Beta: Anh Thư
Tôi lấy viên đá ma thuật nứt từ trong kho đồ của mình ra. Như thể cảm nhận được gì đấy, Peace gầm nhẹ và lộ vẻ cảnh giác. Chirpie cũng tròn mắt nhìn, mà mắt nhóc ấy lúc nào cũng tròn.
“Đó là… đá ma thuật?”
Yoohyun nói, hơi nhíu mày lại. Có lẽ là có năng lượng tiêu cực gì đó rỉ ra từ viên đá mà tôi không cảm nhận được, vì cả hai đứa em tôi và Peace đều tỏ ra khó chịu.
“Đây là đá ma thuật của kẻ đã ký khế ước với em.”
“….Gì cơ?”
Gương mặt khó chịu của em ấy nhanh chóng co rút. Trông như em đang sốc, mà cũng giống như là thằng bé đang giận. Cơ mà coi cái kiểu ẻm đang nghiến răng thế kia thì hẳn là vế sau.
“Tại sao anh lại có cái đó? Hay thế có nghĩa là anh đã đối đầu với kẻ có thể tạo ra khế ước nguyền rủa cấp L… chết tiệt!”
“Có thể nói là anh đã đối mặt với hắn không nhỉ? Bình tĩnh và nghe nè.”
“Sung Hyunjae, tên khốn đó, còn chẳng bảo vệ anh được cho đàng hoàng mà vẫn-!”
Em ấy gầm lên như thể sẽ xông thẳng vào Bang hội Seseong ngay lập tức, nhưng em ấy không thật sự chạy đi. Thay vào đó, em ấy quay sang nhìn tôi với đôi mắt đầy lo lắng và khó chịu lẫn với nhau.
“…Anh có thật là chỉ bị thương ở chân không vậy? Nói thật với em đi, anh à.”
Yoohyun cầm cổ tay tôi và nói. Trước những câu hỏi thẩm vấn xem tôi có bị dính phải lời nguyền hay kỹ năng gì khác hay không, tôi trả lời rằng mình vẫn ổn. Bởi vì đúng là trên cơ thể thật của tôi thì chỉ có mỗi chân là bị thương.
Khi dỗ dành em trai mình, tôi kể với em ấy những việc đã xảy ra. Tôi đã né vụ bắt cóc ngẫu nhiên đó và chỉ giải thích rằng sau khi đánh thắng MKC và Soodam thì tôi đã giải trừ khế ước của Sung Hyunjae, lúc con long nhân xuất hiện.
“Chủ nhân của vua độc nguyền long sử dụng một loại kỹ năng về tâm trí và anh bị bắt, nhưng đám người chế tác hệ thống đã xuất hiện và giải cứu anh. Vì dụng đến anh đồng nghĩa với vi phạm quy tắc nên họ đã giết hắn và đưa viên đá ma thuật cho anh.”
Đúng là họ đã cứu tôi mà. Tôi vừa tiếp tục, vừa nhìn đến gương mặt vẫn đang cứng ngắc kia.
“Chỉ là suýt thì hơi nguy hiểm thôi, nhưng nhờ vậy mà con thằn lằn khốn kiếp kia cũng đã bị tóm. Tin vui mà. Đừng hằm hằm thế mãi.”
“Hơi thôi á?”
“Đấy không phải cơ thể thật của anh, mà bên hệ thống cũng đã đến ngay tức khắc. Anh đã bảo họ rất để ý mà, đúng không?”
Để phòng hờ, tôi nên bảo Giọt Nước và Người Mới giữ im lặng khi tôi gặp họ.
“Và chuyện cũng đã kết thúc tốt đẹp không gây ra vấn đề gì rồi. Ngoài ra, em cũng biết là thế giới của chúng ta không thể chống đỡ lâu đúng không?”
“…Em đại khái đã nghe qua.”
“Vậy em hẳn đã nghe rằng nếu em nằm trong tầm cao của cấp S, có một phương pháp trốn thoát.”
“Em có nghe qua nhưng không để tâm, thế nên em không nhớ lắm.”
Đừng có chọc anh cười. Anh biết rõ tiền sử của em đấy nhé. Có lý nào mà một người có cái đầu tốt như thế lại quên được thông tin quan trọng như vậy chứ?
” ‘Không nhớ’ cái quỷ gì hả! Em nên giả bộ hợp tác để phòng hờ chứ, như Sung Hyunjae kia kìa – sao em lại từ chối mà không suy nghĩ gì vậy?”
Yoohyun nhìn tôi có chút hờn dỗi.
“Nếu mà định nhận lời thì ngay từ đầu em đã chẳng né tránh anh rồi, mà cũng chẳng có lý do gì phải tránh mặt anh.”
“Nhưng mà nếu chỉ mình em, em sẽ được an toàn.”
Khi ấy nữa, nếu em ấy không phải lo liệu cho tôi. Trong vô thức, tôi nghiến răng, trái tim có nhói lên một chút.
“…Có vì anh hay không thì bọn chúng vẫn là một lũ đáng ghét. Không tội gì phải tiếp tục hợp tác với bọn nó cả.”
“Đúng là lũ lắm mồm ngu ngốc thật. Em không nên giao du nhiều với thể loại đó đâu.”
Nở một nụ cười nhạt, tôi tiếp tục.
“Nhờ vậy, anh đã học được cách giải cứu thế giới. Không, cũng không hẳn là giải cứu hoàn toàn, chỉ là nếu chúng ta quản lý và chống cự được với các dungeon thì chúng ta sẽ được yên ổn trong khoảng một trăm năm nữa.”
“Một trăm năm nữa?”
“Ừ. Dù vậy, cấp độ của hầm ngục sẽ ngày càng tăng cao, nên việc chống đỡ cũng sẽ không dễ dàng. Nhưng, nếu chúng ta chịu đựng khoảng năm năm, chúng ta sẽ được yên bình trong một trăm năm~ Anh không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau một trăm năm đó, nhưng đến khi đó thì anh có còn sống không nhỉ?”
Nhưng Yoohyun sẽ còn sống, và em ấy cũng có thể rời bỏ thế giới này. Tôi chỉ cần tạo lập nền móng cho sự kiện đó xảy ra.
Với lại, người của thế giới này chắc sẽ chống đỡ thêm một trăm sau. Vì họ cũng đã tích luỹ thêm được kinh nghiệm và thông tin rồi.
“Tên kia nói như thể khả năng ấy thấp lắm, nhưng chúng ta chỉ cần chống đỡ thôi sao?”
“Ừ. Chắc chắn. Tên chủ thằn lằn kia, một kẻ cản đường, đã bị loại trừ, và những người thiết lập hệ thống cũng nói là họ sẽ giúp đỡ, nên cũng sẽ không khó đến thế đâu. Với lại mình còn có thú cưỡi nữa mà. Anh sẽ nuôi mấy con quái thú đàng hoàng, và Myeongwoo cũng sẽ chế tạo vũ khí. Những người có năng khiếu kỹ năng đặc biệt rồi sẽ lộ dạng, và em đã nghe nói về Suk Hayan, đúng không? Khi tổ đội của cô ấy cho ra kết quả nghiên cứu, việc quản lý dungeon sẽ có bước tiến mới.”
Ngay cả chính tôi cũng nghe ra giọng nói của mình nhẹ nhõm và tươi sáng.
“Chúng ta chỉ phải chịu khổ đúng năm năm thôi. Sau đó, để tận hưởng, chúng ta nên làm gì nhỉ? Em có muốn làm việc gì không?”
Đôi mắt vẫn luôn cứng ngắc của em ấy, cuối cùng cũng thả lỏng.
“Hừm, anh thì sao?”
“Anh hả? Anh cũng đang tự hỏi.”
Tôi nghĩ đến cái cây trắng và con chim trắng.
“Anh có nên đi du ngoạn không nhỉ? Vì anh chưa từng đi như thế, ngoài mấy chuyến đi với trường học.”
“Cái đó cũng tốt.”
Tôi nhìn gương mặt tươi cười của em trai mình. Hiện tại, tôi chỉ nên nghĩ đến những vấn đề ở nơi này thôi. Có nhiều việc phải làm lắm. Chất thành đống luôn rồi.
“Đặt tên cho tinh linh của em đi. Em chưa đặt đúng không?”
Con thằn lằn lửa quanh quẩn trên vai của Yoohyun. Nó vẫn là một tinh linh bé nhỏ, nhưng nó lại là ngọn lửa thuần khiết nhất được sinh ra từ một quả trứng. Nhờ việc tên chủ thằn lằn kia là pháp sư từ một thế giới không có hệ thống, hắn cũng biết nhiều tinh linh.
Điều kiện ấp nở rất tốt, và khả năng tương thích của nó với Yoohyun cũng đủ tốt để ký khế ước. Nếu có thể bứt phá ra khỏi khuôn phép của hệ thống, em ấy sẽ trở nên mạnh mẽ còn nhanh hơn trước khi hồi quy.
“Đừng có đặt tên bừa bãi cho nó, có tâm chút đi, và nhớ hỏi ý kiến của nó nữa đấy.”
“Em có cần phải làm đến mức đó không?”
“Này, em có biết nó quý giá đến mức nào không? Từ giờ nó sẽ là một trợ thủ đắc lực, nên hãy nuôi nó cho tốt vào.”
“Em đã cho nó ăn uống rất đàng hoàng rồi. Với lại lúc bên trong kho trang bị, có lần nó còn một hơi ăn hết mấy tỷ won trong khi em không để ý cơ.”
…Có vẻ như nó đã nuốt một mớ trang bị cấp cao hay gì đó. Đá ma thuật cấp cao sẽ tốt hơn là mấy vật phẩm kia. Đúng là một con thằn lằn nguy hiểm. Ngay khi đó, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn. Tôi kiểm tra thì thấy là Suk Simyeong.
[Tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu có thể bảo Hội Trưởng nghe điện thoại.]
“Trưởng phòng Suk kêu em trả lời điện thoại đi kìa.”
Mà tôi chả nghe thấy tiếng rung nào cả. Em ấy tắt điện thoại sao? Nghe tôi bảo vậy, Yoohyun khó chịu lấy điện thoại di động của mình ra và và gọi điện. Tôi nghe được đại khái thì có vẻ như là có phàn nàn vì vụ càn quét tòa nhà dungeon cấp A và khu vực xung quanh. Hơn hết thì có vẻ như có nói thêm việc này việc kia vì em ấy bỏ về kệ đống hỗn độn đó.
“Qua đó một lúc đi.”
“Không sao đâu.”
“Ít ra thì cũng là vì nền hòa bình của năm năm sau, đừng có gây thù chuốc oán vô tội vạ nữa. Việc này sẽ cần sự trở giúp của rất nhiều người, nên nếu có thể, em nên thân thiện hơn. Lộ mặt một lần cũng không khó mà.”
Em ấy trưng ra bộ mặt rõ là chẳng muốn chút nào, nhưng vẫn đứng lên. Thấy vậy, tôi tự hỏi liệu hành động đơn độc có phù hợp với Yoohyun hơn không, như Liette ấy. Nếu không phải là vì tôi, em ấy có lẽ đã làm vậy rồi. Tôi đúng là đã kéo em ấy xuống ở nhiều mặt.
Yoohyun rời đi, còn tôi thì đặt Peace và Chirpie lên sofa rồi đứng dậy. Hai đứa nhỏ lẽo đẽo theo sau khi tôi bước vào nhà tắm. Khi tôi đóng của lại không cho tụi nó vào, có mấy tiêng kêu rên rỉ không hài lòng vang lên.
“Đợi chút đi.”
Tôi lý giải với tụi nhỏ, rồi đứng trước bồn rửa tay. Viên đá ma thuật nứt, và một thứ nữa. Tôi lấy từ trong kho đồ của mình ra một viên đá ma thuật nữa. Đó là viên đá ma thuật cấp SS từ trên người tên long nhân.
Chủ nhân của vua độc nguyền long, Diarma kết hợp đá ma thuật với đá ma thuật, rồi tạo ra những con độc nguyền long mới. Tôi đã thấy được kỹ năng của hắn, nên tôi cũng biết được phương pháp dù tôi không biết mình có xài được không.
「Nền tảng không tệ」
Sát Long Nhân và Người Bảo Mẫu Hoàn Hảo. Nếu tôi bứt phá ra khỏi những hiệu ứng kỹ năng mà hệ thống nói với mình, và chỉ nghĩ đến những đặc điểm thôi thì đúng là những danh hiệu này hợp nuôi rồng thật.
「Sức mạnh triệt tiêu có thể áp bức ngay cả khi mang theo một viên đá ma thuật từ loài độc nguyền long. Một sức mạnh khác lại có thể tạo ra sự tăng trưởng. Và cuối cùng, sự kết hợp … có thể khả thi thông qua kỹ năng【Giáo Viên】」
Đây là một kỹ năng có thể kết nối các kỹ năng khác. Tôi có cả ba cái này, nên cũng có thể coi như có tài năng bẩm sinh rồi.
Chẳng phải là tôi sẽ có thể bổ khuyết phần thiếu bằng đá ma thuật của Diarma sao? Giống cái cách mà Diarma đã nhận được sự giúp đỡ từ một người thầy cùng chủng loại khi hắn còn trẻ ấy.
「Lấy đá ma thuật của long nhân làm trung tâm」
Năng lực của loài rồng được thai nghén sẽ dựa trên trung bình của đá ma thuật và năng lực của pháp sư, thế nên tôi có sử dụng viên nào làm chủ yếu cũng không khác gì, nhưng tôi không muốn ưu tiên cái tên Diarma kia khi kết hợp. Nó chỉ còn là viên đá chết mà thôi, nhưng tên khốn đã động đến em trai tôi thì chỉ xứng để là một mảnh vật liệu thôi.
Nơi chứa đựng viên đá ma thuật càng gần vị trí của tim, hiệu quả sẽ càng tốt. Tôi nới lỏng và đẩy áo sơ mi của mình, rồi lấy ra một con dao ngắn. Cơ thể phản chiếu trong gương trơn mượt không có lấy một vết sẹo vì sau khi hồi quy, tôi có dược liệu và kỹ năng chữa trị sẵn sàng mọi lúc. Nhưng vết thương sắp được tạo ra đây sẽ là vết thương không thể nào chữa trị được. Cái tên Diarma ở tận cái cấp độ kia mà cũng một thân toàn sẹo kìa.
Tôi đâm nhẹ vào vị trí bên trên trái tim đang đập của mình. Khi tôi cho viên đá ma thuật nứt chạm vào vết thương, nó vừa hấp thụ máu vừa mở rộng vết thương rồi tiến vào trong. Không đau lắm. Tôi nghe tiếng Peace cào cửa, có lẽ nhóc ấy gửi thấy mùi máu.
“Không sao đâu, Peace.”
Hiện tại vẫn còn thuận buồm xuôi gió lắm. Tôi cố nhớ lại ký ức của Diarma và vận chuyển mana của mình. Sau khi dùng hết một mớ thuốc mana, tôi ấn viên đá ma thuật lên trên viên màu đen, mở rộng vết thương. Viên đá ma thuật trắng nuốt chửng viên màu đen như thể đang bao bọc nó. Sau đó, vết thương đóng lại và để lại một vết sẹo.
Tôi thở phào một tiếng nhẹ. Đầu tiên, thành công rồi, dù tôi không biết là sẽ ra được loại rồng nào. Đột nhiên, tôi lấy ra một cái bình từ trong kho đồ của mình. Viên đá ma thuật màu đỏ lăn lộn trong chiếc bình tạo ra những tiếng gõ nhè nhẹ.
“Chào, Blackie.”
Nếu nó ra đời an toàn, ta cũng sẽ mang ngươi ra.
-Koong
Ngay khi tôi dọn sạch mọi thứ và mở cửa phòng tắm, Peace bám dính lấy tôi. Có lẽ Chirpie cấp thấp không ngửi thấy mùi máu, vì nó trông có vẻ bối rối.
“Ba nói là ổn thôi mà. Không có việc gì đâu. Chirpie, nhóc cũng lại đây.”
Tôi bế cả hai đứa và lần nữa quay lại sô pha phòng khách.
Tôi nói với Yoohyun rằng chống đỡ sẽ không khó lắm đâu, nhưng đương nhiên đó không phải là sự thật. Năm mươi cấp S là không đủ. Vì thứ quan trọng là chất lượng chứ không phải số lượng.
Nói đến, may mắn là tôi có khả năng nuôi dưỡng Thợ săn. Thêm vào đó, giờ tôi cũng có đứa nhỏ được một thời gian rồi. Thế có lẽ sẽ có đủ khả năng.
「Tại sao phe phản luân lại kêu tôi thu thập chứ không phải là nuôi dưỡng 50 người? 」
Nghĩ thấy lạ, tôi mở cửa sổ trạng thái của mình ra. Họ đã động đến nó từ lúc nào rồi, vì mấy mũi tên và những từ như ‘chúc may mắn’ đều đã biến mất. Trong số các kỹ năng của mình, tôi kiểm tra kỹ năng【Sự Đền Đáp Cuối Cùng】.
[Sự Đền Đáp Cuối Cùng (L) – Khi một mục tiêu chịu ảnh hưởng của từ khoá tử vong, nhận được toàn bộ kỹ năng và khả năng của mục tiêu với hiệu ứng nhân đôi.
Thời gian hiệu lực: 7 ngày
※Không thể chồng chéo]
Nhân đôi, rồi lại nhân đôi vì là loài độc nguyền long. Tôi vuốt ve vết thương bên dưới áo mình. Đó là phương thức mà tôi vẫn không thật sự muốn dùng. Nhưng tôi cần ít nhất một biện pháp cuối cùng. Một biện pháp để bảo vệ em trai tôi, và để đi tìm em ấy.
“Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ còn bận hơn nữa, vậy nên hôm nay tôi sẽ nghỉ một ngày vậy.”
Tôi ôm Peace và Chirpie, nằm dài trên sofa.
Tôi cũng không thể quay lại trại nuôi dưỡng cho đến tận buổi chiều ngày hôm sau. Vì giải quyết các vấn đề của MKC và Soodam, tôi đã bị giữ nguyên cả ngày.
Hai Thợ săn cấp S cùng âm mưu giết hại một Thợ săn cấp S khác.
Tất nhiên, đây không phải là vấn đề thông thường. Hiện tại thì thông tin chưa được công bố nhưng vụ án này đủ cho bản tin chín giờ ồn ào mất mấy ngày. Nhờ vậy mà Song Taewon lúc nào cũng đeo đẽo cái mặt mệt mỏi dù là một Thợ săn cấp S. Có vẻ như cấp cao cũng chẳng giúp được gì với mệt mỏi tinh thần.
Họ đã gặp gỡ và nói chuyện với Sung Hyunjae ngày hôm qua, thế nên hôm nay là đến phiên tôi. Tôi lược bỏ những việc về khế ước của Sung Hyunjae và phe hiếu đạo rồi giải thích giống với những gì tôi đã kể với Yoohyun ngày hôm qua. Về trường hợp của Liette, thông tin được công bố là cô ta được MKC thuê, sau đó cô ta dừng tay khi biết sự thật.
“Soodam có thể sẽ phải chịu trách nhiệm cho phần lớn tội danh, với tư cách là kẻ chủ mưu.”
Song Taewon vừa nói vừa thở dài.
“MKC vẫn còn hậu phương vững vàng, nên dù họ chịu một đòn họ có lẽ vẫn sẽ không sụp đổ.”
“Họ hẳn là sống thoải mái nhỉ. Hội Trưởng hội Seseong sẽ để yên sao?”
Khi nhắc đến Sung Hyunjae, biểu tình của Song Taewon trở nên tối tăm hơn. Xem ta anh ta đã bị quấy rối khá nhiều.
“Làm gì có chuyện đó? Anh ta chắc sẽ ngầm khiêu chiến một thời gian dài ấy. Anh ta đã khiêu khích MKC về vụ bắt cóc của cậu Han Yoojin rồi, và anh ta lại bắt được một vụ lớn nữa…”
Tiếng thở dài nặng nề đến mức rung chuyển trời đất. Tôi nhìn Song Taewon như thế, rồi nhẹ nhàng nói.
“Bên Hiệp hội chắc cũng đứng trên lập trường để cho qua mọi chuyện, đúng không?”
“Đúng vậy. Vì họ không hài lòng với sự cân bằng giữa các hiệp hội lớn bị sụp đổ. Họ mong muốn các bang hội tiếp tục đối đầu nhau.”
“Dù vậy thì họ vẫn đã nhắm mắt cho qua một hành vi phạm tội không thể chối cãi, là một thợ săn, tôi không thể làm gì với niềm tin vào hiệp hội đang lung lay từng ngày.”
“…Về điểm đó, tôi không có gì để nói, ngoài trừ một lời xin lỗi.”
Song Taewon trả lời bằng giọng cay đắng nặng nề. Chắc chắn là cứ để Hiệp hội như bây giờ sẽ rất bất lợi trong nhiều trường hợp. Họ có thể sẽ tiếp tục kéo người xuống trong trường hợp mà Thợ săn ngày càng mạnh hơn và phải kết hợp sức mạnh của họ.
「Nếu Sung Hyunjae đã lựa chọn con đường ngăn cản hầm ngục và chống đỡ trước khi hồi quy, có lẽ đúng là anh ta là người đã giết Song Taewon」
Đúng là tiếc thợ săn cấp S thật, nhưng thế đỡ hơn là đánh sập hiệp hội, với Haeyeon chiếm giữ Hàn Quốc và khiến nó trở thành một cộng đồng ưu tiên Thợ săn. Anh ta có lẽ đã cố kể ra lai lịch và thuyết phục, nhưng không thành công? Hay là còn có nguyên nhân nào khác?
“Thành thật mà nói, việc người đứng đầu Hiệp hội là một người chưa Thức tỉnh cũng không dáng tin cậy. Nếu cục trưởng Song là người đứng đầu hiệp hội thì tôi nghĩ vậy sẽ đáng tin cậy hơn.”
Nghe lời tôi nói trộn lẫn tiếng cười, Song Teawon cau chặt mày. Anh ta bỏ qua không trả lời để nhường chỗ cho chi tiết của khoản bồi thường.
Coi cái phản ứng lạnh lùng kia kìa, tôi nghi là kéo anh ta về phía mình không dễ đâu.
Và khi tôi trở về nhà, Myeongwoo đã nằm gục trên sàn phòng khách.
