S-class

328: Trái tim của Hắc Long (3)

Trans: Y.Chi
Beta: Gulu

“Chuyện là, cơ thể anh đang không ở trong trạng thái tốt nhất, em biết mà.”

“Anh chiến đấu để tự sát, em biết.”

“…Anh?” 

“Ông ta đang nói đến đôi mắt của anh lúc anh bị mù tạm thời. Vị tiên sinh này đang làm quá lên thôi. Mắt của anh giờ đã hồi phục nhiều rồi, nhỉ?”

Ngài Hỗn Độn, tiên sinh, xin ngài đấy! May mắn thay, Hỗn Độn không nói gì nữa và khoanh tay lại. Nhưng Yoohyun-ie vẫn nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ.

“Giúp đỡ Hội trưởng hội Sesung có quá sức anh không?”

“Không. Không phải là chẳng gặp trúc trắc gì, hiển nhiên rồi, chỉ là anh đã làm việc quá sức thôi. Giống như làm việc ngoài giờ bình thường ý mà.”

Mắt đen nheo lại. Mắt đỏ cũng nheo lại. Hỗn Độn nhìn giống y chang Yoohyun-ie, nên cảm giác như có hai em trai nhỏ đang bới lông tìm vết tôi vậy.

“Có người cần cứu, nên là…”

“Tên khốn Hội trưởng hội Sesung là ai vậy?”

“À, anh ta là…”

“Anh ta là người đem rắc rối đến cho anh trai.”

“Cậu để tên đó yên, vậy có vẻ tên đó cũng là Nguyên Mạch Giả.”

“Đúng vậy. Nhưng anh ta sẽ ra nước ngoài sớm thôi.”

Yoohyun-ie nói như kiểu đang phải đối phó với một chướng ngại vật cồng kềnh vậy. Tôi cảm thấy mình cần phải nói đỡ, nhưng có lý do nào để tôi nói đỡ cho Sung Hyunjae chứ? Tuy vậy, tại thời điểm hiện tại, tôi vẫn nói.

“Anh ta là một người có ích. Tôi và anh ta là đối tác kinh doanh và cộng tác với nhau ở phương diện nào đó. Tính cách của anh ta hơi có vấn đề, nhưng mà, khuôn mặt anh ta- ý tôi là, kỹ năng anh ta sở hữu rất tốt. Và… anh ta cũng giỏi nướng bánh mì nữa.”

Tất cả những gì tôi nghĩ đến ngoài ngoại hình của anh ta chỉ có đồ ăn anh ta làm. Đây có phải lý do người ta bảo thức ăn là trên hết không? Anh ta còn giỏi đan len không vì lý do gì cả nữa chứ.

“…Dù sao đi nữa, anh ta, ừm, là một người khá ổn. Anh ta không… tệ.”

Khi tôi cố gắng khen ngợi Sung Hyunjae, khuôn mặt của Ngài Cục trưởng Song cứ hiện lại trong suy nghĩ của tôi. Ngài Cục trưởng Song, tôi xin lỗi. Hỗn Độn Nguyên Sơ nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

“Ngươi gặp tên đó được bao lâu rồi?”

“A? Tôi nghĩ là cũng được khoảng 4 tháng. Nếu tính thêm cả thời gian ở thế giới giả.”

“4 tháng? Nhưng dựa vào cái cách ngươi nói thì hoàn toàn… Là do ngươi dễ gắn bó với người khác, hay tên đó không phải Nguyên Mạch Giả thực thụ?”

“Anh trai bị tên đó lừa gạt.”

Yoohyun-ie thay tôi trả lời một cách bất mãn và nhét thêm chữ.

“Ai cũng dễ thích anh hết.”

“Đâu phải ai cũng vậy. Có rất nhiều người xung quanh anh mà, chẳng lẽ tính hết sao?”

“Anh lúc nào cũng vậy, nên không thể tránh khỏi chuyện này, nhưng anh cũng phải cẩn thận. Đám người đó lại còn tăng lên trong lúc em không biết nữa chứ. Anh lại trở nên thân thiết với cái… người này lúc nào vậy?”

Tôi cảm giác có chút bị hiểu lầm. Ngược lại mới đúng chứ. Khi bị một người lạ tiếp cận, tôi mất tới 5 năm mới mở lòng… Dù cho tôi cũng bị lừa mấy lần trong quãng thời gian đó, nên em trai tôi nói cũng không hoàn toàn sai. Nghiêm túc đấy, tại sao bọn chúng có thể giả vờ làm người tốt rồi diễn cái vẻ thấu hiểu vậy? Việc lợi dụng điểm yếu của người khác để lừa gạt thật tồi tệ.

“Anh chưa gặp mặt tiên sinh Hỗn Độn quá hai lần đâu. Bọn anh không hề thân thiết. Và thưa tiên sinh, tôi không hề đặc biệt thân thiết với Sung Hyunjae, Hội trưởng Hội Sesung. Chính anh ta còn tự nhận rằng anh ta không có nổi một người bạn. Tôi không nghĩ anh ta sẽ có được một người đâu. Khoảng lâu về trước chúng tôi có nhận nhau làm bạn một thời gian, nhưng mà cũng quá hạn rồi.”

“Rồi rồi. Ngươi sẽ không thích khi nghe ta nói đầu óc ngươi có vấn đề khi gọi một Nguyên Mạch Giả mình gặp 4 tháng trước là một người tử tế. Hắn ta vốn được sinh ra như vậy, hay là ngươi đã huấn luyện hắn ta thành như vậy thế?”

Hỗn Độn Nguyên Sơ vừa bước đến gần mép vách đá vừa nói.

“Nguồn của ngươi trông có vẻ ở cấp độ người bình thường, nhưng ta tự hỏi đó có phải là tất cả không, nhất là với một tên nhóc mới có 30 tuổi đầu.”

“Sao ông biết tôi 30 tuổi? Người Mới nói với ông sao?”

“Ta nhìn là biết.”

Có thể nhìn ra được sao? Ngoài ra, ông ta còn để ý tình trạng cơ thể tôi ngay lập tức. Ừm thì, Sứa cũng đã đưa ra chẩn đoán của cô ta. Đột nhiên tôi càng tò mò hơn về Hỗn Độn Nguyên Sơ. Ngay cả khi tất cả đều được gọi là Siêu Việt Giả, thì từng kẻ cũng khác biệt.

“Xin lỗi nhưng mà từ cách ông đối xử với Người Mới, ông hẳn cũng thuộc cấp cao ấy nhỉ? Dù sao đi nữa, tôi nghĩ ông cũng phải có kỹ năng đáng gờm. Ông gọi những Siêu Việt Giả khác là những thực thể thời nay, nên hẳn ông phải sống lâu hơn nhiều đúng không, tiên sinh?”

“Ta đã sống đủ lâu rồi.”

Hỗn Độn nhẹ nhàng bay lên không trung. Khi ông ta đáp xuống vách đá, ngón chân ông chạm vào mặt nước. Tõm, với gợn sóng tròn, nước biển bị đẩy lùi trong nháy mắt. Giống như xem một video thủy triều xuống thấp được tăng tốc vậy. Nước biển dâng trào rút đi ào ạt, lộ ra phần mặt đất ẩm ướt và cơ thể bị xé xác của Hắc Long.

Ông ta có vẻ không điều khiển nước giống như Yerim-ie, nhưng tôi cũng chẳng biết cái kiểu tài năng ông ta sử dụng để tạo ra khung cảnh trước mắt chúng tôi là gì nữa. Tôi nảy ra ý nghĩ dù cho cả hai đều là Siêu Việt Giả, tôi sẽ không thể chiến thắng nếu chiến đấu với Hỗn Độn Nguyên Sơ thay vì Vua Biển Sương Mù. Kể cả khi tôi có chỉ số cao hơn đi chăng nữa.

Tôi cũng định theo chân ông ta đi xuống, nhưng Yoohyun-ie lại ôm lấy eo tôi. Liễu Diệp phân tán và chúng tôi bước nhẹ xuống như đi cầu thang, rồi đến được với mặt đất đã thoát nước.

“Anh có thể tự đi được rồi.”

“Nhưng mà anh không cần phải cố tự mình hành động đâu. Hơn nữa… nói thật đi, hyung. Kỹ năng thế giới tinh thần này là gánh nặng lên cơ thể anh đúng không?”

Yoohyun-ie hỏi, đôi mắt em tràn đầy lo lắng lẫn với nghi ngờ.

“Thật sự mà nói thì, trong quá khứ, nó có thể là gánh nặng cho anh. Sử dụng kỹ năng tiêu hao mana, nhưng mana dự trữ của anh lại ít, kể cả có sử dụng vật phẩm. Anh cũng không thể hấp thụ thuốc hồi mana khi anh ngất. Nhưng mà bây giờ thì ổn rồi, vì anh có Eunhye.”

Không giống với thời gian cùng Sung Hyunjae, tôi không thấy mình bị thiếu mana. Tôi biểu tình nhìn qua Hỗn Độn và nói.

 “Đúng không, tiên sinh?”

“Sẽ đúng nếu không có sự xuất hiện của ta và con thằn lằn kia.”

“Hả?”

“Ngươi sẽ nằm liệt giường trong 1 ngày hoặc hơn.”

Ông ta bảo tôi sẽ ốm trong một ngày, nhưng đôi mắt đỏ dán trên người tôi thì lại khắc nghiệt. Tôi nghĩ ông ta cố tình nói gãy gọn vì chúng tôi đang ở trước mặt Yoohyun-ie. Riêng việc đó thôi đã làm em trai tôi hoảng loạn hoàn toàn.

“Hyung…!”

“Chúng ta có thể làm gì được đây khi nó đã diễn ra rồi. Lần tới, anh sẽ cẩn thận theo như Tiên Sinh căn dặn.”

Khi tôi đang bận an ủi Yoohyun-ie, Hỗn Độn tiến gần tới cái đầu đứt lìa của Hắc Long. Con rồng mở miệng, lộ ra hàm răng sắc lẹm. Tiếng gầm gừ thoát ra từ răng nanh to lớn tựa cột đình.

“Ồn ào thật đấy.”

Hỗn Độn đá một viên sỏi. Viên sỏi bay đến và đập thẳng vào sống mũi của con rồng, khiến cái miệng đang mở rộng của nó đóng sầm lại như vừa bị búa giáng xuống. 

“Tiên sinh, ông mạnh hơn Vua Biển Sương Mù đúng không ạ?”

“Ta là mạnh nhất.”

“…Vâng?”

Ờ, điều đó có nghĩa là.

“Ông – Mạnh nhất? Trong dàn Siêu Việt Giả? Hơn Cả Trăng Lưỡi Liềm ư?”

“Ừ.”

Ông ta bình tĩnh trả lời, như một điều hiển nhiên vậy. Tôi không nghĩ tôi có thể tin được. Ông ta chắc chắn không bình thường, nhưng mà dù vậy thì, ông ta là người mạnh nhất ư. Tôi liếc con Hắc Long, rồi tiến gần tới Hỗn Độn.

“Tiên sinh, xin ông đấy. Nếu đó là sự thật thì xin hãy giúp đỡ chúng tôi. Xin ông. Tôi tự tin rằng mình có thể tự thân sống sót miễn là các Siêu Việt Giả không can thiệp vào một cách không cần thiết. Tôi không có khả năng để trả một cái giá thỏa mãn ông, nhưng bất kì điều gì ông muốn, tôi sẽ làm hết. Hãy nghĩ nó như làm từ thiện đối với mấy đứa trẻ đáng thương đi–”

“Hyung! Ý anh bất kì điều gì là sao? Em sẽ thay anh làm!”

“Cái gì? Ý em thay anh làm là sao hả!”

“… Các ngươi im mồm hết đi.””

Hỗn Độn Nguyên Sơ nhăn mặt nói. Cho dù ông ấy chỉ thấp giọng và không hét lên, cả tôi và Yoohyun-ie đều im bặt. Chúng tôi không dám làm trái ý ông ta.

“Ta không thể tấn công ai trừ khi chúng ra đòn trước. Ngoài ra, nếu bây giờ ta ra mặt thì mọi thứ sẽ còn loạn hơn.”

Tôi không mong đợi nhiều, nhưng như tôi nghĩ, ông ấy sẽ không làm vậy. Nghĩ lại thì, kể cả ông ấy có mạnh đến như nào đi chăng nữa, ông cũng không thể một mình đối đầu với các Siêu Việt Giả khác được.

“Hiện tại ngươi chưa cần lo việc đó đâu.”

Hỗn Độn tặc lưỡi và nói.

“Nếu hai nhóm đàm phán thành công, không bên nào có thể trực tiếp can thiệp vào thế giới này cả. Một trò lừa phỉnh vòng vo, nhưng mà… hm.”


Dù cho ông ta nhìn như một đứa trẻ mười hai tuổi, Hỗn Độn Nguyên Sơ khoanh tay trước ngực giống như một ông già và nhìn qua đầu của con Hắc Long.

“Trước hết thì phải giải quyết tên này đã.”

Hắc Long gằn giọng gầm gừ như đang tức giận. Làm thế nào tôi có thể thuyết phục nó đây? Đầu tiên, lời chào cao hơn mâm cỗ, giới thiệu bản thân đã.

“Xin chào, ngài Hắc Long. Tôi là Han Yoojin. Đây là em trai của tôi, Han Yoohyun.”

Đôi mắt rồng đỏ rực hẹp dài hướng về phía tôi. Chúng như nham thạch sôi bỏng rỉ rách qua vô vàn bức tường hắc thạch.

“Ngài đã sống đủ lâu rồi, nhưng mà sẽ tốt hơn nếu ngài sống thay vì chết ở nơi này chứ? Tôi cũng trân trọng vũ khí của em trai tôi. Chúng tôi sẽ chăm sóc tốt cho ngài và giúp ngài cảm thấy thoải mái nhất. Ở trong kho đồ hẳn chật chội lắm, tôi có nên bảo thằng bé đưa ngài ra ngoài và đeo ngài trên lưng không? Chúng tôi cũng có thể đeo thêm tai nghe không dây và bật nhạc hoặc sách nói, hoặc những thứ kiểu vậy.”

 Tôi nghe nói dạo này chất lượng âm thanh khá tốt mà không cần đến dây dẫn.

– Ngươi nói là sống sẽ tốt hơn sao?

Giọng nói khàn đặc tuôn ra. Một luồng khí nóng rực đổ ập lên cơ thể tôi.

– Bị giam cầm trong thanh kiếm làm từ chính bộ phận trên cơ thể mình, chỉ thoi thóp sống sót bằng chút ý thức nhỏ nhoi – ngươi gọi đó là sống ư?

“Ừm… Tôi không có gì để nói. Dù sao thì, thay vì chết mục xác ở đây, tôi muốn đề nghị ngài chuẩn bị thêm chỉ vài năm nữa thôi, và từ từ biến mất. Tôi sẽ giúp ngài hết sức để ngài có thể tận hưởng ngày tháng cuối cùng của cuộc đời.”

– Vài năm nữa? Làm thế nào ta có thể tin ngươi được? Chẳng khác nào ngươi nói mình sẽ ném một thứ vũ khí tuyệt hảo mà sẽ không thể nào tìm thấy nữa đi?

Hắc Long cười khẩy. Tất nhiên rồi, có thằng khùng điên kêu rằng bản thân hắn sẽ ném vũ khí có thể tăng đến cấp S ra ngoài cửa sổ? Đến chính tôi còn chẳng tin nổi. Ngay lúc ấy, Yoohyun-ie mở miệng nói.

“Tôi hứa với ngài.”

– Lời nói gió bay.

“Tôi có một kỹ năng có thể nung chảy tất cả các thanh kiếm tôi lấy ra từ kho đồ. Nhưng thanh Quân Lâm Chi Kiếm có tính chất không tan chảy trong ngọn lửa thấp hơn cấp L, nên kỹ năng sẽ không có tác dụng.”

Mô tả kỹ năng Gươm Săn Mồi nói rằng có thể nung chảy vũ khí mà không quản cấp độ, cơ mà có vẻ tính chất chống lại của Quân Lâm Chi Kiếm có cấp độ cao hơn. Thật ra thì Quân Lâm Chi Kiếm nguyên bản là cấp L, còn kỹ năng Gươm Săn Mồi có cấp độ thấp hơn vậy.

“Khi kỹ năng Gươm Săn Mồi hoặc ngọn lửa của tôi trở nên mạnh mẽ hơn, tôi cũng có thể nuốt chửng Quân Lâm Chi Kiếm.”

– Ý ngươi là ngươi sẽ từ từ nung chảy nó?

“Để có thể bảo vệ anh trai, dù thanh kiếm có vô giá đến đâu, tôi cũng không có ý định tha cho nó.”

Yoohyun-ie bình tĩnh nói rằng nếu cần thiết, thằng bé sẽ nung chảy và sử dụng thanh kiếm. Trong thâm tâm, tôi nghĩ “Dù sao thì, em có ý định nung chảy một thanh kiếm cấp L á?!” nhưng tôi ngậm miệng lại.

“Chết ở đây thì thanh kiếm làm từ cơ thể ông sẽ y nguyên như vậy. Ngài muốn nung chảy không còn gì đúng chứ? Nếu là tôi, tôi sẽ làm vậy.”

“Này! Ý em sao vậy, nếu là em gì chứ?!”

“Nếu không có anh ở bên. em cũng chẳng thiết sống thêm, ý em đấy. Irin sẽ lo liệu việc nung chảy.”

Nghe em nói chắc nịch làm trái tim tôi nặng trĩu. Đúng như tôi nghĩ, tôi phải sống thêm hàng trăm năm nữa.

Hắc Long im lặng trong khoảnh khắc. Ông ta mở miệng rồi đóng, như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Hỗn Độn Nguyên Sơ theo dõi rồi cắt ngang.

“Giờ đây, khi chúng nó đưa ra phương án để giết ngươi, ngươi có vẻ cũng chẳng muốn chết.”

– Điều đó…

“Ông nói đúng, thưa tiên sinh. Nghĩ lại thì, nếu ngài rồng đây thực sự muốn chết, sao ngài không tự tử trước khi tiên sinh xuất hiện? Ngài hẳn vẫn còn muốn sống, ngài Hắc Long.”

Ngay khi tôi hùa vào với Hỗn Độn, bảo ông ta sống thật với bản thân, Hắc Long gầm gừ.

– Ta không muốn bị giam cầm mãi trong thanh kiếm đó – nếu có cách để giải thoát, thì tất nhiên rồi!

“Nếu ta nói có cách để ngươi sở hữu cơ thể mới thì sao?”

Trước lời nói của Hỗn Độn, Hắc Long lại im lặng. Đôi mắt của ông ta ánh lên vẻ nghi ngờ.

– Một lão già chỉ có thể đúc kiếm và chả biết làm gì ngoài phá hủy…

“Ta sống lâu hơn ngươi 5000 năm, ngươi biết đấy.”

Tiên sinh lại so đo tuổi tác vô nghĩa rồi. Hỗn Độn đưa tay ra và cầm lấy tay tôi, kéo tôi gần lại.

“Và tên nhóc này sẽ tạo ra cơ thể cho ngươi.”

“Vâng?”

– Gì cơ?

“Đừng lôi anh trai tôi vào việc này… ạ. Đây là thanh kiếm của tôi và là vấn đề của tôi ạ.”

Yoohyun-ie cáu kỉnh túm lấy cánh tay còn lại của tôi. Hắc Long quan sát tôi thật kỹ, trông có vẻ tò mò.

– Nhưng cậu ta là một người bình thường, khác với Nguyên Mạch Giả bên cạnh.

“Tên nhóc này là Người Nuôi Dưỡng, với khả năng nuôi dưỡng vượt trội hơn so với Người Làm Vườn. Bởi vì chỉ còn một mảnh vỡ trái tim của ngươi, cơ thể mới sẽ thua xa cơ thể gốc, nhưng ngươi sẽ có thể di chuyển tự do, thế nào?”

Giờ thì Người Làm Vườn này là ai vậy? Tôi nghĩ ông ấy không chỉ đơn thuần nói về nghề nghiệp. Nghe lời Hỗn Độn Nguyên Sơ nói, Hắc Long chần chừ rồi mở miệng.

– Có thể ư? Chỉ với một mảnh trái tim?

“Tên nít ranh này cũng sẽ giúp. Thằng bé là một Nguyên Mạch Giả có bản chất gần giống với ngươi.”

“Hai người họ có bản chất giống nhau ư? Hắc Long và Yoohyun-ie?”

Hỗn Độn gật đầu trước câu hỏi của tôi.

“Đúng vậy. Ngươi hoàn toàn có thể thấy con rồng này là Nguyên Mạch Giả với bản chất lửa, đúng chứ? Nhưng khác với em trai ngươi, tỉ lệ của nguồn chỉ hơn một nửa chút chút.”

Tôi lại nhìn chằm chằm vào Hắc Long. Để nghĩ rằng ngài rồng đây cũng là một Nguyên Mạch Giả có thuộc tính lửa.

“Vậy thì ngài ta giống họ hàng của Yoohyun-ie.”

“Em giống với anh hơn là thứ đó.”

“Ngươi nói vớ vẩn gì vậy? Dù hai đứa có là ruột thịt, hai người vẫn có cảm giác khác nhau hoàn toàn.”

Đúng rồi. Tôi cũng nghiêng đầu nhìn lại về phía Yoohyun-ie.

“Ngay tại lúc này, tôi và anh trai giống nhau đúng không? Chúng tôi đang sử dụng sức mạnh giống nhau.”

Bởi vì chúng tôi sử dụng sức mạnh giống nhau ư? Tôi giải thích qua cho Hỗn Độn về kỹ năng Chủ nhiệm. Nghe câu chuyện của tôi, Hỗn Độn Nguyên Sơ có biểu cảm như chưa bao giờ chứng kiến việc như thế.

“Dù sao thì, em trai ngươi là Nguyên Mạch Giả tinh khiết, vậy nên thằng nhóc có thể được sử dụng như nguyên liệu thô cho cơ thể mà không phải tinh chỉnh quá nhiều.

“Ý-Ý ông nguyên liệu thô là sao?! Ý tôi là, tại sao ông lại nói thế với một con người bình thường chứ? Chẳng lẽ đến các Siêu Việt Giả cũng nhắm đến Yoohyun-ie?”

Sứa cũng lộ rõ hứng thú. Khi tôi vòng tay ôm lấy Yoohyun-ie, kinh hoàng, Hỗn Độn Nguyên Sơ bảo đừng có ngu ngốc và tiếp tục giải thích.

“Chỉ là sẽ đỡ tốn công hơn thôi, bản thân thằng nhóc này cũng chẳng quý giá gì, nên đừng lo. Ngay cả người thường cũng có sức mạnh của Nguồn. Một Siêu Việt Giả sẽ tinh luyện hàng vạn sinh vật thông minh trước khi động móng đến em trai ngươi. Và việc đó dễ dàng hơn lang thang tìm kiếm Nguyên Mạch Giả quý hiếm. Bất kỳ Nguyên Mạch Giả nào cũng có thể bằng khoảng một trăm người.”

“…Có sự khác biệt lớn đến vậy sao?”

“Bởi vì nếu để tạp chất trong đó, sức mạnh của Nguồn cũng sẽ bị cắt giảm. Những người không có năng lực tinh luyện sẽ coi thằng nhóc là trân quý, nhưng loại người đó không thể bắt được Nguyên Mạch Giả. Mà cho dù có bắt được, cũng không thể sử dụng thằng nhóc một cách thỏa đáng.”

Tuy nhiên, ông ta lại nói, không phải là chẳng có ai tìm cách bắt Nguyên Mạch Giả và nói họ sẽ chế ra thuốc trường sinh bất lão. May mắn thay là về mặt này thì xã hội hiện đại… không, ngay cả trong thời hiện đại thì cũng đã có rất nhiều người mất trí nếu nói với họ rằng có thể sống lâu mà không già đi. Và cũng có khá nhiều điều mê tín dị đoan đáng sợ lan truyền về những Thức Tỉnh Giả.

“Lý do tâm trí của Hắc Long hoàn toàn tỉnh táo có lẽ cũng là vì nó được nạp năng lượng từ một vật chứa của Nguồn có độ tinh khiết cao, có bản chất gần giống với bản chất của hắn. Vậy nên, nếu ngươi đặt một phần vật chứa lửa của Nguồn đó vào mảnh vỡ trái tim, một cơ thể ít nhiều đáng sử dụng sẽ xuất hiện.”

Khi Hỗn Độn Nguyên Sơ hỏi ông ta nghĩ sao, mắt Hắc Long chớp chậm. Rồi ông ta trả lời.

– Được thôi, ta sẽ nắm lấy cơ hội này.

4.5 2 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments