi.
– Anh có sao không ạ?
Noah hỏi trong khi sử dụng trị liệu lên những vết thương nhỏ trên người của cậu ấy. Cậu phải tập trung vào việc né những đòn tấn công nên chưa có thời gian chăm sóc những vết thương đó.
“…Ừ, tôi chỉ hơi choáng thôi.”
Noah tung cánh rộng hơn và bay lượn ngay trên đầu Liette. Con hắc long hung hãn nhe răng nanh ra, như một con sói đang nhăm nhe con mồi của mình.
“Vì Liette đã bắt đầu cảm nhận được nên cô ta sẽ cố gắng tấn công lần nữa.”
Có lẽ cô ta trở về dạng rồng vì nó sẽ giúp chịu đựng việc hạ các chỉ số hơn. Chỉ số tổng quan của Noah tăng kha khá khi cậu ấy ở trong dạng rồng nên chắc Liette cũng như thế. Đặc biệt là chỉ số Thể lực và Sức chịu đựng của cô ta sẽ tăng lên.
“Giảm chỉ số đến đâu rồi?”
– Mới chỉ ở mức 20% thôi ạ.
20%… Nếu, bao gồm chỉ số Ma lực và Nhanh nhẹn, biết rằng chỉ số dạng rồng của Liette rất gần với chỉ số của Yoohyunie, vẫn suýt soát đủ cho Noah xử lý được.
“Chúng ta sẽ nhận thêm một cảnh báo nữa.”
– Vâng!
Liette, người đang lấy đà như thể cô ta sắp nhảy lên và bắt lấy Noah, gào lên đầy giận dữ. Âm thanh la hét của Yerimie cũng vang lên nhanh chóng.
“Cảnh báo lần hai! Nếu các anh bị cảnh bảo lần nữa thì các anh sẽ thua! Cẩn thận đấy!”
Làn gió sắc bén thổi qua tai và ánh nắng oi bức của mùa hè rọi vào mắt tôi – nghĩ lại thì, rồng không bị đổ mồ hôi nhỉ? Noah nhanh chóng sà xuống trước khi bọn tôi bị cảnh báo lần cuối.
Liette ngay lập tức đuổi theo chúng tôi và tấn công Noah, nhưng cậu ấy dễ dàng tránh được nó. Sức mạnh không tưởng có thể dời núi lấp biển vẫn còn ở đó – mặc dù dấu hiệu việc suy giảm chỉ số đã trở nên rõ ràng hơn.
– 30% rồi ạ.
“Việc giảm chỉ số vẫn tiếp tục nhỉ?”
Noah xác nhận rằng nó hoạt động bình thường. Chúng tôi có thể đợi cho đến khi những chỉ số của cô ta rơi xuống còn 50%, nhưng lúc này thì mọi thứ sẽ ổn hơn, khi mà sức mạnh của Liette vẫn còn khủng bố. Tại thời điểm đó.
“Noah, hãy kết thúc nào.”
Noah im lặng. Cậu ấy đảo mắt khắp nơi và nhìn thấy màu xám sáng trên vách đá dựng đứng ở rìa ngọn núi. Noah nhanh chóng bay đến vách đá ấy rồi quay lại để đối mặt với Liette. Bốn chi của cô ta vượt qua vách đá, chân tay của cô ta vẫn còn rất mạnh mẽ. Tôi bám chặt lưng của Noah hết sức có thể.
Bang!
Cùng với một cú đá mạnh để phá bức tường đá vững chắc và phản lực mạnh nhất mà đôi cánh của cậu ấy tạo ra, Noah lao thẳng về phía trước. Liette nhằm vào Noah, như một mũi tên với cặp móng vuốt hướng về phía cậu ấy. Ngay khi vừa nhìn thấy dáng hình hoang dã ấy, tôi lập tức áp dụng 【Chủ Nhiệm】 lên con Hắc Long đó thêm lần nữa, đơn phương gửi những giác quan cho Noah.
Đầu cánh màu vàng di chuyển nhẹ nhàng. Noah hơi lách mình sang một bên và suýt soát tránh được bộ móng vuốt đang lao đến để cắt vụn em ấy. Hàm răng sắc như dao cắn vào không khí và cùng với động lực từ tốc độ của mình, cậu ấy đâm thẳng vào cái cổ dày của con hắc long.
Bộ vảy da màu đen, từng trông chẳng khác gì bức tường sắt, đã bị đẩy lại. Sức mạnh của Noah đã đẩy lùi Riette.
– Hự–!
– Chịịịịị!
Noah hét lên. Rồi sau đó,
Bùm!
Cơ thể của Riette rơi xuống đất. Cô ta ngã sụp xuống, không thể chịu đựng được đòn tấn công có đủ quán tính để bẻ gãy cổ mình. Bốn chi co giật yếu ớt, có lẽ là do dư chấn của quán tính nên cô ả bị tê liệt. Noah vẫn đè cái cổ rung lên vì tiếng gầm gừ của cô ả và nhìn vào đôi mắt đen như màu vảy cô ta.
– Em thắng rồi.
– …Ừ. Giờ sao?
– Chả sao.
– Vì buổi trình diễn?
– Không.
Noah thở dài trong chốc lát rồi tiếp tục.
– Cả chị và em, chúng ta đâu ai quan tâm đến mấy thứ đó đâu đúng không? Tất nhiên, em không thích chị của em. Em căm ghét chị. Em đã muốn giết chị. Nhưng bây giờ việc đó không còn quan trọng nữa. Em không nói là em sẽ tha thứ cho chị. Vì cả hai chúng ta, chẳng ai sẵn lòng trao đi hay nhận lại sự tha thứ ấy.
– Tất nhiên, vì chị không nghĩ rằng mình đã làm gì sai.
Noah mỉm cười như thế cậu biết cô ta sẽ nói vậy. Đó là một nụ cười nhẹ, giống như đây chỉ là cuộc trò chuyện thông thường vô nghĩa vậy.
– Vậy tại sao em lại bỏ qua cơ hội này? Không có lần hai đâu.
– Vì em nghĩ là chẳng có lý do gì để tiếp tục ghét chị cả.
Không quan trọng, cậu ấy không cần thứ đó. Noah nói như thể cậu ấy đang cố gắng hoàn toàn quên đi những gì đã xảy ra trong quá khứ.
– Giờ đây, em được yêu nhiều lắm rồi. Và em cũng thích sống như thế hơn nữa. Thay vì tốn thời gian để ghét chị, em thà làm những việc quan trọng hơn và lấp đầy chỗ trống trong trái tim mình bằng những điều ấm áp hơn. Em sẽ sống mà không có chị.
Liette nhíu mày. Cô ta quằn quại một hồi rồi biến trở về hình dạng người. Sau đó, cô ả lấy ra một lọ thuốc với bàn tay run rẩy rồi lắc nó trước mặt chiếc máy bay không người lái trước mặt chúng tôi.
“Tôi thua rồi. Tôi xài thuốc nha?”
Giọng nói thông báo Noah đã chiến thắng của Yerimie vang lên từ xa. Liette, người vừa uống thuốc, đứng dậy và nhìn về phía em trai của mình.
“Chị hiểu rồi, nhóc yếu đuối.”
– Em là Noah.
“À, Noah.”
Liette gật đầu rồi bật cười.
“Ừ, cái tên đó cũng tốt. Nhưng Noah này, chị có thể cắn đứt đôi cánh của em bất cứ lúc nào. Em biết tính tình của chị mà nhỉ? Cẩn thận đấy.”
– Dạ, chị. Nếu chị xen vào cuộc đời em thì em sẽ cắn cổ chị. Bằng cách nào đó.
“Ôi, có hơi tiếc nuối rồi.”
Liette thô bạo gãi đầu. Nhưng cô không hề do dự mà xoay người và rời đi.
Tôi nhảy xuống khỏi lưng của cậu ấy và Noah cũng biến về hình dạng người. Ngay trước khi tôi kịp hỏi cậu có ổn không, Noah mỉm cười. Đó là gương mặt không hề u ám tí nào.
Nhìn gương mặt tươi cười chẳng hề liếc mắt nhìn người chị đã đi xa, chắc là tôi không cần phải hỏi nữa.
