S-class

Chương 175: Chị em giao chiến (3)

Trans: Rin

Beta : Sách

“Tôi không biết là ngài cục trưởng Song sẽ tới đây.”

Tôi nói với Song Taewon, với hàm ý rằng hôm nay anh Sung nào đó là không cần thiết nữa. Anh ta lặng lẽ trả lời với giọng điệu mang tính nghĩa vụ.

“Nếu không có gì bất thường, một tháng tôi sẽ ghé thăm hai lần. Chủ yếu để hỗ trợ huấn luyện cho Cục Quản lý Thức tỉnh giả và Hiệp hội Thợ săn.”

“Anh đã vất vả rồi.”

Nói chuyện thì phải nhìn vào mặt người khác mà nói. Tôi biết điều này, nhưng mắt tôi cứ vô thức nhìn xuống. Khoảng cách giữa hai cổ áo không được cài nút có hơi rộng nhỉ? Biết là có nhiều khe hở không giúp được vì kích thước quần áo của anh ta, nhưng anh ta vẫn là một công chức mà.

…Thật lòng mà nói, xét theo nhiều mặt thì cái này quá đáng lắm rồi.

“…Quần áo kia không có bị chật một tí nào ạ? Tôi tưởng quần áo thể thao sẽ có nhiều kích cỡ đa dạng hơn chứ?”

Quần áo may sẵn cho những người có vóc dáng cân đối hơn.

“Quần áo thông thường không đủ bền, đây là đồ được may một cách đặc biệt.”

Anh ta nói anh ta thường mặc nó khi đánh giá khả năng vật lý ở cơ sở huấn luyện. Vì cho công cộng nên không có nhiều kích thước.

Và Song Taewon có lẽ đang phụ trách chủ yếu vai trò đánh giá năng lực. Nhờ sự có mặt của anh ta mà hôm nay ở đây có nhiều thợ săn cấp cao hơn mọi khi. Dù có thuộc về công hội nhỏ thì chỉ cần đăng ký là có thể vào được.

“Với huấn luyện căn bản thì chỉ cần đi dungeon cấp thấp là được, nhưng đối với đánh giá chính xác thì cần có thiết bị. Dữ liệu được đo lường sẽ không được lưu riêng mà bị xoá ngay tại chỗ.”

Ngoài khả năng thể chất, có vẻ như người ta thường ghé qua để kiểm tra vật phẩm hoặc trang bị của mình. Cơ sở khá là đa dạng, có thể đo lường nhiều yếu tố như nhiệt độ, độ kịch độc, độ bền, và phạm vi hiệu ứng.

Đúng lúc đó.

Vú~út–

Âm thanh chói tai vang lên, và một cánh tay vươn ra tóm lấy tôi.

Ngay sau đó.

Ầm ầm ầm!!

Theo sau vụ nổ lớn, luồng gió mạnh cùng những mảnh đất vụn bay tứ tung. Tôi được ôm một cách nửa vời nên không bị thương. Những người khác sẽ không bị trầy xước gì vì họ có cấp bậc cao. Nhưng mà chuyện gì đã diễn ra vậy?

“Là phát bắn thử nghiệm của Evelyn.”

Sung Hyunjae nói trong khi ôm lấy tôi từ đằng sau. Nếu là bắn thì có lẽ là dùng cung chăng? Nhìn tàn cuộc thì cứ như vừa sử dụng súng phóng tên lửa ấy.

“Tại sao không đi tìm một dungeon tốt mà lại tới đây làm loạn lên vậy?”

“Để đo lường tốc độ theo từng khoảng cách. Cô ấy nói nói kỹ năng của mình có chút vấn đề, và nó đúng là hơi chậm thật.”

Với âm thanh đó thì tôi không nghĩ như vậy.

“Dù sao thì, là mỹ phẩm à?”

“Là kem chống nắng. Yerimie bảo tôi phải dùng nó.”

Con bé đắp từng lớp từng lớp lên mặt tôi, nói rằng tôi phải giữ gìn làn da cấp F này. Sau đó nói con bé sẽ ổn thôi vì có làn da cấp S. Nhưng mà, mùi hương có hơi nồng.

“Anh có thể thả tôi ra được rồi.”

“Nói thẳng thắn ra thì cậu có thể tiếp tục dựa dẫm vào tôi vẫn được mà.”

Ôi, anh ta đang nói cái quái gì vậy. Tôi đang tự hỏi anh ta tự nhiên đang nói cái gì thì nhớ lại chuyện hôm qua.

“…Evelyn-ssi đã nói gì với anh vậy?”

“Trước tiên, tôi xin lỗi vì để cô ấy sử dụng kỹ năng lên cậu. Rất thô lỗ dù đối tượng là người muốn điều đó.”

Chẳng hiểu sao lòng tôi lại nóng bừng. Thô lỗ… Cũng đúng.

…Nhưng tôi chắc chắn là anh ta đã sử dụng kỹ năng của Evelyn khắp nơi mà nhỉ.

“Ngoài tôi ra, anh có xin lỗi những người khác không?”

“Tôi không để cô ta sử dụng kỹ năng lên những người mà làm tôi thấy có lỗi.”

À, vâng. Tôi không để tâm có bao nhiêu người làm anh ta phải xin lỗi. Dù sao thì hiện tại tôi đang nghĩ tới thứ khác.

“Gì nhỉ, tôi ổn mà. Và nó cũng không có gì nhiều. Tôi chỉ nói Sung Hyunjae-ssi là người tốt, và cả thế giới đều biết điều này rồi. Tôi chắc chắn là không có bất cứ một ai có ý nghĩ trái ngược hết.”

Khi cuộc sống mệt mỏi khó khăn, rất dễ để hình dung rằng sẽ có một ai đó thay tôi giải quyết mọi việc, để tôi giải trí và ăn uống. Giống như một phú bà hiện ra nói ‘Tôi là ông bà của cậu’ hoặc là khi tôi bị xe tông và người lái xe lại là hoàng tử mỏ dầu, rồi bồi thường tôi 10 triệu won. Những thứ vô nghĩa giống như vậy.

“Cậu có vẻ rất cẩn trọng dù nói rằng nó không có gì lớn lao, Han Yoojin-gun.”

“Tôi có thói quen hay cẩn thận một cách không cần thiết. Người ta có câu ‘Cẩn tắc vô ưu’ mà phải không? Cẩn trọng cũng không có gì xấu cả.”

Dù sao thì thả tôi ra đi. Noah-ssi đang bồn chồn kìa. Tôi cố gắng thoát khỏi tay Sung Hyunjae nhưng lại nghe âm thanh chói tai lần nữa. Lần này vụ nổ theo sau xảy ra nhanh hơn trước. Lần này, Noah sải cánh rộng ra và che chắn những mảnh vụn hướng về phía tôi.

“…Cô ta định làm cái này tới khi nào?”

“Chúng tôi đã báo với Hiệp hội là 10 lần.”

“Bao gồm cả lần thử của Sung Hyunjae-ssi sao? Tôi không biết anh có thể dùng cung đó.”

Tôi nói rồi đưa mắt nhìn cây cung anh ta đang cầm. Dáng vẻ giống như một cây cung thông thường.

“Không phải là vũ khí chính của tôi, nhưng tôi có thể thuần thục sử dụng những món khác. Đặc biệt là mũi tên cô ta nhận được lần này rất hữu dụng, nên tôi đi theo để thử dùng nó.”

Nó là rất tiện lợi để làm vũ khí dự phòng. Tuy nhiên, bản thân cung tên rất hiếm, và rất khó xài vì giá thành của mũi tên rất đắt đỏ. Nó là vũ khí xa hoa đối với thợ săn cấp thấp.

Khi tôi kêu anh ta thả ra một lần nữa thì anh ta mới chịu buông tay. Noah-ssi hướng đầu về phía tôi như thể đã chờ nãy giờ, rồi lườm Sung Hyunjae.

– Tôi nghĩ Yoojin-ssi nên đi vào bên trong.

“Tôi chỉ cần sử dụng Eunhye một chút là được. Chúng ta cần phải tập hợp những người có thể đối đầu với cậu.”

Trước khi tôi nhận ra thì bảy thợ săn trên sân đã đi mất. Dù họ có là tôi thì họ cũng không muốn bén mảng lại gần trưởng hội Sesung. Như tôi nghĩ, hôm nay anh ta không hữu dụng tí nào.

“Ngài Cục trưởng Song, ở đây có bao nhiêu thợ săn cấp A ạ?”

“Hiện tại đang có mười bảy người, và thêm chín người khác đã đặt lịch từ trước.”

Hai mươi sáu người. Không đủ. Nhưng mà, cái này không cần phải làm trong một ngày.

“Ở đây có thiết bị phát sóng phải không? Tôi có thể sử dụng nó được chứ?”

Song Taewon nhìn tôi như muốn hỏi tôi lại muốn làm gì nữa. Khi tôi bảo rằng tôi muốn tập hợp người để đánh giao hữu với Noah để chuẩn bị cho trận chiến với Liette, anh ta dẫn tôi vào phòng phát thanh. Ngoài Noah, người đã trở lại hình dạng người, Sung Hyunjae cũng đi theo để xem anh ta có việc gì để làm không.

Anh đi ra chỗ khác đi. Vì đây là nơi mà thợ săn cấp cao đến để kiểm tra năng lực, nhân viên của phòng phát thanh không phải là người chưa thức tỉnh mà là một thợ săn phòng thủ trung cấp. Với vẻ mặt ấp a ấp úng khi thấy một nhóm thợ săn cấp S đi vào, nhân viên bật micro lên.

[Đây là thông báo cho toàn thể thợ săn đang có mặt tại cơ sở huấn luyện. Vào 2PM hôm nay, sẽ có sự kiện thi đấu đơn giản ở sân vận động 1 thuộc cơ sở huấn luyện. Một số phần thưởng sẽ được trao, bao gồm trang bị cấp A, nên xin mọi người vui lòng tham gia.]

Chỉ cần một trang bị cấp A là đủ để tập hợp những cấp A nhàn rỗi.

Sẽ tốt hơn nếu họ kể cho người khác và gọi đủ 41 người.

“Một sự kiện à?”

Cuối buổi phát thanh, Sung Hyunjae lẩm bẩm một cách mờ ám.

“Tôi không thể không hỗ trợ Han Yoojin-gun trong việc tổ chức sự kiện được.”

“Không cần thiết đâu.”

Tôi ra hiệu cho nhân viên trạm phát thanh tắt micro ngay lập tức. Nhưng anh ta vẫn đứng yên đó và nhìn xung quanh. Thay vào đó, Song Taewon bước lên.

“Xin anh đừng làm tăng thêm khối lượng công việc một cách vô lý nữa.”

“Tôi chỉ đang cố gắng bày tỏ tình cảm của mình thôi mà, anh thật quá đáng.”

Tôi không cần tình cảm của anh. Xin hãy cất nó vào đi. Sung Hyunjae bước lại gần micro. Đồng thời, tay phải của Song Taewon giật giật. Ánh mắt đen láy đó toát ra một sự lạnh lẽo. Áp lực giữa hai người làm Noah dựng thẳng người lên. Anh nhân viên tội nghiệp tái mặt đi như bị khó thở.

“Đương sự ở đây là tôi đã nói là không cần rồi mà, nên xin hãy bỏ qua đi ạ.”

“Có vẻ như Han Yoojin-gun không thấy thuyết phục vì sự thiếu chân thành của tôi. Tôi quyết định từ bây giờ mình sẽ chủ động hơn.”

Ngay khi nghe lời nói đó, tôi thấy như mình sắp tiêu rồi. Anh ta đã làm rất nhiều rồi, giờ anh ta còn định làm thêm chuyện điên rồ gì nữa vậy? Ngoài ra, bây giờ, vấn đề không phải là sự chân thành; anh ta không phải đang diễn kịch à? Có vẻ như câu trả lời của tôi đã làm phật lòng anh ta.

Sung Hyunjae tiến thêm một bước nữa và mắt Song Taewon hướng về thiết bị phát thanh. Anh ta có lẽ đang băn khoăn về việc phá hủy nó nếu chuyện không thành. Chân Song Taewon khẽ chuyển hướng. Đồng thời, Sung Hyunjae quay đầu lại nheo mắt nhìn anh ta.

“Nếu anh nhe nanh ra, đừng quên ai sẽ là người bị đổ lỗi.”

Và rồi anh ta dừng chân trước micro mà không lưỡng lự. Đến cuối cùng, Song Taewon vẫn không di chuyển, và Sung Hyunjae thông báo với chất giọng trong trẻo như một phát thanh viên.

[Đối với phần thưởng của sự kiện này, nhà tài trợ là công hội Sesung sẽ cung cấp trang bị cấp S là Tử Sắc Sâm Lâm Hoàn.]

…Này, đợi chút. Anh nói trang bị cấp S là sao, anh đang tăng khối lượng công việc lên đó. Rồi điện thoại tôi đổ chuông. Là Yoohyunie. Khi tôi bắt máy thì em tôi nói bằng giọng giận dỗi.

[Tại sao Sesung lại tài trợ cho sự kiện do anh tổ chức mà không phải là Haeyeon?]

“Đó là vì Sung Hyunjae… Sao em biết được chuyện này?”

[Một thợ săn ở cơ sở đã liên lạc với em. Haeyeon cũng sẽ tài trợ cho anh.]

Em ấy than phiền, hỏi rằng sao tôi không nói trước cho em ấy. Tôi cũng không định để chuyện này xảy ra từ đầu mà. Tôi cố gắng an ủi em ấy, nhưng em tôi không chịu nhường bước, và cái gã Sung Hyunjae kia có vẻ như đang hứng thú gây ra chuyện lớn hơn. Cuối cùng thì hội Haeyeon đã đưa ra trang bị cấp S. Tôi cực kỳ áy náy nhìn Song Taewon.

“Tôi không có ý định để chuyện này xảy ra đâu, nên xin lỗi anh.”

“…Vẫn chưa có luật lệ nào ngăn cấm tổ chức sự kiện có liên quan đến thợ săn, nên xin hãy dời ngày lại.”

Song Taewon vừa nói vừa nhìn Sung Hyunjae với ánh mắt mệt mỏi. Với hai món trang bị cấp S đặt lên bàn cân thì thợ săn từ cả nước chắn chắn sẽ tụ lại một chỗ. Chuẩn bị cho mớ lộn xộn này trong thời gian ngắn là một điều khó khăn. Trước ánh nhìn nặng trĩu của Song Taewon, Sung Hyunjae cười rạng rỡ đến chói mắt.

“Vì dạo gần đây có rất nhiều tai nạn trong giới thợ săn, sao chúng ta không khuấy động bầu không khí bằng một sự kiện nhỉ?”

Anh ta đã cố tình làm như vậy. Song Taewon thở dài mà không thèm nói gì thêm. Bộ dạng của anh ta làm tôi thấy có lỗi. Tôi muốn huỷ bỏ sự kiện, nhưng đã từ bỏ vì nghĩ rằng Sung Hyunjae sẽ tự đi tổ chức sự kiện luôn.

Thà là để nó nằm trong tay tôi. Nếu rơi vào tay anh ta thì sự hỗn loạn sẽ tăng hơn gấp đôi mất. Tất nhiên, tôi tự kéo bản thân vào vì tôi là người bắt đầu vụ này.

“Hãy chọn ngày cuối tuần để tổ chức. Chúng tôi sẽ hợp tác với Hiệp hội nhiều nhất có thể. Bản thân nó không xấu nên xin anh đừng nghĩ nhiều.”

“Cảm ơn cậu.”

“À không, đáng lẽ tôi nên thông báo sự kiện khi trưởng hội Sesung không có mặt. Tôi đã lơ đễnh rồi.”

Tôi chỉ định tìm đối thủ cho Noah, nào ngờ Sung Hyunjae lại chen vào như thế này. Cứ cho là chúng ta đang tổ chức thi đấu xếp hạng đi, tôi phải đi chuẩn bị. Sự kiện cho thợ săn thượng cấp với phần thưởng là 2 trang bị cấp S đã lên bảng tin chiều hôm đó. Giá trị của chúng có thể không mắc bằng vũ khí.

Chúng cũng là vật phẩm có giá trị tương đối thấp nhưng vẫn vượt mức hàng tỷ. Trên hết, trang bị cấp S không thể mua chỉ bằng tiền được. Thông thường, chúng sẽ được bán thông qua đấu giá hoặc ưu tiên cho thợ săn cấp S, nên đây là cơ hội mà cấp A không thể bỏ lỡ được.

“Cháu cũng muốn có chiếc nhẫn đó. Lựa chọn của nó rất tốt. Cháu có thể tham dự không? Cháu không có nhiều kinh nghiệm nên có thể coi như là một cấp A.”

Yerimie, người đang ăn gà, mở miệng nói.

“Không được. Thợ săn cấp S bị cấm tham dự.”

Sẽ rất khó để đối phó. Nếu các cấp S tham gia thi đấu, sẽ không có đủ trị liệu sư cho cấp A. Trong quá khứ, vào những đợt đánh bảng xếp hạng, quy mô được dựa trên sự hợp tác của Thánh nữ. Dù có là thợ săn thiện chiến, mạng sống của mình vẫn quý giá.

‘Mình cần sự giúp đỡ của cô ta để tổ chức một cuộc thi xếp hạng đàng hoàng.’

Tôi nên đến thăm cô ta một lần. Không biết cô ta có chịu giúp không, nhưng tôi phải đến gặp cô ta, dù không phải là vì thi đấu xếp hạng. Năng lực vẫn là năng lực, nếu tôi kể cho cô ta sự thật về dungeon và nhờ cô ta hợp tác thì cũng được.

“Cơ mà, ahjussi đã rửa mặt kỹ chưa? Vì đã có thêm trau chuốt nên phải rửa mặt thật sạch.”

“Hử?”

“Chú chưa làm à. Xin hãy lại đây.”

Yerimie lấy giấy thấm dầu trên mặt rồi kéo tôi dậy. Sau đó, những kiến thức mà tôi không có hứng thú học hỏi lại tăng lên một tí. Cái này, nó phiền phức quá. Sự kiện tỉ thí thợ săn trở thành đề tài được bàn tán sôi nổi, thậm chí các đài truyền hình còn tranh giành quyền được phát sóng. Tới cả nước ngoài, họ cũng thể hiện sự hứng thú. Hiệp hội Thợ săn cũng chọn lựa thời cơ này mà chủ động thoát khỏi hình ảnh đáng xấu hổ trong thời gian qua.

Vòng chung kết sẽ được giao cho Hiệp hội để họ tự dựng chương trình riêng, thay vào đó, tôi tập trung sức lực vào sắp xếp cho vòng loại. Mục đích ban đầu là để Noah đánh bại 41 thợ săn, nên tôi nhờ họ chọn ra những thợ săn cấp cao có sức chiến đấu thỏa yêu cầu vào vòng chung kết để đối đầu với một cấp S.

Nhờ vào đó, Noah dễ dàng đạt được điều kiện tiếp nhận kỹ năng và có được Vết thương thầm lặng (S). Và rồi hôm trước ngày diễn ra sự kiện, Liette cùng Kang Soyoung rời khỏi dungeon.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments