S-class

Chương 124 : Tẩy rửa hoàn thành


Beta: Myfamilytwo

Hầm ngục thường xuất hiện những nơi có người sinh sống. Nhưng cũng có những khi chúng không ở trên đất liền mà xuất hiện dưới nước.

Thám hiểm một hầm ngục dưới biển rõ ràng gần như là chuyện bất khả thi. Hầm ngục tự nhiên mở ra, và đám quái vật cứ thế trôi nổi mất xác dưới biển, hoặc trèo lên bờ.

Và trong đám quái đó có cả loại thủy quái, là cái lũ vốn sống dưới nước, dưới biển. Trong đó, việc săn được một con boss là việc cực kỳ khó trừ khi chúng rời khỏi đại dương rộng lớn ấy.

Vì khác với trong hầm ngục – nơi mà quái vật tràn ra và tấn công khi đạt đúng điều kiện, quái vật dưới biển cứ lúc ẩn lúc hiện bất cứ khi nào chúng thấy thích.

“To thật.”

Một con quái vật với kích thước khổng lồ, to cỡ một cái khách sạn đang bò lên trên bãi biển về đêm. Mọi thứ mà những cái tua đầy giác hút ấy chạm đến đều đổ nát và bị nghiền thành mảnh vụn. Một con quái vật màu đen ánh lên cái sắc đỏ trông như thứ lai tạp giữa bach tuộc với mực.

Biểu tượng cho sự sụp đổ của Hồng Kông, sinh vật biển cấp hai loại Kraken.

Nó là con boss hầm ngục cấp S được tìm thấy cuối năm ngoái, nhưng vì nó chỉ loanh quanh dưới nước nên người ta đã từ bỏ việc diệt trừ nó. Con Kraken vốn sẽ ở yên như thế, dạo qua dạo lại những hòn đảo của Hồng Kông trong khoảng một năm nữa tính từ giờ.

Nhưng một khi những cư dân trên bờ biển sơ tán do bạo phát hầm ngục. Khi chỉ còn đúng một tòa nhà sáng đèn ở khắp các tầng lầu vì nó đang được sử dụng như ký túc xá tạm thời cho những thợ săn có mặt để giải quyết hầm ngục.

Dưới làn nước đen thăm thẳm, con vật tàn độc đang cuộn mình bắt đầu di chuyển.

「Con Kraken đã phá hủy hoàn toàn bờ biển Hồng Kông trong khi bơi qua bơi lại giữa bờ và biển trong vòng nửa năm.」

Vì nó cứ đột ngột xuất hiện rồi lại chạy về biển khi gặp bất lợi, người ta đã tốn rất nhiều thời gian để thành công săn được được nó. Trên hết, có lẽ nó đã tự phát triển ngoài biển, bằng chứng là nó đã trở thành con quái cấp SS.

Hồng Kông, nơi vốn đã nguy hiểm chết người kể cả khi không có nó, đã hoàn toàn sụp đổ dưới những đợt tấn công kéo dài của con Kraken trong vòng nửa năm.

“Yerim, chuẩn bị đi.”

Tôi mượn cặp tai nghe của Noah và liên lạc với Yerim. Nếu những thứ thế này mà xài được trong hầm ngục thì đúng là quá tuyệt. Những thiết bị liên lạc có thể sử dụng trong hầm ngục vẫn chưa được tạo ra.

[Vâng, chú!]

“Vị hàng hóa này vốn đã thiếu tôn trọng thậm chí lại còn đang nghĩ đến việc đưa ra chỉ thị cho anh, nhưng anh sẽ chấp nhận chứ, anh Sung Hyunjae?”

[Cách đối xử với hàng hóa đang được trưng bày và vật phẩm của riêng tôi đương nhiên là sẽ có sự khác biệt rồi.]

“Tôi không phải của anh.”

Vứt cái vụ sở hữu đi giùm.

Trong khi đó, cái khách sạn đã bị nước nuốt chửng xuất hiện lại. Đèn đóm tắt ngóm và hầu hết kính đều đã vỡ nát. Nhưng bản thân tòa nhà vẫn ổn. Nó được xây dựng vững chãi đấy nhỉ.

“Tôi đã nói một lần rồi, nhưng vẫn sẽ nói lại lần nữa là việc lôi hết con kraken lên bờ là tiền đề để tấn công.”

Nó mà chui xuống nước thì còn khuya mới làm gì được nó. Không chỉ khả năng phòng thủ và hồi phục của nó đều gia tăng, mà thực tế là việc đấu với một con thủy quái ngoài biển không hề dễ, kể cả đối với những thợ săn quen với những trận chiến dưới nước.

Ta có thể nung chảy nó trong một lượt với những kỹ năng chiến đấu được buff gấp đôi, nhưng kể cả thế, lôi nó lên bờ vẫn an toàn hơn. Vì trong trường hợp hiếm hoi, nó có thể bỏ chạy, và mọi thứ sẽ trở nên khó nhằn.

“Vậy thì, bắt đầu thôi.”

Để nắm bắt thời gian chính xác, tôi kết nối giác quan của Yerim và Sung Hyunjae bằng kỹ năng Giáo viên. Yerim, người ở gần khách sạn, bắn lượng nước dư thừa lên. Sau đó, Sung Hyunjae theo dòng chảy của nước vọt vào và tung ra những cú sốc điện.

Ánh sáng chớp nhoáng trải đều trong từng giọt nước. Những cụm sáng như những bóng đèn bắt đầu chìm xuống, theo những tòa nhà sũng nước.

Luồng điện đáng lẽ đã lan ra, giờ thu lại trong những quả cầu nước. Chúng là những quả cầu sáng được bọc trong lớp băng tinh khiết và bên trong là nước biển.

“Trông như mấy cái đồ trang trí Giáng sinh ấy.”

Tôi lấy ra một cái khăn trong tủ đạo cụ của mình và lau Chirpie đang ướt nhẹp trong khi nhìn xuống toà khách sạn được thắp sáng rực rỡ. Theo những ánh sáng ấy, con Kraken bắt đầu di chuyển.

Trong màn đêm thăm thẳm, ánh điện đã dẫn lối cho nó.

Bờ biển Hồng Kông ngập tràn ánh sáng nên con quái đó đã im ắng trong một khoảng thời gian dài. Để chắc chắn lôi được nó lên, đá ma thuật hạng A đã được rải dưới nước quanh khách sạn, và mọi đèn đóm trừ của khách sạn ra đều bị tắt.

「May thay thành công dụ được nó. Và với nó, mấy kẻ mò đến để mua người sẽ thành nạn nhân của Kraken.」

Một khi xử lý xong con Kraken, mọi thứ sẽ kết thúc gọn ghẽ. Chúng ta sẽ phá được đường dây buôn người, cứu tương lai của Hồng Kông và lượm vật phẩm. Một mũi tên trúng ba đích.

Thứ ánh sáng ấy cũng chứa nhiều mana nên chúng là báu vật lý tưởng đầy thu hút đối với Kraken. Những cái tua dài của con ác quái vươn đến tòa khách sạn. Trông cứ như gặp lại người tình sau cả trăm năm, nó cuốn quanh tòa nhà rồi ôm vào người.

Răng rắc…

Những bức tường không chịu nổi áp lực đã sụp đổ khi những vết nứt dài xuất hiện. Lớp da của con quái thân mềm trượt dưới những cụm sáng óng ánh như trong mơ. Đấy là một khung cảnh quái dị của một tổ hợp dị hợm. Giáng sinh và một con quái biển khổng lồ không hợp nhau tí nào.

“Em có muốn quà sinh nhật gì không?”

Vì cảnh Giáng sinh trước mắt, tôi đột nhiên nghĩ về nó. Yoohyun, hơi cau mày khi nhìn con Kraken, đã hướng ánh nhìn của ẻm về phía tôi.

“…Em chưa nghĩ đến.”

“Nếu nghĩ ra thì nói anh.”

Vì ngày ấy cứ trôi tuột đi mất trong những năm qua.

“Sinh nhật của cậu là khi nào, Noah?”

Noah, người đang vểnh tai lên nghe chúng tôi trò chuyện, quay đầu với vẻ bất ngờ. Đôi mắt xám nhạt nhìn chăm chăm vào tôi trước khi trả lời một cách hơi ngại ngùng.

-Là ngày năm tháng tư.

“Cùng tháng với Yerim. Hôm ấy là ngày Cây xanh ở nước bọn tôi. Ngày mà mọi người đi trồng cây.”

[Sinh nhật của tôi là ngày ba mươi tháng tám. Sắp tới rồi đó.]

…Sao cái ông chú này lại xen vào? Chúng ta đang nói về sinh nhật của bọn trẻ, biết không? Hành xử cho đúng với tuổi của mình đi. Ổng muốn tôi làm gì khi cái ngày đó sắp đến?

“Trong lúc nói vớ vẩn thì làm ơn nhanh chóng xử lý cái thứ mà anh cần xử lý đi. Anh phải né đi sớm. Với cả, tôi nên làm gì với đống xích này đây?”

Tôi hỏi, gỡ Dây xích của Người tìm kiếm ra khỏi cổ. Khi cầm nó trong tay, tôi kiểm tra cửa sổ vật phẩm.

[Xích tinh chế của người tìm kiếm ? Cấp bậc: cấp của người ký kết + 1 (gần như cấp Thần thoại)

Dây xích được rèn dưới ánh trăng dày đặc nhất của Trăng lưỡi liềm. Trông như kim loại, nhưng bản chất là ánh sáng.]

「….Nếu là Trăng lưỡi liềm.」

Đó là Siêu việt giả đã ký kết với Sung Hyunjae. Tất nhiên, không có nghĩa họ là cùng một người. Vì Nữ hoàng nhân ngư cũng dùng tên Giọt nước khi hoạt động dưới danh nghĩa một Siêu việt giả.

「.Nhưng bất chấp tôi có nhìn thế nào, hình như Trăng lưỡi liềm này đúng là Trăng lưỡi liềm đó.」

Vì họ gọi anh ta là Xích. Bên cạnh đó, khi xét đến việc nó là một món vũ khí có cấp cao hơn một nấc so với cấp của người ký kết. Có thứ gì như thế không? Sung Hyunjae là cấp S, vậy có nghĩa là nó phải là cấp SS. Đúng là lừa đảo. Chúa ơi, giới hạn cân bằng của người đó hình như hỏng rồi. Làm ơn kiểm tra lỗi đi.

[Nếu cậu ném nó đi, nó sẽ tự về với tôi.]

“Anh có biết gì về Trăng lưỡi liềm không?”

[Trăng lưỡi liềm? Chắc là cậu không nói đến vầng trăng trên trời rồi – Tôi chả biết.]

Như dự đoán, chắc là trước khi họ liên lạc nhỉ? Tôi có cần phải thôi miên anh ta hay gì đó và hỏi xem liệu anh ta có nhớ bất cứ thứ gì về tương lai không nhỉ? Chính xác thì ổng đi loanh quanh và làm cái gì trước khi tôi hồi quy ta?

Khi tôi quăng cái xích xuống, nó lượn đi nhanh như mấy con rắn đang bơi vậy. Chúng tuyệt thật. Anh ta đúng là có mọi thứ.

Sau khi tặc lưỡi, tôi hướng mắt về phía con quái đang quấn quanh cái khách sạn lần nữa.

Dựa theo thuộc tính của chúng, Yerim và Sung Hyunjae sẽ gặp bất lợi khi đối đầu với Kraken. Lý do là vì khả năng phòng ngự của bộ da trơn tuồn tuột ấy sẽ cực kỳ mạnh nếu nó ướt. Cùng lúc, khả năng kháng lạnh cũng cao, gần như là một vật ngăn cách nhiệt độ thấp như cao su, và tấn công vật lý cũng không có mấy tác dụng vì nó mềm như bùn.

Vậy nên trong cuộc đột kích trước khi tôi hồi quy, người ta gặp rất nhiều khó khăn để có thể hong khô cái con sinh vật biển ấy.

「Ban đầu, tôi đã tính đến chuyện dùng kỹ năng độc.」

Hậu quả của kỹ năng độc có tác dụng được buff gấp đôi sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Để đủ đô với cái kích thước đó thì phải dùng một lượng độc dược đáng kể, nên dùng cách này bên ngoài hầm ngục làm tôi phải do dự nhiều.

Vì thế, tôi đã lăn tăn một chút rằng liệu tôi có phải từ bỏ phương pháp dễ dàng này và quay lại không, nhưng Yoohyun đã đi thẳng đến đây luôn rồi.

“Noah, tôi để Chirpie lại với cậu đấy.”

-Vâng, cứ tin tưởng ở tôi.

-Chíp!

Tôi đặt Chirpie lên tay Noah, chân trước của cậu ấy. Chắc là nó không thích bị cái chân toàn vảy cầm, bởi nó kêu lí nhí ra chiều hơi khó chịu. Vậy thì mò đến đây ngay từ đầu làm gì chứ?

“Tinh linh đâu?”

“Đây.”

Con thằn lằn lửa nhanh chóng chạy đến đầu tay của Yoohyun. Trông nó không lớn hơn miếng nào, nhưng có một cái sừng nhỏ đang dần hiện lên trên đầu nó.

Irin. Con tinh linh lửa cuối cùng cũng chịu chấp nhận một cái tên sau khi kén cá chọn canh trong một thời gian dài, đang tỏa ra ánh đỏ còn sáng rỡ hơn trong đêm tối.

“Đây là tinh linh đầu tiên trong thế giới của chúng ta đó.”

Ismuar không thể can thiệp vào thế giới này. Vậy nên nó không thể ra ngoài.

“Thường thì nó đã có sẵn thứ lửa tinh khiết hơn bất kỳ kỹ năng có thuộc tính lửa nào khác, nhưng là con đầu tiên thì cũng có điểm đặc biệt của nó, như là từ giờ trở đi, dù có bất kỳ tinh linh nào được sinh ra chăng nữa thì cũng không con nào có thể bắt kịp Rin.”

Theo kiến thức mà tôi đã trộm được, tinh linh đầu tiên sẽ là khởi đầu của tinh linh và là tinh linh vương. Tất nhiên, trong một thế giới mà mana tồn tại ngay từ đầu thì tinh linh được sinh ra từ những lực lượng thiên nhiên mạnh mẽ và sâu không lường được, nhưng thế giới lân cận chúng tôi đây thì không được như thế. Ít nhất thì nó chắc chắn cũng sẽ thành năng lực đặc biệt cho Yoohyun.

“Vậy nên, tạm quên hết kỹ năng của em đi và thử chấp nhận Rin. Dù sao thì, cái thứ gọi là kỹ năng sẽ chỉ sai thôi.”

Tôi dùng kỹ năng Giáo viên lên Yoohyun. Sau đó, tôi cho em ấy thấy Yerim, người vẫn đang điều khiển nước. Cô bé ấy là người đang điều khiển cả băng và nước cùng lúc cho dù chẳng hề có kỹ năng thuộc tính nước.

Nếu tôi có thể chia sẻ cảm giác khi sử dụng vật phẩm kỹ năng Kẻ thống trị Nước cho Yoohyun thì thật tuyệt. Lúc ấy trông tôi có vẻ như sẽ ngất ngay lập tức nếu làm vậy, nên tôi phải từ bỏ thôi. Cơ hội như thế có xuất hiện lại lần thứ hai hay không chứ? Thật đáng tiếc.

“Vậy ta đi nhé?”

Ầm ầm-!

Như thể hồi đáp, cái khách sạn sụp xuống hoàn toàn. Xà bần mắc lại trong xúc tua và cơ thể của Kraken.

-Kiiik!

Con Kraken khó chịu vặn người, nhưng những tảng đá bất chấp đè lên người nó đang chậm rãi đóng băng dưới tay Yerim. Nếu nó cứ cố gỡ đống đó xuống thì lớp da nó chắc chắn sẽ bị tổn thương.

“Lam Liễu Diệp.”

Những chiếc lá xanh tỏa ra và Yoohyun nhảy xuống từ lưng Noah với một tay ôm lấy eo tôi. Đây đó có âm thanh của những tòa nhà đổ vỡ bị giẫm đạp lên. Những mảnh ánh sáng bắn tóe lên dưới cái vung mạnh của những chiếc xúc tua dày.

Tiếp đó, sau chia sẻ kỹ năng tăng gấp đôi hiệu quả của kỹ năng tấn công, tôi dùng Eunhye, với khả năng vô hiệu hóa được đòn tấn công lên tới cấp SS.

“Irin.”

Sức mạnh thật sự của tinh linh sẽ xuất hiện khi người ký kết gọi tên nó.

Ngọn lửa nhỏ trong hình dạng một con thằn lằn lan ra như một đóa hoa lớn tại đầu tay Yoohyun. Đỏ rực và sống động như máu, cánh hoa vươn lên không trung từng chiếc một. Một ngọn lửa cháy đỏ đến không giống thực.

“Quyền kiểm soát không ổn lắm.”

Yoohyun lẩm bẩm nhỏ nhẹ khi em ấy nhảy qua những chiếc lá liễu. Những ngọn lửa tự mình bay xung quanh và không thể khống chế đã rơi xuống nóc của một chiếc xe chỉ hơi chếch khỏi quỹ đạo đường đi của con Kraken. Khi ngọn lửa nhỏ vừa bằng ngón tay cái, chính xác kích cỡ của một cánh hoa chạm vào nóc xe, cả chiếc xe nước ngoài lớn đến thế cháy tan chỉ trong một khoảnh khắc. Thân xe cháy đen, sụp xuống rồi hoàn toàn không còn có thể nhìn ra hình dạng ban đầu nữa.

…Có hơi quá một chút. Đó chỉ là một mẩu lửa nhỏ bay xuống thôi mà.

“Này, cẩn thận đó. Noah nên tránh xa nhất có thể đi!”

Trong khi đó, ngọn lửa tụ lại nơi đầu tay của em ấy chuyển thành một hình dạng dài. Một thanh kiếm. Không, còn dài hơn thế. Hình dạng ấy gần giống một thanh loan đao hơn.

Yoohyun biến được ngọn lửa thành một món vũ khí sau khi kỹ năng của em ấy lên cấp và lấy được Huyết Hỏa. Vì muốn giữ được ngọn lửa trong hình dạng cố định không phải chuyện dễ dàng gì.

Khi tôi quay đầu lại một chút, cả hai mắt của em tôi đều bị nhuộm đỏ au. Ẻm cũng nở nụ cười nhẹ.

Ngọn lửa khó không chế tràn ra ngoài và chỉ đơn giản cháy bừng lên, nó đang cúi đầu thần phục trước tay nhóc ấy. Trông có vẻ như nó cực kỳ hài lòng.

-Kiii.

Con Kraken vốn đang chú ý vào những quả cầu sáng còn lại, nhìn lên chúng tôi. Con mắt to lồ lộ bọc trong màng mỏng trong suốt liếc qua liếc lại như bị phản bội. Chắc là nó đã nhận ra sức mạnh chứa trong ngọn lửa, bởi nó tỏ ra cực kỳ sợ hãi, nhưng nó chẳng thể chạy trốn vì cơ thể nặng trĩu.

Sau tình cảnh đó, nó tung ra hai xúc tua dài nhất của mình.

Cái xúc tua to bằng ba, bốn cột điện cắt xuyên không khí trông cực kỳ đáng ngại. Yoohyun vung nhẹ thanh loan đao lửa về phía những cái tua như những cây thương khổng lồ.

Seugeuk

Rất dịu êm, ngọn lửa đáp nhẹ lên một phần của xúc tua, tuy nhiên.

-Kiehhk!

Hai cái tua của con Kraken biến mất như thể vừa tan chảy. Nói sao giờ nhỉ – giống như là cục nước đá bị ném ra ngoài ánh mặt trời.

Sau đó, ngọn lửa chuyển thành hình ngọn thương rồi được phóng đi. Cây thương đỏ bay thẳng vào thân hình tròn và,

-Kyareureu.

Con thằn lằn nhỏ xuất hiện ở cuối cây thương, gầm gè và chớp chớp đôi mắt đen. Ngay sau ấy, lửa tuôn ra như con sóng đỏ rực. Sau khi nuốt chửng cả sinh vật biển kia, nuốt cả mùi khét, con thằn lằn lửa đậu nhanh trên vết đen nhẻm còn sót lại.

Irin, kẻ đã nuốt hết mọi thứ đến tận viên đá ma thuật, chép miệng thỏa mãn.

「…Chắc chắn là không cần dùng đến kỹ năng nhân đôi.」

Nhưng nó vẫn là một con boss gần đạt đến cấp SS, vậy chẳng phải nó nó bị tiêu diệt quá dễ dàng rồi sao?

Tinh linh đi đến chỗ Yoohyun, người vừa đáp xuống đất. Bề ngoài thì mi trông nho nhỏ và dễ thương, nhưng mi vẫn đáng sợ ghê ha.

“Giờ em bỏ ra được rồi chứ nhỉ?”

Khi tôi đánh cái tay đang vòng quanh eo của mình, Yoohyun hơi nghiêng đầu.

“Giờ em mới nghĩ đến. Nhân tiện xử lý vụ mất tích như thế này thì sao?”

Không có chủ ngữ câu, nhưng tôi vẫn hiểu. Vậy, nhóc ấy vẫn chưa chịu từ bỏ, hả.

“Anh không bị thương.”

“Nhưng có khả năng cao.”

“Cái gì cao? Có Yerim và Noah, có cả Sung Hyunjae, chỉ có thể nói rằng anh đã bị cuốn đi trong đòn tấn công của con Kraken.”

“Cả ba người đó đều có thể bị bịt miệng.”

“Có được không trời? Nhất là cái kẻ cuối cùng kia chắc chắn sẽ nghe tai này lọt tai kia.”

“Nếu là giờ, em có thể bắt anh ta nghe. Hoặc cứ loại hắn ra. Đúng rồi, ý tưởng đấy chắc chắn là ok hơn. Không phải anh cũng cho rằng chủ hội Sesung nguy hiểm sao?”

Tôi nhìn người em trai đang mong chờ sự đồng tình của mình. Hai mắt em ấy vẫn còn đỏ rực. Irin đang ngồi trên vai Yoohyun mà không phải trong mắt em ấy. Và mắt của con thằn lằn ấy mang một màu đen.

Dự cảm về một điều gì đó đang đi sai hướng bất chợt ập vào đáy lòng tôi.

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments