Trans: Đan
Beta: Ttuabg
Một chú thỏ bông màu hồng to lớn với bộ lông mềm mại, ấm áp đang nằm gọn trong vòng tay Han Yoojin. Bên cạnh cậu ấy là Han Yoohyun đang dựa vào một chú ngựa bông có bờm dài màu xanh da trời. Giữa hai người còn có thêm một chú chó đốm bằng bông lớn đang ngồi.
Park Yerim hướng điện thoại về phía hai anh em đang nửa vùi dưới đống thú nhồi bông. Cô cẩn thận thay đổi góc chụp chỗ này chỗ kia và chọn đủ loại bộ lọc, rồi chụp ảnh. Tiếng máy ảnh lách cách vẫn vang lên, nhưng cả hai đều không có dấu hiệu tỉnh dậy.
“Chirpie-yah, trèo lên đầu Han Yoohyun đi.”
– Chíp.
“Không, không phải trên người chú.”
Chirpie, đang ngồi trên đầu Han Yoojin, bay vút đi và đáp xuống điều khiển từ xa. Nó thành thạo nhấn nút nguồn bằng những ngón chân nhỏ xíu thật đáng kinh ngạc. Lúc nó định chuyển kênh, Park Yerim chộp lấy điều khiển từ xa và tắt TV. Chirpie nhìn Park Yerim và kêu lên một tiếng chíp chíp.
“Không được. Chú đã bảo cậu bớt xem TV rồi mà, phải không?”
– Chíp!
“Chơi với Bellaré và đồ chơi đi.”
– Chíp chíp!
Chú chim nhỏ như phản đối điều gì đó, đành bỏ cuộc và bay lên. Bình yên cuộn tròn dưới chân Han Yoojin. Im lặng bao trùm, Park Yerim nhìn hai anh em đang ngồi cạnh nhau rồi đi về phía phòng tắm riêng của mình. Trên bàn trang điểm cạnh phòng tắm, một vài món mỹ phẩm mới mở bao bì nằm rải rác. Cô đã chọn chúng từ những món quà đề nghị hợp tác quảng cáo vì chúng trông khá đẹp.
Park Yerim lấy hai thỏi son, một số kẹp tóc và dây buộc tóc để làm thú nhồi bông.
“Mình luôn muốn thử điều này ít nhất một lần~”
Các chuyến đi dã ngoại của trường học đã biến mất kể từ khi hầm ngục xuất hiện. Do người ta khó kiểm soát được an toàn của trẻ nhỏ mỗi khi xảy ra các vụ nổ hầm ngục. Mặc dù tình hình đã dịu đi rất nhiều, nhưng vẫn có nhiều trường hợp, bản thân học sinh e ngại đến trường hơn là nâng cao ý thức cảnh giác trên đường đến trường hơn. Cuối cùng họ quyết định nghỉ học. Các trường học không có học sinh lần lượt đóng cửa. Tuy nhiên, cũng có những trường học chủ động xây dựng thêm các cơ sở sơ tán và thuê thợ săn, điều đó sẽ khiến mọi người cảm thấy trường học an toàn hơn so với việc để bọn trẻ ở nhà một mình. Sau đó nó được phát triển mạnh mẽ trở lại.
Park Yerim nhẹ nhàng bay lên và quay trở lại phòng khách. Hai anh em họ vẫn ngủ say như chết. Nét mặt họ trông khá giống nhau. Ban đầu người ta nói họ là một cặp anh em chẳng giống nhau là mấy. Nhưng nhìn lại thì ngoại hình của họ cũng có vài điểm tương đồng, vì DNA thì không thể nói dối được. Giống nhau là vậy nhưng họ lại có sự khác biệt quá lớn về phong thái.
Một Thợ Săn hạng S, mạnh mẽ và lạnh lùng hơn tất cả mặc dù tuổi đời còn trẻ, và một thợ săn chưa thực tỉnh trông cực kỳ chán đời, bất an và bất ổn. Mỗi khi hai người xuất hiện cùng nhau trong các bài báo hoặc chương trình phát sóng, hầu hết các bình luận đều nói rằng ‘Hóa ra hạng S cũng nổi bật ngay cả trong gia đình nhỉ’.
Nhưng giờ thì càng nhiều người nói họ trông giống nhau. Han Yoojin thả lỏng hơn, Han Yoohyun thì dịu dàng hơn. Khuôn mặt tràn ngập nụ cười của họ khiến họ trông thật giống anh em.
“Vậy còn tôi thì sao?”
Park Yerim vô thức áp lòng bàn tay vào má. Cô nghe nói rằng nếu sống chung với người khác, dù là người hoàn toàn xa lạ, thì nét mặt sẽ càng giống nhau. Cô nhớ lại buổi phát sóng Chuseok. Trông họ có giống nhau không? Có rất nhiều bình luận nói rằng họ trông như một gia đình. Họ nói họ trông đẹp đôi, rằng họ rất hợp nhau.
Park Yerim nhún vai, tạo ra một giọt nước nhỏ trên đầu ngón tay. Cô búng nhẹ ngón tay – xẹt – giọt nước bắn tung tóe lên má Han Yoohyun. Bình thường, dù có ngủ, anh cũng sẽ tỉnh dậy và bắn bay hơi nước trước khi nó kịp chạm đến má, nhưng giờ thì lại chẳng phản ứng gì nữa.
“Tốt, bây giờ anh không còn cách nào thoát được nữa đâu.”
Park Yerim cười toe toét, cài một chiếc trâm cài tóc nhiều lớp ruy băng xếp nếp và một viên ngọc đỏ vào giữa mái tóc đen xoăn tít kia. Cô cài nhẹ nó sang phải, ngắm nhìn cảnh tượng ấy với vẻ hài lòng.
Chỉ là cài một cái ghim vào tóc người đang ngủ thôi. Nhưng người đeo nó lại là Han Yoohyun. Ngoài cô và chú ra, không ai có thể cài một cái ghim ruy băng vào mái tóc đó. Cô vô cùng tự hào.
“Liệu anh ta có phát điên khi tỉnh dậy không nhỉ?”
Cô có nên lấy trước một xô nước dội vào người anh không? Anh ta chắc chắn sẽ không thích đâu. Nhưng chỉ vậy thôi. Chiếc ghim cài ruy băng có lẽ sẽ cháy, nhưng Park Yerim vẫn sẽ giữ nguyên như vậy. Dù sao chơi khăm kiểu này cũng chẳng gây ra chuyện gì như cãi vã hay chia tay. Cô cũng không cần phải dè chừng. Họ sẽ ngồi trên ghế sofa xem TV và ăn tối như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tiếp theo, Park Yerim mở nắp son và nhìn Han Yoojin. Xét về tình cảm đơn thuần, tình cảm cô dành cho Han Yoojin đương nhiên lớn hơn nhiều so với Han Yoohyun. So sánh hai điều đó thật vô nghĩa. Cô nhận được rất nhiều tình yêu thương và đương nhiên cũng đáp lại từng đó.
Tuy nhiên, cô không thể tránh khỏi sự lo âu trong mối quan hệ với Han Yoojin. Tình yêu ấy thật dễ tan vỡ. Chỉ vì cô là một người Thức tỉnh cấp S vẫn chưa đủ. Hơn nữa, bên cạnh Han Yoojin còn có rất nhiều người đặc biệt. Han Yoojin rõ ràng rất quan tâm đến Park Yerim, nhưng Park Yerim lại khó mà tin rằng cô đặc biệt với anh.
Chẳng lẽ những gì cô đột nhiên có được lại có thể tự nhiên biến mất sao?
Người dập tắt nỗi lo lắng mà cô cố gắng lờ đi không ai khác chính là Han Yoohyun.
Han Yoohyun đã từng ghét Park Yerim. Bởi vì anh trai anh thích cô ấy. Han Yoohyun đã chấp nhận Park Yerim. Bởi vì cô ấy quan tâm đến anh trai anh. Han Yoohyun đã thừa nhận Park Yerim. Bởi vì cô ấy có khả năng bảo vệ anh trai anh.
Mối quan hệ này được xây dựng hoàn toàn dựa trên Han Yoojin, nhưng Park Yerim lại cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc vì điều đó. Han Yoohyun là tất cả đối với Han Yoojin, người mà anh ấy luôn coi trọng, lại vô cùng khó tính trong mọi chuyện liên quan đến anh. Mà anh chàng khó tính ấy đã chấp nhận Park Yerim đứng bên cạnh người anh của mình.
“Màu này có hợp với anh ấy không?”
Park Yerim cẩn thận so sánh màu son. Dù chỉ là trò đùa, nhưng dù sao thì cô cũng nên chọn màu đẹp.
Han Yoohyun sẽ quan tâm đến đôi môi của anh trai mình hơn cả cặp tóc của chính mình. Anh có thể càu nhàu, nhưng anh sẽ không ép Park Yerim ra ngoài. Bởi vì anh tin tưởng cô đủ để giao phó không chỉ sự an toàn của Han Yoojin cho cô, mà còn cho cả sự an toàn của chính anh nữa.
Và khi nhắc đến Han Yoohyun, Park Yerim… cũng có thể nói điều tương tự mà không chút do dự. Họ là những người bạn đồng hành đáng tin cậy nhất của nhau. Bao gồm cả Peace, cả ba đều đồng lòng hành động, cùng chung mong muốn.
Mong muốn bảo vệ Han Yoojin và tiếp tục cuộc sống của họ bây giờ. Và nếu có nguy hiểm nào xảy ra với Han Yoojin, vì sự an toàn của anh, cả ba đều đủ trung thành để bỏ lại hai người kia mà không thương tiếc. Đây chính là kiểu tình đồng chí tin tưởng lẫn nhau.
Với cảm giác an tâm về sự gắn kết giữa những người không cùng huyết thống, Park Yerim nhẹ nhõm. Cô biết rõ hai anh em luôn đặt nhau lên trên hết. Không phải là cô chưa bao giờ tự hỏi liệu mình có nên xen vào giữa họ hay không.
Nhưng vị thế của Park Yerim – nơi chốn của cô – rất vững chắc, và thế giới của cô nhanh chóng mở rộng. Cô có thể bước tiếp mà không chút e dè vì có một ngôi nhà an toàn mà cô có thể trở về bất cứ lúc nào. Chính nhờ cảm giác ổn định đó mà cô đã đồng ý đến Nhật Bản mà không chút do dự.
“Áp dụng rất hay! Đúng không, Peace-yah?”
Peace ngước nhìn khuôn mặt Han Yoojin, nghiêng đầu như muốn hỏi cô đang làm gì. Park Yerim suy nghĩ một lúc rồi lấy sơn móng tay ra. Xòe tay phải của Han Yoojin ra, cô cẩn thận sơn một lớp sơn hồng nhạt pha chút pastel lên móng.
Sau khi sơn lên một trong hai bàn tay của Han Yoohyun, cô ấy đặt chúng cạnh nhau để quan sát, sau đó cũng sơn móng tay cho một trong hai bàn tay của mình.
“Peace à, nhóc muốn tôi làm cho nhóc không? Nào, giơ chân lên đây.”
Peace do dự một lúc rồi đưa chân trước ra. Cây chổi chạm vào những móng vuốt đã được cầm lên. Tự nhiên cô thoáng nghĩ, liệu có ổn không khi dùng nó cho động vật, nhưng rất khó để làm hại một con quái vật hạng S mà, dù sao nó cũng mạnh hơn nhiều so với người thường.
“Dùng cùng màu với màu của chú nhé.”
– Keuheung.
“Bây giờ là điều quan trọng nhất.”
Một cây bút dạ. Park Yerim cố gắng kìm nén khóe miệng đang cong lên, nghiêm nghị mở nắp cây bút dạ dày.
“Mình nên viết gì đây? Đầu tiên là ‘cậu bé của anh’ trên trán anh ta. Không, có khi anh ta lại thích đấy chứ.”
Biết đâu anh ta lại trơ trẽn đi khắp nơi khoe khoang mà không thèm lau chùi. Nếu là Han Yoohyun thì khả năng đó rất cao. Vậy thì cô nên viết gì đây? Han Yoohyun sẽ thấy khó chịu với những từ ngữ nào đây? Ngay lúc cô đang đau khổ vì điều đó.
– Keewu! Con thằn lằn xấu xa!
Đột nhiên, một chú chim xanh bay ra và kêu chíp chíp giận dữ. Irin trèo lên vai Han Yoojin và hét lớn.
– Biến đi!
– Chíp! Cheeee!
Eunhye nhanh nhẹn vỗ cánh và cắn vào đuôi con thằn lằn đỏ. Irin quay phắt lại, lao vào Eunhye cắn trả. Cả hai lăn tròn rồi rơi xuống đùi Han Yoojin.
“…Mấy đứa đang làm gì thế?”
– Nó gây sự trước mà!
– Chíp! Thằn lằn tồi tệ!
“Đừng đánh nhau, đừng đánh nhau. Tự nhiên hai đứa sao thế?”
Dù không hiểu lý do, Park Yerim vẫn ngăn hai đứa nhóc lại. Eunhye và Irin thở hổn hển một lúc rồi mới quay về với chủ nhân của mình. Và không lâu sau đó.
“Hyung!”
Mắt Han Yoohyun mở bừng, Han Yoojin cũng tỉnh lại. Tuy nhiên, không như Han Yoohyun vội vã đứng dậy, Han Yoojin lại bất tỉnh lần nữa. Park Yerim hoảng hốt gọi Han Yoojin.
“Ahjussi? Ahjussi! Có chuyện gì vậy?!”
– Kkeuoooong!
“Lấy bộ sơ cứu đi….Đây… là son môi hả?”
Han Yoohyun vừa nói vừa nhanh chóng kiểm tra tình hình của Han Yoojin. Peace đang bồn chồn, Chirpie và Bellaré cũng chạy đến. Park Yerim, người đang hoảng loạn nhưng vẫn nhanh chóng mang hộp cứu thương, hỏi.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao lại bị vậy chứ?!”
“Anh ấy đã dùng kỹ năng quá sức.”
“Cái gì?”
“Những người khác ngoài tôi, mạnh hơn chúng ta, đã đột nhập, nên… Hyung, hyung! Tỉnh lại một chút đi. Anh phải tắt Kháng Độc đi.”
Han Yoohyun tiếp tục mở hộp cứu thương và lấy ra một viên thuốc hạ sốt dạng ống tiêm.
“Có vẻ như anh ấy sẽ bị ốm trong khoảng một hoặc hai ngày.”
“Một- hai ngày ư? Chú có sao không?”
“Tôi nghĩ vậy. Tôi được dặn không được dùng thuốc hay trị liệu gì và phải đưa anh ấy vào bệnh viện thông thường.”
Han Yoohyun tiêm cho Han Yoojin. Đó là một loại thuốc hạ sốt đặc biệt được bào chế từ những loại thuốc mà Kháng Độc không có tác dụng, nhưng hiệu quả khá yếu. Park Yerim, người đang ngơ ngác nhìn cảnh tượng đó, giật mình tỉnh giấc và lấy điện thoại ra.
“Nếu nói về… bệnh viện thông thường. Mà dù sao thì một bệnh viện dành riêng cho Thợ săn chẳng phải vẫn tốt hơn sao? Tôi sẽ gọi Hội trưởng Sesung.”
“Hội trưởng Hội Sesung?”
Trong lúc cố gắng đánh thức Han Yoojin, Han Yoohyun tò mò hỏi.
“Cô biết số của anh ta à?”
“Nó dùng trong trường hợp khẩn cấp. Chú ấy nhờ tôi gọi cho chú ấy nếu có chuyện gì khẩn cấp xảy ra với ahjussi. Dù sao thì Bệnh viện Đa khoa Sesung cũng an toàn.”
Nói “Tôi gọi cho chú ấy đây” xong, Park Yerim bấm số. Ngay sau đó, người kia trả lời cuộc gọi.
“Hội trưởng hội Sesung ơi!”
[Có chuyện gì vậy, tiểu thư?]
“Có chuyện xảy ra rồi. Ahjussi phải đến bệnh viện! Nhưng bọn cháu không thể dùng trị liệu sư hay thuốc hồi phục được.”
Sau một lúc im lặng, một tiếng thở dài khẽ vang lên qua điện thoại.
[Tôi sẽ cử trực thăng đến, hãy ra vườn trên sân thượng. Đến bệnh viện rồi kể cho tôi thêm về việc này.]
“Được rồi, cảm ơn chú. Han Yoohyun, chúng ta đi nhanh thôi!”
Han Yoohyun bế anh trai lên. Có lẽ thuốc hạ sốt đã có tác dụng, mắt Han Yoojin đang dần mở ra.
“Yoohyun, -ah. Yerim-ie…….”
“Ahjussi! Cháu đây!”
“Hyung, Kháng độc!”
“Không có gì to tát đâu, đừng lo lắng.”
“Không lo lắng gì là không thể, nhưng tôi sẽ không làm quá đâu. Chú cũng đừng lo lắng, ahjussi.”
Han Yoojin gật đầu nhẹ, tắt Kháng Độc rồi ngủ thiếp đi. Peace, Chirpie và Bellaré cũng theo hai người rời khỏi nhà. Park Yerim bế Chirpie và Bellaré vào lòng.
“Chú ấy không bị bệnh nặng lắm phải không?”
“…Tôi không biết.”
“Anh không biết sao?!”
“Có một Siêu Việt Giả mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi không biết liệu chúng ta có nên tin tưởng hắn hay không.”
Han Yoohyun khẽ nhíu mày. Hỗn Độn Nguyên Sơ. Han Yoojin dường như đã rất tin tưởng ông ta, nhưng Han Yoohyun lại không muốn. Cậu cần giúp đỡ nên mới nhận, nhưng cậu chưa thể tin tưởng ông ta hoàn toàn. Thậm chí, cậu còn trở nên cảnh giác hơn.
Đây là kẻ có thể cướp đi người anh của cậu bất cứ lúc nào. Hơn nữa, cảm giác tội lỗi khi Han Yoojin đã hy sinh sự an toàn của bản thân vì cậu càng khiến cậu thêm căm hận Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“…Lại có người kỳ lạ nào bám lấy chú à?”
“…Ừ.”
Không cần phải giải thích dài dòng. Cả hai cùng thở dài. Lên vườn trên sân thượng chờ trực thăng, Han Yoohyun nhìn Park Yerim với ánh mắt hơi khó chịu.
“Về việc liên lạc trực tiếp với Hội trưởng Hội Sesung…”
“Tôi đã nói là vì ahjussi mà, phải không? Ahjussi dễ gặp rắc rối lắm, nhưng không phải ai cũng dễ dàng nhận cuộc gọi từ người lạ đâu. Tất cả đều phải qua phòng thư ký. Kể cả ngài cục trưởng Song. Và dĩ nhiên là cả chị Hyuna nữa.”
Park Yerim giơ điện thoại lên, nói rằng cô nghĩ cô cũng sẽ đối xử với anh như vậy.
“Anh muốn tôi cho anh xem danh sách không?”
“Không cần.”
“Phù, ngoài tôi ra còn ai muốn chơi với ngài Hội trưởng cứng đầu đây nữa chứ? Park Yerim, cô đúng là chẳng khác gì thiên thần cả.”
“Tôi chỉ cần hyung thôi.”
“Ừ, ừ. Anh đã nói đi nói lại như khắc mấy chữ đó vào tai tôi rồi. Anh có nên viết lên trán tôi không nhỉ? Xăm lên luôn đi. Chú đỡ hơn chưa?”
“Cơn sốt của anh ấy đã hạ bớt một chút rồi.”
Đúng lúc đó, chiếc trực thăng xuất hiện. Những người bước xuống từ chiếc trực thăng đáp xuống vườn trên sân thượng đều sững sờ một lúc khi nhìn thấy Han Yoohyun. Park Yerim, nhận ra điều họ đang nhìn thấy, liền “ặc” một tiếng rồi nhanh chóng đưa tay giật chiếc trâm cài tóc trên đầu Han Yoohyun. “Rắc”, chiếc trâm cài tóc bị xoắn lại thành một thứ gì đó không thể nhận ra trong tay Park Yerim.
“…Đó là cái gì thế?”
“Không có gì, không có gì cả. Có thứ gì đó trên tóc anh, anh không biết sao?”
Han Yoohyun liếc nhìn cô với vẻ biết nhưng không cần phải để ý đến những chuyện này, rồi bước về phía trước. Ngay sau đó, trực thăng lại bay lên không trung.
