Beta: Myfamilytwo
– Chíp!
“Đến đây nào, Chirpie.”
Tôi nhấc con chim nhỏ đang lăn vòng vòng trên giường lên, và như dự đoán, không khác gì khi nó còn ở khách sạn Hồng Kông, cái con chim đó dường như lại đang nhìn chằm chằm vào mấy nơi là lạ. Nó luôn luôn tò mò về tất cả mọi thứ xung quanh, y hệt như những gì nó đã thể hiện thông qua cái thói xem ti vi của mình.
“Ba thấy mừng vì ít ra thì con cũng đang tận hưởng.”
– Chíp!
“Ba của con không thể ngủ đêm nay đâu.”
Không gian xung quanh tôi tốt đến không ngờ, và tôi cũng chẳng mắc chứng lạ giường. Bữa tối ngon, chuyến đi dạo dễ chịu, phòng tắm sang trọng với thứ muối tắm tôi chưa từng thấy qua. Thế nhưng, vẫn còn thiếu một thứ duy nhất.
“Ngại thật đấy, nhưng Yoohyun-ah, anh không ngủ mà thiếu em được.”
Mịa, tôi thật sự chẳng muốn ngủ. Khi nào thì cái kỹ năng kháng sợ của tôi mới trở lại bình thường được đây? Không phải là đến lúc rồi hả? Cái hiệu ứng suy giảm này cũng đủ lâu rồi mà, có lẽ sự chậm trễ này là bởi vì cái kỹ năng tăng đôi hiệu quả kỹ năng kia.
“Sao tôi không được coi tivi?”
Có phải tôi đang đi tu trong chùa hay không? Ở tù thì người ta cũng được coi tivi mà, và cho dù không cho tôi xem tivi để tôi không thể xem được thời sự thì tôi vẫn phải thức trắng đêm mà chẳng có gì để làm cả.
“Này Chirpie, ít nhất thì con cũng nên ngủ đi.”
Tôi vỗ phồng cái gối lớn để tạo chỗ thoải mái cho bé chim đặt người. Dù chẳng hề nghĩ đến chuyện chợp mắt, tôi cũng leo lên giường ngả đầu vào gối. Giường đủ ấm êm để tôi yên giấc, nên tôi nghĩ về việc ngồi lên ghế.
“Ba thật sự sẽ ngủ mất nếu tắt đèn, nhưng thế này quá sáng với con nhỉ?”
– Chíp.
Chắc nên quay đèn ra chỗ khác thôi. Điều khiển đâu nhỉ?
“Cái điều khiển đèn đâu ta…”
“Nè.”
“Ồ, cảm ơ─”
Là giọng của Yoohyunie, và đôi bàn tay quen thuộc của em ấy nắm lấy cổ tay tôi khi tôi đang khựng lại mà không đáp.
“Ổn cả rồi. Em sẽ không hại anh đâu. Em khó mà xuất hiện ở chỗ này nếu không qua vật xúc tác, vậy nên em chẳng làm được gì nhiều đâu. Đừng lo.”
Tôi không thể quay đầu, và bé chim sà xuống lòng tôi từ trên gối.
“Vẻ ngoài của ngươi…”
“Vì thế giới này từ chối em, em phải mượn chút sức từ ai đó thuộc về nơi này. Em có thể tiến vào dễ dàng nếu hiện thân dưới gương mặt người yêu thương mà anh hay nghĩ về nhất.”
Hắn ta là kẻ Hiếu Đạo xuất hiện khi mượn xác của Yoon Kyungsoo và người kế nhiệm của Diarma. Tôi đã nghĩ đến chuyện cô ta sẽ liên lạc, nhưng nhất định phải là lúc này hả?
“Đến thăm hỏi mà không báo, và đến vào giờ này không phải là quá trễ sao?”
“Giấc mơ chỉ đến khi đêm về, và lẽ ra em đã có thể đến sớm hơn rồi. Nhưng cái tên kia cứ ở cạnh anh mãi thôi anh à, và nếu có một người nữa y chang xuất hiện, khả năng anh chối bỏ em sẽ cao hơn vì trông em như hàng giả.”
Cái cách cô ta bình thản gọi tôi là anh làm tôi tởn cả người, nhưng có vẻ cô ta không thể xuất hiện vì tôi đã ngủ chung phòng với Yoohyunie. Mơ đến khi đêm về ấy hả? Nếu suy xét đến việc xác của Yoon Kyungsoo đã khoác lên nhiều dáng vẻ khác nhau trước mặt nhiều người, và cả những đặc điểm của dungeon đó, có lẽ kỹ năng của cô ta là ảo giác. Sự tồn tại của cô ta không tốt cho sức khỏe tinh thần đâu.
“Vậy, anh đã quyết định sẽ cược cái gì chưa?”
Tôi nhìn xuống bé chim trên đùi trong khi nói. Dù cho không ngó lơ cô ta được thì tôi cũng chẳng có can đảm mà quay đầu. Ước gì cô ta biến đi sau khi xong cái việc khiến cô ta mò đến đây.
“À, hyung. Hành động này─”
Má nó, mắc gì cô ta cứ phải gọi vậy?
“Cứ tiếp tục từ chối nhìn em vậy sao? Khi nói chuyện thì phải nhìn vào mắt người khác chứ.”
“Ta chẳng cần phải đối xử tử tế với cái thứ khoác da người lên người như ngươi đâu.”
“Thất vọng thật.”
Rồi cô ta nở nụ cười, và tôi nhớ đến cuộc gọi vào buổi tối. Tôi quay đầu, ngón tay vẫn vuốt ve chỗ lông tơ của bé chim. Nó đang đậu cạnh giường và dựa vào người tôi. Dáng vẻ trưởng thành hơn của em trai đang cúi xuống cười với tôi.
Đừng có nhìn như vậy. Lần duy nhất em cười như thế với anh là khi─
“Ta thấy ngươi rồi. Cần nói gì thì nói nhanh rồi biến đi.”
Nghĩ về thứ khác đi nào. Đã đến lúc Yerimie và Peace ra ngoài rồi, và tôi hi vọng mọi chuyện sẽ ổn cả. Cặp đôi ấy chưa từng đồng hành như thế này bao giờ, và tôi tò mò họ sẽ thành bại ra sao. Nguyên tố của họ khắc nhau, Peace thì lại chẳng ưa vụ cô bé cứ làm phiền nó vào lần đầu gặp. Mong họ hòa hợp và gần gũi hơn sau khi ra khỏi dungeon.
“Anh thú vị thật đấy, hyung.”
Cái kẻ Hiếu Đạo mang gương mặt của Yoohyun kia, và cả cái đôi mắt chứa ý cười ấy của cô ta nữa, chúng đen hơn mắt Yoohyunie bây giờ. Thậm chí chúng trông khác biệt hơn khi có vài nét đỏ hiện lên trong đôi mắt của cô ta.
Tự dưng tôi thấy thật lạ lẫm. Yoohyunie vẫn là Yoohyunie, dù em ấy đã thay đổi đôi chút rồi. Các kỹ năng của em sẽ khác, vì đã có Irin, và giống như những vật phẩm đã biến mất như Nước Mắt Cá Voi Trắng của Lễ Hội, có những kỹ năng không thể xuất hiện lại.
Dù cho em vẫn là đứa em trai nhà tôi.
“Em đã cố gắng tìm hiểu nhiều nhất có thể về những gì đã xảy ra ở thế giới này. Mặc dù không thể biết rõ toàn bộ, em đã tìm ra chút ít về hyung đấy.”
…Cô ta đã biết được đến mức nào rồi? Tôi hít lạnh, cái tên kia đang nhìn tôi chằm chằm với cặp mắt đầy hứng thú. Tôi bình tĩnh hơn bởi cái biểu cảm kia vào tuổi ấy là thứ tôi chưa từng chứng kiến.
“Anh là người nuôi dưỡng đã xoay xở để có thể yêu và nuôi lớn một cấp S bẩm sinh.”
“Thế thì sao? Mấy chuyện này vẫn hay xảy ra mà.”
Có phải cô ta chỉ biết về danh hiệu 【Người nuôi dưỡng】 thôi hay không, hay đã biết về danh hiệu 【Người nuôi dưỡng hoàn hảo】 luôn rồi? Nếu là vế sau thì nghe có vẻ rắc rối đây. Cô ta hẳn sẽ thành vật cản đường nếu biết về những tác dụng của cái từ khóa kia.
“Chỉ rất rất hiếm hoi. Chỉ nơi này, Nguồn thứ năm.”
Kẻ đó tiếp tục lảm nhảm và kéo lấy cổ tay tôi về phía cô ta, và dù đã đề cập rằng cô ta đang yếu, có vẻ như cô ta vẫn khỏe hơn tôi.
“Người nuôi dưỡng vốn không xuất hiện ở Nguồn đầu tiên, thứ hai, thứ ba, thứ tư và cả những chốn khác. Mặc dù sự xuất hiện của những người nuôi dưỡng các cấp thấp hơn cấp S lại rất bình thường.”
Cô ta thì thầm rằng một kẻ nuôi được một cấp S chỉ xuất hiện nơi này. Cội Nguồn Thứ Năm, Cây Tuyết Phủ, và không gian nơi thế giới bọn tôi thuộc về.
“Dù cho có lẽ chỉ đơn thuần là trùng hợp thôi bởi con số nhỏ quá, vẫn có khả năng là do nguồn cội. Vậy nên, hyung, mình giao dịch đi.”
“Một giao dịch?”
“Ừ, giao bản thân anh cho em.”
“…Xếp hàng đi. Nói thẳng toẹt ra mục đích của ngươi và dừng phun ra mấy thứ vô nghĩa nữa.”
Mặc dù tôi có là con người chứ không phải vật phẩm, và Yoohyunie xếp thứ nhất rồi đến Sung Hyunjae xếp nhì, dù anh ta tự cho mình là nhất, thì vẫn sẽ có thêm nhiều kẻ nữa đến để đưa ra cái yêu sách của bọn họ. Vụ sàn đấu giá đã là ví dụ điển hình đấy thôi.
“Anh cần gì miệt mài vào thứ chắc sẽ thất bại chứ. Em sẽ cứu những người anh muốn đưa ra ngoài nếu anh giao bản thân mình cho em. Thế nào?”
“Ngươi đã bảo ngươi không thể đưa họ ra nếu những cấp S ấy không tiệm cận cấp SS.”
“May thay, hầu hết những người anh quan tâm đến có vẻ như đều là cấp S. Và cho dù nếu họ không phải, cũng không phải không có cách cứu họ. Dù cái giá phải trả sẽ rất đắt, cả những kẻ Phản Luân cũng thường hay đưa những người hữu dụng ra khỏi một thế giới đang đến hồi diệt vong.”
Cô ta bảo người thợ rèn kia sẽ là một trong những người sẽ cứu lấy thế giới này khi nó rơi vào bờ vực hủy diệt. Có phải đang nhắc đến Myungwoo không? Thế thì có nghĩa là cậu ta sẽ an toàn.
“Vậy, hyung. Anh thấy thế nào? Em có thể đưa theo 10 cấp S và một hay hai cấp A nữa. Em đang gánh nhiều việc vì cái này lắm đấy và còn phải trả giá nữa.”
Mười cấp S là đủ cho tất cả những người mà tôi quan tâm.
“Chẳng phải bọn ngươi đều ưa việc tàn phá các thế giới hả? Không phải đưa mọi người ra kiểu đó sẽ khiến việc kia dễ như ăn cháo sao?”
“Nếu dễ làm thế thì lúc nào em cũng giao dịch rồi. Thường thì chỉ là vài ngươi thôi, và đấy là lý do vì sao bọn em hay thuyết phục những cấp S bẩm sinh.”
Cô ta chêm thêm với vẻ châm chọc.
“Bọn em được chia làm hai nhóm lớn.”
“Hai?”
“Một nhóm là những đứa trẻ ngoan ngoãn sẽ làm việc để khiến những thế giới đó có thể bị nuốt chửng. Bên còn lại, họ tò mò về quá trình mọi thứ đi đến hồi kết ra sao.”
Một bên giúp cội nguồn nhai nuốt các thế giới, và bên kia muốn biết chuyện gì sẽ xảy đến sau khi cội nguồn nuốt toàn bộ các thế giới.
Kẻ trước mặt tôi thì chắc chắn là vế sau rồi.
Nói đến mới nhớ, cô ta đã thấy hứng thú với Yoohyunie, nói mấy thứ về tinh linh các kiểu. Cô ta ngừng chú ý đến việc hủy diệt thế giới và nói rằng sự an toàn của tôi đáng giá hơn.
“Mình giao ước đi, hyung.”
Một tấm bảng màu trắng tỏa sáng hiện trước mặt tôi, và nó hẳn là một khế ước cấp L như trong vụ Diarma. Vì không thể áp dụng kỹ năng tăng gấp đôi hiệu quả cho loài Độc Nguyền Long nên lần này tôi không thoát nổi rồi.
“Dù không đưa anh ra được bằng năng lực của em vì anh là cấp F, em sẽ chăm sóc anh nhiều nhất có thể. Bản thân nhữngngười nuôi dưỡng đã hiếm rồi, thành ra em chưa bao giờ ký giao ước thành công với bất kỳ ai. Bởi lúc em tìm ra họ thì hầu như đều chết hết rồi. Ngạc nhiên thay, anh lại thành công kết hợp hòn đá đấy trong ngực mình. Khi liếc qua em đã nghĩ là anh sẽ thất bại, nhưng giờ nó lại ổn định rồi. Em tò mò liệu thứ quái vật gì sẽ chui ra từ đấy đấy.”
Lời nhận xét thân thiện ấy. Có vẻ như mảnh vỡ từ Sung Hyunjae đã phát huy công hiệu.
“Em nhượng bộ với anh nhiều lắm đấy, bởi anh hiếm quá mà.”
Cô ta đang nhượng bộ rất nhiều. Cho dù tôi chẳng tin, nhưng cũng không thể làm gì ngoài nghe theo. Chẳng có gì chắc rằng ta có thể bảo vệ thế giới này, nhưng có vẻ họ sẽ được an toàn và nghe như là nhờ tôi…
Tôi hoãn câu trả lời của mình được không nhỉ? Tôi muốn lập khế ước khi đã rơi vào tuyệt cảnh cơ, nhưng cô ta sẽ chẳng nhường bước đến độ ấy đâu. Tuy vậy, biết đâu lại có thể vì trường hợp như tôi hiếm lắm cơ mà. Tôi sẽ đòi năm năm bình yên để trả lời…
-Chíp!
Rồi sau đó bé chim bay phốc lên bằng tất cả sức lực của nó, và chạm trán với cái giao ước sau khi nhảy lên rõ là cao.
“Này!”
Cái thứ đó cứng lắm đấy! Tôi giữ lấy bé chim, nhưng nó vỗ vỗ cánh như thể chẳng đau chút nào.
-Chíp! Chíp! Chíp!
“Bình tĩnh. Con tự làm đau bản thân giờ!”
-Chíp!
“Cái gì đấy?”
Cô ta─vẫn đeo gương mặt Yoohyun─nghiêng đầu hỏi tôi như thể mới thấy con chim lần đầu tiên. Nó chồm hổm trên đùi tôi đó giờ ngay trước mắt cô ta. Cô ta đã chạm vào bé chim trong khi vừa giữ cổ tay tôi lại, ngăn tôi giấu nó đi trong tay mình.
“Đừng có chạm vô!”
-Chíp!
“Hình như em thấy nó đâu đó rồi. Đưa đây tí coi, hyung.”
“Đừng có gọi tôi là hyung nữa và cút đi!”
Cái tên đang ngó con chim như thể chuẩn bị mổ nó ra kia đếch phải em trai tôi. Tôi vặn cổ tay và cố kéo lại nhất có thể. Khi tôi đang co giò lại chuẩn bị đá cô ta thì một sợi xích vàng kim đâm thủng cánh cửa cùng tiếng ầm lớn. Dây xích xuyên qua giữa thân cô ta như một cây thương và đẩy kẻ đó về phía cuối phòng với cái đà lực còn lại. Tôi cũng bị kéo đi nửa đường, nhưng một cánh tay vòng qua eo đã giữ tôi lại.
“Yoohyun-ah!”
Tôi vô thức kêu lên khi thấy dòng máu trào ra cho dù biết rõ đấy chẳng phải em trai mình. Trong khi tôi còn đang sửng sốt, gã đàn ông với gương mặt của em trai tôi nhìn vào sợi xích khảm vào thân mình, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
“Trăng Lưỡi Liềm?”
Cô ta nhận ra à? Có khả năng cô ta biết đến Trăng Lưỡi Liềm. Cô ta ngước lên nhìn chòng chọc vào Sung Hyunjae, chủ nhân của sợi xích.
“Ngươi là ai?”
“Chủ nhà.”
Dù không phải xạo ke, nhưng đấy không phải ý chính. Bé chim vừa vặn khỏi giường đã mò đến chỗ tôi, và tôi quay qua nhìn xem nó có ổn không.
…Tôi biết đấy không phải Yoohyunie, nhưng tôi muốn gỡ cái kính áp tròng xuống. Nhìn bằng kính thường sẽ làm mọi thứ trở nên dễ dàng hơn.
“Ngươi không biết về Trăng Lưỡi Liềm à? Dù sao thì, hyung.”
“Đã bảo đừng có gọi ta như thế, con khốn.”
“Dùng danh nghĩa anh em thì em dễ duy trì hình dạng này hơn. Anh có đồng ý giao ước không?”
“Ta─”
“Đừng có mơ tưởng thứ đã có chủ chứ.”
Giọng Sung Hyunjae cắt ngang lời tôi.
“Tôi đã bỏ qua cho cậu chủ vì Han Yoojin-gun yêu thương cậu ấy, nhưng tôi sẽ không nhân nhượng với một kẻ nào khác nữa đâu.”
“Đừng có xía vô nữa được không? Tôi không phải của anh.”
Dù sao thì, nếu phải giao bản thân cho ai đó thì em tôi vẫn đứng đầu. Sao anh ta không biến ra nước ngoài đi?
“Hãy quay mặt đi nếu cậu không muốn nhìn.”
Sung Hyunjae nói, và sợi xích chuyển động, ngón tay anh ta ánh lên một ánh sáng nhàn nhạt. Tôi cắn môi và cúi xuống.
Âm thanh đó không lớn đến vậy, và tôi nghe như có thứ gì vừa cháy. Không phải thịt cháy mà là tường và nội thất. Tôi vô thức bám cánh tay đang ôm mình thật chặt trước khi ngẩng đầu lên. Tôi thấy thứ gì trông như con sứa to đùng giữa ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt mọi thứ. Thứ mờ nhạt kia chậm rãi lắc mình.
-Nghĩ cho kỹ. Từ chối thì ta cũng không dễ dàng lui bước đâu.
Nó biến mất, và Sung Hyunjae nhìn tôi khi tôi đang thở dài.
“Có phải một con ma thú sẽ chui ra từ ma thạch trong ngực cậu không?”
…Anh ta nghe được bao nhiêu rồi? Anh ta gắn máy nghe lén ở phòng tôi hả?
Chương 154: Được Giao Phó (4)
Beta: Myfamilytwo
“Anh đã biết phòng tôi có vị khách không mời mà đến nhưng vẫn tới muộn như vậy? Đây chẳng phải là trái với khế ước sao? Anh đúng là kẻ gian trá.”
Tôi vừa bày tỏ sự bất mãn vừa cố đẩy cánh tay đang quấn quanh thân mình ra, nhưng anh ta chẳng nhúc nhích tí nào, không như mọi lần. Tôi lo lắng rằng anh ta sẽ cưỡng ép đòi hỏi tôi như lần bùng nổ dungeon trước, nhưng tôi chưa cảm nhận được sự uy hiếp nào. Chỉ là có hơi đáng sợ. Cái kiểu mà tôi có thể bỏ qua vì đã quá quen với nó.
“Thật đáng tiếc vì cậu nghĩ thế đấy. Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho thái độ không thành thật của mình và cung cấp thông tin chi tiết về việc xảy ra ở đây cho cậu chủ─”
“Trong đời, con người ai chẳng có lúc muộn! Không có chuyện gì xảy ra cả nên chúng ta bỏ qua thôi.”
Tôi không muốn Yoohyunie nghe về chuyện này. Đặc biệt là tôi càng muốn che giấu thỏa thuận do con sứa kia đề xuất hơn cả. Tôi có thể che dấu nó miễn là Sung Hyunjae có thể ngậm cái mồm lại.
“Không phải có quá nhiều chuyện để có thể nói là ‘không có gì cả’ chứ?”
“Anh đã nghe lén những gì chúng tôi nói ư? Tôi sẽ nhắm mắt làm ngơ trước sự xâm phạm quyền riêng tư của anh, thế nên hãy giả vờ như thể anh chưa nghe thấy gì đi.”
“Trước đây, tôi đã nói rằng tôi sẽ đợi một ngày cho cậu trốn, nhưng…” [1]
Ánh mắt của Sung Hyunjae hướng về nơi con sứa từng ở.
“Cậu không thể chạy trốn như thế này được.”
“Chạy trốn gì chứ?”
“Vậy cậu nghĩ đó là gì chứ, Han Yoojin-gun? Cố gắng để trở thành vật hy sinh sao?”
Anh ta nghe thấy mọi thứ về khế ước và đá ma thuật rồi. Trong mắt Sung Hyunjae, con sứa kia có trông giống như những gì tôi đã thấy không? Tôi không thể đoán được anh ta đã nghe bao nhiêu.
“Tôi không có ký kết khế ước. Tôi cũng chẳng có ý định làm thế. Tôi chỉ muốn thương lượng một chút để phòng hờ thôi.”
Cô ta có vẻ hứng thú với tôi nên nếu bỏ qua như thế thì thật đáng tiếc, và nó sẽ tốt hơn nếu lấy được thông tin và những thứ khác nếu tôi vờ rằng sẽ đồng ý ký. Với lại, ký kết khế ước cũng không phải một lựa chọn tồi nếu mọi việc trở nên tồi tệ vì tất cả chúng ta sẽ không cần phải chết.
“Anh còn tò mò về gì nữa không? Người Nuôi Dưỡng? Đó là danh hiệu bình thường và anh chắc hẳn đã nghe về nó ít nhất một lần.”
Những cấp S bẩm sinh thường rất hiếm, còn người nuôi dưỡng thì khác, nên Sung Hyunjae hẳn nên biết đến danh hiệu người nuôi dưỡng.
“Tôi có hơi đặc biệt vì tôi đã nuôi Yoohyunie. Tôi định nói với anh về viên đá, và như anh đã nghe thấy, tôi có thể tạo ra ma thú bằng cách kết hợp ma thạch. Đó là kỹ năng của tên thằn lằn Diarma kia.”
Tôi nói với Sung Hyunjae rằng tôi đã may mắn có được kỹ năng này khi đánh bại hắn ta với sự giúp đỡ của hệ thống. Cũng may mà con sứa kia chỉ nói về những thứ mà tôi có thể giải thích một cách hợp lý được, ngoại trừ việc nó mang hình dáng của em trai tôi.
Sung Hyunjae có vẻ cũng biết rằng con sứa kia mang hình dạng của Yoohyunie khi anh ta kêu tôi nhìn chỗ khác. Tuy nhiên, tôi không biết là anh ta đã đoán được khi nghe nó gọi tôi là ‘Hyung’, hay là đã tận mắt nhìn thấy dáng vẻ nó cải trang thành Yoohyunie. Liệu Sung Hyunjae có nhận ra Yoohyunie kia lớn tuổi hơn không? Sẽ rất khó để liên kết chuyện đó với sự hồi quy của tôi ngay cả khi anh ta đã nhìn thấy hình dạng đó.
Tôi nên trả lời như thế nào nếu anh ta hỏi tôi về điều đó? Tôi có nên nói rằng đó là hình ảnh em trai tôi lớn lên mà không thức tỉnh và em ấy trông như vậy vì đó là một tương lai mà tôi mong muốn cho em ấy? Tôi đang suy nghĩ thì Sung Hyunjae cởi áo ngủ của tôi ra.
“Anh đang làm gì vậy?”
Anh ta nhìn chằm chằm vào vết thương và đặt tay lên nó. Tại sao Sung Hyunjae lại chạm vào nó khi mà anh ta đã kiểm tra qua trước đó?
“Giờ nó ổn định rồi, cảm giác khác hẳn.”
“Nó có thay đổi hay không thì cũng không liên quan gì đến anh.”
“Nói rằng nó không liên quan đến tôi thì…”
Mặc dù với chỉ số hiện tại của tôi thì không thể cảm nhận rõ ma lực của người khác nếu không có kỹ năng Chủ Nhiệm nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự chuyển động ma lực. Như thể đang thăm dò chuyển động trên vết thương của tôi, tôi có thể nhìn thấy ma lực bằng mắt trần.
Ngay lập tức, mana của Sung Hyunjae sau khi rò rỉ ra một chút đã bị viên ma thạch hấp thụ.
“Nó tương tự với mana của tôi. Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
“Đó chỉ là cái tôi tự cao tự đại của anh thôi.”
Tôi cảm thấy cơ thể mình có hơi run lên, và lượng mana của tôi cũng giảm đi đáng kể dù không sử dụng bất cứ kỹ năng nào. Viên đá đã sử dụng mana của tôi để hấp thụ mana của Sung Hyunjae sao? Tôi tiếp tục nói sau khi uống một lọ thuốc.
“Đây là sự kết hợp giữa viên đá từ Long Nhân cấp SS và viên đá từ Diarma thuộc cấp không xác định. Tại sao anh lại đi chạm vào một viên đá ít nhất là cấp SSS chứ? Tôi biết là anh rất mạnh, nhưng…”
“Tôi chỉ là cấp S. Tôi xin lỗi vì đã bước qua ranh giới của mình.”
“Nếu anh biết thế thì hãy buông tôi ra.”
Anh ta có thể sẽ đòi quyền sở hữu khi biết rằng mảnh vỡ của anh ta đã được động vào viên đá này, mà tôi thì sẽ không giao nó ra dù chỉ là một phần trăm.
“Nếu đó là kỹ năng của Diarma, vết thương trên tay của hắn là dấu vết của việc từng tạo ra ma thú. Có phải việc cậu đặt viên đá vào ngực là vì kỹ năng sẽ có hiệu quả hơn khi viên đá gần tim của cậu hơn? Cậu hẳn phải cố gắng hết sức để thành công vì những viên đá đó thuộc đẳng cấp mà cậu sẽ không thể có được lần nữa.”
“Tự tìm kiếm câu trả lời của mình đi vì tôi sẽ không nói gì cả.”
Tôi không cần phải lên tiếng, và tôi nghĩ rằng Sung Hyunjae chắc hẳn đã không để ý đến bộ dạng của Yoohyunie vì không có câu hỏi nào về việc đó. Sung Hyunjae xoay người tôi lại, hay chính xác hơn là anh ta nhấc tôi lên. Chúng tôi cách nhau quá gần, ánh mắt của anh ta như thể đang đâm xuyên qua lưng tôi. Tôi rùng mình khi anh ta ở sau lưng mà tôi lại không thể tự bảo vệ bản thân, cảm giác bản thân như nhân vật chính của một bộ phim kinh dị đang bị truy đuổi vậy.
“Không có ở đây.”
Tay của anh ta chạm vào nơi trái tim ở sau lưng tôi, và tôi nuốt nước bọt theo bản năng.
“Có phải cậu chỉ cần đặt viên đá vào sau khi cắt mở cơ thể mình không?”
“Anh thật sự nghĩ vậy à?”
Tôi trả lời như thể anh ta đang nói điều vô nghĩa, nhưng nghĩ lại thì điều đó cũng có khả năng. Cơ thể của tôi đã tiếp nhận viên đá đầu tiên mà không có vấn đề gì, và bắt đầu có vấn đề là khi kết hợp với viên đá thứ hai. Tôi nghĩ tôi phải sử dụng kỹ năng nếu đặt một viên vào tôi ép buộc thêm viên thứ hai. Liệu nó có thể bị bài trừ không nhỉ? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi bỏ vào một viên và bài trừ viên thứ hai?
“Mặc dù có rất nhiều viên ma thạch cấp S nhưng nó không đáng để đặt ở đây.”
Bàn tay ấn nhẹ xuống lưng tôi di chuyển lên trên để chạm vào vai tôi.
“Tôi nghĩ đây sẽ là một vị trí khá tốt. Cậu có yêu thích loại đá nào không?”
Sung Hyunjae nói như thể anh ấy sẽ cắt mở vai tôi rồi đặt một viên đá vào vậy. Ý chí thử nghiệm của anh ta đỉnh thật đấy.
“Tôi không thể tiếp nhận cả hai cùng một lúc vì cơ thể của tôi chỉ là một cấp F yếu đuối thôi.”
“Cậu chẳng thể biết được nếu không thử.”
“Tôi không muốn, và nếu muốn thử thì ít nhất hãy đem đến một viên cấp SS. Tôi không chấp nhận cấp S đâu. Rất phí phạm không gian vật lý khi mà cơ thể tôi không to lớn đến thế.”
“Tôi nên vỗ béo cậu.”
Sung Hyunjae nói như thể tôi là một con heo hay ngỗng vậy. Tôi thà anh nuôi thả tự nhiên hơn.
“Tôi đặt trước vị trí nằm trên trái tim ở sau lưng cậu nhé. Cậu không thể giao nó cho người khác đâu đấy.”
“Nếu anh trả đủ giá, và vì đó là một trong những vị trí hiệu quả nhất, chất lượng của viên đá cũng phải thật tuyệt đấy.”
Sẽ mất nhiều thời gian để tìm được hai viên đá rồng cấp SS trở lên và tôi sẽ bắt anh ta phải trả giá trong thời gian đó để đặt chỗ.
– Chíp!
Sung Hyunjae nhấc chú chim non đang lạch bạch dưới chân lên và điều chỉnh cách ôm tôi để quay về phía cánh cửa bị hỏng.
“Chiếc giường không bị sao cả nên tôi ngủ đây vẫn được.”
Tôi ngửi thấy có mùi gì đó khét khét và chợt nhớ ra cái mùi này không tốt cho sức khỏe chút nào. Tôi nên đổi phòng, ít nhất là vì Chirpie. Sung Hyunjae ôm tôi và Chirpie ra khỏi phòng, rồi sau đó mở miệng.
“Tôi sẽ biết được liệu mình có liên quan gì đến viên đá đó hay không khi nhìn thấy con ma thú đã hoàn thiện.”
“Tôi đã nói là anh không có rồi mà.”
Mặc dù câu trả lời của tôi rất chắc chắn nhưng tôi vẫn lo lắng vì ma thú sẽ bị ảnh hưởng bởi những viên đá mà nó phụ thuộc vào. Nếu nó mang hình dạng quái thú, mảnh vỡ của Sung Hyunjae sẽ không nổi bật lắm.
‘Viên đá cấp SS và Diarma đều thuộc loại Long Nhân, và điều đó có nghĩa là con ma thú này có thể sẽ có hình dáng gần giống con người.’
Liệu thứ gì đó trông giống Sung Hyunjae sẽ xuất hiện sao? Tôi sẽ muốn giết nó nếu nó trông giống Diarma, và lựa chọn duy nhất còn lại là tên Long Nhân cấp SS. Tôi chỉ đành cầu nguyện vậy.
***
“Sao lại không thể?”
Khi mặt trời ló dạng vào ngày hôm sau, tôi nhờ Sung Hyunjae đưa tôi đến một dungeon cấp thấp gần đó để gặp những kẻ Phản luân. Tuy nhiên, anh ta thẳng thừng từ chối.
“Trong khế ước giữa tôi và em trai cậu có một điều khoản nghiêm cấm hoạt động bên ngoài.”
“Đến chó còn được dắt đi dạo bên ngoài mỗi ngày!”
Mặc dù có một khu vườn rộng trên sân thượng nhưng nó lại nằm trong tòa nhà. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ có thể ra ngoài với tâm trạng nhẹ nhàng sau khi cấp độ kháng sợ hãi của tôi quay trở lại, nhưng giờ tôi lại bị cấm ra ngoài.
“Hôm qua anh cũng thấy con sứa kia đến thăm tôi rồi đấy. Chúng ta phải nghĩ biện pháp đối phó.”
“Tôi cũng nghe nói rằng để xuất hiện như vậy không dễ dàng gì, và nó cũng không thể làm hại cậu. Cậu có thể đến phòng ngủ của tôi bất cứ khi nào cậu cảm thấy lo lắng. Nó luôn mở cửa chào đón cậu.”
“Tôi không cần cái đó.”
Tôi sẽ phải xin phép em trai mình vì khế ước không cho tôi ra ngoài. Tôi gọi cho Yoohyunie sau khi lấy lại điện thoại nhưng em ấy không trả lời. Tại sao em ấy không nghe điện thoại vào buổi sáng thế?
“Anh có biết em trai tôi đang làm gì không?”
“Đó cũng là…”
“Bị khế ước cấm. Chết tiệt.”
Tôi sẽ phải sử dụng kỹ năng tàng hình và bỏ chạy ngay khi Sung Hyunjae rời khỏi. Tôi chân thành hy vọng anh ta sẽ đi làm.
Tuy nhiên, Hội Trưởng của Sesung không hề bận rộn tí nào vì anh ta lại đang giả vờ chinh phục dungeon. Anh ta có làm chút việc mà người khác đem đến chứ anh ta chẳng di chuyển chút nào.
Tôi bị mắc kẹt cho đến bữa trưa, khi Song Taewon đến thăm với chiếc lồng nhỏ nhốt con rắn ngọc.
“Thợ Săn Liette nhờ Han Yoojin-ssi chăm sóc nó, và Hội Trưởng của Haeyeon cũng đã đồng ý.”
“Yoohyunie đã đồng ý? Anh có biết thằng nhóc giờ đang ở đâu và làm gì không?”
“Cậu ta vẫn đang làm việc dưới thân phận của Thợ Săn Kim Minee, nhưng tôi không thể cho cậu biết nhiều chi tiết hơn. Cậu ta nói tôi bảo cậu hãy huấn luyện con rắn ngọc này đi nếu cậu cảm thấy nhàm chán. Cậu ta còn nói vì nó hoạt động vào ban ngày và nó còn nhỏ nên sẽ không tốn nhiều công sức.”
Em ấy đã gửi con rắn ngọc đến vì Comet sống về đêm, còn Blue và tụi kỳ lân thì tràn đầy sức sống sao? Em ấy đang bảo tôi đừng nghĩ về em ấy và chăm lo cho bọn ma thú đi sao?
Mặc dù tôi không thích tình huống này nhưng tôi đã nhận được Chứng nhận Chủ nhân. Song Taewon đặt chiếc lồng lên bàn rồi mở cửa. Một con rắn nhỏ với đôi mắt vàng, giống như chủ nhân của nó, trông như được chạm khắc từ một viên hồng ngọc, đã thò đầu ra ngoài. Tôi có thể nhìn thấy cơ thể màu đỏ của nó chuyển sang màu tím, hồng, xanh dưới ánh sáng.
“Nhóc là Bellaré, phải không?”
– Hss
Con rắn ngọc ngước lên nhìn tôi khi tôi gọi tên nó, và cửa sổ thông tin về hiệu ứng nuôi dưỡng hiện lên. Tôi sử dụng kỹ năng Mầm Non lên Bellaré.
[Chủng loại Rắn Huyễn Tưởng. Rắn Bảo Thạch Đỏ (trẻ con) Bellaré
Chỉ số hiện tại: cấp D
Triển vọng thức tỉnh: cấp A~S
Tối ưu hóa kỹ năng ban đầu.
Vũ Khí Hóa Bảo Thạch (SS): Đạt được sau khi trưởng thành.
Nanh độc (A): Đã đạt được.
Cường Hóa Vảy (B): Đạt được sau khi trưởng thành.
Kháng Độc (B): Đã đạt được.
※ Phát triển khi sử dụng một loại trang sức nhất định với số lượng nhất định.]
【Nanh Độc】 và 【Kháng Độc】 là những khả năng thông thường của loài rắn độc. Tuy nhiên, 【Vũ Khí Hóa Bảo Thạch】 là thứ tôi mới thấy lần đầu tiên. Điều đó có nghĩa là nó có thể biến cơ thể thành vũ khí?
‘Vậy ra đây là lý do Liette yêu cầu tôi nuôi Bellaré khi cô ấy không cần cưỡi thú sao?’
Nếu một cấp S sử dụng kỹ năng vũ khí hóa cấp SS, có nghĩa là vũ khí ít nhất sẽ là cấp SS. Vì nó là một con rắn nên nó có thể sẽ trở thành một thanh kiếm hoặc một ngọn giáo. Vì Liette sử dụng kiếm nên cô ấy sẽ muốn con ma thú này.
‘Yoohyunie cũng sử dụng kiếm.’
Tôi lấy cho em ấy một con được không nhỉ? Dù tôi có Myungwoo, nhưng tôi không biết khi nào cậu ta mới chế tạo được vũ khí cấp SS. Tôi sẽ ngày đêm nuôi một con rắn ngọc cho Yoohyunie cho đến khi có thể sử dụng được. Tôi không thể trộm nhóc này vì nó không có kỹ năng kháng lửa.
– Chíp.
Chirpie tiếp cận chú rắn ngọc khi đang bước quanh trên bàn.
– Hss!
Bellaré ngay lập tức phóng về phía Chirpie.
“Này!”
Khi Song Taewon nhanh chóng tóm lấy con rắn thì nó đã cắn vào ngực Chirpie. Tốc độ lao tới của nó thật khủng khiếp, nhưng vì nó chỉ là một con non với hàm răng bé nhỏ và tôi có thể giải độc nên tôi đưa tay ra che lấy Chirpie.
“Đừng kéo. Dùng lực để tách hai đứa nó ra sẽ làm vết thương sâu thêm đấy.”
Đầu tiên, tôi lấy ra một lọ thuốc, nhưng ngay khi đó, Chirpie đập cánh rồi ngã lên chú rắn vẫn còn đang dính trên ngực nhóc ấy.
– Chíp!
Nhóc ấy bắt đầu đè xuống đầu con rắn, thân hình của Chirpie to hơn đầu rắn ngọc rất nhiều. Đây chẳng phải giống như dùng gối lông đè lên người khác sao?
‘Nhóc kia ngạt thở mất.’
– Chíp! Chíp!
Song Taewon buông tay, ngạc nhiên tóm lấy con rắn trong khi Chirpie tự tin ấn con rắn xuống. Cơ thể màu đỏ của con rắn vặn vẹo yếu ớt khi nó nằm đó. Ôi.
“Này, buông tha cho nhóc ấy một lần đi!”
Bellaré sẽ chết mất!
– Chíp!
Chirpie nhấc mình lên như thể nhóc ấy nghe hiểu tôi hoặc nghĩ rằng hình phạt đã đủ rồi. Bellaré cúi đầu và thút thít. Tôi kiểm tra nơi Chirpie bị cắn sau khi mở ra một lọ thuốc nhưng lại chẳng thấy vết thương nào. Vì lông dày quá nên răng nanh của chú rắn không chạm đến thịt sao?
– Chíp!
“Được rồi, được rồi. Con thắng.”
Chirpie nhà tôi đã chiến đấu rất khá, nhưng tôi hy vọng tụi nhỏ sẽ hòa hợp hơn.
[1] Từ cuộc trò chuyện ở chap 127
SHJ: Tôi lúc nào cũng thật lòng.
HYJ: Làm ơn đừng có nói mấy thứ đáng sợ đó. Nếu là thật lòng thì tôi sẽ bỏ chạy đấy.
SHJ: Tôi sẽ chờ khoảng một ngày cho cậu trốn.
