Trans: Đan
Beta: Houmahome
“Anh thực sự không cần phải đến sao?”
Hôm nay đáng ra tôi phải đến Cục Quản lý Thức tỉnh giả hoặc Hiệp hội Thợ săn để làm nhân chứng trong vụ việc của Choi Seokwon. Nhưng đứa em này lại nói tôi không cần phải đến.
“Bởi vì mọi người xung quanh đều nghĩ anh không có kỹ năng nào liên quan đến chiến đấu. Anh cũng chỉ là nhân chứng nên không có lý do gì để đến đó. Chúng ta có thể giao việc đó cho thợ săn Kim Minee. Hơn nữa MKC cũng đang có tranh chấp với chúng ta.”
“Họ đang ở trong giai đoạn khá nhạy cảm. Vậy nên nếu anh định gặp ai đó hãy để việc đấy cho em. Rất nhiều người đang có ấn tượng xấu với Haeyeon và chuyện đó thì không có gì tốt đẹp cả.”
Những Thợ săn đi theo Choi Seokwon cũng nhận được lời đề nghị tham gia công hội của em tôi, vậy nên không còn nghi ngờ gì nữa. Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng bọn họ sẽ dám làm loạn lên khi không có Choi Seokwon và dù sao thì Yoohyunie cũng sẽ bảo vệ tôi thôi.
“Hãy quan tâm nhiều tới Kim Minee.”
Tuy đã hài lòng với các điều kiện trong hợp đồng nhưng cậu ấy vẫn chỉ là người vô tình bị cuốn vào vụ việc thôi. Đi cùng với Yoohyunie đến trước cửa, tôi hét vào phòng khách.
“Yerim-ah, nhóc không đi sao?”
“Tôi sẽ đến muộn một chút.”
“Có ổn không đó? Nhóc bảo nhóc có lớp học lúc 10 giờ mà. Vì không mang nhiều đồ đạc nên nhóc còn phải phải ghé qua ký túc xá nữa. Hãy chuẩn bị rồi ra đây nhanh lên.”
Cô nhóc chỉ mang đồ chơi và những thứ linh tinh chứ không hề mang đồ dùng học tập theo. Một lúc sau, Yerimie vừa càu nhàu vừa bước đến.
“Chú không cần phải gấp gáp như vậy đâu. Tôi có thể bay giống như hội trưởng mà. Trong khi chú phải đi lòng vòng mới tới nơi thì tôi có thể bay thẳng một đường và tới luôn.”
Yoohyunie nhìn xuống Yerimie đang hứng khởi khoe khoang một cách khinh bỉ.
“Não phẳng thật đấy.”
“Anh nói cái gì cơ?!”
“Yoohyunie chỉ có kỹ năng thay thế cho kỹ năng bay thôi nhưng hai người đừng cãi nhau chỉ vì chuyện đó chứ.”
Đêm qua, tôi gần như đã không ngăn được họ đánh nhau. Sáng hôm nay đang ăn đột nhiên cũng có vài cây đũa bị phi thẳng vào tường. Tuy nhiên đó không phải là một cuộc cãi vã, chỉ là một chút bất đồng thôi. Họ chỉ bình tĩnh lại sau khi tôi cằn nhằn với họ rằng với cái chỉ số cấp F này thì tôi rất có thể sẽ chết vì dư âm của trận chiến giữa chúng nó mất.
Cuối cùng hai đứa đã khoanh tay đứng cạnh nhau và lặng lẽ xin lỗi. Nếu không phải vì đang giả vờ tức giận thì tôi cũng muốn lấy máy ra để chụp lại cái khung cảnh đáng yêu này rồi.
“Nó khác nhau hoàn toàn! Làm sao có thể so sánh việc chạy và bay giống nhau được? Hơn nữa, việc xài Lam Liễu Diệp ở bên ngoài ngục tối rất phiền toái. Ai sẽ là người dọn dẹp chúng nếu chúng rơi vãi khắp nơi cơ chứ?”
Vì nó không phải là lá thật, cũng như vì nó là một kỹ năng nên chúng sẽ biến mất sau đó thôi. Tuy nhiên nếu không nhìn kỹ thì rất có thể sẽ nhầm lẫn thật. Tôi nhanh chóng chuyển chủ đề trước khi Yoohyunie có thể chỉ ra điều đó và cười nhạo Yerimie tiếp.
“Yerim-ah, chìa khóa của nhóc đây. Tôi sẽ sớm đổi toàn bộ thôi nhưng cứ mang nó theo nhé.”
Tôi đưa chiếc chìa khóa mà mình nhận được từ trước do Song Taewon gửi. Nếu chỉ có một mình Yoohyunie chuyển tới thì tôi cũng không bận tâm lắm đâu, nhưng vì có thêm Yerimie nên chìa khóa cửa không thể để nguyên như vậy được. Các công hội khác có thể phản đối nhưng ngay từ đầu đây đã là nhà của tôi rồi nên không có vấn đề gì cả.
Nếu họ thực sự không thích điều này thì có thể hủy hợp đồng. Dù sao thì Sesung và Breaker cũng sẽ không làm điều đó đâu.
“Tôi giữ nó được sao?”
“Tất nhiên rồi, nhóc cũng sống ở đây mà. Nếu nhóc không có chìa khóa mới kỳ lạ đúng chứ?”
“Đúng vậy.”
Yerimie hào hứng cầm lấy chiếc chìa khóa. Tôi tiễn hai đứa trẻ đến cửa trước và tiện chỉnh lại trang phục cho họ. Yoohyunie thì ổn nhưng đồ của Yerimie bị dính một chút lông đỏ do lúc nãy đã ôm Peace. Sau đó tôi dùng con lăn vải mà nhà tôi để ở cửa trước để phủi đi.
“Hôm nay anh có tính đi đâu không?”
“Có, anh tính đi gặp Myeongwoo.”
“Nếu có chuyện gì xảy ra, anh phải gọi cho em ngay. Và nhớ đừng bao giờ đi bộ một mình kể cả trong tòa nhà.”
“Đừng lo anh sẽ ở cùng với Peace và Noah-ssi mà.”
Đứa trẻ này kém tôi 5 tuổi nhưng nó cư xử cứ như một ông bố phải bỏ đứa con lại một mình ở nhà vậy. Về mặt tinh thần thì anh lớn hơn em cả chục tuổi đấy, cái thằng nhóc chết tiệt này. Bên cạnh em ấy, Yerimie cũng nhìn tôi với vẻ mặt tương tự.
“Chú cũng có thể gọi cho tôi. Tôi sẽ bay tới ngay mà.”
“Ừ ừ hãy cố gắng học thật chăm chỉ nha. Đừng lười biếng chỉ vì nhóc có thể dễ dàng vào đại học nghe chưa.”
“Ài…đáng ra phải có một kỳ nghỉ rồi chứ.”
“Gần đến khoảng thời gian bắt đầu cấp 2 rồi. Sau đó là lớp học bổ túc. Nhóc biết đấy, tôi đã yêu cầu nhà trường gọi cho tôi ngay nếu nhóc không chịu nghiêm túc trong lớp học.”
“Vâng vâng tôi học xong rồi sẽ quay về ngay thôi.”
“Em sẽ trở về sớm thôi.”
Hai đứa nhóc sánh vai nhau đi ra ngoài. Nhìn bộ đôi đó biến mất qua trước màn hình mini ngay trước cửa tôi nhẹ nhàng đóng cổng lại.
Khi tôi quay lại phòng khách, Peace theo sát tôi, tôi nhìn thấy căn phòng tầng hai đã được rèm che phủ. Chắc là Yerimie đã bay đi lấy nó vào buổi sáng nay. Nhóc ấy đã đấu tranh đến cùng khi tôi hỏi nhóc ấy có muốn xây một bức tường để che tạm thời thay vì là một tấm rèm hay không. Nhưng để thế này tiện thật, khi về chỉ việc bay lên, mở rèm rồi đi vào và khi ra ngoài cũng vậy.
“Ít nhất nhóc cũng nên kéo rèm lại chứ.”
Tôi lưỡng lự một lúc rồi đi lên cầu thang. Yerimie nói rằng con bé không quan tâm nếu tôi đi vào phòng của con bé nhưng tôi vẫn cảm thấy do dự, dù sao con bé cũng là một cô gái mà.
“Peace, đừng vào. Lông của con sẽ rơi khắp nơi mất.”
Peace kêu một tiếng rồi đứng lại. Phòng của tôi dính đầy lông của nhóc thôi là đủ rồi. Tuy bây giờ lông đã ít rụng hơn, nhưng khi thời tiết trở nên nóng hơn thì Peace thường rụng lông rất nhiều.
Bước đến căn phòng ở tầng 2, nó không có bất kỳ một món đồ nội thất nào ngoại trừ một chiếc giường và chiếc tủ ngăn kéo nhỏ được chuyển đến vào lúc nửa đêm. Có một chú búp bê lớn nằm ở giữa chiếc giường lớn mà Yerimie đã tự chọn cho mình và nhóc ấy còn nói rằng mình muốn một chiếc giường lớn hơn thế này nữa, một nửa tấm chăn trên đó đã rũ hẳn xuống sàn.
Tôi bước tới dọn giường và kéo chiếc rèm lại. Tôi nghĩ mình nên mua thêm đồ đạc cho nhóc ấy nhưng tôi nên mua gì bây giờ? Sẽ cần thêm một cái bàn và một cái tủ quần áo, Yoohyunie cũng cần có một cái bàn học.
“Tối nay chúng ta sẽ cùng nhau đi mua nội thất nhé.”
Yoohyunie có thể sẽ cần mua thêm thứ gì đó. Chúng tôi có thu nhập khá cao, vì vậy tôi nên sắm cho chúng những thứ tốt nhất. Bàn ghế cho trẻ thì nên mua ở đâu là tốt nhất nhỉ? Ngoài ra tôi cũng cần mua thêm bát và thìa, nếu trong tương lai chúng ta vẫn ở chung với nhau.
…Tâm trí tôi tự nhiên trống rỗng như thể vừa chết lặng trong giây lát.
Hồi trước tôi đã từng ngồi đợi và tin rằng em ấy sẽ quay trở lại bên mình. Không biết là đã chờ trong bao lâu rồi nhưng có lẽ đến tận bây giờ tôi vẫn không thể rũ bỏ được điều đó. Và thật sự thì em ấy đã quay lại. Tôi muốn được hoàn toàn chìm đắm vào cái khoảnh khắc hiện thực hạnh phúc này. Nhưng… nhưng…
-Chíp.
Trước khi tôi kịp nhận ra thì Chirpie đã lơ lửng trước mặt tôi còn Peace thì đang rên rỉ lo lắng mà vẫn nghe lời tôi không hề di chuyển khỏi chỗ ban đầu. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ trên tủ ngăn kéo, Có vẻ như đã hơn nửa tiếng trôi qua kể từ khi bọn trẻ rời đi và tôi thì đã đứng ở đây ngơ ngác rất lâu rồi.
“Được rồi, chúng ta đi xuống thôi.”
Khi tôi bước xuống cầu thang, Peace nhanh chóng tiến tới và dụi vào chân tôi. Và sau đó điện thoại di động của tôi reo, là cuộc gọi đến từ gia sư của Yerimie. Yerimie vẫn chưa đến học sao? Cô nhóc đã rời đi được một thời gian dài rồi mà? Tôi gọi điện cho Yerimie.
[Ách, ông chú à! Blue rủ tôi đi chơi nên… chúng tôi bay đến đó ngay bây giờ đây.]
Ngay khi vừa nhận được điện thoại, cô nhóc đã ném cho tôi một lời bào chữa, nghe giọng của nhóc ấy có vẻ vui nên tôi cũng đỡ lo hơn.
Dọn dẹp xong hết mọi thứ và tôi cũng bắt đầu rời khỏi nhà. Không chỉ Peace mà Chirpie và Bellaré cũng đi theo tôi. Thật mừng vì Comet đang ngủ, sẽ rất khó nếu phải mang tất cả bọn chúng đi khắp nơi. Peace đi đầu và không nũng nịu đòi tôi bế, chắc rằng nhóc ấy cũng nhận ra rằng tôi đang mệt.
“Ba rất tự hào về con.”
Những đứa con của tôi thật tuyệt đến mức đó chính là vấn đề.
Trên đường đến tòa nhà tôi đột nhiên nghe thấy tiếng vỗ cánh. Nhìn lên trên thấy Noah đang nhẹ nhàng đáp xuống chỗ tôi và mỉm cười bẽn lẽn hơn bình thường.
“Xin chào, Yoojin-ssi.”
Chào tôi xong, cậu ấy lưỡng lự rồi nói tiếp.
“Tôi… Nghe nói rằng hội trưởng hội Haeyeon và thợ săn Park Yerim sẽ chuyển sang sống cùng với Yoojin-ssi.”
“Chắc hẳn tin đồn bây giờ đã lan rộng rồi.”
“Tối qua đã xảy ra chút chuyện.”
Chà, Yerimie thì bay qua bay lại trong khi đang vác một chiếc giường lớn còn Yoohyunie thì đang cố đốt chiếc giường đó và khẳng định là bản thân không cố ý. Sau vụ đó mà không có tin đồn nào thì mới là kỳ lạ.
“Không rõ vì sao nhưng Yerimie cũng sẽ chuyển vào nhà tôi. Nhóc ấy chắc chắn đã cảm thấy rất cô đơn khi phải sống một mình khi còn rất nhỏ.”
Nhóc ấy thậm chí còn nhỏ tuổi hơn cả Yoohyunie, em trai tôi, nên chuyện đó không có gì là kỳ lạ cả.
“Tôi hiểu rồi. Thợ Săn Park Yerim vẫn còn nhỏ… còn tôi thì không còn nhỏ nữa.”
“Cậu lớn tuổi hơn Yerim nhưng cũng rất nhỏ-, à mà không.”
Cậu ấy có thể cảm thấy tồi tệ nếu tôi đối xử với cậu ấy như một đứa trẻ mất. Tôi cảm thấy cậu ấy như một đứa trẻ bé bỏng vậy nhưng tôi lo lắng rằng mình sẽ có biểu hiện hơi thái quá. Thông thường ở độ tuổi như vậy, người ta sẽ muốn mình trông thật trưởng thành. Hơn nữa, cậu ấy cũng từng là một hội trưởng công hội nên nếu tôi làm vậy thì trông có vẻ khá thô lỗ.
“Noah-ssi là một người lớn đáng tin cậy mà.”
“…Vâng.”
Cách Noah trả lời có một chút hờn dỗi. Sao cậu ấy lại tỏ vẻ thất vọng nhỉ?
“Noah-ssi?”
“Không có gì, chỉ là hồi trước anh có nói rằng tôi có thể ở nhà của Yoojin-ssi khi mà có chị tôi ở gần đây.”
“Đúng vậy, nhưng giờ Liette đang ở trong dungeon nên cậu sẽ yên bình trong một thời gian.”
“Vâng… đúng là như vậy.”
“Và nếu cậu đánh bại được Liette lần này, cậu có thể giải thoát được rất nhiều nỗi lo lắng cho mình.”
Như vậy cậu ấy có thể trở nên đủ tự tin mà không cần phải trốn tránh bất kỳ cái gì nữa. Nghe nói vậy, Noah trông như thể sắp nổ tung vậy, còn tôi thì hơi bối rối. Cậu ấy đang lo lắng về việc chống lại chị gái mình hay sao? Chắc hẳn cậu ấy đang rất sợ hãi.
Cô ta là tâm điểm của nỗi sợ hãi bấy lâu nay đã đè nén lên cậu ấy từ khi còn nhỏ. Thật sự không dễ dàng nếu muốn thoát khỏi những xiềng xích đó và tự do. Tôi đưa tay ra và vỗ nhẹ vào vai của Noah.
“Đừng cảm thấy áp lực quá. Dù thắng hay thua thì cũng cho thấy rằng cậu đang cố gắng tiến lên từng bước mà.”
“…Yoojin-ssi, ý tôi là… Đó là, tôi…”
Noah lẩm bẩm gì đó nhỏ đến mức tôi không thể nghe thấy. Nhưng khi tôi hỏi cậu ấy nói lại thì cậu ấy liền đỏ mặt.
“Không, thực ra, tôi cũng…”
Cậu ấy lẩm bẩm một lúc rồi đột nhiên biến mất. Có vẻ như cậu ấy đã kích hoạt kỹ năng Ẩn thân của mình ngay trước mặt tôi nhưng vì chỉ số của tôi thấp nên không thể cảm nhận được một chút dấu vết nào.
“Noah-ssi?”
Một bàn tay vô hình nhẹ nhàng đỡ lấy tôi khi tôi định bước về phía trước.
“Tôi sẽ theo anh như thế này.”
Tại sao cậu ấy lại làm vậy chứ? Sau khi bảo cậu ấy muốn làm gì cũng được, tôi lại bước tiếp. Không giống như tôi, Peace có thể đã nhận ra từ sớm và nhìn thẳng vào cậu ấy. Khi bước vào tòa nhà, tôi giả vờ như mình không hề biết đến sự tồn tại của cậu ấy. Có lẽ vì Myeongwoo ở đây nên có khá nhiều thợ săn lảng vảng quanh sảnh tầng trệt. Có nên mở một quán cà phê ở đây không nhỉ? Những thợ săn cấp cao có khá nhiều tiền, vì vậy tôi nghĩ nó vẫn sẽ kinh doanh tốt ngay cả khi để giá đắt.
Xưởng của Myeongwoo đã đã được canh gác nghiêm ngặt hơn trước. Hẳn là đã có một số thợ săn cố gắng xâm phạm nơi này. Mặc dù nó đã được xử lý mà không gây một chút bạo động nào nhưng rất ít thợ săn cấp cao muốn gây thù với Myeongwoo.
“À thì ở đâu cũng sẽ có mấy tên ngốc làm liều.”
Người thợ săn được thuê làm bảo vệ phía trước cửa Lò Rèn nói với tôi rằng hội của họ đã bị trừng phạt nghiêm khắc.
Nội thất bên trong Lò Rèn đã được tân trang lại. Một vài khuôn mặt xa lạ cũng đã xuất hiện, Seo Dongbaek, người mà tôi đã từng gặp trước đây, đi đến phía tôi với khuôn mặt vui vẻ.
“Chào mừng, anh đến đây để gặp sư phụ có phải không?”
“Sư phụ?”
“Vì thầy ấy bắt đầu dạy tôi chế tạo vũ khí một cách nghiêm túc nên tôi đã gọi thầy ấy là sư phụ.”
Vậy là cậu ấy cũng đã bắt đầu truyền bá kỹ năng này. Nghĩ lại thì, Lee Minseok ở đằng kia cũng đang chế tạo một thứ gì đó chứ không phải còn là sửa chữa nữa.
“Tuy đang có khách nhưng nếu là Han Yoojin-ssi thì sẽ ổn thôi. Xin mời đi lối này.”
Có khách sao? Khi đi theo Seo Dongbaek, tôi thấy Myeongwoo đang đứng cùng một người khác trước vạch mana. Đó là một người phụ nữ với mái tóc tết lỏng lẻo và cặp kính tròn, Thợ săn cấp S của Sesung, Evelyn. Cô ta đang nhìn chằm chằm vào Myeongwoo đang cầm một mũi tên. Có vẻ như Evelyn chính là chủ nhân của mũi tên mà cậu ấy đã chế tạo ra trước đây.
“Yoojin-ah.”
Myeongwoo nhận ra tôi đang đứng gần đó bỗng buông bỏ vẻ mặt nghiêm túc và mỉm cười. Đã khá lâu rồi kể từ lần cuối tôi gặp cậu ấy nhưng có vẻ như cơ thể cậu ấy đã khá hơn trước. Mặc dù Evelyn là phụ nữ, nhưng cô ta cũng là một thợ săn hạng S, cao và có thân hình cân đối nên cậu ấy như bị dìm hẳn đi khi đứng cạnh cô ta.
…Cả hai người trông khá hợp nhau. Phải chăng cậu ấy đã làm mũi tên đó cho Evelyn vì cô ta thích chúng?
“Hi vọng tôi không làm phiền hai người.”
“Không hề có chuyện đó đâu, cậu vào đi.”
Khi tôi bước đến gần, Evelyn nhìn tôi đầy hứng thú.
“Anh là Candy Box mà tôi được biết đây sao? Rất vui vì được gặp mặt.”
“…Vâng?”
Tại sao cô ta lại gọi tôi là ‘hộp kẹo’? Đúng lúc đó, một cánh tay xuất hiện trên không trung ôm lấy và kéo tôi về phía sau. Đó là Noah.
“Hãy cẩn thận, Thợ săn Evelyn có Ma Nhãn.”
“Ma Nhãn?”
Noah vừa dứt lời lông mày của Evelyn bỗng nhíu lại. Khí chất cấp S yếu ớt của cô ta đột nhiên bùng phát và trở nên xấu xí. Đôi mắt dữ tợn của cô ta trừng trừng nhìn tôi và Noah.
“Môi cậu có vẻ mỏng quá nhỉ. Cho dù có đổi chủ thì cậu cũng không nên tiết lộ kỹ năng của đồng nghiệp cũ cho người khác như vậy chứ.”
Ôi không, đúng như cô ta đã nói, tự nhiên tiết lộ về kỹ năng của người khác là không đúng đắn. Nhưng Noah hình như không có ý định chùn bước dễ dàng.
“Quá nguy hiểm nếu để cô tiếp cận Yoojin-ssi.”
“Cậu cũng khá trung thành đấy chứ.”
Không khí ngày càng trở nên gay gắt và đẫm máu.
Coong
Một âm thanh nặng nề vang lên. Myeongwoo thu hút sự chú ý của mọi người bằng cách đập búa, sau đó lạnh lùng nhìn Evelyn và Noah.
