Trans: Phuong Chi
Beta: Ttuabg
“Làm nhanh rồi nghỉ thôi.”
Hỗn Độn Nguyên Sơ phẩy tay với chúng tôi với vẻ mặt cực kỳ chán nản. Cứ làm đi cho xong chuyện…
“Gì cơ… Tôi phải làm cái gì?”
“Ngươi không nghe gì đấy à?”
“Ừm thì… Tôi tắt kỹ năng của mình trước nhé?”
Khu vực này chỉ là ảo thôi, vậy nên chúng tôi sẽ phải ra ngoài để thực hiện. Nhưng Hỗn Độn lắc đầu.
“Nếu chúng ta cứ để vậy, con thằn lằn đó sẽ lại ngủ. Mặc dù không gian này chỉ trong tiềm thức, tất nhiên nó cũng kết nối với hiện thực, chúng ta phải di chuyển ý thức của nó ngay tại đây.”
– Lấy mảnh tim của ta ra đi.
Sau Hỗn Độn, Hắc Long đã lên tiếng. Vì được nhờ vả nên tôi lấy Mảnh Tim Của Hắc Long ra khỏi kho đồ. Nó bé hơn lòng bàn tay của tôi một xíu, trông khá giống với mảnh vỡ đá obsidian sắc lẹm. Ánh sáng năng lượng đỏ thẫm lấp lánh trên bề mặt đen láy của mảnh vỡ.
‘… Không phải cái này giống với lúc tạo ra Changeling sao?’
Cả khoảng thời gian đó, tôi đã xâm nhập vào thế giới tinh thần của Sung Hyunjae và chấp nhận một phần mảnh vỡ từ anh ta.
Người Mới đã nói rằng ‘nếu anh ta là một con người bình thường, có lẽ sẽ chẳng bị ảnh hưởng mấy~’, nhưng Sung Hyunjae có phải người thường đâu. Cuối cùng thì, Changeling đã được sinh ra.
“Đó vốn là một kỹ năng liên hợp của ma thú, nhưng chẳng lẽ.. vì tôi không biến mảnh vỡ thành thanh kiếm nên Hắc Long đã ra đời?”
“Hãy xem như ngươi nhận nuôi một con thú cưng đi. Có thể là một con cấp F.”
– Thú cưng? Ý ngươi là sao đấy?
“Nếu tôi thêm vào một viên ma thạch cấp S hoặc cao hơn thì sao?”
“Cấp độ sẽ tăng lên, nhưng ý thức của tên đó sẽ trở nên hỗn loạn.”
Thực tế thì, dù nó có là cấp F đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ gặp rắc rối thôi. Tự lo cho bản thân mình đã khó rồi mà còn phải chăm sóc cho một con rồng già nữa. Tôi cũng chẳng thể để nó một mình được vì lo lắng cho thanh kiếm của Yoohyun-ie.
“Ngài Hắc Long này, nếu ông là cấp F thì bất tiện lắm. Thay vì bị đập hết lần này tới lần khác thì chẳng phải tôi nên thêm một viên ma thạch để tăng cấp cho ông sao? Tôi sẽ cho vào một viên ma thạch cấp S, không lấy phí nhé. Tôi sẽ để cho viên đá ấy thích nghi với thuộc tính của ông.”
Sau một hồi trầm ngâm do dự, Hắc Long lên tiếng.
– Nếu chỉ vỏn vẹn một viên ma thạch cấp S thì ta sẽ không bị ảnh hưởng quá nhiều.
“Vì cái tính bất cẩn này mà tên ngốc đó đã bỏ mạng.”
– Có gì lạ đâu nếu ta coi thường mấy tên con người vắt mũi chưa sạch! Hơn nữa, ngươi còn chẳng phải là Nguyên Mạch Giả!
Trước những lời của Hỗn Độn, Hắc Long bối rối gào lên. Tôi giật mình quay sang nhìn Hỗn Độn Nguyên Sơ.
“Ông không phải là Nguyên Mạch Giả à?”
“Ta đã bảo ngươi từ lâu rồi, trong số tất cả các siêu việt giả, ít ai là Nguyên Mạch Giả lắm. À, Trăng Lưỡi Liềm cũng là một Nguyên Mạch Giả đấy.”
“Trăng Lưỡi Liềm sao? Có thể nói cho tôi đặc tính của cô ta được không?”
“Ta còn chẳng biết. Ta hầu như không lại gần cô ta.”
Vậy là họ không quá thân thiết. Dù gì thì tôi cũng thấy khá là may vì Hỗn Độn Nguyên Sơ không phải là một Nguyên Mạch Giả. Dù gì thì, ông ta giống kiểu người sinh ra ở vạch đích. Nếu không sinh ra là một cấp S thì chắc chắn ông ta cũng sẽ trở thành một thức tỉnh giả có cấp độ gần cấp S. Hắc long thở ra một luồng khí nóng rồi tiếp tục cằn nhằn.
– Họ gọi ta là thảm họa lớn của đại lục trung tâm. Nhưng ta thấy tên khốn kia mới là tai họa thực sự. Trong lúc ta đang bảo vệ thế giới thì tự dưng tên khùng đó xuất hiện!
“Nhắc tới bảo vệ thế giới, có phải ý ông là bảo vệ thế giới khỏi Nguồn không?”
– Mấy con quái vật sinh ra từ Nguồn đều yếu hơn ta.
Hắc Long kể lể đầy kiêu hãnh. Thêm vào đó, nếu có một con quái thú như thế còn sống, chẳng phải Nguồn sẽ khó hấp thụ được thế giới chỉ bằng cách thả quái vật ra sao? Một khi xuất hiện một người thức tỉnh cấp L, thế giới này sẽ tự bảo vệ chính nó. Miễn là các siêu việt giả không sử dụng vũ lực.
“Bảo vệ gì chứ? Cuối cùng, tất cả sẽ sụp đổ thôi. Con thằn lằn đang ngồi đây từng cố thủ ở lục địa trung tâm, làm tan chảy những dãy núi rồi lấp đầy những dòng sông bằng nguồn kim loại nóng chảy, làm cho khắp nơi đều xảy ra hạn hán.
”Ông thực sự là một thảm họa rất lớn đó.“
Dù cho họ có cố trốn thoát ra khỏi Nguồn thì kiểu gì cũng sẽ có tác dụng phụ thôi. Hừ, chẳng phải vì tên kỵ sĩ từng bảo vệ và giải cứu thế giới đó đã trở mặt quay lại huỷ diệt chính nơi ấy ư? Nếu tất cả mọi người nỗ lực thì kết quả sẽ ổn hơn, vì chúng ta biết cách tự kiềm chế lẫn nhau mà.
Dẫu sao, Hắc Long cũng đã giải cứu thế giới của hắn. Nên tôi đã tỏ ra khâm phục rồi vui vẻ hỏi tiếp.
”Chiến đấu với những con quái vật sinh ra từ Nguồn chắc khó lắm nhỉ? Ông lúc đó là cấp L sao? Vậy cấp độ của những con quái vật kia là gì? Không lẽ ông tự tiêu diệt chúng à?“
– Ta đã bắt hết những tên mạnh nhất.
Hỗn Độn Nguyên Sơ lại phá hỏng niềm vui của tên Hắc Long kiêu căng.
”Chẳng có gì để thăm hỏi đâu. Hắn ta chỉ là một tên khốn may mắn vượt qua thời điểm săn bắt, thú thực thì hắn chẳng biết gì về mấy thứ như giải cứu thế giới.
Vì Hắc Long cũng mang đặc tính của lửa, nên chẳng biết hắn có làm theo bản năng rồi đốt cháy mọi thứ không? Hỗn Độn Nguyên Sơ thì thầm với giọng đủ nhỏ cho tôi nghe, nhưng cũng đủ lớn để Hắc Long có thể nghe được.
“Hắn khá mờ nhạt so với một Nguyên Mạch Giả. Ta biết khá nhiều về tác dụng phụ từ Nguồn của loài rồng. Một giống loài đã mạnh bẩm sinh, lại còn là những Nguyên Mạch Giả. Chính sự hiện diện của chúng đã khiến tụi đó tự hủy đi bản ngã của mình, rồi tự biến mình thành những con quái vật mất đi lý trí.”
Dù sao thì, Diarma cũng khá đần so với những Siêu Việt Giả khác. Hắc Long sau khi nghe câu nói của Hỗn Độn, gào lên dữ tợn. Nhưng mà, có thể hắn cũng đồng ý, vì chính hắn cũng chẳng thể phản bác lại, hắn đột ngột nhắm mắt lại. Cùng thời điểm đó, mảnh vỡ từ trái tim trong lòng bàn tay tôi bỗng ấm lên. Năng lượng đỏ thẫm trở nên mạnh mẽ hơn trong một khắc trước khi biến mất như thể bị hấp thụ, chỉ còn lại một luồng ánh đen bao trùm.
”… Ông ta di chuyển rồi à?“
Ngay khi tôi hỏi, đầu của Hắc Long từ từ vụn vỡ. Không chỉ mỗi đầu, thân thể, tay, và cả đuôi đã vỡ tan. Chúng tan ra giống như tuyết trong cái nắng giữa hạ. Vượt qua thể xác to lớn, mặt đất nứt toác ra, rộng tới mức có thể thấy cả biển.
”Khi ngươi cấy trái tim vào lưng, hãy đặt một phần của hắn vào. Chỉ một giọt máu thôi cũng được.”
Sắc mặt Yoohyun-ie tối sầm lại khi nghe những lời của Hỗn Độn.
“Tại sao hyung lại phải làm thế một lần nữa?”
“Yoohyun-ah.”
“Tôi không thể làm thay hyung được sao?”
“Ngươi nghĩ nó hoạt động à? Nếu ngươi không muốn, vậy từ bỏ thanh kiếm đi.”
Từ bỏ sao?! Tôi ngay lập tức ngăn Yoohyun-ie lại trước khi thằng bé nói thêm điều gì vô nghĩa.
“Chỉ là sử dụng một kỹ năng thôi, kỹ năng mà anh có. Nó sẽ để lại sẹo, nhưng anh cũng là một thợ săn. So với những cuộc càn quét hầm ngục đầy hiểm nguy, điều này chẳng là gì cả. Hơn nữa, nếu nhìn vào kinh nghiệm chiến đấu, anh có nhiều h-”
“Kinh nghiệm chiến đấu?”
Giọng Yoohyun-ie trầm xuống, lạnh lẽo hơn.
“Anh bảo là kinh nghiệm đấy à, hyung. Đừng bảo em rằng trước khi hồi quy, anh đã tham gia vô số hầm ngục? Và anh bảo em anh không có bất kỳ kỹ năng nào tương tự bây giờ.”
“Tất nhiên anh từng tham gia.”
Dù con tim đau nhói nhưng tôi bình tĩnh trả lời, như thể việc đấy chẳng có gì to tát.
“Này, với tính cách của anh, em tưởng anh sẽ ngồi im một chỗ à? Giờ vẫn vậy mà. Nên em mới thấy căng thẳng đấy.”
“…….”
“Dẫu sao, anh vẫn sống sót đấy thôi.”
Nghe những lời này, biểu cảm của Yoohyun-ie mới trở nên nhẹ nhõm hơn, tôi cũng thở dài một hơi. Tôi phải cẩn thận lời nói hơn rồi.
“Làm ơn đi mà. Em đã nghe Hắc Long nói rồi đấy. Nếu một cấp L có thể ngăn bọn quái vật, vậy thì vô số cấp SSS cũng làm được. Nhưng dù có cả vũ khí, chúng ta chỉ mới đạt được một nửa cấp SS. Nên em không thể vứt bỏ một loại vũ khí sẽ tiến hóa thành cấp L được.
”… Em biết chứ. Em đã từ bỏ nó từ lâu rồi nếu không vì vậy.“
Thằng bé nói đầy ảm đạm. Nhưng, có lẽ vì nó diễn ra sau trận chiến, sự do dự mà tôi chờ đợi đã không xuất hiện. Ý tôi là, dù cho nó không là hiện thực, thằng bé đã ghim con dao vào người tôi rồi.
”Tiên sinh, cảm ơn ông vì đã giúp chúng tôi.“
Khi tôi nói lời cảm ơn, chuẩn bị rời đi, Hỗn Độn nhìn sang Yoohyun-ie, bước gần hơn. Rồi đột ngột.
“Yoohyun-ah?!”
Thằng bé bỗng mất ý thức và gục ngã. Hỗn Độn đã đứng cạnh Yoohyun-ie, ngay trước khi tôi kịp phản ứng, nhẹ nhàng bắt lấy gáy thằng bé với một tay đề phòng thằng bé ngã xuống đất. Ông ta đưa thằng bé tới cho tôi. Đỡ lấy Yoohyun-ie suýt bị hất văng, tôi lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất. Hình như thể lực của tôi giảm xuống cấp F rồi, vì tôi cảm thấy như mình cạn kiệt sức lực vậy.
”Ta đã làm hắn bất tỉnh một lúc.“
”Sao đột ngột vậy ạ?!“
”Ngươi không muốn em trai mình nghe đúng không?“
Hỗn Độn Nguyên Sơ nói thẳng thừng ra.
”Tên nhóc đáng thương. Ngươi thực sự muốn sống thật lâu sao?“
”Dạ.“
Tôi nhìn thẳng vào tiên sinh rồi trả lời. Lông mày ông ta nhíu chặt lại.
”Nói thì cũng dễ đấy.“
”Cho tới khi thế giới bình yên thì tôi tự tin rằng mình sẽ sống một cuộc đời bình yên. Tôi sẽ cố sống lâu nhất có thể. Mục tiêu của tôi là một trăm năm, nhưng tôi còn bao nhiêu thời gian được chứ?“
Thay vì trả lời, một bàn tay nhỏ đặt lên đầu tôi rồi ấn xuống. Cũng khá đau, nhưng đồng thời, hành động ấy thật ấm áp.
”Đúng là ngựa non háu đá.“
”Ban đầu là bò, giờ thì là ngựa hả? Tầm này thì chắc lần sau tôi sẽ thành một con chó mất thôi.“
”Ít nhất chó còn nghe lời. Trên hết, con ngựa đầu tiên đã xuất phát, đứa thứ hai không đi theo à?“
”Đó là điều tôi lo lắng nhất đấy.“
Tôi nhìn xuống Yoohyun-ie đang nằm gọn trong vòng tay của mình. Vì em trai, sự lo lắng của tôi dâng trào theo thời gian.
”Dù sao, có rất nhiều người thân thiết với thằng bé. Nhà chúng tôi còn có thêm một người nữa.“
”Gì? Còn một đứa nhóc nữa sao? Thế giới này xong rồi.“
”Con bé ngoan lắm đó!“
”Người từng bảo đứa thứ hai cũng ngoan lắm.“
Ý tôi là, Yoohyun-ie cũng ngoan mà, nhưng… Tôi thấy hơi có lỗi với Yerim-ie.
”Nói gì thì nói, thằng bé thân với Peace. Và thằng bé đã thay đổi từng tí một. Ông cũng từng nói là nó khả thi mà.“
”Kể cả khi tên nhóc đó thay đổi, bản chất của nó vẫn còn đó. Không khi nào hắn thôi tìm kiếm ngươi. Đấy là bản năng của tên nhóc ấy. Kể cả khi ngươi có cố tình bỏ rơi em mình, hắn sẽ chẳng lung lay, tựa như một cành mai mãi ngát hương dù cho giá lạnh bao trùm.
“Ý tiên sinh là sao chứ, bỏ rơi…….”
Tôi vô thức nghiến răng, thay đổi chủ đề rồi càu nhàu tiếp.
“Tiên sinh, ông nói chuyện như người già ấy. Còn sử dụng cả Hán Tự. Nghĩ lại thì ông khá thạo tiếng Hàn. Ông có kỹ năng nào liên quan tới ngôn ngữ không ạ?”
“Không phải một kỹ năng, là do hệ thống khiến nó phù hợp hơn thôi; ngươi bảo nó già dặn hơn sao? Có phải là do cái tên nhóc thỏ đấy không?”
“Nếu ý tiên sinh là Người Mới thì cậu ta trông giống một chú cún hơn mà nhỉ? Đôi tai dài không phải lúc nào cũng là thỏ. Một số con thỏ có tai cụp, nhưng nhìn vào cấu trúc răng của cậu ta thì cậu ấy có vẻ là một loài ăn thịt hoặc ăn tạp.”
“Một đứa trẻ chưa từng thấy thỏ biết ăn thịt thì biết cái gì chứ?”
“Ý tôi là, dù nhìn kiểu gì đi chăng nữa cậu ta vẫn giống chó hơn mà, không phải sao?”
“Hắn ta là thỏ.”
Chúng tôi đã cãi vã vô nghĩa một lúc lâu. Còn chẳng đi tới một kết luận nào. Tôi dừng việc nói linh tinh và hỏi thêm về Yoohyun-ie. Tôi chẳng biết khi nào chúng tôi có thể gặp lại, nên tôi cố học hỏi nhiều nhất có thể.
“Tiên sinh, ông đã gặp vô số Nguyên Mạch Giả như Yoohyun-ie. Ông có thể kể cho tôi một số điều về họ không? Họ như thế nào? Một số người bảo tôi rằng họ không thọ lắm, nhưng có người lại bảo họ sống rất lâu, có đúng không ạ?”
“Tám mươi phần trăm đều chết trẻ.”
“… Nhiều vậy sao?”
“Khi những Nguyên Mạch Giả bị người đời ghét bỏ, đối với những nguồn sức mạnh to lớn như vậy, phần lớn đều bị bỏ rơi từ khi sinh ra. Nhưng họ đã sống sót tại thế giới nơi mà trẻ em được bảo vệ bởi xã hội và luân lý đạo đức.”
… Bất kể là một cấp S từ khi sinh ra có tuyệt ra sao, ta cũng chẳng thể sống nếu bị bỏ rơi trước khi biết đi. Ít nhất trong thời hiện đại, ở đất nước của tôi, vứt bỏ một đứa trẻ không phải là một việc dễ dàng. Kể cả việc chúng không bị đưa vào trại trẻ mồ côi cũng hoàn toàn là may mắn.
“Không có trường hợp nào mà Người Nuôi Dưỡng cũng là một Nguyên Mạch Giả sao? Tôi tưởng Nguyên Mạch Giả phải thân thiết với nhau.”
“Hầu hết những Nguyên Mạch Giả chỉ hành động theo ham muốn của mình. Mấy tên khốn đấy chẳng có lý do gì để chăm sóc một đứa trẻ thờ ơ, nhàm chán cả. Dù có cảm thấy hứng thú một lúc, họ sẽ vứt bỏ chúng sớm thôi.”
Vậy thì, Sung Hyunjae cũng đã nhận ra Yoohyun-ie rất đặc biệt, anh ta tỏ ra quan tâm tới thằng bé một thời gian trước khi từ bỏ. … Nghĩ tới đây khiến tôi càng bực thêm. Đừng bao giờ nghĩ tới việc đụng tới thằng bé thêm một lần. Cả những tên khác nữa. Chắc anh ta không hứng thú với Yerim-ie đâu nhỉ? Dù gì thì Yerim-ie cũng không phải là một cấp S bình thường mà. Tôi có nên bảo anh ta không được tới bất kỳ nơi nào gần nơi nuôi dạy mấy bé thú và cả hội Haeyeon không?
“Đã từng có một khoảng thời gian khi mà những người bình thường nhận thấy tài năng thiên bẩm từ họ rồi cố nuôi dưỡng họ với ý nghĩ sẽ mang lại lợi ích cho bản thân, nhưng hầu hết những người đó đều bị giết bởi những Nguyên Mạch Giả. Bản năng của họ sẽ khó mà bị thuần hóa. Theo những gì ta biết, em trai ngươi là trường hợp đầu tiên.”
Và tất cả họ chết trước 50 tuổi, huống chi là một trăm. Hỗn Độn Nguyên Sơ nói.
“Sống trong một khoảng thời gian dài không khả thi với những thực thể chỉ có một bản năng duy nhất và không có bất kỳ ham muốn nào. Em trai ngươi khác chúng, nên đừng làm vẻ mặt đó. Miễn là ngươi sống đủ lâu, tên đó cũng sẽ sống lâu như vậy thôi.”
“… Tôi hiểu rồi ạ.”
Những lời lẽ không mấy tích cực ấy khiến tôi nghẹn ngào. Hỗn Độn nhìn tôi với vẻ mặt bực bội.
“Bất kể khi nào ngươi mở miệng, ngươi sẽ liên tục nói về em trai mình.”
“Tôi có thể kể về em ấy trong ba ngày ba đêm.”
“Kể cho ta câu chuyện của ngươi đi.”
“Của tôi sao?”
Chuyện của tôi, ừm thì.
“Tôi đã rất vất vả để sống sót.”
Tôi đã từng sống và làm việc chăm chỉ để lo cho thằng bé, nhưng tôi đã thất bại. Vậy nên tôi đã cố để không thất bại lần hai. Chỉ vậy thôi.
“Tôi đã làm việc chăm chỉ để sống”
“Được rồi.”
“Tiên sinh.”
Tôi nhìn xuống Yoohyun-ie, rồi ngẩng đầu lên. Ánh mắt tôi nhìn vào khuôn mặt tựa Yoohyun-ie. Ông ta có vẻ mặt cau có, nhưng chưa từng thôi nhìn sang tôi. Đây chỉ mới là lần thứ ba chúng tôi gặp. Nhưng có lẽ…
“Tôi có thể tin ông không?”
“Đó là việc ngươi phải tự quyết định.”
“Tại sao ông lại giúp tôi? Vì tiên sinh quan tâm ư, không phải sao?”
“Bởi vì thật khó tin khi một sinh vật yếu ớt như ngươi lại cố gắng gượng bước về phía trước, vờ như ngươi không biết bản thân đang chết dần chết mòn.”
“Ông đang thương hại tôi sao?”
Thương hại cũng chả sao. Dù lòng tự trọng của tôi bị tổn thương, tôi vẫn phải cố mà sống. Nếu ông ta nghĩ rằng tôi đáng thương và sẵn sàng giúp đỡ, tôi sẽ mở lòng bất cứ khi nào.
“Ngươi có nghĩ rằng ngươi là đứa trẻ đáng thương duy nhất trên thế giới này không? Chỉ là ngươi lọt vào mắt ta, và ta muốn giúp đỡ.”
Hỗn Độn vỗ nhẹ đầu tôi.
“Chỉ vậy thôi.”
Bàn tay trên đầu tôi trượt xuống và chạm vào má Yoohyun-ie. Qua đó, em trai tôi dần mở mắt.
“…Hyung?”
“Ngay khi ra khỏi nơi này, mang anh trai ngươi tới bệnh viện ngay.”
Nghe những lời của Hỗn Độn, Yoohyun-ie giật mình như thể bị tát nước lạnh vào người.
“Bệnh viện ư?”
“Đúng vậy. Thuốc hồi phục và kỹ năng hồi phục sẽ gây hại, nên đừng sử dụng chúng mà hãy giúp cho anh của ngươi hồi phục theo phương pháp thông thường.”
“Còn điều gì phải cẩn trọng không ạ?”
Yoohyun-ie hỏi trong lo lắng. Thằng bé vừa mới bị đánh cho bất tỉnh, nhưng trông thằng bé chẳng có vẻ gì giống như mất nhận thức.
“Bình thường cũng đừng phụ thuộc vào mấy thứ đó, đảm bảo hắn ta ăn uống và nghỉ ngơi bình thường. Động đến con cả khó lắm, nên nhờ ngươi đấy, con thứ.”
Hỗn Độn đưa tay vuốt chiếc cằm láng mịn, không một sợi lông tơ, rồi nhìn sang Yoohyun-ie với đôi mắt khép hờ.
“Muốn học từ ta không?”
