S-class

Chương 159: Làn sương màu xanh (3)

Trans: Hi

Beta: Houmahome

“Sao anh lại đến tận chỗ này? Anh vẫn chưa nhận ra rằng bản thân anh chỉ là một mớ phiền toái thôi à?”

Em trai tôi nói với ngữ điệu mệt mỏi, tới mức mà tôi có thể sẽ bị tổn thương nếu tôi không biết chuyện gì đang diễn ra. Thằng bé đang đẩy tôi đi với biểu cảm chuẩn mực và dáng vẻ khéo léo giống như ba năm trước, và cũng đã hành xử như thế trong suốt năm năm trời.

Tôi muốn hỏi em ấy cảm thấy như thế nào khi sống một mình trong thời gian dài. Nhưng đồng thời, tôi thậm chí còn không muốn đoán những suy nghĩ của thằng bé vì chúng có thể ngăn cản bước đi của tôi. Tôi có thể muốn làm bất cứ điều gì mà Yoohyunie khao khát bất chấp hậu quả.

“Anh xin lỗi.”

Yoohyunie có vẻ run rẩy trước lời nói của tôi. Tôi đã nghĩ ra nhiều cách để thuyết phục em trai mình, nhưng giờ đây tôi chẳng nghĩ được gì cả. Thay vào đó, tôi bắt đầu nói ra những suy nghĩ của mình suốt bấy lâu nay.

“Anh xin lỗi, Yoohyun-ah. Vì anh quá yếu đuối…”

Nếu tôi mạnh hơn hoặc trưởng thành hơn, liệu tôi có thể khiến thằng bé tin rằng đã đến lúc tôi phải để em ấy đi không? Liệu tôi sẽ không thử những điều vô ích và chấp nhận thực tế của mình và sử dụng sự căm ghét để làm lá chắn không? Tôi không biết được, vì bây giờ tôi vẫn còn đang giữ lấy em trai mình.

Tôi chậm rãi di chuyển trong khi cố gắng khiến suy nghĩ của mình im lặng. Yoohyunie nhíu mày khi nhìn chằm chằm Song Taewon, Bellaré và Noah bởi vì em ấy cảm thấy không đúng.

“Yoohyun-ah, hãy để anh giải thích.”

“…Anh muốn làm gì? Trông hắn như là Thợ săn Cấp S vậy.”

Yoohyun nghi ngờ lườm Song Taewon.

“Cho dù có lôi anh trai tôi vào thì cũng vô ích thôi, vậy nên đừng thử.”

“Điều đó không xảy ra đâu.”

“Không ư? Vậy sao anh lại ở đây… và chỗ này là…”

“Em đang ở nhà riêng của Choi Seokwon thuộc MKC. Có lẽ em không nhớ đâu, nhưng…”

Yoohyunie tỏ vẻ khó hiểu rồi di chuyển đến trước mặt tôi, không cho tôi đủ thì giờ để phản ứng. Thằng bé kéo tay tôi và tôi có thể nhìn thấy đôi mắt lạnh băng đó với khoảng cách gần.

“Ma lực gì đây?”

“…Hả?”

“Và đôi khuyên tai này nữa.”

Bàn tay của Yoohyun chạm vào ngực tôi rồi đưa lên chạm vào tai tôi. Em ấy rờ vào như thể đang kiểm tra đôi khuyên tai.

“Có vẻ đây là vật phẩm cấp cao.”

“Ừ, Hội trưởng Hội Sesung tặng nó cho anh.”

Sự thật bất ngờ xuất hiện và lông mày của Yoohyunie nhíu lại trước từ Sesung.

“Chết tiệt, anh mất trí rồi à?! Em đã cảnh báo anh không được dính líu đến Thợ Săn và Hội rồi. Sesung? Anh thật sự bị điên sao?”

Yoohyunie buông khuyên tai và nắm lấy cổ áo tôi, gương mặt của thằng bé tối sầm lại khi em ấy kéo tôi.

“…Anh thức tỉnh rồi… Cấp bậc chỉ số của anh là gì?”

“Cấp F, nhưng các cấp kỹ năng của anh thì cao nên em không cần lo lắng đâu. Anh đang được bảo vệ vì chúng rất hữu dụng.”

Mặc dù tôi nói thêm vài lời nhưng dường như thằng bé không nghe thấy. Tôi đành phải tránh né ánh mắt của em ấy vì trông nó quá mức mãnh liệt. 

“Nè, em biết hết những chuyện này mà, em chỉ không nhớ được vì… này!”

Yoohyunie mạnh bạo bẻ tay tôi ra phía sau và Noah, người đang nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng, bước lên phía trước.

“Yoojin-ssi!”

“Tại sao hắn lại cư xử thân thiết với anh?”

“Cậu ấy không phải kẻ thù, và… này, đau quá đi!”

Trong khi kỹ năng của tôi vô hiệu hóa việc gãy xương, thằng bé chỉ dùng lực để ghìm chặt tay tôi và vai tôi trở nên tê cứng. Noah khẩn trương giải thích.

“Tôi là người của Han Yoojin-ssi! Tôi tên là Noah Rugir!”

“Người của hyung? Hắn đang nói cái quái gì vậy?”

“Ui da… Mặc dù chỉ là tạm thời thôi, nhưng những điều đó là sự thật. Em chỉ không nhớ vì một vài phần ký ức của em đã bị mất đi. Hãy kiểm tra túi đồ của em đi. Em sẽ tìm thấy những vũ khí mới và khế ước màu đen kia đã biến mất.”

Mặt của Yoohyunie cứng lại khi tôi nhắc đến khế ước của Diarma, và em ấy trở nên im lặng ngay khi kiểm tra kho đồ.

“Khế ước… Chết tiệt, chuyện quái gì đã xảy ra vậy?”

“Nhiều chuyện xảy ra lắm, nhưng không có gì nghiêm trọng cả. Em cũng biết hết về những việc này và chúng ta làm vậy để, ui da… này, tay của anh!”

“Em chỉ đứng nhìn thôi sao? Chắc em bị điên rồi.”

Yoohyunie thì thầm. Chà, thằng bé đã cố giam giữ tôi và tôi chỉ đơn giản là trốn ra thôi.

“Em giữ cho anh an toàn và em cũng thỏa mãn─”

“Đừng nói mấy lời như thế.”

Giọng nói của Yoohyunie trở nên thô ráp hơn và dù thằng bé đang hành xử như một con thú săn mồi, tôi vẫn cảm nhận được một chút tuyệt vọng.

“Em đã nghĩ cái quái gì, mà buông tay anh chứ? Đáng lẽ, em phải…”

Yoohyunie không nói hết câu và tôi không thể nghe được những gì thằng bé định nói. Thay vào đó, tôi nghe thấy em ấy nghiến răng và thằng bé nắm lấy thanh kiếm để giữ lấy tôi.

“Em không quan tâm về ký ức của mình hay đại loại vậy, và cái tên Thợ săn đang làm việc cho anh lại càng không cần thiết hơn. Em nên ‘chăm sóc’ cho những ai có thể nói chuyện.”

Sát khí toát ra từ Yoohyunie, và Noah bật ra phía sau theo phản xạ trước ý định của Yoohyunie. Song Taewon, người đã im lặng nhìn chúng tôi, thay đổi thế đứng của mình.

“Yoohyun-ah! Dừng lại!”

Thằng bé định làm gì để chăm sóc bọn họ? Tôi hét lên trong khi cố gắng kéo tay của mình lại.

“Mọi thứ sẽ ổn nếu em có lại ký ức, vậy nên kỹ năng của anh……”

“Sao chứ? Anh và bọn chúng thân thiết lắm à? Bọn chúng chắc phải đối xử với anh tốt lắm nhỉ? Nhưng anh à, chúng là lũ Thợ săn cấp cao đó. Không hợp với anh đâu.”

Yoohyunie thì thầm, đe dọa tôi hãy đứng yên và theo dõi, sau đó đẩy tôi sang một bên. Tôi đuổi theo để tóm lấy tay thằng bé, mặc dù nhíu mày, em ấy không hề tránh né hay đẩy tôi ra.

“Đừng có ngu ngốc như thế! Làm gì có ai quan tâm đến em nhiều như anh kia chứ, Yoohyun-ah!”

“Cái gì….”

“Anh biết cả, vì sao em lại làm vậy. Em thật sự là một tên ngốc. Đứa em trai nhỏ cố gắng một mình gánh vác cả thế gian, Han Yoohyun.”

Tôi dồn sức vào cánh tay mình. Gương mặt ngỡ ngàng của thằng bé thật ngọt ngào. Tôi đang chờ đợi kỹ năng 【Kháng độc】 phát huy tác dụng.

“Đừng hành xử như thế. Em đã và đang chịu đựng đủ rồi. Mặc dù anh rất yếu, nhưng ít nhất thì phải tin anh trai của mình đi chứ.”

“Nhưng…”

“Yoohyun-ah.”

“…Ừm.”

Giọng nói của thằng bé bình tĩnh lại và bây giờ em ấy trông giống như tuổi thật của mình. Tôi thực sự không nên để em ấy rơi vào tình trạng này.

“Han Yoohyun, em trai của anh. Anh yêu em.”

Tôi nói những lời mà tôi đã nói ngay sau khi hồi quy, nhưng cảm xúc đã thay đổi chút ít. Đôi vai của Yoohyunie run rẩy và gương mặt của thằng bé trở nên dịu dàng. Cánh tay của em ấy cũng vòng qua lưng tôi.

“Vào lúc đó, cũng vậy…”

“Em nhớ chưa?”

“…Một chút. Em đã làm hòa với anh.”

Có vẻ như cuối cùng độc tố cũng đã tan hết và quá trình này mất nhiều thời gian hơn so với Noah. Thằng bé cần một kỹ năng kháng độc và tôi tự hỏi không biết nên kiếm nó ở đâu.

“Anh sẽ sử dụng kỹ năng nên hãy chấp thuận nó, được chứ?”

Tôi đang định sử dụng kỹ năng 【Giáo viên】 của mình để lấy lại ký ức cho Yoohyunie thì,

Ào ào─

Bỗng nhiên làn sương bắt đầu di chuyển. Nó bao quanh lấy tòa dinh thự đã sụp được phân nửa như một đàn cửu. Đồng thời, sương mù màu xanh thoát ra từ cơ thể của Yoohyunie.

“Yoohyun-ah.”

Sương mù từ em trai tôi bay vào trong trang viên, cùng với một lượng nhỏ từ Noah và Song Taewon. Mặc dù Noah thử vươn tay theo phản xạ nhưng không bắt giữ được làn sương. Chúng cứ len lỏi qua kẽ ngón tay của cậu ta.

Có khi nào đám sương mù độc tố đó đã nuốt chửng ký ức rồi thoát ra ngoài? Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra?

“Yoohyun-ah, em còn nhớ được gì nữa không?”

Yoohyunie nhanh chóng lắc đầu. Chết tiệt thật, ký ức bị cướp đi rồi.

“Có gì ở đằng đó kia!”

Noah chỉ về phía trang viên và Yoohyunie nhanh chóng túm lấy tôi để tìm nơi trú ẩn cùng với hai Thợ săn còn lại.

Một thứ gì đó màu xanh đậm hiện đang ở trong trang viên và sương mù đã tụ lại xung quanh để khiến nó lan rộng ra.

Để đề phòng, tôi sử dụng kỹ năng Mầm non của mình để mở cửa sổ hệ thống.

[Thức tỉnh giả: Choi Seokwon (Thành viên của Tộc Biển Sương Mù)

Cấp bậc chỉ số hiện tại: SS

Triển vọng thức tỉnh A~S

Bán Nguyệt Đao (S): Đã đạt được

Tuyến Trên Đường (S): Đã đạt được

Lưới Âm Thanh (A): Đã đạt được]

“Choi Seokwon?”

“Đó là Choi Seokwon ư?”

Ba người còn lại cũng tỏ vẻ ngạc nhiên và tôi đã nhìn thấy một thứ gì đó không giống con người…

Biển Sương Mù lại là gì nữa? Và tại sao chỉ số của hắn ta đã trở thành SS? Lẽ ra hắn ta phải là Cấp S. Chẳng lẽ hắn ta đã phát triển cùng với làn sương mù đó? Chết tiệt, vậy thì ký ức của Yoohyunie phải làm sao?! Sẽ không biến mất chứ? Liệu chúng có trở lại nếu thứ đó bị đánh bại không? Làm ơn hãy nói có đi.

Thứ màu xanh trông giống Choi Seokwon trở nên lớn hơn cả một ngôi nhà và mọi thứ xung quanh đã hoàn toàn bị san phẳng. 

Rần rần rần.

Một con quái vật hình người cao vài tầng lầu từ từ đứng dậy. Nhìn nó chẳng khác gì người khổng lồ, một con rối to lớn với bộ áo giáp màu xanh đậm bọc quanh người.

Làn sương tỏa ra ánh sáng từ nơi được cho là đôi mắt của nó cùng với đôi bàn tay thô ráp cuộn lại thành nắm đấm. Vào lúc người khổng lồ hoàn toàn đứng dậy, có một thứ gì đó đen ngòm và to lớn lao ra từ bóng tối với những bước chân to lớn.

– Grừừừ!

Rầm!!

Một con hắc long lao vào người khổng lồ và nó bị đẩy ngã với một tiếng nổ lớn. Con rồng nhảy lùi lại và vung đuôi rồi ‘đùng đùng’, những tòa nhà xung quanh họ vỡ nát.

Những chiếc răng sắc nhọn của của rồng lóe lên và tôi biết chắc là nó đang cười.

“Chào, cục cưng!”

“Xin chào mọi người!”

Liette và Kang Soyoung, người đang ở trên đầu con rồng, hét lên về phía chúng tôi. Bọn họ đến thật đúng lúc.

* * *

Chiếc ô tô dừng lại ngay trước hàng rào gần làn sương, và những Thợ săn từ Hiệp hội đang đứng đó để canh giữ hàng rào. Sung Hyunjae bước ra khỏi xe. Mặc dù cần phải kiểm tra giấy tờ tùy thân của anh ta nhưng không ai dám bước ra, Bọn họ chỉ đứng nhìn vì tất cả đều nghe nói rằng Hội trưởng Hội Sesung vừa mới bước ra từ cuộc chinh phục dungeon Cấp S.

“Tôi nghe nói rằng đây không phải là một vụ nổ dungeon, nhưng hình như không phải như vậy.”

Evelyn, một trong những Thợ săn Cấp S của Sesung, bước ra từ chiếc xe và huýt sáo khi nhìn thấy làn sương xanh. Sung hyunjae cũng dán mắt vào nó.

“Lời mời của Han Yoojin-gun thường có xu hướng đặc biệt nên không có gì kết thúc một cách bình thường cả.”

Sung Hyunjae nói như thể anh ta đang tận hưởng và tiếp cận rào chắn. Sương mù cuồn cuộn thật sinh động trước ánh đèn pha của ô tô, màu xanh u ám đang dần thay đổi.

“Đến đây ngay sau khi dọn một dungeon, cô ổn chứ?”

“Anh tốt bụng thật đấy. Tôi phải nhìn thật kỹ hộp kẹo của anh mới được, tôi chưa từng có cơ hội đó trước đây.”

Evelyn mỉm cười trong khi ký thỏa thuận mà Hiệp hội Thợ săn đã gửi sang thay mặt cho Sung Hyunjae. Ít lâu sau thì một phần của rào chắn được dỡ bỏ, bọn họ chuẩn bị quay trở lại xe.

Ào ào.

Làn sương mù đột nhiên tràn qua hàng rào và bao quanh lấy họ. Sung Hyunjae khẽ nhướng mày trong bóng tối.

“Ôi trời, thứ gì đây?”

Anh không thể cảm nhận được sự hiện diện của Evelyn chứ đừng nói đến những Thợ săn khác. Phải có lý do gì khác vì sương mù đơn thuần không thể chặn được các giác quan của Thợ săn Cấp S.

Sung Hyunjae đang cân nhắc bản thân có nên tấn công hay di chuyển không thì làn sương phía trước tan ra và một bóng người xuất hiện. Một bóng hình thân quen mỉm cười gần gũi.

“Xin chào, Sung Hyunjae-ssi.”

“Han Yoojin.”

Tôi không có sở thích với những thứ giả tạo. Sung Hyunjae lẩm bẩm khi nhìn chằm chằm chàng trai trẻ, và cậu bắt đầu nói.

“Anh có nhớ tuổi thơ của mình không ạ?”

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments