S-class

Chương 161: Chủng tộc Biển Sương Mù (2)

Beta: Gulu

“Song Taewon-ssi!” 

Tôi ra hiệu cho Noah để gọi cậu ấy lại. Noah nhanh chóng đi tới và nâng tôi lên. Cậu lập tức vỗ cánh đưa tôi đến nơi Song Taewon cùng những người khác đang ở. 

“Về kỹ năng 【Ám Đoạt】.” 

Tôi nói trong khi kiểm tra tình trạng của tên khổng lồ. Có lẽ vì bị mất cánh tay, Choi Seokwon đã đối đầu với Liette một cách từ tốn. Những chiếc gai mọc lên từ cơ thể con rồng đen gợn sóng đầy đe dọa. 

“Anh có thể sử dụng nó trên vũ khí phải không? Áp dụng kỹ năng này ngay cả với một cây thương lớn do người khác cầm?” 

Bởi vì Kang Soyoung có kỹ năng 【Kỵ sĩ cưỡi rồng】, nên cô có một cây thương lớn trong số vũ khí của cô ấy. Cô ấy đã không có cơ hội sử dụng nó đúng cách cho đến nay vì không có việc thích hợp, tôi đã nghe cô ấy càu nhàu rằng vũ khí cấp A cô đã mua với giá khá cao đó đang mục nát trong kho đồ của mình.

“Nếu kỹ năng 【Ám Đoạt】 được áp dụng, nó có thể xuyên thủng lớp áo giáp đó.”

“Điều đó là không thể.” 

Song Taewon thẳng thừng nói. 

“【Ám Đoạt】 sẽ ảnh hưởng đến vũ khí được áp dụng. Bản thân vũ khí sẽ bị vỡ trước khi chạm vào áo giáp, vì kỹ năng, chỉ số và sức mạnh của nó sẽ bị ảnh hưởng. Đó là lý do tại sao tôi thường sử dụng vũ khí hạng trung. Tôi quan tâm độ bền của nó hơn là hiệu suất.” 

Anh ấy nói chúng chắc chắn sẽ vỡ sau khi dùng vài lần. Thế nên nó là một con dao hai lưỡi và là lý do tại sao Song Taewon chỉ có thể sử dụng kỹ năng debuff lên cơ thể của chính mình. Nếu kỹ năng này hoạt động theo cả hai cách, ngay cả một ngọn giáo hạng S cũng không thể chống lại được áo giáp hạng SS đó, vì vũ khí sẽ chịu sức ép rất lớn. Vậy thì, tôi lấy đâu ra vũ khí bền hơn cấp S để có thể áp dụng kỹ năng 【Ám Đoạt】 đây…?

…À. 

Có một thứ. 

“Hyung, anh làm gì vậy?” 

Thấy tôi cởi vòng tay của Eunhye, Yoohyunie bước tới trước mặt tôi với một cái cau mày. 

“Anh không thể cởi nó ra được.”

“Anh có thể ở trên không trung với Noah-ssi. Tên khốn đó không có cánh.”

“Nhưng…” 

“Anh sẽ an toàn và thoát khỏi ngay lập tức. Eunhye à.” 

– Cheep.

Một con chim màu xanh xuất hiện với tiếng vỗ cánh. 

“Nếu loại trừ được kỹ năng vô hiệu hóa sát thương thì có thể được xem như một vũ khí đơn giản đúng không?”

– Cheep.

Eunhye kêu lên như thể trả lời. Nếu những người khác không thể giữ nó, cái vòng tay cũng sẽ không thể bị lấy mất. Nhưng nó đã bị đánh cắp mấy lần rồi. 

“Xin hãy biến thành một cây thương. Cây thương tấn công lớn nhất có thể.”

Con chim xanh trở lại vào viên lam thạch và hình dạng của chiếc vòng tay đã thay đổi. Nó trở nên dài hơn, nhanh chóng vượt qua chiều cao của tôi. Một lúc sau, trọng lượng tăng lên quá nhiều, tôi không thể chịu đựng nổi nữa nên đã nhanh chóng đặt nó xuống đất. 

Một cây thương lớn dài khoảng ba mét và có màu xanh trong suốt. Nó lấp lánh rực rỡ như thể được làm từ đá quý và có hình sóng. Nó đẹp đến mức cứ  như chỉ để trang trí thôi vậy, như thể nếu bạn vung nó không đúng cách, nó sẽ tan vỡ ngay lập tức. 

“Độ bền của nó là cấp L.” 

“…Vâng?” 

“Nó sẽ không bao giờ gãy. Còn tên khốn đó chỉ là cấp SS.”

Tôi đảm bảo với anh ấy một cách tự tin. Eunhye của chúng ta vật phẩm cứng cáp nhất hiện tại. Với kỹ năng Ám Đoạt, nó vẫn sẽ được duy trì trên cấp S. 

“Yoohyun-ah, em có thể thu hút sự chú ý của tên khốn khổng lồ đó không? Đừng làm căng quá.” 

“Với tốc độ đó thì không thành vấn đề.” 

“Có vẻ hắn đang dần di chuyển nhanh hơn, hãy cẩn thận.”

Dù có nói gì thì tên khổng lồ đó vẫn là SS. Giống như con cóc khổng lồ loài Babar tập trung vào việc phòng thủ và trở nên chậm chạp buồn tẻ hơn cả cấp S, nhưng vì hắn là Choi Seokwon nên sẽ không chậm hơn Thợ săn hạng trung. Hắn vẫn có dáng vẻ giống người nên sẽ không chậm đến thế mặc dù hắn đang mang bộ áo giáp dày.

Yoohyunie nhảy lên không trung. Irin đi vòng quanh tay của em trai tôi và bốc cháy. Ngọn lửa của nguyên tố lan rộng ra ngoài bầu trời và nuốt chửng Lam Liễu Diệp. Hàng trăm hàng ngàn cánh hoa lửa rải rác.

‘Thế mà cũng làm được?’ 

Đó là cảnh tượng tôi chưa từng thấy trước đây khi em ấy sử dụng Hắc Diễm, Lam Liễu Diệp làm gián đoạn tầm nhìn của kẻ thù, phát ra lửa và bay lơ lửng xung quanh người khổng lồ gây chóng mặt. Trong khi cánh hoa tan biến vì chạm vào áo giáp, tuyết lại bay hơi khi rơi trúng cánh hoa. Mỗi lần một chiếc lá cháy chạm vào chúng, các bộ phận sẽ bị bốc hơi như thể bị ăn mất.

Gigigik, người khổng lồ vung tay, nhưng gần như không thể chặn hết những chiếc lá trôi nổi. Trong khi tầm nhìn của Choi Seokwon bị hạn chế, Irin nhảy xuống. Con thằn lằn lửa lặng lẽ xâm nhập vào mặt đất, tiếp cận chân tên khổng lồ và phóng ra một luồng năng lượng to lớn. Mặt đất tan chảy, trở nên mềm mại, và đôi chân nặng nề trĩu khuỵu xuống.

‘Yerim sẽ đóng băng hắn nếu con bé ở đây.’ 

Yoohyunie, thằng nhóc này, nó khá giỏi đấy. Mặc dù em ấy không có ký ức, em ấy vẫn điều khiển tốt Irin vì cơ thể đã quen với nó. 

Tôi đưa mắt nhìn qua chỗ gã khổng lồ đang kinh ngạc và hét với rồng đen.

“Liette, Soyoung-ssi!” 

Theo lệnh của tôi, Liette lùi lại và đi về phía này. Cái đầu rồng cúi xuống và Kang Soyoung ngồi trên đó vẫy tay với tôi. 

Liette có kích thước lớn đến mức họ phải đặt một cái yên lên đầu cô ấy thay vì để cô ấy cưỡi trên lưng như với những thú cưỡi khác. Nó trông khá chắc chắn, được buộc bằng một sợi dây ở giữa gai của cô ấy. Đó là một vị trí hoàn hảo để tấn công bằng cây thương. 

“Hãy cầm lấy cây thương này và tấn công hắn.” 

“Cái đó? Nó sẽ không bị gãy chứ?” 

“Trông như nó sẽ vỡ chỉ với một đòn ấy.” 

“Nó sẽ không gãy đâu. Nó không có kỹ năng nào khác nhưng độ bền của nó là cấp L. Chúng ta sẽ áp dụng kỹ năng của Song Taewon-ssi vào nó. Cô sẽ thấy nó làm suy yếu áo giáp.” 

“Tôi sẽ thử! Độ bền của nó có thực sự là hạng L không? Hẳn là rất cứng.” 

“Nó chẳng có gì ngoài sức bền cả.” 

Các vũ khí khác cũng cứng nên nó không có tác dụng gì nhiều trừ khi chúng ta ở trong tình huống bất thường như này. Liệu có lý do nào để sử dụng một cây gậy không bị gãy thay vì những vũ khí tăng chỉ số với các kỹ năng hữu ích kèm theo không? 

Song Taewon nhặt cây thương và nhảy lên đầu của Liette. Kang Soyoung cầm cây thương và đưa nó về phía trước dễ dàng như thể cô đang vung cần câu. Các phần cuối của cán thương được nhét vào khoảng trống giữa gai rồng và được bảo vệ vững chắc. 

Song Taewon cũng ngồi xuống cạnh đó. Bàn tay anh chạm vào cây thương và một cái bóng đen trèo qua rìa màu xanh sắc nét của cây thương.

“Noah-ssi, cậu vẫn chưa sử dụng 【Vay Mượn】 phải không? Xin hãy cho Kang Soyoung-ssi mượn sức mạnh. Hãy áp dụng các kỹ năng hỗ trợ của cậu nhiều nhất có thể.” 

“Vâng!”

Noah trở lại hình dạng con người rồi lấy ra đôi cánh của mình. 

“Không có chiếc vòng tay, hình dạng con người sẽ an toàn hơn.”

Noah nói rồi bế tôi bay lên không trung vì cưỡi rồng có thể làm tôi bị thương. Bellaré ngẩng đầu húc vào tôi sau khi cũng leo lên Noah. 

– Shh.

“Xin lỗi vì phải nhóc phải chịu khổ như thế này.”

Tôi chỉ định ra ngoài một lát rồi mang nhóc này về ngay. 

“Sẵn sàng rồi, chị ơi!” 

Kang Soyoung tự tin hét lên. Đôi má cô ấy đỏ lên vì hưng phấn, chắc cô ấy phấn khích lắm. Với tất cả các chỉ số của một thợ săn cấp S và chỉ số sức mạnh của Noah được thêm vào, nó sẽ là sự áp đảo. Rồng đen cũng gầm lên vui sướng và dồn sức vào tứ chi.

Người khổng lồ vẫn đang bị phân tâm bởi Yoohyunie. Hắn đã trở thành mục tiêu hoàn hảo. 

Ở cuối ngọn thương, ánh sáng đen nhấp nháy, và đôi chân của con rồng đen ép xuống đất. Dưới lớp vảy của cô ấy, cơ bắp căng thẳng đến đáng sợ co giật chậm rãi.

Ngay sau đó, cơ thể màu đen lao về phía trước, như thể một con dao được phóng đi. Người khổng lồ và rồng. Khoảng cách giữa bộ đôi này bị thu hẹp lại ngay lập tức. 

Yoohyunie dập tắt ngọn lửa, sau đó tôi thấy Kang Soyoung nghiến răng. Ngay trước khi mũi thương xuyên qua cánh tay của người khổng lồ, Song Taewon đã tăng trọng lượng của cây thương vốn đã nặng đến mức tối đa. Và rồi. 

Răng rắc!

Một tiếng va chạm khủng khiếp làm rung chuyển trời đất. Đó là một va chạm vật lý đơn giản từ một cú tấn công bằng một cây thương lớn, nhưng mọi thứ đều rung chuyển như thể hàng chục quả bom bùng nổ cùng lúc. 

Mũi thương đáp chính xác vào ngực tên khổng lồ. Một vết lõm hiện lên trên áo giáp, và ngay khi có hiệu lực của kỹ năng 【Ám Đoạt】 len vào, nó đã bị xé nát. Cây thương màu xanh xuyên qua lớp áo giáp rách nát như một tờ giấy bị xuyên thủng bằng cơn lốc. 

Chẳng bao lâu, cơ thể của người khổng lồ bị tách ra làm đôi. 

Ngay cả sau khi nó xuyên qua cơ thể của tên khổng lồ, phần năng lượng còn lại vẫn quét về phía trước một lúc, quét sạch các tòa nhà theo một đường thẳng. 

“Noah-ssi, kỹ năng trị liệu!” 

Nếu lực tấn công cao như vậy thì cú giật ngược sẽ không đùa được đâu. Chắc chắn rồi, cả hai cánh tay của Kang Soyoung đều bị gãy. Những chiếc gai của Liette đã hỗ trợ cây thương cũng đã bị hỏng. Bàn tay của Song Taewon, chống cây thương lại, cũng đã tan vỡ. 

Không giống như hai người còn lại, Kang Soyoung không ở trong tình trạng khó chịu. Cô ấy có thể rút ra một lọ thuốc nên Noah bay đến gần và nhanh chóng đã sử dụng kỹ năng chữa lành của mình. 

Đùng. 

Cơ thể bị cắt làm đôi của tên khổng lồ đổ sụp xuống. Kang Soyoung, người đang há to miệng, cười thật tươi. 

“Tuyệt thật đấy! Tôi sẽ chết mà không hối tiếc sau 50 năm nữa!” 

Ý cô là gì, 50 năm nữa? Nó có thể ngắn ngủi đối với thợ săn cấp A, nhưng…

– Bé cưng, đừng quá tham lam.

Cô ấy đã tự hào tuyên bố rằng cô đỉnh hơn tất cả những con rồng khác. 

Khi tôi bước xuống khỏi đầu Liette, cây thương quay lại thành một chiếc vòng tay. Với Eunhye nằm trên tay tôi, tôi lấy ra một lọ mana rồi uống nó. Tôi đã tắt kỹ năng Chủ nhiệm của mình, cảm giác mệt mỏi nặng nề. Có quá nhiều cấp S ở đây. Kang Soyoung bây giờ cũng là cấp S. 

Tôi muốn về nhà và nằm xuống ngay lập tức. Sung Hyunjae đâu rồi? Anh ta đến trễ quá vậy. Bữa tiệc đã kết thúc rồi nên tôi phải nhắn bảo anh ta quay về thôi.

‘Làm sao để có thể lấy lại ký ức của Yoohyunie nhỉ?’ 

Tôi hy vọng chúng sẽ tự quay lại. Tôi quay đầu lại và gọi tên Yoohyunie.

Bùmmm. 

Tiếng ầm nặng nề của thứ gì đó đập vào tai tôi. Đồng thời cơ thể tôi bay lên không trung. Ngay cả sau khi tôi đâm sầm vào mặt đất, tôi vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Tôi buộc phải ngẩng đầu lên. Mùi máu nồng nặc làm mũi tôi nhức nhối. Từ xa tôi vẫn thấy có người đang đứng. Đó là nơi gã khổng lồ đã ngã xuống. Tôi đã sử dụng kỹ năng 【Mầm non triển vọng】 lên hắn. 

[Thức tỉnh giả – Choi Seokwon (Chủng tộc Biển Sương Mù) 

Cấp bậc chỉ số hiện tại: SSS 

Triển vọng thức tỉnh A~S] 

Tôi không thể tin vào mắt mình, cấp chỉ số của hắn đã tăng lên kể cao hơn so với khi hắn còn là gã khổng lồ. Tôi nhìn cửa sổ thông báo kỹ năng 【Kháng Sợ Hãi】 đang hoạt động trước mặt và cảm thấy mùi máu đang xộc thẳng vào não mình.

Vì không thấy bất kỳ tin nhắn nào khác nên giờ những người khác vẫn an toàn. 

“…Choi Seokwon!” 

Tôi đứng dậy và hét lên. Tên khốn đó đang nhìn tôi. Tôi nghiến răng và nhìn xung quanh. 

Điều đầu tiên đập vào mắt tôi là sự gục ngã của rồng đen. Một bên vai bị nứt sâu, máu đổ ra khỏi cơ thể. Liette vẫn chưa bất tỉnh, nhưng cô ấy chỉ có thể liếc nhìn và nhe răng vì không thể gượng dậy, liệu đó có phải là do ảnh hưởng của kỹ năng hay chỉ là kiệt sức thông thường. 

Kang Soyoung nằm bên cạnh cô ấy. Cô đã rơi xuống đất và bất tỉnh. Song Taewon gần như không thể nhấc phần trên lên cơ thể bên cạnh cô ấy. Tôi không biết anh ấy bị thương ở đâu nhưng tôi thấy vết máu trên người anh ấy.

Và Noah đang nằm giữa đống đổ nát. Đôi cánh vàng của cậu rũ xuống không còn sức lực. Cậu không di chuyển, nhưng vì 【Đền ơn lần cuối】 chưa được kích hoạt nên có lẽ cậu ấy vẫn còn sống. 

“Ngươi không thể có được sức mạnh lớn như vậy mà không trả cái giá gì được.”

Tôi bước một bước về phía Choi Seokwon. Hắn ta mặc áo giáp tương tự như người khổng lồ. Da trên cổ xanh xao như xác chết. Tóc hắn đung đưa, nhuộm màu xanh mờ ảo, như thể nó là một khối sương mù vậy. Đôi mắt hắn nhìn không hề giống con người. 

“Nói ta biết ngươi đã nhận được gì?” 

Tôi hít thở sâu và chuyển tầm nhìn sang em trai. Hình ảnh em trai tôi lọt vào mắt tôi. Em ấy vẫn chưa mất ý thức, đang ngồi khom lưng nhìn về phía này với khuôn mặt nhợt nhạt. Có vết máu rỉ ra. 

Lòng tôi như đóng băng lại, nhưng không sao. 

Lại nhìn Choi Seokwon, tôi mỉm cười. 

“Cái giá không hề nhỏ nhỉ, ta có thể giúp ngươi .” 

“Ngươi có thể giúp?” 

Choi Seokwon cuối cùng cũng mở miệng. Giọng hắn khô khốc pha chút khàn khàn. 

“Làm sao có thể?” 

“Ta đã gặp con sứa mà ngươi đã ký hợp đồng. Bọn ta thỉnh thoảng cũng có gặp nhau. Hình dạng của ngươi lúc này trông không bình thường chút nào, ngươi sẽ trở thành quái vật sao? Hoặc có thể là tàn lửa cuối cùng trước khi biến mất.”

Nghe tôi nói, môi hắn cong lên và cười lớn. 

“Lúc đầu, ta vẫn còn một nửa tuổi thọ. Giờ thì chỉ còn khoảng một ngày nữa. Nó chính là một cái bẫy.”

“Thôi nào, người bình thường sẽ chỉ bị cười nhạo nếu hét to rằng muốn trở nên mạnh mẽ để đổi lấy mạng sống.” 

Điều này sẽ chẳng bao giờ xảy ra với một kẻ cấp F. Tôi lên tiếng cũng như trầm trồ trước khuôn mặt vặn vẹo của Choi Seokwon.

“Ngươi có muốn ta chỉ cho ngươi cách sống sót không?” 

Hắn lập tức di chuyển lại gần tôi, nắm lấy cổ áo và kéo tôi lên một cách thô bạo.

“Hyung!” 

Là giọng của Yoohyunie. Bình tĩnh nào. 

“Thuốc giải độc và lời nguyền đều vô dụng. Ả ta đã rút ngắn tuổi thọ của ta.” 

“Sẽ dễ thôi. Con sứa đó muốn có được ta.”

Tôi vừa nói vừa gõ nhẹ vào tay tên khốn để hắn buông tôi ra. 

“Nhiều hơn so với ngươi. Vì vậy hãy mang ta đến gặp cô ta và chúng ta sẽ cùng thương lượng.”

Để cứu ngươi. 

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments