S-class

Chương 170: Yerimie

Trans: Đan

Beta: Houmahome

Ngay khi Yoohyunie và Yerimie vừa xuất hiện, mấy chú kỳ lân con đã chạy ngay lập tức, nấp sau những hình nộm tập luyện và ném ánh mắt sợ hãi về phía hai người họ. Kể cả là do khoảng cách về cấp bậc hay là đặc điểm riêng của từng chủng tộc thì hai chú kỳ lân này đều nhạy cảm hơn hết. Vào lần đầu gặp mặt Yerimie đã bị cắn một nhát vào tay và bây giờ chúng thậm chí còn không muốn đến gần nhóc ấy.

“Whitey, Blacky lại đây nào.”

Nghe vậy, Whitey vừa cảnh giác vừa lọc cọc đi tới, còn Blacky thì lấy đà một lúc rồi cắm đầu phi thẳng qua chỗ tôi. Chúng đã to bằng những con ngựa thiếu niên nhưng cả hai vẫn cố rúc vào phía sau tấm lưng nhỏ bé của tôi. Trong lúc đó, mỗi đứa cũng vừa rúc vừa gặm vào một góc áo của tôi. Đây chính là cái thói quen đã khiến tôi vứt đi rất nhiều quần áo dạo gần đây.

“Tôi cũng muốn chuyển nhà.”

Yerimie hét lên và làm hai chú kỳ lân giật mình.

“Chú thật tệ khi chỉ cho phép Han Yoohyun ở nhà mình.”

“Ý nhóc là sao? Yoohyunie là em trai tôi. Tại sao tôi lại thành người tệ bạc khi quay lại sống chung với em trai mình cơ chứ.”

Yoohyunie đã rời khỏi nhà được 3 năm và nếu mọi chuyện diễn ra như bình thường thì chúng tôi sẽ sống cùng nhau như thế này mãi. Liệu năm nay em ấy có phải đi nghĩa vụ quân sự không nhỉ?

Nghe tôi nói vậy, Yerimie trông có vẻ bực bội còn Yoohyunie từ từ bước về phía tôi nhưng nó lại khiến hai chú kỳ lân sợ hãi và bỏ chạy trở lại chỗ hình nộm.

“Chúng tôi đã sống cùng nhau kể từ khi được sinh ra.”

“Nghe thật khủng khiếp.”

…Hai đứa nó đang gây nhau về cái gì vậy?

“Đây là tất cả đồ đạc của em à?”

Cũng không phải là đi nghỉ dưỡng hay gì, sao lại chỉ mang một chiếc vali nhỏ thế này. Mặc dù trong nhà của em ấy cũng không có quá nhiều đồ thật.

“Em chỉ mang theo một ít quần áo thôi, đống còn lại có thể mua sau.”

Em ấy đúng thật là rất giàu có nhưng việc em ấy chỉ mang một ít đồ đạc khi rời khỏi ngôi nhà đó khiến tôi có phần khó chịu. Vì em ấy đã sống ở đó được tận ba năm, Tôi chắc chắn rằng em ấy đã có rất nhiều kỷ niệm đáng để nhớ.

“Vào trước đi. Em có định sử dụng căn phòng mà em đã sử dụng trước đây không?”

“Ừm, em khá thích căn phòng đó.”

Thật vui mừng khi được thấy lại nụ cười trên môi em ấy. Tuy đã trưởng thành rồi nhưng vẫn rất dễ thương đúng chứ? Nó khiến tôi nhớ đến em ấy lúc còn bé.

Sau khi đưa Yoohyunie lên, tôi cũng bảo hai chú kỳ lân quay về chuồng của mình. Sau đó tôi đến bên cạnh Yerimie, người đang ủ rũ đứng đó.

“Yerim à.”

“Tôi ghét phải sống một mình.”

Cô bé buồn bã nói.

“Ký túc xá của chúng ta rất tốt. Thậm chí còn thoải mái hơn trước nhiều nhưng nó vẫn thật cô đơn.”

Nghe xong tôi mới nhận ra rằng tôi đã bỏ mặc nhóc ấy một mình bấy lâu nay. Nhóc ấy luôn năng nổ và dành thời gian đi chơi cùng với tất cả mọi người nên tôi nghĩ rằng nhóc ấy sẽ không có vấn đề gì cả. Tuy nhiên việc một con người cảm thấy cô đơn là chuyện bình thường.

“Xin lỗi vì đã không quan tâm tới nhóc.”

“Tôi thà sống chung với người mà mình ghét còn hơn là phải cô đơn. Tuy nhiên nếu có thể thì tôi muốn sống với chú cơ.”

“Không phải là nhóc không thể, nhưng vì nhóc là con gái và vì nhóc còn bé, hơn nữa….”

“Tôi khỏe hơn chú rất nhiều nên chuyện đó sẽ không thành vấn đề.”

“Nhưng nhóc sẽ không cảm thấy khó chịu chứ?”

“Khi còn ở với chú tôi, tôi đã phải sống chung với hai anh em họ tồi tệ. Thậm chí tôi còn không có nổi một căn phòng riêng cho mình.”

“Chắc hẳn lúc đó nhóc đã rất khó chịu.”

“Tôi đã muốn giết chết họ.”

Yerimie hằm mặt nói.

Tôi nên làm gì đây. Sau khi suy nghĩ một lúc tôi quyết định đổi chủ đề.

“Nhóc có muốn cùng tôi đi dạo một lúc không.”

“Không phải chú đang làm quá vấn đề lên sao? Nếu không muốn tôi ở chung, chú có thể từ chối mà.”

“Không phải là tôi không muốn.”

Có một điều mà tôi bận tâm. Tôi cùng với Yerimie đi lên khu vườn ở trên tầng thượng, nơi này hơi tối dù cho quanh đây có một vài cây đèn đường. Mặc dù mặt trời đã lặn nhưng không khí mùa hè vẫn thật nóng bức.

“Ui da.”

Một con muỗi đậu trên cánh tay tôi. Ngoài ra còn có rất nhiều côn trùng bay quanh đèn đường. Tôi ghét côn trùng.

“Chờ đã, có con muỗi vừa đốt chú đúng không?”

“Chúng thường xuyên cắn tôi. Hơn nữa, nó rất ngứa vì kháng độc không thể xử lý được vết muỗi đốt.”

Sau đó Yerimie nhẹ nhàng tỏa ra một làn sương mù lạnh lẽo khiến cho không khí mát dần và lũ bọ biến mất. Lúc đó Blue nửa tỉnh nửa mơ bay tới để chào đón chúng tôi.

“Sao nhóc lại ra ngoài này? Nhóc nên đi ngủ đi.”

“Blue! lâu rồi không gặp.”

Blue dụi đầu vào người tôi và lao vào người Yerimie để chào hỏi. Sau đó tôi vỗ nhẹ vào gáy của nó, như hiểu ý tôi nhóc ấy vẫy đuôi và bay trở lại chỗ ngủ.

“Chú thực sự định giao Blue cho chị Hyuna à?”

“Nếu Breaker đấu giá thành công con quái vật lần này, tôi sẽ gửi Blue đi. Nhóc nghĩ Hyuna sẽ không chăm sóc nó tốt sao?”

“Tôi chắc chắn rằng chị ấy sẽ rất yêu quý nó. Giá như Blue có Kháng Lạnh thì nó có thể vào dungeon với tôi rồi. Thật ghen tị với Hyuna vì chị ấy không mang bất kỳ thuộc tính nào.”

“Tôi chắc chắn sẽ tìm cho nhóc một thú cưỡi phù hợp.”

“Rồi chú sẽ gặp rắc rối vì tội thiên vị đấy.”

“Thi thoảng gặp rắc rối cũng không sao đâu. Hơn nữa ưu tiên cho người nhà là bình thường mà.”

Chúng tôi cùng nhau đi dạo dọc con đường và nói về nhiều chuyện đó đây. Nhóc ấy còn kể cho tôi về cuộc chinh phục dungeon cấp S mà nhóc tham gia lần trước. Nhóc ấy đã nhận được một vật phẩm cấp S khá ngon, chắc là nhờ vào việc nhóc ấy đã một mình đánh bại con boss hầm ngục.

“Nhờ vậy mà tôi đã có thể trả hết nợ của mình. Tôi đã trả được một nửa từ trước rồi và chờ vật phẩm cấp S này sau khi thẩm định xong thì tôi sẽ trả hết.”

“Nếu nhóc đem nó đi đấu giá thì sẽ được nhiều lợi nhuận hơn đó. Thật tuyệt khi biết rằng nhóc đã trả được một nửa số nợ. Tôi tưởng rằng nhóc sẽ mất nhiều thời gian hơn.”

“Một phần cũng nhờ dungeon có con cóc khổng lồ kia. Lúc đó tôi đã lấy hết những viên đá ma thuật bị rơi ra, tôi còn bán cả vật phẩm đến từ con cóc và chúng thật được giá.”

Hơn nữa, ngay cả trong ngục tối có sự đóng góp của cấp S khác thì tỉ lệ phân bổ vật phẩm vẫn khá ổn, cô nhóc cười rạng rỡ và nói rằng mình đã thu thập được rất nhiều đồ tốt. Cô nhóc mới chỉ ở cấp 2 mà thôi nhưng nhóc ấy thật tuyệt đúng không? Đúng lúc tôi đang cảm thấy tự hào thì đột nhiên có một cơn đau nhẹ tới từ trong lồng ngực của tôi.

‘Tác dụng của từ khóa kỹ năng 【Đứa Nhỏ Của Tôi】…’

Tôi không nhớ mình áp dụng nó cho Yerimie khi nào. Nhưng tôi không thể không lo lắng về chuyện này. Tôi vốn là người chăm sóc cho Yoohyunie ngay từ đầu nhưng Yerimie thì khác. Con bé nhìn thấy một con người khác trong tôi và con người đó đã khiến con bé thích tôi. Tôi không thể giả vờ không biết sự thật đó được nữa. Hơn hết thì tôi cũng thích đứa trẻ này lắm.

Nếu tôi và cô nhóc chỉ là mối quan hệ Thợ săn quen biết nhau bình thường thì việc kỹ năng này là lý do đưa chúng tôi đến với nhau sẽ không làm tôi bận tâm. Tại vì tôi cũng không phải là người có đạo đức gì cho hay. Tuy nhiên cô nhóc này đã trở nên quá thân thiết và gần gũi với tôi, điều đó làm tôi cảm thấy có lỗi.

“Yerim à, tôi có chuyện cần nói với nhóc.”

Cửa sổ kỹ năng cho biết một khi mục tiêu nhận thức được tác dụng của từ khóa thì sẽ không thể sử dụng kỹ năng lên người đấy nữa. Vậy giới hạn của nhận thức để không mất đi hiệu quả buff là gì? Đầu tiên hãy thử nhìn vào cửa sổ kỹ năng của Người nuôi dưỡng Hoàn Hảo, nó không hề có hiệu ứng kỹ năng. Có khả năng là do việc giải thích hiệu ứng này bị cấm nên nó không được phép ghi chính xác từ khóa lên trên cửa sổ kỹ năng?

‘Nếu kỹ năng này bị loại bỏ đối với Yerimie…’

Sẽ là một mất mát lớn nếu tôi không thể buff kỹ năng 【Đứa Nhỏ Của Tôi】 cho Yerimie. Nhưng tôi sẽ bù đắp bằng cách nào khác giống như cách tôi đã lấy được kỹ năng từ Nữ Vương Nhân Ngư. Vì thế…

“Hồi trước nhóc có nói rằng tôi làm nhóc nhớ đến một người chú đã biết nhóc hồi nhỏ.”

Yerimie tỏ vẻ ngại ngùng trước lời nói đó của tôi.

“Ồ chú vẫn còn nghĩ về điều đó sao? Tôi không thấy như vậy nữa rồi.”

“Nhóc không thấy vậy sao?”

“Không! Lúc đầu thì đúng là tôi đã nghĩ đến chú ấy rất nhiều. Tôi đã nhiều lần tưởng tượng tới cảnh chú ấy xuất hiện trước mặt mình.”

Yerimie hơi xấu hổ và tiếp tục nói.

“Tôi biết rằng chú ấy đã qua đời, nhưng lúc đó tôi còn khá nhỏ. Vì vậy tôi nghĩ rằng chú ấy có thể còn sống, sẽ đột nhiên xuất hiện. Như thể tôi là một cô công chúa nhỏ ấy. Và rồi bảo rằng sẽ chăm sóc tôi thay vì bố mẹ tôi, như chú ấy đã từng làm. Và chú ấy sẽ đưa tôi ra khỏi căn nhà của chú ruột tôi. Sau đó chúng tôi sẽ đến sống trong một ngôi biệt thự có vườn. Nhưng chú đã xuất hiện và đánh thức tôi khỏi giấc mơ ấy.”

Hiện thực hơi khác so với những gì nhóc ấy tưởng tượng, nhưng cô nhóc đã nói rằng bây giờ tốt hơn. Cô nhóc hài lòng và cảm thấy thú vị hơn khi có thể tự mình kiếm được tiền, nhà ở và đồ chơi thay vì chỉ được như ở trong giấc mơ.

“Đúng là chú cho tôi cảm giác tương tự chú ấy nhưng bây giờ không còn nữa. Tôi thích chú nhiều hơn, ahjussi.”

Cô bé nói và nhìn thẳng vào mắt tôi. Đột nhiên, tôi nhớ tới Kim Sunghan. Có thể Yerimie cũng mất đi hiệu ứng từ khóa khiến cô nhóc nhớ tới người chăm sóc mình hồi trước, giống như Kim Sunghan? Dù vậy, nếu cô nhóc vẫn còn yêu quý tôi.

Bằng một cách nào đó, tôi lại cảm thấy ấm áp trong lòng. Tôi do dự một lúc rồi tắt kỹ năng Kháng Sợ Hãi đi. Nếu tôi bật Kháng Sợ Hãi tôi sẽ là người duy nhất tự vạch ra ranh giới và nói chuyện quá dễ dàng.

“Đầu tiên…Tôi cảm ơn nhóc.”

“Cảm ơn vì cái gì cơ chứ? Tôi thích chú vì chú tốt với tôi mà.”

“Vẫn cảm ơn nhóc, Yerim à… Lần đầu tiên khi mà nhóc và tôi gặp nhau… Nhóc cảm thấy dễ gần gũi với tôi.. Tất cả là do hiệu ứng từ kỹ năng.”

“…Vậy sao?”

Yerimie mở to đôi mắt của cô bé. Và miệng tôi bắt đầu cảm thấy hơi khô.

“Có… một loại kỹ năng của tôi có thể khiến người khác cảm thấy có cảm tình với mình. Tôi không hề biết về chuyện này ban đầu bởi vì cửa sổ kỹ năng không hề giải thích gì về nó. Nhưng có thể đó là lý do mà tôi trông giống người chú đã trông nom nhóc hồi bé.”

Tôi kiểm tra cửa sổ kỹ năng trong khi giải thích. Park Yerim, chín chữ cái vẫn còn nguyên vẹn, may mắn thay kiểu giải thích này dường như không hủy bỏ việc áp dụng từ khóa.

Tôi nuốt nước bọt và nói tiếp.

“Tôi rất xin lỗi. Việc này có vẻ trông như tôi đã lừa dối nhóc nhưng…”

“Chờ một chút đã.”

Yerimie giơ cánh tay lên chặn họng tôi lại với một cái nhìn đầy hoang mang.

“Vậy nên chú đối xử tốt với tôi…Vì… Là vì kỹ năng sao?”

“Hả? Không, là kỹ năng của tôi áp dụng lên nhóc.”

“…Thật sao?”

“Thật.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Sự lo lắng bao trùm trên khuôn mặt của Yerimie biến mất trong nháy mắt. Cô nhóc tươi cười trở lại và giáng xuống tay tôi một cái ‘chát’ nhẹ.

“Tôi cứ tưởng rằng chú tốt với mình là bởi vì kỹ năng. Tôi đã nghĩ rằng chú sẽ không thích tôi nếu không có kỹ năng ấy.”

“Điều đó là không thể đúng chứ? Và hiệu ứng kỹ năng này chỉ trong một thời gian nhất định, bây giờ nó đã biến mất. Nhóc nói rằng nhóc không còn coi tôi là người chú mà nhóc biết khi còn nhỏ nữa, đó là vì hiệu ứng kỹ năng này đã biến mất.”

“Thật sao? Thế thì chú không cần phải cảm thấy tội lỗi về điều này nữa đúng không?”

Tôi kể với cô bé rằng tôi đã cảm thấy không thoải mái vì một thời gian dài nhưng bây giờ tôi cảm thấy thật sảng khoái. Cô bé nói rằng cô bé cảm thấy vui vẻ đến mức có thể bay lên không trung, và cô bé thật sự đã bay lên. Yerimie đã bay lên để có tầm mắt ngang với tôi, rồi mỉm cười và nói.

“Chú đã lo lắng một cách không cần thiết rồi phải không?”

“…Đó thực sự không phải là lo lắng không cần thiết.”

“Chú biết đấy. Chú đột nhiên xuất hiện, đưa cho tôi cái này cái kia và nói rằng chú thích tôi, nói tôi dễ thương và nói sự thật là kỹ năng của chú khiến tôi thích chú. Có phải vậy không? Đáng ra mọi thứ phải ngược lại chứ nhỉ? Nhìn vào thì có vẻ như là tôi mới là người đã mê hoặc chú và khiến chú thích mình chứ nhỉ.”

…Nó tệ như vậy sao? Tôi cũng không chắc chắn lắm.

“Tôi không phải một đứa bất lương đến mức mà lại không thích người mua cho tôi những bữa ăn đắt tiền, đánh thức tôi khỏi giấc mơ mù quáng, ký hợp đồng và lúc nào cũng giúp đỡ tôi đâu.”

“Nhưng nhóc nên suy nghĩ nghiêm túc về việc này đi. Đây là về vấn đề sử dụng kỹ năng tinh thần để tẩy não người khác, đừng xem nhẹ nó. Nhóc sẽ không biết nó có thể nghiêm trọng đến mức nào đâu…”

“Chú lại như thế nữa rồi.”

Yerimie cắt ngang lời tôi, nắm lấy tay tôi và lắc nó như kiểu đang bắt tay giải hòa.

“Chỉ cần nói ‘Tôi xin lỗi’ và bỏ qua là xong. Và chú có thể cho tôi căn hộ hai tầng nơi Blue từng sống.”

“Căn hộ hai tầng đó sao? Nó khá rộng rãi nhưng một bên của nó là lan can thay vì tường nên sẽ khá bất tiện cho nhóc sinh hoạt.”

“Tôi có thể kéo rèm che bên đó. Tôi luôn muốn sống trong một căn hộ hai tầng, nó có cửa sổ ngay cả khi nó là giả đi nữa, sẽ thật hoàn hảo nếu tôi có thể mở chúng ra. Tôi có rất nhiều hành lý nên sẽ rất khó để di chuyển tất cả. Vậy nên tôi sẽ sử dụng cả ký túc xá và nhà của chú. Giống như ngài hội trưởng vậy.”

Tôi gật đầu và nói ‘Nhóc có thể làm vậy’.

“Bây giờ thì hãy thẳng mặt lên. Đừng xin lỗi nữa và giúp tôi đối đầu với Han Yoohyun, anh ta sẽ rất ghét tôi khi tôi bước vào đây!”

“Tôi không nghĩ em ấy sẽ ghét nó đến vậy đâu.”

“Chú nên quan sát thử mặt của anh ta, nó sẽ nhăn lại ngay khi nghe được chuyện này thôi. Kể cả bây giờ chắc chắn anh ta cũng đang rất buồn vì chú về muộn thế này kìa.”

Sau đó cô nhóc nói ‘Vậy thì hãy vào trong nhanh thôi nào’ và đi một mạch. Tôi hơi ngơ ngác nhìn vào bóng lưng của con bé, vẫn đang băn khoăn liệu mình có nên để mọi việc như thế này được không nhưng chắc chắn rằng tâm trí của tôi thì đã nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Yerimie của chúng ta thật tốt bụng, dễ dàng tha thứ cho tôi như vậy. Ngay lúc đó Yerimie quay lại nhìn tôi.

“Chú lại như thế nữa rồi, Sao chú cứ muốn xin lỗi mãi thế?”

“Hả?”

“Nhanh lên. Đi thôi nào.”

Theo bàn tay vẫy vẫy của cô nhóc, tôi bước về phía trước. Có lẽ là do sương mù mát lạnh bao quanh nên cảm giác khi chạm vào bàn tay ấm áp này lại khiến tôi cảm thấy đặc biệt vui vẻ.

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments