S-class

Chương 150: Chị Em Nhà Rồng (3)

Beta: Houmahome

“Ngài Quan Chức Chính Phủ, dùng thú cưng của tôi để đe dọa tôi chẳng phải là đang ăn gian đấy sao? Anh là một nhân viên công chức đó.”

“Tôi chỉ là đang yêu cầu cô cư xử phải phép.”

Dù là Song Taewon đang giữ một con quái thú làm con tin, yêu cầu ngừng gây ra thiệt hại cho thành phố khó có thể được tính là đe dọa. Liette gầm gừ, và con rắn ngọc đáp trả lại bằng cách cắn vào tay của Song Taewon. Trong khi chất lỏng sáng bóng trông giống như chất độc bắn ra từ răng của nó, bóng đen của anh ta đã vô hiệu hóa tất cả. Con rắn vặn vẹo thân mình trong cơn tức giận, có vẻ nó cũng có cá tính mạnh mẽ như chủ của nó vậy.

“Ừm, chuyện này có bị báo lại với ngài hội trưởng không?”

Kang Soyoung yên lặng trượt xuống khỏi người Liette như một người tài xế lái xe bị bắt quả tang khi đang say rượu. Có vẻ cô ấy đã nhận ra rằng bản thân đã quá đà rồi.

“Vâng.”

“Cơ mà, bọn tôi còn chưa làm gì nhiều mà.”

Đường nhìn của Song Taewon chuyển sang tòa nhà dungeon bị phá hủy cùng mặt đất vỡ nát. Con đường được trải nhựa và lát đá đều đã biến mất không một dấu vết. Kang Soyoung nhíu mày trước ánh nhìn lặng lẽ nhưng kiên định của Song Taewon. Dù Liette là nguyên nhân chính, nhưng Kang Soyoung là lý do để Liette biến hình.

“Ngài Cục trưởng Songggg, anh có thể giúp tôi một lần được không? Nếu nhận báo cáo khiếu nại thì chắc tôi không nhận được vé đấu giá trang bị mất, vì tháng này tôi đã có quá nhiều giấy phạt quá tốc độ rồi! Tôi còn phải giành lấy trang bị cho Comet nữa!”

“Không được.”

Song Taewon rất kiên định, và tôi chợt nhận ra anh ta quan trọng biết bao. Ai sẽ là người thực thi pháp luật đối với một thợ săn hệ tấn công cấp A nếu không phải là anh ta chứ, còn có cấp S nữa? Ý tôi là, không phải ai cũng có thể bắt lấy thú cưng của một thợ săn cấp S rồi đưa ra trước mặt cô ta. Liette vẫn luôn ở hình dạng rồng được bao phủ bởi gai nhọn và lớp vảy như chiến giáp. Nếu là một người bình thường thì đã chẳng thể thốt lên được câu nào rồi.

‘Có vài quốc gia mà cấp S chính là vua ở đó.’

Nếu một quốc gia nhỏ chỉ có một thợ săn cấp S, người đó sẽ không thể bị kiểm soát hay thay thế. Đấy là một nhiệm vụ khó khăn để đưa vào một thợ săn tự do trong trạng thái bão hòa dungeon này.

“Han Yoojin-nimmm!”

Kang Soyoung chuyển tầm ngắm sang tôi sau khi bị ngăn chặn bởi Song Taewon. Cô ấy bước đến chỗ tôi sau khi tôi xuống khỏi người Noah đến một chỗ an toàn hơn vì kháng sợ hãi của tôi hiện khá thấp, và cô ấy nhìn tôi với đôi mắt xanh đầy khẩn thiết.

“Anh có thể thay tôi nói vài lời với ngài Hội trưởng được không?”

“Vâng?”

“Anh thân với anh ấy mà, và tôi rất cần tấm vé đấu giá kia! Chị Hyuna cũng để mắt đến môn trang bị kia, và tôi dù có tiền cũng không mua được vì thứ hạng ưu tiên của chị ấy cao hơn tôi. Đó là một trang bị cấp S cho thú cưỡi, và trang bị cấp S được ưu tiên cho thợ săn cấp S. Thế nên tôi cần tấm vé đấu giá của ngài Hội trường!”

Trang bị cấp S cho thú cưỡi? Yoohyunie sẽ cần nó, và Kang Soyoung lại nói thêm ngay khi ý nghĩ đó hiện lên trong đầu tôi.

“Nó rất hợp cho quái thú hệ bay lượn.”

Thì ra, đó là lý do mà Moon Hyuna muốn nó vì tôi đã ám chỉ rằng tôi sẽ chỉ định Blue cho cô ta.

“Chúng tôi không thân, với lại sao không trực tiếp hỏi anh ta ấy?”

“Anh ấy không bỏ qua những điểm trừ liên quan đến quản lý hình tượng trước công chúng. Ngoại lệ duy nhất là bản thân anh ấy.”

Kang Soyoung trông có vẻ hờn dỗi. Thì ra, anh ta là ngoại lệ. Thứ mà những hội lớn trong nước để ý nhất là quản lý hình tượng các thợ săn cao cấp của họ trước công chúng. Việc họ gây rối bên ngoài dungeon thay vì bên trong khó để kiểm soát hơn và có thể trở thành nhược điểm để lợi dụng.

“Thế thì tôi không giúp gì được rồi. Tôi không thân với anh ta.”

“Có, anh có thân mà. Làm ơn, chỉ một lần thôi! Tôi sẽ giúp đỡ bất cứ khi nào anh cần mà! Anh bắt tôi lau dọn nhà cửa cũng được!”

Sao lại lau dọn chứ? Bộ cô ấy ghét việc đó à?

“Ngừng lại đi, Thợ săn Kang Soyoung.”

Yoohyunie lạnh lùng nói khi em ấy bước đến bên cạnh tôi. Em ấy như tảng băng vậy, và có lẽ những tin đồn tôi nghe được trước khi quay ngược thời gian cũng là giả. Hay là tại em ấy hiện đang là Kim Minee? Tỏ ra thân thiện khi đang là một người khác cũng không dễ, và tỏ vẻ lạnh lùng là một phương án đúng cho hiện tại.

“Tôi sẽ thay cô nói vài lời.”

Tôi mỉm cười với một Kang Soyoung đang chán nản, vì nếu suy xét về kỹ năng của cô ấy thì khiến cô ấy mắc nợ nhân tình thì cũng chỉ có lợi không hại.

“Đừng trông mong quá nhiều.”

“Cảm ơn anh!”

Kang Soyoung cúi đầu cười rạng rỡ như thể vấn đề của cô ta đã được giải quyết vậy. Tôi đã nói là đừng trông đợi quá nhiều mà.

“Sao anh lại nghe theo lời than vãn của cô ta chi vậy?”

Yoohyunie thì thầm.

“Xen vào việc của một hội khác sẽ không đem lại kết quả tốt gì đâu.”

“Anh sẽ chỉ làm người đưa tin rồi nhận lấy công lao thôi.”

Nếu anh ta còn lý trí thì Sung Hyunjae cũng sẽ không đồng ý thôi. Liette biến trở lại hình người, và ánh mắt của cổ khiến tôi lạnh cả sống lưng. Tuy nhiên, Song Taewon chẳng động đậy chút nào, bởi vì, đáng buồn là, anh ấy đã quá quen với những trường hợp như thế này.

“Hay chúng ta đánh một trận sau khi anh thả Bellaré ra đi nào?”

“Tôi sẽ buộc cô ra khỏi quốc gia nếu cô còn gây ra thêm rắc rối.”

“Anh hay đụng chạm thật.”

Liette cười bén nhọn, và dù là trên mặt cô ta lộ rõ rằng cô ta muốn lao vào đánh Song Taewon, nhưng cô ta không làm vì an toàn của con rắn ngọc. Cô ta hẳn là lo cho con rắn đó nhiều hơn tôi tưởng, nhưng cô ta không cần thú cưỡi thì cô ta cần nó để làm gì chứ?

‘Rắn bảo thạch có những đặc điểm gì nhỉ?’

Nó chưa từng được thấy qua trong các dungeon nội địa, và tôi nghĩ là mình đã từng thấy nó trên chương trình đặc biệt cho các quái thú xinh đẹp trên tivi.

“Này, nhóc yếu đuối.”

Liette ngoẹo cổ và nhìn lên Noah vẫn còn bay trên trời trong hình dạng rồng của cậu ta. Noah dựng phần vảy sau cổ lên, và đôi mắt màu xám nhạt của cậu ta trợn lên đầy căng thẳng.

“Chị khá bất ngờ khi em đưa con quái thú chị đang nuôi cho người khác đấy. Chị chỉ nói chỗ giấu cho em biết để phòng hờ thôi.”

“…Chị nói với em là để em nuôi nó thay…”

Noah trả lời dù đang run rẩy.

“Chị quả là hung tàn. Chị thậm chí còn không lắng nghe khi Han Yoojin-ssi cố ngăn chị.”

“Tự dưng nói nhảm gì đấy? Chị mày đó giờ vẫn vậy.”

“Quen với chị như thế không có nghĩa là em thích những hành động của chị. Với lại em là Noah chứ không phải nhóc yếu đuối.”

Liette cười khẽ trong khi Noah nghiến răng nói, và chân cô ta xoay chuyển khiến mặt đất bị nghiền nát. Cô ta bay lên không trung.

“Noah-ssi!”

Tay của Yoohyunie giữ lấy tôi khi tôi chạy về hướng Noah theo bản năng. Tôi nghe thấy tiếng gầm của một con rồng cùng lúc với khi Yoohyunie nói tình hình hiện rất nguy hiểm. Một bàn tay phủ đầy vảy đen bắt lấy một bên cánh vàng.

Noah đập mạnh xuống, và Liette để lộ hàm răng của mình giống như một con sư tử đang phục kích một con diều hâu khi cô ta vặn cánh và cổ của em trai mình.

“Em trai của chị, em trở nên đáng yêu hơn so với lần trước chúng ta gặp mặt đó.”

“Grr…”

Trong khi Noah có quất đuôi vào Liette, thì cô ta chỉ cần một cú là đủ chế ngự cậu ta. Móng vuốt của Noah cào lên mặt đất, và Liette vừa gia tăng lực đạo sau tay vừa vặn người.

“Này, Liette! Bỏ anh ra, Yoohyun-ah!”

“Anh định làm gì? Ở yên đi. Nếu cô ta muốn giết cậu ta thì đã xuống tay rồi nên đừng lo.”

Sao mà tôi không lo được chứ?! Dù vậy, tôi cũng không thể khiến em ấy buông tôi ra, và Kang Soyoung là người đã hành động sau khi trợn mắt nhìn tình cảnh này. Tôi thấy một lưỡi dao cong cong trong tay cô ấy. Không có tay cầm, và nó trông giống một cái boomerang với lưỡi dao sáng bóng ở rìa ngoài. Mặt không có cạnh kéo xoay một vòng trên tay cô ấy, và cánh tay cô ấy di chuyển để vung lưỡi dao về phía Liette. Vì toàn bộ thứ kia là một lưỡi dao, nên chạm vào nó có nghĩa là sẽ bị cắt trúng.

Tuy nhiên, vảy của Liette lại có thể giữ lấy lưỡi dao mà không bị xây xước gì, còn Noah vỗ đôi cánh tự do của mình. Liette buông cổ của Noah ra và lùi bước trước chuyển động thô bạo của chú rồng.

“Bé cưng, em về phe em trai chị sao?”

“Từ đầu em vốn đến để giúp Noah-ssi mà.”

Kang Soyoung nói chuyện với vẻ điềm tĩnh, và tôi không thể không nghĩ rằng phương pháp của cô ấy đã quá rối loạn rồi.

“Noah-ssi, đến đây!”

Vì tôi không thể đến chỗ cậu ấy, tôi đành phải gọi cậu ấy sang chỗ tôi. Noah do dự một chút trước khi biến về hình người để đứng bên cạnh tôi. Vì Yoohyunie đang ở đây và Song Taewon chỉ cách đó vài bước, Liette sẽ không thể dễ dàng tấn công cậu ấy.

Liette liếc nhìn Noah đang chữa trị vết thương trên cổ cậu ấy, rồi lại nhìn sang Kang Soyoung.

“Thế, em thích Noah hơn chị sao?”

“Không, chị là nhất!”

“Thế thì?”

“Nhưng em cũng thích Noah-ssi và Comet nữa.”

“Em thật tham lam đấy.”

Cô ấy tham lam hơn tôi tưởng, đã có một con rồng cấp cao rồi mà vẫn chưa chịu thỏa mãn.

“Như thế là sai sao?”

Kang Soyoung trợn mắt, và tôi có thể thấy sự nóng bỏng không phù hợp với màu xanh lam đậm đằng sau đôi mắt của cô ấy.

“Em thích những con rồng mạnh mẽ và xinh đẹp, và em muốn có được tất cả bọn chúng.”

“Em sẽ bệnh mất. Em nên chỉ nắm giữ những thứ em có thể lấy.”

“Em không quan tâm. Em thà chết vì có quá nhiều hơn là buông bỏ một thứ nào đó.”

Tôi có thể thấy được sự tham lam của cô ấy từ biểu hiện trên mặt và giọng nói. Trong khi lý luận của cô ấy có phần gượng ép, Kang Soyoung lại rất tự tin. Mọi người đều đồng lòng cho rằng cô ấy đang đòi hỏi quá nhiều. Nếu Kang Soyoung không có kỹ năng cưỡi, cô ấy đã chẳng thể có được Comet, là một chú rồng có thể trưởng thành đến cấp S. Tuy vậy, cô ấy còn nói rằng cô ấy còn muốn cả Noah và Liette, những thợ săn cấp S với ham muốn cháy bỏng nữa.

Liette híp lại đôi mắt vàng của cô ta và cười lớn trước khi ôm lấy Kang Soyoung.

“Em đáng yêu thật đấy!”

Liette mạnh mẽ vò mái tóc có cùng màu với đôi mắt của cô ta.

“Em đang cố gắng bắt giữ thứ mà em không thể khống chế. Bé cưng, em sẽ vì nó mà chết đấy.”

“Em chẳng quan tâm!”

“Rồi, rồi. Tuy vậy, em không thể có được tất cả chúng ta được.”

Liette vừa nói vừa nhẹ vỗ lên bụng của Kang Soyoung.

“Em có muốn chị biến em thành một cấp S không?”

“Thật sao? Đương─”

“Không!”

Noah kinh ngạc hét lên, và tôi cũng cảm thấy như vậy. Người phụ nữ kia sẽ nuốt trọn một người nữa mất!

“Chị của tôi quá nguy hiểm!”

“Vâng, Soyoung-ssi. Cô là người của Sesung và cô nên được anh ta cho phép trước!”

“Chẳng phải anh ấy sẽ đồng ý sao? Là một cấp S sẽ tốt hơn mà.”

Kang Soyoung nghiêng đầu trong vòng tay của Liette, và Noah gầm gừ như lúc cậu ấy đang trong dạng rồng. Đôi mắt nheo lại của cậu ấy rất dữ tợn, không giống lúc bình thường.

“Chị, hãy buông Thợ săn Kang Soyoung ra.”

“Sao không tự lấy lại cô nhóc này từ tay chị đi, em trai?”

“Ôi, tim em lỡ một nhịp mất rồi. Em có thể làm quen với tình cảnh này nha.”

Má của Kang Soyoung đỏ lên trong hạnh phúc, và cô ấy đã đủ mất lý trí để tận hưởng sự thật là cô ta đang kẹt giữa hai con rồng rồi. Noah đang nghiêm túc, không giống với Kang Soyoung, nhưng cậu ấy chỉ có thể nắm chặt tay thành nắm đấm vì cậu ấy không thể lao vào chị mình. Hiện thực quá tàn khốc.

Noah ban đầu là một thợ săn cấp A hệ phụ trợ trong khi Liette bẩm sinh là cấp S hệ tấn công. Dù cho họ là đồng tộc, sức mạnh của họ lại cách nhau quá xa.

“Noah-ssi.”

Tôi vươn tay bắt lấy cánh tay của Noah, và vai của cậu ấy chùng xuống để thoát khỏi sự căng thẳng và phấn khích. Tôi có thể thấy mất cậu ấy ngấn nước khi nhìn sang tôi, và cậu ấy hẳn đang rất tức giận.

“Tôi cũng muốn chống lại chị ấy mà không chạy trốn.”

“Tôi biết.”

Trong khi Noah sợ hãi Liette, cậu ấy đã bảo vệ tôi trước mặt Yoohyunie và cố gắng đưa Kang Soyoung đi vì cậu ấy muốn đối mặt trực tiếp với Liette. Dù rõ ràng hơn ai hết rằng bản thân yếu hơn Liette, nhưng Noah vẫn chưa từ bỏ.

“Thế, cậu có muốn thử không?”

“… Vâng?”

“Đợi đã, hyung.”

Yoohyunie cau mày khi em ấy dùng nhiều sức hơn lên cánh tay đang ôm lấy tôi, vì em ấy hẳn đã nhận thấy rằng tôi sắp chia sẻ hiệu ứng nhân đôi của mình với Noah.

“Không.”

“Noah-ssi sẽ không có vấn đề gì đâu.”

“Dù vậy, vẫn là không. Anh thật sự định cứ tiếp tục như thế này sao?”

“Chỉ một lần này thôi. Chúng ta còn nợ Noah-ssi, em biết mà.”

Tôi vừa an ủi em trai mình vừa chuyển đường nhìn sang Liette, dù là mắt tôi chẳng thấy rõ.

“Liette, hay là đối đầu với Noah đi? Tôi sẽ cho cậu ấy một kỹ năng buff vì cách biệt giữa hai người quá lớn.”

“Cậu sẽ?”

“Nếu cô thắng, tôi sẽ không can thiệp vào chuyện giữa cô và Kang Soyoung-ssi, và tôi thậm chí sẽ giúp cô thuyết phục Hội trưởng của Sesung.”

“Yoojin-ssi! Tôi không thắng được chị ấy!”

“Trước tiên hãy thử đã. Tin tôi đi.”

“Được rồi, cục cưng! Chúng ta có nên bắt đầu luôn không?”

“Không. Tôi cần phải chuẩn bị đã, rồi tôi sẽ thông báo thời gian với cô.”

“Tôi không chờ lâu được đâu.”

Liette mỉm cười đầy tự tin, nghĩ rằng Noah sẽ không thể chiến thắng ngay cả với mấy kỹ năng buff to tác. Tuy nhiên, tôi sẽ biến Noah thành người thắng cuộc trong cuộc chiến giữa hai chị em này.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments