Beta: Myfamilytwo
Đương nhiên là anh ta không trả lời rằng ‘được thôi, tôi sẽ tin cậu’. Mà thay vào đó, anh ta chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt pha lẫn giữa sự tò mò và nghi hoặc để hỏi rằng tôi đang định làm gì.
“Tôi có kỹ năng tinh thần. Với thứ này, tôi có thể thử và khôi phục trí nhớ của anh. Tuy nhiên, vì các chỉ số của tôi thấp nên nó có thể được tiến hành mà không cần sự đồng ý của mục tiêu.”
“Ý cậu là cậu muốn tôi chấp nhận kỹ năng này của cậu một cách bị động à.”
“Đúng rồi đó.”
Sung Hyunjae để lộ ra vẻ mặt không mấy dễ chịu lắm. Đó cũng là phản ứng tự nhiên thôi. Ai mà lại thích có người đào sâu vào trong đầu của mình chứ? Nếu đứng đây là một gã thợ săn với tính cách tồi tệ thì khi nghe tôi nói vậy có khi sẽ vung đao chẻ đôi đầu tôi ra trước ấy chứ.
“Tôi đã dễ dãi với cậu đến mức nào để cậu có thể nói ra những lời nực cười như vậy mà không có một chút gì gọi là do dự nhỉ?”
“Tôi đã dự định giúp đỡ anh một cách thiện chí với một số rủi ro có thể xảy đến với tôi. Bản thân tôi khá đắt giá đấy, thưa hội trưởng công hội Sesung thân mến.”
“Nhiều đến mức kể cả tôi cũng không có đủ khả năng chi trả sao?”
“Nếu như anh có thể tặng tôi công hội Sesung thì nó sẽ đủ đấy. Bỏ cuộc đi.”
“Cậu có vẻ tràn đầy tự tin nhỉ.”
“Đừng có đổi chủ đề.”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
“Nếu anh không chấp nhận lời đề nghị của tôi thì cứ tiếp tục sống như thế này đi.”
Tôi cần một vài thứ của anh ta, bao gồm cả sự hợp tác từ anh ta ngay bây giờ nhưng Sung Hyunjae của hiện tại đang lờ đi điều đó. Nên tôi quyết định sẽ trở nên quyết liệt hơn.
Đôi mắt của Sung Hyunjae mở to khi nghe thấy lời nói tràn đầy sự khiêu khích của tôi và tôi đột nhiên cảm thấy có một cơn ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng của mình. Nhiệt độ của ngôi nhà ngay lập tức giảm xuống, lạnh đến nỗi khiến tôi cảm giác tay mình đang nổi cả mớ da gà da vịt. Tôi nên nói gì đó để khiến anh ta để tôi sống tại thời điểm này.
“Bình tĩnh lại và nhìn đây.”
Tôi đặt điện thoại của mình xuống bàn và cho anh ta thấy những bài viết liên quan đến tôi. Nó bao gồm những thông tin chi tiết về cơ sở nuôi dưỡng, thú cưỡi và về Myungwoo. Sung Hyunjae nhấc điện thoại lên, đọc các bài báo và chẳng hề nói gì.
“Vậy đây là Comet mà Soyoungie đã nhắc đến sao?”
“Đó là một bé rồng đáng yêu với với những kỹ năng hữu ích chưa từng được tiết lộ trước đây, chúng đã bị che giấu đi giống như kỹ năng có thể tăng gấp đôi hiệu ứng của tôi vậy.”
“Kỹ năng đó không mấy hữu ích cho thợ săn cấp thấp.”
“Nó có thể chia sẻ được. Tôi có nói với anh là chúng tôi đã hạ gục một con quái vật cấp SS rồi, đúng chứ? Thật sự thì lúc đó kỹ năng này rất hữu dụng.”
“Vậy, tôi sẽ cho anh chút thời gian suy nghĩ nhé?”
Sung Hyunjae gật nhẹ đầu và chậm rãi để điện thoại lại trên bàn.
“Tôi sẽ thuần phục và trói cậu lại.”
“Khả năng kháng lời nguyền của tôi là cấp L, nên chắc cũng có phần khó khăn cho anh đấy.”
“Cấp L?”
Đôi nét ngỡ ngàng hiện lên trong đôi mắt nhạt màu của anh ta. Biểu cảm của anh ta trông giải trí thật, Sung Hyunjae này đúng là chẳng biết gì về tôi cả.
“Và cả khả năng kháng độc của tôi cũng cao nữa. À, phải rồi, tôi cũng đã hủy giao kèo của anh và con thằn lằn ngu ngốc đó. Anh có thể xác nhận lại.”
“Tôi đang tự hỏi ý của cậu là gì khi nói về một cánh tay và một cái chân?”
“Tôi đã giúp đỡ anh. Bây giờ, tôi chẳng mất gì cả nếu bước ra khỏi đây. Tôi vẫn sẽ tiếp tục sống tốt thôi. Tuy nhiên, anh cần tôi.”
“Cậu khá hung hăng đối với một người chẳng gặp phải vấn đề gì như tôi đấy.”
“Nể mặt quãng thời gian mà chúng ta đã từng trải qua cùng nhau trước đây nên tôi sẽ nói điều này lần cuối cùng.”
Tôi tiếp tục với một tay hơi giơ lên.
“Xin hãy chấp nhận kỹ năng của tôi.”
Còn rất nhiều điều mà tôi chưa biết về anh ta, nhưng anh ta không phải là loại người từ bỏ chỉ để tự mình chống lại một chỉ số cấp F đơn thuần. Không lâu sau Sung Hyunjae gật đầu.
“Đã lâu rồi kể từ lần cuối tôi đánh cược.”
“Tôi đã nghe anh nói điều đó một tháng trước. Làm ơn đừng để bị nghiện.”
Nghe tôi nói, anh ta buông xuống sự nghi ngờ cuối cùng và mỉm cười.
***
Lần cuối cùng tôi sử dụng kỹ năng này, Irin đã giúp tôi, vậy nên đây là lần đầu tiên tôi sử dụng nó một mình. Tôi đã lo rằng liệu nó có hoạt động đúng cách hay không, nhưng có lẽ là vì những nỗ lực của tôi để vô hiệu hoá kỹ năng này lần trước mà bây giờ tôi có thể tạo một không gian tinh thần dễ dàng hơn tôi nghĩ.
Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy một căn phòng với những tia sáng rọi xuyên qua chiếc cửa sổ lớn. Một người đàn ông đứng quay lưng về phía cửa sổ, và đôi mắt anh ta thoáng cong lại như mỉm cười khi nhìn thấy tôi.
“Xin chào, Han Yoojin-gun.”
“Sao anh có thể chào đón tôi một cách bình thản như vậy?”
Nỗi lo lắng của tôi từ từ dịu bớt và biến mất. Tôi đã có một chút lo lắng lúc nãy, nhưng có lẽ đó là một cảm xúc khá thừa thãi. Có lẽ tôi nên ra ngoài.
“Tôi xin lỗi vì đã làm cậu ngạc nhiên lúc nãy vì đó cũng là điều nằm ngoài dự đoán của tôi.”
“Tôi không ngạc nhiên, nhưng tôi chỉ gần như suýt chết mà thôi.”
“Ôi trời. Có vẻ như tôi đã thật sự rất thô lỗ.”
“Không có gì. Tôi chỉ bị xích lại và bị kéo lê lên cầu thang, rồi rơi xuống bể nước suýt chết đuối. Chỉ vậy thôi.”
“Tôi vô cùng xấu hổ vì hành động của mình đấy. Cậu đến tận nhà tôi mà tôi chỉ có thể phục vụ nước cho cậu.”
Anh gọi đó là phục vụ à? Nhưng tôi cũng đã uống khá nhiều thật.
“Vậy chính xác thì chuyện gì đã xảy ra? Anh có thể quay lại cơ thể được không?”
“Tầm 2 tháng trước tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó là lạ.”
Sung Hyunjae hơi nghiêng đầu nói. Cách đây hai tháng? Vậy là anh ta đã cảm nhận được những ảnh hưởng từ sự hồi quy của tôi.
“Lúc đầu tôi chỉ cảm nhận được một vài sự thay đổi rất nhỏ. Nhưng đến khoảng rạng sáng hôm nay, tôi đột nhiên nhớ ra rằng thực tế là phạm vi và cường độ của lực từ mà tôi có thể xử lý vẫn còn yếu.”
Đôi mắt màu vàng kim sâu thẳm ấy nhìn tôi. Song Taewon rõ ràng không biết rằng Sung Hyunjae có thể xử lý được lực từ. Nhưng đó không phải là vì anh ta đã không sử dụng nó suốt thời gian qua mà là vì anh ta không thể sử dụng nó.
‘Cả phạm vi lẫn sức mạnh kỹ năng đó của anh ta đều cực kì mạnh mẽ.’
Nếu anh ta có thể sử dụng nó tốt như vậy thì chắc chắn anh ta đã sử dụng nó vài lần trước đó với quy mô nhỏ hơn. Kiểm soát các năng lực phức tạp một cách hoàn hảo ngay từ đầu là không thể, ngay cả khi chúng là khả năng bẩm sinh.
“Tôi mơ hồ nhớ đến những thứ mà tôi đã từng quên, nhưng chúng chỉ rời rạc như những hạt cát. Tôi cố gắng bắt lấy chúng sau đó, và đó là lý do tôi rơi vào tình huống này đây.”
Liệu có phải đó là kí ức trước khi hồi quy của anh ta không? Và nó đã nảy ra trong đầu anh ta khi Sung Hyunjae cố gắng tìm kiếm chúng? Tôi không chắc lắm. Có lẽ tôi sẽ phải hỏi những kẻ Phản luân sau.
“Anh có thể ra khỏi đây được không?”
“Tôi nghĩ tôi có thể rời đi ngay bây giờ. Ngay khi cậu giải phóng kỹ năng của mình, điều đó sẽ có thể.”
Vậy là cuối cùng anh ta thực sự đã bị mắc kẹt, nhưng lại tỏ vẻ như thể không có chuyện gì xảy ra cả.
“Anh có nhớ thêm bất kì điều gì nữa không?”
“Tôi nghĩ là cậu nhìn khoảng ba mươi tuổi sẽ hợp hơn nhỉ?”
Vậy là anh ta đã nhớ một điều gì đó khá vô dụng. Tuy nhiên, vì anh ta nghĩ tôi cụ thể là 30 nên rõ ràng Sung Hyunjae có ký ức trước khi hồi quy. Mặc dù anh ta dường như đang gặp khó khăn khi nhớ về bản thân mình.
“Tôi không chắc tại sao những loại ký ức này lại lẫn vào. Tôi chỉ có kỹ năng 【Cục diện thấu thị】 chứ không phải khả năng dự đoán tương lai.”
“Có lẽ là kĩ năng của anh sắp được thăng cấp. Kỹ năng dự đoán tương lai nghe có vẻ tuyệt vời đấy.”
“Tôi không thích dự đoán, và tôi thực sự không thích làm thầy bói.”
Sung Hyunjae trông khá là thờ ơ khi nói điều ấy, và còn quá sớm để tôi nói với anh ta về sự hồi quy. Thậm chí tôi còn chưa tiết lộ điều đó với Yoohyun và tôi nên hành động như thể tôi có thể nhìn thấy tương lai. Thêm cả đây chính là một cơ hội để kiểm tra một vài điều.
“Tôi muốn giúp anh nhớ lại tất cả những kí ức ấy.”
Một điều gì đó sẽ bật ra nếu tôi có thể đào sâu vào tâm trí anh ta như lần tôi đã làm với Diarma. Tôi đã kích hoạt khả năng thú hóa lên tay phải của mình, và Sung Hyunjae nhìn chằm chằm vào bàn tay phủ đầy vảy vàng cũng như móng vuốt rồng sắc nhọn của tôi.
“Tôi không biết cậu có loại kỹ năng như vậy đấy.”
“Anh thấy đấy, chúng ta đang ở trong một không gian tinh thần. Tôi không phải là toàn năng, nhưng tôi có thể sử dụng những kỹ năng mà tôi đã nhìn thấy hoặc trải qua bằng kỹ năng Chủ nhiệm.”
Tôi có thể sử dụng kỹ năng chỉ số kép của Yoohyun trước hồi quy, vậy nên hiệu ứng tấn công sẽ được nhân đôi. Cho dù tôi không thể sử dụng nó để nhận được hiệu ứng gấp đôi khi chống lại lời nguyền và chất độc thuộc tính rồng, nhưng bấy nhiêu đó đã đủ để đối phó với Sung Hyunjae. Và sau đó.
“Chúng ta nên bắt đầu bằng việc cho anh uống chút nước!”
Những giọt nước lớn nhanh chóng ngưng tụ lại trong không khí. Sung Hyunjae có chút giật mình khi nhìn thấy dòng nước đổ ập về phía mình, nhưng rồi rất nhanh khóe miệng của người đàn ông đã nhếch lên một nụ cười.
Lúc đầu, tôi nghĩ mình đã nắm chắc chiến thắng. Ngay cả khi Sung Hyunjae là thợ săn số 1 trong bảng xếp hạng thì anh ta vẫn thiếu khoảng cách dài 5 năm đó. Trên hết, tôi còn có thể sử dụng kỹ năng 【Cục diện thấu thị】 của anh ta. Vì hai kỹ năng giống hệt nhau nên chúng sẽ trở nên vô dụng khi đọ sức với nhau, điều đó đủ để khiến anh ta không thể sử dụng 【Cục diện thấu thị】 được nữa.
Nhờ vào những tính toán đó mà tôi đã xé toạc được một bên vai của Sung Hyunjae, nhưng mọi chuyện bắt đầu tồi tệ từ đây. Sung Hyunjae bắt đầu nhớ lại những ký ức chiến đấu trước kia của mình. Anh ta thậm chí có thể điều chỉnh thế giới tinh thần và thay đổi thiết lập bất cứ khi nào anh ta muốn. Tôi đang cố gắng trả đũa, nhưng thật khó để theo kịp Sung Hyunjae, có lẽ vì chỉ số tinh thần và các chỉ số mana từ chính cơ thể thật của tôi đã ảnh hưởng đến tình hình trận đấu.
Ầm ầm-!
Môi trường xung quanh tôi thay đổi một lần nữa trong khi sét chặn tầm nhìn của tôi. Đó là một thung lũng với những vách đá dựng đứng. Tôi cảm nhận được bản thân mình đang lao thẳng xuống phía dưới nên đã nhanh chóng dang rộng đôi cánh và giẫm chân lên những tảng đá. Sau đó, tôi đã giậm mạnh chân vào những tảng đá bên dưới và bay lên cao.
Một sợi xích vàng bay về phía tôi khi bản thân tôi đang còn lơ lửng trên không trung. Tôi nhanh chóng tạo ra một hàng rào băng để chặn thế tấn công dữ dội của nó. Sợi dây xích cắm sâu vào băng và bức tường nhanh chóng tan chảy thành nước dưới ánh sáng chói mắt.
Đùng đùng!!
Một vụ nổ hydro khủng khiếp đã xảy ra. Tên điên này đã sử dụng điện phân và tấm rào chắn mà tôi cố gắng tạo ra đã tan vỡ đúng lúc đó.
“Tôi đã bảo cậu đừng như thế này mà!”
Sung Hyunjae, tên khốn này cười toe toét. Một chiếc vòng tay nạm ngọc màu xanh lủng lẳng trên một cổ tay của anh ta. Đó là Eunhye, thứ mà anh ấy đã lấy từ tôi khi tôi bất cẩn vì nghĩ rằng mình đã thắng ngay từ đầu. Và bây giờ tôi không thể sử dụng vật phẩm kháng sát thương khi anh ta đang mang nó.
“Điều này có tốt hơn việc tôi cho nổ tung dòng sông không?”
“Chết tiệt, lúc đó tôi thực sự nghĩ mình sắp chết đấy!”
Nếu Yerimie không thành công trong việc sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời để đưa chúng tôi đi chỗ khác thì mọi chuyện sẽ cực độ tồi tệ khi toàn bộ dòng sông trở thành một quả bom. Có lẽ lúc đó Yerimie không thể sử dụng kỹ năng băng và nước. Với việc bổ sung mana, sức công phá của kỹ năng này không phải chuyện đùa đâu.
Tôi có thể sử dụng kỹ năng điện của Sung Hyunjae, nhưng không đến mức thuần thục. Ngay cả khi tôi đã thử trải nghiệm cảm giác sử dụng nó thông qua kỹ năng Chủ nhiệm thì khả năng sao chép của tôi vẫn có giới hạn. Tốt nhất thì tôi chỉ nên tấn công bằng các tia sét trút xuống liên tục, nhưng ngay cả điều đó cũng trở nên khó khăn khi anh ta có thể thực hiện kỹ năng đó và trả lại cho tôi gấp đôi. Vậy nên tôi cũng không thể sử dụng nó.
Dù cho anh ta sở hữu ký ức của 5 năm và kỹ năng hệ điện là sở trường của anh ta thì khi anh ta không dùng nó, anh ta vẫn mạnh và mạnh hơn thế nữa.
‘Mình có nên sử dụng Huyết Hỏa không?’
Tôi điều khiển hắc diễm lan rộng trên nền đất khi tôi lao về phía Sung Hyunjae. Tôi phải lấy lại Eunhye nếu muốn ăn chắc chiến thắng.
“Anh cần học thêm nhiều kỹ năng thể chất hơn.”
Một bàn tay đeo găng nhẹ nhàng lướt qua những cạnh sắc bén trên móng rồng của tôi khi tôi lao tới. Tôi nhanh chóng dùng đuôi đập mạnh xuống đất và vặn mình né đi khi anh ta cố gắng bẻ cong cánh tay của tôi và ném tôi đi. Trong lúc đó, tôi rải chất độc ra.
“Cho tôi thuốc giải độc nào.”
Tên Sung Hyunjae chết tiệt đó bước một bước lớn về phía trước và nhẹ nhàng di chuyển ra sau lưng tôi. Chết tiệt, tôi không thể tắt được kỹ năng 【Kháng Độc】. Phạm vi của nó rộng một cách vô nghĩa.
“Cút ra!”
Ầm, cái đuôi đầy gai của tôi vụt ra, khiến anh ta phải nhảy lùi về phía sau, tạo khoảng cách giữa chúng tôi.
“Không phải cậu là người tiếp cận tôi trước sao?”
Viền áo khoác của anh ta sượt qua má tôi như thể đang trêu chọc. Tôi nghĩ mình nên cắt tay bằng con dao găm để sử dụng Huyết Hoả. Và tôi làm thế thật. Nhưng ngay sau đó, Sung Hyunjae lấy ra một lọ thuốc rồi xịt lên vết thương của tôi. Chà, loại thuốc đó chắc hẳn cao cấp lắm vì chỉ vài giọt nhỏ lên tay tôi, máu đã ngừng chảy và vết thương khép lại.
“Huyết Hỏa của cậu chủ có chút phiền toái ấy nhỉ.”
Wow, chết tiệt, anh ta ngăn tôi sử dụng Huyết Hỏa như thế này à? Vì việc sử dụng thuốc bị cấm trong các cuộc thi xếp hạng, tôi chưa từng thấy phương pháp này được sử dụng ở đó, nên tôi cũng không ngờ tới anh ta sẽ dùng cách này.
“Anh có nhớ Hắc Huyết Diễm không?”
“Khá mơ hồ. Tôi nghĩ những kí ức này sẽ biến mất khi chúng ta ra ngoài.”
Khi chúng tôi nói chuyện, tôi đã cố gắng tắt kỹ năng tinh thần một lần và rời đi nhưng Sung Hyunjae đã ngăn tôi lại vì anh ta tin rằng ký ức của anh ta ở đây sẽ biến mất. Có lẽ nó liên quan đến việc Sung Hyunjae hiện đang ở bên ngoài không có ký ức nào về Sung Hyunjae bên trong.
‘Lam Liễu Diệp.’
Những chiếc lá mong manh mà người khác không thể nhìn thấy khẽ rung rinh, và khi một trong số chúng tụ tập trước mặt Sung Huyjae, tôi chớp lấy cơ hội hiếm hoi đó, nhân lúc tầm nhìn của anh ta bị chặn để rạch cánh tay tôi một lần nữa. Sau đó tôi trộn chất độc vào dòng máu đang chảy.
Lửa và chất độc không tương thích với nhau. Đặc biệt, Hắc Huyết Diễm là một ngọn lửa mạnh mẽ có thể đốt cháy cả chất độc cấp SS. Tuy nhiên, nếu chất độc được hòa vào máu trước rồi sau đó biến thành lửa, nó sẽ trở thành một vũ khí tuyệt vời với độc tính còn nguyên vẹn.
Một thanh kiếm làm từ Huyết Hỏa với chất độc chết người. Tôi dang rộng đôi cánh của mình ra, lao về phía trước và vung kiếm.
Keng!
Dây xích của Kẻ tìm kiếm bị gãy ngay lập tức. Sung Hyunjae giơ tay về phía thanh kiếm đang phát ra ánh sáng đen đáng lo ngại, và tôi có thể thấy có thứ gì đó màu đen đang chuyển động trên bàn tay của anh ta.
“C─Cái gì vậy?!”
Huyết hỏa bị phân tán một cách vô nghĩa và bàn tay còn lại của Sung Hyunjae nắm lấy cổ áo tôi.
“Khụ!”
Anh ta co gối và giáng một đòn mạnh vào bụng tôi, tôi ho một cách dữ dội và nhanh chóng sử dụng kỹ năng 【Tiếng thét vô thanh】.
“Chậc.. kỹ năng đó thực sự khó chịu.”
“Anh đang khóc nhè vì nỗi đau cơ bản này sao? Anh thậm chí còn uống thuốc giảm đau.”
Sung Hyunjae, người bị 【Tiếng thét vô thanh】 với hiệu ứng gấp đôi tấn công ngay lập tức sử dụng loại thuốc giảm đau mạnh nhất mà anh ta có. Dù nó có tác dụng phụ là làm tê liệt các giác quan, nhưng dường như nó không hề hấn gì với anh ta. Có vẻ như anh ta vẫn cảm thấy đau đớn khi vẫn có những cơn đau mà ngay cả thuốc giảm đau không thể vô hiệu hoá hoàn toàn.
Anh ta đã bù lại kỹ năng mà anh ta không thể xử lí bằng thuốc giảm đau, có lẽ tôi nên đưa nó cho anh ta, vì đầu óc anh ta rất nhanh nhạy.
“Quan trọng hơn, cái bóng đen vừa rồi─không phải là kỹ năng của Song Taewon sao ạ?”
Tôi hỏi Sung Hyunjae sau khi rũ bỏ cánh tay đang nắm lấy cổ áo tôi và ném ra một ngọn giáo Huyết Hỏa. Ngọn thương phát nổ và văng vào tay Sung Hyunjae với một tiếng động rất nhẹ.
“Chính xác. Nó gọi là 【Ám đoạt】.”
“Anh ăn cắp kỹ năng của người khác? Anh thực sự rất xấu xa đấy.”
Anh ta đã lấy cắp kỹ năng 【Ám đoạt】. Nghe tôi nói, Sung Hyunjae nhíu mày, như thể anh ta đang cố nhớ lại điều gì đó.
“Tôi không ăn trộm nó, tôi tin rằng Song Taewon tặng nó cho tôi như một món quà.”
“Một món quà? Từ Song Taewon gửi đến anh? Anh nên nói điều gì đó hợp lý hơn đi, tôi cá rằng anh đã đánh cắp nó.”
“Vậy thì tôi sẽ cá với vật phẩm của mình rằng tôi đã nhận được nó như một món quà.”
“Tôi đã bảo anh bỏ danh từ sở hữu đi mà! Hãy im lặng và đưa tay ra để tôi kiểm tra!”
【Vô Ảnh Nhật】 lại được thi triển. Nhưng một lần nữa, một cơn bão ánh sáng quét quanh chân Sung Hyunjae và xua tan bóng tối. Wow, thực sự, wooow.
“Tại sao không có gì xảy ra?!”
“Tôi đã uống thuốc giảm đau và phải uống lại bất cứ khi nào kỹ năng Kháng độc bị suy giảm.”
Khi anh ta đang luyên thuyên về việc lấp đầy dạ dày bằng thuốc giảm đau, tôi quấn Hắc Diễm quanh vuốt rồng của mình và cào chúng xuống đất. Đá trên mặt đất không còn nóng nữa mà là tan chảy một nửa và lan rộng. Hắc Diễm trên mặt đất lao về phía Sung Hyunjae, làm tan chảy mặt đất
Giữa cái nóng gay gắt, Sung Hyunjae mỉm cười và thay đổi thiết lập. Và khung cảnh đã thay đổi. Tõm, tôi ngay lập tức sử dụng dịch chuyển tức thời khi cảm thấy chân mình rơi vào nước.
“Mẹ kiếp, Sung Hyunjae, anh là tên chó đẻ!”
“Vâng, thưa bố.”
Tôi gần như trượt chân và ngã xuống nước khi nghe giọng nói sảng khoái đó. A, tên điên này. Đột nhiên cả hai chúng tôi đều biến thành những con chó. Thật khó chịu nhưng cũng có chút buồn cười. Xẹt xẹt, đột nhiên tôi cảm nhận được trong nước có ánh điện lóe lên.
Đùng đùng đùng!!
Hàng loạt vụ nổ lớn liên tiếp dọc theo dòng suối. Giữa cơn bão nhiệt và ma thuật, khiên của tôi vỡ tan và tầm nhìn của tôi mờ đi. Dòng sông yên tĩnh trong núi trong phút chốc đã biến thành một vùng đất hoang cằn cỗi không còn một ngọn cỏ.
Leng keng.
Tôi thử dùng ngọn lửa quét qua ngay giây phút tôi nghe thấy âm thanh kim loại. Một sợi xích xuyên qua Hắc Diễm và tôi nhanh chóng tạo ra một một thanh kiếm lửa và chém xuyên qua sợi xích, nhưng hai nửa sợi dây xích tiếp tục dài ra và tấn công tôi. Tôi dang rộng đôi cánh và thổi bay những sợi dây xích phục kích tôi từ phía sau. Ngay sau đó, một bàn tay tàn nhẫn nắm lấy một chiếc cánh và xé nó ra thành từng mảnh.
“Tôi mừng vì mình không có cánh.”
“Tôi cũng khá mừng về việc─agh, chờ đã!”
Hoảng hốt trước lực kéo như muốn xé đôi cánh của mình ra, tôi quấn chặt anh ta trong chất độc. Trước đám mây độc đang lan rộng dày đặc, Sung Hyunjae thả đôi cánh ra, quàng tay qua cổ tôi và kéo tôi lại gần như thể đang ôm tôi từ phía sau. Tôi đạp gót chân vào chân tên khốn đó nhưng hắn không hề nao núng, có lẽ là do thuốc giảm đau.
“Tôi không thể đâm anh thật nhanh để nhìn những ký ức tương lai sao? Tôi sẽ nhớ mọi thứ khi tôi rời khỏi đây. Điều đó sẽ tốt cho cả hai chúng ta.”
“Cậu có ngoan ngoãn ngồi im nhìn bản thân bị đâm không?”
“Không. Anh điên à?”
Có nhiều kỷ niệm mà tôi không bao giờ muốn cho ai xem. Tên khốn Sung Hyunjae này tựa cằm vào đầu tôi. Vâng, tôi thừa nhận anh ta cao đấy.
“Tôi cũng không muốn.”
“Đó chỉ là vì hòa bình thế giới.”
“Thật quá nhàm chán. Nếu cậu quỳ xuống cầu xin bằng cả tấm lòng, tôi sẽ xem xét.”
“Có lẽ đó là tác dụng phụ của việc làm việc qua đêm tại cơ sở, nhưng dạo này đầu gối của tôi bị đau khi trời âm u. Tôi muốn vị cấp S rắn rỏi đó quỳ thay và tính đó là tôi.”
“Đầu gối cấp S có giá trị nhiều nhất là bao nhiêu?”
Sung Hyunjae nói một cách khiêu khích, vỗ nhẹ vào vai tôi.
“Anh nhớ ra rồi phải không?”
“Ừ, chắc chắn rồi. Nhưng tôi không chắc liệu mình có thể truyền đạt tốt hay không.”
Tôi đã sử dụng kỹ năng Chủ nhiệm trong suốt trận chiến để khắc sâu vào cơ thể mình những ký ức chiến đấu mà Sung Hyunjae đã rút ra trước khi hồi quy. Những kí ức đó là cho anh ta, một người sẽ quên tất cả mọi thứ khi ra ngoài. Và tôi cũng có thể đưa nó cho những đứa trẻ khác nữa.
“Anh còn nhớ gì nữa không? Chúng ta có nên đấu một lần nữa?”
“Tôi rất vui lòng.”
“Chỉ lần này thôi, xin hãy nhân từ, để tôi đâm anh ba nhát, anh có thể đâm mười lần cũng được. Và trả lại Eunhye cho tôi.”
Tất nhiên, Sung Huynjae chỉ đơn giản phớt lờ yêu cầu của tôi.
