S-class

Chương 69: Blue (2)

Số lượng quái thú đã cập bến là ba con, nhưng chỉ có hai cái lồng. Tôi nhìn thấy những con thú non đang cuộn tròn mình bên trong nhưng chiếc lồng khổng lồ.

[Phân loài kỳ lân hạng 3 – Kỳ Lân Bạch Ảnh (Vị thành niên)

Chỉ số xếp hạng hiện tại: E

Chỉ số xếp hạng có thể tăng trưởng: A

Kỹ năng ban đầu được tối ưu hóa

Bước Chạy Tàn Ảnh (A) đạt được sau khi tăng trưởng

Cú Húc Mạnh Mẽ (A) đạt được sau khi tăng trưởng

Tăng Cường Phi Mã (B) đạt được sau khi tăng trưởng

※Chỉ có thể tăng trưởng ở một khu vực đặc biệt]

Hai con quái thú non nằm dính sát lấy nhau trong một cái lồng chính là những con Kỳ Lân Ảnh. Chúng là những con quái thú được biết đến thường đi loanh quanh theo một cặp đen trắng. Cửa số trạng thái của con Kỳ Lân Hăc Ảnh cũng giống con Bạch Ảnh.

Yêu cầu chỉ có thể tăng trưởng ở một khu vực đặc biệt. Chúng cũng có những đòi hỏi phát triển khá khó khăn. Rất có thể đó là một khu vực bên trong hầm ngục, và sẽ tiêu tốn rất nhiều nhân lực và thời gian để tìm ra nơi đó, tôi còn phải ở lại đó để phát triển chúng.

“Tôi đã băn khoăn không biết những con quái thú mới sẽ trông như thế nào, nhưng chúng thậm chí còn là những con Kỳ Lân Ảnh, hừ! Bỏ qua việc chúng xếp thứ hạng cao, bọn chúng thực sự là những kẻ có sức tấn công chớp nhoáng mạnh mẽ! Thủ lĩnh bang Haeyeon, bằng cách nào đó, tôi có thể kiếm được chỉ cần một con không?”

Moon Hyuna tỏ ra hóm hỉnh, nói rằng ngay cả khi chúng chỉ được xếp hạng cao, chúng sẽ là những người bạn đồng hành hoàn hảo. Hơn thế nữa, chúng thậm chí còn có kỹ năng Tăng Cường Phi Mã, nên chúng có khi còn tốt hơn một con quái thú cấp cao nhất thường được sử dụng trong một cuộc tấn công lớn. Một con quái thú có thứ hạng cao cấp nhất không đồng nghĩa với việc tốc độ của nó nhanh.

Trong cái lồng còn lại, một con quái thú nhỏ bằng kích thước một con chó cỡ vừa đang nhìn xung quanh với ánh mắt đầy tò mò.

[Phân loài Điểu Sư hạng 2 – Điểu Sư Vàng (Vị thành niên)

Chỉ số xếp hạng hiện tại: C

Chỉ số xếp hạng có thể tăng trưởng: A ~S

Kỹ năng ban đầu được tối ưu hóa

Kẻ Thống Trị Gió (S) đạt được sau khi tăng trưởng

Mũi Tên Vàng (A) đạt được sau khi tăng trưởng

Kháng Gió (A) đã đạt

Tiếng Kêu Sắc Nhọn (B) đạt được sau khi tăng trưởng

※ Tăng trưởng sau khi tiêu hóa một lượng nhất định quái vật đặc biệt

“Quái vật đặc biệt” phải chăng là những quái thú huyền bí? Nếu dự đoán của tôi là đúng, điều kiện tăng trưởng này thật dễ dàng đối với một con quái thú cấp cao nhất.

Mặc dù sẽ có sự khác nhau giữa cấp bậc của những con quái thú và số lượng nhất định của chúng.

Nó là một con Điểu Sư với bộ lông màu kem mềm mại, có lẽ vì nó vẫn còn nhỏ, một đôi cánh khá lớn so với cái đầu của đại bàng và thân thì giống như một con mèo mũm mĩm hơn là con sư tử. Nó có thuộc tính gió. Có một thợ săn hạng S có liên kết với thuộc tính này, mặc dù họ là người nước ngoài.

“Điểu Sư cũng tốt, nhưng đâm vào tấn công thì hấp dẫn hơn việc lao từ trên cao xuống.”

Ngay cả khi buông lời như vậy, hai mắt của Moon Hyuna vẫn ánh lên vẻ tham lam khi nhìn vào con Điểu Sư. Những con Điểu Sư cũng là những con quái thú mạnh mẽ với khả năng vượt trội. Đặc biệt là trong không chiến, sẽ không có bất kỳ đối thủ xứng tầm nào ngoại trừ là những con rồng. Chim là lớp thú có tốc độ nhanh hơn một chút, nhưng nếu va chạm với nhau thì chẳng bao giờ so được với độ bền bỉ của Điểu Sư.

“Đây là những bảng mã chủ nhân”

Một thợ săn hạng A của hội Haeyeon, người chắc hẳn đã phải vất vả một thời gian dài để tìm kiếm và bảo vệ những con quái thú, lấy ra ba thẻ bảng mã ra khỏi túi trữ vật.

Yoohyun, người đã nhận thẻ, trực tiếp giao chúng cho tôi.

“Lần này em cũng giao tụi nó cho anh.”

“Cứ giao cho anh.”

Kỳ Lân Bạch và Hắc Ảnh là loài ăn cỏ, tính cách hiền lành nên không có gì phải lo lắng nhiều, còn Điểu Sư mới là vấn đề. Dù sao vẫn còn Peace nên chắc sẽ không sao cả. Khi tôi nắm các bảng mã, lũ trẻ đồng thời nhìn tôi. Những con Kỳ Lân trông vẫn có chút sợ hãi, nhưng ánh mắt của con Điểu Sư thì lấp lánh. Đôi mắt đó có màu xanh lam thực sự rất đẹp. Chúng giống như những viên ngọc màu xanh đậm.

“Rõ ràng, kỳ lân là một cặp đực cái, còn điểu sư là con cái.”

Yoohyun nói. Giới tính của chúng đã được xác định rõ ràng. Peace của chúng ta vẫn còn mơ hồ. Chirpie cũng vậy. Tôi có nên thử đưa Chirpie đi xác định giới tính gà không? Hoặc nhờ một người nào đó như chuyên gia về chim?

Tiếng kẽo kẹt mở cửa lồng của Điểu Sư. Con Điểu Sư nhảy ra ngoài mà không có chút sợ hãi, lắc người một cái.

-Kkyaaa!

Con Điểu Sư phát ra âm thanh vui vẻ

-Kkyaoo kkya!

Có vẻ cô nhóc đang rất vui khi thoát khỏi chiếc lồng, vì cô nhóc đang nhảy nhót xung quanh rồi mở rộng vươn dài đôi cánh ra. Khi cơ thể được thả lỏng, nhóc ấy nghiêng đầu, nhìn qua lại giữa tôi và những con kỳ lân. Đó là thái độ biểu hiện cô nhóc đang băn khoăn không biết nên chọn bên nào để gây phiền phức trước.

“Con không thể tấn công kỳ lân”

Cô nhóc sẽ không hiểu nên tôi đã báo trước. Điểu Sư là những quái thú hầm ngục rất thích ăn thịt những con ngựa, giống với miêu tả trong những câu chuyện thế giới chúng ta. Cũng có sự khác biệt về thứ hạng, vì vậy không bao giờ nên đặt những con Kỳ Lân Ảnh với Điểu Sư bên cạnh nhau.

Đúng như suy đoán, khi số lượng quái thú tăng lên, vấn đề này càng trở nên khó khăn.

-Kkya.

Phe phẩy đuôi sư tử với chỏm lông tơ, con Điểu Sư non quay về phía tôi. Đôi mắt xanh vẫn long lanh và chiếc mỏ thì hơi hé mở như đang cười vui vẻ. Mặc dù cô nhóc đột nhiên bị bắt cóc và bị đưa đi một quãng đường dài băng qua đại dương, nhưng đó là một biểu hiện đầy ấm áp tươi vui như tỏa sáng.

-Kkya! Kkya!

Cùng với âm thanh có tông cao giống như một tiếng hoan hô đầy phấn khích của trẻ nhỏ, cô nhóc bật nhảy qua. Ngay khi tôi nghĩ, “Đôi cánh rất lớn nhưng có lẽ nó vẫn chưa thể bay”, hai đôi cánh màu trắng sữa, nhạt hơn màu cơ thể dang giộng ra.

Vỗ cánh.

Con Điểu Sư nhẹ bay ngang qua tầm mắt tôi. Khi nó làm vậy, một cửa sổ tin nhắn hiện lên, giống như Peace.

[Danh hiệu “Bảo Mẫu Hoàn Hảo” đã làm tăng tác dụng của bảng mã chủ nhân

Mục tiêu thuần hóa thể hiện thiện chí đối với Người Chăm Sóc]

“Đứa trẻ thật là dễ thương”

Cách cô nhóc nhìn hoàn toàn dễ thương, với biểu cảm tinh nghịch như một chú cún con thực sự rất đáng yêu nữa. Tôi đặt bảng mã chủ nhân vào túi trữ vật và mở rộng hai cánh tay.

“Đến đây nào”

-Kkyaoo?

Cô nhóc nghiêng đầu, quay một vòng trên không trung rồi lao về phía tôi.

“Cẩn thận”

“Ặc”

Yoohyun nhanh chóng giật lấy đôi cánh của con Điểu Sư, nhưng chiếc mỏ cứng rắn đã chạm qua ngực tôi. Một quái thú cấp C lao về phía trước với tất cả sức mạnh của cô nhóc, nếu cô nhóc không bị túm lấy, xương sườn của tôi có thể đã bị vỡ vụn.

“Đây, uống”

Moon Hyuna mở một lo thuốc và đưa nó cho tôi.

“Không đến mức phải dụng đến một lọ thuốc hạng trung”

“Tôi không có hạng thấp”

À, vâng. Tôi hiểu, nhưng thực sự là phí phạm. Tôi đã ở thời điểm vượt ra khỏi hạng F, nhưng điều này vẫn thật khó khăn. Tuy nhiên, đồ miễn phí mà, tôi chỉ cần uống nó thôi.

“Có vẻ chúng ta không nên để anh trực tiếp chăm sóc con Điểu Sư này”

Yoohyun khẽ cau mày, nói.

“Không giống Peace, nó dường như chưa biết cách kiểm soát sức mạnh của mình, vì vậy anh sẽ bị thương nặng nếu mọi thứ diễn ra sai lệch”

-Kkyaa!

Con Điểu Sư được nâng lên với đôi cánh bị giữ chặt, vung bốn chân lên không trung. Nhìn vẻ ngoài ngây thơ ấy, dường như cô nhóc hoàn toàn không có ý định tổn thương tôi.

“Không phải là cô nhóc không thể kiểm soát sức mạnh của mình. Cô nhóc đã bay lượn một cách điệu nghệ. Có lẽ nhóc ấy không biết anh yếu ớt như thế nào.”

Nếu cô nhóc không có kỹ năng điều khiển cơ thể của mình, nhóc ấy sẽ không thể bay lượn dễ dàng như vừa nãy. Đó không chỉ đơn giản là việc bay, mà cách cô ấy bay lượn, di chuyển xoay vòng trên không thật sự hoàn hảo.

“Ngoài những đồng loại, cô nhóc cũng chỉ gặp những thợ săn hạng A hạng trung và cao cấp trở lên, nên việc nhóc ấy không nhận ra anh yếu hơn rất nhiều là dễ hiểu.”

Không phải là cô nhóc có ý xấu, cô nhóc đã được thuần hóa, điều cô nhóc này cần chỉ là sự dạy dỗ. Vấn đề này không thể chỉ xử lý bằng cách nói chuyện.

Nếu lời nói không hiệu quả thì tôi chỉ cần sử dụng cơ thể của mình.

“Cô có những lọ thuốc cấp cao phải không?”

Tôi hỏi, cuộn tay áo bên phải lên. Nếu lọ thuốc là cấp trung thực ra cũng đã đủ, nhưng vẫn phải đề phòng. Trước lời nói của tôi, Yoohyun phản ứng đầu tiên.

“Chờ đã, anh. Chính xác thì anh định làm gì?”


“Anh sẽ cố gắng dạy cho đứa trẻ này biết anh yếu đuối như thế nào.”

“Cách dạy đó là…”

“Em cứ đứng yên ở đó giữ đứa nhóc. Nếu em cố gắng can thiệp, sẽ mất nhiều thời gian hơn.”

Có lẽ em ấy đã nhận ra tôi sẽ sử dụng phương pháp nào, bởi vì thái độ của Yoohyun không tốt chút nào.

“Không cần phải làm đến mức như vậy, chúng ta có thể nhờ người khác làm điều đó.”

“Tại sao lại kéo một người hạng F vô tội nào đó vào chuyện này? Đây là vấn đề và quái thú mà anh phải có trách nhiệm phụ trách.”

Và sẽ không dễ dàng để dạy cô nhóc bằng một người khác mà nhóc ấy không có thiện chí. Tôi đã có hiệu ứng của danh hiệu, vì vậy việc này sẽ kết thúc nhanh chóng.

“Anh ấy nói đúng”

Moon Hyuna nói, lấy ra một lọ thuộc cao cấp và lắc lắc.

“Kể từ bây giờ anh ấy sẽ phải tiếp tục chăm sóc nhiều loại quái thú khác nhau, sễ ổn không khi anh ấy lùi lại và giao việc cho người khác? Và, thủ lĩnh bang Haeyeon, tôi biết rất rõ cậu giữ chặt anh trai thân yêu của mình, nhưng anh ấy cũng là một Thợ Săn đấy. Một Thợ Săn bị quái vật tấn công là chuyện bình thường hàng ngày. Anh ấy có thể ở một vị trí đặc biệt, nhưng để ở lâu dài trong cộng đồng Thợ Săn, anh ấy không thể run sợ chỉ vì điều này. Cứ như này, cậu sẽ cố gắng che chở anh ấy hoàn toàn và giấu anh ấy đi.”

Em ấy thực ra đã cố gắng làm điều đó, chẹp. Tuy nhiên, bây giờ em ấy đã tốt hơn rất nhiều.

Có vẻ em ấy đã suy nghĩ đấu tranh về lời đó, nên Yoohyun không còn phản đối và mím chặt môi lại. Biểu hiện của em ấy vẫn còn khá tệ, tôi nên xoa dịu em ấy hoặc làm điều gì đó đặc biệt nếu không em ấy có thể lại bị lệch hướng.

“Nhóc là một đứa bé ngoan, đúng không, nhóc con!”

Tôi đưa tay về phía con Điểu Sư đang nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt mở to tròn. Ngay cả khi được giơ cao với đôi cánh đang bị giữ, cô nhóc nhanh chóng cười rạng rỡ, vẫy đuôi vui mừng. Tính cách của đứa nhóc thực sự tốt.

-Kkya!

Cô nhóc vươn cổ ra, và.

“Ặc”

Ngay lập tức khi tay tôi bị cắn mạnh, tôi cố tình hét thật to, giật tay thu về và lùi lại. Tôi không chạm mắt của cô nhóc và nhìn đi chỗ khác.

-Kkyaoo.

Một loại thuốc cao cấp được rưới lên vết thương vừa mới bị xé toạc một mảng thịt đến cả xương cũng lộ ra của tôi. Với hiệu quả của hạng trung cũng đã đủ. Tuy nhiên, hiệu quả của thuốc nhanh chóng làm lành vết thương như được rửa sạch một cách tuyệt vời. Những thứ đắt tiền thật tốt mà.

“Anh có ổn không?”

Moon Hyuna hỏi, đặt cái nút vào lọ thuốc. Tôi gật đầu và quay lại lần nữa.

Đứa nhóc tròn xoe mắt sửng sốt quan sát. Nhìn thấy phản ứng, có vẻ nó sẽ nhanh chóng hiểu ra tình hình.

“Con không thể cắn. Đau lắm”.

Tôi nhẹ nhàng nói, và đưa tay ra lần nữa. Cái mỏ đứa trẻ mở ra theo phản xạ, và đóng lại ngay sau đó. Thay vào đó, hai bàn chân trước bấu chặt lấy tay tôi. Những móng vuốt sắc bén lộ ra cắm sâu vào da thịt tôi.

“Oái”

Tôi hét lớn và quay ngoắt đi.

-Kkyaoo.

Lần này, chắc chắn đó là một âm thanh ảo nảo. Tôi rụt người lại, xử lý vết thương rồi đợi một lát. Sau khi nhìn chỗ khác khoảng mười phút, tôi quay lại nhìn con Điểu Sư. Cô nhóc ủ rũ ngẩng đầu nhìn lên.

-Kkyaa!

Tôi nở nụ cười và đi về phía cô nhóc một lần nữa. Khi tôi đưa tay ra lần nữa, lần này, cô nhóc không cắn hay nắm lấy tay tôi nữa. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve đầu và gãi dưới mỏ của đứa trẻ.

-Kkya kkya!

“Đúng đúng. Con là một cô gái tốt”

Tôi vuốt ve phần cuối của cái mỏ của cô nhóc, rồi từ từ đưa ngón tay của tôi vào bên trong cái khe hở đang mở ra. Cô nhóc cẩn thận cắn và sức mạnh vẫn còn hơi quá mức truyền đến tay.

“Ắc”

Khi tôi thể hiện rằng ngón tay đang bị đau, cô nhóc nhanh chóng mở cái mỏ đang đóng lại.

-Kkyaaoo.

“Tốt. Con không được cắn mạnh như vậy. Nó đau!”

Khi tôi chạm vào mỏ một lần nữa, lần này, cô nhóc ngậm nhẹ xuống một lượng thích hợp như thẻ đang nắm lấy ngón tay của tôi.

“Bây giờ, buông ra”

Yoohyun buông đôi cánh của Điểu Sư mà anh đang nắm giữ. Con Điểu Sư bay lên không xông tới thô bạo như vừa nãy, thay vào đó, nó do dự và dè dặt đặt một chân trước lên ngực tôi. Cô nhóc thực sự rất thông minh.

Tôi duỗi tay và ôm lấy cô nhóc.

-Kyaa! Kyaa!

“Con không thể nhảy lung tung. Thu móng vuốt của mình vào. Đúng rồi. Yoohyun, tên của đứa trẻ…chắc vẫn chưa có nhỉ?”

Đó là anh chàng đã không đặt tên cho Peace ngay cả khi đã ở chung một tháng. Không có lý do gì mà anh chàng này lại đặt tên cho những con quái thú sẽ đến.

Tôi nên gọi cô nhóc là gì? Khi tôi nhìn xuống, cô nhóc kêu “kkyaakkya” và nhìn chăm chú ngay lại với đôi mắt xanh trong veo.

“Blue”

-Kkyaoo.

Thật dễ thương. Cô nhóc mềm mại và ấm áp. Những con kỳ lân sẽ gọi là Black, White. Ngắn gon, đơn giản và dễ hiểu. Vô cùng thuận tiện khi gọi trong chiến đấu.

“Xin được giúp đỡ từ bây giờ, Blue” (cách chào của người Hàn giống như xin chào vào lần gặp mặt đầu tiên)

-Kkyaaa!

Tôi áp má vào cái mỏ đang cọ cọ vào, rồi,

Tách

Tôi nghe thấy âm thanh chụp hình của điện thoại. Đó là của Moon Hyuna. Cô ấy đang mỉm cười trong khi cầm di động hướng về phía tôi.

“Vui lòng không tùy ý chụp ảnh”

“Ầy, đừng có keo kiệt thế chứ. Đối với tôi, tôi muốn giả vờ chúng ta đang thân thiết. Anh có muốn chụp chung một tấm không?”

“Không, cám ơn. Thay vào đó, hãy xóa ảnh đi.”

“Tại sao anh lại cư xử vậy chỉ với tôi? Còn em trai của anh thì sao?”

Liên quan gì Yoohyun? Khi tôi quay lại, tôi không thể nhìn thấy điện thoại của em ấy. Tại sao người phụ nữ này lại lôi kéo em trai vô tôi của người khác vào?

“Vui lòng giao điện thoại của cô”

“Anh có muốn giao dịch với ảnh của tôi không?”

Không cần thiết. Sau khi buộc cô ấy xóa ảnh, lần này tôi đi về phía lồng của Kỳ Lân. Hai con kỳ lân non di chuyển đầu đồng thời, giống như anh em sinh đôi, nhìn lên tôi. Những đứa trẻ khá đáng yêu. Rất hiếm có những đứa trẻ không dễ thương khi chúng còn nhỏ, ngay cả với những quái thú non.

-Kkyaoo! Kkyak!

Ngay sau đó, Blue đột nhiên thoát khỏi vòng tay của tôi và bay lên. Sau đó,

Bang!

-Hihing!

-Pureureu!

Cô nhóc lách mình vào lồng của những con kỳ lân. Chiếc lồng rung chuyển với một tiếng động lớn khiến những con kỳ lân sợ hãi và bỏ chạy nấp vào trong một góc.

“Blue! Không được”

-Kkya kkya!

Blue cào cào vào lồng Kỳ Lân bằng hai bàn chân trước. Khi cái lồng không hề nhúc nhích, cô nhóc thậm chí còn quay lại nhìn tôi như thể đang tìm kiếm sự giúp đỡ. Có vẻ như cô nhóc đã tìm thấy bữa trưa ngon lành của mình.

“Chúng không phải là thức ăn của con. Ngốc!”

Khi tôi mạnh mẽ kéo cô nhóc ra khỏi lồng, nó có vẻ không bằng lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn dụi dụi người. Nghiêm túc mà nói, tôi sẽ phải cẩn thận với ba đứa trẻ này.

Để đảm bảo an toàn, những con kỳ lân đã được di chuyển riêng biệt. Bởi sau cuộc náo động, ánh mắt của Blue vẫn nghiêm túc nhìn những con kỳ lân. Có vẻ sẽ tốt hơn nếu quản lý riêng biệt Điểu Sư và Kỳ Lân. Cô nhóc vẫn chưa trưởng thành để có thể kìm nén bản năng phát cuồng tự nhiên với món thịt ngựa.

“Có thực sự ổn khi đưa nó về nhà?”

Yoohyun nói, nhìn Blue đang ôm chặt lấy tôi. Một lúc trước, tôi đã cố gắng kéo cô ấy ra khỏi lồng và cô nhóc đã hét lên “kkak kkak” rất nhiều.

“Dù sao thì anh cũng không thể tiếp tục tách riêng cô nhóc ra. Trong khi anh vẫn ở đó, anh sẽ để cô nhóc và Peace làm quen với nhau.”

Sẽ thật tốt nếu hai đứa nó hòa thuận với nhau mà không có xảy ra chuyện gì? Như anh trai và em gái? Hay là chị và em gái?

______________

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments