Beta: Anh Thư
“Cậu là Han Yoojin đúng không? Người thật trông còn đẹp hơn nữa nha.”
Tôi vừa cười vừa cảm ơn những câu từ ca ngợi kia. Đa phần những người tôi gặp đều nhận ra tôi là ai, cũng giống như khi tôi đi mua điện thoại và kính mắt vậy. Cũng đúng thôi, bởi mặt tôi cứ nhan nhản trên tivi một thời gian mà, dù giờ thì chẳng còn nữa vì truyền thông đang bận đưa tin vụ bùng nổ dungeon.
‘Nhưng mà tôi cũng bị chú ý…quá mức rồi.’
Gần vào giờ ăn rồi nên lưu lượng khách trong siêu thị rất lớn, mấy người đó cứ nhìn tôi chằm chằm rồi thì thầm với nhau. Phản ứng của họ tích cực hơi hồi trước khi tôi hồi quy nhiều. Dẫu có biết vậy, tôi vẫn không thể nào quên đi quá khứ.
Bộp-
Trong khoảnh khắc ấy, bàn tay đang cầm bịch mỳ pasta của tôi thả lỏng khiến nó rơi xuống sàn. Yoohyunie, dưới hình hài của Kim Minee, lụm nó lên, và một người gần đó hỏi với một giọng nói đầy lo lắng.
“Cậu không sao chứ? Trông cậu không khỏe lắm.”
“À…thì, tôi vẫn hơi căng thẳng khi ở nơi đông người. Nhất là khi có nhiều người nhìn mình, tôi có hơi…sợ.”
Khi tôi vừa viện một cái cớ hợp lý dựa trên những gì mình mới trải qua đợt vừa rồi, vừa cười giả lả cho qua chuyện thì ánh mắt họ nhìn tôi trở nên cảm thông hơn nhiều. Bị bắt cóc thôi đã đủ kinh khủng rồi, mà tôi còn bị bắt đến nhà đấu giá nữa.
“Cậu ra ngoài như thế này sẽ không sao chứ?”
“Tôi cần tập làm quen với nó, đấy là lý do tại sao tôi tự ra ngoài mua bữa tối đấy. Cảm ơn vì đã quan tâm.”
Một câu chuyện về nỗ lực vượt qua những trải nghiệm bất hạnh luôn là một câu chuyện cảm động đáng xem. Vài người bảo tôi cố lên, một số khác thì bảo ban xung quanh rằng đừng có chằm chặp vào tôi như vậy nữa. Thấy thế, bụng tôi hơi quặn lên.
“Anh có thật là chỉ đang diễn thôi không vậy? Anh không sao chứ?”
Khi người xung quanh tản dần ra, Yoohyunie nhỏ giọng hỏi.
“Anh chẳng sao cả. Với lại anh đúng là đang thư giãn hết mình, em biết mà.”
Tôi đã nằm ườn người và còn được phục vụ tận tình nữa chứ. Vụ bắt cóc cũng được lắm chứ, tôi đã có thể lười biếng trốn việc hết mức có thể mà không có chút cảm giác tội lỗi nào. Nếu cũng cỡ như lần vừa rồi thì mỗi quý một vụ như này tôi cũng vui lòng lắm. Khoản thu nhập thêm cũng tối nữa.
Chúng tôi sang quầy thịt và bỏ những phần thịt bò xịn nhất vào giỏ. Sau đó tôi lựa thêm hải sản, cũng chọn những gì đắt và tốt nhất.
“Đã lâu rồi chúng ta không cùng nhau đi mua sắm như thế này.”
Đối với tôi thì đã gần như cả thập kỷ rồi.
“Em muốn ăn gì? Cứ nói đi.”
“Anh chọn gì cũng được.”
“Lúc nhỏ em cũng nói vậy, giờ chúng ta đâu có thiếu tiền nữa.”
Mà cũng chẳng phải tiền của tôi nữa. Cái thẻ tôi đang xài là của Sung Hyunjae đưa hồi còn ở Hồng Kông. Tôi sẽ xài thả ga cho đến khi anh ta đòi lại, chỉ là tôi không có mấy cơ hội để dùng thôi.
Chúng tôi đến một trong những căn nhà nghỉ của Haeyeon bằng ô tô sau khi mua sắm xong và tất nhiên là căn nhà được ghi tên một người khác. Noah bước vào sau khi chúng tôi đem đồ vào cái nhà bếp rộng rãi của căn hộ xa hoa này. Ánh trăng chiếu rọi lên mái tóc vàng kim của cậu ta, giả mà không có kỹ năng ẩn nấp thì cậu ta khó mà giấu mình đi, dù có là ban ngày hay ban đêm.
“Cậu làm tốt lắm, Noah-ssi.”
Noah cười toe toét khi thấy tôi chào đón cậu ta ở cửa vào. Cậu ta trông trẻ hơn Yoohyunie nhiều, mặc dù cả hai chỉ cách nhau một tuổi. Dù cứ nhìn mặt cậu ta là tôi lại nhớ đến dạng rồng của cậu ta, nhưng cậu ta vẫn dễ thương.
“Cảm ơn sự giúp đỡ của cậu. Nếu cần gì thì xin cứ nói nhé.”
Tôi thấy rất tội lỗi vì cứ khiến cậu ấy làm việc không công vậy, nhưng cho dù tôi có ngỏ ý muốn giúp đỡ, cậu ấy cũng sẽ chỉ bảo ‘không có gì đâu ạ’.
“Cảm ơn cậu đã giúp nhé. Cần gì thì cứ nói với tôi.”
“Không phải bây giờ nhưng mà…”
Noah lẩm bẩm. ‘Không phải bây giờ’ có nghĩa là-
“Cậu có cần gì hả?”
Cuối cùng thì, đôi mắt màu xám nhạt của cậu ta nhìn quanh căn nhà rồi lại nói.
“Nếu chị tôi ra ngoài, chị ấy sẽ ở lại Hàn Quốc trong một khoảng thời gian. Tôi có thể ở lại nhà anh trong khoảng thời gian đó không?”
“Đương nhiên rồi.”
Sao không chứ? Nói đến thì, cuộc chinh phục dungeon này của Liette tốn nhiều thời gian hơn tôi nghĩ. Có phải do cô ta đi cùng Hiệp hội không nhỉ? Chắc tự đi thì nhanh hơn nhiều, vì cô ta có thể hóa rồng hoàn toàn.
“Tôi sẽ cố hết sức không để Liette xông vào nhà.”
“À xin đừng bị thương vì tôi ạ.”
“Đừng lo. Khi nào mà bé quái của cô ta còn ở đây thì Liette không đụng vô tôi đâu.”
Ngay cả khi con quái có lớn rồi thì…chà, Liette chưa bao giờ thật sự đe dọa tôi. Dù cô ta có hay quấy rối tôi thì tôi chỉ cần tránh ở chung một chỗ với cô ta là được.
Yoohyunie và Noah chuẩn bị bữa tối. Dù tôi có bảo là tôi bày ra vụ này nên tôi sẽ làm, nhưng hai đứa bắt tôi ngồi yên trên ghế. Đúng là mấy đứa trẻ ngoan ngoãn.
“Chị của tôi không biết nấu ăn.”
Noah vừa nói vừa cho mì vào nồi. Tôi tưởng cô ta là một người khéo tay, nên việc đó có chút bất ngờ. Chẳng phải cô ta ít nhất cũng rất biết dùng dao sao?
“Chị ấy thường sáng tạo quá mức và bỏ thêm mấy thứ kỳ lạ vào.”
“À…”
Nghe hợp lý hẳn, với cái kiểu tính cách rắc tro lên cơm chín của cô ta ấy.
Dù chưa ăn gì nhưng nhìn Yoohyunie và Noah chuẩn bị bữa tối trong bếp cũng đủ khiến tôi thấy no rồi. Đám trẻ này đúng là lớn cả rồi. Noah còn chả phải do tôi nuôi, nhưng cậu ấy cũng đã thành người dù đã lớn lên dưới tay một bà chị như thế. Tôi tự hào về cậu ấy ghê.
“Tụi nhỏ đúng là giỏi toàn diện mà.”
Yoohyunie trông vẫn giống Kim Minee, nhưng cả hai đều nhỏ tuổi hơn tôi. Tôi quay đầu nói với những kẻ đang quỳ thành hàng. Bọn chúng là lũ có liên hệ với Hiệp hội và có vài động thái đáng ngờ sau vụ đột kích công hội Dongju Rotary. Có tổng cộng sáu người, bốn trong số đó có chức vụ trong HIệp hội, còn hai kẻ còn lại là phụ tá thân cận của một trong số những thư ký của chủ tịch và thành viên hội động quản trị.
Tôi bắt những kẻ bị Noah tóm được phải quỳ xuống, nhưng vì bọn hắn toàn những ông chú trung niên xấu ói, trông chẳng bổ mắt xíu nào.
“Sao mấy người lại không trả lời thế? Tôi đâu có bịt mồm mấy người đâu.”
“Mày nghĩ là mày sẽ-“
“Tôi sẽ thoát. Còn thời gian để lo cho tôi cơ à, ông cũng thư thả quá nhỉ.”
Tất nhiên, lần này thì tôi vinh dự được làm kẻ bắt cóc…Nhưng nghĩ lại thì người tôi bắt toàn mấy ông trung niên, buồn ghê.
“Cho dù giờ có được thả ra ngoài cho rêu rao, ai sẽ thèm tin người bắt cóc và đe dọa mấy người là Han Yoojin chứ? Trông có thế nào thì tôi cũng đang là nạn nhân của một vụ bắt cóc và còn được cả nước thương cảm nữa đó.”
Hình tượng hiện giờ của tôi là thế.
“Cha mẹ thì mất sớm còn tôi phải bỏ học để tự mình làm lụng nuôi nấng đứa em nhỏ tuổi, rồi khi dungeon xuất hiện, tôi và em trai còn bị chia xa vài năm để đảm bảo an toàn. Rồi ngay khi tôi có được kỹ năng ngon nghẻ và tưởng rằng sẽ được sống yên ổn, thì lại phải vào tù vì bị vu oan rồi còn bị bắt cóc bởi mấy thằng mà gọi là khốn nạn còn là nói giảm nói tránh, còn bị bán vô nhà đấu giá nữa chứ – nghe xem rồi ai sẽ thắng được câu chuyện quá khứ này đây? Đến giờ khả năng cao là vẫn còn những bài báo về ‘Han Yoojin tội nghiệp mắc chứng sợ không gian rộng vì những sang chấn trong quá khứ và nỗ lực vượt qua hoàn cảnh của mình.”
Nếu dám bảo tôi là kẻ bắt cóc ngay lúc này thì chắc chắn phản ứng của dân tình sẽ là ‘chúng lại đang cố vu oan cho cậu trai đó nữa’. Họa chăng hay chớ có bằng chứng thép thì may ra mới khác. Nhưng bọn tôi thường có bao giờ để lại tí bằng chứng gì về sự tồn tại của mấy vụ việc này đâu. Mà cho dù có gì đó chứng minh được thì Hiệp hội cũng đang dầu sôi lửa bỏng thế này, ai thèm nghe họ chớ?
“…Mày đang lừa gạt cả thế giới bằng cách giả vờ yếu đuối!”
“Tôi yếu thật mà. Tôi mà là cấp S thì ai thèm tội nghiệp chứ?”
Mưu mẹo của tôi dùng được là vì mọi người coi tôi là một người bình thường kẹt giữa những tên thợ săn phi thường. Hơn nữa là, khoảng 90% câu chuyện là sự thật.
Seok Simyung vừa vui vẻ ngâm nga vừa bước vào.
“Những vị khách sẽ sớm đến thôi.”
“Cảm ơn. Chúng ta sẽ không gặp rắc rối gì, đúng không?”
“Đương nhiên—”
“Cậu là Seok Simyung à?! Tôi là bạn của anh họ cậu!”
Một trong mấy tên đang quỳ đứng dậy gào lên, và bọn tôi đều nhìn hắn.
“Ông biết hắn không?”
“Không hề.”
“Hắn nói hắn là bạn của anh họ ông kìa.”
“Phương châm của nhà tôi là ra đường tứ cố vô thân.”
“Thế Hayan-ssi thì sao?”
“Tụi nhỏ là ngoại lệ.”
Seok Hayan tuy trông còn trẻ nhưng vẫn lớn tuổi hơn tôi. Cái tên cố móc nối quan hệ với Seok Simyung nhìn bọn tôi rồi lại quỳ xuống. Tôi cũng chẳng thấy tội nghiệp gì dù cho anh ta có là ban của họ hàng một người quen nào đó của tôi, dù sao thì bọn tôi vẫn là người lạ toàn tập mà.
Tôi bắt đầu bày biện bàn ăn khi các vị khách lục tục đến nơi. Tôi chưa nghĩ sẽ có bao nhiêu người đến, nhưng chúng tôi có chẵn sáu người.
“Ồ, Giám đốc Trụ sở Quản lý Dungeon. Tôi biết ông thế nào cũng sẽ gây rắc rối, nhưng việc cố tình phá mở dungeon thì thật quá phận rồi đó.”
Vị khách trẻ tuổi nhất, Choi Youngjoon, vỗ tay khi đang nhắc đến một trong những gã kia. Gương mặt của tên giám đốc vẫn luôn tham lam chuốc lợi từ một dungeon rồi lại phá mở nó, chuyển sang màu đỏ. Hắn là đang cảm thấy bị làm nhục hay chỉ thấy tức giận vậy?
“Tôi đã nghe qua chuyện đó rồi, nhưng cố tình để nổ dungeon vẫn là khó tin thật đấy.”
“Vẫn luôn có những kẻ bán nước cầu vinh như thế mà.”
Yoo Ochan, người phụ trách Thị Trường Thợ Săn, và Choi Eunyoung, người phụ trách quản lý dungeon, cùng ngồi xuống. Ba người còn lại cũng là người từng làm việc trong Hiệp Hội Thợ Săn.
Họ là những người đã từng phải chạy đến làm việc tại hiện trường khi dungeon chỉ vừa mới xuất hiện và đang bùng nổ. Tất nhiên là không chỉ có sáu người ngồi ở đây, còn nhiều hơn nữa. Tất cả những vị trí cao đã bị thay thế, nhưng những người tôm tép hơn vẫn bị bỏ lại và đang chật vật.
“Sao các người không ngồi xuống đi? Ngay cả tử tù còn được cho ăn mà.”
Sáu người cựu thành viên HIệp hội và sáu người thành viên đương nhiệm ngồi mặt đối mặt với nhau, dù biểu cảm trên gương mặt hai phe khác nhau như trời với vực. Cái không khí này thú vị thật.
“Han Yoojin-ssi, cậu thật sự sẽ không can thiệp vào Hiệp Hội Thợ Săn à?”
Choi Eunyoung hỏi với bộ mặt đầy nghi ngờ.
“Tôi sẽ chết vì làm việc quá sức nếu đến cả việc của Hiệp hội mà cũng phải nhúng tay vào. Cô có thể cũng biết rằng tôi rất thiếu người, dẫn đến việc tôi toàn phải tự mình hành động.”
“Tôi nghĩ là Haeyeon lại có ý khác cơ.”
Cô ta nhìn sang Seok Simyung.
“Như tôi đã nói thì tôi đang thiếu nhân lực, vì vậy tôi cần sự hợp tác của họ. Tuy nhiên, những nỗ lực của họ cũng cần được đền đáp, một hậu tạ xứng đáng để họ có mặt tại đây.”
“Chúng tôi không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần một phần của MKC là được.”
Seok Simyung nói như thể ông ta vẫn luôn chờ đợi thời cơ này.”
“Mọi người hẳn cũng biết rằng Hiệp hội mong muốn sự cân bằng giữa các bang hội lớn, và đang phải bao che cho MKC vì giá trị của nó đang tụt dốc trước hàng loạt các động thái sai lầm. Tôi rất vui lòng được sửa chữa phần đó.”
“Ý ông là ông muốn thúc đẩy Haeyeon thay vì tự mình ngồi vào Hiệp hội ư?”
“Chúng tôi không có năng lực cao đến vậy đâu.”
Seok Simyung chậm rãi cười, và ánh mắt của ông ta lướt qua Yoohyunie đang ngồi cạnh tôi.
“Chúng tôi có ba thợ săn cấp S và mối quan hệ sâu sắc với cơ sở nuôi dưỡng quái vật. Chúng tôi đã vượt trội hơn MKC về năng lực phát triển và chỉ muốn được đối xử công bằng thôi.”
Ông ta tự tin nói, như thế là đủ rồi.
“Thật là không công bằng khi số lượng dungeon mà chúng tôi quản lý và hạn ngạch quyền ưu tiên vật phẩm vẫn y nguyên như khi công hội chỉ có một cấp S. Vì Sesung cũng có nhiều thợ săn cấp S hơn, nên các điều chỉnh cần được thực hiện mở rộng.”
Tuy nhiên, những thành viên cấp cao đương nhiệm của Hiệp hội tắc lưỡi, còn không cả thèm giả vờ nghe. Sau đó, ông ta giải thích một cách trôi chảy về tiềm năng mà Haeyeon có và chúng sẽ giúp quản lý an toàn các dungeon như thế nào một cách chi tiết.
Ông ta có vẻ định nâng Haeyeon đến ngay bên dưới Sesung, thậm chí còn hơn nữa nếu có thể.
Trong khi Haeyeon có thể ở trên đỉnh nếu chỉ xem xét về số lượng thợ săn cấp S, thì thợ săn cấp S thứ hai của Sesung đã có một đội độc quyền ngay sau khi đến Hàn Quốc. Mặt khác, các thợ săn cấp S của Haeyeon thua kém hơn nhiều về mặt trang bị và vẫn không có tổ đội riêng của mình, trừ Yoohyunie.
Dù vẫn còn khoảng cách trong các lĩnh vực khác, nhưng nếu chỉ nói đến năng lực của thợ săn, bọn tôi đúng ra nên xếp trước MKC và Breaker.
“Tôi đồng tình rằng Hiệp hội có bất công, nhưng hãy coi như cuộc hội thoại ở đây chưa từng diễn ra.”
Choi Eunyoung cắt ngang cuộc nói chuyện, và những người khác cũng có biểu hiện tương tự. Đúng là bọn tôi sẽ biết ơn lắm nếu họ làm vậy.
Tuy nhiên, cũng chẳng phải vấn đề này chưa xuất hiện bao giờ, vì đâu có xóa ký ức của họ được. Chỉ cần biết được có sự việc bất công như vậy, chắc chắn là họ sẽ ít nhất ưu tiên giải quyết vấn đề này trước. Cùng lúc đó, ý niệm về sự phát triển thần tốc của Haeyeon là tự nhiên sẽ được gieo mầm. Sự thật đơn giản thôi, nhưng cũng có nghĩa là họ sẽ thoải mái hơn với dungeon của Haeyeon và quyền sở hữu vật phẩm, trong vô thức.
“Vậy thì giờ hãy bàn việc nên xử lý mấy kẻ này như thế nào thôi.”
Sáu gã đàn ông vẫn luôn vọc đĩa thức ăn của mình đồng thời trở nên cứng nhắc, còn sáu người ở đối diện thì nhìn chằm chằm vào họ.
—
Mới hừng đông mà cả nước đã chấn động.
[Vụ nổ dungeon có sắp đặt!]
Chỉ mới ba năm từ chấn động dungeon, và hầu hết mọi người vẫn còn nhớ rõ những đau thương đi cùng với nó. Đồng thời, bùng nổ dungeon là những thảm họa vẫn đang liên tiếp diễn ra. Sự thực rằng có kẻ đó đã cố tình phá vỡ dungeon khiến người dân toàn quốc đều nổi giận.
[Giám đốc Trụ sở Quản lý Dungeon thừa nhận có tham gia vào các giao dịch dungeon bất hợp pháp.]
[Phó Chủ tịch của Hiệp Hội Thợ Săn có biết về việc buôn bán những phần thưởng của một dungeon cấp A hay không?!]
[Các thành viên hội đồng quản trị của Hiệp Hội Thợ Săn từ chức để chịu trách nhiệm cho vụ án buôn lậu này.]
[Giám đốc Quản lý Dungeon bị bắt giữ khẩn cấp; ai sẽ là người thay thế?]
[Quá khứ và hiện tại của Hiệp Hội Thợ Săn. Vì sao các thành viên lại bị thay thế?]
[Dây chuyền tham nhũng trong Hiệp hội thợ săn! Mật ngọt chết ruồi.]
Tin tức và báo đài rầm rộ về vụ này mấy ngày nay rồi.
Những người bắt tay với tôi và từ chức an toàn với một lá thư xin lỗi viết tay nhận trách nhiệm và ít bị chỉ trích hơn. Còn sáu tên kia chật vật tận phút cuối, bị tóm rồi cả những kẻ liên đới cũng dần dần bị tóm gọn.
Mặc dù không có luật nào liên quan vì chưa từng có tiền lệ nhưng tôi nghe nói rằng rất có khả năng họ sẽ bị tuyên án tương đương phản quốc. Lần này họ may đấy vì nếu có trường hợp tử vong thì tử hình là cái chắc rồi.
‘Mình hy vọng là những người mới này sẽ không gây ra vấn đề gì.’
Dù tôi vẫn đang nắm hợp đồng với họ trong tay và có thể dễ dàng loại bỏ họ vào lúc cần thiết nhưng tôi không hi vọng trường hợp đó sẽ xảy ra. Tôi không đòi hỏi phải lâu đâu, chỉ xin đừng sa ngã trong vòng 5 năm rồi trụ vững trên đó hộ.
Vì đã thay thế những nhân vật nòng cốt nên tôi muốn sửa chữa luôn mối quan hệ sai trái giữa Cục Quản lý Thức tỉnh giả và Hiệp hội. Tôi có nhất thiết phải làm đến mức này không nhỉ? Tự họ xử lý đàng hoàng được không vậy? Nhưng để Song Taewon chỉ đi dọn dẹp cái mớ hỗn độn này thì phí quá.
Tôi càng chắc chắn hơn về việc này sau khi nếm trải được một chút năng lực của anh ta. Kỹ năng 【Ám đoạt】 của anh ta sẽ rất tuyệt nếu được bồi dưỡng, và anh ta sẽ không thua trong những trận chiến 1 vs 1 nếu phạm vi được mở rộng một chút.
Giá mà anh ta có trang bị và môi trường phù hợp để phát triển đàng hoàng thì tốt rồi.
“Comet! Con lại lấy mắt kính của ba rồi!”
Kiiiiii!
Dạo này Comet hay thức vào ban ngày rồi cứ quặp mất cặp kính của tôi mà bay mất. Tôi nhanh chóng thò một tay ra nhưng chỉ vơ thấy không khí. Nhóc đó bay đi đâu rồi, tôi không nhìn rõ gì hết.
-Chíp!
“Ư, Chirpie à, đừng đến gần chân ba! Á, cái bàn!”
“Anh cẩn thận.”
Yoohyunie đến để đưa lại cặp kính cho tôi. Comet dãy phành phạch trong tay Yoohyunie. Đeo kính bất tiện thật, có lẽ kính áp tròng là lựa chọn tốt hơn.
“Khi nào thì mắt anh có thể nhìn lại bình thường?”
“Anh đã nghỉ ngơi rồi nên chắc là sớm thôi.”
Nghe vậy, Yoohyunie nhíu mày. Hôm qua tôi thư giãn chứ có làm gì nhiều đâu. Nhưng hôm nay tôi phải ra ngoài, vì tôi được thông báo là Liette đã xong chuyến đột kích dungeon rồi.
