Trans: Rin
Beta: Myfamilytwo
Dù đã gây náo loạn nhưng không có lệnh trừng phạt nào dành cho thợ săn MKC. Với những việc nhỏ nhặt như thế này thì họ thậm chí không phạt tiền những thợ săn cấp cao. Vì đối phương là thợ săn nên phải hết sức chú ý.
“Khốn khiếp, ngươi hãy chờ đi. Ta sẽ không bao giờ để nó kết thúc ở đây đâu.”
Điều này cũng tương tự ngay cả khi gã thân cận của Choi Seokwon nghiến răng nghiến lợi và công khai ý định muốn trả thù. Không có biện pháp bảo vệ đối phương. Việc đó thì bình thường cảnh sát cũng hay bỏ qua.
“Mặc dù rõ ràng là Haeyeon hãm hại ngài Hội trưởng, lũ khốn Hiệp hội cũng theo phe chúng và không thèm điều tra! Thằng khốn Kim Minee, ta sẽ giết ngươi và tất cả những tên còn lại!”
Tôi tưởng hắn ta sẽ bỏ cuộc khi nhận ra hắn không đủ sức đánh bọn tôi, nhưng dai dẳng thật đó. Sẽ rất phiền phức nếu hắn ta tấn công Kim Minee, nên tôi tiến lại gần hắn. Noah và Yerimie theo sát sau lưng và bảo tôi phải cẩn trọng.”
“Tao sẽ nói cho mày biết vì tao thấy tội nghiệp cho mày: Kim Minee-ssi mới trở thành thợ săn hỗ trợ cấp S cách đây không lâu, nên cậu ta không thể đánh lại Choi Seokwon. Nếu muốn chĩa kiếm thì hãy chĩa về những cấp S khác ấy. Với những người chiến đấu, không phải người hỗ trợ.”
Những cấp S chiến đấu khác là Liette và Song Taewon, cùng với những người bị mắc kẹt trên đường đi là Sung Hyunjae và Evelyn. Đối diện với cấp A thì họ còn không dính một vết xước nên họ không để tâm lắm.
“Và bọn khốn vô lương tâm này, Haeyeon đã làm gì sai cơ chứ? Thằng chó Choi Seokwon đó tự lấy đá đập chân mình mà. Hắn ta là người bắt cóc một người đàn ông tốt bụng nhàn nhã trước, mày làm rùm beng lên để làm gì vậy?”
Khi tôi nói ‘Đừng có nghĩ tới việc vấy bẩn hình ảnh của Haeyeon’ thì toàn thân tên đó run rẩy.
“Đm, cái quái gì đây chứ?! Chỉ là một cấp F cùi bắp mà còn đi ngạo mạn!”
Quả là tư tưởng có thể khiến cuộc sống trở nên dễ dàng hơn. Dựa trên cái suy nghĩ bẩn thỉu tàn độc đó, dù có nói rằng những cấp S khác là người chỉ đạo đi nữa thì khả năng cao hắn sẽ nhắm đến một mục tiêu dễ dàng như Kim Minee. Vậy thì, tôi không còn cách nào khác ngoài việc tạo ra một đối thủ dễ dàng hơn nữa.
“Thằng cấp F cùi bắp này có liên quan tầm 30% vào nguyên nhân sếp của mày biến mất đấy. À không, vốn dĩ hắn muốn bắt tao trước, nên nên nói là 50% nhỉ? Tao nghĩ là cỡ đó.”
“Cái gì… thằng chó này!”
Noah lập tức kéo tôi về phía sau, Yerimie chặn cú đấm đang hướng về phía tôi. Đúng nghĩa đen là một đứa nhóc và một gã trưởng thành đang đối đầu nhau, nhưng bàn tay thon gọn không bị đẩy lùi tí nào. Băng màu trắng bắt đầu lan toả trên nắm đấm to lớn kia, và gã thân cận của Choi Seokwon lùi lại.
“Yerim-ah, đừng sử dụng kỹ năng công kích. Chúng ta đang ở Hiệp hội đó. Nhóc nên tinh ý một chút.”
“Nếu tôi giết mà không cần sử dụng kỹ năng công kích thì sao?”
“Không được. Bình tĩnh đi nào, bình thường nhóc đâu có nham hiểm như vậy đâu.”
Nhiều người đang nhìn đó. Giữ gìn hình tượng của mình đi, Yerim-ah. Sau Yerimie thì Noah nói giọng bằng lạnh lùng từ sau lưng tôi.
“Tôi nghĩ sẽ đơn giản hơn nếu giải quyết nó nhanh chóng. Dựa trên ánh mắt của gã đó thì hắn không bỏ qua chuyện này đâu.”
“Không được, Minee-ssi. Đừng đụng tới hắn. Cậu phải tuân thủ luật pháp.”
Khi Noah nói thì gã đó nheo mắt lại. Đó là ánh mắt ám chỉ rằng nếu hắn muốn tấn công thì tôi sẽ là mục tiêu dễ dàng hơn Kim Minee. Một cấp F sẽ dễ dàng hơn cấp S. Bọn chúng là thể loại khốn nạn thích nhắm vào những con mồi dễ dãi.
“Quý ngài chó-đẻ-thích-tuân-lệnh-chủ-nhân kia, nói tên mình ra đi.”
“Choi Dongkyoon. Mày đừng quên cái tên này.”
Cùng là họ nhà Choi nhỉ. Hắn ta hành xử như vậy vì là họ hàng chăng? Choi Dongkyoon nói hắn sẽ cho tôi biết nguy hiểm là gì, sau đó Yerimie lấy ra mũi thương chĩa vào ngực của gã đó.
“Đừng có phạm tội mà.”
“Vậy còn báo cáo hắn cho hội trưởng thì sao?”
“Cái đó cũng không được. Đừng nói gì hết. Minee-ssi, đừng có xông tới và xin đừng nói cái gì hết. Cậu không được lại gần hắn. Yerimie cũng tương tự. Dù cho gã đó có đi tìm đường chết bằng một cách quái đản nào đó đi nữa thì mọi người sẽ bị nghi ngờ vì nhiều lý do đó.”
Đúng lúc đó, người ta giao thẻ ID thợ săn nên bọn tôi rời đi và tôi an ủi mọi người. Trong hành lang, Yerimie bước đi đùng đùng như King Kong. Con bé sẽ để lại mấy cái lỗ trên sàn mất.
“Sao chúng ta có thể để yên cho thể loại đó chứ?”
“Đất nước của chúng ta không cho phép các trừng phạt mang tính cá nhân đâu, Yerim-ah. Và dù sao thì những tên đó cũng không sống lâu được.”
Tôi trấn an con bé bằng cách nói rằng đừng nên phá huỷ hình ảnh và làm bẩn tay một cách vô nghĩa, và rồi tôi dừng chân lại giữa hành lang vắng vẻ.
“Tôi đi vệ sinh một tí.”
Nhà vệ sinh trông rộng rãi và sạch sẽ, và các buồng được lắp đặt chắc chắn và dày hơn so với nhà vệ sinh thông thường. Nếu chúng được xây dựng như bình thường thì khả năng bị hư hỏng sẽ cao. Vì những người tới để đăng ký Thức tỉnh chỉ mới thức tỉnh không lâu trước đó.
Không có ai ở đây, nhưng để đề phòng thì tôi bước vào buồng ở phía cuối và lấy điện thoại ra.
[Anh có thể xử lý Choi Dongkyoon của MKC không? Hãy đảm bảo có nguyên do chính đáng để không bị nghi ngờ.]
Tôi e là không thể để yên mọi chuyện được, để đề phòng Yoohyunie giả dạng Kim Minee ra ngoài mà gặp vấn đề an toàn. Tôi không muốn sự việc hôm nay đến tai thằng nhóc đó nên phải tìm cách thôi.
Nó không có nghĩa là điều xấu. Nếu đối phương thể hiện sự thù địch trước thì đây là điều cần thiết. Nhưng theo nhiều khía cạnh, tình hình mà thợ săn MKC đang sáp nhập vào Haeyeon không tốt lắm. Dù sao thì cũng là đồng nghiệp cũ của nhau nên tôi phải hạn chế gây hại một cách công khai với hắn ta.
[Tôi không thích lý do đó.]
Sung Hyunjae gửi hồi đáp. Tôi không hiểu anh ta đang nói gì.
“Ý anh là sao khi nói anh không thích lý do đó’?”
[Bọn trẻ mà Han Yoojin-gun đang ôm ấp cũng có nanh và vuốt mà.]
Gì cơ? Vậy nên anh bảo tôi không được thay mặt bọn trẻ để nhờ vả, vì họ có thể tự xử lý được sao?
[Hắn ta nói sẽ giết tôi. Anh không định chăm sóc vật phẩm của mình một cách đàng hoàng ư?]
[Không phải như vậy đâu.]
Sao anh ta cứ nói chuyện vòng vo thế. Vì nhắn tin khó chịu quá nên tôi chuyển sang gọi điện thoại.
“Nếu anh không thích thì chỉ cần nói không là được. Tôi sẽ tìm cách khác.”
Không khó để yêu cầu lấy mạng của một cấp A. Tôi gọi Sung Hyunjae vì đây là cách dễ dàng và nhanh nhất.
[Đây không phải là cách để nhờ vả một ai đó thì phải.]
Giọng anh ta nhẹ nhàng như dỗ dành con nít, đồng thời cũng mang lại cảm giác tôi đang bị coi thường.
[Nếu cậu nhờ tôi xử lý một gã phiền phức mà không có thù lao gì thì tôi sẽ chiều theo ý cậu. Cậu nghĩ tôi không thể nhiêu đó sao?]
“Vậy anh muốn một cuộc giao dịch thay vì yêu cầu phải không?”
[Ôi trời, cậu lạnh nhạt quá. Tôi chỉ muốn thấy cậu nhớ tới tôi đơn thuần vì bản thân cậu thôi.]
Thật sự thì anh ta đang nói cái gì vậy?
“Tôi thú nhận là anh rất giỏi giang, nhưng anh không thể cho tôi thứ tôi muốn được.”
[Nếu tôi có thể làm được?]
“Vậy thì tôi đã chạy qua đó quỳ xuống trước mặt anh. Tôi sẽ khóc và bám lấy anh. Thậm chí còn cúi xuống và liếm giày anh nữa. Chắc chắn luôn.”
Không có gì khó cả. Việc vứt bỏ lòng tự trọng không có gì mới đối với tôi. Tôi sẽ biết ơn nếu lăn lê trên sàn đất có thể khiến tôi có được bất cứ thứ gì mình muốn.
Thật lòng đó. Nếu tôi có thể có được chúng mà không phải mất một thứ gì nữa.
[…Thật tiếc khi chúng ta đang nói chuyện qua điện thoại.]
Sung Hyunjae thủ thỉ nhẹ nhàng.
[Tôi sẽ chấp nhận yêu cầu của cậu mà không cần thù lao gì cả, như một lời xin lỗi vì thiếu sót của tôi.]
“…Vậy trước hết thì tôi xin cảm ơn.”
Tôi sẽ biết ơn nếu anh ta nghe lời tôi mà không làm tôi buồn phiền. Sau đó tôi cúp máy vì anh ta bắt đầu cằn nhằn mấy câu như kiểu tôi có ăn uống đúng giờ giấc không.
[Tôi sẽ gửi cậu một chiếc cân nên hãy đo cân nặng rồi báo cáo cho tôi nhé?]
Anh ta là huấn luyện viên thể hình à.
“Vậy thì em có nên làm gì cho sinh nhật của ông chú đó không?”
Ngay khi bước ra khỏi nhà vệ sinh thì tôi nghe thấy giọng nói phiền muộn của Yerimie.
“Vâng. Làm vậy sẽ an toàn hơn.”
“Vậy, em sẽ mua… Em không nghĩ ra được cái gì hết. Ông chú đó có rất nhiều tiền. Nên cái ổng gì đó cũng có mà phải không?”
“Mua đồ gì vậy?”
Khi tôi lên tiếng, thì hoá ra họ đang bàn về sinh nhật của hội trưởng hội Sesung.
“Nhóc không cần phải lo về điều đó.”
“Nhưng nếu không làm gì hết thì ông ấy sẽ gây sự đó.”
“Đừng lo lắng. Nếu hội trưởng hội Sesung làm phiền nhóc thì tôi sẽ nắm cổ áo anh ta và quẳng đi.”
“Tôi hi vọng tôi có thể thấy một viễn cảnh mà chú tóm được cổ áo chú ta. Rồi ngài Hội trưởng ngu ngốc sẽ nổi điên và biến Seoul thành biển lửa.”
Họ có niềm tin vào mình ít đến vậy à? Tất nhiên tôi cũng không tin tưởng vào sức lực của mình lắm, nó thấp hơn cả vực thẳm nữa.
“Và tôi có tiêu hoang khá một tí rồi. Tôi đã sử dụng 500 triệu won của chú ta nên sẽ trả nợ khoảng 10,000 won.”
Cái đó cũng tốt. Noah đã tặng quà sinh nhật cho anh ta chưa nhỉ? Lúc đó cậu ta không có ở Hàn Quốc nên hẳn là sẽ gửi từ nước ngoài về nhỉ? Tôi hỏi vì tôi nghĩ nó không khả thi, và Noah trả lời là không có.
“Tôi không bị anh ta chú ý đến nên tôi không cần phải chuẩn bị.”
“Cậu không phải là người anh ta chú ý?”
“Cái đó… Hừm, tôi đại loại là phụ kiện của chị tôi thôi. Không cần phải quan tâm vì chỉ cần xác nhận tôi đã được thuần hoá là được. Dù sao thì, anh ta chỉ đòi quà sinh nhật với những ai làm anh ta hứng thú thôi.”
“Thôi nào… Noah–Minee-ssi thì có gì mà không thú vị cơ chứ? Không có gì tốt khi bị anh ta để mắt tới cả, hơn nữa, cậu rất tài năng và tuyệt vời. Anh ta không có mắt nhìn gì hết.”
Noah cũng không có thiếu sót gì mà nhỉ? Dù cậu ta lớn lên dưới sự bảo bọc của Liette. Trong môi trường đó, để có được nhân cách tốt thì chắc hẳn phải là một thiên thần đó. Tôi bảo cậu ta đừng quan tâm đến anh ta.
Tôi nói với phóng viên đang chờ bên ngoài là họ có thể phỏng vấn vào buổi chiều rồi cùng mọi người lên xe.
“Vì Liette vào dungeon với Soyoung-ssi nên chúng ta còn thời gian rảnh rỗi. Họ sẽ sớm đi ra thôi, nhưng vì chúng ta đã quyết định tỉ thí với Soyoung-ssi mà cô ấy lại tự ý đi làm những gì mình muốn mà không thèm nói với chúng ta, nên chúng ta có thể dùng nó làm cái cớ để chọn ra một ngày thuận lợi.”
“Tỉ thí là sao thế?”
Yerimie ló đầu từ ghế sau và hỏi.
“Chuyện gì đã xảy ra khi tôi vắng mặt vậy?”
Khi tôi giải thích sự tình của Liette thì Yerimie hào hứng vỗ nhẹ lưng Noah.
“Em sẽ cổ vũ cho anh! Em có thể buff cho anh không?”
“Đây là cuộc thi cá nhân nên là không. Tôi sẽ là người duy nhất hỗ trợ. À, cho mượn khăn choàng cũng được đó. Dù không nhận được hiệu ứng thuộc tính thì vẫn sẽ hữu dụng với Noah-ssi.”
Nó giúp ích trong việc bay lượn và tránh né, còn có thể sử dụng ở dạng rồng.
“Nếu cậu không muốn ai khác buff cho cậu thì tôi chắc là cậu có thể mượn chỉ số của họ. Rất hữu dụng nếu nhờ Yoohyunie hoặc hội trưởng hội Sesung giúp đỡ.”
Cả hai đều có chỉ số tốt. Và nếu cậu ta cũng có cái đó thì sẽ có cơ hội tốt để thắng trận chiến với Liette. Chúng tôi nên thắng trò chơi này.
“Hãy mời hội trưởng hội Sesung để cho anh ta thấy rõ ràng rằng anh ta nhìn sai cậu rồi.”
Noah của chúng ta đủ tốt rồi. Không cần sự chú ý của cái con người đó, nhưng không thể phớt lờ anh ta được.
Tôi quay về Haeyeon và gọi Kim Minee dậy để giải thích tình hình. Dẫu Kim Minee mếu máo khi nghe bảo rằng bản thân đã được nâng lên hạng B một cách an toàn, thì cậu ta lại trông có vẻ hài lòng khi nghe tin mình có thể sống tốt ở cơ sở nuôi dưỡng.
“Tôi cũng khá mệt mỏi với việc phải chạy loanh quanh dungeon rồi đó!”
Cậu ta kể bản thân không tự đi bắt quái vật nhưng không thể quen với cảnh tượng máu me. Là thợ săn không có nghĩa là thích đi săn quái vật. Nhìn chung thì có vài người hiếm hoi theo chủ nghĩa hoà bình trong dàn chiến binh thiện chiến, và nhiều hơn trong dàn trị liệu và hỗ trợ.
Nên là khi còn nhỏ thì cậu ta muốn kiếm thật nhiều tiền và sau này làm công việc bàn giấy có liên quan tới thợ săn, nhưng khi thấy người mình hâm mộ nói ‘Cậu đã làm rất tốt’ thì lương tâm của cậu ta sẽ biến mất. Giờ thì khi thành cấp S, không ai muốn chấp nhận cậu ta làm việc văn phòng cả, nhưng tôi sẽ trả lương cho cậu ta, cậu ta nên giải nghệ và sống tốt đi.
“Thời hạn khế ước là 5 năm. Cho tới lúc đó thì xin hãy giữ bí mật.”
“Dạ, vâng~. Nhưng anh thật sự sẽ trả lương cho tôi ngang ngửa một thợ săn cấp S sao?”
“Tất nhiên. Dù cậu có ngồi canh nhà nhiều đến mức nào thì vẫn là một thợ săn cấp S, đưa ít hơn cho cậu mới là kỳ lạ ấy.”
Giống như Yerimie, mức lương cơ bản của cậu ta là 10 tỷ won một năm. Kim Minee nói không biết sẽ đón nhận vụ này như thế nào và làm bộ dạng như sẵn sàng đi chết tới nơi. Khi còn là thợ săn cấp B trung cấp thì cậu ta còn không kiếm được một nửa số tiền đó dù có làm việc chăm chỉ trong dungeon. Vì là hỗ trợ nên thu nhập từ dungeon của cậu ta tương đối thấp.
“Thay vào đó, cậu phải cho mượn danh tính khi tôi cần.”
“Khi nào anh muốn cũng được! Nhưng anh có thể cho tôi kết nối mạng internet được không?”
“Tôi chắc chắn sẽ giữ cậu an toàn nên sẽ cho cậu cơ sở vật chất tốt nhất.”
Trước lời cảnh báo thẳng thắn rằng nếu tôi gặp nguy hiểm thì cậu ta sẽ là người bị tấn công đầu tiên, cậu ta cười lớn và nói dungeon cũng nguy hiểm như vậy thôi. Ý cậu ta là sao khi nói ‘Với 10 tỷ thì chuyện gì cũng xảy ra’ vậy? Lạc quan cũng tốt. Trên thế giới có nhiều người làm việc còn nguy hiểm hơn mà nhận được tiền không bằng một con chuột nhắt.
Sau đó Kim Minee được giao cho Seok Simyung và chuẩn bị phỏng vấn vào buổi chiều. Dù chỉ là hệ hỗ trợ cấp B bình thường nhưng cậu ta rất vui và hứng khởi khi lên được bán-cấp-S và nói những thợ săn khác nên có hi vọng. Nếu hệ thống biến mất thì thậm chí một cấp F cũng có thể lên S nên đó không hoàn toàn là nói dối.
Và tối đó, Yoohyunie cùng một Yerimie giận dữ xuất hiện.
“Ahjussi!”
Yerimie hét lên, với gương mặt giận dữ uất ức.
“Han Yoohyun thật sự sẽ được sống chung với chú sao?!”
“…Cái gì cơ?”
Nghĩ lại thì thằng nhóc Yoohyunie này đã đem đồ mình qua. Em ấy có một cái vali lớn trong tay. Khi tôi nhìn em trai mình thì em ấy mỉm cười.
“Anh đã nói rằng đây là nhà của chúng ta mà.”
Tôi đã nói vậy thật.
“Em không dọn ra ngoài, em chỉ dùng nơi đó khi em bận thôi. Không được sao?”
“Không phải là không được. Nhưng mà ở đây có nhiều đứa nhóc ồn ào vào buổi tối lắm.”
“Không sao đâu.”
Vậy thì, khi tôi nói ‘Em muốn làm gì thì làm’, Yerimie khóc lên.
“Ahjussi, tôi thì sao!”
…Nhóc thì lại làm sao nữa cơ?
