Trans: Rin
Beta: Houmahome
“Chỉ là anh có hơi quá tay. Chuyện này bình thường mà.”
Thật sự không bình thường tí nào, nhưng nó là hiện tượng xảy ra khi một người thúc đẩy bản thân vượt quá giới hạn khả năng. Tất nhiên, thông thường sẽ bất khả thi để huy động sức mạnh nhiều hơn sức mình có, nên nó giống với tình huống một số con quái vật hấp thụ mana và sinh lực hơn.
“Trị liệu sư sẽ không có tác dụng, anh nghỉ ngơi là ổn rồi.”
Có thể là vậy. Nó giống như là bị tụt giảm chỉ số tầm nhìn vậy. Nếu nó bị suy giảm vĩnh viễn sau một thời gian thì tôi có nên đi đo kính không nhỉ? Nếu nâng cấp bậc lên thì thị lực sẽ khôi phục lại.
“Vì cái quái gì mà anh lại làm quá sức như vậy?”
Yoohyunie nói và lườm Sung Hyunjae như thể chắc chắn rằng anh ta là thủ phạm. Em ấy đúng khi nghĩ nó là lỗi của anh ta, nhưng cũng có một nửa nguyên do là vì tôi không thể kiềm chế được bản thân.
“Anh đã sử dụng kỹ năng tinh thần lên Sung Hyunjae và đi quá giới hạn.”
“Là lỗi của trưởng hội Sesung phải không?”
“Không hẳn nhưng cứ cho là vậy đi.”
Là vì Sung Hyunjae nhạy cảm quá mức không cần thiết. Tôi nghĩ đó cũng là lý do anh ta có ký ức tiền hồi quy. Nhưng mảnh ký ức được hấp thụ không hoàn toàn sát nhập vào hay mất đi, dựa theo những ký ức được khơi gợi trong lúc chiến đấu.
Tôi vẫn muốn đâm anh ta thêm một nhát nữa, nhưng tôi không có khả năng. Nên tìm người có kỹ năng thôi miên không nhỉ?
“Sao anh lại thay đồ nữa rồi? Tóc anh cũng ướt nữa.”
“Quý ngài nào đó đã trói anh lại bằng dây xích, lôi anh lên lầu ba, rồi thả anh xuống bể nước.”
Thay vì trả lời, Yoohyunie vuốt phần tóc ướt dính trên trán mình lên. Chú thằn lằn leo lên vai em ấy từ lúc nào đã tạo ra một đốm lửa nhỏ. Nó nhanh chóng hong khô Yoohyunie trong khi em ấy cố gắng tháo bỏ vòng tay phong ấn kho đồ trên người mình. Hình như tôi thành thật quá rồi nhỉ?
“Nè, đang ở trong nhà đó. Em mà đem vũ khí ra là tòa nhà sụp đổ đấy. Hãy nghĩ cho nhân viên bình thường ở Sesung đi.”
Tôi vừa dỗ dành em trai vừa nhìn Sung Hyunjae đang ướt như chuột lột.
“Dù sao thì nhờ anh nên anh ta ổn rồi. Dù anh ta xém chút nữa đã làm anh chết đuố- à không, không hẳn là vậy. Bình tĩnh nào, Yoohyun-ah. Anh ta cũng giúp đỡ anh dù bản thân đang gặp khó khăn mà.”
“Thành thật xin lỗi nhưng tôi không có ký ức về chuyện đó.”
“Nếu anh không nhớ được thì xin hãy quên đi, và làm ơn hãy giúp tôi điều tra đường dây buôn lậu quái thú. Và nếu bên anh có thợ săn có khả năng dò xét thông tin thì thế, tôi chắc chắn là có, thì xin hãy gửi họ đến Haeyeon.”
Tôi cần phải kiểm tra cơ thể của tên tài xế xe tải. Sung Hyunjae lấy điện thoại ra trước lời nói của tôi.
“Nếu tóm gọn chúng đúng cách thì chúng còn có thể bùng cháy thêm một ít lâu nữa.”
“Tôi không có ý định biến chúng thành đống tro tàn. Dù có phiền phức nhưng tôi cũng mong kết thúc bằng việc thiêu trụi mái nhà cũ. Và quần áo để tay nữa ạ. Tôi và em trai tôi, cả hai luôn.”
“Như cậu yêu cầu.”
Thật sự rất hữu dụng mà. Vậy nên tôi sẽ sống mà chịu đựng anh tiếp, thiệt tình.
Chân tôi lấm lem bùn đất tới nỗi tôi phải đi rửa chân trong nhà tắm trước khi thay đồ. Những con cá nhiệt đới tội nghiệp. Quả là đáng thương khi gặp phải một người chủ như vậy.
“Hyung.”
Em tôi bước ra sau khi vội vàng tắm vì chỉ xối nước để rửa trôi bùn đất dính trên người em ấy, và gọi tên tôi.
“Anh vẫn còn xem em là một… đứa trẻ con sao?”
“Tự nhiên em nói gì thế? Em còn trẻ thật mà.”
“Em cũng có thể làm chỗ dựa vững chắc.”
“Người thân ruột thịt của mình sẽ được ưu tiên hơn những người dưng khác rồi. Có gì lạ à?”
Trước lời đáp của tôi thì Yoohyunie vẫn không hài lòng chút nào.
“Vậy thì nếu một tình huống phức tạp và khó khăn xảy ra thì anh sẽ gọi cho ai trước?”
“Cái đó-“
“Trả lời em thật lòng đi.”
Yoohyunie nhìn thẳng vào mắt tôi và nói. Nói thật thì. Thật sự mà nói thì.
“…Anh sẽ không muốn lôi em vào chuyện đó.”
Chắc tôi sẽ liên lạc với Sung Hyunjae hoặc những kẻ Phản luân, cũng có thể là Seok Simyung hay Song Taewon đầu tiên.
“Anh sẽ không nói em, nhưng anh cũng sẽ không nói cho Yerimie, Myungwoo hay Noah-ssi luôn. Không phải vì anh không tin em, mà là vì anh không muốn kéo em vào vấn đề khó khăn như vậy.”
Dù là thợ săn cấp S nhưng họ vẫn còn nhỏ. Không cần thiết phải liên lụy tới trẻ con khi mà cấp S trưởng thành có thể giải quyết được vấn đề. Thực tế thì tôi muốn họ tấn công ngục tối sau khi tốt nghiệp đại học hơn. Giống như một nghề nghiệp vậy.
Đặc biệt là Yerimie, tôi muốn con bé phát triển vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với con bé trong tương lai, nhưng đôi khi tôi vẫn lo lắng. Con bé đáng lẽ phải làm học sinh trung học bình thường. Nhưng lại có hứng thú với ngục tối hơn học hành. Cúp học phải có chừng mực chứ.
“Em không thích lối suy nghĩ như vậy của anh.”
“Yoohyun-ah.”
“Em mạnh hơn đó. Dù chuyện gì có xảy ra thì khả năng cao em vẫn sẽ an toàn. Em không hay bị thương. Tối thiểu em có thể đủ sức bảo vệ bản thân mình. Nhưng mà anh, anh dường như lo lắng quá mức rồi.”
…Nó tệ đến thế cơ à? Nếu tôi mà thực sự lo lắng thì sẽ cấm em ấy vào ngục tối luôn. Tất nhiên em ấy không đi thì tốt hơn nhưng mà.
“Vì là em trai của anh nên đương nhiên anh phải lo lắng rồi.”
“Đôi khi em nghĩ vai trò của hai người đã bị đảo lộn rồi. Em nói đã nói dối vì tưởng rằng anh gặp nguy hiểm… Và lúc đó. Em nghĩ anh sẽ bỏ qua cho em, vậy mà-“
“Không phải. Anh không đổ lỗi cho em.”
Chuyện giữa hai người vẫn chưa tệ tới mức đó. Tất nhiên, tôi đã rất sốc khi em mình đột nhiên bỏ đi và xem tôi như người dưng, nhưng mà tới thời điểm này thì vẫn còn hi vọng. Chỉ từ sau khi Trung tâm Thức tỉnh được thành lập thì mối quan hệ đã không thể cứu vãn được nữa.
“Cho dù ai có nói gì đi nữa thì Yoohyunie vẫn là người quan trọng nhất đối với anh. Vì vậy anh công nhận rằng mình muốn bao bọc em nhiều hơn. Nhưng mà em cũng y chang ở khoản này mà. Ý anh là mong muốn bảo vệ anh. Vậy nên chúng ta mới xa cách nhau.”
“…Đúng là vậy nhưng.”
“Vậy thì hãy hiểu cho hoàn cảnh của anh. Anh sẽ cố gắng không giấu diếm em hết mức có thể. Anh biết em cảm thấy bất an là vì Rinie có kể lại.”
“Irin? Nó nói với anh?”
Yoohyunie hơi hoang mang nhìn xuống chú thằn lằn quấn trên cổ tay mình.
“Ừ. Bằng kỹ năng tinh thần. Anh nghĩ nó là nâng cấp từ kỹ năng Chủ nhiệm.”
“…Nó đã nói gì?”
Mặt em trai tôi hơi đanh lại trong một khoảnh khắc. Gì? Em ấy tưởng là nó sẽ tiết lộ bí mật à?
“Cái đó, anh nên thường xuyên nói cho em nghe rằng anh thích em. Vậy thì em sẽ bớt bất an hơn.”
“Chỉ có như vậy ư?”
“Ừm. Em không có giấu chuyện gì đó chứ?”
Vì Rinie luôn ở bên cạnh em ấy nên tất nhiên là có sự xâm phạm riêng tư. Sở thích cực kỳ thầm kín chẳng hạn… Tôi có hơi tò mò. Em ấy hành xử như thể không có sở thích gì, có thể em ấy thần tượng một người nổi tiếng nào đó thì sao. Có chơi game gì không nhỉ? Yerimie có nói mình đang chơi game trang trí gì đó trên điện thoại.
“Không mà, không có.”
“Thật sự không có? Mặt em không giống vậy chút nào?”
“Không có.”
Yoohyunie quay phắt sang chỗ khác. Dựa trên phản ứng thì chắc chắn là có gì đó. Giấu cả người nhà của mình thì nó rốt cuộc là gì nhỉ. Tôi hi vọng nó là thứ gì đó đại loại như một mối quan hệ riêng tư.
Tôi lấy điện thoại ra và tìm số của Song Taewon. Có chút khó khăn vì không thể nhìn rõ. Tôi có nên dùng kính dù chỉ là tạm thời không? Lần này anh ta đã nhận máy, chắc là do có điện thoại mới hoặc đã chuyển qua dùng điện thoại khác. Khi tôi nói tôi muốn gặp mặt thì nhận được câu trả lời là anh ta hiện đang ở khu vực nổ dungeon.
“Vậy thì tôi có nên đến chỗ đó không?”
[…Vâng. Dù rằng đây không phải là một nơi thoải mái.]
Có ít thiệt hại về người nhưng bầu không khí lại không tốt vì là hiện trường vụ tai nạn. Tôi định cúp máy và rời khỏi phòng nhưng Yoohyunie đã nắm lấy cánh tay tôi.
“Anh nói không nhìn rõ được. Để em giúp anh.”
“Anh không bị mù. Không đến mức anh không đi lại được.”
Bước đi trên cầu thang có lỡ chân vài lần nhưng trên đất bằng thì ổn.
“Nếu anh hoàn toàn không thấy gì…….”
“Ừm?”
“À không, không có gì.”
Đứa em ngốc nghếch cố gắng không nói nhưng tôi có thể đoán được suy nghĩ của em ấy. Tôi đã có tiền sử cố tình không thèm chữa trị chân mình. Nhưng chuyện đó vẫn chưa xảy ra.
“Nếu không thấy được thì anh không ổn rồi. Anh không thích việc không thể nhìn thấy Yoohyunie. Tương tự với lũ trẻ khác.”
Đám nhóc của tôi dễ thương quá mức nên nếu tôi không thể thấy chúng thì sẽ mất đi 80% niềm vui trong cuộc sống đó. Bây giờ tôi vẫn tiếc vì không nhìn rõ được.
Biểu cảm của Yoohyunie hơi dịu đi trước lời nói của tôi.
“Em cũng không thích việc không nhìn thấy được anh.”
“Vậy thì tại sao em lại đi đặt cược thị giác cho một cái khế ước chứ? Hãy đi kiếm một cặp mặt kính trên đường thôi.”
Không còn cách nào khác, tôi phải đeo kính một thời gian.
Kang Soyoung và những thợ săn khác đã chờ sẵn ở đó khi bọn tôi ra khỏi thông đạo mini. Bọn họ mang vẻ mặt vừa lo lắng vừa e dè, có lẽ là vì yêu cầu đưa quần áo.
“Không có gì… bất thường phải không?”
Kang Soyoung hỏi với biểu cảm hi vọng không có gì xảy ra. Không hẳn là không có chuyện gì nhưng mà, tôi không thể chia sẻ chi tiết được.
“Chỉ là bể cá bị vỡ tung thôi.”
“À, là vậy à! Bể cá… nó, chỉ là không dễ dàng bị vỡ như vậy…….”
“Do hiện tượng khúc xạ ánh sáng nên khu vườn cạnh bể nước bị cháy, chúng tôi đã dùng nó để dập lửa.”
“À à… Vâng…….”
Chỉ cần nói vậy rồi cho qua chuyện thôi. Dù lạ là Kang Soyoung và mấy thợ săn khác cứ nhìn về phía Yoohyunie. Bây giờ em ấy trông như Kim Minee mà, sao họ lại hành xử như vậy. Có vấn đề gì với hiệu ứng của cặp kính à?
Những ánh nhìn kỳ lạ tiếp tục hướng về Yoohyunie─Kim Minee─cho tới khi chúng tôi rời khỏi toà nhà hội Sesung. Nó là những ánh mắt quan sát kỹ lưỡng mà không phải tiếp cận.
“Em, bộ đã vướng vào rắc rối nào sao?”
“Không. Không có gì đặc biệt. Em đã được cho phép vào nhà riêng của trường hội Sesung rồi.”
Vậy thì tại sao họ lại phản ứng như vậy? Hay là do vụ tai nạn trên đường đi? Cách mà một thợ săn hệ hỗ trợ dọn dẹp hiện trường quá dễ dàng chăng?
“Rất vui được gặp anh, thợ săn Kim Minee. Nếu anh không phiền thì anh có thể nhận danh thiếp được không?”
Chúng tôi còn chạm mặt một thợ săn khác đang truyền tay danh thiếp ở bãi đỗ xe. Tiếp cận một thợ săn đã là thành viên của hội khác không lịch sự tí nào. Đặc biệt là thợ săn cấp cao, sẽ có mâu thuẫn xảy ra đó, nhưng Kim Minee là thợ săn hỗ trợ cấp B, nên cậu ta là mục tiêu hợp lý để nhắm tới.
Họ tưởng cậu ta chỉ là thợ săn hệ hỗ trợ vì chuyện ở hiện trường tai nạn à? Hơi phiền phức rồi, Kim Minee-gun.
Sau khi lịch sự từ chối nhận danh thiếp, chúng tôi dừng chân ở cửa hàng mắt kính để mua một cặp kính, và đi đến nơi dungeon break xảy ra. Việc tiếp cận bị hạn chế vì có thể vẫn còn những con quái vật chưa bị tiêu diệt.
Buổi tối trông rất hỗn loạn, nhưng khi trời sáng thì nhìn không giống bãi chiến trường lắm. Mưa đã tạnh, nhưng vẫn còn nhiều mây, khiến cho những toà nhà bị sụp đổ và đoạn đường nứt vỡ trông u ám hơn dưới bầu trời âm u. Cứ như một cảnh quay trong bộ phim thời điểm sau tận thế vậy.
Dù nó có thể là thực tế chúng ta thực sự phải đón nhận.
“Cậu tới rồi.”
Song Taewon thấy chúng tôi và tiến lại gần. Ánh mắt anh ta dừng trên mặt tôi rồi đứng lại.
“Đó có phải là kính cận không?”
“Vâng. Tự nhiên tôi thấy vậy.”
“Rốt cuộc là chuyện gì…….”
Anh ta dừng lại và quan sát xung quanh.
“Trước tiên thì đổi địa điểm đã.”
“Có vẻ như cửa hàng tiện lợi kia không bị khoá cửa trước khi bị sơ tán, hãy đi vào đó.”
Bên trong có bàn ghế. Cũng có những mảnh vỡ lớn xung quanh cửa hàng, nhưng may là cửa kính không bị gì. Tôi lấy cà phê và đặt tờ tiền ướt nhẹp lên quầy thanh toán.
“Nhiêu đây là đủ chưa ạ?”
Tôi hỏi Song Taewon và đưa cà phê cho anh ta. Nó là hàng mua 2 tặng 1 với giá ít hơn 2000 won cho 1 ly. Dù tôi trả bằng tờ 10.000 won.
Khi mọi người ngồi xuống thì Song Taewon hỏi chuyện gì đã xảy ra.
“Chuyện không có gì đặc biệt.”
“Là vì hội trưởng hội Sesung.”
Ngồi cạnh tôi, Yoohyunie đột nhiên thú nhận. Song Taewon lập tức cau mày.
“Có chuyện gì đã xảy ra tối qua à?”
“Không phải, tối qua thì, anh ta đưa tôi về nhà mà không làm gì hết. Tôi có chuyện nên đã đến nhà trường hội Sesung hôm nay-“
“Han Yoojin-nim đi vào một mình và gặp rắc rối trong đó.”
Thằng em của tôi hờn dỗi mở lời.
“…Cậu nói là đi một mình.”
Song Taewon thở dài nói và cả hai nhìn tôi với ánh mắt quen thuộc. Hả? Gì? Sao? Yoohyunie là một chuyện, nhưng Song Taewon có hơi đáng sợ, xin hãy nhìn vừa phải thôi.
“Tôi không bị thươ- Trừ mắt ra thì tôi ổn. Quan trọng hơn, tôi đang nghĩ đến việc lần theo dấu vết bùng nổ dungeon hôm qua.”
Tôi tiếp lời và cắm ống hút vào ly cà phê.
“Ngài Cục trưởng Song, anh sẽ hợp tác, xen vào, hay đứng ngoài cuộc ạ?”
Song Taewon ngồi bất động nhìn tôi và tháo ống hút ra khỏi vỏ. Anh ta hút một ngụm cà phê và mở lời.
“Tôi đã nói rằng tôi sẽ bảo hộ cho cậu.”
Ý anh ta là nếu tôi đem tính mạng ra làm mồi nhử thì hiện tại anh ta sẽ đứng về phía chúng tôi sao? Tôi sẽ chịu ơn sự bảo vệ của anh ta bây giờ vậy.
“À, tôi không biết là.”
Tôi không chắc có nên hỏi câu này không, nhưng tôi không khỏi tò mò.
“Ngài Cục trưởng Song, nếu trước khi chết, anh có thể trao cho hội trưởng hội Sesung một thứ gì đó… ý là thứ gì đó quý giá như một món quà, lý do của anh sẽ là gì?”
“…Vâng?”
Song Taewon với biểu cảm cạn lời nhìn tôi chằm chằm như muốn hỏi tôi có bị gì không? Đến Yoohyunie cũng nhìn tôi tự hỏi tôi bị ốm ở đâu à? Sao mà giải thích đây?
