Trans: Rin
Beta: Sách
Cánh cửa từ phía bên kia cánh cổng mở ra một cách dễ dàng. Han Yoohyun tháo kính ra và bỏ vào kho đồ. Nếu là Sung Hyunjae thì kiểu gì cũng nhận ra thôi. Ngôi nhà rất rộng rãi, nhưng không khó để tìm thấy Han Yoojin. Chỉ cần đi đến vị trí hiện tại của tinh linh là được. Cậu vừa đi vừa gọi Irin dậy. Khi đồng bộ một phần giác quan với Irin thì cậu liền thấy cảnh vật xung quanh.
Han Yoojin đang ngủ. Khuôn mặt đó tái đi rõ rệt. Anh vẫn mất ý thức nhưng địa điểm đã khác lúc nãy. Rốt cuộc là chuyện quái gì đã xảy ra?
“Tôi đã tự hỏi là ai, nhưng quả nhiên là cậu chủ.”
Han Yoohyun đang vô thức nghiến răng thì dừng bước. Vì đang đồng bộ với Irin nên cảm giác của bên này bị cùn đi. Khi thu hồi cảm giác lại thì cậu nhìn thấy một khu vườn nhỏ trong nhà và một bể thuỷ sinh xanh biển. Phía bên kia có thể nhìn thấy bóng dáng của Sung Hyunjae.
Han Yoohyun không hề ngần ngại mà bộc lộ sự giận dữ. Sung Hyunjae nâng khoé miệng với ánh mắt vừa lạnh lẽo vừa thiêu đốt.
“Tôi muốn nói rằng không có chuyện gì xảy ra hết, nhưng nó hiển nhiên là lời nói dối. Cậu chủ hình như cũng nhận ra rồi thì phải.”
“Anh đã làm gì?”
Tiếng gầm gừ vang lên như thể cậu sẽ cắn xé đối phương ngay lập tức. Một giọng nói nhẹ nhàng đáp lại.
“Tôi không nhớ rõ lắm.”
Rắc rắc, vết nứt xuất hiện dưới chân Han Yoohyun. Dù là vậy, cậu vẫn không xông vào, vì nghĩ rằng bản thân mình tự đầu cũng có trách nhiệm khi để Han Yoojin không phòng bị mà đi vào một mình.
“Nói nhảm vừa phải thôi. Tôi sẽ đem anh trai đi.”
“Nếu cứ đi như vậy thì không phải Han Yoojin-gun sẽ thấy khó xử sao? Rõ ràng là có mục đích mới đến đây cơ mà.”
Đôi mắt màu nhạt híp lại mỉm cười và hỏi.
“Có phải như vậy không?”
“Ý tôi là nhờ vả việc nằm ngoài khả năng của cậu chủ đấy.”
Han Yoohyun thở mạnh một hơi.
“Bây giờ anh đang muốn đánh nhau sao?”
“Sự thật đơn giản mà.”
Sung Hyunjae chậm rãi di chuyển. Chân mang dép bước lên lối đi băng qua khu vườn.
“Tôi sẽ không mắc nợ lâu như vậy đâu.”
“Cậu chủ vẫn còn trẻ, nên còn có thể phát triển hơn nữa trong tương lai. Nhưng mà ý tôi là.”
Sung Hyunjae nhìn thẳng vào người thợ săn trẻ tuổi với gương mặt non nớt. Rõ ràng là cậu đang kiềm chế ý định lao vào tấn công.
“Lúc đó cậu vẫn sẽ là một người em trai. Phải được chăm lo và bảo hộ bởi người nuôi dưỡng.”
Han Yoohyun nắm chặt tay lại.
“Đó không phải là lý do cậu chủ để yên cho tôi sao? Vì anh trai yêu quý cần một người san sẻ gánh nặng và dựa dẫm vào. Han Yoojin-gun có thói quen xấu muốn bảo vệ người trong lòng mình một cách mù quáng.”
“…Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi.”
“Tôi sẽ nói lại một lần nữa. Đến cuối cùng thì cậu cũng chỉ là em trai thôi. Han Yoojin-gun có chút cố chấp. Vì vậy đừng có nhõng nhẽo một cách vô ích và làm một người em trai–”
Đùng–
Dù lòng bàn tay và nắm đấm chạm nhẹ vào nhau, tiếng động lớn vẫn phát ra. Dù biết anh ta sẽ dễ dàng chặn đòn, Han Yoohyun vẫn cau mày không vui. Cậu muốn xé toạc cổ của người đàn ông trước mặt. Chỉ cần vươn tay ra là nắm được ngay. Nhưng lại biết rõ hơn bất cứ ai rằng đó là điều bất khả thi.
“Sớm muộn gì thì anh trai tôi cũng sẽ không cần anh nữa nên tốt hơn hết là anh hãy im lặng mà rời đi đi.”
“Người ta có câu ‘qua cầu rút ván’. Quá đáng thật đó. Vẫn còn hành xử dễ thương như vậy thì còn lâu cậu chủ mới thay thế được vị trí của tôi.”
Âm thanh nghiến răng vang lên. Dẫu có tức giận thì cậu vẫn biết rõ rằng thái độ của Han Yoojin sẽ không dễ dàng thay đổi. Ở một khía cạnh nào đó, Han Yoojin bây giờ lo lắng em trai mình bị trầy xước còn hơn cả lúc nhỏ. Dù kỳ lạ nhưng mà. Cậu cảm thấy ấm áp vì sự lo lắng đó, đồng thời cũng thấy bất an và bồn chồn.
“Chia sẻ vai trò cũng không tệ. Tôi bảo đảm sẽ làm việc thật chăm chỉ cho cậu.”
Sao cứ dựng gai lên hoài vậy nhỉ? Trước giọng nói thong thả đó, xung quanh Han Yoohyun bùng lên ngọn lửa không thể kiềm chế được. Cậu muốn gọi Irin ra để khắc vết bỏng nặng lên người anh ta. Trên gương mặt nổi bật đó nếu có thể.
“Vì vậy nên cậu vẫn còn trẻ. Tôi rất muốn cho phép cậu được thể hiện sự nhiệt huyết, nhưng khu vườn này cấm lửa.”
Ngay lúc đó,
Ào ào ào–
Nước từ trong bể đổ ào xuống đầu hai người.
* * *
‘Một người là quá đủ rồi, sao giờ lại có tới hai người vậy?’
Dù là có chung một cơ thể. Quan trọng hơn là, cái quái gì đang diễn ra với cái con người này vậy? Họ bảo là sẽ hợp thể rồi mà sao hai người này còn ở đây rong chơi riêng lẻ vậy.
“Mm… Đầu tiên thì Sung Hyunjae-ssi?”
“Tôi không hẳn là một thể thống nhất.”
Sung Hyunjae có-lẽ-là-tiền-hồi-quy nói.
“Tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra không ạ?”
Tôi tưởng rằng kẻ đã dìm tôi xuống bể nước chỉ là một phần ký ức của Sung Hyunjae tiền hồi quy, thứ tạm thời chiếm quyền điều khiển khi ý thức của Sung Hyunjae hiện tại lắng xuống. Nhưng mà bây giờ thì cái này, có vẻ như là hoàn toàn tách biệt ra.
“Tôi được bảo là mọi người sẽ hợp nhất. Nhưng người nhạy cảm sẽ cảm thấy sự khác biệt.”
“Có thể nói rằng sự khác biệt tôi cảm nhận được đã gây ra sự bài trừ.”
“…Sao cơ?”
“Không chỉ bản thân hiện tại mà bản thân tiền hồi quy đều cảm thấy khác biệt lớn khi hai thế giới hợp nhất. Nên bọn tôi không hoà vào nhau được và tách ra. Tất nhiên không tách ra hoàn toàn, tôi giống như tập hợp những mảnh vỡ vậy.”
Sung Hyunjae mang một vẻ mặt không phù hợp tí nào như thể lòng tự trọng của anh ta bị tổn thương. Anh ta nhạy cảm đến mức cảm thấy sự kỳ lạ và cự tuyệt cả bản thân luôn ư? Anh ta quả là người có thể làm được mọi thứ.
“Nếu vậy, anh sẽ tiếp tục như thế này?”
“Không.”
Khuôn mặt bất mãn rõ ràng trông trẻ trung hơn hiện tại. Ngoại hình không khác gì mấy, dù là mười năm trước hay mười năm sau đều có gương mặt giống nhau.
“Đến cuối cùng thì toàn bộ sẽ bị nuốt chửng. Bây giờ tôi cũng không có những ký ức về 5 năm trước khi đồng bộ. Đa số ký ức còn giữ được tới thời điểm hiện tại là vì chúng được sở hữu hoàn toàn bởi ‘tôi’.”
“Vì vậy nên anh nhìn trẻ hơn.”
“Trẻ?”
“Anh trông giống với tuổi mình hơn. Tầm nửa sau tuổi 30 anh cũng không khác biệt mấy”.
Không phải vẫn còn thời kỳ sung mãn à? Dù sao thì, nếu hợp nhất thì không có vấn đề gì.
“Vậy thì tôi sẽ đi đây. Xin hãy tận hưởng quãng thời gian còn lại của anh.”
Bỏ tay tôi ra. Bỏ ra. Nhưng quý ngài mảnh vỡ trẻ trung lại kéo tôi lại gần anh ta. Nếu không có ký ức tiền hồi quy thì tôi có thể thắng, nhưng tôi không dám vì nghĩ rằng mình sẽ xuống hoàng tuyền mất.
“Lạnh lùng quá đấy.”
“Anh định đối xử với tôi như vậy sau khi xích tôi lại ngay lần đầu gặp mặt rồi dìm xuống bể cá sao? Tôi tưởng mình thăng thiên rồi đó!”
“Tôi đã có lòng tốt kéo cậu lên, lau khô nước và thay đồ cho cậu. Và còn cho cậu vào bên trong tôi nữa.”
“Tôi đã cố gắng cứu anh–”
“Không phải cứu ‘tôi’, Han yoojin.”
…Nghĩ lại thì cũng đúng. Ánh mắt nhìn tôi u ám đi. Anh ta có vẻ đang có tâm trạng xấu. Đến Sung Hyunjae cũng sẽ không thư thái được nếu gặp nguy cơ bị nuốt chừng và biến mất. Về mặt tâm hồn thì anh ta cũng trẻ nữa.
“Ít nhất thì tôi có nên xin lỗi không.”
“Thay vì vậy thì hãy cho tôi thứ khác.”
“Sao cơ?”
“Cơ thể của tôi.”
“Xin thứ lỗi nhưng nó nằm ngoài khả năng của tôi. Hai người cứ chơi búa kéo bao mà không cần tôi nhé. Tôi có thể làm trọng tài cũng được.”
Nếu xem thì sẽ giải trí đây. Dù kiểu gì thì Sung Hyunjae hiện tại vẫn sẽ thắng. Trước lời tôi nói, mảnh vỡ ấy cười.
“Đoạt lấy cơ thể của tôi nằm ngoài khả năng của cậu. Tuy nhiên…”
Đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng đặt lên ngực tôi. Anh ta vuốt ve vết sẹo bên dưới lớp áo.
“Cậu có một vật thay thế tốt hơn mà?”
“…Gì? Này, chờ một chút.”
Tên khốn này đang nhắm tới cái quái gì vậy?
“Ý anh là ma thạch cấp SS bị nứt nhưng đã được kết hợp với một viên đá cấp L hoặc cao hơn?”
“Ổn mà.”
“Ổn ư? Dù anh có giao toàn bộ công hội Sesung ra thì tôi cũng sẽ không đưa nó cho anh!”
Ma thạch cấp SS là một chuyện, nhưng của Diarma không có cái thứ hai. Một mảnh vỡ không có khả năng chi trả lại thèm muốn nó làm gì?
“Dù sao thì, ma thạch sẽ không thức tỉnh trong tình trạng hiện tại.”
Gã này tự tin mở miệng.
“Cái đó làm sao mà… anh đã nói rằng anh không có ký ức.”
“Không hoàn toàn mất hết. Vẫn còn một chút còn sót lại về con thằn lằn ngu ngốc đó.”
Thiệt luôn à? Tôi có nghi ngờ nhưng không xác nhận được. Tuy nhiên, sự thật là ma thạch đã không có phản ứng gì suốt bấy lâu nay.
“…Vậy, anh muốn làm thế nào? Nếu tôi đưa anh đá ma thuật thì bản sao của Sung Hyunjae sẽ xuất hiện… Eo ơiiii! Không thích tí nào! Đm!”
Đó là cảnh tượng khủng khiếp mà chỉ cần tưởng tượng thôi cũng muốn chửi thề rồi. Ghét quá đi. Thà là mổ vết thương ra rồi lấy ma thạch ra. Có quá nhiều Sung Hyunjae trong cuộc đời tôi rồi. Tất nhiên hiệu năng sẽ tăng lên, nhưng mà đây là Sung Hyunjae đó.
“Cậu cự tuyệt quá vậy? Chuyển đổi hoàn toàn như vậy thì tốt đó nhưng không thể nào làm được.”
Tôi đoán là vậy. Nếu nó thật sự khả thi… chết tiệt, nó có thể khả thi thật. Tôi lắc đầu để tống suy nghĩ lố bịch ra ngoài.
“Trên thực tế thì tôi sẽ trở thành một người hoàn toàn mới, không khác gì một con quái thú.”
“Vậy anh chỉ cần bị hấp thụ ở đây là được mà.”
“Từ bỏ mà không thèm chiến đấu không phải là phong cách của tôi.”
Biểu cảm tươi cười của anh ta rất giống Sung Hyunjae hiện tại. Họ thật sự là cùng một người. Tôi cau mày một lúc và mở miệng.
“Anh có chắc sẽ thành công trong việc tổng hợp ma thuật không?”
“Tôi đảm bảo nó sẽ hoạt động. Vấn đề bây giờ là đá ma thuật cấp cao hơn không được toàn vẹn. Ma lực bị đang từ từ bị rò rỉ ra.”
Anh ta nói nếu anh ta bổ sung cho nó thì dài nhất một tháng ma thú sẽ hoàn thiện. Dù tôi có không thoải mái thì vẫn rất uổng phí nếu mất mấy viên đá ma thuật. Hơn nữa, dù mảnh vỡ không hoàn toàn là năm năm tiền hồi quy, Sung Hyunjae vẫn là Sung Hyunjae, nên khả năng là sinh vật được sinh ra sẽ có năng lực cao hơn.
…Nhưng người được nhắc đến ở đây là Sung Hyunjae rất phiền phức. Cơ mà tôi cũng không bận tâm về nó lâu. Có thêm một quân bài khác trong tay cũng tốt.
“Tôi chấp nhận. Nếu vậy thì tôi cần phải làm gì?”
“Cậu cứ đem tôi đi là được. Tôi có thể tự mình chuyển vào đá ma thuật.”
“Anh sẽ không đoạt lấy cơ thể tôi chứ?”
“Nếu điều đó khả thi thì tôi sẽ nhờ cậu tìm một cơ thể mạnh hơn.”
Xin lỗi vì tôi yếu đuối nhé. Dù tôi nghĩ mình vẫn trên mức trung bình. Tôi thu hồi kỹ năng, đồng thời đem Sung Hyunjae theo. Ý thức hơi mờ mịt một chốc lát, ít lâu sau thì tôi mở mắt lần nữa.
“Ui…….”
Tầm nhìn bị mờ đi. Tôi liền lấy ra bình thuốc mana và uống nó, nhưng mắt vẫn mờ. Thị lực của tôi có vẻ như bị suy giảm. Hy vọng nó là tạm thời. Tất nhiên tình trạng có thể không tốt tí nào, xương khớp đau nhức khắp người. Uống vài bình thuốc hồi phục thì tôi mới đứng dậy được. Ma thạch trong ngực mình thì… không thấy có thay đổi gì.
‘…Chết mất.’
Tôi không nói năng rõ ràng được. Sung Hyunjae có vẻ đã trở về an toàn, vì tôi đang nằm trên giường thay vì sô pha. Nhưng ngay lúc tôi tự hỏi sao mình không nhìn thấy gì.
Ào ào–
Tiếng nước đổ ào thoáng qua tai. Tôi không biết chuyện gì diễn ra nhưng bể nước hiện lên trong đầu. Tôi lảo đảo rời phòng thì Irin từ lúc nào đã nhảy ra, nhìn tôi một cái rồi đi trước. Là Yoohyunie à. Mà nghĩ lại thì ngoài em ấy ra còn ai nữa chứ. Tôi bước xuống cầu thang sau lưng em ấy, xém tí là trượt chân và lăn lộn mấy lần. Ở đây nên có thang máy. Bước vào vườn, tôi thấy bể nước biến mất, còn hai người đứng ở đó ướt sũng cả người.
“Yoohyun-ah!”
“Hyung, anh ổn không?”
Yoohyunie quay đầu nhìn tôi rồi bỏ tay ra khỏi cổ áo Sung Hyunjae. Ugh, nền đất bị dính nước biến thành bùn đất rồi. Dọn dẹp mệt lắm đây. Sao lại để cái này trong nhà chứ. Bên ngoài có một khu vườn trang trí đẹp mà.
“Sao em lại vào đây, em đợi thêm một tí được mà. Ướt nhẹp hết rồi kìa. Không phải anh nên quản lý cơ sở vật chất trong nhà sao?”
“Dùng để dập lửa khá tốt mà.”
Mm, em mình chắc là hơi bị kích động. Nhưng dễ hiểu thôi. Dựa trên những gì Sung Hyunjae đã làm với tôi, đốt vườn là chuyện nhỏ. Dù tôi không biết Yoohyunie có biết chuyện đó không.
“Vậy thì, Han Yoojin-gun.”
Sung Hyunjae đột nhiên giơ ngón tay về phía tôi.
“Bao nhiêu ngón đây?”
“…Ba ngón.”
Dù mờ mờ nhưng tầm này tôi vẫn thấy được.
“Sai rồi.”
“Hả? Chắc chắn là ba ngón mà?”
Tôi nắm lấy tay Sung Hyunjae kéo lại gần. Gì vậy? Rõ ràng là ba ngón.
“Sao anh lại gạt t–”
“Cậu kéo tôi lại gần để kiểm tra, thế nên tôi cho rằng cậu thật sự không nhìn thấy rõ.”
Con cáo già nhanh nhảu nói, và Yoohyunie ngạc nhiên nhìn tôi. Phiền phức rồi.
