S-class

Chương 145: Tiêu diệt tổ ong (2)

Beta: myfamilytwo

“Giống….một vật phẩm rất quý giá, như là vũ khí cấp SSS chẳng hạn”

Tôi cố giải thích thêm sau khi nhận ra mình bị ném cho một ánh mắt kì thị từ ai kia. Nhưng sự thật là 【Ám đoạt】 sẽ đáng giá như nào nếu nó là một vật phẩm chứ? Bây giờ nó chỉ đang ở cấp S nhưng rất có thể nó sẽ còn lên được cấp SS vào thời điểm Song Taewon qua đời.

Nếu tôi suy tính của tôi là đúng thì việc trao tặng cho người khác có thể là hiệu ứng của kỹ năng 【Ám đoạt】 cấp SS. Hiện tại nó chỉ có thể gây hiệu ứng xấu cho đối thủ, nhưng một khi được thăng cấp, nó có thể cướp đi kĩ năng của người khác. Ngài Cục trưởng Song có thể đã trao kĩ năng cho người khác nếu anh ấy sử dụng 【Ám đoạt】lên chính bản thân mình.

‘Sung Hyunjae đã đúng khi nói rằng anh ta nhận được kỹ năng đó như một món quà.’

Tuy nhiên toàn bộ cũng chỉ là suy đoán của tôi thôi.

“Tôi không có bất kỳ thứ gì mà hội trưởng hội Sesung muốn cả.”

“Một ngày nào đó anh sẽ có.”

“Việc này rất khó xảy ra. Thợ săn thuộc Chính phủ không có quyền sở hữu các vật phẩm nhận được trong dungeon. Nếu thực sự muốn nó thì chúng tôi sẽ được ưu tiên, nhưng nếu là vật phẩm cấp cao như cậu nói, tôi chắc chắn sẽ không đủ khả năng để mua.”

“Cái gì? Anh không được sở hữu chúng? Thợ săn được toàn quyền sử dụng vật phẩm được gửi vào kho đồ của họ mà?”

Phần thường dành cho cả nhóm, hoặc là cả hội, đều được chia theo tỷ lệ đầu người sau khi tổng hợp chiến lợi phẩm, nhưng phần thưởng của cá nhân thì khác. Bạn nhận được gì thì nó sẽ là của bạn. Thực chất thì nếu vật phẩm được chuyển thẳng vào kho đồ của bạn, sẽ chẳng ai biết được nó là gì.

Cũng có những trường hợp các băng hội đen, hoặc mấy tên côn đồ đe dọa và trấn lột vật phẩm của bạn, nhưng đó là tội ác. Làm sao mà thợ săn lại không thể sở hữu vật phẩm dungeon chỉ bởi vì nó được định rằng sẽ thuộc về nhà nước chứ?

“Tôi có nghe nói rằng tỷ lệ phân phối dungeon của Chính phủ rất thấp, nhưng thế này không phải là rất quá đáng sao?”

“Đó là lý do tại sao không có nhiều thợ săn trong Cục Quản lý Thức tỉnh giả. Và hầu hết nhiệm vụ quản lý người thức tỉnh được giao cho Hiệp hội Thợ săn”

Song Taewon bình tĩnh nói. Hiệp hội đáp ứng được điều cơ bản, rằng các điều khoản sẽ rẻ hơn so với các công hội, thợ săn cấp cao cũng sẽ có nhiều lợi ích hơn.

“Và họ lấy lý do rằng vì đây là cơ quan Chính phủ sao? Ít nhất anh cũng nên nhận phần thưởng cá nhân chứ, trang bị chính là thứ đáng giá nhất mà?”

Vừa nói xong, tôi mới nhận ra rằng tối qua Song Taewon chưa từng lấy ra một vũ khí nào phù hợp với cấp bậc của mình. Anh ấy chiến đấu tốt ngay cả với vũ khí cấp trung và cấp thấp, nhưng không thể nào có chuyện anh ấy chỉ có những thứ đó đúng chứ? Có thể lúc đó chỉ cần vũ khí tầm trung là đủ.

“Ngài Cục trưởng Song à, anh có một vũ khí cấp S đúng chứ?”

“Tôi có một cái cấp A.”

…Trời đất, tôi sắp khóc tới nơi rồi. Anh ấy có một cái cấp A, chỉ một cây vũ khí cấp S thôi mà, tuy rằng nó khá hiếm so với cả nước. Nhưng Hàn Quốc cũng chỉ có tám thợ săn cấp S thôi đó. Mấy người không thể cung cấp cho cấp S tội nghiệp này một món được sao? Đầu tư cho anh ấy nhiều hơn đi, lũ Chính phủ chết tiệt.

“Tự nhiên tôi cảm thấy lòng yêu nước của mình bị lung lay.”

“Là do tôi không làm theo mong muốn của họ.”

Song Taewon tiếp tục nói như thể đang kể câu chuyện của một người xa lạ. Vị trí đứng đầu của Cục Quản lý Thức tỉnh giả ban đầu được trao cho người khác. Tuy nhiên, đột nhiên xuất hiện một thức tỉnh giả cấp S đã làm đảo lộn mọi thứ.

Họ không thể đối xử tệ với một thức tỉnh giả cấp S. Không chỉ là vấn đề ở trong nước mà còn phải chú ý tới ánh nhìn của các quốc gia và thợ săn khác. Hơn nữa, anh ấy còn là một trong các thợ săn cấp S đầu tiên của đất nước vào thời kỳ hỗn loạn. Dù là ai đi nữa thì cũng sẽ muốn đặt anh ta lên bục và khoe khoang khắp nơi về sự tuyệt vời của đất nước này.

Thế nên vị trí Cục trưởng được trao cho một tân binh trẻ tuổi, không có một mối quan hệ nào, mặc kệ việc đó khiến cho nhiều người khó chịu thế nào.

Nếu muốn có được vị trí như Song Taewon hiện giờ, thường thì bạn đã phải ngoài 50 tuổi và có đầy những thành tựu ở phía sau. Cho nên việc Song Taewon có được vị trí này có thể nói là do may mắn.

Một cậu nhóc ngồi lên đầu những người lớn, đủ may mắn để thức tỉnh lên cấp S và đảm bảo cho mình một chỗ đứng vững chắc… Không có gì khó hiểu khi anh ấy lại trở thành kẻ thù của mấy kẻ hám quyền.

‘Mình còn tưởng rằng anh ấy phải chịu đựng và bị đối xử tệ bạc vì anh ấy không có tham vọng.’

À tất nhiên, nếu Song Taewon thực sự có tham vọng thì họ cũng chỉ dám thì thầm sau lưng và không dám bàn luận gì nhiều khi có mặt anh ấy.

“Chính phủ hiện tại muốn tạo thêm quyền lực cho Cục Quản lý Thức tỉnh giả, nhưng Hiệp hội lại muốn hạn chế nó nhiều hơn.”

Vì vậy, Hiệp hội đã tiếp quản quyền quản lý thức tỉnh giả và Song Taewon được sử dụng để dọn dẹp các thợ săn cấp cao. Tôi không biết nhiều về chính trị nhưng cũng biết rằng đang có một cuộc tranh giành quyền lực ở đây.

“Và từ đó cũng dẫn đến việc thay đổi một số quan chức cấp cao trong Hiệp hội.”

Chính phủ hiện tại đang làm khá tốt. Chỉ cần nhìn vào mức độ ổn định trong 3 năm gần đây xem, đó chính là dấu hiệu cho khởi đầu tuyệt vời. Các quốc gia khác thì không được tốt như vậy. Tuy nhiên, ngay khi mọi chuyện vừa lắng xuống, thì sẽ lại có một số thành phần trục lợi và tham lam xuất hiện, sau đó lịch sử lại lặp lại.

“Anh đã làm rất tốt rồi.”

Tôi không khỏi thông cảm với anh vì tôi cũng có một đứa em trai còn trẻ nhưng lúc nào cũng bị coi là kiêu ngạo. Khi tôi quay lại nhìn Yoohyunie, thằng bé đang tỏ vẻ như hoàn toàn không quan tâm tới cuộc trò chuyện của tôi, ngồi loay hoay với cái màng nilon bọc ngoài chiếc ống hút. Và thậm chí còn chưa thèm động vào cốc cà phê.

( trans : là không quan tâm dữ r đó ಠ_ಠ )

“Anh muốn dùng gì không?”

“Không, tôi ổn.”

Song Taewon từ chối mặc dù tôi được biết rằng anh ấy rất thích cà phê. Caffeine không có tác dụng gì lên chúng tôi, đáng lẽ tôi nên mời thứ khác chứ nhỉ? Tôi đã vô thức nghĩ tới cà phê bởi đang trong giờ hành chính, vậy nên tôi đã bỏ cuộc.

“Dù sao thì, hãy thử tưởng tượng rằng anh sẽ tặng quà cho hội trưởng hội Sesung đi.”

“…Hình như sắp tới sinh nhật anh ta rồi.”

Song Taewon miễn cưỡng nói. Tôi không nghĩ anh ấy sẽ đề cập đến việc này vì anh ấy có vẻ không quan tâm tới nó lắm.

“Không phải chuyện đó. Anh cũng không cần phải tặng quà sinh nhật cho anh ta đâu mà.”

“Tôi sẽ, bởi nếu không thì anh ta sẽ lại làm phiền tôi.”

…Sung Hyunjae sẽ tới làm phiền anh nếu anh không làm gì đó vào sinh nhật hắn sao?

“Tốt nhất là nên nhắn tin chúc mừng nếu không muốn anh ta lôi việc này ra làm cái cớ….”

Yoohyun tới bên cạnh tôi và nói với một tông giọng mỉa mai. Em ấy nói gì cơ?

“Đến cả em cũng- Ý anh là, đến cái hội trưởng hội Haeyeon cũng-“

“Cứ thoải mái đi. Tôi sẽ giả vờ như không biết.”

Song Taewon nói như thể anh ấy biết rằng Kim Minee trước mặt chính là Yoohyunie. Nghĩ lại thì, anh ấy phải quản lý tất cả các Thợ săn cấp S, vậy nên không khó hiểu nếu anh ta để ý tới tất cả thói quen và tính cách của từng người.

“Cái gì chứ? Anh ta sẽ giãy đành đạch lên và giận dỗi như một đứa trẻ nếu mình không chúc mừng sinh nhật sao?”

“Không, nhưng việc này như là cho anh ta cơ hội làm khó chúng ta vậy.”

“Đây là để ngăn Sung Huynjae chạy đến chỗ anh và khiến anh hối hận vì ngày đó không tặng quà sinh nhật cho anh ta vì một chuyện gì đó vô lý.”

Họ nói với một khuôn mặt đen ngầu như thể thực sự đã từng có chuyện như vậy xảy ra. Hoàn toàn bất lực, tôi đoán rằng mình cũng nên chuẩn bị một món quà cho anh ta. Nhưng chắc chắn rằng Song Taewon sẽ không tặng 【Ám đoạt】 như một món quà sinh nhật đâu.

Dù sao đi nữa, việc hỏi Song Taewon về việc anh ấy có ý định tặng kĩ năng của mình cho Sung Hyunjae hay không cũng chỉ nhận lại một ánh nhìn kiểu ‘Không thể nào, cậu có thể hỏi cái gì hợp lý hơn được không?’. Rốt cuộc lúc đó đã xảy ra những gì? Tại sao lại anh ấy đưa nó cho hắn ta? Có vụ gì đó đã bùng nổ lúc đấy sao?

Cuối cùng, tôi đã thử đổi sang một câu hỏi khác.

“Anh có thể áp dụng kĩ năng 【Ám đoạt】 lên bản thân chứ?”

“Không biết nữa, tôi chưa từng thử làm vậy.”

Nếu nó hoạt động, thì rất có thể Song Taewon lúc đó đã tự tay trao kĩ năng của mình cho Sung Hyunjae, hoặc không thì hẳn là nhờ một vật phẩm, hay một người nào đó. Đột nhiên hỏi thế này có quá đáng không nhỉ, tự nhiên bảo anh ấy hạ thấp chỉ số của mình như vậy…

“Có thể.”

Anh ấy thử lên bản thân giờ luôn sao?!

“Giờ tôi đã biết kĩ năng này ảnh hưởng đến cấp S bao lâu rồi. Nhờ ơn của cậu.”

“À… vâng, không có gì đâu.”

Vậy thì có khả năng đó là một kỹ năng nào đó mà Song Taewon không để ý. Nó giúp anh ấy thi triển hiệu ứng lên bản thân và trao nó cho Sung Hyunjae.

“Anh có thể hủy hiệu ứng này không? Nó khá là bất tiện.”

“Tôi không nghĩ sự bất tiện này là một vấn đề. Cậu trông vẫn rất bình thường kể cả khi kĩ năng bị hạ cấp.”

Song Taewon nhìn vào cặp kính của tôi và nói. Không không, anh không thấy tôi đang gặp rắc rối sao. Tôi sẽ phải đeo cặp kính này suốt ba tới bốn ngày tới nếu hiệu ứng này không được gỡ đấy.

Trao đổi xong với Song Taewon, tôi liền đến Happy Hamster của Do Hamin, nơi có cái biển hiệu được đặt ở cạnh lối ra vào. Bước vô và đập ngay vào mắt tôi là một chồng các bưu kiện lỉnh kỉnh.

“Anh sẽ trông tốt đẹp hơn nếu mà tránh xa xa tôi một chút đấy, xa khoảng một miền cực lạc là chuẩn.”

Do Hamin vừa sắp xếp đồ đạc vừa làu bàu.

“Cảm ơn vì sự giúp đỡ của anh.”

“Anh không thấy tôi đang bận chăm sóc chúng hay sao?”

Anh ta vừa nói vừa chộp lấy một bao cỏ khô. Hamster có ăn cỏ sao?

“Hợp đồng nói rằng anh sẽ luôn giúp đỡ nếu cần thiết. Tôi cần biết vị trí khoảng 6 người này trong khoảng một giờ.”

Do Hamin nhăn mặt sau khi nghe rằng số người còn có thể tăng lên.

“Tìm một người cũng đã mệt gần chết rồi.”

Kỹ năng của Do Hamin, 【Sợi chỉ Liên kết】 không hiển thị vị trí của người được chỉ định ngay lập tức. Nó có những quy luật nhất định và sẽ giúp ta tìm kiếm dựa trên số điện thoại cố định, với điều kiện số đó đã được đối tượng sử dụng trên 1 năm.

Chính vì vậy, việc sử dụng kĩ năng liên tục sẽ khiến anh ta kiệt sức. Ngoài ra, nếu có vật phẩm liên quan tới đối tượng cũng giúp việc điều tra dễ dàng hơn, nhưng khi hoạt động công ty thám tử thì anh ấy chỉ sử dụng số điện thoại vì hầu hết đối tượng tìm kiếm đều là những người bị mất tích.

“Tôi đoán là mình nên đặt giới hạn sử dụng kỹ năng mỗi khi anh yêu cầu trợ giúp!!”

“Tôi sẽ cố tìm thật nhiều vật phẩm nhất có thể cho anh.”

“Anh có nghĩ tới việc tôi sẽ lăn ra ốm mất vài ngày nếu tìm từng đó người trong một giờ không?!”

“Tôi sẽ trả lương hậu hĩnh nếu anh tham gia- “

Đột nhiên tôi nhớ ra gì đó và vui vẻ nói với Do Hamin khi mà anh ta đang gục mặt xuống bàn.

“Tôi sẽ tặng anh một con Hamster Hoàng Kim.”

“Tôi có rất nhiều Hamster vàng ở đây.”

“Không phải màu vàng đó, mà là một con hamster có bộ lông hoàng kim thật. Nó là boss của một dungeon cấp D ở Trung Phi sở hữu một bộ lông vàng sáng, to gấp 2 đến 3 lần con Hamster bình thường. Nó có một chùm lông màu bạc dưới cổ cùng đôi mắt sáng và rất thông minh.”

Tuy nhiên nó khá hung dữ và có kỹ năng tấn công cao, cũng như phòng thủ tốt. Điều đó khiến nó trở thành một con quái vật rất khó bắt. Vì vậy nên lông của nó bán được với giá rất cao. Khoảng hai năm sau nó sẽ trở thành một giống thú cưng nổi tiếng và cao cấp.

“Hamster Hoàng Kim? Nhưng nó là quái vật mà?”

“Nó chỉ ở cấp D thôi, vậy nên sẽ dễ để thuần hóa thôi. Mặc dù mức giá sẽ khá cao nhưng anh đủ năng lực để có nó, thấy thế nào?”

“Một con Hamster hoang dã sẽ hạnh phúc nhất khi được ở trong môi trường của nó.”

“Nó sẽ bị săn lùng vì là một boss của dungeon.”

“Được rồi, tôi chấp nhận.”

“Vậy anh chịu giúp mà không phàn nàn gì đúng chứ?”

“Làm ơn để tôi sống đi.”

Đương nhiên, đương nhiên, sức khỏe của anh sẽ được đảm bảo thôi. Tôi sẽ đi hỏi Sunghan-ssi xin thêm thuốc hồi phục và đồng thời cũng phải liên hệ với đội Seok Hayan nữa.

Đem một con Hamster còn sống từ dungeon ở Trung Phi sẽ là một nhiệm vụ khó khăn bởi vì nơi đó đã vô cùng hỗn loạn kể từ trước khi các dungeon xuất hiện, việc đảm bảo quyền sở hữu dungeon cũng không dễ dàng. Hơn nữa, cũng cần thêm một người thuần hóa đi theo, vì vậy đây không chỉ là một cuộc chinh phục bình thường.

“Tôi muốn một con Hamster Hoàng Kim làm thú cưỡi đầu tiên ở ngoại quốc.”

Hội mà tôi ủy thác nhiệm vụ này là một công hội cấp cao, họ sẽ xử lý được theo một cách nào đó thôi. Không biết rõ hội nào nhưng, chúc may mắn.

Sau khi liên lạc với Seok Simyung và huấn luyện Blue xong thì trời đã tối. Trên đường, chúng tôi gặp Noah, cậu ấy đã nghi ngờ Kim Minee ngay lúc gặp mặt, nhưng khi biết được đó là Yoohyunie giả thành thì đã đỡ hơn. Tôi cũng đã mời cậu ấy qua nhà ăn tối chung luôn.

“Vậy nên Yoohyunie sẽ ở dưới thân phận Kim Minee cho tới khi vụ chinh phạt dungeon kết thúc.”

“Trong nhà anh sao?”

“Em ấy cũng không thể về nhà của mình được.”

Chẳng phải sẽ kì lạ sao nếu một người lạ như Kim Minee lại ở nhà của hội trưởng hội. Thử nghĩ tới việc một cấp B theo sau bảo vệ một cấp F như tôi và việc một cấp B đi bảo vệ một hội trưởng cấp S đi, chắc chắn vế sau sẽ đáng nghi hơn rồi.

Thay vì lấy đồ ăn được Myungwoo chuẩn bị sẵn thì tôi đã tự vào bếp và nấu vài món đơn giản. Hai người kia đã tỏ ý muốn giúp nhưng tôi từ chối, sao có thể để khách tới nhà tự phục vụ được chứ.

“Nếu cậu muốn được công nhận là một thợ săn cấp S chính thức của Hàn Quốc, cậu sẽ phải chinh phục thành công một dungeon cấp S. Cậu nghĩ sao về việc hợp nhóm với Yoohyunie?”

Vì dungeon Hồ Nước là cấp A, nó không đủ tiêu chuẩn để làm cấp S. Để một thợ săn nước ngoài chuyển đến Hàn Quốc mà không qua bất kỳ công hội nào, cá nhân đó cần phải là người lãnh đạo trong một cuộc chinh ngục cấp độ tương ứng để đủ tiêu chuẩn. Tuy là một cấp S, nhưng Noah chỉ là một người hỗ trợ cũng như không quen biết một đội nào để cùng vượt ải, nên việc này sẽ khá khó khăn. Cũng có thể chọn các dungeon cấp thấp hơn nhưng cậu ấy không việc gì phải làm thế cả.

“Không sao, tôi nghĩ mình cũng không cần được công nhận là cấp S bây giờ.”

Noah liếc nhìn Yoohyunie một cái khinh bỉ và tiếp tục ăn. Giờ mới để ý, cậu ấy có vẻ đã quen với việc dùng đũa rồi. Tôi tưởng rằng nếu hai người bắt tay cùng chinh phục một dungeon thì sẽ thân thiết hơn, như lần trước của Yoohyunie với Peace. Có thể do độc với lửa không hợp nhau lắm?

Xong bữa tối, màn đêm buông xuống. Tôi mang Chirpie lên giường và nằm xuống, nhưng thật khó để nhắm mắt. Giá như Peace có ở đây nhỉ, bởi vì Chirpie nhỏ quá. Sau khi gỡ kính, đôi mắt của tôi thật mù mịt và tối tăm, nó khiến tôi ngày càng căng thẳng hơn.

“Làm ơn trả 【Kháng Sợ Hãi】 cho tôi đi mà…”

Sau một hồi trằn trọc, tôi ngồi dậy. Ngày mai sẽ có rất nhiều việc nên tôi phải ngủ thôi. Suy nghĩ một lúc, tay cầm Chirpie và cái gối, tôi đi thẳng tới phòng khách nơi đứa em ngốc nhà mình đang ngủ.

“Ngủ chung đi.”

“Vâng?”

“Anh không thể ngủ được vì anh không thấy gì hết.”

Tôi đã chọn bừa một lý do bởi tôi không thể nói thẳng ra với em ấy rằng trong giấc mơ của tôi luôn lặp đi lặp lại cái khoảnh khắc mà Yoohyunie chết đi dưới vòng tay tôi, và tôi sợ rằng nếu tôi nhắm mắt thì nó sẽ hiện lại một lần nữa. Liệu nó sẽ đỡ hơn nếu tôi ngủ cạnh em trai mình chứ?

Thằng bé không nói gì mà chỉ dịch sang một bên dành chỗ cho tôi và việc này có vẻ hiệu quả, đêm đó tôi không gặp phải một giấc mơ nào tương tự nữa.

Sáng hôm sau, một thợ săn được gửi tới từ Sesung có kĩ năng đọc thông tin từ xác chết cũng như thông tin từ bọn buôn lậu.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments